Nếu bạn trở lại bài viết của tôi về quan niệm « Thiện-Ác », thì bạn sẽ hiểu rằng quan niệm « Sự Thật » cũng vậy thôi. Mọi người đều có sự thật của riêng tư. Không ai giống ai.
Như thế, làm sao có thể định nghĩa được thế nào là thực tế ?
Có những thực tế khách quan mà người ta xác thực được khi nào nó va chạm với một thực tế khác như bản thân ta chẳng hạn, vì ta cũng có thể là khả năng đó. Khả năng này cũng có thể là một cục đá lao vào mớ bòng bong, hay một con tinh trùng lao vào một cái noãn nào đó - để rồi tương tác một sự tồn tại đặc biệt nào đó.
Các triết gia, các nhà suy luận cho rằng khi ta đi vấp phải hòn đá, chân ta đau tất nhiên hòn đá kia phải là thực.
Khi ta ôm người yêu vào lòng, ta thấy khoan khoái. Như vậy, tất nhiên người yêu là thật.
Sự thật thì ta có va chạm vào cục đá - hay cục cưng - đâu ! Giữa cục đá - hay cục cưng - và ta luôn luôn có một khoảng cách. Giữa các nguyên tử của cục đá (hoặc cục cưng) và những nguyên tử của thân ta luôn luôn cách xa bằng khoảng trống của chân không. Nhưng tại sao vấp đá ta đau có khi chảy máu và bầm vập nửa, và ôm người yêu ta thấy khoan khoái ?
Tại sao ta có cảm giác ?
Để hiểu biết thế nào là cãm giác, người ta đã thực hiện một thí nghiệm bằng cách xoi bộ não của một người bằng một scanner TEP như sau :
1°) Bảo người đó nhìn kỹ một đồ vật.
2°) Sau đó, bảo người đó nhấm mắt lại rồi hình dung đồ vật đó.
Trong hai trường hợp, cùng một số bộ phận của não ở phía sọ khỉ bật sáng lên, cùng những neuron sinh hoạt trong lúc ấy.
Như thế mới biết rằng bộ óc của ta không phân biệt được những gì ta thấy (nghe, ngửi, nếm,…) và những gì ta hình dung trong trí nhớ.
Do đó mà người ta nên tự hỏi : Ta thấy (nghe) bằng đôi mắt (tai) hay ta thấy bằng não ?
Người ta cũng đã chứng minh những quan hệ mật thiết qua lại giữa Tinh thần, Thái độ và Thể xác. Bạn cứ thử làm một bộ mặt như đang đi đưa đám thì sẽ thấy một một bầu không khí nặng triễu đang đè lên bạn làm cho bạn bối rối và ngây ngất, sau đó, vẩn không cần có lý do gì, bạn cố làm một bộ mặt hớn hở tươi cười thì bạn sẽ thấy bầu không khí nặng triễu đã đi đâu tự bao giờ để lại cho bạn một đầu óc thơi thới. Như vậy, khi bạn tươi cười, trước hết là vì bạn. Khi tâm hồn thơi thới, người ta mới giải quyết vấn đề của mình một cách dễ dàng và thoải mái. Vã lại nụ cười cũng rất là truyền nhiễm : khi bạn tươi cười, xung quanh bạn ai cũng hớn hở và ưa thích bạn.
Người Đức rất thực tế, họ cho rằng : không phải ai cũng có gương mặt đẹp, nhưng ai ai cũng có thể có nụ cười trên môi.
Một thí nghiệm khác cho ta biết rằng cái máy ảnh hoặc máy quay phim còn trung trực hơn đôi mắt ta rất nhiều. Nếu ta chụp hình thì máy ảnh tiếp thu tất cả những gì nó thấy qua ống kính. Còn nếu ta nhìn cùng hướng thì ta chỉ thấy những gì ta quen thấy hoặc muốn thấy mà thôi. Tại sao ? - Tại vì máy ảnh hoặc máy quay phim không có thói quen như ta. Còn ta thì ta dòm đời qua những phản ảnh trong bộ não của những gì ta quen biết. Nếu những cái khung đó không cùng mẫu mực thì nó sẽ là lá chắn án đi những sự vật chưa quen đó làm cho ta không thấy chúng, như vậy ta không tiếp thu được những gì chúng muốn thông báo với ta. Còn ngược lại, khi ta ưa thích cái gì thì ta cứ hình dung nó ở mãi bên ta, nhưng ta không thể quờ quạng hay sờ mó nó được. Phải chăng vì vậy mà người ta vội cho đời là ảo ảnh ?
René Descartes cho rằng khi ta có tư duy là ta hiện hữu. Như vậy tư duy là gì ? Thực thể của nó là gì ? Muốn biết điều này cũng tùy bạn ý thức thế nào là sự thật hoặc thế nào là sự có thật.
Có những người đi rong, lợm được một mảnh gương. Khi bị lóe con mắt vì mặt trời phản chiếu, họ cho đó là mặt trời nên cất kỹ trong tủ sắt như một bảo vật lâu lâu lấy ra khoe để loè thiên hạ. Lại cũng có kẻ cho đó là chân lý nên dùng nó mà áp đặc thiên hạ.
