Diễn Đàn » Phòng Tán Dóc

Hình ảnh những nơi đã qua!

945 trả lời, 78.785 lượt xem — Trang 2 / 32
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-06 20:54:54vũkimThanh>
 

 
 
 
 
 



 
 
 
 
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-06 23:54:37vũkimThanh>
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-07 00:25:04vũkimThanh>
 
 




 
 
 
 
 
 
 
 
 
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-06 23:07:24vũkimThanh>
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 ( photographer:vu kim Thanh )
 
 
 
 
 
 
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
Tuyệt vời quá anh Thanh ui, đọc bài viết xong, lại có những hình ảnh sinh động và đẹp thế này thì giống như đang đi du lịch vậy, chỉ biết nói là quá đẹp, tài nghệ chụp phong cảnh cũng quá cao luôn.
Những hình bãi biển sinh động nhảy, có cả mát xa ở bãi biển nửa[:D]. Mấy người em họ của LT cũng mời LT qua đó chơi, đi tắm biển nhưng chưa có điều kiện, mà cuộc sống ở Ý bây giờ đắt đỏ thật. Kinh tế không lên chứ gía cứ vù vù tăng.
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-07 00:57:07vũkimThanh>
Thày Lang Thang ơi...Lang Băm cũng chụp nhí văn nháo cho vui thôi mà, cám ơn thày khen ngợi ...chủ yếu lang Băm ra bãi biển truyền bá cái nghề Mát xoa Mát gần cho các ẻm thôi....không ngờ nghề của mình sang đây lại đắt khách ra phết...thày qua đó mà bói toán thì tuyệt vời lắm , thày cứ vứt cái mu Rùa vỡ của thày đi , sang đây nhiều cái cho thày xoa để bói linh nghiệm lắm đó...[:D]
Lang Băm cũng chỉ chụp sơ sơ vài hình để nói nên cái văn hoá xứ người thôi mà...chúc thày vui tươi...hạnh phúc nha.
Lang băm vằm te tưa
 
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay LT post vài tấm hình chỗ mình đang sống, Calgary là thành phố trẻ nên không có những khu phố cổ, những tòa lâu đài như các quốc gia khác. Ấn tượng cho người lần đầu đến với tp này không nhiều, không hào nhoáng như những trung tâm lớn.
Khu vực trung tâm cũng nhỏ gọn, nhiều nhà cao tầng và đường phố chằng chịt. Ra xa trung tâm tp một chút là những khu dân cư tập trung, rải rác vài công viên với nhiều cây xanh. Xa hơn là vùng đồi núi bao bọc,  xen kẽ là những cáng đồng lúa mì, những nông trại chăn nuôi.
 
 
Toàn cảnh thành phố, điểm nổi bật có lẽ là tháp truyền hình. Càng ngày các tòa cao ốc càng mọc như nấm sau mưa, rồi không lâu nửa Calgary cũng sẽ là trung tâm hành chính lớn, cũng ô nhiễm và rối loạn.

 
 
Những phút hiếm hoi bên mặt hồ nhân tạo, với 3 tháng hè ngắn ngủi, trời nắng ấm cũng là hạnh phúc cho vùng đất lạnh lẽo băng giá này. Khi đã quen với cái lạnh vài chục độ trừ, thì cái nóng gần 30 độ cũng làm con người mệt mỏi. Nhưng chẳng là gì so với cái hừng hực của gió Lào, cái nắng khô hanh không chút gió giữa trưa hè của đất Huế cổ kính. Với người xa xứ thì đó cái cái nắng ấm áp...cũng như nắng Sài Gòn trong lời hát của NL...
"Nắng Sài Gòn còn ấm không em
Hai hàng cây bóng ngã bên thềm
Nắng ban mai xanh màu mắc biết
Gió ban chiều làm tóc em bay...
Nắng nơi đây cũng là nắng ấm
Nhưng ấm sao bằng nắng ấm quê hương"

 
 
 
Một chút nghệ thuật giữa phố. Lần đầu tiên LT tới nơi này, chính nó là cột mốc để nhớ đường đi về cho khỏi lạc. Cũng có ích nhỉ.

 
 
 
LT rất thích phong cách của những căn nhà này, nhìn thấy chút gì đó quen quen của đất Sài Gòn, có lẽ nó giống là vì có chút xi măng, chút màu xắc giữa vùng đất chỉ có gỗ thông và những căn nhà thấp tránh tuyết khi đông về. Kiếm những bảng quảng cáo màu sặc sỡ về đêm như Sài Gòn là rất khó...

 
 
 

 
 
Những khu mua sắm lộng lẫy, những món hàng đắt tiền...
 

 
 
Và đâu đó là những người vô gia cư, dù có nhà cho họ nhưng có lẽ gò bó nên họ không ở, đến bửa tới ăn rồi lại lang thang giữa phố, cuộc sống muôn màu, đan xen giữa giàu sang và nghèo khó, giữa niềm vui hoàng nhoáng và chút buồn lặng lẽ, ai biết họ nghĩ gì....
 

 
 
Những cơn mưa hiếm hoi vào mùa hè, gần 2 năm ở tại thành phố này, LT chưa thấy có cơn mưa nào dài quá 20 phút. Con phố thường vắng lặng khi mưa, chẳng ai chịu nổi cái lạnh khi trời mưa ở vùng đất này, không như ở quê nhà, tuổi thơ là những lần tắm mưa, rồi tới tuổi học phổ thông vẫn còn đó những lần đạp xe đi trong mưa, lãng mạn ư?...chắc không phải mà chỉ vì quên áo mưa thôi...
 

 
 
Mùa thu...nhìn những lá vàng rơi dễ làm ta mang một cảm giác buồn mang mác. Lại nhớ bài hát của TCS
Mùa thu Hà Nội,
Mùa hoa sữa về thơm từng ngọn gió,
Mùa cốm xanh về,
thơm bàn tay nhỏ...
Hà Nội mùa thu đi giữa mọi người,
Lòng như thầm hỏi,
tôi đang nhớ ai...
 

 
Mùa thu về với rừng cây chuyển sang màu vàng, nếu đi vào rừng để ngắm lá rụng thì rất đẹp, có thể quên đi những nhọc nhằn của cuộc sống, tìm chút tỉnh lặng trong thiên nhiên hoang dã có lẽ là cách thư giản hay nhất. 
 

