18 trả lời, 17.848 lượt xem —
Trang 1 / 1
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.914
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.02.2008
Trạng thái: offline
#1 —
22.06.2008 17:57
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-29 17:18:51ngocdiep87>
Thấy người ta viết thư tình tui cũng tình tính tang thử xem sao! Ai thích thì đọc không thích thì ra! Vậy nhé! ND nói trước, đây là thử viết thui để sau này còn có kinh nghiệm viết cho bồ nhí! hihihi!
**************
Đâu đó, ngày tháng năm nào đó!
Anh (em) yêu dấu của em (anh)!
Chẳng biết anh còn nhớ đến em không hay là anh đang vui cùng người khác ở bên! Sao dạo này anh không qua chỗ em nữa! Em lo lắng vô cùng và cảm thấy cô đơn trống trải lắm. Em lo không biết anh bị bịnh, công việc bận hay là anh đã tìm thấy một hạnh phúc mới cho riêng mình. Em đi trên con đường tấp nập người qua mà như không có ai cả! Mưa rơi và gió thổi bên mình em mơ màng như có anh cùng song hành ở bên. Anh đang che ô cho em và chúng ta nắm tay nhau đi mãi tìm bến đậu. Có lần anh có nói với em rằng, anh cần có một người vợ chỉ biết yêu mình anh thôi! Em đã cười và nói rằng như vậy là quá ích kỷ! Em yêu anh ít thôi vì em còn dành tình cảm để yêu người khác nữa chứ! Anh giận em nhưng em có cái ngụ ý riêng mà anh! Nếu chúng ta đi đến cái đích cuối cùng của tình yêu, em còn yêu cha mẹ chúng ta, rùi còn anh em họ mạc và còn thế hệ tương lai và còn bà con hàng xóm! Tình yêu đâu có ichs kỷ đâu anh!
Anh không ở bên em mấy hôm nay chắc vì chuyện đó phải không anh! Uhm! Em chẳng biết anh đang làm gì và đang nghĩ gì! Gọi điện thì không nghe mà tìm gặp anh thì khó! Em có đến tìm anh nhưng người ta ra nói anh đang bận! Em ngồi quán nước kề bên chờ anh ra thì thấy anh cười hạnh phúc với bạn bè anh kìa! Sao vậy anh! Chúng ta đã có những tháng năm đâu phải là ngắn để không hiểu nhau! Chúng ta đã cầm tay nhau đi dạo những chiều thứ bảy và chủ nhật! Chúng ta đã vậy và đã tâm sự nhiều mà anh! Sao không hiểu!
Con tim khó nói lên những gì ngang trái vì nó chỉ biết đến có từ YÊU mà thôi. Con tim em cũng vậy. Nó đang thổn thức và lo lắng! Nó đang đau đớn và rên xiết khi lâu rồi không thấy anh qua để em được nghe anh tâm sự. Và, em cũng có những tâm sự riêng cho anh đó, anh à!
Thôi! chắc em mong đợi thêm nữa vậy. Em sẽ đợi anh một thời gian nữa nếu như anh có gì hãy liên lạc lại cho em biết! Nếu anh đã thay lòng... cũng hãy gặp nhau dù chỉ một lần nghen anh! Em muốn biết điều gì đã xảy ra giữa hai chúng ta. Em đã có lỗi chăng? Hay chúng ta không hợp thì em cũng muốn có câu trả lời.... để rùi bớt nhức nhối khổ đau.... bớt đi phiền muộn chút nào đó chăng?
Mong tin anh sớm! Em!
*****************
hic! Hết cả vốn lẫn lãi rùi! ND chạy về STTC đây! Chào cả nhà nghen!
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.914
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.02.2008
Trạng thái: offline
#2 —
26.07.2008 09:53
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-29 17:19:25ngocdiep87>
Ơ mà lạ thiệt đó bà con à! Đã chạy rùi mà thấy mình còn có thể viết được nữa nên lại quay vào làm thêm một vài câu nữa! Lần này là thư tình cho ai đang yêu nghen!
********************
Nơi nào đó, ngày tháng năm nào đó!
Em(anh hoặc con gì đó) thương yêu của anh (em hoặc...)!
