Diễn Đàn » Những Lá Thư Tình

Chuyện tình của tôi

31 trả lời, 6.886 lượt xem — Trang 2 / 2
Em cần một lối đi không có anh
 
Khi bước đến thế giới này, mỗi người đều có sẵn một con đường của riêng mình. Con đường ấy dài hay ngắn, tốt đẹp hay u ám, không ai biết trước được.
Mỗi bước chân ta đi qua, là một ký ức, một khoảng thời gian in dấu trong đời. Vì thế, hôm nay, em quyết định bước đi tiếp trên con đường của mình, sau một thời gian dài dừng chân nghỉ mệt để rồi ngủ quên và chìm đắm trong một giấc mơ.Trước khi cất bước, em muốn một lần nữa được hồi tưởn về đoạn đường mà em đang đứng, nơi đã ngập tràn những kỉ niệm về anh.
Có lần, em đã nói với một người về thói quen đã hình thành từ lúc nhỏ của em, đó là mỗi khi đi qua một nơi nào để lại trong em nhiều ấn tượng, em luôn ngoái lại nhìn thật lâu, nhìn mãi cho đến khi nơi ấy đã xa khuất không còn thấy nữa. Giờ thì em vẫn chưa từ bỏ được thói quen ấy, có lẽ, như vậy mới chính là em.
Ngày ấy, mọi chuyện đến sao tình cờ quá, nhẹ nhàng quá. Ngày anh bước đến để từ đó, trên đoạn đường em đi đã in thêm đôi dấu chân, anh đến mang theo một làn gió mát thổi bay những chiếc lá khô đang ngủ yên, khiến nơi ấy bỗng trở nên đẹp và lãng mạn vô cùng. Em đã thầm cảm ơn và mơ ước được cùng anh đi mãi, về phía cuối đường. Nhưng giấc mơ của em không có thật! Anh chỉ đến thăm và an ủi một cô bé đang bước đơn độc một mình. Những khoảnh khắc có anh thật ngắn ngủi.
Anh đi, gió cũng ngừng thổi, cảnh vật chung quanh em giờ lại như trước kia, tất cả lại im ắng ngủ vùi, nhưng trên mặt đường vẫn còn đó dấu chân của anh. Đó là điều duy nhất anh để lại cho em cùng biết bao kỉ niệm và cảm xúc vui buồn đối với em, mỗi cảm xúc ấy mang một sắc màu mà em yêu quý vô cùng.
Đứng nhìn mãi dấu chân anh, em không biết mình đã khắc lên bao nhiêu chiếc lá chữ “nhớ anh!”. Em tiếc nuối khi để anh ra đi, chỉ biết đứng đó mà dõi theo anh dần rẽ sang một hướng khác.
Em ngồi gục xuống và khóc thật nhiều nhưng nước mắt em cũng không thể làm phai được hình ảnh anh trong tâm trí. Ngày tháng cứ trôi qua lặng lẽ như tình cảm của em, như ánh mắt luôn kiếm tìm bóng hình anh.
Trong mơ hồ em nghĩ rằng: “Hay mình cứ đứng mãi ở đây, đừng đi đâu hết, biết đâu khi thấy nhớ, anh lại quay về và gặp được mình!”. Thế là, em vẫn đứng đó và không hề bước đi, lá đã rơi đầy chung quanh nhưng anh đã không về. Trong tĩnh lặng, ngột ngạt, em bỗng thấy ghét gió, sao gió chỉ thổi khi có anh? Lá cứ rơi, rơi trên vai em, trên tóc em ngày một nhiều em không nhớ mình đã đứng đây bao lâu rồi? chỉ biết nếu tiếp tục như thế, em sẽ bị chôn vùi mất thôi! Sợ quá, em vùng thoát khỏi và chạy về phía trước, vừa chạy, em vừa nghĩ đến anh.
Khi anh đi, anh đã căn dặn em rất nhiều, anh dặn em phải mạnh mẽ, phải bước tiếp vậy mà em đã không nghe lời anh. Nếu biết được, chắc anh buồn em nhiều lắm. Em chẳng mong nhìn thấy anh buồn, em muốn thấy anh vui vẻ và thật hạnh phúc.
Thoát ra khỏi nơi ấy, em mới nhận ra phía trước con đường dành cho em vẫn rộng mở và còn dài lắm, khung cảnh quanh em đẹp dịu dàng, em chợt nhận ra gió vẫn luôn tồn tại quanh đây, gió vẫn làm mát cho cây cối, cho con đường và cả cho em.
Nhịp sống vẫn đang hối hả, những người bạn song hành cùng em giờ đã đi trước em thật xa vậy mà em lại ngồi đây chẳng biết để làm gì? Không được đâu, phải tỉnh lại thôi, đừng đắm chìm trong cơn mơ mãi, em đã tự thức tỉnh mình như thế.
Em chuẩn bị bước đi đây, em sẽ nói lời chào tạm biệt với đoạn đường tràn ngập ký ức này và tạm biệt dấu chân của anh. Khi em quay lưng lại, em biết mình sẽ càng xa anh hơn, nhưng em sẽ lưu hình ảnh ấy vào một nơi thật kín trong tim mình. Tình cảm ngày nào em dành cho anh, em sẽ chôn thật sâu, thật sâu vào tận đáy lòng, để trái tim mình được ngủ yên.
Nếu tim có thể nói, chắc tim sẽ trách em nhiều lắm anh nhưng biết làm sao đành xin lỗi, xin lỗi tim thật nhiều vì em đã để anh vào quá khứ. Nơi đây, vẫn còn đủ gần để em một lần nữa có thể hướng theo anh và nhìn thấy con đường của anh, anh vẫn đang đi, đang hướng về phía trước. Em vẫn muốn nhìn mãi cho đến khi anh mất hút. Và phía trước của em là chiều ngược lại với anh!
Cất bước đi, là em không còn nhìn thấy anh nữa. Cất bước đi, giữa anh và em còn lại gì nhỉ? Em nhớ, mình còn một lời hứa. Dù em biết điều đó rất hoang đường,dù biết mình rất ngốc, nhưng em vẫn muốn tin Quay lưng lại con đường của em!vẫn thêng thang chờ em tiếp tục hành trình của mình. Con đường của em! Hướng em đến một cuộc sống không còn cô đơn nữa.
Em bước đi gió mát thổi nhè nhẹ, ngước nhìn lên cao, ánh mặt trời vẫn chiếu sáng rạng ngời tâm hồn em lâng lâng một niềm tin vào tương lai, xen lẫn một chút gì đó có thể gọi là xót xa? Nhưng kể từ nay, em biết mình cần đi về phía trước…

