Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Hương Bưởi

297 trả lời, 28.069 lượt xem — Trang 1 / 10
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-16 12:18:51Trần Hương Giang>
HƯƠNG BƯỞI - HƯƠNG CHANH
                   

Một cơn gió thoảng qua anh rất nhẹ
Anh nắm được rồi một sợi gió yêu.

Đôi mắt em nhìn anh vời vợi
                             Một khoảng chiều
Làm rung lên đêm tình xuân lộng gió.

Anh nâng đôi bàn tay em bé nhỏ 
Khẽ khàng  em  khép nép ấp lòng anh
như con thỏ non run rẩy yếu mềm.

Anh sung sướng thả vào tim em
                             Lời yêu thương tràn ngập
Anh không còn đủ đâu toàn vị ngọt
Chỉ còn đây pha lẫn chút đắng cay.

Nhưng anh yêu em,
             yêu thật đắm, thật say
Như để lạc em,
                 hôm nay anh tìm được.
Anh yêu em như từ bao kiếp trước
đã có em từ tiềm thức trong anh.

Anh không sống nổi, dù  một ngày
                                      Vắng em
Hay có đấy mà em nhìn đi hướng khác
Chỉ đau một phút giây em lạnh nhạt
Là thân anh tan nát chảy thành sông.

Thơm đi em mãi hương bưởi anh mong
vương tóc em vờn đêm xuân bỏ ngỏ
Anh hôn em làn tóc mây,
                      Hôn lên đôi mắt thỏ
Và nghẹn ngào anh thổn thức...
           Em ơi!!!

           

       SG 20/07/2008
                                
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-16 12:22:16Trần Hương Giang>
BỨC PHÙ ĐIÊU

Em tạc tượng cô đơn vào bóng tối
Để vũ trụ thành một bức phù điêu
Em  vẽ  tô thành bức tranh thủy mạc
Bằng nét màu chấm phá giữa cô liêu.

Rồi lắng nghe con tim mình đang nói
Lời rẽ ràng của gió của mây
Rồi lắng nghe hồn thơ đang vẫy gọi
Hình như là lẫn tiếng... Anh đây!

Bản nhạc vàng râm ran thế đó
Bức phù điêu em tạc hình anh.
Bức thủy mạc em tô thêm màu đỏ 
Ánh Mặt trời mở ngỏ... Hồn yêu.

    SG    26/07/2008
Đăng nhập để trả lời
0
EM ĐI BÊN TÌNH YÊU
 Tặng Anh

Em đi
Anh gọi gió mang theo ngọt ngào
Gọi nắng mang theo dịu dàng
Gọi mây vàng nơi lang thang
Đưa em về cuối chân ngàn...

Em đi
Anh tiễn tiếng cười rất sang
Làm vui bước chân em rộn ràng
Mở toang cửa tình anh yêu đó
Nụ hôn anh quá nhẹ nhàng!

Em đi
Tình yêu mình mênh mang
Bên em, bên em suốt chiều vàng.

Có một cánh chim rất nhẹ
Chạm vào nỗi nhớ xôn xang...Xôn xang.

     SG 24/08

Đăng nhập để trả lời
0
Câu Thơ Tình

Ai nỡ bẻ câu thơ tình chảy máu
Nỗi lòng này ai tỏ thấu chăng ai?
Mưa ôi oai giọt nỉ non chôn giấu
Những chấm đen rơi đất nhạt tình phai.

Em nợ gì mà mưa thôi...Chả ngớt
đã làm em vơ vất cả cõi hồn,
Tia nắng nhỏ em cầm bay đâu mất
Sao không còn le lói rọi Hoàng Hôn?

Nhưng mặt trời trong tim em không tắt
Không rong rêu, chưa một lúc nguội tàn
Một dấu lặng chờ khúc tràn thác lũ
Để em yêu tới cuộn sóng thời gian...

