VY dạo trên Net, thấy có người viết:
Những người có tư duy như vầy mới là mầm mống tai họa cho đất nước, làm trì trệ sự phát triển của xã hội đấy.
Những con người này chỉ biết a tòng, chạy theo những định luật, quan điểm, truyền thống có sẵn, đã được sàng lọc (proven), đang được sử dụng (working), để cố học sâu, mong trèo cao... trong xã hội của họ.
Chuyện này không có gì sai. Khi có người khác đã khai sơn phá thạch, mở đường cho mình, và chứng minh được là con đường đó tiện lợi và hữu dụng hơn... thì mình nên (phải) HỌC theo người đó, để đi theo con đường của người ta. Ví dụ những lãnh vực mới như Computer Science/Tin Học (IT)...
Cái tăm tối của những kẻ thường cho rằng mình là trí thức (khoa bảng), chỉ giỏi "học theo" (technocrats) này là: Họ thừa hưởng, đi theo con đường của người khác, của những nhà tiên phong (pioneers, trail blazers), nhưng lại phủ nhận tinh thần KHAI PHÁ, TÌM TÒI & SÁNG TẠO.
Tại sao Bill Gates không học cho hết để ra trường, xin làm việc cho hãng IBM, để leo dần lên nấc thang danh vọng (theo quan niệm của các nhà trí thức này)? Nếu ông ta không tuyệt đối tin vào phán đoán của mình, theo đuổi, thành lập ra công ty Microsoft, thì bây giờ nhân loại đã mất đi bao nhiêu vị tiến sỹ chuyên HỌC về Microsoft's softwares (nhu liệu của hãng Microsoft)?
Tại sao George W. Bush không nhờ những tiến sỹ của các đại học danh tiếng cố vấn, mà lại nghe lời Karl Rove, một anh bạn cũng bỏ học giữa chừng như Bill Gates (College Dropouts)?
Dĩ nhiên để đạt được bằng cấp, khoa bảng, đòi hỏi bạn phải có một khả năng, nghị lực và quá trình học hỏi... tương xứng nào đó, và đã được "trang bị"/truyền dạy một số vốn kiến thức tối thiểu nào đó, để có khả năng làm những công việc nào đó...
So với tầng lớp "dân ngu khu đen"... thì quả là một "nhà khoa bảng" khi mang (khoe) một tấm bằng bốn năm từ một trường đại học bên Mỹ (Tây) về... thì rất chi là... cực kỳ trí thức. Ghê gớm lắm. Cũng "loè" được khối người.
Nhưng không phải vô cớ mà Mao Trạch Đông đã phát ngôn rằng "trí thức không bằng một cục..."!
Tôi không dám phê phán tất cả các nhà trí thức/khoa bảng. Chỉ là một số những kẻ có bằng cấp, chỉ biết ôm cái bằng của mình để tự sướng, để vênh mặt với đời. Nhưng không hiểu tại sao mình HỌC, HỌC được cái gì, HỌC để làm gì?
Ngững kẻ này không có khả năng xem xét vấn đề một cách khách quan, tuỳ theo từng trường hợp (on its merit). Và quan trọng hơn hết, không dám công nhận SỰ THẬT, tài năng & thành tựu của người khác (không có bằng cấp "như họ").
Cho nên những kẻ tự hào vì mình là trí thức (thật ra là khoa bảng) này phải bám víu vào tiêu chuẩn bằng cấp, mà tâm niệm rằng: "Không có bằng đại học (như tao) thì... không là [cái thớ] gì cả!!!!"
Ở Việt Nam, có bao nhiêu Tiến Sỹ văn khoa? Tôi mê nhất là Tiến Sỹ Cóc, Duyên Anh.
Có bao nhiêu Tiến Sỹ Thanh Nhạc? So với Trịnh Công Sơn thì thế nào?
Mozart lúc "thành danh" mới chỉ có năm (5) tuổi. Bao nhiêu vị tiến sỹ thời nay chỉ mong học hết được cái tinh hoa của thần đồng âm nhạc này?
Một xã hội tân tiến đòi hỏi các công dân của mình phải có một trình độ "học vấn" tối thiểu"; vì thế hiện nay các nước tiên tiến đòi hỏi khoảng 25% dân số của họ phải có bằng bốn năm đại học (BS, BA), nói chung [in general]. Nhưng đừng vì thế mà trở nên quá khích (tự kiêu), cho rằng kho tàng kiến thức, tinh hoa và tương lai của nhân loại chỉ do các nhà khoa bảng "nắm giữ".
Đừng cho rằng phải có bằng đại học mới có khả năng, trí tuệ để góp phần cống hiến cho nhân loại, xây dựng và phát triển xã hội.
Bạn cứ tìm hiểu xem tất cả các vĩ nhân trên thế giới, bao nhiêu người có "bằng cấp".
Tỷ lệ của những người có bằng cấp, bao nhiêu người trở thành vĩ nhân?
