TẢN MẠN MỘT CHIỀU MƯA
Hôm nay, nhân ngày nghỉ, rảnh rang Gió ngồi đọc lại các bài viết trong topic này, Gió thấy lác đác cũng có một đôi viết của một vài văn nhân trong tao đàn nên trong đầu cũng nảy ra ý định viết đôi dòng tản mạn lương theo dòng cảm hứng và những cảm nhận riêng riêng mến tặng nữ chủ nhân MAI HOA SƠN TRANG.
Thực ra khi Gió bắt đầu ngồi gõ những dòng viết này, Gió cũng đồng thời cảm thấy lúng túng. Gió thực sự không có khiếu viết lách lắm (lại e mắc nhiều lỗi chính tả nữa) nhưng bụng lại nghĩ vào đây mà chỉ post có mấy vần thơ rồi đi ra thì Gió thấy cứ thiếu thiếu thế nào đó và Gió cũng nhận thấy không hợp với ý tưởng của nữ chủ sơn trang cho lắm nên Gió quyết định ngồi ngậm tăm, "mổ cò" trên bàn phím một lúc. Mong rằng cũng có được một đôi dòng viết cho ra hồn...
Hàng ngày, mỗi khi online, Gió vẫn thường vân du qua ngõ nhà NTT nhưng thực sự cũng chưa lần nào dám hạ bút đăng đề đôi dòng lưu lại. Phần cũng vì ngỡ đây là 1 chốn riêng tư nên không tiện "nam đáo nữ phòng"; Phần vì cũng chưa từng viết văn dài nhiều chữ (kiểu kiểu như thế này) do vậy câu từ từ đọc đi, đọc lại vẫn cứ thấy lội sộn; Trong đầu, ý tứ cứ đan xen, rối rắm, vô định, chấp chớn... Viết văn quả thực là khó hơn làm thơ!
Nhớ lại mấy tuần trước, cũng nhờ NTT mà Gió được biết tới VNTQ, hôm đó tại trang nhà TQ HNSC, NTT đã mang về 1 bài thơ thất ngôn bát cú đường luật khiến Gió phải lặn óc hoạ lại. Rồi sau khi hoạ xong, Gió mới được biết đó là 1 bài thơ hoạ 1 bài thơ khác. Tò mò quá, Gió đã tìm hiểu và biết về VNTQ. Lúc đó Gió cũng không biết NTT cũng đang là thành viên tại nơi đây... Chỉ khi NTT "bật mí" cho Gió biết Gió mới quyết định đăng nhập chính thức làm hội viên tại DD VNTQ với nick name vẫn thường dùng là Ngọn Gió Đêm.
Gió tới VNTQ, cũng mất mấy tuần lang thang, ngơ ngẩn giống như 1 người "nhà quê ra tỉnh vậy". Văn thơ nơi đây ngút ngời quá! Phong phú quá, đa dạng quá. Thôi thì đủ loại, đủ cấp, đủ kiểu... Gió không biết nên ví nơi đây như 1 tiểu vũ trụ hay ví như 1 rừng hoa (?!) Có lẽ ví như 1 rừng hoa thì đẹp hơn và lãng mạn hơn. Gió đọc hoài, đọc hoài cũng không hết nên cuối cùng chỉ chọn 1 vài topic quen thuộc để vào đọc mà thôi.
Không giông như đọc thơ trong thi viện (thivien.net); Càng đọc, Gió càng cảm thấy sôi nổi, hào hứng. Lời thơ, câu chữ cứ như trực muốn bật ra. Cảm xúc cứ thể phình dần, phình dần ra và niềm vui cứ thế dâng lên, dâng lên trong lòng. Rồi Gió đánh bạo hoạ thử mấy bài thơ đường thi, thể loại thơ mà trước kia Gió không mấy hào hứng vì sự gò bó trong niêm luật và hạn hẹp về câu từ. Vậy mà khi tham gia DD này, bất ngờ đó là thể loại thơ thu hút sự quan tâm của Gió nhiều nhất. Kể cũng kỳ!
