Lạy trời
Lạy trời!
con chẳng bình yên
Lòng con như gió qua miền tối tăm
Mưa
cô đơn
trót lỡ lầm
Tin người người đã âm thầm phụ con...
Ngây thơ mơ chuyện sắt son
Cầm vàng đổi lấy hao mòn ngày xuân
Đường về gió buốt lưng trần
không đâu bờ bến
trăm lần nhạt phai!
Lạy trời con chẳng bằng ai
Chỉ là phận mọn
chỉ đầy gió bay
đời con chỉ có tình đầy
người xem vui thú người say
con sầu...
Dẫu rằng biển lớn sóng sâu
Mà sao con vẫn âu rầu
trời ơi!
Lạy trời!
con chẳng bình yên
Lòng con như gió qua miền tối tăm
Mưa
cô đơn
trót lỡ lầm
Tin người người đã âm thầm phụ con...
Ngây thơ mơ chuyện sắt son
Cầm vàng đổi lấy hao mòn ngày xuân
Đường về gió buốt lưng trần
không đâu bờ bến
trăm lần nhạt phai!
Lạy trời con chẳng bằng ai
Chỉ là phận mọn
chỉ đầy gió bay
đời con chỉ có tình đầy
người xem vui thú người say
con sầu...
Dẫu rằng biển lớn sóng sâu
Mà sao con vẫn âu rầu
trời ơi!
