Diễn Đàn » Chuyện Cười

ĐINH GÔ CƯỜI XÍU NHA!

3 trả lời, 1.210 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-31 13:21:53sen dat>
Chào các bạn. Hôm nay Sen Đất gởi đến hỷ lạc quán những bài  về Gia đình bác Đinh Gô nhà ta trong thời buổi lạm phát giá cả leo thang để xem bà Đinh Gô xoay xở như thế nào nha! Nào tất cả cùng cười xíu nha![:D]
 
GIA ĐÌNH ĐINH GÔ BÀN CHUYỆN TRUNG THU
 
(Sen đất sưu tầm được trong báo cũ Thiếu Nhi ấn hành tại Sàigòn trước 75)
 
_Ba ơi! tết trung thu này ba mua cho con cái gì?
_Ba ơi! tết trung thu này nhà mình ăn bánh gì hả ba?
_Ba ơi! Năm nay nhà mình mua mấy cái đèn hả ba?
_Ba ơi!
_Gâu! Gâu!...
(Ối chà bữa nay tại nhà Đinh Gô bọn thằng Gâu cái Gầu sao mà om sòm ngậu sị quá! Đinh Gô tối tăm mặt mũi vì những câu hỏi hóc búa, nhức đầu nhất là ở trong giai đoạn thắt lưng buộc bụng. Muốn biết Đinh Gô trả lời bọn con cái thế nào? Chúng nó có vui lòng về những câu trả lời đó hay không xin quý thính giả ý, quý độc giả vui lòng đọc tiếp phần dưới đây sẽ rõ)
Ghi chú:Phần mở đầu này cọp giê (copy) theo lối giáo đầu của chương trình gia đình bác Tám trong ra đô đài Sàigòn.
Bà Đinh Gô:Tụi bây làm cái gì mà om sòm ngậu sị lên quá vậy?
Đinh Gô: Đây má tụi bây về kia rồi. Ra mà hỏi má tao hổng biết?
Thằng Đinh Văn Gâu: Ôi sời! Khỏi cần hỏi han gì hết đó ba. Tết Trung thu năm nay dẹp!
Thằng Đinh Văn Bốn Gâu: Xí! Ham chưa! Anh lớn không chơi Trung Thu thì thôi đừng có xía vô chuyện của người ta
Thằng Gâu:Ế…ế mày “người ta” với ai đó hả nhóc? Tao là anh mày mờ…
Thằng Bốn Gâu: Anh là anh thì phải tranh đấu Tết cho tụi em chớ!
Thằng Gâu: Thời buổi này mà đòi Tết với nhất. Thôi để tiền đó mua cái xe đạp nhãn hiệu Lu Xi rồi tao chở đi hóng mát bờ sông sướng hơn.
Cái Gầu: (xía vô) Xí! Anh chở chị Lu Lu bên hàng xóm thì có. Sức mấy mà tụi em được nhờ! Thằng Gâu (nổi giận sủa một tràng gâu gâu) Ê! Đừng có nói láo nhe! Mày thấy tao chở ai hồi nào?
Thằng Ba Gâu: Em thấy nè! Mới hôm kia nè!...Anh ngồi xe của chị Lu nè! Chị Lu ngồi ở đằng sau nè. Hai người ghé vô xe bò bía ở góc đường Bàn Cờ em thấy nè…
Thằng Gâu:Á…à!...Mày láo nhé. Giờ đó mày đang học ở trường, làm sao mà đi ngang đó biết được. Đúng là mày trốn học đi chơi rồi phải không?