Vào trang nhà của NTT, Gió lại có 1 cảm nhận khác. Không như những trang thơ, những bài viết của NTT gieo vào lòng người nghe những cảm xúc lúc vui, lúc buồn, lúc rã rời mệt mỏi, lúc hối hả nhiệt tình... Gió như cũng bị cuốn theo và bị chìm đắm trong những luồng cảm xúc của chính tác giả. Cảm giác muốn nói, muốn viết, muốn lắng nghe, muốn chia sẻ như bị nén lại rồi... chợt bung ra. Gió đã viết.
Viết tới đây, Gió bỗng thấy mình viết tản mạn lung tung quá, thôi thì Gió viết hướng 1 chút vào 1 chủ đề nào đó cho đỡ nhàm chán vậy! Chủ đề nào đây?! Oh! Chủ đề về Mai nhé! Nhắc tới mai, Gió lại nhớ tới các bài thơ viết về mai của nhà nữ sĩ Thuỵ Khuê Sương Nguyệt Anh (tên thật là Nguyễn Ngọc Khuê sinh 8/3/1864 - mất 9/1/1922. Bà là con gái thứ 4 của nhà thơ Nguyễn Đình Chiểu).
Thưởng Bạch Mai Cảm Đề
Non Linh đất phuớc trổ hoa nhân
Riêng chiếm vườn hồng một cảnh xuân
Tuyết đượm nhành tiên in sắc trắng
Sương pha bóng nguyệt ánh màu ngân
Mây lành gió lạnh nương hơi chánh
Vóc ngọc mình băng hắt khói trần
Sắc nước hương trời nên cảm mến
Non linh đất phước trổ hoa thần.
(Bài viết khi tác giả viếng Điện Núi Bà hay Linh Sơn Thánh Mẫu - 1 nơi thắng cảnh thiên nhiên rất hùng vỹ tại VN)
Linh Sơn Nhất Thụ Mai
Quỳnh tư ngọc cốt bản thiên chân
Tịnh độ cô liêu viên tục trần
Noãn nhập ám hương xuân dật từ
Hàn xung sơ ảnh nguyệt tà thần
Tuyết trung tự khước lưu phong vận
Phong ngoại ưng liên đạp tuyết nhân
Thừa hứng mạc hiếm sơn thủy viễn
Đồng lai dữ tử phú dương xuân.
Bài thơ đã được thi sĩ Hi Đạm chuyển từ Hán ngữ ngữ sang Việt ngữ như sau:
Ngọc quỳnh cốt cách trời ban
Đất tịnh trơ vơ lánh thế gian
Ấm áp hương đầm xuân buổi sớm
Lạnh lùng bóng nhạt nguyệt đêm tàn
Nghĩ thân ánh tuyết hơi sương đượm
Thương kẻ hài sương gót tuyết chan
Mến cảnh nước non xa chớ ngại
Cùng lên ngâm vịnh tứ xuân tràn.
Còn 1 nhà thơ nổi tiếng khác tại Việt Nam Vũ Hoàng Chương (5/5/1916 - 6/9/1976 Ông sinh tại Nam Định nhưng nguyên quán tại làng Phù Ủng, huyện Mỹ Hào, tỉnh Hưng Yên) lại có những rung cảm và thi hứng viết về mai như sau:
Bài "Tết Đề Mai"
Cao sâu từng nhập bóng cây già
Cây vẫn thân xưa bóng chẳng nhòa
Vườn trải băng sương trăm thức cỏ
Xuân còn thúy vũ một cành hoa
Lòng nghe nắng ấm say đôi chút
Cánh để men hồng nhuốm phớt qua
Vang tiếng chim xanh về hót đấy
Bồng lai hẳn nhớ kẻ đi xa
Bài "Hận Rừng Mai"
Ngàn mai lối tuyết đêm đông lạnh.
Hai gã say sưa lạc nẻo về,
Đắm giấc mơ tình trên nệm tuyết,
Quanh người âu yếm lá mai che.
Phấn hương đờn sáo khi tàn mộng
Dìu dặt như còn vướng gốc mai
Gối tuyết lạnh lùng thêm cợt nhắc
Màu da ngà nõn cánh tay ai.
Hôm nay khắc khoải hồn xuân muộn!
Chán nản vào sâu tận đáy tim,
Nhớ tiếc, bai chàng theo dấu cũ,
Mong cùng sống lại giấc mơ tiên
Hỡi ơi! Chỉ thấy màu hoa úa,
Trăng hạ tuần soi lối mấp mô!