Có vài ngày mà anh tưởng như đã lâu lắm rùi, hàng thế kỷ không được gặp em! Anh mong được nghe những lời em thủ thỉ và thấy em cười hạnh phúc. Anh cũng muốn được thấy em xù lông cánh khi anh chọc em nè bé ơi! Anh chỉ nghe em gọi điện mà hình dung ra đủ những gì của con người em! Thật đầy đủ như khi chúng ta ở bên nhau em à.
Cuộc sống đâu phải lúc nào cũng được ở bên nhau đúng không em!? Cốt là ở tình cảm ta trao cho nhau và tin tưởng vào những gì chúng ta đang phấn đấu! Anh nhớ em và thao thức mấy ngày nay rùi em ạ! Em chắc cũng vậy chứ! Hay là... vắng anh em còn vui hơn! Nếu mà vậy thì đáng đánh đòn lắm đó nghen! Anh thì nhớ mà em thì... là không được đâu đó em! Mấy hôm nữa, anh sẽ về và anh sẽ nhắn tin cho em nghen! Em sẽ ra đón anh chứ! Em sẽ tặng anh những bông hoa đỏ thắm chứ em! hic! Phải tặng hoa cho anh đó nghen để trả lại công anh những ngày tặng em! Mà nhớ là em đừng có buôn thớt nghen!
Em à! Anh định mua tặng em một món quà xinh xinh mà anh nhìn thấy trong siêu thị nhưng giá mắc quá đành thôi! Anh sẽ có quà khác tặng em được không??? Anh tặng em cả cuộc sống của anh đó em! Đó là món quà anh muốn trao tặng cho riêng em mà thôi! Anh không còn gì khác ngoài cái đó cả đâu em ạ! Em đừng có giận và buôn thớt nghen em! Nghe nói ở nhà, cha mẹ đã mua đủ mấy cái thớt để em làm rùi mà!
Thôi nghen em! Anh không biết nói thế nào nữa đâu à! Vài dòng thương nhớ để gửi em làm tin!
********************
Hơ hơ! Càng viết thấy là ta cũng giỏi ghê à nghen! Lâm li thống thiết chắc... tử quá!
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.914
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.02.2008
Trạng thái: offline
#3 —
26.07.2008 09:56
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-29 17:20:07ngocdiep87>
Trích đoạn: ngocdiep87
Ơ mà lạ thiệt đó bà con à! Đã chạy rùi mà thấy mình còn có thể viết được nữa nên lại quay vào làm thêm một vài câu nữa! Lần này là thư tình cho ai đang yêu nghen!
********************
Nơi nào đó, ngày tháng năm nào đó!
Em(anh hoặc con gì đó) thương yêu của anh (em hoặc...)!
Có vài ngày mà anh tưởng như đã lâu lắm rùi, hàng thế kỷ không được gặp em! Anh mong được nghe những lời em thủ thỉ và thấy em cười hạnh phúc. Anh cũng muốn được thấy em xù lông cánh khi anh chọc em nè bé ơi! Anh chỉ nghe em gọi điện mà hình dung ra đủ những gì của con người em! Thật đầy đủ như khi chúng ta ở bên nhau em à.
Cuộc sống đâu phải lúc nào cũng được ở bên nhau đúng không em!? Cốt là ở tình cảm ta trao cho nhau và tin tưởng vào những gì chúng ta đang phấn đấu! Anh nhớ em và thao thức mấy ngày nay rùi em ạ! Em chắc cũng vậy chứ! Hay là... vắng anh em còn vui hơn! Nếu mà vậy thì đáng đánh đòn lắm đó nghen! Anh thì nhớ mà em thì... là không được đâu đó em! Mấy hôm nữa, anh sẽ về và anh sẽ nhắn tin cho em nghen! Em sẽ ra đón anh chứ! Em sẽ tặng anh những bông hoa đỏ thắm chứ em! hic! Phải tặng hoa cho anh đó nghen để trả lại công anh những ngày tặng em! Mà nhớ là em đừng có buôn thớt nghen!
Em à!
