Đêm thu nhìn ánh trăng về
Nhớ em da diết buồn tê tái lòng
Bến xưa còn đứng chờ mong
Vọng phu mòn mỏi đợi chồng xa xăm
Chuông chùa văng vẳng đêm rằm
Người đi biền biệt bao năm chưa về
Tan rồi giấc mộng phu thê
Nghìn trùng xa cách...lời thề tìm đâu
Đêm dài trăn trở mắt sâu
Tương giang chia cắt hai đầu nhớ thương
Lạc loài kiếp sống tha hương
Nhớ hoa mua trắng anh thường tặng em
Tình thơ em mở ra xem
Ngượng ngùng cười bảo...ai thèm yêu anh
Trăng treo trên khóm trúc xanh
Sáng soi đôi bóng duyên lành thắm trao
Nào ngờ đôi ngả xa nhau
Nhìn trăng thu sáng càng đau xót lòng...
-NS-
Hoa Mua vẫn nở trắng đồi
Nhưng tình xưa đã chết rồi , anh ơi !
Tương giang cách trở chia đôi
Trăng thề một mảnh đơn côi giữa trời
Anh thì sống kiếp lạc loài
Em thì trông đợi mỏi mòn dung nhan
Trúc xưa giờ chẳng còn xanh
Trăng xưa giờ cũng tàn canh xế tà
Tình thơ ngày ấy ngọc ngà
Bây giờ bỗng thấy lạ xa ngỡ ngàng
Thẫn thờ nhìn buổi thu sang
Hoàng hôn hiu quạnh , lá vàng rụng rơi
Dòng sông hờ hững cứ trôi
Lục Bình tím ngát , buồn ơi là buồn ...
Em nghe trống vắng trong hồn
Hoa Mua em kết thành vòng khăn tang
Từ mai em bước sang ngang
Hoa này em hái để tang cuộc tình
Từ mai mãi mãi chúng mình
Thành người xa lạ , bóng hình lẻ loi
Chợt nghe cô quạnh , chơi vơi
Chuông chùa văng vẳng , tình ơi , giã từ ....
BL07