 
 

 
 
Những công viên bé nhỏ xen kẽ giữa những khu dân cư, đi kèm là trường học. Vào mùa hè thì trẻ con ra đây chơi rất đông, hiếm hoi lắm mới có nắng vàng, cây xanh thì phải tận hưởng chứ nhỉ.
 

 
KHông biết những vùng đất giá lạnh Bắc Âu thì thế nào, còn ở đây nhà cửa đều giống nhau, có tầng hầm và bên ngoài là ván bao bọc, sau này còn có xi măng và nhựa giả gỗ. Nhưng cách thiết kế vẫn như xưa. Căn nhà trong ảnh khoảng 30 năm, nhìn thanh bình và tỉnh lặng nhỉ. 
 

 
Còn đây là những căn nhà hiện đại hơn, mới hơn...
 

 
Rồi rừng cây cũng rụng lá, báo hiệu một mùa đông sắp đến.
 

 
 
Mùa đông tuyết phủ kín những nhánh cây, một bầu trời u ám và lạnh lẽo làm con người cảm thấy cô đơn...
 

 
 

 
 
Những con đường ngập tuyết, trơn trượt. Có lẽ ai mới tập chạy xe trong tuyết lần đầu cũng cảm thấy sợ, LT cũng bị xoay như chong chóng 1 lần, trượt đuôi xe thì vài lần. Giờ nhiều khi cũng tự hỏi mình đã làm điều đó như thế nào?[:D]
 

 
 
Ngôi nhà trong mùa đông làm ta cảm thấy thật lạnh, hình ảnh này làm LT nhớ lại bộ phim xem khá lâu rồi, nói về 1 chàng trai thành công trong sự nghiệp nhưng cô đơn, Đón giáng sinh một mình trong căn nhà xưa, nơi anh có tuổi thơ cùng bạn bè, gia đình...những chiếc ván trượt tuyết và có lẽ cả rung động đầu đời...một bộ phim lãng mạn khá hay.
I'm still all alone
How could this be
You're not here with me
You never said goodbye

 
 
Dường như đâu đây vang lên giọng hát trầm buồn của Lionel...
'Cause I wonder where you are
And I wonder what you do
Are you somewhere feeling lonely, or is someone loving you?
Tell me how to win your heart
For I haven't got a clue
But let me start by saying, I love you ...
 

 
 
Và mùa xuân lại về...mang theo...
Một chút hồng của nắng
Một chút xanh của mây
Thêm em - tà áo trắng
Cho lòng anh ngát say

Một chút màu của lá
Một chút hương của hoa
Môi em cười - đẹp quá
Gợi mùa thu tím xa

Cho nhau ngàn nỗi nhớ
Gửi vào bao giấc mơ
Nắng lụa vàng muôn thuở
Anh thương em đợi chờ

Bài thơ tình anh viết
Theo thời gian đầy vơi
Nhưng, nét nhìn tha thiết
Sẽ theo anh trọn đời
(thơ Dương xuân Định)
 
 

 
 
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-08 11:51:36vũkimThanh>
Xin cám ơn thày Lang Thang đã chia sẻ nỗi niềm và cho chúng ta thưởng ngoạn những danh lam thắng cảnh tuyệt vời nơi thày đang vui sống .
Muà Thu muôn phương dạt dào những luồng gió  như cởi áo rừng xanh , khoác cho nó tấm áo mới nhiều màu sặc sỡ , những cánh lá  chơi vơi , héo hắt ngày một dầy thêm nhuộm mặt đất lành ,làm  êm ấm bước chân người tình những chiều hoang lạnh . Mùa thu như nhắc nhở con người ta cần tìm đến nhau hơn , đừng để kỷ niệm tàn phai như những cánh lá vô tình bay theo chiều gió …Mùa thu ơi …bạn đường ơi …xin chúc người bình an và mênh mang  hạnh phúc .
Thân aí Lang Băm
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
Nhiều lúc lang thang mình, đi giữa bầu trời đầy lá vàng rơi. Tâm hồn thật nhẹ nhõm. Dù trước đó vẫn là những bộn bề của công việc, học hành. Nhiều khi nghĩ được nằm dài trên bãi cỏ, đọc một cuốn sách yêu thích, hoặc sáng sáng ra khỏi nhà sớm, ngồi trong công viên nhấm nháp cà phê, nhìn người ta đi bộ là cảm thấy tinh thần thoải mái cho một ngày mới.
Nói tới mùa thu thì chắc ở HN sẽ đẹp hơn trong miền nam. Trong này LT chẳng khi nào cảm thấy mùa thu đến cả. Thỉnh thoảng đi trên đường, thấy những trái dầu rơi, xoay xoay trong gió. Những con đường đầy lá me bay thì mới thấy có chút giao mùa.
Chỉ sống ở SG hơn 5 năm nhưng giờ đây, khi rời xa nó vẫn cảm thấy chút nhớ nhung...thầy LB đã từng sống ở SG chưa?
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-13 01:10:57vũkimThanh>
Trích đoạn: lang thang

Nhiều lúc lang thang mình, đi giữa bầu trời đầy lá vàng rơi. Tâm hồn thật nhẹ nhõm. Dù trước đó vẫn là những bộn bề của công việc, học hành. Nhiều khi nghĩ được nằm dài trên bãi cỏ, đọc một cuốn sách yêu thích, hoặc sáng sáng ra khỏi nhà sớm, ngồi trong công viên nhấm nháp cà phê, nhìn người ta đi bộ là cảm thấy tinh thần thoải mái cho một ngày mới.
Nói tới mùa thu thì chắc ở HN sẽ đẹp hơn trong miền nam. Trong này LT chẳng khi nào cảm thấy mùa thu đến cả. Thỉnh thoảng đi trên đường, thấy những trái dầu rơi, xoay xoay trong gió. Những con đường đầy lá me bay thì mới thấy có chút giao mùa.
Chỉ sống ở SG hơn 5 năm nhưng giờ đây, khi rời xa nó vẫn cảm thấy chút nhớ nhung...thầy LB đã từng sống ở SG chưa?