Anh định mua tặng em một món quà xinh xinh mà anh nhìn thấy trong siêu thị nhưng giá mắc quá đành thôi! Anh sẽ có quà khác tặng em được không??? Anh tặng em cả cuộc sống của anh đó em! Đó là món quà anh muốn trao tặng cho riêng em mà thôi! Anh không còn gì khác ngoài cái đó cả đâu em ạ! Em đừng có giận và buôn thớt nghen em! Nghe nói ở nhà, cha mẹ đã mua đủ mấy cái thớt để em làm rùi mà!
Thôi nghen em! Anh không biết nói thế nào nữa đâu à! Vài dòng thương nhớ để gửi em làm tin!
********************
Hơ hơ! Càng viết thấy là ta cũng giỏi ghê à nghen! Lâm li thống thiết chắc... tử quá!
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.914
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.02.2008
Trạng thái: offline
Cám ơn bạn nghen! ND thử viết cho quen tay thui chứ ND đâu có bít viết thư đâu! Vài câu cho vui vậy thui mà! Viết thư phải là từ tâm can của mỗi người mà ND có viết cho ai đâu .... ND bịa đó! hic
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 136
Điểm thưởng : 0
Từ: 24.07.2008
Trạng thái: offline
sis ND ơi cho Jet link tới blog sis đi
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.914
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.02.2008
Trạng thái: offline
#10 —
03.09.2008 18:21
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-03 18:24:14venus4t.vns_hnu>
Trích đoạn: jet
Trích đoạn: jet
sis ND ơi cho Jet link tới blog sis đi
Hơ sorry nhé Jet chỉ nhìn cái avartar mà ko nhìn name lại cứ tưởng là sis ND
Ngày lãng đãng, tháng sầu sầu, năm 2008!
Jet thương của sịt!
Chẳng bít Jet còn qua đọc những dòng ngô nghê này của ss không nhưng ss vẫn...
Thấy những dòng tâm sự của Jet ở Diary! Sịt bít Jet chắc buồn lém! Học tài thi phận mà em! Thày langthang nói cũng đúng đó Jet à!
Bít chiện đã dzị rùi nhưng sịt hum nay mới mail ở đây cho Jet được vì...sịt nghĩ có khi lúc đó em đang rất buồn....tâm sự vào chưa chắc đã cứu vãn tình thế... Sịt chẳng bít nói chi cả chỉ mong Jet thấy việc đó cũng chỉ là một thất bại trong nhìu nhìu thất bại có thể xảy ra trong cuộc sống sau này mà thui!
Vấn đề là, Jet có bít nguyên nhân vì seo mình bị..không? Và, Jet đã nghĩ đến việc mình cần phải làm chi sau đó không? Đó mới là vấn đề! Khi Jet bít mình vì seo bị như dzị và có phương hướng hành động (hihi càng mau lẹ càng tốt đó nghen) thì...mọi thứ sẽ OK!
Sịt hồi nhỏ đó! Sịt cùng bạn bè trang lứa đâu có được có điều kiện học hành chi đâu nhưng mà...hùi đó nó khác! Thi cử nó cũng dễ chứ không như bi giờ! Chắc em cũng đã đọc Diary của ss, Jet cũng đã bít chút ít về những gì ss trải qua rùi đúng không! Con người của thế kỷ XXI mà vừa rùi...ss mới bít đến Internet! Buồn nhỉ Jet nhỉ!
Sịt nghĩ "một lần vấp ngã.. sẽ là vạn lần thành công"! Ss nói vài lời nhắn nhủ Jet dzậy thui! Còn Jet có muốn ss cho lời khuyên hay tâm sự gì thì...cứ nói ss sẽ giúp! Chẳng bít như thế nào nhưng ss có chút kinh nghiệm chi ss sẽ giúp em! Đặc biệt trong vấn đề tự học và thi cử! Dzị nhé Jet pé pỏng của Xóm Tám thân iu!
Cuối cùng, ss chúc Jet luôn yêu đời và mạnh mẽ và hạnh phúc cùng gia đình, bè bạn!
Bà chủ Siêu thị tình củm chất lượng...
p/s: À mà ss chưa bít cách tạo Blog đâu nên chưa có! Đợi ss khi nào rảnh ss tìm hỉu rùi ss....nhé
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.914
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.02.2008
Trạng thái: offline
#16 —
06.07.2009 17:38
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-06 17:42:59venus4t.vns_hnu>
"...Hạnh phúc hôm qua còn sót lại gì?