Thằng Ba Gâu(Thộn mặt ra vì hối hận đã hớ hênh bật mí cái bí mật mà mình tính chôn tận đáy lòng) Ơ…ơ..em…
Đinh Gô: Hừm! Cháy nhà mới ra mặt chuột. Thì ra tụi bay gớm thật! Đứa thì đi chơi. Đứa thì trốn học…Vậy mà tao cứ tưởng tụi bay chăm chỉ lắm!
Thằng Gâu: Con vẫn chăm đấy chứ ba!
Thằng Ba Gâu; Con cũng vậy nè. Tháng trước con hạng 80. Tháng này con lên hạng 79 nè.
Cái Gầu: Tao biết rồi. Tại thằng Tí trong lớp mày xin thôi học nên mày mới lên hạng 79 chớ gì?
Thằng Ba Gâu: Đã lên thì bề gì cũng lên chớ. Chị chẳng thưởng cho em thì thôi chị còn nói.
Cái Gầu: Xí, thưởng cho mày mười cái roi mây! Đội sổ không biết mắc cỡ còn đòi.
Bà Đinh Gô: Thôi..thôi…Tụi bay chẳng có đứa nào ra cái  hồn gì đâu! Lươn ngắn còn chê trạch dài.Nghe tao nói đây.
Cả bọn: Má nói gì hả má?
Bà Đinh Gô: Tao nói về Tết Trung Thu
Cả bọn:_Hoan hô má!
             _Hoan hô!
Bà Đinh Gô: Hô với hồ cái gì. Hãy nghe cho kỹ đã. Đây này tết Trung Thu năm nay tao không mua cái gì hết á, mà cũng cấm tụi bay eo sèo đòi hỏi cái gì hết á…
Cả bọn:_Ơ! Má kỳ…
             _Nghỉ chơi má ra.
             _Con hỏng chịu đâu!
Bà Đinh Gô: Thì cứ yên để nghe tao nói hết đã nào, chưa chi đã ngậu sị lên. Tao thì tao tính dẹp. Nhưng nghĩ cho cùng thì cũng tội nghiệp tụi bay..
Cả bọn:_Đúng đó má!
             _Hoan hô má!
             _Hổng nghỉ má ra!
Bà Đinh Gô: Thì đã bảo yên đi mà. Đây này tao tính thế này này. Từ nay đến ngày Trung thu , mình còn tới mười mấy ngày nữa lận. Phải không?
Cả bọn:_Phải!
             _Đúng đó má!
             _Còn đúng 15 ngày rưỡi nữa!
Bà Đinh Gô: Vậy tao đề nghị mình sẽ “siết”…
Đinh Gô (giật  nảy mình sờ lên cổ)
Bà Đinh Gô: Phải! …Mình sẽ thắt lưng buộc bụng. Mình sẽ rút mọi chi tiêu, chỉ xài theo lối kiệm ước. Trong nửa tháng mình sẽ dư ra một món kha khá đem ra xài. Chừng đó tao sẽ mua bánh mua đèn. Thế có phaỉ đâu vẫn vào đó mà tụi bay vẫn có Tết trung thu không nào!
Cả bọn: _Hay! Má có ý kiến thật độc đáo.
              _Bầu má làm Bộ trưởng Kế Hoạch!
              _Gì cũng được. Miễn em có đèn đi rước Trung Thu.
Bà Đinh Gô: Còn ông, ông nghĩ thế nào?
Đinh Gô: Thì bà thế nào tôi thế đó. Tôi có bao giờ phản đối bà cái gì đâu!
