Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ của Thiên Sơn

1 trả lời, 1.043 lượt xem — Trang 1 / 1
THU XƯA
                         
        
Như dòng sông mải miết không bờ
Thời gian đi lặng thầm qua những mùa thay đổi
Thôi đã hết lời xót xa hờn dỗi
Khát vọng trên môi héo tạnh cũng lâu rồi
 
Tôi không còn vẽ lại tình xưa bằng nét chia phôi
Bằng những dặm tàn phai lầm lỡ
Bằng hờn oán một thời quá khứ
Mùa thu xưa lá rụng ở chân trời…
 
Sao mùa thu vò võ mãi trong tôi
Một mùa thu ánh vàng gieo rạng rỡ
Cánh hồng trôi trong vườn tình loang lở
Mắt em nhìn xao động cả mênh mông.
 
 
 
 
GIỌT SÁNG
 
 
Hang tối ngoằn nghoèo trong lòng núi
Bao nhiêu người lạc lối dắt nhau đi
                               phập phồng hi vọng
                                             vẫn còn sự sống
 
Như mùa đông sẽ tàn
Đoàn người kia lam lũ bỗng hân hoan
Một giọt sáng từ  mặt trời dọi xuống
Chỉ con đường lên mặt đất bình yên
 
Nhưng khựng lại
Sợ hãi
       vô cùng sợ hãi…
 
 
 
 
 
 
 
 
 
GIẤC MƠ XANH ĐÃ CHẾT
 
Anh thét lên: vực thẳm
Và cố bay ra khỏi con tàu
Khỏi khuôn hẹp như ngục tù bằng thép
Người xung quanh ngủ say
                                    bỗng hát
 
Anh lại thét: vực thẳm
Ấm ầm ầm
          ầm ầm ầm
                         ầm ầm ầm
Con tàu lăn những vòng tròn khủng khiếp
Người say ngủ giấc mơ xanh đã chết
     
                                             Thiên Sơn
Đăng nhập để trả lời
0
NGƯỜI MẸ VÀ ĐỨA CON

Ngày thứ nhất đứa con đi ra
Khi trở về làn da xám nắng
Mẹ nhìn con im lặng
Con nhận ra mình đã khác lúc ra đi

Ngày thứ hai đứa con đi ra
Khi trở về làn da xám nắng
Mẹ nhìn con im lặng
Con nhìn mẹ ngạc nhiên

Ngày thứ ba đứa con đi ra
Khi trở về làn da xám nắng
Mẹ nhìn con im lặng
Con không nhìn mẹ, vào nhà

Ngày thứ tư đứa con đi ra
Gió và nắng thay da đổi tóc
Mẹ nhìn theo mẹ khóc
Đứa con không quay về.

Thiên Sơn
Đăng nhập để trả lời
0