 
Chỉ là ảo ... sao con tim rung động
Chỉ là ảo ... sao đêm mộng ngày mong
Chỉ là ảo ... sao hồi hộp ngóng trông
Chỉ là ảo ... sao vắng anh ... em nhớ
Đăng nhập để trả lời
0




Lặng lẽ một cuộc tình



Ngày xưa, em tung tăng rong chơi trong tình yêu của Anh . Tình yêu là màu hồng chứa chan niềm tin hy vọng . Cuộc đời đáng yêu hơn bao giờ hết . Bao nhiêu nụ cười và niềm vui bình an khi ta bên nhau

Thời gian trôi nhanh ....em không giữ được tình yêu đó ....Vì sao ???

Ngày nay, em hoang mang và hụt hẫng . Em tự trách mình nhiều và nhiều lắm . Tại sao tình yêu và chính EM không đủ sức giữ tình yêu của chúng ta .

Em bây giờ như chú thỏ cô đơn lạc lỏng . Em muốn xa rời mọi người và thu mình vào vỏ ốc cô đơn ...Nhưng thực tế cuộc sống không cho em làm như thế. Em vẫn cố gắng diễn cho hết trong sân khấu cuộc đời , vẫn cố sống hết mình , mang niềm vui cho người xung quanh

Để đến đêm về , lặng lẻ một mình ...chỉ còn EM, ANH & KỶ NIỆM , em lại để mặc cho nước mắt tuôn rơi ....Khóc và khóc trong đêm để ngày mai lại ...mỉm cười với cuộc sống

Và ngày mai ...em là em của cuộc sống tất bật thực tế
Nhưng đêm nay ....em là em của tình yêu ...yếu đuối và nhõng nhẽo , vẫn bé bỏng như xưa


 Một cuộc tình buồn ...lặng lẽ như một đêm cuối tuần lang thang qua miền kỷ niệm . Em muốn quay lưng chạy trốn kỷ niệm nhưng sao kỷ niệm vẫn quanh đây . Em bị vây kín bởi kỷ niệm và quá khứ

Ước gì mình quên được niềm đau chôn dấu . Em sợ lắm ngọt ngào của kỷ niệm . Nhìn quanh mình ....sao lại thấy hình bóng anh hiển hiên. Tại sao Em yêu Anh nhiều như vậy ???Mãi đến bây giờ vẫn chưa có câu giải đáp vì Yêu là Yêu, là con tim không phải là lý trí