Bà Đinh Gô: Vậy là tất cả đồng ý nhe! Bắt đầu từ ngày mai ta sẽ bắt đầu ăn theo thực đơn kiệm ước nhe!
Cái Gầu: Đồng ý má! Mình ăn theo thực đơn kiệm ước má. Để con lấy Thiếu Nhi ra làm mẫu. Ở trỏng có mục Thực đơn kiệm ước hay lắm má.
Bà Đinh Gô: Thế hả? mày lấy ra đọc thử tao coi.
Cái Gầu (lấy báo ra đọc) Má nghe này. Thực đơn kiệm ước:
Sáng: _Canh mướp nấu thịt nạc
          _Tôm bạc dim cháy cạnh có đường tiêu
          _Rau muống xào tỏi
Đinh Gô: Hí! Cái khoản thực đơn kiệm ước này hay đó. Tao đề nghị cả nhà cứ kiệm ước như vậy quanh năm.
Cái Gầu: Còn nữa nè.
 Chiều:_Canh rau dền nấu tôm khô
           _Cải bẹ xanh xào thịt bò
           _Mắm ruốc chưng với thịt băm ăn với dưa leo, giá sống.
Thằng Ba Gâu: Má ơi má mắm ruốc là cái gì hả má, thịt băm là cái gì hả má?
Thằng Bốn Gâu: Hay đó! Em thấy cái thực đơn kiệm ước này hay đó. Chứ mình cứ cơm xịt tầu iểu với chanh ớt hoài chán thấy mồ…
Bà Đinh Gô: Mày coi lại coi sao chớ, chắc là thực đơn ngày tư ngày tết chớ kiệm ước cái nỗi gì…
Cái Gầu: Nè! Thiệt nè má. Má nghe con nhé! Thực đơn kiệm ước số 103:Sáng măng tươi nấu với thịt heo…
Bà Đinh Gô: Thôi! dẹp đi mậy! Kiệm ước mà theo kiểu đó thì sập tiệm của tao mấy hồi
Đinh Gô: Hí!…bà đòi cả nhà ăn kiệm ước, bi giờ đưa kiệm ước ra bà còn kêu ca nỗi gì. Tôi hoan hô cái thực đơn kiệm ước đó đó...Tụi bây hoan hô không?
Cả bọn:_Hoan hô!
            _Kiệm ước muôn năm!
            _Con đồng ý cả hai chân trước lẫn hai chân sau.
Bà Đinh Gô đập bàn quát:Hô với hồ cái con khỉ gì. Thôi dẹp Trung Thu đi. Dẹp hết!..Còn ông, ông muốn nối giáo cho giặc hả?
Đinh Gô (giật thót người)Ơ…ai? đâu? Hồi nào?
Bà Đinh Gô: Ông đừng có lộn xộn vẽ chuyện cho chúng nó đó nghe
Đinh Gô: Bà đừng có chụp mũ tôi nghe.Từ nãy tôi vẫn ủng hộ lập trường của bà mờ…
Bà Đinh Gô: Lập trường của tôi là cái gì, ông thử nói nghe coi có biết không nào…
Đinh Gô: (phùng mồm trợn mắt) Sao lại không biết.Này nhé…Ê!tụi bay! Nghe cho rõ đây. Tết Trung Thu năm nay không có gì hết ráo nghe không.Dẹp! dẹp hết!...Hí! Đúng chưa bà?
Bà Đinh Gô: Đúng! Ba mày nói đúng đó. Tụi bay hoan hô ba mày cái coi
Cả bọn:_Hoàn hố
             _Hoản hồ
             _Hoán hổ
             _Hố…hồ …hổ