Thày Lang Thang thân
Lang Băm đã từng sống trong  Sài Gòn , thời gian tuy không lâu nhưng cũng có nhiều kỷ niệm khó phai mờ lắm .Sài Gòn có Chợ lớn và chợ Bến Thành luôn sầm uất , nhộn nhịp, có công viên Ðầm Sen và khu vui chơi giải trí Suối Tiên cũng rất ấn tượng , đẹp đẽ và  hoành tráng .Sài Gòn bây giờ cũng có nhiều thay đổi hơn xưa .những người đi xa về cũng thấy ngạc nhiên và cũng thấy mừng cho quê hương đất nước đang trên đà phát triển .
 
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
wow...trên cả tuyệt vời...cám ơn tất cả đã chia sẻ nhé.
 
Thấy các bạn chia sẻ vui quá CL cũng rất muốn tham gia, nhưng khổ nỗi hình của CL...chưa đạt chuẩn :-) hihihi để cuối tuần rảnh rang sẽ đi lùng vài "po" khoe với cả nhà nhé.
 
chúc vui
Ta thà làm bạn cỏ hoa
Trăng thanh gió mát mà xa lụy phiền
Tiêu nhiên một khúc thanh thiên
Thảnh thơi ca hát, ưu phiền chóng phai
Đăng nhập để trả lời
0
Hóa ra thầy LB cũng đi "tứ xứ" nhỉ, có xa quê LT mới thấm thía câu "khi ta ở chỉ là nơi đất ở, khi ta đi đất đã hóa tâm hồn".
@gửi culanvn: rất mong chờ những hình ảnh của bạn. KHông có cần "chuẩn" gì đâu, chia sẽ cảm xúc là chính mà. Mỗi vùng đất là cả một nền văn hóa, tìm hiểu về nó rất thú vị. Chủ yếu là ghi lại các khỏanh khắc đáng nhớ.
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-17 16:54:18vũkimThanh>
Trích đoạn: lang thang

Hóa ra thầy LB cũng đi "tứ xứ" nhỉ, có xa quê LT mới thấm thía câu "khi ta ở chỉ là nơi đất ở, khi ta đi đất đã hóa tâm hồn".
@gửi culanvn: rất mong chờ những hình ảnh của bạn. KHông có cần "chuẩn" gì đâu, chia sẽ cảm xúc là chính mà. Mỗi vùng đất là cả một nền văn hóa, tìm hiểu về nó rất thú vị. Chủ yếu là ghi lại các khỏanh khắc đáng nhớ.


Có cái khỏang khắc này cũng thật ấn tượng , khi lang băm tới New york được mấy hôm nắng đẹp thì cơn tuyết đầu mùa ập tới....Nhìn tuyết rơi  thì đẹp nhưng lạnh lẽo vô cùng, lái xe đi đây đó rất ngán đường trơn trượt...
 


Nhà cửa nơi đây nhiều cái xây dựng cũng giông giống bên canada , cũng có một tầng hầm , nhìn bên ngòai vậy mà bên trong rộng rãi thóang đẹp...ảnh chụp ngày nắng ấm... 



Tuyết đầu mùa bắt đầu rơi



Phố xóm băng lạnh






 
 
Tuyết rơi mau , mỗi lúc một dầy thêm , rất ngán phải xúc tuyết đổ đi thì xe cộ mới đi lại được....[:(]


 
 
 
Đây là khu phố nhà Lang Băm ở Luân Đôn mùa đông thỉnh thỏang cũng có tuyết ngập đường....Lái ô tô còn đỡ nguy hiểm hơn xe máy , đường tuyết này đi xe mô tô , dù là rất chậm , nếu đạp chân phanh một cái là xe trượt người và xe lộn quay táng ra đường ngay lập tức...Phải có kinh nghiệm đi trên tuyết mới giảm được sự nguy hại...[:(]
 
 (Photographyr vu kim Thanh)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
Nhà ở NY cũng giống ở Can quá nhỉ, em thích những căn nhà ngoại ô. Không sô bồ, lại có khoảng sân đẹp. Mùa hè trồng trọt chút ít sau vườn thấy vui vui.
Nhìn cái hình cuối, cái xe phủ đầy tuyết, sáng sáng lại phải xúc tuyết trên đường thiệt là ngao ngán. Thôi thì lên đây "than thở-trao đổi" với anh Thanh xem có khá hơn không[:D]
Mấy hôm nay người mệt mỏi, tự dưng cảm thấy cuộc sống chán ngán. Thỉnh thoảng cũng đặt mục tiêu thế này thế nọ, nhưng nay tự dưng nản trong lòng. Hình như cuộc sống nó phẳng lì quá cũng gây nhàm...
Hôm qua thì gửi thư hỏi tiền học năm sau thế nào vì lâu quá chưa thấy gì, vậy là họ nói trục trặc hồ sơ nên không xét, đã trục trặc thì phải báo cho người ta, đằng này đợi khi hỏi nó mới viết lá thứ , rồi bảo chờ hồ sơ về, sửa lại cho nó. bực thật, không khéo năm sau lại đi cày đóng tiền học thì khổ. Chẳng phải khổ vì công việc mà khổ vì thấy học mãi chẳng xong, tuổi lại cứ từ từ tiến, tâm trạng em giờ giống mấy cô "ế chồng" quá anh Thanh ạh.[:D] Rất sợ thời gian, đời thì ngắn mà chưa có gì ra hồn.
 
Hôm nay ngồi đọc lá thư đứa bạn em gửi. Nghe em than chán nó bảo có khi bị Depress rồi, dân Nhật bị cái này tự tử cả đống, chẳng biết nó có hù mình không. Nhưng đúng là thấy chán thật.
Ngẫm lại mình cũng không phải khổ như nhiều người khác, không phải sáng sáng đạp xích lô hay đi bán báo. Cuộc sống này cũng sướng nhiều rồi, nhưng đã có bộ phim "ngươi giàu cũng khóc" thì đáng ra phải làm tiếp bộ phim "người chưa giàu cũng khóc thét" mới diễn tả hết khía cạnh cuộc đời.
Em than với đứa bạn: tự dưng ngồi nghĩ cái vòng lẩn quẩn của đời người, đi học, cưới vợ, sinh con, nuôi chúng rồi chết...có gì vui nhỉ?
Nó mới giảng giải đưa vợ đi đẻ cũng rất sung sướng, thay tã cho còn thi vị hơn làm thơ, pha sữa cho con còn phê hơn nhấm cà phê Tim hortons. Anh Thanh thấy có đúng không?
 