Thôi xin bằng lòng với kỷ niệm . Còn lại gì cho em ngoài nỗi buồn chôn dấu


 "Cho tôi xin, xin mãi mãi Yêu Anh" ....dù tình yêu thơ mộng đó đã trỏ thành dĩ vãng ....Nhưng bây giờ Em vẫn yêu ...yêu đơn phương, vẫn một mình và cuộc tình . Muốn quên đi ...nhưng nào có được đâu
Trái tim lại không biết vâng lời ...nỗi nhớ lại về khi đối diện với chính em & kỷ niệm
Nếu biết đớn đau thế thì ....ngày xưa ...không dám yêu . Số phận đưa đẩy ta đến bên nhau và yêu nhau . Rồi cũng những mệt mỏi buộc ràng của cuộc sống ...đưa ta rời xa nhau .

Dù xa nhau, em vẫn không oán trách . Vẫn xin mãi yêu anh


 Đêm vẫn lặng lẽ buồn . Cuộc sống bận rộn và mệt mỏi cũng không ngăn được em nhớ về Anh . Đành phải chấp nhận thế thôi . Tại sao lại nhớ Anh nhiều đến thế ? Tại sao lại sống với kỷ niệm ? Tại sao Em không thể nào quên được Anh ? Bao nhiêu đó ...cũng cho em hiểu được rằng Em đã sai

Em của Anh sao lúc nào cũng dại khờ trong tình yêu . Anh thông minh, tế nhị bao nhiêu ....em vô tình và khờ dại bấy nhiêu để giờ đây tự trách .Khi bên nhau, Em đã không biết quý một khoảng tròi bình yên của chúng ta...để bây giờ tất cả là nỗi nhớ muộn màng


 Em vẫn một mình lặng lẽ với kỷ niệm từng đêm . Những khoảnh khắc một mình đối diện với mình là những khoảnh khắc em thả hồn về bên Anh để được nghe lại giọng nói tiếng cười, được cảm nhận anh vẫn rất gần quanh EM .

Em cứ ngỡ như Anh vẫn thật gần quanh đây, vẫn cùng em trong chia xẻ vui buồn cuộc sống . Ngày nay dù Anh không còn bên Em, Em vẫn giữ mãi thói quen nhỏ nhoi đó . Bao nhiêu năm rồi, có chuyện gì mà em không chia xẻ với anh . Đôi khi em nghĩ sự chân thật cũng có nhược điểm của nó và những hiểu lầm đáng tiếc ...Vui hay buồn gì rồi cũng trở thành dĩ vãng . Ngày nay, em được viết ra thế này ...cũng là một niềm an ủi với em ....giống như em đang được chia xẻ và cảm thộng Cuộc đời sẽ ấm lại chút tình người


Ta đã xa nhau. Ngỡ rằng thời gian sẽ là liều thuốc nhiệm mầu để xoa dịu vết thương lòng nhưng ...em đã lầm khi nghĩ rằng em sẽ quên

Trong chập chùng kỷ niệm, Anh lại về bên em . Trong trăm nghìn nỗi nhớ , Anh lại về với ánh mắt ấm áp và bao dung . Bao nhiêu hờn giận nũng nịu ngày xưa , bao nhiêu niềm vui và hạnh phúc lại về cùng Anh . Tiếng nói ấy nụ cười ấy ...bây giờ chỉ là kỷ niệm của mối tình duy nhất trong em

Giờ đây dù nuối tiếc chi nữa ...cũng đã muộn màng . Em cay đắng nhận ra rằng Không ai có thể thay thế hình bóng của Anh trong tim em . Rất tiếc mãi đến khi Anh không còn bên Em ...Em mới hiểu


 Mãi đến khi xa nhau ...Em mới hiểu ...em sẽ không tìm lại được nữa . Bây giờ chỉ còn tiếc nuối và bơ vơ

Chơi vơi & chơi vơi những lúc một mình đối diện với bóng đêm & cuộc tình chúng ta . Trong cuộc sống em thực tế và chính xác bao nhiêu thì trong tình Yêu ...em lại dại khờ và bướng bỉnh bấy nhiêu ...Và Em đã mất Anh , em đã đánh mất chính em


Lại một chiều cuối tuần chìm lắng trong nỗi nhớ về Anh . Nỗi nhớ vẫn vây kín khi em nhìn những cặp tình nhân bên nhau tay trong tay .

Một lần nữa em lại nhớ về vùng trời bình an bên anh . Những ngày chúng ta chìm đắm trong hạnh phúc và niềm vui . Tựa vai Anh, em quên hết những lo toan của cuộc sống . Cám ơn Anh đã cho Em những phút giây được sống thật với lòng mình , được cảm thấy mình nhỏ nhoi và được che chở bảo bọc trong vòng tay Anh .

