Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Một câu thơ chợt hiểu

370 trả lời, 50.779 lượt xem — Trang 3 / 13
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-20 18:49:01nguyễn thế duyên>
Gửi Thanh thanh Khiết
 
     Chưa lên Đà Lạt bao giờ
Chỉ biết Đà Lạt qua thơ của người
      Mà sao yêu thế hoa ơi
Dã quỳ em thắp một trời mộng mơ
      Liêu siêu dựng một quán thơ
Vài vò rượu, một túi thơ đa tình
      Đừng lên Đà Lạt một mình
Ai lên nhớ dắt người tình theo lên
      Rượu ngon phải có bạn hiền
Thơ hay phải có một miền thả thơ
      Đà Lạt ơi giữa sương mờ
Túi thơ ai thả bên bờ thông reo
      Liêu siêu chiếc quán liêu siêu
Mà bao trăng gió mà nhiều mộng mơ
      Biết bao giờ! Biết bao giờ!
Ngồi trong quán ấy ngâm thơ cùng người?
     
                       Hà nội 8- 7 -2008
                 Cảm nghĩ khi đọc lều bên hoa dã quỳ của TTk

















ThanhThanhKhiet

titleAndStar(1344,0,false,false,"","")
VIP



Bài viết đã đăng: 1344
Gia nhập ngày: 27.2.2008
Hiện trạng: offline
Cả đời nặng nỗi ưu phiền
Nên em phải trốn đến miền mộng mơ
Cả đời duyên nợ với thơ
Nên em đến chốn mộng mơ dựng lều
 
Mộng mơ thành phố em yêu
Gió đưa dào dạt thông reo tối ngày
Sương mù lãng đãng mây bay
Cho hồn cất cánh lên mây một mình
 
Đời em nặng nợ với tình
Tim luôn chạy trốn để mình bơ vơ
Bây giờ chào đón khách thơ
Vui cùng thi hữu thả thơ quên buồn
 
T.T.K.9/7/2008
 
Thanhthanhkhiet xin chân thành cảm ơn sự đồng cảm của bạn.


_____________________________

Hoa nở yên lành trong vắng lăng.

(trả lời: nguyễn thế duyên)














 

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-22 13:53:32nguyễn thế duyên>
   Bão
                Gửi Trường phi Bảo
Trường phi Bảo!
Trường phi Bảo!
Một trời giông bão
Mây đen che kín bầu trời
Gió gào lên từng hồi
Nức nở
 
Tôi lao vào biển gió
Bị nhấn chìm trong những đấm mây đen
Bất chợt hiện lên
Tâm cơn bão
Một vùng trời yên ả
Trời cao quá
Và mây trắng quá
Nhưng tôi biết rằng
Chút nữa thôi cơn bão lại tràn qua
 
Ti Gôn ơi mi có mấy sắc hoa?
Mà cơn bão Tình yêu và nghĩa vụ
Cứ vò sé con tim em bé nhỏ
Mây phủ dài dằng dặc suốt đời em
 
Một vùng trời bình yên
Giữa cơn bão đang hoành hành dữ dội
Con tim mong manh chịu làm sao nổi
Những khát khao muốn đốt cả đất trời
 
Con người
Sống làm gì trên đời
Nếu không có những khát khao bỏng cháy
Tôi muốn lao vào cơn bão ấy
Để Ti gôn thêm nữa một sắc hoa
 
                    Hà Nội 16 -7 -2008
 
Cám ơn bạn đã ủng hộ tôi trong bài thơ "Thơ tình không tuổi"Của bạn

















Trường Phi Bảo

titleAndStar(2423,0,false,false,"Hương Đồng Gió Nội","")
Hương Đồng Gió Nội



Bài viết đã đăng: 2423
Gia nhập ngày: 24.10.2005
Đến từ: Cõi Thương Đau
Hiện trạng: offline
Cảm ơn anh đã viết tặng Bảo bài thơ. Thật xúc động, và đáng trân trọng, chúc anh một tối vui vẻ. Thân ái!

_____________________________


(trả lời: nguyễn thế duyên)

















Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-24 11:14:17nguyễn thế duyên>
Sông Tương
                     Biết em sống ở Hồ Tây
               Những chiều cả gió tôi hay đi tìm
                          
Sông Tương khởi nguồn từ đâu?
Sông Tương chảy về nơi nao?
Sông chảy dài theo nỗi nhớ
Xuyên qua những đêm không ngủ
Lặng chở đi bao nỗi nhớ cồn cào
 
Quân tại Tương giang đầu
 
Sao vẫn là tôi khởi đầu nỗi nhớ?
Liệu có bao giờ em không ngủ
Và sông Tương chảy ngược đến nơi tôi?
 
Âm thầm dòng sông trôi
Chẳng ai biết dòng sông luôn cuộn sóng
Chẳng ai biết chiều chiều tôi đứng ngóng
Cho sóng sông Tương xô mãi phủ Tây Hồ
 
Tôi vịn vào câu thơ
Lần theo nỗi nhớ
Xuôi dòng sông Tương tìm nơi em ở
Em ở đâu?
Liệu có ngóng về tôi?
 
Sông Tương ơi
Sông Tương ơi
Chẳng biết khi nào ngươi kết thúc
Ở nơi đó
Nơi tận cùng nguồn nước
Liệu có người đang uống nước sông Tương?
 
                        Hà nội 20- 7- 2008
                              Anh đồ
 
          

&lt; Sửa đổi bởi: nguyễn thế duyên -- 23.7.2008 15:34:03 &gt;















Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: nguyễn thế duyên


quote:


xin chào TTK,nguyễnthếduyên,

Về thăm Đà Lạt bao lần,
Mà chưa được uống rượu cần cùng ai!
Ước gì được có một ngày,
Gâp nhau Đà Lạt,cùng say rược cần.
Mong sao dù chỉ một lần,
Ta,người cùng uống rượu cần ,cùng say.
Và mong sẽ là ngày mai...




Ai? là ai, là ai, là ai?
Đọc câu thơ cứ ngẩn ngơ hoài
Cũng muốn "cùng say " mà không dám
Nàng muốn cùng say với chủ quán?
Hay với tôi
            Kẻ đã viết bài thơ?
Sao tôi chỉ muốn nhận vơ

Muốn say cùng với cả hai,
Với cô chủ quán,vơi người làm thơ.
Chưa lên Dà Lạt bao giờ,
Thơ Người sâu lắng, tình thơ dạt dào.
Tôi quen Đà Lạt đã lâu,
Mà tình chưa được thẳm sâu như Người,
Nên mong ước được một lần,
Lều Hoa cùng gặp,rượu cần cùng say.
Ai chờ  Ai đấy ! hỡi Ai...!

                    hihi,chúc vui, gst 


Lều thơ gặp buổi đẹp trời
Lại có hai người cùng đến thật vui
Rượu cần để sẵn đây rồi
Cũng xin dọn chỗ hai người ngồi riêng
Tôi xin đứng tiếp liền …liền
Dã quỳ mở cánh làm rèm che nghiêng
Tường vi ngăn bước thi nhân
Không cho ai được đến gần chúng ta
Rượu bay lên cõi mộng mơ
Chỉ xin giữ lại dòng thơ thân tình

T.T.K.24.8.2008


   


&lt; Sửa đổi bởi: ThanhThanhKhiet -- 24.8.2008 22:32:23 &gt;

_____________________________
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
    Nhân đọc thi pháp
       Hàn sĩ Nguyên
Cái THỰC nảy cái mộng
Cái MỘNG sinh bài thơ
Cái TÂM làm thơ sống
Có VẦN mới là thơ
 
Chỉ có bốn chữ ấy
Mà cả đời ta mơ
Cả đời không làm được
Nên chỉ thành thợ thơ 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-28 08:55:52Liên Thơ>
Lâu lắm bây giờ mới đến thăm
Hỏi rằng ai có nhớ ai không
Làm mối đã không nên cơm cháo
Sợi tơ se vụng rối bòng bong
Ấy thế vẫn mong làm bà nguyệt
Nên cô em gấu vẫn nằm không
Ai bảo vắt chanh vào đường nhỉ
Nếu không con sáo đã sang sông
          Nguyễn Thế Duyên
               Đêm,27/8/2008
 Liên Thơ xin thưa[:D]
Làm sao em lại dễ dàng quên
Thi huynh Duyên thế dáng như lòng
Đã cho hồn thơ  ngàn xúc cảm
Em quên sao được tấm tình anh!
 
Cho đến kiếp nào ta gặp nhau
Vẫn thương như thế trên mặt đất
Ta đã hiểu nhau qua tiếng lòng
Một thời Thư quán tình mãi trao...
 
Kỉ niệm tình thơ chẳng thể phai
Vắt chanh li nước em Ngâu uống
Tỉnh cơn say tình huynh trắng tay[:)][:)]
Nhưng con sáo bé gầy như thế
Vỗ béo bao giờ mới sóng đôi[:D][:D]
Sải cánh sáo bay vù mất tích[;)][;)]
Sáo già chấp chới gọi khản hơi...[:D][:D]
                Lê Minh Liên Thanh Thơ
              13 giờ kém 25 phút,28/8/2008
[sm=heartbeat.gif] Liên Thơ rất vui mừng gặp thi huynh với gương mặt tươi sáng như hoa. Vốn dĩ Liên Thơ rất trọng tình,khát tình nên lúc nào cũng rất cố công gìn giữ tấm tình của mọi người.Liên Thơ rất quý thi huynh bởi tuy không gần nhưng qua thơ thi huynh rất hiểu Liên Thơ,đặc biệt đã tặng thơ cho Liên Thơ nữa . Liên Thơ cũng rất phục  tài thơ và tình đời sâu sắc thấu đáo của huynh với bạn thơ...Dù bận hay có thể có lúc xa vắng thi đàn thì Liên Thơ vẫn yêu quý bạn thơ như những lúc tâm sự cùng nhau...Những kỉ niệm sẽ theo chúng ta đến ngày ra đi thi huynh nhỉ,dù là chút đùa vui,nghich ngợm trên thi đàn...
  Chúc thi huynh khoẻ,vui,hạnh phúc...
Thân mến...[sm=heartbeat.gif] 

 
 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-29 19:25:02nguyễn thế duyên>
Nhớ hoa Dã quỳ
                  Gửi Thanh thanh Khiết
Chẳng biết hoa Dã quỳ
Sao bỗng lòng nhơ nhớ?
Bài thơ đang viết dở
Sao đã vội sé đi?
 
Dã quỳ ơi Dã quỳ
Mọc ở miền hoang vắng
Hoa nở trong im lặng
Liệu hoa muốn lặng im?
 
Sao cánh hoa run lên
Mỗi khi cơn gió thoảng?
Tôi chẳng bao giờ tin
Hoa em đang chạy trốn
 
Một sắc vàng sao xuyến
Lay động cả trời thu
Sắc hoa ấy chạy trốn
Tôi sẽ thôi làm thơ
 
Dã quỳ
Em chỉ có trong thơ?
Em chỉ có trong mơ?
Hay có trong đời thực?

Nếu có trong đời thực
Hãy nở trong thơ tôi
 
Tôi xin các thêm bài thơ này để đổi lấy bài "Cuồng sĩ"mà lần trước khi đổi thơ cho tôi bạn thấy thiệt thòi đã lấy lại. Về mặt con người tôi không muốn bạn thành cuồng sĩ (Tôi sợ cuồng lắm). Về mặt thi ca cuồng một tý (Một tý thôi). cũng hay hay ít nhất nó cũng có một cái gì đó lắng lại sau khi đọc




















ThanhThanhKhiet

titleAndStar(1414,0,false,false,"","")
VIP



Bài viết đã đăng: 1414
Gia nhập ngày: 27.2.2008
Hiện trạng: offline


quote:

Trích đoạn: nguyễn thế duyên

Nhớ hoa Dã quỳ
              Gửi Thanh thanh Khiết
Chẳng biết hoa Dã quỳ
Sao bỗng lòng nhơ nhớ?
Bài thơ đang viết dở
Sao đã vội sé đi?

Dã quỳ ơi Dã quỳ
Mọc ở miền hoang vắng
Hoa nở trong im lặng
Liệu hoa muốn lặng im?

Sao cánh hoa run lên
Mỗi khi cơn gió thoảng?
Tôi chẳng bao giờ tin
Hoa em đang chạy trốn

Một sắc vàng sao xuyến
Lay động cả trời thu
Sắc hoa ấy chạy trốn
Tôi sẽ thôi làm thơ

Dã quỳ
Em chỉ có trong thơ?
Em chỉ có trong mơ?
Hay có trong đời thực?

Nếu có trong đời thực
Hãy nở trong thơ tôi

Tôi xin các thêm bài thơ này để đổi lấy bài "Cuồng sĩ"mà lần trước khi đổi thơ cho tôi bạn thấy thiệt thòi đã lấy lại. Về mặt con người tôi không muốn bạn thành cuồng sĩ (Tôi sợ cuồng lắm). Về mặt thi ca cuồng một tý (Một tý thôi). cũng hay hay ít nhất nó cũng có một cái gì đó lắng lại sau khi đọc


Dã Quỳ chốn mộng mơ
Thật như những dòng thơ
Của người đang viết dở
Cánh mỏng tính ngu ngơ

Trên đồi hoa đang ở
Quanh năm sương phủ mờ
Nên một cơn gió thoảng
Cũng làm hoa ngẩn ngơ 

Sống quen chốn hoang sơ
Hoa chỉ biết làm thơ
Ru tim mình thổn thức
Cùng núi rừng cao nguyên...

          T.T&gt;K..24.7.2008

Cảm ơn nguyễn thế duyên đã gửi thơ cho  T.T.K..[xin gửi lại một bài thay cho bài cuồng sỹ ] vì bạn sợ cuồng mà


&lt; Sửa đổi bởi: ThanhThanhKhiet -- 24.7.2008 19:33:00 &gt;

_____________________________

Hoa nở yên lành trong vắng lăng.