Thế giới của tư duy là thế. Nhưng đó chẳng qua là tri giác của ta về thế giới bên ngoài. Nhưng sự nhận thức của ta về ngoại cãnh có phải chăng là sự thật ?
Platon bảo rằng tất cả bắt đầu từ một ý niệm. Thật vậy, nếu bạn không có ý lên mạng thì bạn không khám phá Việt Nam Thư Quán, và nếu bạn không có ý xem mục diển đàn thì bạn không xem được bài viết của tôi.
Vì thiên hạ mộng mơ được lên cung trăng, vì Đường Minh Hoàng xây đài vọng nguyệt cho người yêu, vì Jules Vernes và Hergé dắt ta đi lên cung trăng mà rút cục Armstrong cũng đặt được chân trên đó…
Những thực tế trên đời này chẳng qua chỉ là sự ngoại xuất của nội tâm. Và vì không ai có cùng một ý muốn, cho nên những thực tại đều khác biệt.
Thí dụ : khi ta mộng mơ một nỗi niềm, rồi phát ra một ý muốn. Ý muốn này xuất ra trong không trung một làn sóng, dần dần làn sóng ấy được khuyếch đại ra bằng những ý niệm tương tợ – cũng như hơi nước bốc lên dần dần thành mây, rồi thành mưa - đến khi nào gặp thời cơ thuận lợi sẽ biến chuyển thành một thực tại.
Năm 1993, 4 000 người đến từ 100 quốc gia, với ý niệm làm cho giảm đi 25 % những án mạng ở Washington. Họ bỏ thời giờ để cùng nhau quán tưởng đến sự việc này nhiều lần mỗi ngày và mổi lần nhiều giờ. Thế mà rút cục năm đó số án mạng ở thủ đô của tội phạm đã giãm đi thật sự 25 % (clic).
Ngoài ra GS Masaru Emoto cũng đã chứng minh rằng chẳng những nước (H2O) chẳng những có trí nhớ mà còn có chất chứa những thông tin – hay thông điệp ? - ngoài ra nước cũng hiểu được và thực hiện được bất cứ những ý muốn gì của ta (clic).
Như vậy sự thật là gì ?
Sự thật là những hạt nhân, biểu tượng của vật chất, chỉ là những làn sóng mà Heisenberg cho là những thông tin hay thông điệp gì đó mà vũ trụ gởi đến cho ta.
Mổi giây đồng hồ vũ trụ dội vào ta khoãng 400 tỷ bits thông tin, nhưng ta chỉ tiếp thu và xử lý được có khoảng 2 000 bits mà thôi.
Tại sao vậy ?
Xin thưa : nếu bạn không có học tiếng Tây thì không hiểu được người Pháp, nếu bạn không học tiếng Tàu thì cũng vậy…
Khi ta không học lý thì sức mấy mà hiểu được toán lý !
Đối với môn gì cũng vậy, phải học thì mới hiểu, và khi thực hành thì càng hiểu thêm.
Theo thống kê của BS Helen Wambach, thì chúng ta tái sinh trên thế gian này là để học hỏi.
Nếu ta muốn biết thêm về những thông tin mà vũ trụ gởi đến cho ta, chỉ cần mở cửa tấm lòng mà đón nhận mọi sự việc một cách khoa học ; nghĩa là không bao giờ chấp nhận hay phủ nhận một sự việc mà ta chưa hiểu thấu. Làm như thế bạn sẽ mở mang thêm cho trí tuệ của mình.
Bạn có biết cái não của ta sinh hoạt như thế nào chăng ?
- Dể lắm, bạn đừng tìm hiểu xa vời cho mất công. Cái não củ ta sinh hoạt cũng như cái dù : nếu nó không chịu mở ra thì bạn sẽ rơi xuống, chèm nhẹp như bải cứt trâu.
Quan niệm thông minh của ta có khác với quan niệm tây phương : thông là biết nghe mình, và minh là biết xem mình. Phải chăng vì biết trong ngóng về những diễn biến về mình mà người mình có khác thiên hạ chăng ?
Tất cả những gì mà khi xưa ta cho là không thực tại thì nay chúng có vẻ rất thực. Rồi bỗng nhiên chúng nó trở thành không thực nữa. Thật là khó hiểu. Càng tìm hiểu càng bị sa lầy trong vòng lẩn quẩn và càng thấy huyền bí. Càng lo nghiên cứu về cơ học lượng tử thì ta thấy sự huyền bí càng dầy đặc.
Cấu trúc của vật chất, không như ta tưởng tượng từ xưa đến nay. Nó không phải bất di bất dịch, và người ta không thể có định kiến về nó.
Càng đi sâu vào thế giới của vật lý học hạ nguyên tử ta phải trải qua từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác : tất cã vũ trụ toàn là sự trống rỗng của chân không, thậm chí những hạt nhân của nguyên tử - mà đến nay người ta cho là chất rắn của vật chất - cũng chỉ là những làn sóng. Vật chất không có thực thể. Thuyết duy vật biện chứng cũng vậy thôi, vì nếu không có vật chất thì thuyết duy vật không có chổ đứng nữa.