Bao nhiêu năm qua, Anh đã cho em hiểu được thế nào là một tình yêu thật sự và duy nhất ...để em mãi mãi nhớ Anh & YÊU anh


Trống vắng và lạc lối là những gì cụ thể nhất có thể diễn tả tâm trạng của em lúc này . Em sợ sự yên tĩnh, em sợ sự vắng lặng trong tâm hồn . Những lúc đó em lại đau khổ vì nghìn câu hỏi TẠI SAO, vì những dằn vặt và băn khoăn .

TẠI SAO Em không giữ được Tình Yêu chúng ta??? TẠI SAO Anh lại để em ngủ ngon trong tình yêu và ra đi không báo trước . Một sự chia tay rất bất ngờ phải không anh

 Dù sao đi nữa, Anh vẫn mãi cùng em trong từng buồn vui cuộc sống như ngày xưa nhé Anh


 Em lại nhớ Anh . Giấu nỗi buồn vào đáy tim nhưng nỗi nhớ lại về . Bây giờ Anh luôn bên em rồi đó kế cả nơi đây...  
Chiều nay về trễ hơn mọi ngày, thành phố lên đèn và khu phố yên tĩnh . Không gian vắng lặng đó buộc Em nhớ Anh nhiều hơn . Lời nói tiếng cười của chúng mình ngày nào đã đi về đâu . Bên Anh ngày đó em nào biết buồn vì Anh đâu muốn Em buồn
Vậy đó , vậy mà ....ai biết được lần này xa nhau thật . Em vẫn còn bàng hoàng và không tin đó là sự thật . Em hờn trach' anh nhiều lần nhưng Anh đâu có giận em ...nhưng rất tiếc kỳ này là một ngoại lệ
Anh lẳng lặng ra đi và em thì ngang bướng không chịu tìm hiểu TẠI SAO ...Có lẽ tại em quá nhõng nhẽo và ngang bướng . Có lẽ tại Anh quá nghiêm khắc với em hic hic xì xì ....Và rồi ...tại cả hai ...đều tuổi con cua ...không ai nhường ai nên bây chừ tha hồ hix hix


Khi những bận rộn cúa cuộc sống đã qua, những ồn ào náo nhiệt đà xa , em lại chạy vào đây tìm một chút lắng đọng trong tâm hồn
Anh đã xa ...còn chút gì để nhớ ngoài những kỷ niệm không phai

Em khờ lắm phải không vì Tuổi của em không dành cho đau buồn
nhưng em biết làm gì hơn
Tủi thân quá ...phải chi em xấu xí ...Nhiều lúc em tương chừng như
ngã quỵ Mất hết niêm tin và hy vọng


 Lại một chiều cuối tuần ...chìm lắng trong nỗi nhớ . Mọi người đã về hết, trả lại cho em một không gian thật vắng lặng . Em rất sợ sự vắng lặng trong tâm hồn nhưng thật ra những lúc như thế này là những lúc em sống thật với lòng mình .
Em xa rời những cuộc vui vì em muốn sống thật với chính em . Cuộc sống từng ngày buộc em phải diễn trong sân khấu cuộc đời, em mệt mỏi với những giả tạo của cuộc sống . Vì biết đâu đằng sau những nụ cười thật tươi là những mệt mỏi chán chương...Biết đâu đằng sau những nụ cười và niềm vui , em mang đến cho người khác là một sự cô đơn lẻ loi . Không ai tin rằng EM CÔ ĐƠN và có lẽ anh cũng không tin như vậy ...Cuộc đời sao nhiều nghi ngờ quá ...ta nghi ngờ lẫn nhau ...để rồi ...em không còn gì ...Buồn quá


 Tại sao em lại mất hết mục đích sống và niềm tin . Em biết không ai có thể giúp em vượt được ải này ngoại trừ bản thân em ...Nhưng em biết là em đã thất bại ...Vâng em là người thất bại ...em tự nói với mình trong cuộc đời ai cũng sẽ gặp một lần thất bại và như vậy em vẫn còn may mắn hơn nhiều người . Co' thể đây là lần đầu tiên đau khổ vì yêu nên như thế ...Biết trách ai bây giờ ...Em chỉ trách em thôi

Một chiều cuối tuần lặng lẽ trong vỏ ốc cô đơn..Nhìn những ngưòi xung quanh tíu tít chuẩn bị một chiều cuối tuần với người yêu , em lại thấy chạnh lòng . Em lại vùi đầu vào công việc để quên


