Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

TÊN CỦA MỘT THỨ TÌNH

7 trả lời, 1.132 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-13 10:44:54Dunglam>
            Hoạ lại bài thơ anh gửi em,
               Hỏi tên một tình cảm êm đềm,
               Đã có trong thơ,trong tâm tưởng
               Mà người vẫn nghĩ đến trong đêm!

                                Nếu bảo rằng đó phải là yêu?
                                Tiếng thơ nghe nói giọng yêu kiều,
                                Từng giọt trong tim nghe thánh thót,
                                Mình có nên gọi đó là yêu?

               Anh hỡi,làm sao cắt nghĩa đây?
               Mỗi lúc suy tư trái tim này,
               Mình muốn bảo không,nhưng vẫn có!
               Ray rứt buồn vui phút vơi đầy!

                                Muốn hỏi anh rằng có phải chăng?
                                Tình em sánh tựa ánh trăng rằm,
                                Trong sáng,thiết tha không gợn chút,
                                Riêng tư nhân thế những nhọc nhẳn.

                Xưa anh có tình yêu thánh thiện,
                Thuở học trò ươm mộng trinh nguyên.
                Thì nay hãy giữ như kỷ niệm,     
                Chuyện tình yêu không chút ưu phiền.

                                Hỏi anh rằng có phải vậy không?
                                Nếu bảo hai ta một tấm lòng.
                               Ở đó,ở đây không xa cách,
                               Thì xin hãy cất một chữ "đồng"

              Đồng lòng,đồng ý,cũng đồng yêu
             "Có nghĩa gì đâu một buổi chiều"
              Nếu bảo hai ta cùng một ý,
              Thì xin gọi đó chữ "Tình Yêu"
 
                                   DUNG LAM
Đăng nhập để trả lời
0
Vâng,em hiểu điều đó,
Từ khi anh chưa nói với em.
Vì trong chúng ta,
Mỗi một người trong chúng ta,
Đều cảm thấy "nó"
Ngập ngừng dọ dẫm từng bước đi.
Khi anh cảm thấy,
Thì em cũng cảm thấy
Sự có mặt thầm lặng
Của một người rất quen mà rất lạ
Là ai đây?
Có phải ở từ trong tiền định,
Mình đã từng quen biết nhau,
Hay đã từng là người yêu của nhau?
Nào ai biết được?
Làm sao biết được?
Phải không anh?
Nhưng có một điều em rất biết,
Là trong mỗi phút giây nào ở cuộc sống của em,
Cũng có sự hiện diện của anh,
Nghiễm nhiên và thầm lặng.
Và chúng ta đều không còn là trẻ con,
Để không hiểu được điều mình muốn hiểu.
Vì cả khuôn mặt anh,em cũng còn chưa biết,
Nên phải đặt tên cho anh là "người tình không chân dung"
Thật ra.....
Từ kiếp nào mình đã luyến lưu,
Để bây giờ cứ mãi nhớ về nhau anh nhỉ?
Em xin anh hãy đừng nói thêm gì nữa
Vì thật lòng mình bảo nếu đã hiểu nhau
Thì chẳng có ai đúng,ai sai,ai khờ,ai dại
Vì đã biết định nghĩa chi cho cái tình mang lại?
Phải không anh?
Vâng,có lẽ........
Có lẽ................
Nhưng......
Nếu như người xưa đã từng hay bảo:
Tình cảm là cái gì khó nói lắm anh ơi!
Thì đừng nghe anh,xin đừng nói nên lời!
Hãy để tất cả là êm đềm hay êm ái,
Còn trong anh,còn trong em mãi mãi,
Chữ "yêu" này,ta chỉ biết,thế thôi!
Thời gian trôi rồi cũng sẽ mãi trôi,
Còn anh đó,và cũng còn em đó....
Tình em,xin anh mang vào hơi thở,
Tình anh,em còn giữ mãi trong tim!
Một mai bảy nổi ba chìm,
Vẫn còn xin một...trái tim dại khờ....

                                         DUNG LAM
Đăng nhập để trả lời
0
Một nửa vầng trăng xin gửi anh,
Chữ thương chữ nhớ cất để dành,
Giữ trong tâm tưởng như hoài cổ,
Cái nghĩa ân tình quá mỏng manh!!!

                    Đừng hỏi vì sao em "ghét" anh?
                         Vì sao em đánh mất ngày xanh?
                         Nhìn người thương nhớ lòng ray rứt,
                         Một chữ ân tình sao mỏng manh???

Nặng lòng thầm mãi gọi tên anh,
Ngày qua như rèm trúc buông mành!
Người hỡi đa tình từ thiên cổ,
Cái chữ ân tình vẫn mỏng manh!!!

                        Cuối cùng,người ấy cũng là anh,
                        Một chút suy tư rất chân thành
                        Gửi nhớ,gửi thương người tri kỷ,
                        Cái nghĩa ân tình rất mỏng manh!!!