Thấy bạn vui vẻ với gia đình cũng hay hay. nhưng giờ nhìn viễn cảnh học xong, tiền nhà, tiền xe... rồi đủ thứ phải lo thì nản thật, chưa kể nếu có vợ có con thì thấy tương lai xám ngoét. Hồi xưa học là học thôi, chả nghĩ gì...còn giờ thì không muốn nghĩ về mấy thứ đó thì nó lại cứ ngồi lù lù trong óc, chả chịu đi.
Giờ chỉ ước có mấy đứa bạn như hồi xưa. Chạy ra ngõ làm vài chai, về phòng trọ hát nghêu ngao. rồi bà chủ lại gõ cửa: các cháu trật tự kẻo hàng xóm mất ngủ...vậy là sáng mai  đời lại vui vẻ. nhưng khổ nỗi cái xứ này bạn hư  như thế kiếm không ra.[:D]
Than thở xong thấy nhẹ cả người, nhưng lại có thứ để làm, lại thấy chán nửa rồi...[:-]
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
LT nói nghe kinh nghiệm quá chừng, có bị "ế chồng" qua chưa mà biết cảm giác của mấy cô như thế :-P
CL cũng vậy, chán ngấy cuộc sống quá bình yên và lặng lẽ như vầy rồi. Thư từ chức cũng đã viết xong mà...chưa dám trao tay "người". Ước gì nơi đây cũng có tuyết, tuyết rơi thật nhiều và thật buồn....buồn lại càng buồn hơn, rồi đến khi nỗi buồn biến thành "sức mạnh" :-) đủ để CL dũng cảm tiến lên phía trước, mĩm cười và đưa bức thư nghỉ việc cho boss...nhẹ cả người nhỉ? thế là ung dung xách vali về "tìm lại chốn xưa vui bình yên" [:D]
 
 
 
Ta thà làm bạn cỏ hoa
Trăng thanh gió mát mà xa lụy phiền
Tiêu nhiên một khúc thanh thiên
Thảnh thơi ca hát, ưu phiền chóng phai
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-15 09:33:00vũkimThanh>
Mấy hôm nay người mệt mỏi, tự dưng cảm thấy cuộc sống chán ngán. Thỉnh thoảng cũng đặt mục tiêu thế này thế nọ, nhưng nay tự dưng nản trong lòng. Hình như cuộc sống nó phẳng lì quá cũng gây nhàm...


Nghe thầy Lang Thang tâm sự nỗi niềm, Lang Băm này cũng thấy thương cảm vô cùng , Thầy là người có đôi mắt như thần , trên thông thiên văn dưới tường địa lý , biết được vận mệnh của muôn loài mà cũng chan chứa “niềm đau” thế thì thiên hạ họ cầm lòng không đặng rủ nhau tự tử tập thể cũng phải ….
Nhưng hôm nay thày cam đảm chia sẻ với Lang Băm thì quả thực lả gặp thày gặp thuốc rồi , không lo nhai nhầm lá ngón hay uống thuốc ngủ thay Vãi -a -ra đâu thày ơi ...
 
Thày hiện nay sống trong hoàn cảnh đó thì cũng giống nhiều người khác , lo ăn ,lo học , lo hành và lo lấy vợ, sinh con đẻ cái v.v và v.v.  đó là cái bổn phận lo lắng tự nhiên của kiếp nhân sinh …cho nên  Nữ Thần buồn rầu luôn luôn tới thăm hỏi , dằn vặt và rình rập bóp nát trái tim non như nụ hồng mới nở của mình ….Vậy mình phải tìm Thuốc để chế ngự nàng , phải mở đường ,bắc cầu chào đón niềm vui ùa tâm hồn mình để chữa vết thương đau ,thì mới mong tồn tại được ….Lang Băm cũng nhiều lần đứng trước thảm cảnh của xã hội , trước những bất công , nghèo đói của luồng xoáy kim tiền , trước những giáo dở tàn nhẫn của con người và thiên nhiên tàn phá…thế mà trái tim vẫn chưa thể chết được .sự thiếu thốn và nghịch cảnh sẽ tôi luyện cho lòng ta thêm cứng cỏi , sự chia ly có thể làm cho mắt ta mờ lệ nhưng tâm hồn ta lại rực rỡ hào quang bởi tình người chói lọi .
Ta  không nuôi tham vọng những gì xa bàn tay với của mình , an phận thủ thường với những gì mình có thì niềm vui luôn săn đón mời chào .cuộc sống quanh ta có rất nhiều niềm vui tiềm ẩn , mình chưa biết tìm nó để xoa dịu tâm hồn đang đớn đau vật vã mà thôi… Thày hiện nay còn được ăn học đến nơi đến chốn , được đi đó đây để mở rộng tầm nhìn , nâng cao trí thức , đó cũng là niềm vui hơn những người không có điều kiện ăn học rồi , Thày chưa có vợ thì có cái tự do hạnh phúc của người chưa vợ , chứ đâu phải là bất hạnh ? Khối anh có vợ rồi lại ngỡ mình đang sống khắc khoải trong địa ngục thì sao ?
Vậy thì người có vợ cũng chưa chắc sướng bằng thày chưa vợ  đâu nha …
Lang băm có vợ rồi mỗi lần vào xóm Tám nhất là vào thư giãn trong siêu thị tình cảm, cũng phải mắt trước mắt sau như kẻ trộm ý , sợ vợ con nhìn thấy thì bẽ cả mặt , đâu có được tự do như thày , chưa tới siêu thị thày đã phanh hết cả cúc áo , cúc quần … mà hò hét bà chủ Mát xa Mát gần , Mát cực gần cho thày lim dim đôi mắt chứ ? Vậy là thày phung phướng hơn Lang Băm rồi còn gì ? Lang Băm cũng hy vọng thày không thể chết trên đống thuốc đang ẩn hiện quanh mình được …chúc thày an vui thỉnh thoảng Lang Băm  lại bốc cho thày vài thang  tẩm bổ nhé ….[:D][:D][:D][:D]
 
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
Đợt này mà được đi an dưỡng như các cụ bên nhà thì em thấy khỏe ngay[:D] con người thỉnh thoảng bị cái xì trét nó hành. Bởi thế mấy ông Lang băm mới có việc làm, chắc phải qua quán gụ trong xóm mần vài ly cho ấm người thầy nhỉ.
PS: hình thầy chụp đẹp lắm, nhớ thỉnh thoảng làm đều tay để có cho bà con xem nha thầy. LT từ dạo lỡ đãng để quên cái máy hình tới giờ chưa mua lại.
 