(trả lời: nguyễn thế duyên)















Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-31 12:26:54nguyễn thế duyên>
Một cách tiếp cận khác với bài ca dao
                  Tát nước đầu đình

Tôi đã đọc bài bình của bạn Trần thanh Xuân về bài ca dao này. Ở bài viết ấy, bạn Trần thanh xuân tiếp cận bài ca dao theo hướng đây là một lời tỏ tình . Trong bài viết này tôi muốn cùng các bạn tiếp cận bài ca dao theo một hướng khác đó là đây là một lời cầu hôn
     Trong cộng đồng cư dân người Việt có lẽ không có cái gì gắn bó, thân thiết hơn là mái đình làng. Đình là nơi mọi người gặp gỡ, trò chuyện. Là nơi thỉnh  thoảng một chiếu chèo được trải ra và trong tiếng trống chèo rộn rã, trong một góc khuất nào đó , dưới gốc đa, hay bên bờ ao ngan ngát hương sen có những đôi trai gái chẳng biết gánh chèo đang hát tích gì vì họ đang mải nhìn nhau và nói với nhau những câu vu vơ vô nghĩa. Mái đình luôn luôn là nơi bắt đầu của những mối tình thơ mộng
                                        Qua đình ngả nón trông đình
                               Đình bao nhiêu ngói thương mình bấy nhiêu
Ở đây, trong bài ca dao này, mái đình lại một lần nữa hiện lên hư ảo , thấm đẫm mầu cổ tích
                                        Đêm qua tát nước đầu đình
Vâng! Chỉ có trong cổ tích mới có một chàng trai ra đầu đình tát nước. Cạnh đình lấy đâu ra ruộng cho chàng trai tát nước? Trong cấu trúc của một làng Việt cổ đình luôn luôn nằm ở trong làng. Sau khi qua cổng làng một vài trăm thước là  đến đình làng nằm trên một bãi đất rộng. Nên chắc chắn rằng : đầu đình chẳng bao giờ có mảnh ruộng nào đâu. Chàng trai vác gầu ra đấy không phải để tát nước. Chàng đang ngóng chờ. Viết đến đây, tôi bỗng cảm thấy thương cho những cô gái, chàng trai của chúng ta ngày xưa quá. Tình yêu!Một tình cảm đẹp đẽ thế, thiêng liêng thế. Mãnh liệt thế, thế mà họ luôn luôn phải dấu kín trong lòng. Chàng trai muốn ngóng người yêu phải giả vờ vác gầu đi tát nước. Nhưng tôi cũng yêu quá sự kín đáo, nhuần nhị trong cách thể hiện tình cảm của những đôi trai gái ngày xưa. Tình yêu là một tình cảm tinh tế, nó không phải là thứ để phô bầy. Ban ngày, mỗi khi đi qua công viên, nhìn những đôi trai gái ôm nhau, tôi tự hỏi :Liệu có bao giờ họ đọc ca dao?
                                                   Bỏ quên chiếc áo trên cành hoa sen
Chàng trai bỏ quên chiếc áo?Không phải đâu. Chàng cố tình đ ấy. Chàng có làm gì đâu mà phải cởi áo. Có một điều chắc chắn rằng đêm hôm đó cô gái không ra. Nếu cô gái ra thì bài thơ đã xoay theo một hướng khác. Mà không hiểu sao, tôi lại luôn nghĩ rằng đêm đó cô gái cũng ra đấy nhưng nấp ở một chỗ mà không dám gặp. Có lẽ chàng trai cũng có ý nghĩ giống tôi chăng nên chàng trai quyết địnhcởi áo để lại hay chàng trai nhớ đến câu hát đắm đuối của một miền quan họ?
                                                   Yêu nhau cởi áo trao nhau
                                               Về nhà dối mẹ qua cầu gió bay    
Điều đó hãy để cho trí tưởng tượng của chúng ta làm nốt phần việc của mình. Chàng vắt chiếc áo lên cành hoa sen và về nhà. Tôi đã đọc ở đâu đó một bài viết nói rằng có một loại hoa sen có cành. Tôi thì tôi chưa bao giờ gặp. Còn các bạn đã gặp chưa?Chắc rằng chàng trai của chúng ta cũng chưa gặp. Cành sen ấy chỉ có trong cổ tích. Chàng trai về nhà mà trong lòng đinh ninh rằng  sau khi mình đi khuất, cô gái sẽ hiện ra cầm về vì thế hôm sau, khi gặp cô gái chàng trai đã hỏi ngay
                                                   Em được thì cho anh xin
                                              Hay là em để làm tin trong nhà
Một câu hỏi nhưng mang đầy tính khẳng định. Thật là một chàng trai tinh tế. Chàng biết chắc nhưng vẫn hỏi. hỏi mà không đợi câu trả lời. Bởi vì để cho cô gái trả lời là hỏng việc. Tôi nghĩ rằng hai câu này chàng trai phải nói liền một mạch để biểu lộ cho cô gái rõ ý định cầu hôn của mình. Ngày xưa trai gái khi đã trao tín vật cho nhau điều đó đồng nghĩa với việc hôn nhân đã được khẳng định. Thật thương cho chàng trai của chúng ta quá. Tín vật của người ta phải là một chiếc vòng ngọc, một đôi hoa tai hay ít ra cũng là một vật gì đó có giá trị. Đằng này tín vật của chàng là một chiếc áo mà thậm chí còn là một chiếc áo chẳng lành. Nếu là bạn, liệu bạn có dám dùng một chiếc áo như thế để làm vật minh chứng cho tình yêu của mình? Tôi thì tôi không dám. Thế mà chàng trai của chúng ta dám. Sao vậy? Vì chàng biết chắc rằng nàng sẽ nhận
                                       Chồng em áo rách em thương
                           Chồng người áo gấm xông hương mặc người
Ôi! Tình yêu ấy mới đẹp làm sao, mới mãnh liệt làm sao. Ai đó còn không tin “Một mái nhà tranh hai trái tim vàng “ xin hãy đọc bài ca dao này. Không có một lời nói về cô gái, nhưng cô gái Việt vẫn hiện lên với tất cả vẻ đẹp nhuần nhị ,kín đáo và không kém phần mãnh liệt. Nhà thơ dân gian tài hơn chúng ta nhiều
                                       Áo anh sứt chỉ đường tà
                                Vợ anh chưa có mẹ già chưa khâu
                                       Áo anh sứt chỉ đã lâu
                                Mai mượn cô ấy về khâu cho cùng
Trong cả bài thơ bốn câu này là bốn câu khó bình nhất bởi một lẽ chúng ta khó lòng lý giải bốn câu này một cách chặt chẽ. Nếu họ đã yêu nhau, không có lí gì cô gái không biết gia cảnh của chàng trai. Vậy việc gì còn phải trình bầy gia cảnh của mình? Tôi không cho rằng đây là sự giới thiệu về hoàn cảnh của mình mà đây là chàng trai nói cho cô gái của chúng ta biết tại sao chàng muốn cưới. Mẹ anh đã già rồi , mắt đã kém không vá được áo cho anh nữa kể cả chỗ dễ vá nhất. Tục ngữ ta có câu “Khéo vá vai, tài vá nách”. Đấy là những chỗ khó vá nhất còn tà áo là nơi ghép giữa thân sau và thân trước nó chỉ là một đường thẳng, ai cũng vá được thế mà mẹ cũng không vá được . Nhưng ẩn sau cái già, đến mức mắt kém là cả một khát vọng muốn có con dâu và cháu nội của những bà cụ thôn quê. Điều này thì cô gái quá rõ
                                       Mai mượn cô ấy về khâu cho cùng
Ai cũng nghĩ rằng đây là một lời tỏ tình đầy kín đáo,thơ mộng , tinh tế của chàng trai. Nhất là ta có thể khai thác vào hai từ “Cô ấy”. Nhưng nếu theo hướng bài thơ là một lời cầu hôn thì ta buộc phải nghĩ khác. Đây là lời bà mẹ nói với con trai của mình. Chàng trai muốn cho cô gái biết : mẹ anh cũng đồng ý. Chính mẹ đã dục anh đến cầu hôn . Chàng trai thật tinh tế và kín đáo. Chàng chỉ nói vừa đủ cho người đối thoại với mình hiểu một cách xa xôi. Còn một ai đó có nghe được cuộc nói chuyện này cũng không thể mang nó ra mà chế giễu .Tôi lại nhớ đến một câu trong bài Vội vàng của Nguyễn Bính
                                       Em nghe họ nói mong manh
                               Hình như họ biết chúng mình với nhau
Thật thương cho những đôi trai gái ngày xưa quá .Tình yêu của họ luôn bị những hủ tục đe dọa,chà đạp
     Phần còn lại của bài thơ  không có gì nhiều để nói
                                       Khâu rồi anh sẽ trả công
                              Đến khi lấy chồng anh sẽ giúp cho
                                       Giúp em một thúng xôi vò
                              Một con lợn béo, một vò rượu tăm
                                       Giúp em đôi chiếu em nằm
                             Đôi chăn em đắp đôi chằm em đeo
                                      Giúp em quan tám tiền treo
                             Quan năm tiền cưới lại đèo buồng cau
Đó chỉ là những thứ cần phải có trong một đám cưới ngày xưa. Nhưng ở đây chúng ta phải lưu ý một điều
Chàng trai sắp xếp rất thứ tự. Đầu tiên là những thứ dành cho nhà gái : một thúng xôi vò, một con lợn, một vò rượu. Tiếp theo là những thứ dành cho cô gái :đôi chăn, đôi chiếu, đôi chằm. Các bạn có thấy không ,những  thứ thuộc về cô gái cái gì cũng là một đôi cả .Phải chăng chàng bắt buộc phải có nàng  để thành một đôi? Tôi nghĩ nhiều về câu “Lại đèo buồng cau”trong câu cuối cùng. Theo như tôi biết thì không phải nộp cau cho làng. Còn cau nhà gái thì chỉ phải mang đến lúc ăn hỏi còn khi cưới thì không. Vậy thì tại sao lại “Lại đèo buồng cau”?Phải chăng đây là buồng cau chàng thêm vào. Chàng trai muốn cả làng chia vui với hạnh phúc của mình?
    Bài viết đến đây kết thúc. Điều cuối cùng tôi muốn nói với các bạn và với ban điều hành của diễn đàn là viết một bài bình nghiêm túc mất rất nhiều công sức. Phải suy ngẫm lật đi lật lại bài thơ, đặt ra nhiều giả thiết, nhiều tình huống. Phải tra cứu , đọc ,hỏi những vấn đề mình chưa biết.  Tôi không biết bạn Trần thanh Xuân viết bài của bạn mất bao nhiêu thời gian . Còn tôi từ lúc nảy ra ý định viết bài này đến khi viết những dòng cuối cùng này mất gần trọn ba ngày. Với một công sức như thế mà phải đăng  bài viết vào chỗ vắng như chùa bà đanh thì tủi cho người viết lắm. Vả lại bình thơ là cho người yêu thơ mà còn ai yêu thơ hơn những người làm thơ? Vậy mà phải mang nó đến chỗ những người không yêu thơ thì tủi cho thơ lắm
                                      
                                      
 
 
              
 
.







Post #: 1















hoangau

titleAndStar(882,0,false,false,"","")
Mạnh thường quân



Bài viết đã đăng: 882
Gia nhập ngày: 12.10.2007
Đến từ: Hà Nội
Hiện trạng: offline
Hoàn toàn nhất trí với anh Nguyễn Thế Duyên (từ đây xin phép được viết tắt là NTD cho ...ngắn ạ  [:D] ), bài ca dao này không đơn thuần chỉ là lời tỏ tình, mà còn là lời cầu hôn, một lời cầu hôn chân thành, nghiêm túc và có phần hơi đường đột.

Đêm qua tát nước đầu đình

"Cạnh đình lấy đâu ra ruộng cho chàng trai tát nước? Trong cấu trúc của một làng Việt cổ đình luôn luôn nằm ở trong làng. Sau khi qua cổng làng một vài trăm thước là  đến đình làng nằm trên một bãi đất rộng. Nên chắc chắn rằng : đầu đình chẳng bao giờ có mảnh ruộng nào đâu." (NTD)  Chắc chắn chàng ra đó không phải để tát nước. Cô gái ơi, chàng ra đó để nhớ cô đấy !
 
Bỏ quên chiếc áo trên cành hoa sen
 
"Quên" - chắc chắn là không "quên" rồi, mà quên cái áo thì lại càng không. "Chàng có làm gì đâu mà phải cởi áo !" (NTD). Đúng thế, mà không cởi thì lấy áo nào ra nữa mà "quên". "Quên chiếc áo" chỉ là cái cớ, là một lý do "chẳng ai biết đấy là đâu" mà chàng trai khịa ra để "dẫn dụ" cô gái tiếp chuyện chàng, có lý do để nghe thông điệp của chàng.
 
Em được thì cho anh xin
Hay là em để làm tin trong nhà.
 
Câu ca dao ẩn chữ "nếu" đi, nhưng ta đều biết là "nếu em được thì cho anh xin". Vu vơ thế thôi, nhưng "ngây thơ vô (số) tội" lắm đấy ! Chàng trai yêu cô, nhưng chưa chắc chắn cô có yêu mình hay không (ngày xưa trai gái tìm hiểu nhau khó khăn lắm chứ đâu phải "đường thông hè thoáng" như bây giờ, nên chàng cũng đang dè dặt lắm), nên phải thăm dò trước đã. Cô không nhặt được cái áo là chắc chắn rồi, nhưng nếu cô không có tình cảm với chàng thì sẽ giãy nảy lên ngay, còn nếu cũng cảm mến chàng thì ắt là đang bổi hổi bồi hồi bỏ xừ, sáng suốt đâu ra mà phản đối nữa. Chàng trai thấy cô chẳng nói gì, thế này là diễn biến tình hình "có lợi cho cách mạng" rồi đây, nên bắt đầu chuyển sang "tấn công" tới tấp:
 
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh chưa có, mẹ già chưa khâu.
Áo anh sứt chỉ đã lâu

Cả anh và cô đều ở cùng làng, làm sao cô lại không biết gia cảnh của anh mà phải kể lể. Áo sứt chỉ ở chỗ dễ khâu như thế, mà sứt đã lâu như thế, mà mẹ lại "chưa khâu" ! "Chưa khâu" chứ không phải "không khâu được". "Chưa khâu" là để nhường cho người khác, để bắt anh "phải kiếm người khác về mà khâu cho" chứ ! Thế nên anh phải :

Mai mượn cô ấy về khâu cho cùng.

Cái áo sứt chỉ chỉ là một cái cớ thôi, điều chàng trai muốn nói với cô chính là anh đang cần bàn tay chăm sóc của một người con gái. "Ai cũng nghĩ rằng đây là một lời tỏ tình đầy kín đáo,thơ mộng , tinh tế của chàng trai. Nhất là ta có thể khai thác vào hai từ “Cô ấy”. Nhưng nếu theo hướng bài thơ là một lời cầu hôn thì ta buộc phải nghĩ khác. Đây là lời bà mẹ nói với con trai của mình. Chàng trai muốn cho cô gái biết : mẹ anh cũng đồng ý. Chính mẹ đã giục anh đến cầu hôn . Chàng trai thật tinh tế và kín đáo. Chàng chỉ nói vừa đủ cho người đối thoại với mình hiểu một cách xa xôi. Còn một ai đó có nghe được cuộc nói chuyện này cũng không thể mang nó ra mà chế giễu ". (NTD).
Đến như chúng ta, đã quen với kiểu tỏ tình "nếu yêu thì phải nói" (*) mà nghe đến đây còn không thể không mềm lòng được, nữa là cô gái. Vả lại, từ đầu đến cuối bài ca dao chỉ toàn là lời nói của chàng trai, có thấy cô gái phản đối tiếng nào đâu. Chứng tỏ cả "chiến lược" và "chiến thuật" của chàng trai là hoàn toàn đúng đắn. [:D]

"Phần còn lại của bài thơ  không có gì nhiều để nói
                                       Khâu rồi anh sẽ trả công
                              Đến khi lấy chồng anh sẽ giúp cho
                                       Giúp em một thúng xôi vò
                              Một con lợn béo, một vò rượu tăm
                                       Giúp em đôi chiếu em nằm
                             Đôi chăn em đắp đôi chằm em đeo
                                      Giúp em quan tám tiền treo
                             Quan năm tiền cưới lại đèo buồng cau
Đó chỉ là những thứ cần phải có trong một đám cưới ngày xưa. Nhưng ở đây chúng ta phải lưu ý một điều
Chàng trai sắp xếp rất thứ tự. Đầu tiên là những thứ dành cho nhà gái : một thúng xôi vò, một con lợn, một vò rượu. Tiếp theo là những thứ dành cho cô gái :đôi chăn, đôi chiếu, đôi chằm. Các bạn có thấy không ,những  thứ thuộc về cô gái cái gì cũng là một đôi cả .Phải chăng chàng bắt buộc phải có nàng  để thành một đôi? Tôi nghĩ nhiều về câu “Lại đèo buồng cau”trong câu cuối cùng. Theo như tôi biết thì không phải nộp cau cho làng. Còn cau nhà gái thì chỉ phải mang đến lúc ăn hỏi còn khi cưới thì không. Vậy thì tại sao lại “Lại đèo buồng cau”?Phải chăng đây là buồng cau chàng thêm vào. Chàng trai muốn cả làng chia vui với hạnh phúc của mình?" (NTD)

Tôi chợt nhớ đến một câu của anh NTD trong bài bình lần trước:" “Ý tại ngôn ngoại ” đó chính là cái hay, cái đẹp của cổ thi ". Ca dao chính là kết tinh của tâm hồn và trí tuệ dân gian, và chính vì hội tụ được những cái hay, cái đẹp đó nên sức sống của nó sẽ còn mãnh liệt đến muôn đời.  
 