Những hạt cơ bản có vẻ ẩn hiện không ngớt. Người ta có thể ước đoán về vật chất không có hình thể này có là một tư tưởng hay một hình thức cô đặc của thông tín gì đó. Mọi sự vật không phải hình thành bằng nhiều sự vật, mà bằng nhiều ý niệm, nhiều khái niệm và thông tin. Heisenberg cho rằng nguyên tử không phải là sự vật mà là những khả năng nhận thức của ta. Ta phải tránh xem sự vật là sự vật, vì sự vật là một trong những khả năng mà ta có. Như vậy, nếu ta mở rộng tư tưởng mà nhìn đời - đừng đặt cho mình một giới cấm gì cả - thì ta sẽ thấy ta có nhiều khả năng vô cùng, và ta có thể có bất cứ những gì mà ta muốn. Vấn đề là ta phải biết ta muốn gì.
Có ba người đang đẻo đá. Một người khác hỏi : - Anh đang làm gì vậy ? Một người trã lời :
- Tôi đang đẻo đá.
- Tôi đang tạc tượng. Người thứ hai trả lời.
- Tôi đang xây dựng một lâu đài. Người thứ ba nói.
Còn bạn, thì bạn đang lo đẻo đá hay bạn lo xây đời ? Nếu bạn muốn trở thành một nhân vật thì bạn phải nấm lấy mọi cơ hội. Và khi cờ đến tay phải phất đừng để muộn màn mà lở làng cơ hội.
Những thuyết duy vật làm cho con người quên đi ý thức trách nhiệm.
Năm 1972, tôi có tham gia lễ “Avant-garde“ của Đoàn Thanh Niên Cộng sản Pháp ở Montreuil. Có đoàn thanh niên tiền phong của Liên Bang Sô Viết ghé lại hỏi tôi là người Nam Việt Nam hay Bắc Việt Nam.
Tôi hỏi vặng lại tại sao họ ở bên Liên Sô mà không biết chỉ có một Việt Nam mà thôi. Đâu phải vì thằng Eisenhower đánh cướp phần Miền Nam của đất nước chúng tôi mà phải chấp nhận có hai nưóc Việt.
Họ trả lời với tôi rằng bên Liên Bang Sô Viết, có đảng lo liệu tất cã cho dân chúng, nên họ không cần phải suy nghĩ nữa. Ai chưa biết lịch sữ của sự xâm nhập của Mỹ vào Miền Nam Việt Nam thì nên đọc hồi ký của Eisenhower để hiểu thêm về dã tâm của đế quốc.
Từ ấy tôi bắt đầu suy nghĩ rằng không nên giao thiệp với hạng người không biết suy nghĩ cho bản thân mình nữa !
Vì không hề biết đến tin thần trách nhiệm nên LBSV bị sụp đổ thảm hại và văn minh mát xít đã nhường chổ cho giới băng đảng bất lương. Vả lại, những băng đảng này cũng còn thua Staline trên đà bất lương.
Và các tôn giáo cũng không hơn không kém, chẳng hạng như chỉ cần niệm « Nam mô A Di Đà Phật » là được tiếp rước lên miền cực lạc. Khi tiếp thu băng đảng, người ta cũng không dễ dàng như thế nữa là.
Có một tên bị ám ảnh tình dục – khi đã trên 60 mà cưới con gái 9 tuổi – thì hô hào thiên hạ theo nó đi giết chóc - Mohamed thuyết pháp không bằng lưỡi, mà bằng lưỡi gơm đẩm máu - Hắn chiu dụ : Dù có rủi ro mà táng mạng chốn sa trường thì được lên thiên đàng. Allah sẽ cung phụng cho 22 cô gái đồng trinh… Điều tôi muốn biết sau khi tiêu thụ 22 nàng đồng trinh đó, tôi lại phải làm gì để có thêm - Minh Mạng còn có tới 500 bà nữa kia là, lên thiên đàng mà chỉ có 22 cô mà thôi sao ? Và để phục vụ các nàng theo nhu cầu thì Allah có bang cho tôi nhân sâm hoặc viagra không ? Hay là phải tự lực cánh sinh ? Còn thêm một câu hỏi nữa : nếu các bà các cô, đã lở mất trinh, khi táng mạng chốn sa tràng thì số mạng của họ trên ấy sẽ ra sao ? Sẽ có mấy ông - mấy ông phu quân sẽ còn trinh hay mất trinh ? – hay là các bà này phải đi vá cửa mình lại để phải tiếp tục phục vụ các đấng anh hùng trên ?
Còn nói chi đế đạo Do Thái, toàn là những chuyện ăn gian nói dối : họ bảo họ được thượng đế chọn, nhưng đâu nào có bằng chứng ! Jéhovah là một tên hung bạo : nó nói với vua Jossua : « Ta sẽ đem các dân tộc khác đến cho ngươi giết ». Thằng này không thể là thượng đế của muôn loài vì nó luôn luôn tự giới thiệu : « Ta là thần của Abraham, của Isaac, của Joseph, vv… »
Còn nói về đạo Ky Tô, tôi cũng xin hỏi : - Từ ngày được chúa Jésus cứu rỗi đến giờ thì thế gian đã được gì hơn ? Chúa Jésus dặn con người đừng bao giờ giết hại, thì các người theo chúa lại gây biết bao là sóng gió, cướp bóc, tàn sát. Bắt đầu là họ đi giết ngoại đạo bằng những cuộc thánh chiến đẫm máu, sau đó thì họ giết lẫn nhau, và sau cùng họ bắc thang cho chiến tranh thuộc địa để bóc lột những con người yếu thế (Cha chạy ra Hòn Gai cuốc mõ, Anh chạy vào Đất Đỏ làm phu. Cực thân đổi mấy đồng xu… ».