Mời độc giả xem phần tiếp theo dưới đây để rõ hơn về chủ trương tiết kiệm tối đa của bà Đinh Gô.

 
               

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-31 13:35:42sen dat>
BA KHOAN - BA SẴN SÀNG
 
Trong kế hoạch tiết kiệm hóa đời sống kinh tế gia đình, bà Đinh Gô là kẻ sốt sắng nhất. Bà đã tung ra chủ trương “ba khoan” và “ba sẵn sàng”.
Đó là:
_Khoan may sắm
_Khoan biếu xén
_Khoan thù tạc
(Tinh là những thứ khoan nhọn hoắt “khoan” vào Đinh Gô cả: Khoan cho Đinh Gô may quần jean, áo sọc, khoan cho Đinh Gô mua biếu bà chị Mai Loan bên Vườn Hồng cái bao tải để đựng ô mai nhân dịp tạ lỗi đã làm bài thơ trong số 104 và khoan cho Đinh Gô mời ông Mê Hoặc một bữa xí quách để gọi là thù tạc với ông Bồ Vàng)
Còn ba sẵn sàng là:
_Sẵn sàng Siết!
_Sẵn sàng Thắt!
_Sẵn sàng “chắt”, “bóp”!
(ôi chà tinh những động từ nghe mà sởn gai ốc)
Để hổ trợ cho chủ trương ba khoan ba sẵn sàng này, bà mở ra một cuộc thi đua tiết kiệm trong gia đình. Bả ra điều lệ mỗi ngày, cứ đến tối trước giờ đi ngủ, bầu đoàn thê tử lại họp nhau lại để mỗi người cung khai thành tích của chính mình. Ai chứng tỏ đã tiết kiệm được món gì đáng giá nhất thì kể như được phong làm anh hùng tiết kiệm và được trao một phần thưởng to nhỏ tùy hứng của bả)
Sau đây là một buổi bình bầu anh hùng tiết kiệm.
Bà Đinh Gô:Hôm nay ai là kẻ trình bày trước?
Đinh Gô: Tôi đề nghị  bé nói trước lớn nói sau.
Bà Đinh Gô: Ái chà! Hôm nay ông lịch sự quá nhỉ Lại âm mưu cái gì đây (gớm sao mụ này tinh thế). Thôi được, bé nói trước. Thằng Năm Gâu nói đi.
Thằng Năm Gâu:Hôm nay lúc con khóc con chỉ khóc có hai tiếng gâu gâu thôi à.
Bà Đinh Gô: A! vậy ra nó tiết kiệm được vô khối. Mọi ngày nó khóc là khóc cả giờ, chỉ ra tới cả ngàn tiếng gâu. Hôm nay nó chỉ khóc trần có hai tiếng gâu, vậy là nó tiết kiệm được nhiều quá xá rồi!
Cái Gầu: Ý sì! Cái tiếng gâu, gâu tưởng báu lắm đấy mà đòi tiết kiệm để làm chi không biết nữa!
Thằng Bốn Gâu: Đúng đó! Ở trong lớp lâu lâu em bị buột miệng gâu gâu, mắc cỡ thí mồ.
Đinh Gô: Tụi bay bất hiếu bất mục. Dòng họ nhà gâu thì cứ gâu có chết ai.
Bà Đinh Gô: Thôi lạc đề bây giờ. Tới lượt thằng Bốn Gâu, hôm nay mày có tiết kiệm được cái gì không?
Thằng Bốn Gâu: Có chứ má! Hôm nay thầy đọc cho bài dài tới 4 trang, con bỏ cách quãng, chỉ chép có hai trang, thế là để dành được tới hai trang giấy trắng lận má à.
Đinh Gô: Thôi thôi mày học hành như thế là chết tao rồi còn gì.
Bà Đinh Gô: Cái đó gọi là Bảo Hoàng hơn Vua(*), lần sau nếu có chép thì chép chữ nhỏ hơn để vẫn chép đủ bài mà vẫn tiết kiệm được giấy trắng nghe chưa.
Cái Gầu: Ối chà cái chữ của nó bằng con kiến, bây giờ viết nhỏ hơn thì không biết là sẽ bằng con gì.
Thằng Ba Gâu: Còn con, hôm nay con nghỉ đánh răng buổi sáng, thế là đỡ được một ít thuốc đánh răng, mà bàn chải lại đỡ mòn.