@culanvn: mình cường điệu tí mà, chứ đàn ông có đến 40 cũng không gọi là ế, mà gọi là thông minh. Chỉ đến tuổi 50 mới nhìn thiên hạ rồi thèm. [:D]
Cuộc sống mà trôi bình bình dễ làm con người nản lắm, CL cũng thấy vậy đúng không. Phải có cái gì mới, đột phá thì mình hứng thú hơn.
Công việc cũng vậy, nhiều khi mất niềm vui mà không thấy lối ra thì đổi môi trường thôi. LT lúc trước cũng làm vài nơi, thấy không hợp là nghĩ, thực lòng mình không phải là người khoái nhảy việc, nhưng thấy cái công không đáng đồng tiền thì bỏ thôi, lúc đó có nâng lương cũng muộn. Nhưng nếu có đống bills đang chờ thì lại khác[:D]
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-18 00:18:57vũkimThanh>
Bị sì trét mà ngồi uống rượu với bạn bè , ngắm con thuyền lững lờ trôi trong hòang hôn tím , nghe  mấy câu thơ ngâm nga thì tuyệt cú mèo chứ còn gì sung sướng cho bằng thấy nhỉ...
Lang Băm gửi mấy tấm hình đi du lịch thăm dòng thác hùng vĩ Niagara của canađa , lúc ấy chưa biết thày Lang Thang nên Lang Băm tòan đi ngơ ngẩn một mình à , không có bợm nhậu cũng kém vui đó....
 
 


 
 
The New York city  (Thành phố Nữu Ước ) nhìn từ biển vào
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Một quãng đường trong thành phố New York
 
 
 
 
 
 
All photos by Vu kimThanh
 
 
TÔI TỚI MỸ

Tác giả : Vũ kim Thanh
Diễn ngâm :Hà Vi 
[themNhac]http://vnthuquan.net/user/vukimthanh/7toitoiMy.wma[/themNhac]
 
 
 
TÔI TỚI MỸ

Tôi tới Mỹ vào mùa Thu nắng nóng
Những cơn nóng chưa từng thấy đang hoành hành các châu lục
Máy bay hạ cánh an toàn sau chặng đường dài
New york … đắm chìm trong cơn mưa nhẹ
Cái gạt nước xốn xang như lòng tôi lần đầu tới Mỹ
Một đất nước đã ăn sâu trong tôi bao thương cảm…Hận thù
Ðất nước có nhiều núi non …sông suối…hiền lành.
Có bóng thông, dáng liễu y hệt quê tôi…
Nghiêng mình hòa sương quyện gió.
Hồn hoa bỏ ngỏ…
Cành lá biếc xanh…
Nhà cửa lanh chanh đua nhau đâm toạc bầu trời
Ðất nước nhiều sắc tộc như mọi miền tôi đã đi qua…
Có khu phố xa hoa…
Ðèn đóm lập lòa như những chàng rượu say cuồng loạn
Có trang ấp nguy nga , êm đềm ,tĩnh lặng …
Như thiếu nữ đêm trăng mơ màng về cõi trời xa …
Có khu phố da màu nghèo nàn xập xệ…
Rác rưởi tung đường
Từng tốp túm năm tụm ba…
Bàn bạc về công ăn việc làm vội vã…
Nhiều cửa hàng chói ngời hàng hoá
Nhiều người bán hàng rong lộn xộn viả hè
Nhếch nhác…
Phong trần…
Hớt hơ hớt hải..
Thấy bóng cảnh sát …nháo nhào cuốn đồ chạy dạt như ma
Nhọc nhằn…
Dậm dật…
Lật phật quốc kỳ và phù điêu ngạo nghễ ...ngợi ca về một thời chinh chiến
Ðây đó thần tượng đại bàng xòe cánh bay xa
Mỏ nhọn móng dài chực tha trái đất.
Những bóng người khuyết tật
Những mộ bia lặng lẽ ven đồi
Thánh giá rướm mồ hôi
Biển xám ngắt chưa lau xong tội lỗi
Thần Công lý lặng câm hờn dỗi ?
Thế kỷ này đang hấp hối thịt xương
Tôi nhìn Thần kẻ gối sóng tha hương
Thần… cô độc trước đại dương câu hỏi ?
Tay tuốt kiếm cán cân nghiêng chẳng nói
Dường như buồn và mòn mỏi niềm tin
Công lý ơi… công lý cũng im lìm
Như chìm đắm giữa bể sầu nhân loại
Thần Tự Do thêm xanh xao khắc khoải
Ðuốc sáng trời mà trái đất lạnh tanh ?
Trên con tàu rẽ nước tròng trành
Tôi ngước mắt vào đô thành hụt hẫng
Xụp đổ tháp đôi …
Châm mồi… cừu hận
Nỗi niềm kia cả thế giới kinh hoàng
Mùi tử khí trong gió hú mênh mang
Và dòng người bóp tay …cau mặt…
Nghĩ về tương lai…
Ngày mai…
Ôi … khó nói lên lời !
Khói lửa lại nhẩy múa tơi bời
Rừng xương hòa biển máu
Kẻ khủng bố sẽ không nơi ẩn náu
Lũ đạn bom lại thể hiện sức mình
Khoa học hữu hình phục vụ chiến chinh
Tàn phá…
Giết chóc…
Hả hê … giành chiến thắng …
Núi sông cay đắng …
Lịch sử uất hờn …
Người phụ nữ chẳng biết làm gì hơn
Cởi trần truồng phơi mình ra tranh đấu
Thế giới này… bỗng dưng… chim lồng… cá chậu ?
Hàng triệu người nhân hậu
Hàng vạn kẻ hung tàn
Trái đất ơi … một ngày sẽ tan hoang
Trước cái lúc ông Trời gieo… tận thế .

