<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2004-12-31 22:49:04thaihansang>
[color=#660000]Đêm nay và cũng như bao đêm khác lòng anh sao cô đơn lạnh lẽo đến vô ngần, nỗi buồn gặm nhắm tâm hồn anh đến tơ dại...Em ơi! không biết em có nhận được lá thư mà anh gửi không,nếu có em hãy trả lời cho anh em nhé đừng để anh phải chờ đợi trong niềm nhớ thương da diết.Em biết không? ( chắc em ko bao giờ biết ) giờ đây anh nhớ em đến nao lòng , nhớ như chưa bao giờ đươc nhớ.Anh nhớ ánh mắt ,nhớ nụ cười , nhớ dáng người thon nhỏ của em... tất cả điều đó được đưa vào giấc mộng mà anh không bao giờ quên.Anh đã biết mình đã bỏ đi quá nhiều cơ hội trong cuộc đời , giá như ngày ấy anh đủ can đảm để đối mặt với tình cảm của mình , đủ bản lãnh để nói rằng anh yêu em thì giờ dây anh đâu cần phải dày xéo tâm can mình trong đau khổ cay đắng......
Em ơi ! hôm nay quả là một ngày buồn nhất trong cuộc đời của anh đấy,anh không biết tại sao và vì cái gì mà lòng anh thấy trống trãi môt cách lạ lùng,hình như nó thiếu hình bóng và nụ cười của ai đấy.Nhìn ngoài đường thấy người ta đi chơi vui vẻ mà anh thấy lòng mình sao lẽ loi quá,lẽ loi như một cánh én lạc loài không tìm được mùa xuân.Cảm giác buồn tê dại lại tràn ngập lòng anh ,anh đi lang thang trên đường mà lòng nghĩ về một nơi, một người nào xa xăm lắm.Anh thẩn thờ thả hồn mình trong gió , trong ký ức êm đềm...hình bóng em lại hiện về trong nỗi nhớ miêng mang mà anh không tại nào cưỡng lại được.Anh tự trách lòng mình sao lại nghĩ đến em , sao lại nhớ đến em?...nhưng anh không thể, không thể...em hãy cho anh xin lỗi nhé , xin lỗi vì đã yêu em nhiều đến thế và anh sẽ không bao giờ quên được cảm xúc ấy...anh lại tự trách mình...
LÒNG ANH ĐÃ TRAO EM
SAO EM KHÔNG ĐÁP TRẢ
ĐỂ TIM ANH DẠI KHỜ
KHI THIẾU VẮNG TÌNH EM...
Em ơi ! hôm nay quả là một ngày buồn nhất trong cuộc đời của anh đấy,anh không biết tại sao và vì cái gì mà lòng anh thấy trống trãi môt cách lạ lùng,hình như nó thiếu hình bóng và nụ cười của ai đấy.Nhìn ngoài đường thấy người ta đi chơi vui vẻ mà anh thấy lòng mình sao lẽ loi quá,lẽ loi như một cánh én lạc loài không tìm được mùa xuân.Cảm giác buồn tê dại lại tràn ngập lòng anh ,anh đi lang thang trên đường mà lòng nghĩ về một nơi, một người nào xa xăm lắm.Anh thẩn thờ thả hồn mình trong gió , trong ký ức êm đềm...hình bóng em lại hiện về trong nỗi nhớ miêng mang mà anh không tại nào cưỡng lại được.Anh tự trách lòng mình sao lại nghĩ đến em , sao lại nhớ đến em?...nhưng anh không thể, không thể...em hãy cho anh xin lỗi nhé , xin lỗi vì đã yêu em nhiều đến thế và anh sẽ không bao giờ quên được cảm xúc ấy...anh lại tự trách mình...
LÒNG ANH ĐÃ TRAO EM
SAO EM KHÔNG ĐÁP TRẢ
ĐỂ TIM ANH DẠI KHỜ
KHI THIẾU VẮNG TÌNH EM...
ths