Lệ tuyết âm thầm tuôn đã cạn,
Rừng mai xơ xác nắm xương khô.
Tuyết tan mây rụng còn đâu nữa?
Dĩ vãng tìm đâu một chút ghi!
Chăn gối đêm xưa, nơi vực thẳm
Điêu tàn, mang cả ái ân đi...
- Về thôi với cuộc vui quần chúng,
Tiệc yến phù hoa lộng lẫy xưa,
Với những tình yêu đầy vật chất,
Mê nam giả dối xót thương vờ.
Mai Tuyết là hai Nàng bạc mệnh,
Lấy xuân làm mộ, nắng làm tang
Nâng niu đưa tới nguồn say đắm,
Chỉ một đêm đông gió phũ phàng.
Bài: "Mai Trắng"
Xuân mới ba mươi sáu nõn nường
Riêng cành mai cũ chiếm yêu đương.
Dài sông nghĩa ấy tình cao núi
Pha tuyết thân này mặt nhuốm sương.
Chẳng đợi Đông-quân làm Đạo-chủ
Vẫn là Hoa-hậu sánh Thi-vương.
Giang-Nam mộng lẫn vào Giang-Bắc
Trời bốn phương lòng chỉ một phương.
Bài: "Nhớ Mai"
Khói tỏa thơ ngâm dưới gốc này
Hôm nào... để nhớ tới hôm nay,
Tiếng tiêu thổn thức bên thành nổi
Từng trận mưa hoa trắng vũng lầy.
Rã cánh em hồng theo chị bạch
Hồn thơm biết có gửi đâu đây?
Phút vui những tiếc sao mà ngắn
Nâng chén thanh mai giọt lệ đầy.
Hoa lý hoa đào không giải ngữ
Một mình tỉnh giữa bốn phương say.
Tương tư, mượn giấc không thành giấc
Bao đĩa dầu vơi ngọn nến gầy.
Cành Bắc cành Nam đều giá buốt
Thâu đêm ngồi lẻ ấp da cây.
Nhìn trăng soi chếch vào song vắng
Hận kiếp tu xưa đã chẳng dầy!
(Sài-gòn, 1963)
Có lẽ nếu cứ search tên tác giả kèm với từ "mai" thì có thể kể post lên đây rất nhiều, rất nhiều bài thơ viết về Mai. Đúng như Quách Tấn đã từng viết: "Mai là một đề tài rất thông dụng. Thi nhân dùng để tượng trưng cho niềm tiết tháo, cho lòng tinh khiết của mình. Thói đa tình cũng thường biểu lộ trong thợ Chúng ta đã thấy rõ những điểm ấy trong các bài thơ Mai chúng ta đã được đọc".
Còn Cao Bá Quát thì đã từng phải thốt lên:
"Thập tái luân giao cầu cố kiếm
Nhất sinh đê thứ bái mai hoạ"
(Mười năm chu du tìm gươm cổ
Cả đời chỉ cúi lạy hoa mai).
Nhân ngày toạ lạc vào Mai Hoa Sơn Trang, Gió cũng xin đề tặng chủ nhà 1 bài thơ ngăn viết về mai:
Chót yêu một nhánh mai vàng
Dẫu không tứ quý cùng ngàn tiếng thơm
Đàn Hương, Bán Khấu, Cẩu Đăng,
Hà Hoa, Khánh Khẩu, cũng dòng hoa mai
Có bông bền sắc khó phai
Có bông thơm ngát làm ai phải lòng
Vì thương nên cứ ngóng trông
Đợi qua đông chí, thoả lòng ước mai
P/S: Mai trong dân gian được phân làm 5 Loại được gọi tên như sau:
- Khánh khẩu mai: Mai trồng ở vùng núi Khánh Khẩu (Có lẽ ở bên Tàu)
- Hà Hoa mai: Cánh mai giống cánh hoa sen ôm tròn vào nhụỵ
- Đàn Hương mai: Mai vàng màu sậm, nhiều hoa, hương thơm nồng, nở sớm.
- Ban Khấu mai: Cánh hoa cong cong, không nở xòe như các loại khác.
- Cẩu Đăng mai: Hoa nhỏ không có hương thơm.
Hà Nội, 10/8/2008
Ngọn Gió Đêm