   

_____________________________

Zai ziếc là phù du
Thầy u là mãi mãi !

"Nhà trẻ": http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=353773
"Chat room": http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=345893
"Phòng khám Răng-Hàm-Lưỡi": http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=368413

(trả lời: nguyễn thế duyên)















donghung

titleAndStar(90,0,false,false,"","")
Bạn Thân



Bài viết đã đăng: 90
Gia nhập ngày: 19.3.2006
Hiện trạng: offline
Bạn Thế Duyên kính mến!

Đông Hưng rất khoái khi đọc những bài bình của Bạn, hóm hỉnh lắm. Và tán đồng ý đề nghị của Bạn với Ban Quản Trị Thư Quán...Sao không để song song với Mục Thơ sáng tác là Mục Phân tích, Bình Thơ nhỉ, nó đâu phải là những ca phẫu thuật thông thuờng mà sợ đau. Còn cao cả hơn phẫu thuật thẩm mỹ ấy chứ; Ai đã thuởng thức tác phẩm của họ sẽ thấy cái đẹp ngấm sâu vào tâm hồn, không dễ quên ngay như khi nhìn thấy gương mặt đã qua thẩm mỹ. Phải không!

_____________________________

Đông Hưng

(trả lời: nguyễn thế duyên)


















nguyễn thế duyên

titleAndStar(184,0,false,false,"","")
Bạn Thâm Giao



Bài viết đã đăng: 184
Gia nhập ngày: 1.5.2008
Đến từ: Hà nội
Hiện trạng: online
Gửi Hoangau và Donghung
Cám ơn hai người đã để lại những nhận xét. Viết mà không có người hồi âm, chia sẻ thì tủi thân lắm và cô đơn lắm. Tôi là người sẵn sàng nhận những lời chê mình(tôi thật lòng đấy). Bạn Trần thanh Xuân có góp ý cho tôi trong bài bình đăng trong mục ca dao tục ngữ làm tôi rất vui. Chia sẻ, tranh luận làm ta lớn lên. Tôi xin tặng hai bạn một câu nói nổi tiếng 
Ai chê ta đúng người ấy làm thầy ta, ai khen ta đúng người ấy là bạn ta, ai nịnh ta người ấy là kẻ thù của ta

(trả lời: donghung)










Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-02 09:47:59nguyễn thế duyên>

Viết ở ngã ba Đồng lộc
                        Kính tặng hương hồn mười cô gái Đồng Lộc
 
Ba mươi năm sau cuộc chiến tranh
Tôi về đây dâng một nén hương
Đồng lộc chang chang nắng lửa
Tôi tìm em từ thẳm sâu nỗi nhớ
Đêm Ngã ba leo loét ánh đèn dù
 
Tôi qua đây vào một đêm mùa mưa
Tiếng bom rít, chói lòa quầng lửa
Ánh pháo sáng chập chờn ma quỷ
Một giọng hò
          Một giọng hò
Khắc vào nỗi nhớ
Đồng Lộc ơi hơn ba chục năm rồi
 
Thông lại mọc xanh trên những triền đồi
Tôi lặng trước mộ em nhìn những chùm bồ kếp   "1"
Ai đã đặt lên đây chiếc lược
Nhắc tôi rằng : Em chưa biết nụ hôn
 
Ba mươi năm tôi quay lại tìm em
Hố bom cũ bị lấp đi quá nửa        "2"
Trời Đồng lộc sao mà trong xanh thế
Cả nước thương em hương thắp suốt bốn mùa
 
Sông La nhớ em vẫn đằm thắm giọng hò
Câu em hát ngày Xưa bên quầng lửa
Đường Trường sơn con đường lịch sử
Em nằm đây sừng sững một tượng đài
 
Em nằm đây để nhắc nhở mọi người
Hãy nhớ lấy mảnh đất này đẫm máu
Hàng triệu người đã hi sinh xương máu
Nên phải giữ gìn dù một mẩu Hoàng SA
 
Mười cô gái sông La
Tôi đến tìm em những người đồng đội
Bom đạn đã hết rồi chỉ còn đây hương khói
Mắt em nhìn tôi
Còn một điều muốn nói
"Các anh ơi chúng em chưa được yêu"
 
Mười bẩy tuổi đời em để lại phía sau
Những làng xóm thương đau trong bom đạn
Bỏ lại phía sau một câu hò ví dặm
Một đêm trăng với rung động đầu đời
 
Ngã ba ơi!
Ai đã đưa ngươi đi vào lịch sử?
Mười cô gái , mười đôi vai bé nhỏ
Gánh một đầu Trường sơn xe anh qua
 
Để Trường Sơn vang mãi bản hùng ca
Khúc bi tráng của một thời cứu nước
Lịch sử đã sang trang
Xin đừng quên Đồng Lộc
Vì từ ngã ba này
Đất nước đã bay lên
           Ngã ba Đồng lộc 29- 7 -2008
"1" Trên mộ mười cô gái Đồng lộc có đặt một chiếc gương, một chiếc lược và những chùm bồ kếp
"2" Ở ngã ba Đồng lộc vẫn còn giữ được hố bom làm mười cô gái hi sinh
 
 

&lt; Sửa đổi bởi: nguyễn thế duyên -- 2.8.2008 0:50:56 &gt;


















Mâychiều

titleAndStar(116,0,false,false,"","")
Bạn Thâm Giao


 

Bài viết đã đăng: 116
Gia nhập ngày: 29.7.2008
Hiện trạng: offline






Người con gái sông La.

                          
Mâychiều.


Ngã ba ấy, Đồng Lộc xưa khói lửa
Chưa một lần ta được về thăm
Nhưng đã qua.... dòng sông La thương nhớ
Nước trong xanh, xanh mãi.....tháng năm.

Những cô gái tuổi thanh xuân nằm lại
Giọt son hồng, hương quyện, hồn biếc xanh
Gió nắng mưa bốn mùa còn nhắc mãi
Dải quê hương thắm đẫm máu cha anh.

Trời quê ta xanh trong đôi mắt ngọc
Soi bóng hình người con gái trung kiên
Dòng La giang như ngày xưa ai xoã tóc
Để ta giờ....vương mãi một niềm mong....

19/7/08.

 
Chủ topic cho phép tôi gửi một bài cùng chung chủ đề nhé.






 


&lt; Sửa đổi bởi: Mâychiều -- 1.8.2008 23:40:38 &gt;

(trả lời: nguyễn thế duyên)















Gia nhập ngày: 1.5.2008
Đến từ: Hà nội
Hiện trạng: online
Cám ơn bạn Mây chiều. Ngoài Thái Anh bây giờ lại thêm bạn quan tâm đến lịch sử dân tộc khiến tôi được an ủi rất nhiều.Đừng quên đi quá khứ. Những người quên đi quá khứ là những người không có trái tim.Hãy nhìn vào quá khứ bằng một bộ óc tỉnh táo. Rất cám ơn bạn

(trả lời: Mâychiều)













 

Bài viết đã đăng: 116
Gia nhập ngày: 29.7.2008
Hiện trạng: offline

           
             Ngã ba Đồng Lộc              
                                             
                                                 Huy Cận




Con ơi, bố về thăm Hà Tĩnh quê ta,
Bố kể con nghe về ngã ba Đồng Lộc
Trên mặt đất này có muôn triệu ngã ba
Và có nhiều ngã ba nổi tiếng:
Có những ngã ba nối những dòng sông lớn của
   một đại châu, sóng dựng trùng trùng;
Có những ngã ba nối những con đường dài chạy từ các thủ đô to
Như những mạch máu khổng lồ
Trên thân hình trái đất
Trong đó mỗi con người là một hạt hồng cầu đỏ chói,
Có những ngã ba là nơi gặp gỡ của những dòng
  văn minh lớn, đông, tây, kim cổ....
Tất cả những ngã ba trên, con có thể học biết
 (trong sách địa dư, trên những bản đồ),
Mai sau lớn lên con có thể đến thăm và chụp ảnh nữa...
Xong rồi, con có thể quên
Nhưng con ơi, con chớ có quên ngã ba Đồng Lộc.

Trong đời mỗi người cũng có những ngã ba đường quyết định,
Trong đời mỗi dân tộc cũng có những ngã ba
Những ngã ba vận mệnh
Những cái nút trên dặm dài lịch sử
Gặp những ngã ba đời, con sẽ nghĩ suy
Và con ơi, muốn tìm đúng hướng đi
Con sẽ nhó đến ngã ba Đồng Lộc
Ngã ba Đồng Lộc:
Là ngã ba nhưng nào có phân vân
Nào có đắn đo do dự!
Là ngã ba trên chặng đường quyết liệt
Nhưng hướng đi đã quyết
Không phải cho một lần
Mà cho tất cả mọi lần
Không phải cho một người
Mà cho tất cả quê hương, đất nước:
Hướng về Nam, một nửa mình Tổ quốc

Các ngã ba khác trên đời làm bằng nước, bằng
 sông, bằng thuỷ triều lên xuống,
Hay bằng đá, bằng đất
Bằng xi măng cốt sắt
Bằng vôi trắng, gạch nâu
Bằng đèn xanh đèn đỏ đủ màu
Hay bằng những sự chênh vênh vấp ngã,
Nhưng ngã ba Đồng Lộc làm bằng xương máu.
Khi con về quê con nhớ viếng thăm
Mộ người cô kề bên đường đỏ.
Các cô như còn đứng đó
Chờ lấp hồ bom
Đường thông xe các cô mới đi  nằm.
Các cô để lại tuổi thanh niên
Mười chín, hai mươi, hăm hai tuổi
Cho đất nước, quê hương
Hồn trong như suối,
Bình minh đời sáng rực vừng dương...
Con sẽ tìm thăm mời cô La Thị Tám
Từ trường học lại về trận địa đầu non
Đứng giữa đàn bò bê mũm mĩm
Trên sườn núi cao cỏ đã mượt màu xanh
Như mảng da non trên thân thể đang lành
Cô sẽ chỉ con xem
Những hồ bom loang lổ
Như đất trên mặt trăng
Mỗi thước vuông ba quả bom to bự
Cô sẽ chỉ con xem
Nghìn vạn điểm lăn bom nổ chậm
Cô từng đến cắm cờ
Mỗi lần chạy đua với cái  chết.
Đôi chân cô nhanh hơn kíp nổ,
Cô là một ngọn cờ đỏ của quê ta.
Nghìn năm sau lịch sử sẽ còn ghi
Những năm tháng chiến tranh ác liệt
Nghìn vạn chuyến xe đi
Qua trái tim ngã ba Đồng Lộc
Máu qua tim máu lọc
Xe vượt ngã ba xe xốc tới miền Nam.
Và con ơi, bố ngồi nghĩ miên man:
Bạn bè ta trong cơn gió lốc
Hẳn cũng đang vượt những ngã ba Đồng Lộc,
Những ngã ba Việt Nam.
Dọc đường dài kẻ địch còn găm
Nhiều bom nổ chậm
Nhưng chẳng hề chi!
Khắp năm châu còn nhiều La Thị Tám
Nhiều Võ Thị Tần
Đường sẽ thông xe đi về cách  mạng.


Hà Tĩnh 1971.


Chú thích:  Chị La Thị Tám chuyên phát hiện bom nổ chậm, cắm cờ bên cạnh bom để xe tránh, và để hướng dẫn đội công binh đến phá bom; chị đã được tuyên dương anh hùng. if ((obj=document.getElementById("id920f8a3849f2eef80eeefd75e989d5cc"))!=null) obj.OnPopup=function(btn,wnd) { if (typeof PopupWindowOnPopup!="undefined") PopupWindowOnPopup(btn,wnd,true,"Chú thích: "); }

Chú thích: Chị Võ Thị Tần đội trưởng đội thanh niên xung phong (10 cô) chuyên lấp hố bom, đã hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ: toàn tổ đã được tuyên dương anh hùng. if ((obj=document.getElementById("id6f1a71c43546b4450bff6552a2cc9afc"))!=null) obj.OnPopup=function(btn,wnd) { if (typeof PopupWindowOnPopup!="undefined") PopupWindowOnPopup(btn,wnd,true,"Chú thích: "); }



Nguồn: http://www.thivien.net/viewpoem.php?ID=8104

Tôi xin post về trang bài thơ này để mọi người  cùng đọc.
Mâychiều.







&lt; Sửa đổi bởi: Mâychiều -- 1.8.2008 22:10:33 &gt;

(trả lời: nguyễn thế duyên)
















Mâychiều

titleAndStar(116,0,false,false,"","")
Bạn Thâm Giao


 

Bài viết đã đăng: 116
Gia nhập ngày: 29.7.2008
Hiện trạng: offline

 Trong chiến tranh, có cả sự hy sinh ngaòi tuyến lửa của những người  mặc áo lính nhưng cũng có sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ, người vợ nơi hậu phương. Tôi xin gửi vào chủ đề topic một só bài viết của tôi khi cảm nhận về vấn đề đó. Bác Duyệt đừng giận tôi nha.







Đường thư, anh không về nữa !


                                                                MâyChiều.


 Con đường thư, con đường máu lửa
Giọt hồng đào, hơi thở của mùa xuân
Bao thương nhớ gửi tiền phương, anh giữ trọn
Gùi trên lưng vượt lửa đạn quân thù.


Đường anh đi chở mang tình mẹ
Những lời thương thỏ thẻ của người em
Là phút giây thanh bình nơi chiến tuyến
Anh mang về cho đồng đội thân yêu.


Đường thư anh, giọt nắng vàng tha thiết
Nắng nồng nàn ấm buổi hoàng hôn
Đường thư anh, có máu đào thắm nhuộm
Dâng cho đời hạnh phúc  mùa xuân.



4/6/08..







&lt; Sửa đổi bởi: Mâychiều -- 2.8.2008 6:58:31 &gt;

(trả lời: Mâychiều)


















Mâychiều



 

Bài viết đã đăng: 116
Gia nhập ngày: 29.7.2008
Hiện trạng: offline





Nỗi Nhớ Sau Chiến Tranh.


                             MâyChiều.

Con xa mẹ đã bao mùa rồi nhỉ
Mái tóc ngày nào xanh tiễn con đi
Nay bạc trắng nhuộm màu sương buồn tủi
Bóng con về..... dõi mắt mẹ trông.