Cho tôi hỏi thêm : « Tại sao chỉ vì một trái táo, mà thương đế đày ải con người từ thế hệ này sang thế hệ khác, đời đời kiếp kiếp ? » Rồi tại sao khi muốn ân xá cho loài người Jéhovah lại phải đày thằng con duy nhất của mình xuống trần và giết nó đi để quên tội lổi (?!) của loài người ? Đạo gì mà dã man như thế ? Ở Lương Sơn Bạc, Triệu Cái còn có cử chỉ hão hán hơn. Cái đáng buồn cười nhất là Jéhovah cũng dở trò « Trang Tử thử vợ » với Abraham, xuôi nó giết con. Jéhovah, té ra cũng là một tên bất nhân bất nghĩa, vậy mà cũng có rất nhiều người mù quán mà theo…
Có lần, một tín đồ của giáo phái « Nhân chứng của Jéhovah » chận đường tôi để thuyết cho tôi. Tôi hỏi hắn :
- Phải vì Adam và Eve ăn trái cấm mà bị đọa đài không đời đời kiếp kiếp cho đến cháu con cũng phải đọa theo không ?
- Dúng.
- Có phải Moïse (Moshe) vì ngờ vực khả năng của gậy phép cho nên dùng gậy phép của Jéhovah đánh ba lần trên tản đá để làm cho nó phun nước ra mà bị đọa không được về miền đất hứa không ?
- Đúng.
- Những tội ấy cũng còn nhỏ so với những gì tôi chửi Jéhovah. Tôi chửi nó như thế này : .. .. (tôi xổ nho theo lối Nam kỳ chính tông) thằng Jéhovah. Thế tại sao nó không trường mặt ra để trừng phạt tôi đi ?
- ? ! ? !
- Nếu Jéhovah hiện hình mà trừng phạt tôi, bà sẽ là nhân chứng để kể cho thiên hạ biết mà tránh đi những gì không nên làm, phải không ?
- ? ! ? !
- Tôi sẳn sàng hy sinh phần tôi để ngừa cho người khác, cho nên tôi phải chửi mạnh miệng như thế họa mai ra Jéhovah tức tối mà hiện hình ra - chiến tranh tâm lý mà - Bà thấy không ? Jéhovah chỉ là tên xỏ lá. Hắn chỉ dọa những kẻ biết sợ nó mà thôi. Bà cũng như tôi. Nếu tôi không sợ làm gì mà bà phải sợ ? Nếu về sau Jéhovah bỏ ta vào hỏa ngục, thì dần dần ta sẽ quen đi. Có bao giờ cá bị chết đuối dưới nước đâu mà phải sợ.
Chỉ có cơ học lượng tử là bắt buộc ta phải gánh lấy trọn vẹn trách nhiệm mà không cần giãi thích rỏ ràng, không cần khích lệ ta để cho ta chắc ý mà đi lên.
Dù muốn hay không, mỗi giây đồng hồ, bộ óc của ta tiếp thu và xử lý 400 tỷ bits lượng thông tin, nhưng chúng ta chỉ ý thức khoảng 2000 bits mà thôi. Vì sao ? – Có lẽ não của ta chưa nhận diện được những lượng thông tin mà ta chưa quen biết.
Mặc dù thế, nhưng não của ta vẫn ghi chú các lượng thông tin nọ và dồn chúng vào tiềm thức để lưu trử.
Mổi buổi sáng khi thức giấc, tôi sấp xếp cho tôi một thời dụng biểu và cốt tạo cho nó một hình dạng. Gợi cho mình ý thức phải làm gì trong ngày. Tất nhiên là phải mất một thời gian. Cuối cùng, có những sự việc lạ lùng đến với tôi. Những kết quả đó động viên tôi và cho tôi niềm tin để tiến lên phía trước.
Các bạn còn nhớ tác động của ý thức vào nước (sưu tầm của GS Masaru Emoto). Nếu ý thức của ta ảnh hưởng tới cấu trúc của nước. Mà thân thể của ta bao gồ 90 % nước thì ý thức của ta phải có ảnh hưởng gì với ta chứ !
Khi ta ghi vào những lọ nước những lời cảm ơn hay nguyền rũa đều có tác động đến cấu trúc của nước, thì tại sao ta không thử thí nghiệm vào ta để xem sao ?
Khi thí nghiệm như thế, bạn đừng ghi rồi bôi đi bôi lại làm gì. Phải đi đến cùng thì mới biết được kết quã.
Phải lập đi lập lại để cho phản xạ trở thành không điều kiện (Pavlov). Khi bộ óc của bạn tiếp thu được thêm nhiều ý thức, chân trời của bạn sẽ mở rộng thêm ra.
Làm như thế cũng giống như khi ta tập đi xe đạp : lúc đầu té lên té xuống, trầy da tróc vẫy bao lần. Nếu kiên trì, ta sẽ biết đi xe đạp, như vậy.
Người ta có thể định nghĩa cơ học lượng tử là vật lý học của mọi khả năng.