Thằng Hai Gâu: Tao cũng thế , tao khỏi tắm đỡ được một thùng nước.
Thằng Đinh văn Gâu: Ôi chà! Hèn chi mà hai thằng hôi hám như chuột trù.
Thằng Ba Gâu: Vậy còn anh, anh tiết kiệm được cái gì mà nói người ta?
Thằng Đinh Văn Gâu: Tao ấy à? Tao gà bài cho thằng Ki Ki bên cạnh bài tóan đố nó trả tao năm chục đồng. Một món bở chưa!
Cái Gầu reo lên: Ớ! Đừng tưởng bở anh ơi. Nó vừa sang tìm anh khóc đòi lại tiền kia kìa. Nó bảo anh chỉ sai vừa bị”dia rô” vừa bị ăn roi quắn đít. (Mặt thằng Đinh Gô trở nên dài ngoằng và thộn ra như mặt Đinh Gô lúc nằm ép rệp)
Đinh Gô: Thôi! Tụi bây đừng kể lể nữa. Tao sốt tiết lắm rồi đây. Tinh những thành tích phi thường, đáng thưởng mỗi đứa hàng chục cái roi mây cho quắn đít.
Bà Đinh Gô: Thì ông hãy từ từ đã nào Để cho chúng nó khai hết. Rồi ai hay nấy thưởng ai dở nấy phạt. Có gì đâu mà rối lên.Còn Cái Gầu hôm nay mày tiết kiệm được cái gì?
Cái Gầu (mỉm cười): Hôm nay con đi chợ lý ra thì phải mua ba lạng thịt, một lạng hành con chỉ mua ba lạng hành một lạng thịt..
Bà Đinh Gô: A thế là “siết” đó!
Cái Gầu: Chưa hết má. Con thấy xí quách hôm nay đắt hơn hôm qua con cũng bỏ luôn.
Bà Đinh Gô:Vậy là “thắt” rồi!
Cái Gầu: Còn lạng thịt mua về con chia hai, hôm nay xào một nửa còn nửa để đến mai…
Bà Đinh Gô: Đúng là “bóp” rồi! Con này theo đúng chủ trương ba sẵn sàng của má đó.
Đinh Gô nhìn Cái Gầu với tất cả hậm hực và nghĩ bụng “Thật đúng con nhãi này mới  là Bảo Hoàng hơn Vua” Nhưng nói ra không được liền phá bĩnh cuộc bình bầu bằng cách chọc quê bà Đinh Gô:
_Thua hết sự tiết kiệm của tôi bà ơi!
Bà Đinh Gô: A! Ba mày nói là đã tiết kiệm nhiều hơn hết. Vậy tụi bay hoan hô trước cái đã đi!
Cả bọn:
_Hoan hô ba!
_Hoan hồ hóan hổ hoan hô (Theo điệu hát gì đó)
Đinh Gô: Đây này hôm nay tao nhớ xí quách lại thèm cả ăn bánh trung thu. Vậy mà tao vẫn có xí quách, vẫn có bánh trung thu như thường mà chẳng mất đồng xu teng nào.
Cả bọn:
_Ôi cha! Ba tài quá!
_Ba làm thế nào vậy hả ba!...
Đinh Gô cười:Tao vẽ chớ còn làm sao! Đây này tao vẽ cái bánh Trung Thu to thật to thế này tao vẽ luôn cả cụm xí quách có xương dài thiệt dài thế này…Bà chịu chưa!
Bà Đinh Gô: Hay! chịu đứt đuôi đi rồi. Ê! tụi bay tao tuyên bố ba chúng mày thắng cuộc.
Ăn bánh Trung Thu và xí quách theo kiểu đó tiết kiệm được cả ngàn chứ không ít đâu!
Đinh Gô: (hớn hở) Đấy nhé! Bà đồng ý rồi nhé! Tôi thắng cuộc rồi nhé! Vậy bà thưởng cho tôi cái gì nào?
Bà Đinh Gô: Tôi thưởng cho ông ba xị rượu đế, năm chậu xí quách
Đinh Gô: Hoan hô nhất bà đó! Đâu, rượu đâu, xí quách đâu?
Bà Đinh Gâu: Để bảo Cái Gầu đi lấy giấy bút ra đây đã. Tôi cũng biết vẽ như ai chớ bộ!
Mặt Đinh Gô còn dài hơn cả mặt thằng Đinh Văn Gâu lúc nãy bèn ức quá , cuốn gói chuồn một mạch mặc cho mẹ con nhà nó om sòm với nhau về thành tích ba khoan ba sẵn sàng cãi nhau om tỏi cứ mù tăng tít!
 