Vũ kim Thanh
 
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0

 
 
(còn tiếp )
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn bài thơ và những bức ảnh của anh Thanh.
Hình như ở đâu anh cũng ghé thăm và xem biểu diễn âm nhạc, một đam mê của anh ngoài hội họa đúng không?
Lt thích đi những khu có chợ trời, cứ tự nhủ có khi lại vớ phải của báu[:D]
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
Bài thơ hay quá cơ bác LB ạ[:)]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-20 14:11:29vũkimThanh>
Trích đoạn: lang thang

Cảm ơn bài thơ và những bức ảnh của anh Thanh.
Hình như ở đâu anh cũng ghé thăm và xem biểu diễn âm nhạc, một đam mê của anh ngoài hội họa đúng không?
Lt thích đi những khu có chợ trời, cứ tự nhủ có khi lại vớ phải của báu[:D]



Lang Thang thân mến
 
Thấy bạn hỏi về chuyện âm nhạc mà không trả lời thì thật là thất lễ quá , mà trả lời thì quả thực âm nhạc kia đã là người bạn đường của tôi từ lâu lắm rồi bạn ạ , âm nhạc đã đem tới cho tôi những niềm vui bất tận và miếng cơm ,manh áo ,trong những năm tháng khó khăn nghèo túng nơi quê nhà và  những chuỗi ngày tha hương nơi đất lạ xứ người nữa.
Tôi là kẻ đam mê âm nhạc từ thời còn ít tuổi , thỉnh thoảng có dịp qua trường âm nhạc của thành phố Hải Phòng , tôi thường kiễng chân ghé mắt qua khung cửa sắt để nhìn vào phía trong xem người ta học nhạc  , tiếng đàn bập bùng , lảnh lót  ấy cứ lởn vởn trong đầu mãi không nguôi …
 Ngày đó gia đình tôi nghèo lắm , anh em thì lại đông , bố mẹ làm ăn vất vả nuôi cho đi học chữ còn khó khăn thì làm sao mà nuôi nổi cho ăn học nhạc nữa cơ chứ …lúc đó tôi nhìn thấy cái đàn Accodeon sao mà nó hoành tráng thế , cái vĩ cầm xinh xắn thế , có những đường nét uốn lượn thật là hấp dẫn , cái đàn Ghi ta có cái thùng đàn dầy ôm đẫy người , phát ra những âm thanh thánh thót và đôi khi vui nhộn lạ thường , tôi không dám mơ ước tới nó vì biết mình chưa làm ra tiền mà mua  nó được  …Niềm đam mê ấy cứ thôi thúc tôi cho tới một hôm đã mạnh dạn đề xuất với bố là con rất thích đi học nhạc , thời kỳ đó tuổi niên thiếu rất ít trò chơi , mấy thằng bạn nhỏ với nhau chỉ có trò đánh khăng , đánh đáo , rồi rủ nhau đi tắm hồ ,tắm mương , trèo cây Sấu , cây Bàng tìm kiếm quả ương quả  chín ăn với nhau , không như bây giờ có trò chơi điện tử hay có nhiều trò giải trí khác  . Học nhạc là thú chơi gian khổ nhưng thanh tao , âm nhạc đôi khi làm cho con người ta bớt đi tàn nhẫn và biết yêu đời , hơn  những trò chơi manh động khác .
Qua một thời gian bố tôi chắc cũng cố gắng lắm mới đồng ý và quyết định mua cho một cây đàn Ghita loại tầm thường rẻ tiền ,của mậu dịch bán  và đưa tôi tới trường âm nhạc đăng ký xin vào học …Tôi thấy thật là sung sướng và lạ lẫm vô cùng , tôi tham quan và  các phòng và quen dần với các thày cô giáo trong trường nhạc . Tôi học nhạc cụ Ghi Ta do ông giáo tên là Ðặng Thái  dạy (thày Thái hiện vẫn  thư từ trao đổi với tôi , khi về VN chơi thày trò gặp nhau vui lắm )  
Những hình ảnh và thời gian học đã khắc ghi trong tôi bao nhiêu kỷ niệm với mái trường thân yêu này , với những bản nhạc cơ bản từ thấp lên cao , với những khoá học nhạc lý đã được các thày giáo tận tình chỉ dạy , kèm theo sự nỗ lực của bản thân , nên một thời gian mình cũng tương đối vững vàng , sau này khi chơi đàn khá rồi tôi còn học tiếp nhạc lý về cách hoà âm phối khí , cách sáng tác nhạc nữa . .
Chiến tranh  lúc đó  xảy ra rất ác liệt , Mỹ cho máy bay oanh tạc miền Bắc dữ dội , khói bom và nước mắt với máu người loang lổ nhiều nơi ở thành phố Hải Phòng , hàng ngày đài báo đăng tin những nơi bị bom Mỹ tàn phá toàn miền Bắc , tôi đã sống trong những năm tháng thành phố mất điện nhiều ngày và đi trên những hố bom với xác người không trọn vẹn . Tiếng máy bay gầm rú , quần lượn xé rách trời đất quê hương cho  đến bây giờ dư âm vẫn còn vang vọng trong tâm khảm .Những giọt nước mắt chia ly tiễn nhau lên đường chống Mỹ cứu nước và xót thương cho những người xấu số vẫn còn đọng trong tim  , những khói lửa điêu tàn man dại của một thời lầm than đen tối vẫn còn khét lẹt  ấn tượng chưa phai mờ trong ký ức  ... nhiều cơ quan , công xưởng của nhà nước phải sơ tán ra ngoại ô , trong đó trường nhạc cũng phải đi sơ tán , từ đó tôi không có điều kiện theo học trong trường , tôi ở nhà tự học  và cũng tìm theo học thêm một số bậc thầy ở Hải Phòng lúc bấy giờ như  anh  Nhuệ Tống , anh Thành Tầu , rồi anh Trọng Lung …học ai cũng chỉ được một thời gian ngắn là các thày cũng khen là chơi tốt rồi không còn gì để chỉ bảo thêm được nữa , và các thày cũng coi tôi như người bạn âm nhạc thỉnh thoảng hoà tấu với nhau rất vui …
Từ đó tôi âm thầm tự học tiếp nhạc qua những sách vở sưu tầm được , Hằng đêm sau giờ làm việc tôi thường ngồi trong chiếc hầm trú ẩn sau vườn nhà , với ngọn đền dầu leo lét tập đàn …Tôi thấy âm nhạc thật mênh mông chẳng biết đâu là bờ bến cả , chơi Ghi ta cũng có nhiều thể loại như độc tấu những bản nhạc classics hoặc dùng móng chơi theo thể loại nhạc rock , nhạc Dance v. v. Nếu dùng móng (merato) thì tay sẽ cứng , khó chơi được solo , vì chơi solo những bản nhạc cổ điển rất phức tạp , nhiều hợp âm rất lắt léo và khó bấm , cho nên cần phải gìn giữ đôi tay có sức lực nhưng phải mềm mại mới có thể thể hiện những dòng nhạc tình cảm ngọt ngào được …
Còn chơi đàn gảy bằng móng nhựa  thì thường chơi nốt đơn nhiều , âm thanh sắc bén và thực thi bằng ghi ta điện và hoà tấu ba cây đàn , một cây chơi bè chính (solo Ghi ta) ,một cây chơi hợp âm đệm(Rhythm ghi ta) , một cây chơi bè trầm (bass ghita) như các ban nhạc nhẹ của Tây chơi thì tuyệt vời …
Từ đó tôi tập  luyện cả hai thể nhạc , vừa luyện chơi classicis vừa luyện chơi cả bằng móng để thể hiện những loại nhạc phục vụ cho khiêu vũ , lễ hội và đám cưới tiệc tùng v.v…Tôi thành lập một ban nhạc nhẹ , gồm 3 cây ghi ta và một bộ trống , sau này có thêm một cây violon và thỉnh thoảng có anh bạn thổi kèn  Harmonica , và Trompet , cùng hoà nhạc , nên rất vui và phong phú ,Tay đàn lúc đó ngày càng lên cao , nhiều người tự ý đến xin học nhạc và  lớp học ngày càng đông thêm , thế là tôi trở thành người dạy nhạc trẻ tuổi nhất thành phố lúc nào không hay ,Tôi dạy chơi nhạc Classics và tôi dạy luôn cả nhạc Rock , gồm 3 ghi ta và cả đánh trống luôn ,lớp nhạc ngày càng đông , mà tôi nhận dạy bạn bè và toàn những người lớn tuổi .   Thế là nhờ âm nhạc tôi  có tiền mua quần áo , có tiền trang trải các thứ linh tinh cho cuộc sống , ban nhạc tôi ngày càng có tiếng tăm và rất nhiều người ở thành phố Hải Phòng lúc bấy giờ tới  mời đi chơi nhạc phục vụ tiệc tùng , đám cưới , đi thi hội diễn văn nghệ của thành phố  , phục vụ những ngày đại lễ mà khu phố tổ chức , và đóng góp rất nhiều vào những cuộc liên hoan của những gia đình  có người thân lên đường đi bộ đội , chống Mỹ cứu nước , lúc ấy phong trào (Tiếng hát át tiếng bom ) mà . Bấy giờ họ có quan niệm là ngày mai ra mặt trận không biết sống chết ra sao , thôi thì cứ tổ chức một buổi liên hoan chia tay với mọi người , ăn uống , đàn hát cho đã đời rồi ngày mai muốn đến đâu thì đến , lúc đó không có Karaoke như bây giờ , nên những người biết chơi  đàn nhạc , dù là nhạc cụ gì thì cũng  thường  bận rộn và luôn được đón tiếp trân trọng lắm .
 Một thời gắn bó với âm nhạc trên quê hương với bao kỷ niệm ân tình của tuổi thanh xuân đầy nhiệt huyết , sau này  ra hải ngoại tôi vẫn chơi nhạc những khi nhàn rỗi hay có dịp gặp gỡ các bạn văn nghệ sĩ ,hoặc chơi đàn giao lưu cùng với các bạn người Anh , Tôi cùng với mấy người bạn cũng là nhạc công từ  Việt Nam  thành lập ban nhạc ở Luân Ðôn thỉnh thoảng đi phục vụ cho  bà con Việt Nam trong những ngày lễ Tết , hay đám cưới , dạ vũ v.v…sang đây tôi tự học thêm chơi Organ và piano nữa .
Tôi rất tiếc mình không có điều kiện theo đuổi lên cao học nghề đàn nhạc này , nhưng âm nhạc cũng đã là người bạn đồng hành của tôi rồi , tôi hay sưu tầm các thể loại nhạc để thưởng thức và nuôi dưỡng tâm hồn trong lúc đơn thương độc mã ,tôi rất trân trọng những người chơi nhạc cho dù họ là thiên tài hay là những người hát dạo tha hương cầu thực . kỷ niệm về âm nhạc của tôi cũng nhiều không thể kể hết một lúc được , đôi dòng sự thực của cuộc đời như vậy chia sẻ cùng nhau ,mong các bạn thông cảm ,xin đừng trách tôi dài dòng văn tự viết nhiều về  cuộc đời  mình nhé .
 