Như thế, làm sao có thể định nghĩa được thế nào là thực tế ?
Có những thực tế khách quan mà người ta xác thực được khi nào nó va chạm với một thực tế khác như bản thân ta chẳng hạn, vì ta cũng có thể là khả năng đó. Khả năng này cũng có thể là một cục đá lao vào mớ bòng bong, hay một con tinh trùng lao vào một cái noãn nào đó - để rồi tương tác một sự tồn tại đặc biệt nào đó.
Các triết gia, các nhà suy luận cho rằng khi ta đi vấp phải hòn đá, chân ta đau tất nhiên hòn đá kia phải là thực.
Khi ta ôm người yêu vào lòng, ta thấy khoan khoái. Như vậy, tất nhiên người yêu là thật.
Sự thật thì ta có va chạm vào cục đá - hay cục cưng - đâu ! Giữa cục đá - hay cục cưng - và ta luôn luôn có một khoảng cách. Giữa các nguyên tử của cục đá (hoặc cục cưng) và những nguyên tử của thân ta luôn luôn cách xa bằng khoảng trống của chân không. Nhưng tại sao vấp đá ta đau có khi chảy máu và bầm vập nửa, và ôm người yêu ta thấy khoan khoái ?
Tại sao ta có cảm giác ?
Để hiểu biết thế nào là cãm giác, người ta đã thực hiện một thí nghiệm bằng cách xoi bộ não của một người bằng một scanner TEP như sau :
1°) Bảo người đó nhìn kỹ một đồ vật.
2°) Sau đó, bảo người đó nhấm mắt lại rồi hình dung đồ vật đó.
Trong hai trường hợp, cùng một số bộ phận của não ở phía sọ khỉ bật sáng lên, cùng những neuron sinh hoạt trong lúc ấy.
Như thế mới biết rằng bộ óc của ta không phân biệt được những gì ta thấy (nghe, ngửi, nếm,…) và những gì ta hình dung trong trí nhớ.
Do đó mà người ta nên tự hỏi : Ta thấy (nghe) bằng đôi mắt (tai) hay ta thấy bằng não ?
Người ta cũng đã chứng minh những quan hệ mật thiết qua lại giữa Tinh thần, Thái độ và Thể xác. Bạn cứ thử làm một bộ mặt như đang đi đưa đám thì sẽ thấy một một bầu không khí nặng triễu đang đè lên bạn làm cho bạn bối rối và ngây ngất, sau đó, vẩn không cần có lý do gì, bạn cố làm một bộ mặt hớn hở tươi cười thì bạn sẽ thấy bầu không khí nặng triễu đã đi đâu tự bao giờ để lại cho bạn một đầu óc thơi thới. Như vậy, khi bạn tươi cười, trước hết là vì bạn. Khi tâm hồn thơi thới, người ta mới giải quyết vấn đề của mình một cách dễ dàng và thoải mái. Vã lại nụ cười cũng rất là truyền nhiễm : khi bạn tươi cười, xung quanh bạn ai cũng hớn hở và ưa thích bạn.
Người Đức rất thực tế, họ cho rằng : không phải ai cũng có gương mặt đẹp, nhưng ai ai cũng có thể có nụ cười trên môi.
Một thí nghiệm khác cho ta biết rằng cái máy ảnh hoặc máy quay phim còn trung trực hơn đôi mắt ta rất nhiều. Nếu ta chụp hình thì máy ảnh tiếp thu tất cả những gì nó thấy qua ống kính. Còn nếu ta nhìn cùng hướng thì ta chỉ thấy những gì ta quen thấy hoặc muốn thấy mà thôi. Tại sao ? - Tại vì máy ảnh hoặc máy quay phim không có thói quen như ta. Còn ta thì ta dòm đời qua những phản ảnh trong bộ não của những gì ta quen biết. Nếu những cái khung đó không cùng mẫu mực thì nó sẽ là lá chắn án đi những sự vật chưa quen đó làm cho ta không thấy chúng, như vậy ta không tiếp thu được những gì chúng muốn thông báo với ta. Còn ngược lại, khi ta ưa thích cái gì thì ta cứ hình dung nó ở mãi bên ta, nhưng ta không thể quờ quạng hay sờ mó nó được. Phải chăng vì vậy mà người ta vội cho đời là ảo ảnh ?
René Descartes cho rằng khi ta có tư duy là ta hiện hữu. Như vậy tư duy là gì ? Thực thể của nó là gì ? Muốn biết điều này cũng tùy bạn ý thức thế nào là sự thật hoặc thế nào là sự có thật.
Có những người đi rong, lợm được một mảnh gương. Khi bị lóe con mắt vì mặt trời phản chiếu, họ cho đó là mặt trời nên cất kỹ trong tủ sắt như một bảo vật lâu lâu lấy ra khoe để loè thiên hạ. Lại cũng có kẻ cho đó là chân lý nên dùng nó mà áp đặc thiên hạ.
Thế giới của tư duy là thế. Nhưng đó chẳng qua là tri giác của ta về thế giới bên ngoài. Nhưng sự nhận thức của ta về ngoại cãnh có phải chăng là sự thật ?