Vận hồn vào tiếng vĩ cầm quyến rũ
Danh thiếp hồng ai gọi mặc vang ngân.
Một lần chót chim hót vào cái chết
Giữa tim em cắm mũi nhọn gai đâm.

Để câu thơ tình, mãi mãi ngát hương xuân.

   SG 20/08/08
Đăng nhập để trả lời
0
Thạch Thảo Hoa Em.
 
Tặng anh


Em lạc bước bơ vơ bến "Tiêu Tương"
Tìm lơ ngơ giữa chiều đang rung hạ
Cây cầu nào Chương Dương quen mà lạ
Say trong mơ gọi thao thức em đây.

Mỗi bước đi là một nỗi tràn đầy
Miên man mãi bóng ai trong ảo giác
Khói sương mờ dòng sông thơ trải bạc
Chân cầu đâu man mác tự xa xôi.

Dãy phố xinh náo nức ánh Mặt trời
Ngôi nhà nhỏ nở hoa trên sân thượng
Hoa Thạch Thảo thanh bình anh trao tặng
Hoa phong lan rực đoá sắc tinh khôi.

Hoa xương rồng bất diệt nỗi đầy vơi
Gối đầu đêm sương ủ mềm hương sớm.
Tìm đâu anh đôi bàn tay vun bón
Người trồng hoa xa xót cánh tàn hoa?

Hà Nội ơi! Dằn thương nhớ diết da
cứ bùng lên Hạ tràn dâng ngợp phố.

Lỡ vương tình vườn nhà ai có nhớ
Thạch Thảo Em
          Bông Hoa dại
                      kiêu sa.


 17/07/2008
Đăng nhập để trả lời
0
Hoàng Hoa

Ngọn sóng nào xô em vào bờ cát
Để em nằm khóc một mình
Khúc nhạc tình hoà tấu biển rung rinh
Dâng tràn đầy trái tim em lạnh buốt...

Tiếng đàn ai réo rắt
Đêm trăng huyễn hoặc
Em đi lang thang
Sợi buồn quấn bàn chân
Dây đau chằng khúc ruột
Xối xả đỏ từng giọt mắt
Anh buông ánh mắt nhìn lạnh ngắt đóng băng...

Giọt sương nào lạc đậu môi em tím tái
Nụ hôn không ngoái lại
hứng giọt đêm.

Biển lạnh quá nhanh
thôi không ào ạt.

Ngọn sóng nào xô em vào bờ cát
Xin cho em chìm giữa biển tình anh
Thả trôi theo đoá Hoàng Hoa tàn lụi
lênh đênh.

SG 19/08/08
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trần Hương Giang

Hoàng Hoa

Ngọn sóng nào xô em vào bờ cát
Để em nằm khóc một mình
Khúc nhạc tình hoà tấu biển rung rinh
Dâng tràn đầy trái tim em lạnh buốt...

Tiếng đàn ai réo rắt
Đêm trăng huyễn hoặc
Em đi lang thang
Sợi buồn quấn bàn chân
Dây đau chằng khúc ruột
Xối xả đỏ từng giọt mắt
Anh buông ánh mắt nhìn lạnh ngắt đóng băng...

Giọt sương nào lạc đậu môi em tím tái
Nụ hôn không ngoái lại
hứng giọt đêm.

Biển lạnh quá nhanh
thôi không ào ạt.

Ngọn sóng nào xô em vào bờ cát
Xin cho em chìm giữa biển tình anh
Thả trôi theo đoá Hoàng Hoa tàn lụi
lênh đênh.

SG 19/08/08

 
HOÀNG HOA
 
Thơ Trần Hương Giang
Nhạc Hàn Sĩ Nguyên
 
Mời nghe diễn tấu
 
[themNhac]http://www.hansinguyen.net/Nhac%20MP3/HSN_HoangHoa_Dtau1.wma[/themNhac]
 
Ca từ
 
HOÀNG HOA
 
(INTRO : ..... Tìm Người nơi đâu ? Tìm nơi đâu ?)
 