 Em vẫn tự hỏi lòng mình tại sao em lại thất bại trong việc giữ gìn tình yêu chúng ta ? Tại sao em lại là người thất bại ? Tại sao người thất bại là em ? Có phải tình yêu như ván bài , có kẻ thắng người thua như nhỏ bạn em thường nói ....Có thể đối với người khác, chia tay trong tình yêu là chuyện bình thường ...thế thôi ...nhưng tại sao đối với em ....em lại dại khờ làm khổ chính bản thân mình . Em biết em đang hành hạ và trừng phạt bản thân em ...
Không còn Anh bên Em để nhắc nhớ và chia xẻ ...Em vẫn một mình đi về với kỷ niệm ...Bao nhiêu năm rồi ...nhìn lại em còn gì cho em ngoài những giọt nước mắt và sự ấm ức ...Tại sao em là người thất bại ...Tại sao em bị bó rơi ....Sự thật thì không cần hỏi tại sao ....Chí biết là em đã trả lời cho câu hỏi đó bằng cách quay lưng trốn tránh tất cả bạn bè ....Vâng, em chạy trốn kỷ niệm và thất bại . Em thu mình vào vỏ ốc cô đơn nhưng lại thấy ấm ức và ...Biết làm sao đây


 Sự thật cay đắng quá và thực tế là Anh đã rời xa em . Em thật sự không chịu nỗi cảm giác bị bỏ rơi
Em yếu đuối và bất lực nhìn tình yêu rời xa Em và không biết làm sao níu giữ lại ...Sự thật là em không giữ được Tình yêu chúng ta ...Em tuyệt vọng và rất buồn


Sau khi viết một loạt THẤT TÌNH KHÚC hix hix ... em trùm mền khóc ...rồi ngủ một giấc thật say ...
Thức dậy ....đọc lại những gì đã viết và nhận được những lời khuyên nhủ động viên , em thấy mình thật là nhõng nhẽo và tré con ...Vẫn tính nào tật đó ...không giấu được cảm xúc ...Biết làm sao bây giờ khi con tim không biết nghe lời . Xấu hổ quá ...

Em mong sao em sẽ trưởng thành hơn, cứng cáp hơn...biết che giấu cảm xúc của mình trong tình cảm . Trong công việc và cuộc sống thì em không lo lắng gì khi em không đem theo trái tim yếu đuối và nhạy cảm của em đi làm . Cũng còn may mắn cho em , em còn có được những lời khuyên và động viên của các anh chị nơi đây , em cảm thấy nơi đây ấm áp tình người cho em .

Một chút tình cảm và quan tâm thôi cũng đủ làm cho em có được cảm giác được che chở và bảo bọc . Em yếu đuối lắm vì quen sống trong tình yêu ....Bây giờ ,em phải tập trưởng thành ...Dù có buồn và chạnh lòng nhưng ...em sẽ cố gắng ...Nhưng điều đó không có nghĩa là em sẽ quên Anh . Em vẫn Yêu và mãi mãi Yêu ...nhưng Em sẽ tập sống một cuộc sống người lớn hơn , chững chạc hơn


 Đã dặn lòng là không được buồn và tủi thân ...sao không ngăn được sự trách hờn . Sao em lại mất niềm tin vào chính em và mất niềm tin là mất tất ca.?.

Anh mang cho em niềm tin và anh ra đi mang theo tất cả . Như một cơn lốc xoáy đột ngột ...ta xa nhau ....Thật sự mình mất nhau bao giờ
Em sẽ mãi mãi không đủ khả năng để trả lời câu hỏi này

Bài toán cuộc đời em đã tìm ra đáp số ...nhưng phương trình tình yêu mãi mãi là một bí ẩn ....Tất cả đã ra đi cùng anh . Niềm tin, hy vọng, hạnh phúc bình an bên anh ...bây giờ là zero


 Đêm dài lặng lẽ quá phải không Anh ???Trong tiềm thức ...anh lại về ...Không đâu ...anh đã ra đi và ta mất nhau

Sau những cuộc vui lại thấy lòng trống vắng . Có lẽ suốt đời không quên . Từng ánh mắt, nụ cười lời nói ngày xưa vẫn còn quanh đây để em có thể mỉm cười khi nhìn lại kỷ niệm