Từng mùa Thu lá xanh buồn rụng
Mẹ ngóng cha, cũng biền biệt tin mong
Đã bao mùa đất nước xuân xanh
Riêng lòng mẹ.....mùa đông giá lạnh.


Mẹ vẫn chờ dù nỗi đau quặn thắt
Cha không về, khuất bóng con yêu
Rồi từng chiều mẹ không còn khóc nữa
Ánh mắt buồn....lặng giấu cánh sao rơi....



6/08.






&lt; Sửa đổi bởi: Mâychiều -- 2.8.2008 0:09:46 &gt;

(trả lời: Mâychiều)
















RE: Viết ở ngã ba Đồng Lộc - 1.8.2008 23:49:56   


Mâychiều

 

Bài viết đã đăng: 116
Gia nhập ngày: 29.7.2008
Hiện trạng: offline





Mẹ Đợi!

                            MâyChiều.

Khi đất nước trong màn đêm đạn lửa
Mẹ tiễn cha khăn gói lên đường
Cánh đồng quê cha nói lời tiễn biệt
Hẹn ngày về khi bóng giặc tan.

Ngày nối ngày, chiến tranh dài mãi 
Mẹ trông tin phía cuối trời xa.....
Con lớn khôn theo cha tiếp bước
Đổi cuộc đời cho đất nước bình yên

Bao mùa xuân trôi qua lặng lẽ
Tóc  xanh thu
nào nay đã úa phai 
Nhuộm nhớ thương mẹ  nuôi niềm hy vọng
Vững lòng tin mẹ sống giữa mùa đông.

Tuổi xuân mẹ dệt xuân đất nước
Cho cây đời  mãi mãi xanh tươi
Thế hệ sau muôn đời vẫn nhớ
Sự hy sinh thầm lặng không tên.



6/08




&lt; Sửa đổi bởi: Mâychiều -- 1.8.2008 23:54:20 &gt;

(trả lời: Mâychiều)















RE: Viết ở ngã ba Đồng Lộc - 1.8.2008 23:52:06   




Mâychiều
 

Bài viết đã đăng: 116
Gia nhập ngày: 29.7.2008
Hiện trạng: offline






Nỗi nhớ sau chiến tranh !

                                                          MâyChiều.


Gót chân son dấu in trên cát
Dáng thẫn thờ dõi sóng khơi xa
Biển lặng thinh, lòng em câm nín
Cánh buồm nâu...... bóng đổ phía không anh.


Biển lặng sóng phải tình anh lặng lẽ
Bến bờ thương em ngóng bao đêm
Mây xám trời phải  lòng anh gửi nhắn
Rằng nhớ em......nhớ dáng chiều quê.


Ơi biển trời làm sao có thể
Nói tận lòng thương nhớ giữa đôi ta
Sóng dạt dào như tình em trìu mến
Biển mặn mòi......sâu rộng như tình anh....


Chiến tranh đi qua  
Phương trời anh vẫn lặng
Để căn nhà trống vắng suốt bao năm
Từng chiều buông em trở về bến cũ
Ngóng chờ  anh.....biền biệt bóng chim câu ....



4/6/08..


&lt; Sửa đổi bởi: Mâychiều -- 1.8.2008 23:56:01 &gt;

(trả lời: Mâychiều)













Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-02 10:39:02Cô Lữ Buồn>
Gửi Thanh thanh Khiết

Chưa lên Đà Lạt bao giờ
Chỉ biết Đà Lạt qua thơ của người
Mà sao yêu thế hoa ơi
Dã quỳ em thắp một trời mộng mơ
Liêu siêu dựng một quán thơ
Vài vò rượu, một túi thơ đa tình
Đừng lên Đà Lạt một mình
Ai lên nhớ dắt người tình theo lên
Rượu ngon phải có bạn hiền
Thơ hay phải có một miền thả thơ
Đà Lạt ơi giữa sương mờ
Túi thơ ai thả bên bờ thông reo
Liêu siêu chiếc quán liêu siêu
Mà bao trăng gió mà nhiều mộng mơ
Biết bao giờ! Biết bao giờ!
Ngồi trong quán ấy ngâm thơ cùng người?

Hà nội 8- 7 -2008
Cảm nghĩ khi đọc lều bên hoa dã quỳ của TTk




Nghe anh nhăc về Đà Lạt bỗng dưng cũng co cảm hứng,cho Cô Lữ góp vui nha anh NTD

 
Đà lạt đẹp lắm,Đà lạt ơi
Trăm hoa khoe sắc nở phương trời
Long lanh mắt Ngọc...ngời thiếu nữ
Say lòng Lãng Tử...bước chơi vơi
 
 
Đây chốn  mộng mơ vẫn gọi mời
Xin người ghé bước một lần thôi
Rượu Cần ta chuốc, Môi người cạn
Xướng họa thơ ca.....Thỏa một đời
 
 
CLB
Ta không là Nhà Thơ
Cũng Chẳng là Thi Sĩ
Vần Thơ chưa cạn ý
Chỉ buồn viết vu vơ


http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=389191 Thơ & Đời
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-04 04:43:09nguyễn thế duyên>
     Bụi thời gian
                     Gửi Mây chiều
Có một người đã đốt thơ rồi   "1"
Cay đắng bây giờ đến lượt tôi
Vẫn nghĩ lòng mình là hương cốm
Nên thơ tình tôi trải muôn nơi
 
Vẫn ước em là tầu lá sen
Gói thơ tình tôi viết tặng em
Trăm năm tóc ngả mầu mây trắng
Mây trắng tôi
               Tìm
                      Mây chiều em
 
Sao nhỉ tôi không chạy trốn?
Còn đâu hương cốm của tình yêu
Chiều nay có một làn mây xám
Rắc bụi thời gian lên chữ " Yêu"
 
Nàng thơ giờ đã vài nghìn tuổi
Gọi bằng gì đây cô bé ơi?
Lớp bụi thời gian cô bé rắc
Đã làm trắng xóa cả thơ tôi
              Hà nội 4 -8- 2008
         Viết nhân được một cô bé gọi bằng bác
 
"1"  Thơ tôi tôi đã đốt rồi
                     Thơ không tuổi




















Mâychiều

titleAndStar(116,0,false,false,"","")
Bạn Thâm Giao


 

Bài viết đã đăng: 116
Gia nhập ngày: 29.7.2008
Hiện trạng: offline






Mây....
                     Mâychiều

Mây trôi trong nắng chiều xanh thắm
Gạt bụi  thời gian.... đón gió Thu
Heo may se lạnh, Mây bông trắng
Gặp phải Mây chiều ....xám màu Mây.(1)

Mùa thu, hương cốm về theo gió
Ai gửi cho tôi chút hương đời ?
Thơ ai vừa dệt trời mơ mộng
Hay người phương ấy.... đã thương tôi? (2)

Tôi biết tình thơ không có tuổi
Xin người nơi ấy chớ âu lo
Chữ  ''Yêu''  ươm nghĩa, tình sâu rộng
Hương cốm tay mềm.... lá Sen thơm.




(1) Mâychiều gọi nhà thơ bằng bác nên Mây bác ''buồn ''.....thành Mây xám.
(2) Mây bác cho phép Mâychiều tưởng bở một chút nhé.



Mâychiều  chân thành cảm ơn nhà thơ Nguyễn Thế Duyên.







&lt; Sửa đổi bởi: Mâychiều -- 4.8.2008 20:50:22 &gt;

(trả lời: nguyễn thế duyên)











Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-05 19:42:51nguyễn thế duyên>


MâyChiều  thân gửi thi sỹ Nguyễn Thế Duyên cùng chị Thái Anh.


Biết Ơn!                       

Người ở tận đâu ta chẳng biết
Tình người ta cảm, những vần thơ
Chữ ''Yêu'' mộng ước, hồn thơ dệt
Nghĩa rộng, tình sâu....ta nặng mang.

Ơi những người bạn trên thư quán
Biết nói làm sao tận nỗi lòng
Những khi tôi buồn, hồn trống vắng
Nụ cười bạn gửi....ấm lòng tôi.


Trân trọng!

4.8.08
MâyChiều.



&lt; Sửa đổi bởi: Mâychiều -- 4.8.2008 21:24:18 &gt;





















Bài viết đã đăng: 197
Gia nhập ngày: 1.5.2008
Đến từ: Hà nội
Hiện trạng: online
Này này cô bé của tôi ơi
Bỏ chữ thi sĩ dùm cho tôi
Thợ thơ may lắm còn nghe được
Thi sĩ nghe sao rợn cả người

Tôi đã gửi theo đường thư riêng nhưng không được dành phải viết trên diễn đàn

&lt; Sửa đổi bởi: nguyễn thế duyên -- 4.8.2008 23:01:47 &gt;

(trả lời: Mâychiều)



















Mâychiều

titleAndStar(116,0,false,false,"","")
Bạn Thâm Giao


 

Bài viết đã đăng: 116
Gia nhập ngày: 29.7.2008
Hiện trạng: offline



  
Thợ thơ !
                                                
                        Mâychiều                            

Ai mang trong máu, hồn thi sỹ
Viết gửi nhân gian khúc nhạc lòng
Ai đưa theo gió tình mơ mộng
Gửi đến cho tôi phút ấm lòng.

''Thi sỹ'' nghe chừng cao sang quá
Thôi thì gọi bác.... thợ vá thơ?


Tôi có đùa chút ở câu cuối, kính mong  '' thợ  thơ ''  Nguyễn Thế Duyên đừng giận tôi nhé.
Mâychiều.





&lt; Sửa đổi bởi: Mâychiều -- 4.8.2008 23:11:41 &gt;

(trả lời: nguyễn thế duyên)






















hoangau

titleAndStar(910,0,false,false,"","")
Mạnh thường quân



Bài viết đã đăng: 910
Gia nhập ngày: 12.10.2007
Đến từ: Hà Nội
Hiện trạng: offline

quote:

Trích đoạn: Mâychiều

....

''Thi sỹ'' nghe chừng cao sang quá
Thôi thì gọi bác.... thợ vá thơ?
...



Bác "thợ vá" này giỏi quá đi
Đường kim mũi chỉ rất tinh vi.
Ngâu vẫn lượn lờ theo học lỏm
Mà mãi chẳng chôm được tí gì.

[:D]

_____________________________

Zai ziếc là phù du
Thầy u là mãi mãi !

"Nhà trẻ": http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=353773
"Chat room": http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=345893
"Phòng khám Răng-Hàm-Lưỡi": http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=368413

(trả lời: Mâychiều)
















lyenson

titleAndStar(1143,0,false,false,"dừng bước giang hồ","")
dừng bước giang hồ



Bài viết đã đăng: 1143
Gia nhập ngày: 18.6.2006
Hiện trạng: offline

quote:

Trích đoạn: hoangau


quote:

Trích đoạn: Mâychiều

....

''Thi sỹ'' nghe chừng cao sang quá
Thôi thì gọi bác.... thợ vá thơ?
...



Bác "thợ vá" này giỏi quá đi
Đường kim mũi chỉ rất tinh vi.
Ngâu vẫn lượn lờ theo học lỏm
Mà mãi chẳng chôm được tí gì.

[:D]


Bác "thợ vá" này dùng máy may
Hoa Ngâu bắt chước xài kim tay
Luồn kim xỏ chỉ là nghệ thuật...
"Vá máy bằng tay" thật quá "gay"

[:)] [:D] 

_____________________________


Nhà riêng
Trang thơ thập cẩm

(trả lời: hoangau)

















Mâychiều

titleAndStar(116,0,false,false,"","")
Bạn Thâm Giao


 

Bài viết đã đăng: 116
Gia nhập ngày: 29.7.2008
Hiện trạng: offline

quote:

Trích đoạn: lyenson


quote:

Trích đoạn: hoangau


quote:

Trích đoạn: Mâychiều

....

''Thi sỹ'' nghe chừng cao sang quá
Thôi thì gọi bác.... thợ vá thơ?
...



Bác "thợ vá" này giỏi quá đi
Đường kim mũi chỉ rất tinh vi.
Ngâu vẫn lượn lờ theo học lỏm
Mà mãi chẳng chôm được tí gì.

[:D]


Bác "thợ vá" này dùng máy may
Hoa Ngâu bắt chước xài kim tay
Luồn kim xỏ chỉ là nghệ thuật...
"Vá máy bằng tay" thật quá "gay"

[:)] [:D] 



Đêm nay có ''bác thợ thơ'' ấy
Ngồi ngắm sao trời..... thở hắt ra
Chau mày, cháu mắt toan rơi lệ
Bởi đã ba người gọi....'' bác thơ''.









&lt; Sửa đổi bởi: Mâychiều -- 5.8.2008 1:04:15 &gt;

(trả lời: lyenson)


















Mâychiều

titleAndStar(116,0,false,false,"","")
Bạn Thâm Giao


 

Bài viết đã đăng: 116
Gia nhập ngày: 29.7.2008
Hiện trạng: offline

quote:

Zai ziếc là phù du
Thầy u là mãi mãi !





''Zai ziếc là phù du

Thầy u là mãi mãi''
Trái tim ta khờ dại
Nên mãi....cứ làm thơ.

Chào Hoa Ngâu, Mâychiều thấy chữ ký của bạn tếu  quá nên mình  phát triển thêm chút.
MâyChiều.






&lt; Sửa đổi bởi: Mâychiều -- 5.8.2008 1:09:51 &gt;





0.469
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-07 11:23:48nguyễn thế duyên>
    Lại tương tư
     Em là bong bóng xà phòng
Tôi xin là chút nắng hồng ban mai
     Làm ngời lên sắc em cười
Làm làn môi ấy hé lời nhớ mong
     Đừng làm con sáo sang sông
Dù sáo sổ lồng tôi vẫn quặn đau
     Nếu mà ta bén duyên nhau
Tay áo tôi rộng sáo vào sáo ơi     "1"
     Nắng mưa đâu chỉ tại trời
Tháng bảy mưa tại vì tôi nhớ nàng
     Vợ chồng Ngâu hợp mới tan
Còn tôi với nàng đã gặp nhau đâu
     Bao giờ mới phải lòng nhau
Để nàng cởi yếm bắc cầu tôi sang
     Sông Tương cứ chảy bẽ bàng
Để mặc một chàng cứ đứng ngẩn ngơ
     Đâu là thực?
                      Đâu là mơ?
Lẽ nào tôi chết bên bờ sông Tương
 
                      5- 8 -2008
                       Anh đồ
"1" Vàng ảnh vàng anh
     Có phải vợ anh
     Chui vào tay áo
            Tấm cám



















RE: Lại tương tư - 6.8.2008 0:12:40   




Mâychiều

titleAndStar(116,0,false,false,"","")
Bạn Thâm Giao


 

Bài viết đã đăng: 116
Gia nhập ngày: 29.7.2008
Hiện trạng: offline






Ai Là....            
                                    MâyChiều. 

Ai là bong bóng xà phòng
Để anh ước nguyện nắng hồng ươm mơ
Để Ngâu rớt xuống giọt thơ
Để anh ôm mối tương tư giọt buồn.
Hỡi cô nàng ấy nơi mô
Giật mình đánh tiếng bắc cầu sông Tương
Có thương thì hãy chung đường
Đừng vui thì đậu, khi buồn lại bay
Ai ơi có tỏ có hay
Đừng để chàng ''chết '' bên này sông Tương....


