Sầu tháng bảy
Tháng bảy về, lời chào nhau vội vã
Giục cơn sầu xe hối hả phân li
Lặng điếng chiều, kẻ ở tiễn người đi
Lòng gửi lòng theo phương nhìn xa thẳm
Con đường quen rùng mình chân lạ lẫm
Nhói gót giày bước dẫm cánh hồng rơi
Giảng đường quên náo nức những nhịp đời
Để lá vàng ru giấc dài yên ả
Họ đã xa, chân mây giờ trăm ngã
Thênh thang phòng xứ lạ buổi trời mưa
Rượu đầy vơi bao nhiêu ấm cho vừa
Một nụ cười thân tình chưa cách biệt
Tháng bảy về, sầu khêu sầu da diết
Chiều qua chiều thêm tưởng tiếc mùa xuân
Phố say sưa tiếng tất bật xa gần
Ta chững lại nghe vô ngần uể oải.
kôn linh