Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

Cái tát

8 trả lời, 679 lượt xem — Trang 1 / 1
Làm nghề dạy học đã nhiều năm, tôi nghĩ mình nếu như chưa nói là hiểu hết thì cũng hiểu gần đủ về tâm lý của sinh viên.
 
Một lần tôi nhận được một mảnh giấy. Nhìn nét chữ tôi biết đó là của một nữ sinh. Cách viết của một người bướng bỉnh đầy cá tính. Lối hành văn thì sắc sảo và có phần hơi hỗn: “Thầy có nghĩ rằng có những lúc chúng em nghe mà không hiểu thầy đang nói gì cả? Đôi khi em cho rằng thầy đang nói với chính mình chứ không phải là đang giảng bài. Một bài giảng sẽ trở nên ít ý nghĩa biết bao nếu như nó không có sự đồng cảm giữa thầy và trò”. Đọc mảnh giấy tôi bị sốc thật sự. Gần như là cảm giác bị ai đó tát vào mặt.
 
Đêm đó tôi trằn trọc không ngủ nổi. Đầu tiên là cảm giác bị xúc phạm bởi một kẻ hỗn xược không biết điều. Sau đó là ý định thôi thúc phải tìm cho được “cô ả” lếu láo đó rồi cho cô ta một bài học. Hôm sau lên lớp, tôi “đọc lệnh” cho cả lớp làm bài kiểm tra 15 phút. Cả lớp ngơ ngác nhưng phải chấp hành. Tôi ra một đề thi thật dễ trong môn lịch sử Trung Hoa. Tôi tin bằng cách đó người viết sẽ viết nhanh và quả quyết. Vì thế tôi sẽ dễ dàng tìm ra tác giả của mảnh giấy “bố láo” kia.
 
Sau buổi học, tôi đem bày cả 60 bài kiểm tra lên bàn để chuẩn bị đảm trách vai trò của một cảnh sát hình sự. Đúng vào lúc ấy, hình như từ tiềm thức của một con người đã mách bảo rằng tôi đang phạm phải một sai lầm khó có thể chấp nhận. Tôi đang hành động như một kẻ tiểu nhân chứ không phải là hợp lẽ cao thượng cần có của một người thầy.
 
Tại sao tôi không nghĩ là cô nữ sinh ấy đúng, còn tôi thì đã sai? Nhất định có không ít bài giảng mà tôi đã không làm chủ giáo án. Cái quan trọng nhất là với một nhân cách như cô gái ấy, tôi không hề bộc lộ một chút trân trọng mà chỉ nghĩ đến cách “trị” - một kiểu nói thật là hay ho của sự trả thù.
 
Những trăn trở đã buộc tôi phải dừng lại. Mấy ngày sau đó là những ngày mà tôi thật sự cảm thấy khó sống nhất trong cuộc đời dạy học. Cuộc đấu tranh giữa điều muốn biết và lẽ không cần biết; giữa bản năng và lương tâm đã làm tôi nhiều lúc thấy khó thở. Thế rồi tôi đã chọn cách có lẽ là tốt nhất: tôi đốt cả tập bài kiểm tra, cả mảnh giấy. Hôm sau trở lại lớp tôi thản nhiên thông báo rằng vì bài làm quá kém nên tôi không chấm nữa.
 
Nhiều năm sau, vào ngày 20-11, tôi nhận được một tấm thiệp chúc mừng và một bức thư ngắn với nét chữ rất quen:
 
“Có lẽ cho đến tận lúc này thầy vẫn chưa biết em là ai. Em tin chắc vào điều em nghĩ vì hồi đó khi thi vấn đáp thầy đã không đọc bất kỳ phần chuẩn bị nào của sinh viên nữ. Em hiểu thầy không muốn biết ai là kẻ đã hỗn xược dám viết những dòng chữ ấy. Thầy ơi, lần đó em “vượt” qua môn học của thầy với điểm 9. Nhưng đó vẫn chưa phải là điều quan trọng nhất.
 
Từ sau khi em viết để bày tỏ ý kiến của mình, những bài giảng của thầy đã hay và dễ hiểu hơn rất nhiều. Vẫn chưa hết thầy ạ: thầy đã dạy cho em một bài học về sự cần thiết của cái đúng mức, về giá trị của lẽ phải, về lương tâm trong sáng của con người...”.
** Don't judge those who try and fail. Judge only those who fail to try. **
Đăng nhập để trả lời
0
Chào thầy Apha!!!
 
Dù thầy không dạy em nhưng thầy là giáo viên lâu năm, em là người đi học, nên em xin phép được gọi thầy là thầy, thấy cho cho phép chứ ạ?
Em đã đọc vài viết của thầy và em thấy đây là một trải nghiệm khá thú vị. Tuy nhiên, em nghĩ là thầy không bao giờ hiểu được tất cả, cũng như em đi học tính ra đã gần 20 năm, nhưng thú thật là cũng chẳng hiểu được những người thầy của em. Em không có gan viết ra những mảnh giấy như vậy, vì đối với em tất cả các thầy giáo đều là những con cọp. Em cũng vừa đủ thông minh để hiểu rằng khả năng của mình khá có hạn nên không thể đùa cợt như vậy (em đi học hiếm khi được điểm 7, 8, chứ không nói đến 9). Mặc dầu vậy, em cũng xin kể ra đây một trải nghiệm, không hẳn là một trải nghiệm vì nó vẫn đang diễn ra, về một người thầy của em. Em hy vọng rằng một  ngày nào đó thầy ấy sẽ vào trang này, đọc bài viết này và thầy sẽ biết suy nghĩ của một trong những sinh viên KÉM CỎI nhất của thầy về thầy.
 