Tôi không dám chỉ trích chê bai những nhà khoa bảng. Tôi không đả phá tinh thần hiếu học của người Việt. Tôi chỉ "nhắc nhở" một số người, để họ đừng quên rằng, trong thực tế đời sống, không phải lúc nào cũng đòi hỏi mọi người đều phải đi theo một hành trình cố định (giống như họ).
Đôi khi sẽ có những trường hợp cá biệt, những cá nhân "lập dị", có những ý tưởng khác người, chọn một hướng đi mới lạ, khác thường... có thể tạo ra những thành tích bất ngờ, mang lại những thành tựu cần thiết cho nhân loại. Đó là những nhà tiên phong, có tư tưởng tìm tòi, khai phá.
Không phải tất cả những công trình nghiên cứu (research & development, Arts) đều sẽ có (guarantee) một kết quả tốt đẹp. Nhưng các cường quốc hiện nay đều phải đầu tư rất nhiều vào các lãnh vực này (R & D). Có những chương trình rất ngây ngô vô lý (Arts, Alternatives), nghe qua hầu hết phải phì cười. Nhưng dân chúng vẫn chấp nhận đóng thuế để "cưu mang", tài trợ những chương trình này vì triển vọng phát minh/tìm ra được những điều mới lạ (potential discoveries).
Tôi thấy hầu hết chỉ có những nhà "khoa bảng Mít này" là hay tỏ thái độ trịch thượng, ôm cái bằng của họ mà vênh mặt khinh người.
Giống như những kẻ chỉ biết bo bo theo lối cũ, truyền thống xưa (để thủ lợi)... chê cười những người tìm cách mở đường, kiếm một hướng đi mới, tốt đẹp hơn cho dân tộc là "dại dột". Nhưng trải bao thế hệ, cho đến một lúc nào đó, khi tìm ra được chân lý, một hướng đi tốt đẹp hơn... thì chính những kẻ này lại nhào ra, tìm cách gạt bỏ những người đã hy sinh xương máu để có được ngày đó, để tranh công, để hưởng lợi, để HỌC sống theo lối mới...
Nói chung là khả năng thì có, nhưng mà tư cách thì không, "Ăn Cháo Đá Bát", "Mặt Trơ Trán Bóng", "Có Mới Nới Cũ"... "Mục Hạ Vô Nhân".
Dr_Hoang viết lúc 07:10 ngày 20/05/2008
Con người sinh ra sống trong một xã hội, dù không muốn cũng phải chịu sự uốn nắn, dập khuôn của XH loài người. Trẻ con là phải đi học, học xong thì thành kỹ sư, bác sỹ, không thành thì làm công nhân .... Thậm chí du đãng, tội phạm.
Tất cả đều là khuôn mẫu có sẵn, được XH loài người chế ra cả, ông trời không có công lao gì trong việc tạo ra mấy cái khuôn mẫu ấy đâu.
Đâu phải muốn làm hoa dại, cây rừng là làm được. :D
Những người có tư duy như vầy mới là mầm mống tai họa cho đất nước, làm trì trệ sự phát triển của xã hội đấy.
Những con người này chỉ biết a tòng, chạy theo những định luật, quan điểm, truyền thống có sẵn, đã được sàng lọc (proven), đang được sử dụng (working), để cố học sâu, mong trèo cao... trong xã hội của họ.
Chuyện này không có gì sai. Khi có người khác đã khai sơn phá thạch, mở đường cho mình, và chứng minh được là con đường đó tiện lợi và hữu dụng hơn... thì mình nên (phải) HỌC theo người đó, để đi theo con đường của người ta. Ví dụ những lãnh vực mới như Computer Science/Tin Học (IT)...
Cái tăm tối của những kẻ thường cho rằng mình là trí thức (khoa bảng), chỉ giỏi "học theo" (technocrats) này là: Họ thừa hưởng, đi theo con đường của người khác, của những nhà tiên phong (pioneers, trail blazers), nhưng lại phủ nhận tinh thần KHAI PHÁ, TÌM TÒI & SÁNG TẠO.
Tại sao Bill Gates không học cho hết để ra trường, xin làm việc cho hãng IBM, để leo dần lên nấc thang danh vọng (theo quan niệm của các nhà trí thức này)? Nếu ông ta không tuyệt đối tin vào phán đoán của mình, theo đuổi, thành lập ra công ty Microsoft, thì bây giờ nhân loại đã mất đi bao nhiêu vị tiến sỹ chuyên HỌC về Microsoft's softwares (nhu liệu của hãng Microsoft)?
Tại sao George W. Bush không nhờ những tiến sỹ của các đại học danh tiếng cố vấn, mà lại nghe lời Karl Rove, một anh bạn cũng bỏ học giữa chừng như Bill Gates (College Dropouts)?
Dĩ nhiên để đạt được bằng cấp, khoa bảng, đòi hỏi bạn phải có một khả năng, nghị lực và quá trình học hỏi... tương xứng nào đó, và đã được "trang bị"/truyền dạy một số vốn kiến thức tối thiểu nào đó, để có khả năng làm những công việc nào đó...