Platon bảo rằng tất cả bắt đầu từ một ý niệm. Thật vậy, nếu bạn không có ý lên mạng thì bạn không khám phá Việt Nam Thư Quán, và nếu bạn không có ý xem mục diển đàn thì bạn không xem được bài viết của tôi.
Vì thiên hạ mộng mơ được lên cung trăng, vì Đường Minh Hoàng xây đài vọng nguyệt cho người yêu, vì Jules Vernes và Hergé dắt ta đi lên cung trăng mà rút cục Armstrong cũng đặt được chân trên đó…
Những thực tế trên đời này chẳng qua chỉ là sự ngoại xuất của nội tâm. Và vì không ai có cùng một ý muốn, cho nên những thực tại đều khác biệt.
Thí dụ : khi ta mộng mơ một nỗi niềm, rồi phát ra một ý muốn. Ý muốn này xuất ra trong không trung một làn sóng, dần dần làn sóng ấy được khuyếch đại ra bằng những ý niệm tương tợ – cũng như hơi nước bốc lên dần dần thành mây, rồi thành mưa - đến khi nào gặp thời cơ thuận lợi sẽ biến chuyển thành một thực tại.
Năm 1993, 4 000 người đến từ 100 quốc gia, với ý niệm làm cho giảm đi 25 % những án mạng ở Washington. Họ bỏ thời giờ để cùng nhau quán tưởng đến sự việc này nhiều lần mỗi ngày và mổi lần nhiều giờ. Thế mà rút cục năm đó số án mạng ở thủ đô của tội phạm đã giãm đi thật sự 25 % (clic).
Ngoài ra GS Masaru Emoto cũng đã chứng minh rằng chẳng những nước (H2O) chẳng những có trí nhớ mà còn có chất chứa những thông tin – hay thông điệp ? - ngoài ra nước cũng hiểu được và thực hiện được bất cứ những ý muốn gì của ta (clic).
Như vậy sự thật là gì ?
Sự thật là những hạt nhân, biểu tượng của vật chất, chỉ là những làn sóng mà Heisenberg cho là những thông tin hay thông điệp gì đó mà vũ trụ gởi đến cho ta.
Mổi giây đồng hồ vũ trụ dội vào ta khoãng 400 tỷ bits thông tin, nhưng ta chỉ tiếp thu và xử lý được có khoảng 2 000 bits mà thôi.
Tại sao vậy ?
Xin thưa : nếu bạn không có học tiếng Tây thì không hiểu được người Pháp, nếu bạn không học tiếng Tàu thì cũng vậy…
Khi ta không học lý thì sức mấy mà hiểu được toán lý !
Đối với môn gì cũng vậy, phải học thì mới hiểu, và khi thực hành thì càng hiểu thêm.
Theo thống kê của BS Helen Wambach, thì chúng ta tái sinh trên thế gian này là để học hỏi.
Nếu ta muốn biết thêm về những thông tin mà vũ trụ gởi đến cho ta, chỉ cần mở cửa tấm lòng mà đón nhận mọi sự việc một cách khoa học ; nghĩa là không bao giờ chấp nhận hay phủ nhận một sự việc mà ta chưa hiểu thấu. Làm như thế bạn sẽ mở mang thêm cho trí tuệ của mình.
Bạn có biết cái não của ta sinh hoạt như thế nào chăng ?
- Dể lắm, bạn đừng tìm hiểu xa vời cho mất công. Cái não củ ta sinh hoạt cũng như cái dù : nếu nó không chịu mở ra thì bạn sẽ rơi xuống, chèm nhẹp như bải cứt trâu.
Quan niệm thông minh của ta có khác với quan niệm tây phương : thông là biết nghe mình, và minh là biết xem mình. Phải chăng vì biết trong ngóng về những diễn biến về mình mà người mình có khác thiên hạ chăng ?
Tất cả những gì mà khi xưa ta cho là không thực tại thì nay chúng có vẻ rất thực. Rồi bỗng nhiên chúng nó trở thành không thực nữa. Thật là khó hiểu. Càng tìm hiểu càng bị sa lầy trong vòng lẩn quẩn và càng thấy huyền bí. Càng lo nghiên cứu về cơ học lượng tử thì ta thấy sự huyền bí càng dầy đặc.
Cấu trúc của vật chất, không như ta tưởng tượng từ xưa đến nay. Nó không phải bất di bất dịch, và người ta không thể có định kiến về nó.
Càng đi sâu vào thế giới của vật lý học hạ nguyên tử ta phải trải qua từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác : tất cã vũ trụ toàn là sự trống rỗng của chân không, thậm chí những hạt nhân của nguyên tử - mà đến nay người ta cho là chất rắn của vật chất - cũng chỉ là những làn sóng. Vật chất không có thực thể. Thuyết duy vật biện chứng cũng vậy thôi, vì nếu không có vật chất thì thuyết duy vật không có chổ đứng nữa.
Những hạt cơ bản có vẻ ẩn hiện không ngớt. Người ta có thể ước đoán về vật chất không có hình thể này có là một tư tưởng hay một hình thức cô đặc của thông tín gì đó. Mọi sự vật không phải hình thành bằng nhiều sự vật, mà bằng nhiều ý niệm, nhiều khái niệm và thông tin. Heisenberg cho rằng nguyên tử không phải là sự vật mà là những khả năng nhận thức của ta. Ta phải tránh xem sự vật là sự vật, vì sự vật là một trong những khả năng mà ta có. Như vậy, nếu ta mở rộng tư tưởng mà nhìn đời - đừng đặt cho mình một giới cấm gì cả - thì ta sẽ thấy ta có nhiều khả năng vô cùng, và ta có thể có bất cứ những gì mà ta muốn. Vấn đề là ta phải biết ta muốn gì.