(Mâychiều sẽ nhờ cả chị Thái Anh gọi hộ nữa
. Mong  ''thợ thơ '' đừng giận Mâychiều vì đã lanh chanh nhé )
 




&lt; Sửa đổi bởi: Mâychiều -- 6.8.2008 14:27:30 &gt;

(trả lời: nguyễn thế duyên)













hoangau

titleAndStar(913,0,false,false,"","")
Mạnh thường quân



Bài viết đã đăng: 913
Gia nhập ngày: 12.10.2007
Đến từ: Hà Nội
Hiện trạng: offline
       Lại tương tư

     Em là bong bóng xà phòng
Tôi xin là chút nắng hồng ban mai
     Làm ngời lên sắc em cười
Làm làn môi ấy hé lời nhớ mong
     Đừng làm con sáo sang sông
Dù sáo sổ lồng tôi vẫn quặn đau
     Nếu mà ta bén duyên nhau
Tay áo tôi rộng sáo vào sáo ơi     "1"
     Nắng mưa đâu chỉ tại trời
Tháng bảy mưa tại vì tôi nhớ nàng
     Vợ chồng Ngâu hợp mới tan
Còn tôi với nàng đã gặp nhau đâu
     Bao giờ mới phải lòng nhau
Để nàng cởi yếm bắc cầu tôi sang
     Sông Tương cứ chảy bẽ bàng
Để mặc một chàng cứ đứng ngẩn ngơ
     Đâu là thực?
                      Đâu là mơ?
Lẽ nào tôi chết bên bờ sông Tương
 
                      5- 8 -2008
                       Anh đồ
"1" Vàng ảnh vàng anh
     Có phải vợ anh
     Chui vào tay áo
            Tấm cám
 
 
Ai Là....            
                                  MâyChiều. 

Ai là bong bóng xà phòng
Để anh ước nguyện nắng hồng ươm mơ
Để Ngâu rớt xuống giọt thơ
Để anh ôm mối tương tư giọt buồn.
Hỡi cô nàng ấy nơi mô
Giật mình đánh tiếng bắc cầu sông Tương
Có thương thì hãy chung đường
Đừng vui thì đậu, khi buồn lại bay
Ai ơi có tỏ có hay
Đừng để chàng ''chết '' bên này sông Tương....


(Mâychiều sẽ nhờ cả chị Thái Anh gọi hộ nữa. Mong  ''thợ thơ '' đừng giận Mâychiều vì đã lanh chanh nhé )
 
 

Em là bong bóng xà phòng
Chút tình bảy sắc ngời trong nắng hồng.
Đất trời khoáng đạt mênh mông
Bay cùng ngọn gió cho lòng thảnh thơi.
 
Xin đừng gọi sáo người ơi
Sáo không biết hót những lời nhớ mong.
Vui buồn sáo vẫn sang sông
Sáo không trú ngụ trong lồng ... áo đâu  [:D]...
 
Sông Tương dù cạn dù sâu
Lòng người đã bắc chiếc cầu Quán Thơ.
Cho dù là thực là mơ
Cũng xin đừng chết bên bờ sông Tương
 
 
 


_____________________________

Zai ziếc là phù du
Thầy u là mãi mãi !

"Nhà trẻ": http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=353773
"Chat room": http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=345893
"Phòng khám Răng-Hàm-Lưỡi": http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=368413

(trả lời: nguyễn thế duyên)


















lá chờ rơi

titleAndStar(1926,0,false,false,"","")
VIP


 

Bài viết đã đăng: 1926
Gia nhập ngày: 29.6.2005
Đến từ: 6 tháng bên đông 6 tháng đoài
Hiện trạng: offline
 

quote:


Trích đoạn Nguyễn Thế Duyên :
 
      Thơ gửi lá chờ rơi
          
 
            Ngũ thập niên tiền nhị thập thôi “1”
         Bác còn trẻ lắm Lá chờ rơi
Uy Viễn tuổi này còn thêm thiếp  “2”
Làm sao bác  dễ chịu thua người
Lá mới chớm hoe sao đã rụng
Ba thứ lăng nhăng thiếu một thôi   “3”
Có trà, có rượu trong thơ ấy
Nhưng mà “Ứ Hự”lặn đâu rồi?       “4”
                                          Ôi! ! !
 
                                    12-5 -2008
 
“1”   Nguyễn công Trứ năm 73 tuổi cưới một nàng thiếp.Đêm tân hôn, tân nương hỏi tân lang năm        nay chàng bao nhiêu tuổi ông trả lời: Ngũ thập niên tiền nhị thập tam – Năm mươi năm trước ta mới có hai mươi  ba tuổi. Còn bác  50 năm trước mới có hai mươi tuổi.Còn trẻ chán
 “2” Nguyễn công Trứ sinh ở làng Uy Viễn nên dân gian thường gọi là Uy Viễn tướng công
“3”       Một trà một rượu một đàn bà
            Ba thứ lăng nhăng nó quấy ta
            Chừa được thứ nào hay thứ ấy
           Có chăng chừa rượu với chừa trà
                                         Tú Xương
“4” Lấy trong câu thơ của Nguyễn công Trứ
             Giang sơn một gánh giữa đồng
      Thuyền quyên Ứ Hự, anh hùng nhớ không?
           
 
thân gửi bạn Nguyễn Thế Duyên,
 
vì cố ý bỏ quán bỏ nhà nên ít khi ghé lại. Vả lại lúc sau này bận việc lung tung mà thư quán lại khó vào, thành ra nhận thư bạn quá chậm trễ. Xin thứ lỗi, thứ lỗi.

CHỊU PHẠT ĐÒN
 
Lỗi này phải chịu phạt đòn thôi
Bỏ quán lâu ngày thư lạc rơi
Uy Viễn nhiều duyên nên lắm thiếp 
Chờ Rơi kém phận khó theo người
Tạ tình bạn ngọc là duy nhứt
Cám cảnh duyên già vẫn lẻ đôi
Trà rượu ngỏa nguê xong ngủ quách
Hỏi chi « ứ hự » đến đâu rồi?       “1”

Lá chờ rơi 07/08/08
 
« 1 »
Về cụ Nguyễn thì nhớ dường như giai thoại là :
 
Lúc cụ bị thất sũng đang trên đường đi lưu đày vẫn mang theo ban hát cô đầu gồm một nghệ sĩ đánh đàn và cô gái ca ngâm sĩ. Đang đi giữa đường, giữa hai trạm nghỉ chân, cụ vờ bỏ quên gì đó ở trạm trước rồi bảo anh đánh đàn trở về đó lấy hộ. Còn lại mình cụ với cô gái đẹp giữa đồng. Cụ làm gì cô ấy quả tình không ai biết ! Nhưng về sau, khi cụ được phục chức, rước một ban hát đến trong một bữa tiệc vui, cô ả đào lại là người xưa, nhận ra cụ, muốn nhắc cho cụ nhớ, nên nghĩ ra hai câu ấy và ngâm lên :
 
Giang sơn một gánh giữa đồng
Thuyền quyên ‘ứ hự » anh hùng nhớ chăng ?
 
Cụ nghe và nhớ lại, nên gọi vào và nhận ra người cũ… nhưng giai thoại không cho biết có màn ‘ứ hự’ nào mới hay không !
 
Còn đây là toàn bài ca trù :
 
GIÀ CƯỚI NÀNG HẦU
 
Trẻ tạo hóa ngẩn ngơ lắm việc,
Già Nguyệt ông cắc cớ trêu nhau.
Kià những người mái tuyết đã phau phau,
Run rẩy kẻ tơ đào còn manh mảnh.
Trong trướng gấm ngọn đèn hoa nhấp nhánh,
Nhất tọa lê hoa áp hải đường.
Từ đây là tạc đá, ghi vàng.
Bởi đâu trước lựa tơ, chắp chỉ.
Tân nhân dục vấn lang niên kỷ,
Ngũ thập niên tiền nhị thập tam.
Tình đã chung lứa cũng phải vàm,
Suốt kim cổ lấy làm phận sự,
Trong trần thế duyên duyên, nợ nợ,
Duyên cũng đành mà nợ cũng đành.
Xưa nay mấy kẻ đa tình,
Lão Trần là một với mình là hai.
Càng già, càng dẻo, càng dai !
Nguyễn-Công-Trứ
 

_____________________________

Vui với nàng thơ lúc bạc đầu
Yêu nhiều yêu ít vẫn tình sâu
Lúc cạn tứ hay toan úp cốc
Khi say vần đẹp lại nghiêng bầu ...

(trả lời: nguyễn thế duyên)















ThanhThanhKhiet

titleAndStar(1455,0,false,false,"","")
VIP



Bài viết đã đăng: 1455
Gia nhập ngày: 27.2.2008
Hiện trạng: offline


quote:

Trích đoạn: nguyễn thế duyên

    Lại tương tư
  Em là bong bóng xà phòng
Tôi xin là chút nắng hồng ban mai
  Làm ngời lên sắc em cười
Làm làn môi ấy hé lời nhớ mong
  Đừng làm con sáo sang sông
Dù sáo sổ lồng tôi vẫn quặn đau
  Nếu mà ta bén duyên nhau
Tay áo tôi rộng sáo vào sáo ơi     "1"
  Nắng mưa đâu chỉ tại trời
Tháng bảy mưa tại vì tôi nhớ nàng
  Vợ chồng Ngâu hợp mới tan
Còn tôi với nàng đã gặp nhau đâu
  Bao giờ mới phải lòng nhau
Để nàng cởi yếm bắc cầu tôi sang
  Sông Tương cứ chảy bẽ bàng
Để mặc một chàng cứ đứng ngẩn ngơ
  Đâu là thực?
                   Đâu là mơ?
Lẽ nào tôi chết bên bờ sông Tương

                   5- 8 -2008
                    Anh đồ
"1" Vàng ảnh vàng anh
  Có phải vợ anh
  Chui vào tay áo
         Tấm cám

Thanhthanhkhiet xin phép hoạ dùm "ai đó" của nguyễn thế duyên nhé
 
Sông tương nước chẩy lững lờ
Đầu sông anh thả giây tơ cuối dòng
 
Hai ta thư quán vui chung
Bao ngày luống những sống trong đợi chờ
Dù cho là thật hay mơ
Hai ta mãi đứng bên bờ sông tương...
 
T.T.K.7.8.2008

&lt; Sửa đổi bởi: ThanhThanhKhiet -- 8.8.2008 7:51:57 &gt;

_____________________________

Hoa nở yên lành trong vắng lăng.

(trả lời: nguyễn thế duyên)















Mâychiều

titleAndStar(116,0,false,false,"","")
Bạn Thâm Giao


 

Bài viết đã đăng: 116
Gia nhập ngày: 29.7.2008
Hiện trạng: offline

 

          
Các nàng Sáo ơi, xin đừng.....tương tư nhé





quote:

Trích đoạn: nguyễn thế duyên

Nói với các bạn nữ trong diễn đàn




Tôi mong bạn đừng giận
Nếu có một hôm nào
Giở thơ tôi bạn thấy
Tôi yêu bạn biết bao

Dù bạn tuổi bẩy mươi
Cũng xin đừng giận dữ
Khi những lời tôi trao
Đầy những lời tình tứ

Tôi biết bạn qua thơ
Mà thơ thì không tuổi
Với tôi bạn mãi mãi
Ở tuổi vừa đôi mươi

Yêu chỉ là cớ thôi
Để thơ tôi cất lời
Tình yêu mà biến mất
Thơ còn không bạn ơi?
Chữ yêu nghĩa rộng lắm
Mênh mông hơn biển khơi
           Hà nội 23 -6 -2008




Tình Thơ....

                         MâyChiều

Chữ ''Yêu'' vút tận trời cao
Chữ '' Thương'' ta trải biết bao nhiêu tình
''Nghĩa'' này mang lại đời xanh
Nụ cười ta lượm, thơ tình ta trao.

.





&lt; Sửa đổi bởi: Mâychiều -- 7.8.2008 11:44:50 &gt;

(trả lời: ThanhThanhKhiet)













RE: Lại tương tư - 7.8.2008 13:29:48   


 

Bài viết đã đăng: 116
Gia nhập ngày: 29.7.2008
Hiện trạng: offline
 Lại tương tư

     Em là bong bóng xà phòng
Tôi xin là chút nắng hồng ban mai
     Làm ngời lên sắc em cười
Làm làn môi ấy hé lời nhớ mong
     Đừng làm con sáo sang sông
Dù sáo sổ lồng tôi vẫn quặn đau
     Nếu mà ta bén duyên nhau
Tay áo tôi rộng sáo vào sáo ơi     "1"
     Nắng mưa đâu chỉ tại trời
Tháng bảy mưa tại vì tôi nhớ nàng
     Vợ chồng Ngâu hợp mới tan
Còn tôi với nàng đã gặp nhau đâu
     Bao giờ mới phải lòng nhau
Để nàng cởi yếm bắc cầu tôi sang
     Sông Tương cứ chảy bẽ bàng
Để mặc một chàng cứ đứng ngẩn ngơ
     Đâu là thực?
                      Đâu là mơ?
Lẽ nào tôi chết bên bờ sông Tương

                      5- 8 -2008
                       Anh đồ
"1" Vàng ảnh vàng anh
     Có phải vợ anh
     Chui vào tay áo
            Tấm cám


Ai Là....            
                                    MâyChiều. 

Ai là bong bóng xà phòng
Để anh ước nguyện nắng hồng ươm mơ
Để Ngâu rớt xuống giọt thơ
Để anh ôm mối tương tư giọt buồn.
Hỡi cô nàng ấy nơi mô
Giật mình đánh tiếng bắc cầu sông Tương
Có thương thì hãy chung đường
Đừng vui thì đậu, khi buồn lại bay
Ai ơi có tỏ có hay
Đừng để chàng ''chết '' bên này sông Tương....


(Mâychiều sẽ nhờ cả chị Thái Anh gọi hộ nữa. Mong  ''thợ thơ '' đừng giận Mâychiều vì đã lanh chanh nhé ) 
 

Em là bong bóng xà phòng
Chút tình bảy sắc ngời trong nắng hồng.
Đất trời khoáng đạt mênh mông
Bay cùng ngọn gió cho lòng thảnh thơi.

Xin đừng gọi sáo người ơi
Sáo không biết hót những lời nhớ mong.
Vui buồn sáo vẫn sang sông
Sáo không trú ngụ trong lồng ... áo đâu  [:D]...

Sông Tương dù cạn dù sâu
Lòng người đã bắc chiếc cầu Quán Thơ.
Cho dù là thực là mơ
Cũng xin đừng chết bên bờ sông Tương

hoangau 
_____________________________

Zai ziếc là phù du
Thầy u là mãi mãi !


 Sáo Ơi....
                           MâyChiều

Sáo ơi, sao nỡ phũ phàng
Để ngâu rớt xuống thơ chàng mãi sao
Mùa này tháng bảy vắng Sao
Xin đừng để vắng ngọt ngào lời yêu
Sông Tương, chàng ngóng sớm chiều
Xin em chớ để chàng liều '' chết '' nghe
Buồn vui em gởi thơ đều
Để chàng biết lối, không sầu tương tư....