So với tầng lớp "dân ngu khu đen"... thì quả là một "nhà khoa bảng" khi mang (khoe) một tấm bằng bốn năm từ một trường đại học bên Mỹ (Tây) về... thì rất chi là... cực kỳ trí thức. Ghê gớm lắm. Cũng "loè" được khối người.
Nhưng không phải vô cớ mà Mao Trạch Đông đã phát ngôn rằng "trí thức không bằng một cục..."!
Tôi không dám phê phán tất cả các nhà trí thức/khoa bảng. Chỉ là một số những kẻ có bằng cấp, chỉ biết ôm cái bằng của mình để tự sướng, để vênh mặt với đời. Nhưng không hiểu tại sao mình HỌC, HỌC được cái gì, HỌC để làm gì?
Ngững kẻ này không có khả năng xem xét vấn đề một cách khách quan, tuỳ theo từng trường hợp (on its merit). Và quan trọng hơn hết, không dám công nhận SỰ THẬT, tài năng & thành tựu của người khác (không có bằng cấp "như họ").
Cho nên những kẻ tự hào vì mình là trí thức (thật ra là khoa bảng) này phải bám víu vào tiêu chuẩn bằng cấp, mà tâm niệm rằng: "Không có bằng đại học (như tao) thì... không là [cái thớ] gì cả!!!!"
Ở Việt Nam, có bao nhiêu Tiến Sỹ văn khoa? Tôi mê nhất là Tiến Sỹ Cóc, Duyên Anh.
Có bao nhiêu Tiến Sỹ Thanh Nhạc? So với Trịnh Công Sơn thì thế nào?
Mozart lúc "thành danh" mới chỉ có năm (5) tuổi. Bao nhiêu vị tiến sỹ thời nay chỉ mong học hết được cái tinh hoa của thần đồng âm nhạc này?
Một xã hội tân tiến đòi hỏi các công dân của mình phải có một trình độ "học vấn" tối thiểu"; vì thế hiện nay các nước tiên tiến đòi hỏi khoảng 25% dân số của họ phải có bằng bốn năm đại học (BS, BA), nói chung [in general]. Nhưng đừng vì thế mà trở nên quá khích (tự kiêu), cho rằng kho tàng kiến thức, tinh hoa và tương lai của nhân loại chỉ do các nhà khoa bảng "nắm giữ".
Đừng cho rằng phải có bằng đại học mới có khả năng, trí tuệ để góp phần cống hiến cho nhân loại, xây dựng và phát triển xã hội.
Bạn cứ tìm hiểu xem tất cả các vĩ nhân trên thế giới, bao nhiêu người có "bằng cấp".
Tỷ lệ của những người có bằng cấp, bao nhiêu người trở thành vĩ nhân?
Tôi không dám chỉ trích chê bai những nhà khoa bảng. Tôi không đả phá tinh thần hiếu học của người Việt. Tôi chỉ "nhắc nhở" một số người, để họ đừng quên rằng, trong thực tế đời sống, không phải lúc nào cũng đòi hỏi mọi người đều phải đi theo một hành trình cố định (giống như họ).
Đôi khi sẽ có những trường hợp cá biệt, những cá nhân "lập dị", có những ý tưởng khác người, chọn một hướng đi mới lạ, khác thường... có thể tạo ra những thành tích bất ngờ, mang lại những thành tựu cần thiết cho nhân loại. Đó là những nhà tiên phong, có tư tưởng tìm tòi, khai phá.
Không phải tất cả những công trình nghiên cứu (research & development, Arts) đều sẽ có (guarantee) một kết quả tốt đẹp. Nhưng các cường quốc hiện nay đều phải đầu tư rất nhiều vào các lãnh vực này (R & D). Có những chương trình rất ngây ngô vô lý (Arts, Alternatives), nghe qua hầu hết phải phì cười. Nhưng dân chúng vẫn chấp nhận đóng thuế để "cưu mang", tài trợ những chương trình này vì triển vọng phát minh/tìm ra được những điều mới lạ (potential discoveries).
Tôi thấy hầu hết chỉ có những nhà "khoa bảng Mít này" là hay tỏ thái độ trịch thượng, ôm cái bằng của họ mà vênh mặt khinh người.
Giống như những kẻ chỉ biết bo bo theo lối cũ, truyền thống xưa (để thủ lợi)... chê cười những người tìm cách mở đường, kiếm một hướng đi mới, tốt đẹp hơn cho dân tộc là "dại dột". Nhưng trải bao thế hệ, cho đến một lúc nào đó, khi tìm ra được chân lý, một hướng đi tốt đẹp hơn... thì chính những kẻ này lại nhào ra, tìm cách gạt bỏ những người đã hy sinh xương máu để có được ngày đó, để tranh công, để hưởng lợi, để HỌC sống theo lối mới...
Nói chung là khả năng thì có, nhưng mà tư cách thì không, "Ăn Cháo Đá Bát", "Mặt Trơ Trán Bóng", "Có Mới Nới Cũ"... "Mục Hạ Vô Nhân".
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)