Ngọn sóng Hoàng Hoa xô em vào bờ cát
Để em một mình nằm khóc giữa mông mênh
Gió hát vi vu biển xanh cũng rung rinh
Con sóng thì thầm trái tim em giá buốt...
 
Từ chốn xa xăm tiếng đàn ai réo rắt
Ánh trăng huyền hoặc dẫn lối bước em đi
Em mãi lang thang sợi tóc vướng bàn chân
Sương rơi vai gầy em đắm giữa tình anh
 
Biển lạnh đêm sâu
Sóng cuồng ào ạt.
Đôi môi tím ngắt
Ruột xót lòng đau
 
Mưa rơi xối xả
Buốt giá tình sầu
Rưng rưng mắt đỏ
Tìm người nơi đâu ?
 
Ngọn sóng Hoàng Hoa xô em vào bờ cát
Giọt sương đi lạc làm tím tái môi em
Nụ hôn năm xưa em khao khát đi tìm
Trọn kiếp lênh đênh giữa biển cả tình anh
 
(Trở lại Biển lạnh đêm sâu ...)
 
Trần Hương Giang
   HSN-33-965
 
Hàn Sĩ Nguyên
Ngày tháng đong đưa đời gió bụi
Mặc ai xa mã chốn gian trần.
www.youtube.com/user/hsn2k3 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-10 18:21:07HanSiNguyen>
THĂM HÀ NỘI MÙA ĐÔNG

Nhạc HSN - Thơ Thanh Ngọc

Tiếng hát Đăng Tuấn

[themNhac]http://www.hansinguyen.net/WMA/HSN_ThamHaNoiMuaDong_DTuan.wma[/themNhac]  
Hàn Sĩ Nguyên
Ngày tháng đong đưa đời gió bụi
Mặc ai xa mã chốn gian trần.
www.youtube.com/user/hsn2k3 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-11 05:17:30Trần Hương Giang>
Nơi ấy có tình Anh

Có bao điều, có bao điều em chưa thể nói ra
Lời nghẽn lối dây tơ tình chùng giọng...
Mà lòng em thì bâng khuâng cồn sóng
Đợi trông giờ hạnh ngộ giữa đôi ta.

Có bao điều, có bao điều em chưa thể nói ra
Chưa thể ngã vai anh làm điểm tựa.
Cánh đại bàng ơi! có mang nổi đời giông gió?
Biển gồng mình trong bão tố, biển ơi!

Dẫu biết rằng anh như ngọn hải đăng giữa trùng khơi
Sao Cực Bắc trong tim em  đưa lối
Là ngọn lửa hồng giữa đời em tăm tối
Âm ỉ nhen lòng khơi lửa đống tàn tro.

Ai đóng cửa rèm ngăn bụi sương sa
Gội nắng trời Nam, đội mưa chiều Bắc.
Mũi kim nào khâu trái tim em sờn rách
Cung thương nào, gọi tha thiết khúc trầm kha?

Để em hát bản nở hoa buổi sáng
Chiều muộn về, thoa thắm lại đoá phù dung.
Đàn lên anh! Dâng ngập tiếng không cùng
Để Thiên Đường tình yêu đôi ta rực cháy...

Gọi em về, nơi ấy có tình Anh!
Tình Anh....


   SG 11/10/08
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-11 12:52:46Trần Hương Giang>
Tình khúc ngàn lẻ một
(Đã sửa bởi Tố Hương)


Dấu chấm hết ai đặt cuối đường tình
Là vết thương lòng không bao giờ hàn miệng.
Tiếng kẹt cửa yêu đương khắc thời đã điểm
Là giọt nấc thầm bên mộ chí không tên.
   
 
    SG 10/10/08
Đăng nhập để trả lời
0
MÃI MÃI HÀ NỘI ƠI

Ai bảo
Em không yêu Hà Nội
Bỏ thẳm xa nơi góc bể chân trời.
Hà Nội ơi!
Nỗi nhớ Chơi vơi
da diết,
Cứ hiện hữu mà vô hình
Bất chợt!
Chợt đến
    Chợt đi
          không biết!
Chạm vào cõi vắng trùng khơi...