Vậy đó mà mình xa nhau bất ngờ ...Ừ thì ....vậy đó


 Ừ thì ..vậy đó và nhiều dấu chấm lửng ....Ừ thì vậy đó để trống vắng lại về . Một góc trời bình an, một niềm vui thật sự và tất cả là lâu đài trên cát .....
Còn gì cho em ??? Nỗi cô đơn theo em từng đêm ....Em rất sợ đối diện với chính mình và bóng đêm cô tịch ...Tất cả lại về hiển hiện quanh đây...Lời nói nụ cười ....tất cá đã là ảo ảnh

Em đã chạy trốn kỷ niệm, xa lánh tất cả để rồi niềm nhớ lại nghẹn ngào . Lòng đau thắt ...nhưng vẫn cố tặng cho đời nụ cười . Rất sợ những buổi chiều vê ngang nơi kỷ niệm ....đau xót quá ....
Mãi gọi tên ai dù lòng tê tái .....
Trùi ui , em viết gì thế này ...Lai dại dột không ngủ đế rồi ngày mai ...lại là con rối trong sân khấu cuộc đời.

Cám ơn cuộc đời tập cho em biết DIỄN ....Tủi thân hix hix  


 Giấc ngủ lại không đến ...Buồn lại ập về ....Sẽ cố gắng không trách ai đã đế em lang thang ....một mình và như thế em đã biết đến nơi đây cho em chút ấm áp tình người

Đôi khi em cũng tủi thân và tủi thân ...Những lời nói yêu thương tha thiết ...em không còn được nghe . Vâng , em sẽ tránh xa những nơi có chuyện tình yêu đôi lứa ..., trái tim còn đau khổ và nhạy cảm quá em cảm thấy em sẽ buồn nhiều hơn vui khi có một mình em lẻ lọi Em sẽ trốn vào tuyệt tình cốc và nơi đây ...đế không bi đau khổ bởi một cuộc tình

Những người anh, chị và bạn bè đã chia xẻ với em . I LOVE YOU ALL


 Em lại viết cho những gì đẹp nhất của chúng ta . Quanh em vẫn là tình anh nồng ấm khoan dung ...nhưng ...Anh đã không tha lỗi cho em lần này ....Có lẽ ....anh cúa em đã mệt mỏi vì những giận hờn vô cớ ....
Phải chi Anh biết Em ngoan và giỏi như thế này ...Nhưng thực tế thì chỉ là PHẢI CHI


 Hình như đau khổ, buồn và tuyệt vọng quá ....khiến em không viết được nữa ...Khi nãy em đang viết về một con búp bê mang niềm vui đến cho bé thơ . Búp bê tuy xinh xinh nhưng đã không còn biết nhớ nhung ....búp bê chỉ biết tròn xoe đôi mắt nhìn cuộc đời ....Và ...em không hiếu tại sao ...em lại click sai ...để xóa hết tất cả

Bỗng dưng ,em nghĩ đến chuyện chúng mình ...và những câu nói đắng cay em đã buông ra ....Có lẽ cũng giống như thế ...Tất cả lỗi lầm đều do em ....Em biết đã muộn rồi khi hiểu được ....Em đã mất Anh ....Rất bất ngờ ..Em biết cả anh và em đều không ai ngờ mọi chuyện lại như thế ....

Lại một lần nữa em xóa những dòng vừa viết xong mặc dù em không muốn ...Hình như em không biết em đang làm gì .....Chỉ biết tuyệt vọng .....hình như hôm nay em không biết em muốn gì, em làm gì ...Em muốn chạy trốn kỷ niệm ....Mệt mỏi & tuyệt vọng trong tình yêu . Tình yêu đến với nhiềm mầu cho em thêm nghị lực vào đời ....Bây giờ em chỉ còn một chút xí xi ....Tại sao ????


 SAO NHỚ MÃI ...Em viết rồi xoá ...xóa rồi viết ...Nhớ Anh viết về những ngày hạnh phúc bên Anh ...Nhìn lại ...í hổng được ...Chuyện riêng chúng mình ...Nhớ chỉ là nhớ thế thôi ...Không nói được , không viết được .....
Dù Anh không còn quanh đây ...nhưng Em lúc nào cũng tự hào về cuộc tình chúng ta , về những tháng ngày được anh yêu và chia xẻ ngọt bùi sương gió ......Anh mãi mãi hiện hữu trong Em ...
Đúng Anh không xa Em ....Mỗi khi em nghĩ đến Anh, anh lại về với ánh mắt nồng ấm ...Em nhớ lắm ...........