Kế hoạch ba khoan ba sẵn sàng làm Đinh Gô nhà ta phải nhịn nhiều thứ tức quá chịu hỏng thấu bèn tính kế triệt hạ chủ trương ba khoan ba sẵn sàng của bà Đinh Gô. Đinh Gô có thành công hay không chờ xem kỳ sau sẽ rõ
 
Chú Thích:
(*)
Bảo Hoàng có nghĩa là trung thành với chế độ và chính thể của nhà vua. Còn tại sao nói là Bảo Hoàng hơn vua ? Đây là cách nói mỉa mai ngụ ý có những kẻ trung thành phục vụ đến nỗi làm quá cả ý muốn của nhà vua có khi chẳng giúp thêm cho vua lại làm hại vua vậy.
Đăng nhập để trả lời
0
Thật là vãi chuởng.Đọc xong hoa hết cả mắt [:@]
Buồn vì đời! Khóc vì người!
David Tường http://sotaygiadinh.net/

Đăng nhập để trả lời
0
MỘT TRẬN VÕ MỒM
 
Hôm nay bà Đinh Gô bận đi thu hụi. Bảnh mắt ra đã thấy bả khăn gói quả mướp rồi tất tả lên đường. Cả nhà được một phen phẻ phắn. Đinh Gô ườn xác ra tới 9 giờ mới mở mắt. Cái Gầu bỏ luôn cái sân trước không quét. Thằng Gâu quơ ngay cái đàn ghi ta ra cửa sổ hướng về mé sân sau nhà chị Lu Lu rồi gẩy phừng phừng nghe nỉ non zăng nghệ lắm! Còn thằng Đinh Văn Năm Gâu thì tệ mạng hơn hết. Ngủ dậy một cái là cu cậu vắt vòi qua kẻ vách xả xú bắp ra mé nhà sau. Khỏi phải đi vòng ra sau chi cho mất công.Ối chà bầu không khí tự do cởi mở  sung sướng như tất cả  vừa thóat vòng kiềm chế.
Đến 10 giờ Đinh Gô mở ngay một hội nghị bàn tròn, bố con phùng mồm trợn má phát biểu ý kiến với nhau rất ư là chí chóe. Nội dung chư sau:
 