Hàng liễu rủ mềm  thương  hoài niệm
xa xôi
Tóc buông xoã lặng thầm,
thời nông nổi.
Ngập ngừng
Nụ hôn đầu
Xanh biếc Hồ Gươm một đời buồn tủi
Ngất ngây say suốt chặng đường dài.

Lá xanh reo
Đường Cổ ngư
Gió lộng ngang trời.
  Nắng rớt rơi
     Giọt mật đầu
        cuối hạ.
Đường chông  gai  bước chân sai xa lạ
Đã bao lần em vùi ngã...
nửa cuộc đời, vào lòng nắng lao đao.

Phủ Tây Hồ
nghi ngút khói nôn nao
Em chờ anh
  Lời nguyện cầu linh ứng.

Ai nhặt cánh hoa lài
Hoa lan trắng,
Hoàng hương tím thu vàng
vào lớp học
Để bây giờ ai khóc mỗi chiều rơi?!

Hà Nội ơi!
Xôn xao mưa xuân bay
Rắc ngọc trai lên tóc
Rắc nụ hôn thầm.
....Rồi lặng câm
     con đường - Phố cổ.

Nhà anh xưa
ngõ nhỏ
nhạt nhoà
Quyện bước người đi hương hoa thiên lý
Căn xép, đầu ô, góc phố...
Đưa em về với anh
Hà Nội ơi!
HN _ HG
Đăng nhập để trả lời
0
Anh Hàn Sĩ Nguyên ạ
Em chân thành cảm ơn anh về tất cả. Riêng bản nhạc "Hoàng Hoa" anh phổ thơ em thật là tuyệt. Anh thay đổi ca từ làm thơ em mượt mà  hơn nhiều và đã khéo léo cắt đi khúc bi lụy trong thơ em.
Anh hiêủ cảm xúc của em lúc này mà. Em trân trọng và vô cùng biết ơn Anh.
Kính Anh
Hương Giang.
Đăng nhập để trả lời
0
Bước chân tìm về

Những ngày qua
bên trời em nắng tắt
bên vùng anh đỏ lửa tình yêu.

Em cố tránh con đường đá xanh rêu
Mà chân cứ lần qua ngõ nhà anh lối cũ
Nhặt cánh lá buồn
Nhóm lên thành ngọn lửa.
Lửa tàn...
Em sã cánh xuân.

Em bơi về miền kí ức
Đêm xưa háo hức
chờ bước chân anh.
Anh đứng bên cánh cửa đời em
gọi mở rèm
Rủ em cùng lên đỉnh Thiên Sơn cao vời vợi...

Em tin anh
Bứt tung lồng ngực
nức hơi xuân...
Phá tan nỗi buồn hung hãn,
Giữ lại lòng tin đang thất tán sẫm màu
Thanh lọc tối tăm từ trong cõi thâm sâu.

Rồi đêm qua ngày
Nắng tắt bên em
Rực lửa bên anh.
Em cứ lần mãi bước chân quen
Nhặt cánh lá buồn
Nhóm lên ánh lửa...

  SG 11/10/08
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-14 04:24:23Trần Hương Giang>
Ánh Đèn và Vầng Trăng
(Kính tặng Mẹ hiền)

Ánh đèn dầu mờ tỏ
Mẹ ngồi dệt vải khuya
Lách cách tiếng thoi đưa
Nhớ mong lòng cuồn sóng.

Ánh trăng tà nghiêng bóng
Chia phôi trăng nửa vành
Ghé nhòm căn phòng vắng
Một mình Mẹ năm canh...

Ngày như tấm vải lanh
Giở cuộn sóng mong manh
Khúc đầu đày thô giáp
Mẹ nhuộm tím hương xanh.