Thầy tên T. Thầy là thầy hướng dẫn tốt nghiệp của em. Thầy khá đẹp trai, cao ráo, duy có đôi mắt thầy ánh lên một vẻ gì đó thiếu thiện cảm, mặc dù đó chắc chắn đây không phải là lỗi của thầy. Thầy không dạy môn gì, hoặc gần như vậy vì cả năm thầy bận rộn vào những "dự án quan trọng" (kiểu vá trời lấp biển gì đó), thầy thường thích nói thế. Công việc duy nhất của thầy ở trường chỉ là hàng năm hướng dẫn tốt nghiệp, mỗi kỳ thầy chỉ nhận từ 2 đến 3 sinh viên và thường cấm bảo vệ một nửa. Ai hỏi tại sao thì thầy bảo: "Không làm ăn tử tế thì cho "chết" là đúng chứ còn sao nữa". Thầy là người trung thực, cho nên thầy không cho phép bất kỳ hành động gian trá nào. Thầy luôn luôn tỏ ra nghi ngờ trước những đồ án của sinh viên, cho dù có ai làm nghiêm túc đi chăng nữa. Thầy căm thù máy tình vì theo thầy, máy tính sinh ra làm cho con người ta không chịu suy nghĩ, chỉ rình rình để copy - paste mà thôi. Thầy thường dặn các đồng nghiệp: "Sinh viên bây giờ chúng nó ranh ma lắm, không cẩn thận là bị lừa ngay. Thời buổi vàng thau lẫn lộn, chẳng biết đâu mà lần đâu".
Khi em được nhận làm đồ án tốt nghiệp với thầy, em đã cảm thấy địa ngục chờ sẵn, nhưng mỗi kỳ chỉ có một cơ hội mà thôi, nên vẫn cứ phải làm. Mỗi tuần lên gặp thầy hai lần và mỗi lần về thì thường hai đêm liền sau đó gặp ác mộng. Thầy luôn miệng hỏi là em đã học môn này, môn kia chưa, thầy nào dạy, được mấy điểm và thầy bảo: trình độ như em thì tôi chỉ cho 1, cho 2 thôi. Thầy thường nói: Ra trường em có bằng kỹ sư đấy, mà chuyên ngành kỹ sư phá hoại đất nước. Một hôm, xem bản vẽ của em thầy lắc đầu, tỏ vẻ cực kỳ thất vọng. Thầy quát:
- Tôi không hiểu trong năm năm học em học được điều gì, nhưng nếu cho học sinh lớp bốn vẽ chắc cũng còn hợp lý hơn em. Em chẳng hiểu gì cả.
Em cố thanh minh cho bản vẽ của mình, nhưng thầy không nghe. Cuối cùng em nói:
- Cái này em cũng nhờ làm thôi ạ, chứ em cũng không hiểu lắm.
- A ha! - Thầy nói - Đồ án đi thuê à? Thuê ai? Bao nhiêu tiền vậy?
- Dạ không ạ. Em không hiểu chỗ này nên hôm nọ lên khoa em nhờ thầy H chỉ hộ.
Xin mở ngoặc một chút thầy H là giáo sư đầu ngành về vấn đề này và thầy H chính là sư phụ của thầy T. Thầy T nghe thấy thế quát:
- Làm gì có chuyện thầy H vẽ thế này dc?
Tuy vậy thầy vẫn cầm đồ án để xem lại. Một lúc thầy bắt đầu chăm chú và có thêm một chút tôn trọng thái quá, kiểu như Bác Hồ lần đầu xem luận cương chính trị của Lênin vậy. Một lúc thầy nói: Ý tưởng này kể ra cũng hay đấy. Thậm chí là rất sáng tạo. Tuy nhiên chắc chắn là em thể hiện không chính xác ý tưởng của thầy H. Em thấy không, chỗ này phải thêm một chi tiết này, chỗ kia thì không cần phải thế này…Rồi, em về làm như thế nhé, đưa ra thêm 2 phương án nữa rồi so sánh tối ưu, nhưng phương án này là tốt nhất đấy. Em vâng dạ chào thầy đi ra ngoài. Đóng cửa xong, em không thể nhịn nổi cười. Thưa với thầy là tất cả do cái đầu ngu ngốc của em nghĩ ra cả đấy ạ. Thầy H chẳng giúp em chút nào cả. Có điều em đồng ý với thầy, thời buổi này đúng là vàng thau lẫn lộn.  
 