Thân aí Vũ kim Thanh
 
 
Ðây là những tấm hình tìm lại được trong những năm tháng xưa chơi nhạc ở Việt nam
 

 
 
 
Ban nhạc của tôi đang phục vụ cho một đám cưới ở Hải Phòng

 
 
 
Ðộc tấu Ghi ta trong những buổi tiệc tùng ở trại tị nạn Anh Quốc
 
 
Ðộc tấu Ghi ta trong những dịp lễ cưới
 
 
 
Ban nhạc phục vụ bà con Việt Nam trong những ngày lễ Tết ở Anh Quốc
 
 
 
 
 
 
 
Giao lưu âm nhạc với bạn bè
 
 
 
 
Trình diễn nhạc hòa tấu Việt Nam và Tây phương cho công chúng nghe , trong những dịp lễ hội ở Luân Đôn
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
chà giờ mới biết tài nghệ của bác LB,Jet khâm phục quá[:)]
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: jet

chà giờ mới biết tài nghệ của bác LB,Jet khâm phục quá[:)]

 
Trời ơi , tài nghệ gì đâu Jet ơi , công việc thôi mà , cám ơn jet và chúc vui vẻ , mau chóng có chồng cho Lang Băm uống rượu và đàn ca mừng đám cưới nha.
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
Chời ơi...mấy tấm hình quý quá thầy LB ui.
Chặng đường âm nhạc cũng nhiều vất vả, nhưng đáng nhớ quá phải không thầy. Một lần nửa cảm ơn thầy LB đã chia sẽ rất nhiều, từ chuyện nghề, chuyện đời. Qua đó lớp trẻ chúng em cũng học hỏi được nhiều, ngày xưa nhiều khó khăn mà nhiều người không bỏ cuộc thì ngày nay lớp trẻ phải biết giữ lấy khát vọng, theo đuổi niềm đam mê phải không thầy.
 