Bạn đi và đã gói mang đi;
Tưởng chừng lâu lắm không chung sống
Vẫn nhớ, vẫn buồn, vẫn biệt ly..."
Xuân Tâm
Ngày buồn thángnhớ năm 2009
Q.D ơi! Ở nơi ấy - nơi mà người ta nói là vô vi tiên hiền, không vương bụi trần - bạn có bao giờ nhớ đến người thân và bạn bè của bạn không? Nơi ấy hẳn sẽ đẹp hơn với nắng chan hoà với hoa thơm và réo rắt tiếng ca hát của các tiên đồng, phải không bạn? Bạn ở nơi ấy còn nhớ đến mình không?
Bạn à!
Mình còn nhớ những ngày hai đứa đạp xe đến trường, bạn nhiều lần hỏi mình rằng: ước mơ của bạn sau này là gì? Ước mơ ư? Mình có nhiều ước mơ lắm đấy! Bạn bảo mình nói cho bạn nghe và mình nói lên những ước mơ ấp ủ từ nhỏ là được đi lang thang khắp các nơi để khám phá, mình sẽ chọn ngành Báo chí và bạn cười. Nụ cười thật hiền, bạn nói sau này sẽ làm nghề Y hoặc nghề dạy học. Bạn muốn được giúp đỡ mọi người thật nhiều. Từ đó, hai đứa mình hay mơ mộng và nói về tương lai - một tương lai thật đẹp với những ước mơ cháy bỏng ở phía trước.
Q.D còn nhớ chứ? Mình có lần đã chọc bạn là....bạn đừng chọn 2 cái nghề đó. Mình lý luận là....nghề bác sĩ thì giết người về mặt thể xác; nghề dạy học thì giết người ta về...tâm hồn; và, nghề thầy cúng...lo toan những công đoạn cuối cùng... Lần đầu nghe mình nói vậy, bạn giận hơn một tuần lễ....để mình thui thủi đi học một mình. Đó là thời gian 2 đứa buồn nhất, phải không D? Và sau đó, mãi về sau, mình mới hiểu tại sao bạn lại có mơ ước đó và kiệt sức phấn đấu cho nó.
Có lẽ trong những người bạn, mình quý bạn thật nhiều, nhiều đến mức mà bố mẹ chúng ta cũng trở nên thân thiết, anh chị em hai nhà coi nhau như người thân của mình. Nhờ chúng ta cả đấy, bạn biết không? Mình và bạn đã cùng nhau bước trên cùng một con đường đầy vất vả và gian khó để sống cho ra sống, sống không tiếc nuối với ngày hôm qua và mình không có gì phải ân hận. Những lúc buồn vui, mình có bạn và bạn có mình kề bên cùng gia đình của chúng ta.
Bạn bị bệnh như vậy sao mình không biết chứ? Nhưng...ai biết được nó lại là nguyên nhân để chúng ta xa nhau? Đến bác sĩ cũng chỉ nói là thiếu máu mà! Mình đôi lúc tự trách bản thân và hận ngành Y lắm. Nếu người ta đúng là "Lương y như từ mẫu" và sống với những gì họ tuyên thệ khi ra trường, sống đúng với lời dạy của Hypocrates thì đâu đến nỗi bạn rời xa mình....mình mất một người bạn thân thiết như chân với tay....
Con đường chúng ta đang bước bây giờ chỉ còn lại mình bước tiếp. Bạn đã vội ra đi để gia đình chúng ta và mình buồn lắm đấy, bạn biết không? Đã mấy năm qua rồi, mình vẫn cảm thấy nhói trong tim.... đau lắm, nhức lên như...vết thương hôm trở trời đổi gió.
Bạn ơi! Từ khi bạn rời xa gia đình và người thân, ước mơ của bạn....mình đã chọn và bước tiếp.... bước tiếp cho đến đích cuối cùng. Mình đã hứa và đã thực hiện được một nửa chặng đường....đầy vất vả và gian khó. Ước mơ của chúng ta giờ chỉ có mình thực hiện và mình không bao giờ hối hận vì nó là ước mơ của bạn, bạn biết không?
Mình luôn nghĩ có bạn kề bên tiếp sức cho mình và gia đình đấy, bạn của tôi ạ!
Q.D của tôi ơi!