&lt; Sửa đổi bởi: Mâychiều -- 7.8.2008 13:32:18 &gt;

(trả lời: hoangau)
















thaianh49

titleAndStar(818,0,false,false,"","")
Mạnh thường quân


 

Bài viết đã đăng: 818
Gia nhập ngày: 22.7.2007
Hiện trạng: online
    Lại tương tư
     Em là bong bóng xà phòng
Tôi xin là chút nắng hồng ban mai
     Làm ngời lên sắc em cười
Làm làn môi ấy hé lời nhớ mong
     Đừng làm con sáo sang sông
Dù sáo sổ lồng tôi vẫn quặn đau
     Nếu mà ta bén duyên nhau
Tay áo tôi rộng sáo vào sáo ơi     "1"
     Nắng mưa đâu chỉ tại trời
Tháng bảy mưa tại vì tôi nhớ nàng
     Vợ chồng Ngâu hợp mới tan
Còn tôi với nàng đã gặp nhau đâu
     Bao giờ mới phải lòng nhau
Để nàng cởi yếm bắc cầu tôi sang
     Sông Tương cứ chảy bẽ bàng
Để mặc một chàng cứ đứng ngẩn ngơ
     Đâu là thực?
                      Đâu là mơ?
Lẽ nào tôi chết bên bờ sông Tương
 
                      5- 8 -2008
                       Anh đồ
"1" Vàng ảnh vàng anh
     Có phải vợ anh
     Chui vào tay áo
            Tấm cám

Chả biết anh ''tương'' với ai
Mà sao chả thấy đoái hoài ''tương'' em..?
Chiều chiều em đứng sau rèm
Mong anh mởi mắt...đâu thèm sang chơi
 
HiHi...chúc ông anh tương mãi cũng có ngày chộp được...sáo nghe.!
                     Thái Anh

_____________________________





THÁI ANH

(trả lời: nguyễn thế duyên)


















ThanhThanhKhiet

titleAndStar(1455,0,false,false,"","")
VIP



Bài viết đã đăng: 1455
Gia nhập ngày: 27.2.2008
Hiện trạng: offline
quote:

Trích đoạn: nguyễn thế duyên

Liệu em còn nhớ tôi không?
Rượu chưa được uống, người không thấy người
Đâu nào những đóa hoa tươi
Chỉ sương Đà lạt trong tôi mịt mù
Hiu hiu một ngọn gió thu
Em xa xa lắm mịt mù trong tôi
Bao giờ gặp được người ơi?



Nhớ người từ sáng đến trưa
Từ trưa đến tối vẫn chưa hết này
Hoa tươi cũng để sẵn đây
Rửng hoa Dalạt chất đầy lều em
Hanoi tuy có xa săm
Hai giờ bay đến là thăm được rồi
Sao người lại nói xa xôi....
 
T.T.K.8.8.2008
 

&lt; Sửa đổi bởi: ThanhThanhKhiet -- 8.8.2008 0:21:42 &gt;

_____________________________



_____________________________

Hoa nở yên lành trong vắng lăng.

(trả lời: nguyễn thế duyên)

















Mâychiều

titleAndStar(116,0,false,false,"","")
Bạn Thâm Giao


 

Bài viết đã đăng: 116
Gia nhập ngày: 29.7.2008
Hiện trạng: offline





Bác Duyên 'đại náo' Quán Thơ

                                
                                        MâyChiều.

 Quán thơ ta biết bao lời tình tứ
Nghĩa nhân từ, thắm thiết trái tim thơ
Ở nơi đây bao nỗi buồn nhân thế
Bác một mình gánh vác, trải hồn thơ.

Bước chân qua một ngày ai hờ hững
Xin một lần nhớ mãi đến bác Duyên
Mối tơ duyên, tình thơ bác gửi trọn
Để người về, ấm ấp những vòng tay.



(MâyChiều sợ bị khép tội vô lễ nên vẫn gọi  nhà thơ bằng bác, kính mong nhà thơ đừng đốt thơ nhé. Nhưng biết đâu ngày mai MâyChiều  lại được bác gửi cho 1 bài thơ vì ''bị'' Mây chiều gọi là ''bác thơ '')




&lt; Sửa đổi bởi: Mâychiều -- 8.8.2008 0:37:45 &gt;

(trả lời: ThanhThanhKhiet)





















 tốc truy cập: 0.703
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-09 06:21:20nguyễn thế duyên>
   Nói với Liên Thơ
 
Sao lúc nào tôi cũng thấy nhỏ nhoi
Trước biển lòng em gầm gào sóng vỗ?
Bao nhiêu lần tôi viết rồi lại bỏ
Viết gì đây?
                  Cô gái của tôi
 
Tình yêu em như biển mặn mòi
Con sóng cuộn xô mãi bờ hoài vọng
Tôi không biết bao đêm rồi em khóc
Để hôm sau gạt nước mắt lại cười
 
Liên Thơ ơi!
Tôi thương em không thể nói thành lời
Thơ tôi viết đã trở thành vô nghĩa
Thơ tôi viết không thể nào san sẻ
Những nỗi đau thầm kín trong em
 
Tôi biết em cố nén nỗi đau riêng
Để trải lòng mình cho bè bạn
Em cứng rắn làm tôi đau vô hạn
Bờ vai nào?
        Cho em gục đầu
               Để em khóc em ơi
 
Em vui
Em cười
Mà sao tôi
Vẫn nghe thấy những lời thổn thức
Câu thơ ẩn bao điều chua sót
Đọc thơ em thấy vị mặn trên môi
 
Tôi ước sao được nghe tiếng em cười
Một tiếng cười thanh thản
Và biển lòng em không còn dậy sóng
Em dang tay san sẻ những niềm vui
                    9-8-2008
 
 
















RE: Nói với Liên thơ - 9.8.2008 6:13:02   





Liên Thơ

titleAndStar(1542,0,false,false,"","")
VIP



Bài viết đã đăng: 1542
Gia nhập ngày: 15.11.2007
Đến từ: Đà Nẵng
Hiện trạng: offline


quote:

Trích đoạn: nguyễn thế duyên
 Nói với Liên Thơ
 
Sao lúc nào tôi cũng thấy nhỏ nhoi
Trước biển lòng em gầm gào sóng vỗ?
Bao nhiêu lần tôi viết rồi lại bỏ
Viết gì đây?
            Cô gái của tôi

Tình yêu em như biển mặn mòi
Con sóng cuộn xô mãi bờ hoài vọng
Tôi không biết bao đêm rồi em khóc
Để hôm sau gạt nước mắt lại cười

Liên Thơ ơi!
Tôi thương em không thể nói thành lời
Thơ tôi viết đã trở thành vô nghĩa
Thơ tôi viết không thể nào san sẻ
Những nỗi đau thầm kín trong em

Tôi biết em cố nén nỗi đau riêng
Để trải lòng mình cho bè bạn
Em cứng rắn làm tôi đau vô hạn
Bờ vai nào?
  Cho em gục đầu
         Để em khóc em ơi

Em vui
Em cười
Mà sao tôi
Vẫn nghe thấy những lời thổn thức
Câu thơ ẩn bao điều chua xót
Đọc thơ em thấy vị mặn trên môi

Tôi ước sao được nghe tiếng em cười
Một tiếng cười thanh thản
Và biển lòng em không còn dậy sóng
Em dang tay san sẻ những niềm vui
              9-8-2008
Trái tim anh
         Yêu kính tặng thi huynh Nguyễn Thế Duyên!
Bao bạn bè đã đọc thơ em vội vã
Bao người đã đi qua em lặng lẽ
Bao người đã đi qua em thờ ơ
Trôi xuôi ...ơi hỡi buồn tênh...
 
Chỉ có anh là đứng lại
Nhìn vào mắt em mỉm cười
Cầm bàn tay em lạnh toát
Ấp lên môi nồng mà hôn
Ấp lên mắt thương  mà khóc
Trái tim cảm thông bảo bọc mọi kiếp người!
 
Cho em mượn anh một phút giây này
Cho em vay nửa giờ thương cảm
Em sẽ trả cho đời ngàn ánh sáng
Từ tình anh trái tim thấu đáo chuyện lòng
Đập mãi trong  em dẫu dù không hẹn ước!
             Lê Minh Liên Thanh Thơ
         6 giờ ngày cuối tuần,9/8/2008


Trái tim anh,trái tim em
Chỉ có một chỗ cho bóng hình yêu dấu
Nhưng không bao giờ hết chỗ
Cho muôn vạn kiếp người thương...
          Liên Thơ kính tặng
               9/8/2008

Đính kèm (1)

&lt; Sửa đổi bởi: Liên Thơ -- 9.8.2008 6:26:36 &gt;

_____________________________

Đăng nhập để trả lời
0
Nói với một nàng sáo
    sắp sang sông
 
     Ơ kìa ai khảo mà xưng
Tơ duyên trên mạng có chừng ấy thôi
     Vả chăng tôi đã nói rồi    "1"
Cầm tinh con nhện tôi ngồi chăng tơ
     Hết Thanh Khiết- đến Liên thơ
Thái anh cũng đã bây giờ đến em
     Thơ tình tôi gửi người xem
Là mong thắp một niềm tin cuộc đời
     Người góc bể-
                       Kẻ chân trời
Thơ tình âu một nụ cười vẩn vơ
     Nhưng mà thắp sáng ước mơ
Nhưng mà đắp ấm những giờ quạnh hiu
     Đọc thơ tôi nhớ một điều
Lòng tôi ấm áp bao nhiêu cho vừa
     Sáo ơi sắp sang sông chưa?
Để tôi viết sẵn bài thơ chúc mừng
     Than ôi chẳng một chữ đồng
Thơ mừng sao có hai dòng lệ rơi?
 
                 Anh đồ 
 

Đăng nhập để trả lời
0
Đêm trăng nói chuyện
  với Hàn mặc Tử
 
Đêm nay trăng sáng quá
Đi ngủ thì tiếc trăng
Giở thơ ông ra đọc
Lòng cảm thấy bâng khuâng
 
Sao nhỉ trăng đẹp thế
Ông biến trăng thành ma
"Sóng soãi trên cành liễu"
Tôi nghe lòng sót sa
 
Sao ông bán trăng đi
Trăng với ông hận gì?
Hay nhìn trăng ông nhớ
Một mối tình cuồng si?
 
Giở thơ ông ra đọc
Thấy vầng trăng bật khóc
Mùa xuân ông lỡ gặp       "1"
Ông trốn cả mùa xuân
 
Tôi đã bao nhiêu lần
Đọc thơ ông thấy sợ
Một tiếng gào đâu đó
Tắt nghẹn lưng chừng trời
 
Hãy ngủ đi ông ơi
Trời với ông bạc bẽo
Đời với ông nồng nàn
Mộ ông thông hát mãi
Tên ông theo thời gian
          16-6-2008
     Viết nhân đọc lại Hàn mặc Tử
 
"1"  Khách xa lỡ gặp mùa xuân chín
                   Hàn mặc tử
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-14 12:53:54nguyễn thế duyên>
Nụ hôn và trời thu
                 Gửi Thanh thanh Khiết
     Liệu em còn nhớ tôi không?
Rượu chưa được uống người không thấy người
     Hoa tươi chẳng thấy hoa tươi
Chỉ sương Đà lạt trong tôi mịt mù
     Hiu hiu một ngọn gió thu
Em xa xa lắm mịt mù trong tôi
     Bao giờ mới gặp người ơi
Để tôi dịu nỗi đơn côi trong hồn
     Duyên tôi mỏng tựa cánh chuồn  "1"
Câu thơ xưa đọng nỗi buồn thời nay
     Đồi thông ai thả thơ bay
Để tôi ở tận ngoài này ngóng theo
     Tình tôi là một cánh bèo
Theo câu hát cứ dạt theo một người
     Bao giờ chén rượu trao tôi
Mắt lắng trong mắt làn môi đi tìm
     Hãy lặng im
                  Hãy lặng im
Nụ hôn lằng lặng nhấn chìm trời thu
                      Hà nội  15-8-2008
 
"1"  Phận mình mỏng tựa cánh chuồn
                                Kiều
      
 

















ThanhThanhKhiet

titleAndStar(1496,0,false,false,"","")
VIP



Bài viết đã đăng: 1496
Gia nhập ngày: 27.2.2008
Hiện trạng: offline


quote:

Trích đoạn: nguyễn thế duyên

  Nụ hôn và trời thu
               Gửi Thanh thanh Khiết
   Liệu em còn nhớ tôi không?
Rượu chưa được uống người không thấy người
   Hoa tươi chẳng thấy hoa tươi
Chỉ sương Đà lạt trong tôi mịt mù
   Hiu hiu một ngọn gió thu
Em xa xa lắm mịt mù trong tôi
   Bao giờ mới gặp người ơi
Để tôi dịu nỗi đơn côi trong hồn
   Duyên tôi mỏng tựa cánh chuồn  "1"
Câu thơ xưa đọng nỗi buồn thời nay
   Đồi thông ai thả thơ bay
Để tôi ở tận ngoài này ngóng theo
   Tình tôi là một cánh bèo
Theo câu hát cứ dạt theo một người
   Bao giờ chén rượu trao tôi
Mắt lắng trong mắt làn môi đi tìm
   Hãy lặng im
                Hãy lặng im
Nụ hôn lằng lặng nhấn chìm trời thu
                    Hà nội  15-8-2008

"1"  Phận mình mỏng tựa cánh chuồn
                              Kiều
     

Trời thu

Đường xa gửi gió tới người
“Hoa lòng” một đoá còn tươi sắc hồng
Mong cho hoa mãi thơm nồng
Để người đỡ phải ngóng trông_ thôi buồn

Hồn ai giông bão mưa nguồn
Hồn ai lặng lẽ rơi tuôn giọt sầu

Đường xa mù mịt vó câu
Dù” trời thu” đấy biết đâu mà tìm

Tình thơ ghé bến thuyền duyên
Cũng vui mộng ảo cũng nên thân tình
                     T.T.K.15.8.2008 


&lt; Sửa đổi bởi: ThanhThanhKhiet -- 15.8.2008 20:57:41 &gt;

_____________________________
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-16 04:41:31nguyễn thế duyên>
Gửi Hồng Sang
Bạn đến viếng mẹ tôi
Dùng bản nhạc thay lời
Bức tranh thay hương khói
Khiến lòng tôi bồi hồi
 
Chữ tình là vậy đấy
Có cần chi nhiều lời
Nửa đời thêm bạn mới
Cuối đời thêm niềm vui
 
Tôi buồn không gặp bạn
Thăm thẳm cánh chim trời
Biết bạn cô đơn lắm
Thơ sao thay tiếng người
 
Thương bạn cuối chân trời
Mồ mẹ không được đắp
Mồ mẹ không được khóc
Ăn năn cả cuộc đời
 
Lại mùa vu lan nữa
Âm thầm nước mắt rơi
Bao giờ dòng lệ ấy
Tưới mồ mẹ mẹ ơi?
 
Đất Việt xa vời vợi
Chim Việt đậu cành nam
Nước mắt người xa xứ
Khiến tim tôi bàng hoàng
              Hà Nội 15-8-2008
Cám ơn bạn đã đến viếng mẹ tôi. Xin lỗi vì bây giờ mới đáp lễ được
 
 
 

















/16/2008 3:20:02 AM",0,0,0,385195,183)


hongsang

titleAndStar(888,0,false,false,"","")
Mạnh thường quân



Bài viết đã đăng: 888
Gia nhập ngày: 2.5.2007
Hiện trạng: online
Mến  chào  làm  quen  Nguyễn  Thế  Duyên  [sm=beerchug.gif]
 
Có  ai  hỏi  trên  đời  gì  cao  cả
Con  đáp  rằng  lòng  Mẹ  Mẹ  hiền  ơi
Lòng  Mẹ  bao  la  như  Biển  mù  khơi
Trong  vũ  trụ  không  gì  so sánh  được
Lòng  Mẹ  hiền  như  Biển  kia  đầy  nước
Luân  chuyển  hoài  nhưng  chẳng  bao  giờ  vơi
Lòng  Mẹ  hiền  như  những  ánh  sao  trời
Soi  sáng  lúc  đời  con  đang  tăm  tối.
 