Có ba người đang đẻo đá. Một người khác hỏi : - Anh đang làm gì vậy ? Một người trã lời :
- Tôi đang đẻo đá.
- Tôi đang tạc tượng. Người thứ hai trả lời.
- Tôi đang xây dựng một lâu đài. Người thứ ba nói.
Còn bạn, thì bạn đang lo đẻo đá hay bạn lo xây đời ? Nếu bạn muốn trở thành một nhân vật thì bạn phải nấm lấy mọi cơ hội. Và khi cờ đến tay phải phất đừng để muộn màn mà lở làng cơ hội.
Những thuyết duy vật làm cho con người quên đi ý thức trách nhiệm.
Năm 1972, tôi có tham gia lễ “Avant-garde“ của Đoàn Thanh Niên Cộng sản Pháp ở Montreuil. Có đoàn thanh niên tiền phong của Liên Bang Sô Viết ghé lại hỏi tôi là người Nam Việt Nam hay Bắc Việt Nam.
Tôi hỏi vặng lại tại sao họ ở bên Liên Sô mà không biết chỉ có một Việt Nam mà thôi. Đâu phải vì thằng Eisenhower đánh cướp phần Miền Nam của đất nước chúng tôi mà phải chấp nhận có hai nưóc Việt.
Họ trả lời với tôi rằng bên Liên Bang Sô Viết, có đảng lo liệu tất cã cho dân chúng, nên họ không cần phải suy nghĩ nữa. Ai chưa biết lịch sữ của sự xâm nhập của Mỹ vào Miền Nam Việt Nam thì nên đọc hồi ký của Eisenhower để hiểu thêm về dã tâm của đế quốc.
Từ ấy tôi bắt đầu suy nghĩ rằng không nên giao thiệp với hạng người không biết suy nghĩ cho bản thân mình nữa !
Vì không hề biết đến tin thần trách nhiệm nên LBSV bị sụp đổ thảm hại và văn minh mát xít đã nhường chổ cho giới băng đảng bất lương. Vả lại, những băng đảng này cũng còn thua Staline trên đà bất lương.
Và các tôn giáo cũng không hơn không kém, chẳng hạng như chỉ cần niệm « Nam mô A Di Đà Phật » là được tiếp rước lên miền cực lạc. Khi tiếp thu băng đảng, người ta cũng không dễ dàng như thế nữa là.
Có một tên bị ám ảnh tình dục – khi đã trên 60 mà cưới con gái 9 tuổi – thì hô hào thiên hạ theo nó đi giết chóc - Mohamed thuyết pháp không bằng lưỡi, mà bằng lưỡi gơm đẩm máu - Hắn chiu dụ : Dù có rủi ro mà táng mạng chốn sa trường thì được lên thiên đàng. Allah sẽ cung phụng cho 22 cô gái đồng trinh… Điều tôi muốn biết sau khi tiêu thụ 22 nàng đồng trinh đó, tôi lại phải làm gì để có thêm - Minh Mạng còn có tới 500 bà nữa kia là, lên thiên đàng mà chỉ có 22 cô mà thôi sao ? Và để phục vụ các nàng theo nhu cầu thì Allah có bang cho tôi nhân sâm hoặc viagra không ? Hay là phải tự lực cánh sinh ? Còn thêm một câu hỏi nữa : nếu các bà các cô, đã lở mất trinh, khi táng mạng chốn sa tràng thì số mạng của họ trên ấy sẽ ra sao ? Sẽ có mấy ông - mấy ông phu quân sẽ còn trinh hay mất trinh ? – hay là các bà này phải đi vá cửa mình lại để phải tiếp tục phục vụ các đấng anh hùng trên ?
Còn nói chi đế đạo Do Thái, toàn là những chuyện ăn gian nói dối : họ bảo họ được thượng đế chọn, nhưng đâu nào có bằng chứng ! Jéhovah là một tên hung bạo : nó nói với vua Jossua : « Ta sẽ đem các dân tộc khác đến cho ngươi giết ». Thằng này không thể là thượng đế của muôn loài vì nó luôn luôn tự giới thiệu : « Ta là thần của Abraham, của Isaac, của Joseph, vv… »
Còn nói về đạo Ky Tô, tôi cũng xin hỏi : - Từ ngày được chúa Jésus cứu rỗi đến giờ thì thế gian đã được gì hơn ? Chúa Jésus dặn con người đừng bao giờ giết hại, thì các người theo chúa lại gây biết bao là sóng gió, cướp bóc, tàn sát. Bắt đầu là họ đi giết ngoại đạo bằng những cuộc thánh chiến đẫm máu, sau đó thì họ giết lẫn nhau, và sau cùng họ bắc thang cho chiến tranh thuộc địa để bóc lột những con người yếu thế (Cha chạy ra Hòn Gai cuốc mõ, Anh chạy vào Đất Đỏ làm phu. Cực thân đổi mấy đồng xu… ».