Từ khi bạn rời xa mình....mình ít lên nhà lắm vì sợ....gia đình buồn....nỗi nhớ thương vẫn chưa lên da non trong từng người thân.... Ba mẹ bạn vẫn thỉnh thoảng đến nhà chơi để nguôi ngoai nỗi nhớ....bạn ơi! Bạn ở nơi ấy đừng buồn nhé....
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.914
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.02.2008
Trạng thái: offline
Cô ơi!
Em viết những dòng này tâm sự cùng cô mặc dù em biết cô không còn trên cõi đời này nữa! Cô ạ, hồi học cấp II, cô chủ nhiệm lớp mình từ khi chúng em bỡ ngỡ từ cấp một lên cho đến khi chúng em vô cấp III. Bao nhiêu kỷ niệm vui - buồn giữa cô trò ta đến bây giờ mỗi khi chúng em tổ chức họp lớp hồi cấp II vẫn nhắc lại.
Em nhớ nhất kỷ niệm hồi lớp 6 và lớp 8 đó cô! Đó là những kỷ niệm mà sau đó quyết định em đi theo con đường nào!? Các bạn có người còn nhớ, có người không nhưng em thì hình dung rất rõ cái ngày đó!
Cô ạ! Hồi đó, em học sao mà kém mấy môn xã hội vậy! Cô ra đề văn, em chẳng biết làm đã đi lên thư viện của TX mình và lấy một cuốn sách có một bài văn mẫu giống đề cô ra rùi chép nộp! Em chỉ có chế biến đi một chút mà thôi! Và khi đó, cô chấm rùi gửi vở về cho chúng em với những lời phê của mình! Riêng vở của em, cô giữ lại và đọc cho cả lớp nghe! Sau đó, cô nói em chép từ sách nào và em không trung thực. Cô cho em điểm 0 về bài văn đó và ra đề khác bắt em làm! Cô nói, văn là sự cảm nhận của tâm hồn, là nhân cách của con người... Lúc đó, em đâu có biết đến ý nghĩa sâu xa của những lời cô nói. Nhưng cũng từ đó, em không bao giờ dám chép lỏm của ai cả! Em đã cố gắng rất nhiều để học tốt các môn xã hội! Thực là một cuộc vật lôn kinh khủng với em!
Nhưng rùi lần đầu tiên, em được cô cho điểm 7 môn văn và đến giờ em vẫn nhớ và giữ gìn điểm 7 bài tập làm văn đó, cô à! Em càng ngày càng có thiên hướng về học môn xã hội. Điều này làm mẹ em buôn lắm! Mẹ biểu em đã giỏi tự nhiên thì nên theo nó nhưng... em đâu có biết vậy! Vì đơn giản, những đề văn, sử, địa, sinh ngày càng làm em hứng thú học hành hơn! Có lẽ đây chính là bước ngoặt để em sau này thi đại học đã chọn một ngành học liên quan mật thiết đến đạo đức, nhân cách, tư duy.... đó là: Văn hoá học!
Còn lần nữa là lớp 8, hôm đó, chúng em học hè và học môn của thầy hiệu trưởng! Chúng em đã rủ nhau trốn đi chơi lên nhà mấy bạn cách đó khoảng 15 - 20 km gì đó! Chúng em đi chơi leo núi đá và hái hoa dẻ đó cô! Hôm ấy, em bị trượt chân ngã đau lắm mà lại bị vướng vào lá han nên vừa đau vừa ngứa kinh khủng! Cô nghe tin đã vội vàng lên để đón em về! Hôm ấy, cô trò mình tâm sự thật nhiều! Cô kể về tuổi thơ của cô và gia đình cô. Em vui vì cô không trách mắng gì. Cô nói với em rằng, môn học nào cũng quan trọng nên em không được học thiên lệch bất kỳ về một khối nào! Cô nói, muốn văn hay và sắc thì cần giỏi tự nhiên và ngược lại, muốn học giỏi tự nhiên thì cũng phải giỏi cả xã hội.... Em lờ mờ...chẳng hiểu gì. Nhưng đến giờ, với ngành học này, em đã hiểu.