醉 臥 沙 場 君 莫 笑,
古 來 征 戰 幾 人 回.
Đăng nhập để trả lời
0
Mến chào VTT,
 
Khi đọc những dòng chữ của bạn, mình như muốn té ghế: “thầy???!!!”
Xin đính chính đây là bài viết trên blog mình đọc qua, mang về đây để chia sẻ với các bạn thôi. Mình không hề viết bài trên, chưa một ngày hành nghề "gõ đầu trẻ".
 
Nhắc đến thời sinh viên, các thầy giáo đối sử với mình rất bình đẳng không có gì nói cả. Kỷ niệm buồn cười và khó quên nhất đối với mình là mỗi khi thuyết trình trước đám đông, mình run như thằn lằn đứt đuôi, miệng mồm như dính keo vậy.. ú a.. ú ớ nghe như súng kẹt đạn. Hình như bạn ra trường là kỹ sư phải không? nếu vậy chúng mình cùng nghề đó.
** Don't judge those who try and fail. Judge only those who fail to try. **
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-25 15:39:42Vân Trung Tử>
Vâng chào bác!
Em cũng thấy hơi ngờ ngợ vì xưa nay thấy bác toàn chơi với trẻ con thôi mà, nói chuyện lại có vẻ xì tin nữa, hê hê. Tuy nhiên là vẫn hy vọng vớ được vài con gà giáo viên nào đó vào blog của anh em mình để trêu cho bõ ghét. Ghét thế đám giáo viên này!!!
醉 臥 沙 場 君 莫 笑,
古 來 征 戰 幾 人 回.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-26 02:06:59Apha>
Trích đoạn: Vân Trung Tử

Vâng chào bác!
Em cũng thấy hơi ngờ ngợ vì xưa nay thấy bác toàn chơi với trẻ con thôi mà, nói chuyện lại có vẻ xì tin nữa, hê hê. Tuy nhiên là vẫn hy vọng vớ được vài con gà giáo viên nào đó vào blog của anh em mình để trêu cho bõ ghét. Ghét thế đám giáo viên này!!!


Xin bạn ăn nói tế nhị một chút, bạn dựa vào đâu mà cho mình "toàn chơi với trẻ con thôi". Hơn nữa về tuổi tác, mình có thể hơn bạn vài tuổi không cần thiết phải xưng hô "bác".
** Don't judge those who try and fail. Judge only those who fail to try. **
Đăng nhập để trả lời
0
Làm gì mà nổi nóng thế bạn?
Mình nói những câu ấy hoàn toàn chỉ với ý vui vẻ, không có ý gì xúc fạm bạn hết cả. Còn nếu mình gọi ai bằng bác là bày tỏ 1 sự tôn trọng nhất định nào đó thôi, chứ không có ý gì khác đâu bạn à. Hơn tuổi mình cũng ko nhất thiết mình sẽ gọi = anh hay bác gì đâu.
Thân!
醉 臥 沙 場 君 莫 笑,
古 來 征 戰 幾 人 回.
Đăng nhập để trả lời
0
Thôi bắt tay huề, vẫn bạn tốt như cũ [:D]
** Don't judge those who try and fail. Judge only those who fail to try. **
Đăng nhập để trả lời
0
Hơ..hơ...cho phép em tham gia "bình loạn xạ" chuyện ở giảng đường đại học với!!!(vì em còn đang bị giam trong đại học nên chắc nhỏ tuổi hơn).Trong trường thì tất nhiên cũng có giảng viên tốt nhiệt tình nhưng cũng có những giảng viên thật chẳng có tư cách làm thầy chút nào. Ví dụ như chuyện của chính bản thân em,đó là một thấy dạy thể dục.Cứ mỗi lần đến giờ học thầy lại cho sinh viên lấy bóng vô tự tập còn thầy ung dung vô cantin uống cf. Cuối kỳ sinh viên rớt,theo quy định là có quyền thi lại,thầy có hẹn ngày cho sinh viên lên thi. Nhưng sau đó tới ngày thi thầy lại nói "tôi nhân đạo vậy sao?rớt thì thôi tôi không cho thi lại.Trước giờ tôi chưa từng nhân đạo như thế".(nghe sock ko???).Sinh viên phản đối rất dzữ dzội,thầy phải chấp nhận tổ chức cho sinh viên thi lại nhưng kèm theo một câu nói :"rớt rồi thi lại cũng rớt thôi!" (sock nặng!!!).Kết quả là năm sau kéo nhau đi học lại! Không biết mọi người suy nghĩ như thế nào về "người thầy" này chứ riêng bản thân em thì ko còn chút gì tôn trọng thầy cả!
Hạnh phúc không tùy thuộc bạn là ai,bạn làm gì,mà tùy thuộc vào bạn nghĩ gì!
Đăng nhập để trả lời
0
Chắc thầy của em ăn tiền rồi em ạ. Không biết cứ đâm đầu vào thi thì chắc fải vận động viên cấp 1 mới qua. Cứ làm cho thầy mỗi người 1 cái fong bì vài trăm là đâu vào đấy tất.
醉 臥 沙 場 君 莫 笑,
古 來 征 戰 幾 人 回.
Đăng nhập để trả lời
0