  Lại trở về với kỷ niệm dù chỉ trong khoảnh khắc ...Lại tìm về chút bình an, chút nhẹ nhàng hiếm hoi . Một chút nhớ về ngày xưa bên nhau cũng có thể giúp em thêm can đảm trong cuộc sống , giúp em trưởng thành hơn ....tiếp tục sống và làm việc


 "Dù rằng Anh ở đâu, Anh ở đâu ..vẫn yêu Anh hoài, yêu suốt đời" . Trong đêm tối văng vẳng trong em lời của một bài hát nào đó . Vâng có lẽ là như vậy . Đó là con đường em chọn . Em vẫn bướng như xưa

Hôm nay, em lại chợt nhớ đến những câu chuyện anh kể em nghe khi mình vừa quen nhau ...câu chuyện về TÌNH MẪU TỬ của con khỉ mẹ và khỉ con và người thợ săn ...Tình mẫu tử thiêng liêng ...Anh đã dạy em rất nhiều bài học làm người , nhiều câu chuyện dù bao nhiêu năm qua rồi em vẫn nhớ

Em lại thèm có một khoảnh khắc bình an bên Anh . Chúng ta đều mệt mỏi vì cuộc sống giả tạo . Em yêu sao những buổi hoàng hôn bên Anh , lặng im nhưng nồng nàn và đầy ý nghĩa . Những đêm trăng sáng mình tạm gác những lo toan hàng ngày đế về với thiên nhiên , ngắm nhìn những chú thỏ tung tăng dưới ánh trăng ...Một khoảng không gian không dễ gì có được . Những chiều mưa ngoại ô rời xa ồn ào phố thị ...để nhớ về những dòng sông lấp lánh ánh trăng sao ...
Trời ...em không viết tiếp ....xì xì top

Bây giờ Anh ra đi mang theo khoảng trời bình an đó ...Làm sao em tìm được trong những tiếng nhạc quay cuồng phải không anh

Mình xa nhau một thời gian khá dài rồi phải không Anh nhưng Em vẫn chưa quên được Anh và chắc là không quên được . Em đã phải cố gắng để gượng vui và sống . Cắn răng chôn chặt niềm đau dĩ vãng trong sự bận rộn của cuộc sống ....Và nỗi đau lại về khi còn lại một mình em và bóng đêm
Tháng 3 đến với nhiều kỷ niệm ...Và Sinh Nhật Anh lại sắp đến ...Bao nhiêu năm rồi ...mình bên nhạu Năm nay ,Em không còn được bên Anh ...Đó là niềm đau chôn giấu của Em . Em nhớ lắm anh à


 Buồn lại về trong phút giây rãnh rỗi cho riêng Em . Không còn Anh bên Em...con tim em trở nên băng giá . Những ngày vừa qua , em chơi vơi và chơi vơi . Em không biết mình làm gì ..vui hay buồn ...

Hình như từ khi xa Anh, em có một thói quen xấu là lao vào công việc và sau đó lại thấy mệt mỏi ...Vẫn như một con búp bê lật đật tóc bím ngày xưa ...Búp bê lật đật nhưng không bao giờ té được đúng không Anh ...
Nhưng riêng em , em đã vấp ....Em gượng đứng lên bằng chính đôi chân mình . Vết thương lòng còn đó ...và kỷ niệm vẫn còn đó . Nhưng sao em vẫn thấy cô đơn ...Tháng 3 buồn quá


 Ngày chia tay ...

Một sự ra đi không báo trước và không hẹn ngày về . Không ai ngờ mình chia tay, cả em và cả anh . Mãi đến bây giờ em cũng không biết và không muốn biết tại sao và tại sao ????

Có thay đổi được gì không giữa biết và không biết vì cuối cùng mình không còn bên nhau ...Em biết có những lời cay đắng em thốt ra và không lấy lại được ...Em biết em đã nhõng nhẽo quá mức cho phép

Thế là hết ...Em vẫn còn nhớ mãi chiếc xe Anh lao vút đi như một mủi tên về hướng ngược lại ...mang theo những hành trang cay đắng em trao ...Anh đi về hướng ngược lại và em vẫn đi tiếp . Có phải chúng ta không còn chung đường ....BUỒN ....
Và thế là hết ...Ngày này mỗi tháng, em bắt đầu có thói quen nhìn lại mình , tìm những gì đúng và sai . Dù gì đi nữa vẫn nhớ về Anh, mong Anh bình an và hạnh phúc


  Em lại về đây với nỗi nhớ vơi đầy . Những ngày vừa qua em buồn đến mức không muốn viết một chút gì . Và bây giờ vẫn là cảm giác hụt hẫng trống vắng .

Tháng 3 xưa em count down từng ngày để cùng vui bên Anh
Tháng 3 này em không biết phải làm gì trong ngày đó
Không còn Anh bên Em

Em vẫn sống với một con tim băng giá . Em vẫn cười vẫn nói rôm rả và làm việc hết mình trong cuộc sống nhưng rồi ...