Có những thứ đã trải qua không để lại dấu vết. Có những con người đi qua đời ta không để lại hình ảnh. Nhưng đối với em, cô và cá thầy cô đã dạy em luôn ở trong trái tim của em! Cô luôn là hình ảnh để em phấn đấu, cô ạ!
Em viết những dòng này tâm sự với cô và cũng tâm sự với chính mình. Em luôn mong muốn đất nước chúng ta có một nền giáo dục toàn diện và tiên tiến... nhưng quan trọng nhất là, nền giáo dục đó không phải chỉ đào tạo ra những con người giỏi về kiến thức mà là... đào tạo những con người có nhân cách tốt. Nền giáo dục đó phải đào tạo ra những con người mang yếu tố NGƯỜI! Vì vậy, em đã chọn học một ngành liên quan đến vấn đề này để hoàn thiện bản thân mình, cô ạ!
Em luôn nhớ về cô và kỷ niệm của cô trò chúng ta! Hy vọng rằng, các bạn lớp mình đều là những người hạnh phúc trong cuộc sống hiện tại!
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.914
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.02.2008
Trạng thái: offline
#18 —
04.01.2010 18:47
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-04 18:54:03Mục Đồng>
".... Ôi! Nắng vàng sao mà nhớ nhung!
Có ai đàn lẻ để tơ chùng?
Có ai tiễn biệt nơi xa ấy
Xui bước chân đây cũng ngại ngùng..."
(Huy Cận)
Trên thế gian này có bao định nghĩa về tình yêu, chắc là nhiều lắm bạn nhỉ!? Mỗi chúng ta đều có những cảm nhận riêng về tình yêu với những rung động theo từng cung bậc của con tim. Đôi khi chúng ta đến với nhau từ những sự đồng cảm ban đầu hay trong những hoàn cảnh tình cờ quen nhau... Cũng có khi chúng ta đến với nhau bất ngờ và nhanh chóng như một tia chớp nháng lên trong không gian.... làm con tim thổn thức loạn nhịp khi lần đầu gặp mặt. Đó là lúc chúng ta bị mũi tên vô hình của nữ thần Venus bắn phải.... Chúng ta không thể lý giải nổi sự phức tạp của tình cảm khi lý trí cất lời cảnh báo... và chỉ dừng ở mức cảnh báo, còn chúng ta vẫn chạy theo theo tiếng gọi của tình yêu. Nhiều khi tình yêu ngay kề bên nhưng chúng ta vô tình không nhận ra và mải miết đi tìm để rồi hối tiếc.... thì đã quá muộn. Ta quay về tìm thì người ấy đã dời xa ta mãi mãi...
Chúng ta thường nói với nhau rằng, khi yêu thì mọi thứ xung quanh đều trở nên đẹp đẽ, ta nhìn thấy mọi thứ đều là màu hồng và hoa hồng đỏ trở thành loài hoa tượng trưng cho tình yêu lứa đôi nồng thắm. Mình đọc đâu đó có câu ngạn ngữ:
"Where there's love there's rose
Where there's rose there's no war
Where there's no war there's peace
Where there's peace there's love"
hay "Love adds species for life". Câu này có thể tạm hiểu là "Tình yêu là gia vị của cuộc sống" hoặc "Tình yêu là hương vị của cuộc sống".... Bạn thấy câu này hay chứ?
Khi chúng ta yêu một ai đó thì mọi ước vọng về một tương lai tốt đẹp sẽ đến với chúng ta. Chúng ta hi vọng nhiều hơn, yêu đời hơn, lãng mạn hơn. Chúng ta thấy mọi người xung quanh đều trở nên thân thiện đáng mến và bầu trời trở nên trong xanh hơn, những bông hoa dại khiêm nhường ven đường cũng đáng yêu biết chừng nào...
Mình cầu chúc cho một năm mới tình yêu đến với bạn, với tôi và tất cả mọi người.