HS

Đăng nhập để trả lời
0

    Lại tương tư
     Em là bong bóng xà phòng
Tôi xin là chút nắng hồng ban mai
     Làm ngời lên sắc em cười
Làm làn môi ấy hé lời nhớ mong
     Đừng làm con sáo sang sông
Dù sáo sổ lồng tôi vẫn quặn đau
     Nếu mà ta bén duyên nhau
Tay áo tôi rộng sáo vào sáo ơi     "1"
     Nắng mưa đâu chỉ tại trời
Tháng bảy mưa tại vì tôi nhớ nàng
     Vợ chồng Ngâu hợp mới tan
Còn tôi với nàng đã gặp nhau đâu
     Bao giờ mới phải lòng nhau
Để nàng cởi yếm bắc cầu tôi sang
     Sông Tương cứ chảy bẽ bàng
Để mặc một chàng cứ đứng ngẩn ngơ
     Đâu là thực?
                      Đâu là mơ?
Lẽ nào tôi chết bên bờ sông Tương
 
                      5- 8 -2008
                       Anh đồ
"1" Vàng ảnh vàng anh
     Có phải vợ anh
     Chui vào tay áo
            Tấm cám



















RE: Lại tương tư - 6.8.2008 0:12:40   




Mâychiều

titleAndStar(116,0,false,false,"","")
Bạn Thâm Giao


 

Bài viết đã đăng: 116
Gia nhập ngày: 29.7.2008
Hiện trạng: offline






Ai Là....            
                                  MâyChiều. 

Ai là bong bóng xà phòng
Để anh ước nguyện nắng hồng ươm mơ
Để Ngâu rớt xuống giọt thơ
Để anh ôm mối tương tư giọt buồn.
Hỡi cô nàng ấy nơi mô
Giật mình đánh tiếng bắc cầu sông Tương
Có thương thì hãy chung đường
Đừng vui thì đậu, khi buồn lại bay
Ai ơi có tỏ có hay
Đừng để chàng ''chết '' bên này sông Tương....


(Mâychiều sẽ nhờ cả chị Thái Anh gọi hộ nữa
. Mong  ''thợ thơ '' đừng giận Mâychiều vì đã lanh chanh nhé )
 




&lt; Sửa đổi bởi: Mâychiều -- 6.8.2008 14:27:30 &gt;

(trả lời: nguyễn thế duyên)













hoangau

titleAndStar(913,0,false,false,"","")
Mạnh thường quân



Bài viết đã đăng: 913
Gia nhập ngày: 12.10.2007
Đến từ: Hà Nội
Hiện trạng: offline
       Lại tương tư

     Em là bong bóng xà phòng
Tôi xin là chút nắng hồng ban mai
     Làm ngời lên sắc em cười
Làm làn môi ấy hé lời nhớ mong
     Đừng làm con sáo sang sông
Dù sáo sổ lồng tôi vẫn quặn đau
     Nếu mà ta bén duyên nhau
Tay áo tôi rộng sáo vào sáo ơi     "1"
     Nắng mưa đâu chỉ tại trời
Tháng bảy mưa tại vì tôi nhớ nàng
     Vợ chồng Ngâu hợp mới tan
Còn tôi với nàng đã gặp nhau đâu
     Bao giờ mới phải lòng nhau
Để nàng cởi yếm bắc cầu tôi sang
     Sông Tương cứ chảy bẽ bàng
Để mặc một chàng cứ đứng ngẩn ngơ
     Đâu là thực?
                      Đâu là mơ?
Lẽ nào tôi chết bên bờ sông Tương
 
                      5- 8 -2008
                       Anh đồ
"1" Vàng ảnh vàng anh
     Có phải vợ anh
     Chui vào tay áo
            Tấm cám
 
 
Ai Là....            
                                MâyChiều. 

Ai là bong bóng xà phòng
Để anh ước nguyện nắng hồng ươm mơ
Để Ngâu rớt xuống giọt thơ
Để anh ôm mối tương tư giọt buồn.
Hỡi cô nàng ấy nơi mô
Giật mình đánh tiếng bắc cầu sông Tương
Có thương thì hãy chung đường
Đừng vui thì đậu, khi buồn lại bay
Ai ơi có tỏ có hay
Đừng để chàng ''chết '' bên này sông Tương....


(Mâychiều sẽ nhờ cả chị Thái Anh gọi hộ nữa. Mong  ''thợ thơ '' đừng giận Mâychiều vì đã lanh chanh nhé )
 
 

Em là bong bóng xà phòng
Chút tình bảy sắc ngời trong nắng hồng.
Đất trời khoáng đạt mênh mông
Bay cùng ngọn gió cho lòng thảnh thơi.
 
Xin đừng gọi sáo người ơi
Sáo không biết hót những lời nhớ mong.
Vui buồn sáo vẫn sang sông
Sáo không trú ngụ trong lồng ... áo đâu  [:D]...
 
Sông Tương dù cạn dù sâu
Lòng người đã bắc chiếc cầu Quán Thơ.
Cho dù là thực là mơ
Cũng xin đừng chết bên bờ sông Tương
 
 
 


_____________________________

Zai ziếc là phù du
Thầy u là mãi mãi !

"Nhà trẻ": http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=353773
"Chat room": http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=345893
"Phòng khám Răng-Hàm-Lưỡi": http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=368413

(trả lời: nguyễn thế duyên)


















lá chờ rơi

titleAndStar(1926,0,false,false,"","")
VIP


 

Bài viết đã đăng: 1926
Gia nhập ngày: 29.6.2005
Đến từ: 6 tháng bên đông 6 tháng đoài
Hiện trạng: offline
 

quote:


Trích đoạn Nguyễn Thế Duyên :
 
      Thơ gửi lá chờ rơi
          
 
            Ngũ thập niên tiền nhị thập thôi “1”
         Bác còn trẻ lắm Lá chờ rơi
Uy Viễn tuổi này còn thêm thiếp  “2”
Làm sao bác  dễ chịu thua người
Lá mới chớm hoe sao đã rụng
Ba thứ lăng nhăng thiếu một thôi   “3”
Có trà, có rượu trong thơ ấy
Nhưng mà “Ứ Hự”lặn đâu rồi?       “4”
                                          Ôi! ! !
 
                                    12-5 -2008
 
“1”   Nguyễn công Trứ năm 73 tuổi cưới một nàng thiếp.Đêm tân hôn, tân nương hỏi tân lang năm        nay chàng bao nhiêu tuổi ông trả lời: Ngũ thập niên tiền nhị thập tam – Năm mươi năm trước ta mới có hai mươi  ba tuổi. Còn bác  50 năm trước mới có hai mươi tuổi.Còn trẻ chán
 “2” Nguyễn công Trứ sinh ở làng Uy Viễn nên dân gian thường gọi là Uy Viễn tướng công
“3”       Một trà một rượu một đàn bà
            Ba thứ lăng nhăng nó quấy ta
            Chừa được thứ nào hay thứ ấy
           Có chăng chừa rượu với chừa trà
                                         Tú Xương
“4” Lấy trong câu thơ của Nguyễn công Trứ
             Giang sơn một gánh giữa đồng
      Thuyền quyên Ứ Hự, anh hùng nhớ không?
           
 
thân gửi bạn Nguyễn Thế Duyên,
 
vì cố ý bỏ quán bỏ nhà nên ít khi ghé lại. Vả lại lúc sau này bận việc lung tung mà thư quán lại khó vào, thành ra nhận thư bạn quá chậm trễ. Xin thứ lỗi, thứ lỗi.

CHỊU PHẠT ĐÒN
 
Lỗi này phải chịu phạt đòn thôi
Bỏ quán lâu ngày thư lạc rơi
Uy Viễn nhiều duyên nên lắm thiếp 
Chờ Rơi kém phận khó theo người
Tạ tình bạn ngọc là duy nhứt
Cám cảnh duyên già vẫn lẻ đôi
Trà rượu ngỏa nguê xong ngủ quách
Hỏi chi « ứ hự » đến đâu rồi?       “1”

Lá chờ rơi 07/08/08
 
« 1 »
Về cụ Nguyễn thì nhớ dường như giai thoại là :
 
Lúc cụ bị thất sũng đang trên đường đi lưu đày vẫn mang theo ban hát cô đầu gồm một nghệ sĩ đánh đàn và cô gái ca ngâm sĩ. Đang đi giữa đường, giữa hai trạm nghỉ chân, cụ vờ bỏ quên gì đó ở trạm trước rồi bảo anh đánh đàn trở về đó lấy hộ. Còn lại mình cụ với cô gái đẹp giữa đồng. Cụ làm gì cô ấy quả tình không ai biết ! Nhưng về sau, khi cụ được phục chức, rước một ban hát đến trong một bữa tiệc vui, cô ả đào lại là người xưa, nhận ra cụ, muốn nhắc cho cụ nhớ, nên nghĩ ra hai câu ấy và ngâm lên :
 
Giang sơn một gánh giữa đồng
Thuyền quyên ‘ứ hự » anh hùng nhớ chăng ?
 
Cụ nghe và nhớ lại, nên gọi vào và nhận ra người cũ… nhưng giai thoại không cho biết có màn ‘ứ hự’ nào mới hay không !
 
Còn đây là toàn bài ca trù :
 
GIÀ CƯỚI NÀNG HẦU
 
Trẻ tạo hóa ngẩn ngơ lắm việc,
Già Nguyệt ông cắc cớ trêu nhau.
Kià những người mái tuyết đã phau phau,
Run rẩy kẻ tơ đào còn manh mảnh.
Trong trướng gấm ngọn đèn hoa nhấp nhánh,
Nhất tọa lê hoa áp hải đường.
Từ đây là tạc đá, ghi vàng.
Bởi đâu trước lựa tơ, chắp chỉ.
Tân nhân dục vấn lang niên kỷ,
Ngũ thập niên tiền nhị thập tam.
Tình đã chung lứa cũng phải vàm,
Suốt kim cổ lấy làm phận sự,
Trong trần thế duyên duyên, nợ nợ,
Duyên cũng đành mà nợ cũng đành.
Xưa nay mấy kẻ đa tình,
Lão Trần là một với mình là hai.
Càng già, càng dẻo, càng dai !
Nguyễn-Công-Trứ
 

_____________________________

Vui với nàng thơ lúc bạc đầu
Yêu nhiều yêu ít vẫn tình sâu
Lúc cạn tứ hay toan úp cốc
Khi say vần đẹp lại nghiêng bầu ...

(trả lời: nguyễn thế duyên)















ThanhThanhKhiet

titleAndStar(1455,0,false,false,"","")
VIP



Bài viết đã đăng: 1455
Gia nhập ngày: 27.2.2008
Hiện trạng: offline


quote:

Trích đoạn: nguyễn thế duyên

   Lại tương tư
Em là bong bóng xà phòng
Tôi xin là chút nắng hồng ban mai
Làm ngời lên sắc em cười
Làm làn môi ấy hé lời nhớ mong
Đừng làm con sáo sang sông
Dù sáo sổ lồng tôi vẫn quặn đau
Nếu mà ta bén duyên nhau
Tay áo tôi rộng sáo vào sáo ơi     "1"
Nắng mưa đâu chỉ tại trời
Tháng bảy mưa tại vì tôi nhớ nàng
Vợ chồng Ngâu hợp mới tan
Còn tôi với nàng đã gặp nhau đâu
Bao giờ mới phải lòng nhau
Để nàng cởi yếm bắc cầu tôi sang
Sông Tương cứ chảy bẽ bàng
Để mặc một chàng cứ đứng ngẩn ngơ
Đâu là thực?
                  Đâu là mơ?
Lẽ nào tôi chết bên bờ sông Tương

                  5- 8 -2008
                   Anh đồ
"1" Vàng ảnh vàng anh
Có phải vợ anh
Chui vào tay áo
        Tấm cám

Thanhthanhkhiet xin phép hoạ dùm "ai đó" của nguyễn thế duyên nhé
 
Sông tương nước chẩy lững lờ
Đầu sông anh thả giây tơ cuối dòng
 
Hai ta thư quán vui chung
Bao ngày luống những sống trong đợi chờ
Dù cho là thật hay mơ
Hai ta mãi đứng bên bờ sông tương...
 
T.T.K.7.8.2008

&lt; Sửa đổi bởi: ThanhThanhKhiet -- 8.8.2008 7:51:57 &gt;

_____________________________

Hoa nở yên lành trong vắng lăng.

(trả lời: nguyễn thế duyên)















Mâychiều

titleAndStar(116,0,false,false,"","")
Bạn Thâm Giao


 

Bài viết đã đăng: 116
Gia nhập ngày: 29.7.2008
Hiện trạng: offline



          
Các nàng Sáo ơi, xin đừng.....tương tư nhé





quote:

Trích đoạn: nguyễn thế duyên

Nói với các bạn nữ trong diễn đàn




Tôi mong bạn đừng giận
Nếu có một hôm nào
Giở thơ tôi bạn thấy
Tôi yêu bạn biết bao

Dù bạn tuổi bẩy mươi
Cũng xin đừng giận dữ
Khi những lời tôi trao
Đầy những lời tình tứ

Tôi biết bạn qua thơ
Mà thơ thì không tuổi
Với tôi bạn mãi mãi
Ở tuổi vừa đôi mươi

Yêu chỉ là cớ thôi
Để thơ tôi cất lời
Tình yêu mà biến mất
Thơ còn không bạn ơi?
Chữ yêu nghĩa rộng lắm
Mênh mông hơn biển khơi
           Hà nội 23 -6 -2008




Tình Thơ....

                         MâyChiều

Chữ ''Yêu'' vút tận trời cao
Chữ '' Thương'' ta trải biết bao nhiêu tình
''Nghĩa'' này mang lại đời xanh
Nụ cười ta lượm, thơ tình ta trao.

.





&lt; Sửa đổi bởi: Mâychiều -- 7.8.2008 11:44:50 &gt;

(trả lời: ThanhThanhKhiet)













RE: Lại tương tư - 7.8.2008 13:29:48   


 

Bài viết đã đăng: 116
Gia nhập ngày: 29.7.2008
Hiện trạng: offline
 Lại tương tư

     Em là bong bóng xà phòng
Tôi xin là chút nắng hồng ban mai
     Làm ngời lên sắc em cười
Làm làn môi ấy hé lời nhớ mong
     Đừng làm con sáo sang sông
Dù sáo sổ lồng tôi vẫn quặn đau
     Nếu mà ta bén duyên nhau
Tay áo tôi rộng sáo vào sáo ơi     "1"
     Nắng mưa đâu chỉ tại trời
Tháng bảy mưa tại vì tôi nhớ nàng
     Vợ chồng Ngâu hợp mới tan
Còn tôi với nàng đã gặp nhau đâu
     Bao giờ mới phải lòng nhau
Để nàng cởi yếm bắc cầu tôi sang
     Sông Tương cứ chảy bẽ bàng
Để mặc một chàng cứ đứng ngẩn ngơ
     Đâu là thực?
                      Đâu là mơ?
Lẽ nào tôi chết bên bờ sông Tương

                      5- 8 -2008
                       Anh đồ
"1" Vàng ảnh vàng anh
     Có phải vợ anh
     Chui vào tay áo
            Tấm cám


Ai Là....            
                                    MâyChiều. 