Dấu lặng ....Em trở nên lặng lẽ trong những chiều cuối tuần nhìn đường phố dập dìu những đôi tình nhân , những chiều về ngang nơi kỷ niệm , con đường xưa giờ vắng bóng chúng ta . Em một mình trốn tránh bạn bè, và những nơi kỷ niệm vì sợ nước mắt sẽ rơi khi nhớ về Anh và ngày ấy ...Từng chút từng chút

Vết thương lòng vẫn nhói đau những lúc lặng lẽ một mình ...Dù biết rằng ...nhiều ngang trái ...Em không viết tiếp nữa ...Buồn .....


  Một giấc mơ hãi hùng quá ...Rơi và rơi ..hun hút và hun hút . Giật mình dậy ...không dám ngủ tiếp

Nhưng không ngủ làm sao mai trớ về với cuộc sống, cơm áo gạo tiền
Bận rộn và ...mệt mỏi

Em đã một mình trong Ngày của Anh . Anh đã thật sự quyết định rời xa Em và có phải đó là sự thật ???

Trong sâu thẳm tâm hồn Em vẫn không thể tin được ANH RỜI XA EM . Em vẫn không tin được đó là sự thật

Em vẫn mãi đi tìm câu trả lời cho câu hỏi TẠI SAO ta chia tay kỳ lạ như vậy . Em vẫn đi tìm từng ngày vì em ấm ức . Từng ngày và từng ngày em vẫn ấm ức .

Em phải đối diện với lòng mình ...chỉ với một câu hỏi . Dù bận rộn đến đâu đi nữa , em vẫn phải đi tìm . Đúng , em mệt mỏi quá rồi .
Em vượt qua được những khó khăn trong công việc và cuộc sống nhưng Em không qua được nỗi đau trong tình cảm

Nhìn lại mình ...em tự hỏi Tại sao Anh lại ...Xa Em ??????????

Thời gian trôi nhanh quá ...nhưng vẫn không xoa dịu vết thương lòng . Nhờ công việc và tất bật cuộc sống và bạn bè , em cảm thấy nhẹ nhàng một chút ...chỉ là chút thôi .

Vết đau trong tim còn đó , tim lại nhói đau những khi lặng lẽ trong đêm, và cuối tuần nghĩ về người ta . Cũng may là khi bình minh đến em lại biết đường trớ về với cuộc sống

  Tự nhiên lại như người đi lạc . Không phương hướng, mục đích

Tại sao Em không là Em ngày xưa ? Tại sao Em đánh mất chính bản thân mình ? Tại sao Em lại trở nên hay khóc nhè như thế ? Tại sao Em lại mất đi cái lạc quan yêu đời của trước đây ?

Đâu rồi nét sôi nổi và nụ cưòi của Em và những gì có thể mang lại niềm vui cho ngưòi xung quanh ? Đâu mất rồi ...Tại sao Anh ra đi mang theo tất cả ...tâm hồn, tuổi trẻ niềm tin và mơ ước

Từng ngày từng ngày , Em cố gắng bắt đầu lại ...nhưng sao khó quá . Em không ngờ Anh ra đi có sức mạnh tàn phá kinh khủng như vậy . Sự thật em không ngờ ...

Đêm nay lắng đọng tâm tư ...trăn trở bao nghĩ suy về cuộc sống .

Em vẫn như một mủi tên , xé gió lao vào cuộc sống, không ngại ngần , không do dự và dường như không chút vấn vương

Từ sâu lắng tâm hồn ...thật ra không phải là thế . Đêm về tĩnh lặng nỗi nhớ cứ xoay xoay . Dù biết rằng tất cả đã hết nhưng sao nuối tiếc và nuối tiếc .
 anh muốn em phải sống vui vẻ .. em đã vui . Anh muốn em chú tâm tới công việc ... em đã làm tốt . Anh muốn em quên anh đi.. xin lỗi anh , em cũng muốn lắm , nhưng không thể được . Em đã luôn nhớ anh, nhớ những kỷ niệm của chúng mình . Giờ thì anh đã kg còn là anh của em như ngày nào , cầu chúc anh luôn hạnh phúc bên người . Riêng em vẫn lặng lẽ với nỗi nhớ anh khôn nguôi .

I miss U

Chỉ là ảo ... sao con tim rung động
Chỉ là ảo ... sao đêm mộng ngày mong
Chỉ là ảo ... sao hồi hộp ngóng trông
Chỉ là ảo ... sao vắng anh ... em nhớ
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»