Mỗi chúng ta hãy cảm nhận tình yêu với sự chân thành theo tiếng gọi của con tim bạn nhé. Hãy để cho trái tim chúng ta tự nói lời yêu và chúng ta sẽ thấy cuộc đời thật tươi đẹp. Bạn hãy mở lòng mình để cảm nhận tình yêu trong công việc mặc dù công việc đó hiện đang chán ngắt đối với bạn. Bạn có thể để dành cho nó một chút tình cảm của bạn chứ? Đảm bảo công việc của bạn sẽ thú vị hơn. Bạn nên thể hiện tình cảm của mình bằng nụ cười rạng rỡ và ánh mắt chìu mến với những người xung quanh. Họ sẽ gửi lại bạn tình yêu làm cho bh[nj trở nên hạnh phúc hơn và tình cảm của bạn sẽ nhân lên nhiều lần....vô tận. Bạn đừng quên ba mẹ bạn nhé! Chỉ một chút thời gian, bạn hãy tận dụng thời gian để gọi cho ba mẹ, anh chị em của mình và nói "nhớ mọi người!" - dù rằng bạn không có chuyện gì quan trọng để nói. Bạn sẽ nhận được sự quan tâm, những tâm sự sẻ chia đặc biệt của gia đình khi bạn buồn.
Bạn nên thể hiện tình cảm với người mình yêu bằng những món quà nho nhỏ do chính tay bạn làm. Có thể đó chỉ là một đoá sen hay một cánh hạc được gập bằng giấy, một mẩu tin nhắn tưởng chừng như vô nghĩa "Anh (em) à! Em thấy cuộc sống thật đẹp từ khi được gặp anh" .... Bạn sẽ trở nên đáng yêu hơn trong con mắt của người ấy. Bạn đừng bỏ qua những món quà nhỏ đó nhé! Vì món quà đó là tình cảm của bạn và người ấy sẽ đáp lại bạn..... Tình yêu của chúng ta sẽ được hâm nóng thường xuyên và bền chặt hơn.
Tình yêu muôn màu mà cũng nhiều cách để thể hiện nó. Vấn đề là chúng ta thể hiện tình yêu như thế nào cho thật lòng mình một cách lãng mạn nhất nhưng không quá mức. Sự giản dị và chân thành luôn làm cho tình yêu trở nên lung linh và huyền ảo hơn là sự xa hoa lãng phí không cần thiết. Bạn có thể bày tỏ tình cảm của mình với người mình yêu bằng nhiều cách đúng không? Vậy thì chúng ta có phải nhất thiết nói câu "Anh (Em) yêu em (anh). Em (anh) nhận lời yêu anh (em) không?" nhỉ? Bạn thử nói lời yêu hoặc bày tỏ tình cảm bằng cách khác xem nhé. Có thể những lời yêu đó của bạn lại ấn tượng hơn nhiều lần và không bao giờ người bạn yêu có thể quên thay vì bạn lặp lại những câu nói đã trở nên quá phổ biến chẳng còn thú vị mà loa đài gào ầm ĩ ngoài đường, trong rạp hay ở nhà. Hãy thì thầm nho nhỏ đủ để người ấy cảm nhận được bạn yêu người ấy đến nhường nào.
Mình chúc cho bạn và mọi người bày tỏ tình yêu bằng những lời nói thú vị ngọt ngào nhất từ sâu thẳm trái tim.
Chúng ta đừng bao giờ quá buồn và thất vọng vì tình yêu dời xa chúng ta trong một lúc nào đó. Vì một lẽ, tình yêu luôn ngự trị trong chúng ta và chúng ta có thể chưa tìm thấy một tình yêu đích thực cho mình, một người đồng điệu về tâm hồn và đủ dũng khí sẻ chia cay đắng - ngọt bùi, thất bại - thành công.... đối với chúng ta. Bạn đừng buồn khi một người bạn mến yêu và ao ước đi đến cùng trời đã dời xa mình, bạn nhé. Bạn hãy mở lòng mình thứ tha mọi lỗi lầm của người ấy và bạn sẽ thấy.... người ấy chưa hội tụ đủ những yếu tố để bạn yêu và trao trọn tình yêu cho họ. Hãy biết quên đi.... và dành tình yêu cho cuộc sống, cho bạn bè người thân và công việc. Cuộc sống sẽ gửi bạn món quà mới tốt đẹp hơn, người bạn cần sẽ đến và rồi bạn sẽ có được một tình yêu trọn vẹn.
Mình chúc cho bạn và mọi người có được một tình yêu trọn vẹn với những giá trị tốt đẹp nhất từ cuộc sống, bạn nhé!
Mục Đồng kính chúc!
★
★
★
★
★
0