chà giờ mới biết tài nghệ của bác LB,Jet khâm phục quá[:)]
  
 
Còn nhiều hơn cả sự khâm phục nhỉ, đó là dám theo đuổi ước mơ và tự học để nâng cao.
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-19 21:13:14vũkimThanh>
Cám ơn các bạn đã có sự thông cảm , xin giới thiệu với các bạn một vài hình ảnh sinh hoạt và những nơi tôi thường qua lại ở thành phố London mùa đông sương phủ
 
 
 
Ðây là bảo tàng viện quốc gia ở Luân Ðôn (The National Museum in LonDon)
 
 
Diễn ngâm : Hoàng Thanh
 
[themNhac]http://vnthuquan.net/user/vukimthanh/BAO TANG VIEN LONDON.mp3[/themNhac]
 
 
BẢO TÀNG VIỆN LUÂN ÐÔN

Tôi không nhớ lần này lần thứ mấy
Tới nơi đây bảo tàng viện Luân Ðôn
Hòa dòng người bước nối bước dập dồn
Chiêm ngưỡng… ngẩn ngơ… từng rừng tranh… núi tượng
Tôi xuýt xoa…ôi mênh mông triù tượng
Hồn nhập hồn chất ngất quấn quyện say
Phong cảnh con người thế giới đổi thay
Ðang tươi sống trong tầm tay …tuyệt mỹ
Tôi xuôi ngược thời gian từng thế kỷ
Hôn nồng nàn lên màu sắc tình thi
Tim bồng bềnh dâng máu huyết từ bi
Lòng tha thiết gọi… kêu …tên nghệ sĩ
Tôi bồi hồi điệp trùng bao ý nghĩ
Mình là người hay phù thủy ,chim muông?
Lạc vào đây miền ngà ngọc thiên đường
Miền thương nhớ …bát ngát hương mê đắm
Quên ngoài đời đang trầm luân cay đắng
Tay vươn tay đón bắt ánh hào quang
Ðây tiền nhân khai phá lối thênh thang
Nghệ thuật sáng ngàn khung trời thơ mộng
Lịch sử ngổn ngang khua tâm hồn rung động
Lúc hào hùng thần khí vút trời cao
Lúc cuồn cuộn âm vang sóng ba đào
Lúc lầm lũi sa mạc hoang khao khát
Lúc hiền lành như ruộng nương bóng mát
Lúc cô đơn ngờ nghệch lắng sâu buồn
Lúc như tranh tĩnh vật nép trong khuôn
Hừng hực nóng hay lạnh tanh chưa rõ nghĩa
Lúc rờn rợn vùng dị kinh …nghiã địa
Lúc nghẹn ngào cầu nguyện đấng quang minh
Mong bạo chuá khắp mọi miền sụp đổ
Cho nhân gian đã bao đời thống khổ
Cho nụ cười xóa lấp dấu nghiệt oan
Cho muôn phương và non nước điêu tàn
Mãi no ấm tự do thơm màu nắng
Tôi sung sướng trong vòng tay muôn sắc
Muốn khóc…Muốn cười … muốn nhẩy múa lượn bay
Muốn tương tư yêu mảng khối mỏng dầy
Muốn đi mãi trong lâu đài thần thánh
Muốn nghiêng mình trước thành công óng ánh
Trước linh hồn bất tử với thời gian
Trước mồ hôi và xương máu huy hoàng
Ðã xây đắp…soi niềm tin cuộc sống
Trời mùa Ðông…Mùa Ðông cuồng gió lộng
Tôi lạc loài dò dẫm giữa băng sơn
Ðôi môi tím ,tuyết nhuộm trắng vai sờn
Hồn ấm …Nặng…Cả bảo tàng vô giá …

Vũ kim Thanh
 
 
 
 
 


Phía trước bảo tàng là quảng trường rộng , có rất nhiều chim bồ câu , bồn phun nước và những pho tượng sư tử , tượng các vĩ nhân được đúc bằng đồng to lớn.


 
 
 
 
 
All photos by vu kim Thanh
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-19 21:57:33vũkimThanh>
 
 
 
 
 
Luân Đôn có nhiều nhà cửa nguy nga cổ kính  cùng hiện đại , số lượng du khách tới tham quan hàng năm rất đông, nên các dịch vụ nơi đây tha hồ mài dao sắc , từ nơi ăn chốn nghỉ chẳng thiếu thứ gì trên đời.
 
 
 
 
 
 
 
 
(All photos by vukimThanh)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
nước Anh thật là đẹp,đến bao giờ Jet mới có cơ hội đc đến đó nhỉ,mà LB đến Nhật chưa,nếu đến rồi post ảnh lên nhé,Jet thích Nhật lắm
...Well open up your mind and see like me.•Open up your plans and damn you're free.•Look into your heart and you will find that the sky is yours...
http://360.yahoo.com/daisybuongbinh_1590
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-19 21:21:26vũkimThanh>
Trích đoạn: jet

nước Anh thật là đẹp,đến bao giờ Jet mới có cơ hội đc đến đó nhỉ,mà LB đến Nhật chưa,nếu đến rồi post ảnh lên nhé,Jet thích Nhật lắm

Hello Jet. LB chưa có tới nước Nhật  , nhưng ở đây cũng có nhiều hoa Anh Ðào của Nhật , còn phong cảnh của Nhật thì tìm cũng không khó , nay mai LB kiếm được sẽ post lên sau nhé , chúc mọi người vui vẻ và có nhiều cơ hội tới thăm thành phố này. 
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-19 21:56:29vũkimThanh>
 
 
 
 
Ðây là toà nhà ở Luân Ðôn chứ không phải nhà máy công nghiệp nặng.
 
 
 
 
Ðây là toà nhà hình quả dưa chuột ở Luân Ðôn
 
 
Lối cửa vào toà nhà dưa chuột
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Những khu nhà mới xây dựng có đầy đủ các cơ quan hành chính và siêu thị hiện đại ở Luân đôn
 
(All photos by vu kim Thanh)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»