Mẹ nhuộm áo mớ ba
Mẹ nhuộm khăn mớ bảy
Nhuộm thắt lưng hoa lý
Hành trang con đi xa... 

Hun hút lối đi qua
Thời gian con cuộn chỉ
Đường chông gai và hoa
Gian nan và ý chí.

Đêm đen lòng vẫn tỏ
Nhờ ánh đèn dầu lu
mà Mẹ thắp năm xưa
Bên chiếc khung cửi gỗ.

Vằng vặc vầng trăng khuya...

Trần Hương Giang
SG 12/10/2008

:: Bài thơ đưa vào TV ::
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-12 02:46:56Trần Hương Giang>
CỬA LỞ
{ Xin đừng thi vị nỗi đau}

Hoa cau trắng
Lá trầu xanh
Cha Mẹ tác thành
Cho chúng mình
Thành đôi
Thành lứa...

Bỗng Chiến tranh bão lửa
Bỗng chớp giật cuồng giông,
Ngày anh ra trận
Lúa thơm ngát đồng.

Em tiễn anh lên đường
Nước mắt chảy dài trên má.
Con sông chiều nắng hạ
            Rưng rưng!

Hướng mặt về phía bờ sông
Bên lở bên bồi, tê tái,
Chân trời  xa mê mải
Cánh vạc lẻ hư không...

Qua rồi đêm mưa dông,
qua rồi ngày bão lửa
Ngày anh trở về
     Mất còn một nửa
Vẫn tròn vẹn tình ta!
Anh lính chiến về nhà
Mừng như đứa trẻ được quà đầu xuân.

Nhưng chiến tranh!
Chiến tranh!
 Đâu phải trò đùa?
Niềm vui chưa tới trọn bất ngờ
Thì nỗi buồn đã về triền miên quặn thắt,
Chúng mình sinh ra những đứa con
Mang đầy thương tích
           Chiến tranh!

Lá trầu ngày xưa vẫn xanh
Hoa cau ngày xưa vẫn trắng.
Muối mặn
Gừng cay
Dòng sông vắng
Xoáy nước cuộn vòng xoay
Con đường dài hun hút chiều nay...

Đẫn đờ em nhìn sang Cửa Lở
Em băng ra sông! 
Chợt thấy đồng lúa chín...
Hương cau, hương trầu
         Thơm bịn rịn
Nắng Rơi đầy...  

      KimOanh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-17 11:41:56Trần Hương Giang>
Xin đừng

Sóng biếc, êm ả...
Một cái gì rất lạ
Xô vào chiếc thuyền con
Thuyền chao
Chao nghiêng...

Rồi lặng yên
Vâng, tĩnh lặng
Hoang vắng
Tiếng lá rơi vèo...

Đừng trêu con thuyền nhỏ
hỡi sóng reo.

Gió ơi
Mỏng manh như chiếc lá rơi
Biết thân mình,
         biết phận trôi nơi nào.

Sóng tình ơi!
Đừng ghẹo trêu bằng xao động ngọt ngào
Rồi hững hờ mặc con nước lao xao...


HG
Đăng nhập để trả lời
0
GỬI ANH

Anh ơi! Em sẽ gửi ra
Gửi cho anh cả bao la là tình.
Gửi anh giữ một tấm hình
toàn thân em chụp một mình đấy thôi!
Gửi anh thơm đoá hoa môi
Màu son em giữ suốt đời,tặng anh.
Gửi anh giải yếm lụa xanh
Gói hồn anh tron vào trong ấy mà.
Gửi anh chiếc áo vải hoa
Mồ hôi anh giữ để thoa nỗi buồn.

Trái tim em cũng gửi luôn
Nhờ anh cất giữ để muôn năm còn!

          07/04/2008
         Hương Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-14 04:09:12Trần Hương Giang>
Độc Thoại

Đêm tàn đêm không sao tàn thắc thỏm
Khơi lạnh lùng cời chút ấm hơi tro
Gió mơn man men nồng luồn khe cửa
Giọt muộn màng trăn trở khúc giao thoa...