Cho tôi hỏi thêm : « Tại sao chỉ vì một trái táo, mà thương đế đày ải con người từ thế hệ này sang thế hệ khác, đời đời kiếp kiếp ? » Rồi tại sao khi muốn ân xá cho loài người Jéhovah lại phải đày thằng con duy nhất của mình xuống trần và giết nó đi để quên tội lổi (?!) của loài người ? Đạo gì mà dã man như thế ? Ở Lương Sơn Bạc, Triệu Cái còn có cử chỉ hão hán hơn. Cái đáng buồn cười nhất là Jéhovah cũng dở trò « Trang Tử thử vợ » với Abraham, xuôi nó giết con. Jéhovah, té ra cũng là một tên bất nhân bất nghĩa, vậy mà cũng có rất nhiều người mù quán mà theo…
Có lần, một tín đồ của giáo phái « Nhân chứng của Jéhovah » chận đường tôi để thuyết cho tôi. Tôi hỏi hắn :
- Phải vì Adam và Eve ăn trái cấm mà bị đọa đài không đời đời kiếp kiếp cho đến cháu con cũng phải đọa theo không ?
- Dúng.
- Có phải Moïse (Moshe) vì ngờ vực khả năng của gậy phép cho nên dùng gậy phép của Jéhovah đánh ba lần trên tản đá để làm cho nó phun nước ra mà bị đọa không được về miền đất hứa không ?
- Đúng.
- Những tội ấy cũng còn nhỏ so với những gì tôi chửi Jéhovah. Tôi chửi nó như thế này : .. .. (tôi xổ nho theo lối Nam kỳ chính tông) thằng Jéhovah. Thế tại sao nó không trường mặt ra để trừng phạt tôi đi ?
- ? ! ? !
- Nếu Jéhovah hiện hình mà trừng phạt tôi, bà sẽ là nhân chứng để kể cho thiên hạ biết mà tránh đi những gì không nên làm, phải không ?
- ? ! ? !
- Tôi sẳn sàng hy sinh phần tôi để ngừa cho người khác, cho nên tôi phải chửi mạnh miệng như thế họa mai ra Jéhovah tức tối mà hiện hình ra - chiến tranh tâm lý mà - Bà thấy không ? Jéhovah chỉ là tên xỏ lá. Hắn chỉ dọa những kẻ biết sợ nó mà thôi. Bà cũng như tôi. Nếu tôi không sợ làm gì mà bà phải sợ ? Nếu về sau Jéhovah bỏ ta vào hỏa ngục, thì dần dần ta sẽ quen đi. Có bao giờ cá bị chết đuối dưới nước đâu mà phải sợ.
Chỉ có cơ học lượng tử là bắt buộc ta phải gánh lấy trọn vẹn trách nhiệm mà không cần giãi thích rỏ ràng, không cần khích lệ ta để cho ta chắc ý mà đi lên.
Dù muốn hay không, mỗi giây đồng hồ, bộ óc của ta tiếp thu và xử lý 400 tỷ bits lượng thông tin, nhưng chúng ta chỉ ý thức khoảng 2000 bits mà thôi. Vì sao ? – Có lẽ não của ta chưa nhận diện được những lượng thông tin mà ta chưa quen biết.
Mặc dù thế, nhưng não của ta vẫn ghi chú các lượng thông tin nọ và dồn chúng vào tiềm thức để lưu trử.
Mổi buổi sáng khi thức giấc, tôi sấp xếp cho tôi một thời dụng biểu và cốt tạo cho nó một hình dạng. Gợi cho mình ý thức phải làm gì trong ngày. Tất nhiên là phải mất một thời gian. Cuối cùng, có những sự việc lạ lùng đến với tôi. Những kết quả đó động viên tôi và cho tôi niềm tin để tiến lên phía trước.
Các bạn còn nhớ tác động của ý thức vào nước (sưu tầm của GS Masaru Emoto). Nếu ý thức của ta ảnh hưởng tới cấu trúc của nước. Mà thân thể của ta bao gồ 90 % nước thì ý thức của ta phải có ảnh hưởng gì với ta chứ !
Khi ta ghi vào những lọ nước những lời cảm ơn hay nguyền rũa đều có tác động đến cấu trúc của nước, thì tại sao ta không thử thí nghiệm vào ta để xem sao ?
Khi thí nghiệm như thế, bạn đừng ghi rồi bôi đi bôi lại làm gì. Phải đi đến cùng thì mới biết được kết quã.
Phải lập đi lập lại để cho phản xạ trở thành không điều kiện (Pavlov). Khi bộ óc của bạn tiếp thu được thêm nhiều ý thức, chân trời của bạn sẽ mở rộng thêm ra.
Làm như thế cũng giống như khi ta tập đi xe đạp : lúc đầu té lên té xuống, trầy da tróc vẫy bao lần. Nếu kiên trì, ta sẽ biết đi xe đạp, như vậy.
Người ta có thể định nghĩa cơ học lượng tử là vật lý học của mọi khả năng.
Ta phải chia sẽ tất cả những gì quí báo trên đời.
Toutes les bonnes choses sont faites pour être partagées.
Toutes les bonnes choses sont faites pour être partagées.