Đinh Gô: Ê! Tao đề nghị dẹp cái khoản Ba Khoan Ba Sẵn Sàng đi tụi bay có đứa nào đồng ý không?
Cả bọn:
_Đồng ý ba! Khoan! Cái gì cũng khoan quê một cục đó ba!
_Con ký cả hai chân trước hai chân sau đó ba!
_Ba chủ trương cái đó là nhứt!
Cái Gầu:_Nhưng mình bỏ mà má không cho bỏ thì sao hả ba?
Đinh Gô:_Không cho thì cứ đòi chớ bộ! Đa số phaỉ thắng thiểu số chớ! Vấn đề là chúng bay phải nhất quyết đòi, nhất quyết giữ vững lập trường, bất chấp đàn áp bất chấp bạo lực, bất chấp cường quyền bất chấp tuốt tuột.
Cả bọn:
_Bất chấp tuốt!
_Tuốt hết!
_Đả đảo má hoan hô ba!
_Ba là nhứt!
Đinh Gô (vui vẻ): Tinh thần tụi bay cao quá. Vậy là có cơ tranh đấu thành công. Tụi bay sẽ có thêm bánh mì có thêm phô mai, bơ, sữa…
Thằng Năm Gâu: Có kẹo xinh gum không hả ba?
Đinh Gô: Có tuốt hết
Thằng Bốn Gâu: Chủ nhật có được đi xem xi nê không hả ba?
Đinh Gô: Thì đã bảo tuốt hết mà! Miễn là tranh đấu cho má tụi bay mở hầu bao ra, không siết, không thắt, mà cũng chẳng bóp một li ông cụ nào.
Thằng Bốn Gâu:( Vỗ tay) Vậy thì con cương quyết đòi, cương quyết lập trường, cương quyết bất chấp, cương quyết cường quyền bạo lực, cương quyết tuốt tuột!
Thằng Gâu: Xí! Dơ không! Cái gì mà cương quyết cường quyền. Dốt mà hay nói chữ.
Thằng Bốn Gâu: Anh thì có. Anh cũng dốt mà hay nói chữ.
Thằng Gâu: Tao nói chữ hồi nào?
Thằng Bốn Gâu: Hôm qua nè! Hôm qua anh gặp chị Lu anh nói” ô voa” (tiếng Pháp aurevoir- chào tạm biệt) Rồi chị Lu nói rằng mới gặp nhau thì nói “bông  sua” (Bonjour) chớ không phải là “ô voa” nè.
Đinh Văn Gâu: (tức quá cãi không được đành ngồi ngay cán tàu, và nhìn thằng Bốn Gâu như muốn nó biến thành đĩa chả thơm lừng.)
Đinh Gô hòa giải: Thôi đi! Tụi bay sắp sửa cãi lộn nhau rồi đó! Lạc đề hết bây giờ. Im hết nghe tao bàn đây nè.
Cả bọn(im lặng hướng về phía Đinh Gô)
Đinh Gô (trịnh trọng): làm việc gì phàm muốn có kết quả thì phải có phương pháp. Mình tranh đấu  cũng thế. Phải có phương pháp mới chắc ăn. Vậy tao đề nghị thế này: Tụi bay hãy thảo một kiến nghị gởi ba gởi má xin bỏ Ba Khoan, Ba sẵn sàng…
Cái Gầu: Ơ! Thế ba không đứng chung trong kiến nghị với tụi con à?
Đinh Gô: (nghĩ bụng:Cái con này láu tôm láu cá đến thế thì thôi) Ơ!...tao ấy à…tao là xếp tối cao trong gia đình, tao việc gì phải dâng kiến nghị cho ai. Tao phải đứng ngoài chớ.
Thằng Bốn Gâu: Phải rồi. Ba giả vờ đứng về phe má. Rồi ba ủng hộ tụi con. Có phải không ba?
Đinh Gô: (khen) Đúng đó! Gớm cái thằng sao mà thông minh đến thế! Đúng dzậy đó con à.
Cái Gầu:Vậy ai thảo kiến nghị bây giờ.
Đinh Gô: Thằng Gâu thảo đi
Đinh Văn Gâu: Con thảo nhưng ba cố vấn nhé.
Đinh Gô: Khỏi cần tao phải đứng ngoài trung lập thì mới có uy tín. Tụi bay cứ làm lấy đi.
Thằng Gâu: Vậy Cái Gầu lấy giấy bút ra đây tao đọc cho mà chép (đọc):
Kính thưa ba má, nay con có mấy lời gởi đến ba má.