Gói chùm nắng quái chiều hoa sót lại
Đêm mở ra xoa dịu vết tim mơ
Tìm mảnh lá lơ thơ ai vương vãi
Tình hững hờ mà bão tố ngẩn ngơ...

Cửa lòng mở hé  nhìn sang bên ấy
Nik ai còn vẫn sáng thuở ban sơ
Sóng tất tưởi tìm người trong cõi thực
Hay chỉ là tìm giọt mắt hư vô?!

Cứ khắc khoải loay hoay câu độc thoại
Người Thiên Thần hay bạo chúa, Người ơi!
Bước chân đến tình yêu hay quỉ dữ???
Nghiền nát tình Tố Nữ - Gót lãng du!

Viên mãn nỗi đau đời làm thanh điệu hát ru???


     SG 14/10/2008
Đăng nhập để trả lời
0
Câu Thơ Tình

Ai nỡ bẻ câu thơ tình chảy máu
Nỗi lòng này ai tỏ thấu chăng ai?
Mưa ôi oai giọt nỉ non chôn giấu
Những chấm đen rơi đất nhạt tình phai.

Em nợ gì mà mưa thôi...Chả ngớt
đã làm em vơ vất cả cõi hồn,
Tia nắng nhỏ em cầm bay đâu mất
Sao không còn le lói rọi Hoàng Hôn?

Nhưng mặt trời trong tim em không tắt
Không rong rêu, chưa một lúc nguội tàn
Một dấu lặng chờ khúc tràn thác lũ
Để em yêu tới cuộn sóng thời gian...

Vận hồn vào tiếng vĩ cầm quyến rũ
Danh thiếp hồng ai gọi mặc vang ngân.
Một lần chót chim hót vào cái chết
Giữa tim em cắm mũi nhọn gai đâm.

Để câu thơ tình, mãi mãi ngát hương xuân.

   SG 20/08/08
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ Thu xa Hà Nội

Em rung nhẹ sợi tơ Thu vàng óng
anh gửi theo làn gió chiều nay,
Em lùa gió vào khung trời thương nhớ
Lại bồn chồn, khơi kỉ niệm khôn khuây...

Hà Nội đây rồi!
hương sen ngát Hồ Tây
tiêng guốc nhẹ khua
nón trắng mong manh nghiêng che Thu mắt lá...
Còn lại gì cho em, hỡi Thu Sang vừa quen vừa lạ
Hà Nội ơi!

Gió ngất ngây chiều say rơi
Nắng Sài gòn bươn trải...
Nhớ da điết xoã nắng buông nhẹ nhàng thư thái
Khúc giao mùa Hà Nội vào Thu.

Em yêu Thu, yêu Anh, yêu Hà Nội
Gỡ chiếc lá vàng
anh cài tóc em xanh ngày nào bối rối,
Em run run mở lá thư tình
Câu thơ ngạt ngào, giữa hương giấy trắng tinh.

Đừng buồn nhé anh
Thu xanh phai tình vẫn còn em
Thấp thoáng bóng xưa tà áo trắng rủ hồ Thu cũ.
Còn tình yêu của chúng mình bên hè Thu quyến rũ
Còn trinh nguyên mùa trút lá Thu bay...

Còn nhớ mong đầy...
Dịu mát Sài Gòn giữa cơn nắng gắt gay.


  SG 23/08/2008
Đăng nhập để trả lời
0
THÔI THÌ GIÃ BIỆT

Thôi thì lời đã cạn lời
Khuôn trăng chả tiếc bỏ rơi tan tành.

Thôi thì người cứ ngát xanh
Hoa xinh cứ nở trái lành cứ thơm.
Thôi thì người cứ tươi son,
Mặc em ngọt đắng héo hon phai nhoà.
Thôi thì người cứ chi xa
Kết sao bắc giải Ngân Hà mình em...

