Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

cổ xứ ...

1 trả lời, 1.184 lượt xem — Trang 1 / 1
hoàng hôn nhoè cổ xứ...
lá rơi chấm vai gầy
nhịp tim dài trên phố
vương chiều hương tóc mây



đường về quên hồi ức
lặng lẽ giấu nắng vàng
đoá môi hồng e ấp
bên hồ khói sương tan



chờ ai không hẹn ước
thời gian vỡ vội vàng
dáng người hằn in bóng
chuyến xe dài mênh mang



ai chiều nay chợt nhớ
lên tiếng gọi ngàn năm
giọt thuỷ tinh oà vỡ
tan nỗi buồn xa xăm....
Đăng nhập để trả lời
0
Bài thơ có hồn lắm, khá gợi cảm. lâu lâu rồi tôi mớ đọc được một bài thơ có hồn như thế này. nhưng cho góp ý một chút. Câu "Chuyến xe dài mênh mang" nghe chừng không ổn lắm. Chuyến xe dài. chữ dài đã hàm chỉ một không gian một chiều gắn với từ mênh mang hàm chỉ một không gian ba chiều
Câu cuối   Giọt thủy tinh vỡ òa
               Tan nỗi buồn xa xăm
Nghe qua có thể cảm giác hay nhưng chỉ cần lắng lại một chút thì thấy ngay là không ổn. Giọt thủy tinh vỡ òa là nguyên nhân của tan nỗi buồn nhưng hai cái này chẳng có gì gắn kết với nhau cả. Nên dùng một hình tượng khác để người đọc có thể liên tưởng gắn kết hai câu này lại với nhau thì bài thơ sẽ hay hơn
   Có tự ái không đấy anh bạn? Chúc bạn làm được nhiều bài thơ có hồn
Đăng nhập để trả lời
0