Rồi có lúc 4
Có những lúc ... buồn tay xé vội
Mãnh tim hồng đau nhói ân tình
Hay đâu nữa nhánh tâm linh
Chưa tan giấc mộng riêng mình xót xa
Nương theo gió hồn ta ... phiêu lãng
Cuối chân trời chửa sáng đường mây
Tàn thu lá cỏ héo gầy
Vào đông vạt vắng đong đầy gió sương
Có những lúc ... đêm trường khắc khoải
Trăng ngậm thu đau mãi không nguôi
Đàn ai vang tiếng bùi ngùi
Rưng rưng Huệ Cúc kém vui nhuộm sầu
Trang nhật ký chuyền nhau ta viết
Lời yêu thương tha thiết hôm nào
Bây giờ
trả lại trăng sao
Nghiêng đầu nhánh trúc vẫy chào mộng mơ
Chim về tổ bao giờ bay nữa ? !
Nhắm dùm ai : " Sau cửa ta chờ ... "
Buồn lên nét bút câu thơ
Hằn sâu nổi nhớ , ai giờ nhớ ta ? !
Diệu Tâm hay Hàn Ngọc Tuyết Băng
Năm dài xa cách
Chưa đến lúc…dừng tay bẻ vội
Trái ngọt chua làm nhói thâm tình
Chuyện đời không phải tâm linh
Nên chưa hiểu rõ cho mình xót xa
Nhớ thuở trước bôn ba phiêu lãng
Cõi trời xa tỏa sáng đường mây
Tưởng rằng nắng ấm béo gầy
Chờ mùa trở lạnh vun đầy tuyết sương
Sẽ dẫn đến dặm trường khắc khoải
Ánh trăng rằm nhớ mãi khôn nguôi
Tai nghe vang tiếng ngậm ngùi
Phải chăng điệp khúc đàn vui quên sầu
Hồi tưởng lại cùng nhau ta viết
Nhật ký trường thân thiết gởi trao
Ngày nào về với trăng sao
Tìm theo nhánh liễu, vẫy chào cành mơ
Rồi có lúc đường tơ lần lữa
Một người trông, bên cửa đợi chờ
Nỡ nào nghĩ đến vần thơ
Thương người cô phụ vẫn chờ đợi ta !
Nguyễn Gia Linh
06-08-09