Giọt lệ đắng rơi vào đêm
Thành long lanh ngọc sương êm trong ngần.

Ai về bến cũ sông Ngân
Cho em gửi giọt sương thầm về theo!

HG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-18 12:20:17Trần Hương Giang>
     ÁNH TRĂNG XƯA

Nát lòng đau theo từng bước người đi
Ngoái nhìn lại rồi chân người bước tiếp,
Mắt mỏi mòn, lệ rơi lòng nuối tiếc
Đâu một thời vần thơ mượt rơi nghiêng?

Ánh trăng xưa còn vằng vặc tiếng Quyên
Lửa lựu vẫn lập loè bên hiên vắng.
Trăng tàn rồi ngẩn ngơ em một bóng
Thả hồn về cõi vắng gọi hoang vu.

Chua xót sao lẻ bạn bóng trăng lu
Con thuyền nhỏ trôi bồng bềnh mây nước,
Gió run rẩy chèo khua con nước ngược.

Trăng đây mà! Em đang chở đầy khoang!!!


       SG 03/05/2008                
Đăng nhập để trả lời
0
SỢI TƠ TÌNH EM VẼ

Em vẽ tình yêu chút
Xem nó là hình chi
Phải cao cao cây si
Không, sâu sâu lọ mực.

Em vẽ tình yêu thức
Hay lúc nó ngủ yên
Trông thật quá dịu hiền.
KHi điên bùng hung dữ...

Em vẽ tình yêu thử
Càng vẽ càng rối đường
Bao nhiêu sợi tơ vương
Có sợi thương, sợi hận.

Không gian yêu bất tận
Chẳng có sắc có màu
Chẳng hình khối chi đâu
Là sợi dây rất rối

Em thả sợi dây rối
Cột thẳng thành dây neo,
Níu lại bến bờ yêu
Không tình yêu bay mất.

Tình yêu là có thật
Trái tim hồng của anh.


    SG 07/05/2008
Đăng nhập để trả lời
0
TÌNH YÊU CỦA SÓNG

Em thả nhành
lá gió
Bức thư tình
màu xanh
xuống dòng suối
mát trong
Xuôi về con
sông rộng.

lá theo dòng
thơ mộng
Trôi về biển
Mênh mang
Sóng tình anh
xôn xang
Cuốn lá em
vào sóng.

Anh vờn em
tình lộng
Em hớp sóng
tình anh
Dập dờn xanh
biếc xanh
Hôn nhau suốt
Ngàn năm...

Vang tình yêu
của sóng.

07/05/2008
Đăng nhập để trả lời
0
LƠ NGƠ MÙA HẠ

Mùa hạ về
Em khép nép
triền thơ.

Sợ ngu ngơ
cánh phượng hồng
bay mất,

Sợ nắng gắt
đốt thiêu
ròn
giọt mật.

Ong bướm
nhiều
hút đi hết
còn chi!

Em sợ mùa hè
Sợ cả
tiếng ve,

Cứ rả rích
Gom nhặt
tình
vương lại.

Để nôn nao
giọt chờ
thương giọt  
đợi

Lơ ngơ tìm
giữa hoang dại
nhớ
mong!!!

09/05/2008



Đăng nhập để trả lời
0
VU VƠ HẠ

Cứ vu vơ hạ
chờ
mưa
ngày ấy

Khép lại
rồi
một cánh
Đỏ
trong mơ.

Ai vô tình
thiêu
tàn
trang thơ


Vẫn còn nguyên
Vần
quyến rũ
ngu ngơ.


Vậy là nhớ
dại ngây

mùa
Đỏ.

Giấu nụ cười
sâu
tận đáy
con tim

Một tiếng nấc
nghẹn ngào rung

Vỡ

Bước chân theo
lại
nối gót
nhau
tìm...