Đinh Gô: Cái thằng ngu như con bò tót. Đây đâu phải là giọng văn kiến nghị. Văn kiến nghị là phải cương quyết, mạnh mẽ rắn rỏi, hùng hồn bạo dạn… Đại khái như: xét rằng…xét rằng…thế mới được chớ.
Cái Gầu: cái đó thì con biết rồi. Để con nói thử ba nghe nhe:
Xét rằng ít lâu nay má siết tụi con chặt chẽ quá.
Đinh Gô: Thêm vô. Má siết tụi con và ba con chặt chẽ quá…
Cái Gầu: Vâng! Xét rằng ít lâu nay má siết tụi con và ba chặt chẽ quá. Xét rằng ít lâu nay má thắt mọi sự chi tiêu trong nhà kỹ lưỡng quá! Xét rằng ít lâu nay má bóp các món chi tiêu mạnh mẽ quá.
Thằng Gâu: Má lại chủ trương cái gì cũng khoan làm tụi con và ba chới với hết trơn hết trọi…
Cái Gầu: Vì thế chúng con kiên quyết bất chấp cường quyền bạo lực đàn áp kính dâng kiến nghị này cắn cỏ xin má đại xá mà bãi bỏ Ba Khoan Ba Sẵn Sàng…
Đinh Gô: Thôi bỏ cái đoạn bất chấp cường quyền bạo lực đi mình tranh đấu ôn hòa trước.
Cái Gầu: Vâng (sửa lại) Vì thế chúng con kính dâng kiến nghị này cắn cỏ xin má đại xá mà bãi bỏ ba khoan ba sẵn sàng…Nếu mà má không cho thì tụi con…Tụi con làm gì hả ba?
Đinh Gô: Tuyệt thực! Tranh đấu đến cùng!
Cái Gầu: Vâng…thì chúng con tuyệt thực tranh đấu đến cùng.
Thằng Năm Gâu: (la lên) A! má đã về! (cả nhà tái mặt nhìn nhau. Đinh Gô giật nẩy người ngó ra ngoài. Quả nhiên bà Đinh Gô lầm lầm ở ngoài đi vào)
Thằng Năm Gâu: Đả đảo má cương quyết cường quyền ba khoan ba sẵn sàng.
Bà Đinh Gô: Cái gì? Cái gì? Mà đả đảo má. Con nhà ăn nói gì hư đốn vậy hả?
Thằng Năm Gâu: Ba xúi con đó má. Ba cương quyết cường quyền dâng kiến nghị đó má!
Bà Đinh Gô:Cái gì vậy ông? Cái gì mà cương quyết với cường quyền nghe ghê vậy?
Đinh Gô: À!...Tụi nó thảo kiến nghị gì gì đó. Tôi đâu có biết.
Bà Đinh Gô: Đâu! Kiến nghị gì đâu đưa tao coi, tụi bay.
Cái Gầu (liệng tờ giấy xuống gầm bàn)
Bà Đinh Gô: Đâu, ai cầm, đưa coi.
Cái Gầu: Con không cầm má!
Thằng Bốn Gâu: (cúi xuống lượm) Đây này má!
Bà Đinh Gô: (xem rồi trừng mắt) Ối chà! Vắng chúa nhà gà vọc niêu tôm đây có phải không. Ông ở nhà làm cái gì mà để tụi nó hỗn loạn thế này này…
Đinh Gô: Ơ! Tụi nó bàn với nhau cái gì đâu, tôi đâu có xía vô. Cái đó tùy bà chớ.
Bà Đinh Gô: Chúng nó đòi bãi bỏ ba khoan ba sẵn sàng đó, vậy ý ông thế nào…
Đinh Gô: Ý bà thế nào?
Bà Đinh Gô: Ông thế nào tôi thế ấy. Vậy ông nói cho chúng nó nghe đi.
Đinh Gô: Tôi ấy à…Tôi thì tôi..Tôi thì..
Bà Đinh Gô: (la to) Thì cứ dõng dạc lên. Cái gì mà ông ấp a ấp úng như vậy…Tôi thì tôi làm sao, nói thử nghe dùm coi có lọt tai không?
Đinh Gô: Tôi thì tôi bác! Cương quyết bác! Dù có bị cường quyền áp bức thì tôi cũng bác!...Không bác là chết cả nút!...Thế có lọt tai không hả bà?
Bà Đinh Gô (cười ngỏn ngoẻn) Lọt là cái chắc ấy chớ! Ê! Tụi bay nghe rõ ba mày nói cái gì chưa? Ba mày bác là đúng lắm đó, thức thời lắm đó. Tất cả hoan hô ba cái coi nào.
Cả bọn:
_Hoan hô!
_Hoan hô!...
_La dô!
_Monaco
_Mếch xi cô!
_Ô hô hô!...
  
Hóa ra Đinh Gô nhà ta chỉ giỏi cái mồm!
Đăng nhập để trả lời
0