                                                      DUNG LAM
Đăng nhập để trả lời
0
              TRĂNG   THỀ
                                                             
Gửi cho anh những vần thơ kỷ niệm,
Để mai này khi mình trót mất nhau,
Giữ mãi cho nhau một chữ tình sầu,
Tình thơ mộng nên sẽ là vĩnh cữu.
Anh biết không có một vầng trăng cũ,
Chữ ân tình đã cắt nó làm đôi,
Gom thương nhớ đưa vào trong két sắt,
Của trái tim,của những ngày héo hắt,
Nhắm mắt rồi vẫn gọi cố nhân ơi!
Vì yêu thương không được nói thành lời,
Nên mãi mãi vẫn là tình tri kỷ…
Nếu biết yêu rồi mình vẫn chỉ,
Hai cuộc đời,hai lối rẽ chia xa!
Thì anh ơi xin hãy gọi đó là…
Tình tri kỷ cho muôn đời êm ả!
Nhớ thương anh vì anh là tất cả,
Những đắng cay mật ngọt của lòng tôi.
Dù mai này mình có phải chia đôi,
Vầng trăng cũ vẫn là trăng kỷ niệm.
Nhưng mãi mãi tình vẫn không chết lịm
Sẽ vẫn còn,còn mãi mãi anh ơi!
Chữ yêu thương không nói được thành lời,
Nên xin hãy giữ hoài trong lối mộng…
Bởi trót biết trong đất trời cao rộng,
Không dễ tìm người đúng nghĩa tri âm.
Bởi biết tim không nói tiếng yêu lầm,
Nên xin cắt một vầng trăng sầu mộng,
Nửa cho anh,và một nửa cho tôi……
 
                                DUNG LAM
 
Đăng nhập để trả lời
0
KHÔNG TÊN
Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang,
Tóc dài buông xuống lệ ngàn hàng.
Đây mùa thu tới,mùa thu tới,
Khơi lại trong ta những bẽ bàng…..
Kẻ đa tình thường phải đa mang,
Chữ nhớ,chữ thương cũng ngỡ ngàng,
Ép chặt trong tim cùng hơi thở,
Lặng nhìn đò tách bến sang ngang…
Ngày qua ngày rồi thu lại sang,
Nhắc lại trong ta những phủ phàng,
Người hỡi đa tình từ thiên cổ,
Dĩ vãng từ nay cũng lỡ làng…
Đây những vần “dạ cổ hoài lang”
Bến cũ đò xưa vắng bóng chàng,
Nhìn cảnh lòng này thêm quặn thắt,
Người hỡi,bây giờ thu lại sang…
Đăng nhập để trả lời
0


Khi mẹ sinh ra,
Em được đặt tên là như vậy
Có ai biết trong tên là sự sắp xếp
Của tạo hóa
Của số phận
Cho cái tên của một con người
Mùa thu buồn
Man mác lá thu rơi
Ai bảo em sinh ra để mà chịu khổ
Nên khuôn mặt buồn như vóc dáng của mùa thu
Néu biết sinh ra là để chịu ngục tù
Chịu số phận giam cầm trong u tối
Biết tương lai là nẻo đường lạc lối
Thà cho em
Được làm cây làm cỏ
Hơn làm con người mang số kiếp buồn thương
Nợ chữ tình em trả mãi còn vương
Đời đắng cay qua bao khúc đoạn trường
Ôm tê tái,ôm sầu thương muôn thuở
Đem đắng cay lưu vào trong sách vở
Ưu tư nhiều,đêm bạc cả đầu xanh
Mùa thu trời lại để dành
Cho em cả khối lạnh tanh lạc loài
Cuộc đời đâu dễ nhạt phai
Chữ tình mang xuống tuyền đài chưa tan
Ngồi đây mắt lệ dâng tràn
Khóc người phận bạc trót mang một đời
Chữ “duyên tình”,chữ lả lơi
Trêu đùa chi hỡi,hỡi trời nghiệt cay?
Bởi mang số kiếp đọa đày,
Bởi mang tên của…không may hỡi người!!!      
Đăng nhập để trả lời
0
                     Anh ở đầu,em cuối sông Tương,
                     Nhớ nhau trong cái nghĩa vô thường.
                     Gửi nhớ,gửi yêu người tri kỷ,
                     Tấm lòng còn đậm những vấn vương.
 
                     Trời hỡi,làm sao em ghét anh?
                     Để quên đi giấc mộng không thành?
                     Biết trước đừng cho ngày gặp gỡ,
                     Bây giờ đâu khóc tình mong manh?
 
                     Dẫu giòng sông vô tình trôi nhanh,
                     Chữ nghĩa xin anh hãy để dành.
                     Giữ trong tâm tưởng tình yêu cũ,
                     Một mối ân tình quá mỏng manh !!!
 
                     Em về ôm lấy nỗi đau thương,
                     Chữ nhớ,chữ thương cũng chán chường!
                     Anh hỡi chữ tình là tri kỷ,
                     Anh ở đầu,em cuối sông Tương... 
          
Đăng nhập để trả lời
0
   VÔ   TÌNH

                                      Có phải vô tình đến thế không?
                                      Có đành xóa sạch những hoài mong?  
                                      Có đành khép lại thành quá khứ?
                                      Một nỗi buồn đau đến chạnh lòng?

                                      Giết chết đau thương,giết chán chường,
                                      Giết đi tất cả những vấn vương,
                                      Đừng hoài ôm ấp tình trong mộng,
                                      Xóa cho bằng được bóng người thương...

                                      Anh nhỉ rồi đây chỉ bạn đường,
                                      Tri âm,tri kỷ,đấy làm gương!

                                      Còn tình yêu cũ xin chôn chặt,
                                      Hết những ưu tư của đời thường....

                                      Từ đây ta cũng mãi có nhau,
                                      Cũng từ ngày trước đến ngày sau.
                                      Nhưng giờ xin hãy là tình bạn,
                                      Một chữ "bạn" thôi,vạn chữ sầu !!!
Đăng nhập để trả lời
0