Đăng nhập để trả lời
0
CHUYỆN TÌNH MÂY VÀ NƯỚC

Mây nhẹ buông êm ái trắng chiều Hoa
Đắm mình trong nước mát thoả chan hoà.
Nước vờn mây mây thả hồn vào nước
Gió la đà, mây bãng lãng bay qua...

Nước chơi vơi trôi theo ngọn triều sa
Tê buốt quá!giá băng tràn đêm lạnh.
Mây vô hình hay nước tình sâu nặng
Mà kiếm tìm huyền thoại GIẤC NAM KHA?!

Duyên trăm năm có là mây và nước
Nước vẫn chờ ra biển cả mênh mang.
Mây lang thang phương trời nào xa lạ
Biển tình sâu rộng quá, trốn đi đâu?!

Mây kiêu sa đừng chê nước nông sâu
Đừng hoài nghi khi sắc màu xao xuyến!
Nước trong xanh mây trắng ngần thánh thiện
Để sắc màu mây nước quấn tìm nhau.

                08/2007
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-18 13:32:07Trần Hương Giang>
VỀ QUÊ


Sông xưa bến cũ anh về
Nước dâng còn trắng con đê quê nghèo
Đò xưa ai gác mái chèo
Sông sâu để tuột dây neo cuối dòng.

Anh ra thăm Mẹ-Bên đồng
Đau thương tận đáy chiều đông năm nào.
Ngậm ngùi chân bước nôn nao
Hoa xoan tim tím thả vào xót xa...
Hàng cau vẫn trổ trắng hoa,
Dàn trầu xanh lá Mẹ ta xưa trồng.

Mênh mang vàng rộm rừng bông
Hạt cơm thơm dẻo thấm dòng mồ hôi.
Cánh chim phiêu bạt phương trời
Tìm về chốn cũ,Mẹ ơi! Con về.

SG 11/05/2008
Đăng nhập để trả lời
0
Hạt Cát và các Vì Sao

Hãy cứ ngắm sao rơi cho thoả thích
Em là hạt cát dưới chân anh.

Ơi, những vì sao toả sáng xanh
đang thắp thành tia lửa
để cơn bão lòng cuộn sóng long lanh...

Em là hạt cát nhỏ dưới chân
chẳng phải thu ngọn ngành ngào ngạt
Chẳng phải gió để mà xao xác
Chẳng thơm nồng tao tác để hiến dâng.

Em là hạt cát nhỏ dưới chân
Đừng bảo rằng em không yêu anh nhé!
Cơn gió định mệnh nào em lọt dưới chân anh là thế
Anh cúi nhìn em hay ngước những vì sao???

Em là hạt cát nhỏ xanh xao
Có hơi thở ấm nồng sưởi bàn chân lạnh cóng.

Anh ơi! Đừng ngưỡng vọng
Sao trên trời rất xa
Em lại thật gần
Nâng bước anh trên đường trần muôn nẻo....


Xin đừng giày xéo
Tinh thể vàng tha thiết yêu anh!


 SG 21/09/2008
Đăng nhập để trả lời
0
Anh đưa em về Quê Mẹ

Anh muốn đưa em về thăm quê Mẹ
Hương ngát đồng xa gọi gió Mẹ về
trong nhành lúa nở xuân thì con gái
trong cánh vạc chiều lận đận trời Quê.

Áo Mẹ tứ thân che gió bốn bề
Nẻ bàn chân lội xuống bùn tê buốt
Nón tuột vành nghiêng trưa hè não nuột...
lom khom gầy Mẹ cắt cỏ triền đê...

Trống hội làng nghe câu hát si mê
Cô yếm thắm môi trầu hồng cắn chỉ
Đám trai làng tranh nhau vào tỷ thí
Cố khoe tài trong ánh mắt say sưa...

Đã bao năm bát cơm hẩm muối dưa
Cùng theo anh vào giấc mơ đẫm lệ
Vẫn nồng nàn giữa làn hương đô thị...

Về nghe em! Thơm hoa lý lối xưa!

          VK
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»