Ai là bong bóng xà phòng
Để anh ước nguyện nắng hồng ươm mơ
Để Ngâu rớt xuống giọt thơ
Để anh ôm mối tương tư giọt buồn.
Hỡi cô nàng ấy nơi mô
Giật mình đánh tiếng bắc cầu sông Tương
Có thương thì hãy chung đường
Đừng vui thì đậu, khi buồn lại bay
Ai ơi có tỏ có hay
Đừng để chàng ''chết '' bên này sông Tương....


(Mâychiều sẽ nhờ cả chị Thái Anh gọi hộ nữa. Mong  ''thợ thơ '' đừng giận Mâychiều vì đã lanh chanh nhé ) 
 

Em là bong bóng xà phòng
Chút tình bảy sắc ngời trong nắng hồng.
Đất trời khoáng đạt mênh mông
Bay cùng ngọn gió cho lòng thảnh thơi.

Xin đừng gọi sáo người ơi
Sáo không biết hót những lời nhớ mong.
Vui buồn sáo vẫn sang sông
Sáo không trú ngụ trong lồng ... áo đâu  [:D]...

Sông Tương dù cạn dù sâu
Lòng người đã bắc chiếc cầu Quán Thơ.
Cho dù là thực là mơ
Cũng xin đừng chết bên bờ sông Tương

hoangau 
_____________________________

Zai ziếc là phù du
Thầy u là mãi mãi !


 Sáo Ơi....
                          MâyChiều

Sáo ơi, sao nỡ phũ phàng
Để ngâu rớt xuống thơ chàng mãi sao
Mùa này tháng bảy vắng Sao
Xin đừng để vắng ngọt ngào lời yêu
Sông Tương, chàng ngóng sớm chiều
Xin em chớ để chàng liều '' chết '' nghe
Buồn vui em gởi thơ đều
Để chàng biết lối, không sầu tương tư....








&lt; Sửa đổi bởi: Mâychiều -- 7.8.2008 13:32:18 &gt;

(trả lời: hoangau)
















thaianh49

titleAndStar(818,0,false,false,"","")
Mạnh thường quân


 

Bài viết đã đăng: 818
Gia nhập ngày: 22.7.2007
Hiện trạng: online
    Lại tương tư
     Em là bong bóng xà phòng
Tôi xin là chút nắng hồng ban mai
     Làm ngời lên sắc em cười
Làm làn môi ấy hé lời nhớ mong
     Đừng làm con sáo sang sông
Dù sáo sổ lồng tôi vẫn quặn đau
     Nếu mà ta bén duyên nhau
Tay áo tôi rộng sáo vào sáo ơi     "1"
     Nắng mưa đâu chỉ tại trời
Tháng bảy mưa tại vì tôi nhớ nàng
     Vợ chồng Ngâu hợp mới tan
Còn tôi với nàng đã gặp nhau đâu
     Bao giờ mới phải lòng nhau
Để nàng cởi yếm bắc cầu tôi sang
     Sông Tương cứ chảy bẽ bàng
Để mặc một chàng cứ đứng ngẩn ngơ
     Đâu là thực?
                      Đâu là mơ?
Lẽ nào tôi chết bên bờ sông Tương
 
                      5- 8 -2008
                       Anh đồ
"1" Vàng ảnh vàng anh
     Có phải vợ anh
     Chui vào tay áo
            Tấm cám

Chả biết anh ''tương'' với ai
Mà sao chả thấy đoái hoài ''tương'' em..?
Chiều chiều em đứng sau rèm
Mong anh mởi mắt...đâu thèm sang chơi
 
HiHi...chúc ông anh tương mãi cũng có ngày chộp được...sáo nghe.!
                     Thái Anh

_____________________________





THÁI ANH

(trả lời: nguyễn thế duyên)


















ThanhThanhKhiet

titleAndStar(1455,0,false,false,"","")
VIP



Bài viết đã đăng: 1455
Gia nhập ngày: 27.2.2008
Hiện trạng: offline
quote:

Trích đoạn: nguyễn thế duyên

Liệu em còn nhớ tôi không?
Rượu chưa được uống, người không thấy người
Đâu nào những đóa hoa tươi
Chỉ sương Đà lạt trong tôi mịt mù
Hiu hiu một ngọn gió thu
Em xa xa lắm mịt mù trong tôi
Bao giờ gặp được người ơi?



Nhớ người từ sáng đến trưa
Từ trưa đến tối vẫn chưa hết này
Hoa tươi cũng để sẵn đây
Rửng hoa Dalạt chất đầy lều em
Hanoi tuy có xa săm
Hai giờ bay đến là thăm được rồi
Sao người lại nói xa xôi....
 
T.T.K.8.8.2008
 

&lt; Sửa đổi bởi: ThanhThanhKhiet -- 8.8.2008 0:21:42 &gt;

_____________________________



_____________________________

Hoa nở yên lành trong vắng lăng.

(trả lời: nguyễn thế duyên)

















Mâychiều

titleAndStar(116,0,false,false,"","")
Bạn Thâm Giao


 

Bài viết đã đăng: 116
Gia nhập ngày: 29.7.2008
Hiện trạng: offline





Bác Duyên 'đại náo' Quán Thơ

                               
                                       MâyChiều.

 Quán thơ ta biết bao lời tình tứ
Nghĩa nhân từ, thắm thiết trái tim thơ
Ở nơi đây bao nỗi buồn nhân thế
Bác một mình gánh vác, trải hồn thơ.

Bước chân qua một ngày ai hờ hững
Xin một lần nhớ mãi đến bác Duyên
Mối tơ duyên, tình thơ bác gửi trọn
Để người về, ấm ấp những vòng tay.



(MâyChiều sợ bị khép tội vô lễ nên vẫn gọi  nhà thơ bằng bác, kính mong nhà thơ đừng đốt thơ nhé. Nhưng biết đâu ngày mai MâyChiều  lại được bác gửi cho 1 bài thơ vì ''bị'' Mây chiều gọi là ''bác thơ '')




&lt; Sửa đổi bởi: Mâychiều -- 8.8.2008 0:37:45 &gt;

(trả lời: ThanhThanhKhiet)



Hai người đứng ở hai đầu
Tôi xin làm một chiếc cầu được không?
Sông Tương nước chảy ngược dòng
Xin hai người chớ lội dòng sông Tương[;)][;)][;)]
ATT






















Vịnh Ánh Trăng
ĐÊM ĐÔNG
Tại Anh
Đăng nhập để trả lời
0
Bác Duyên 'đại náo' Quán Thơ


MâyChiều.

Quán thơ ta biết bao lời tình tứ
Nghĩa nhân từ, thắm thiết trái tim thơ
Ở nơi đây bao nỗi buồn nhân thế
Bác một mình gánh vác, trải hồn thơ.

Bước chân qua một ngày ai hờ hững
Xin một lần nhớ mãi đến bác Duyên
Mối tơ duyên, tình thơ bác gửi trọn
Để người về, ấm ấp những vòng tay.
Bác Duyên 'đại náo' Quán Thơ

                              
                                      MâyChiều.

 Quán thơ ta biết bao lời tình tứ
Nghĩa nhân từ, thắm thiết trái tim thơ
Ở nơi đây bao nỗi buồn nhân thế
Bác một mình gánh vác, trải hồn thơ.

Bước chân qua một ngày ai hờ hững
Xin một lần nhớ mãi đến bác Duyên
Mối tơ duyên, tình thơ bác gửi trọn
Để người về, ấm ấp những vòng tay.
------------Mây chiều
 
 
 
 
Hai người đứng ở hai đầu
Tôi xin làm một chiếc cầu được không?
Sông Tương nước chảy ngược dòng
Xin hai người chớ lội dòng sông Tương[;)][;)][;)]
ATT
 
 

Vườn thơ
 
Ai vào náo động chốn vườn thơ
Để vầng trăng đang sáng bỗng hoá mờ
E ấp sương che bờ môi thắm
Hương đêm loang bóng một giấc mơ
 
Ai vào náo động chốn vườn thơ
Chữ yêu trao mà dạ ngẩn ngơ
Cứ như pháo nổ ngày xuân ấy
Mầm xanh thức dậy lá non tơ
 
Ai vào náo động chốn vườn thơ
Nhớ nhung giấu kín giữa vườn thơ
Bơ vơ ngọn gió bơ vơ mãi
Một làn môi khao khát đợi chờ
 
 
Ai vào náo động chốn vườn thơ
Đề cho “ai “thương nhớ mong chờ
Thắp một chút tình trong mộng ảo
Bừng dậy nơi lòng chút mộng mơ
 
Đừng vào náo động chốn vườn thơ
Đừng làm xao xuyến trái tim mơ
Xin đừng viết nữa dòng tình tứ
Để chất đầy thêm gánh ưu tư
 
 
Mong người náo động vườn thơ
Mãi luôn giữ nhịp dòng thơ yêu đời
Hồn thơ
Mãi mãi
Sinh sôi…
 
T.T.K..30.10.2008
 
 


 

Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-01 15:57:19nguyễn thế duyên>
  Phơi yếm
Cố tình em phơi yếm nơi đây
Mà sao chàng ngốc lại không hay
Yếm em chưa giặt phơi đầu gió
Để hương trinh nữ thoảng men say
Cuối gió vài chàng ngây ngây đứng
Đôi giải yếm đào phơ phất bay
Phơi yếm những mong người đến trộm
Sao không hiểu ý- tiếc lắm thay
                   Hà ội 9-10-2008
        Viết theo lời tâm sự của hoangau
 
  


















 hoangau

titleAndStar(1094,0,false,false,"","")
VIP



Bài viết đã đăng: 1094
Gia nhập ngày: 12.10.2007
Đến từ: Hà Nội
Hiện trạng: online  
          GIỮ YẾM

Tung tin đồn nhảm khiếp thế này !  [:-]
Anh tức gì thì nói em hay ! 
Quả cũng có hôm ... quên không giặt
Thế là mấy bữa ... ủ hương say.
Khổ chàng cuối gió mơ trinh nữ
Tội kẻ giữa đường đợi yếm bay.
Đồ xịn vẫn xài, ai cho trộm !
Tung tin đồn nhảm khiếp thế này !

[:D][:D][:D]

_____________________________

Zai ziếc là phù du
Thầy u là mãi mãi !

"Nhà trẻ": http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=353773
"Chat room": http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=345893
"Phòng khám Răng-Hàm-Lưỡi": http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=368413

(trả lời: nguyễn thế duyên)






Đăng nhập để trả lời
0
chim bồ câu
 



 
 
Bồ câu thường sống thành đôi
Sao em chia chúng làm tôi thấy buồn
Một cánh chim đậu cô đơn
Con chim ấy chắc mỏi mòn ngóng trông
 
nguỹen the duyen
 
 
Bồ câu hiền dịu thông minh
Cánh chim mang lại hoà bình yên vui
Chim này thường sống thành đôi
Hôm nay buồn quá đang ngồi suy tư….
……
 
T.T.K.2.11.2008
 
 


Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-27 11:32:28ThanhThanhKhiet>
quote:

Trích đoạn: nguyễn thế duyên

Cánh chim và bầu trời
 
Anh-Một cánh đại bàng
Em -Bầu trời xanh thẳm
Anh -Cánh buồm vượt sóng
Em -Mênh mông trùng khơi
 
Bầu trời của ta ơi
Đừng nhỏ lại thành chiếc lồng chật hẹp
Nhốt một cánh chim khao khát tự do
 
Biển khơi của ta ơi
Đừng nhỏ lại thành chiếc hồ lặng sóng
Giam một cánh buồm mong sóng gió biển khơi
 
Hãy mở ra bầu trời
Để cánh đại bàng
Vượt lên gió bão
 
Hãy mở ra đại dương
Cho cánh buồm no gió
Đè lên đầu sóng dữ
Vươn mình đến những bến bờ xa
 
Không có bầu trời
Cánh đại bàng rũ trên bờ đá
 
Không có đại dương
Cánh buồm cô đơn
Rũ trên những cột buồm
 
Không!
Cánh đại bàng không thể thiếu bầu trời
Những cánh buồm không thể thiếu biển khơi
Anh không thể thiếu em
Nếu thiếu em, tất cả đều vô nghĩa
 
Nhưng em hãy là bầu trời
Để cánh chim anh bay lên dũng mãnh
Nhưng em hãy là biển khơi
Để cánh buồm anh đạp sóng
Để hai ta kiêu hãnh sống trên đời
 
nguyễn thế duyên
                     Hà nội 2-11-2008

:     Tôi một cánh chim sẻ
   Nhưng mơ bầu trời xanh
   Em sẽ là gì nhỉ? 
   Một giấc mơ mong manh
 


📎 birds_37
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-08 18:14:53nguyễn thế duyên>

Đợi

Em chờ ai?
Em đợi ai?
Đêm dừng lại
Chẳng nỡ trôi
Gió ngừng hát
Sương nhẹ phủ
Lơ đãng lá vàng buông mình rơi

Em chờ tôi?
em đợi tôi?
Đám mây vô định cuối chân trời
Mờ mờ ảo ảnh mờ sương khói
Một nỗi buồn mờ dâng chơi vơi

Em đừng chờ nữa
             Đừng đợi nữa
Bóng em chờ chết nửa hồn tôi
Xứ Lạng tôi thăm nàng Tô thị
Bỗng nghĩ đến em lại bùi ngùi

Sao tôi tàn nhẫn , tôi độc ác
gieo vào lòng em chút mong manh
Sao tôi lại tập làm thơ nhỉ
Để khổ lòng em chết lòng mình

Chao ôi! Một cây trúc xinh
Một mình đứng lặng ở đầu đình
Em chờ
Em đợi
Em chờ đợi
Để mình tôi mang tội
Tội trăm năm tôi xin gánh một mình

Một bài thơ
        Một chút ân tình
Bóng em chờ xiêu cả mái đình
Lòng tôi hoá đá trong ân hận
Một mối tình câm trong lặng thinh

                Hà nội 12-10-2008
















Bài viết đã đăng: 1700
Gia nhập ngày: 15.11.2007
Đến từ: Đà Nẵng
Hiện trạng: offline
          Em chờ...
                    “Chờ anh bơ tuổi em cao
                  Bơ răng em lợt má đào em phai”
                                        Dân ca
Em chờ cho hết ban mai
Đến trưa rồi đợi đến chiều...chiều đi
Vào đêm ...đêm chỉ thầm thì
Bình minh lại gọi...ánh hồng rủ rê
Sông buông  dòng chảy lững lờ
Núi khòm lưng ấp bóng mờ chân mây...
Từng giọt thời gian nhỏ tí tách
Vào đáy hang sâu thẳm bóng nhoà
Em chờ...em đợi...em hi vọng
Tạc dáng em yêu trong tim anh...
          Lê Minh Liên Thanh Thơ
             Đêm đầu tuần, 13/10/2008

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-11 15:29:38nguyễn thế duyên>
Bốn ngôi sao cô đơn
                    Tặng Thanh thanh Khiết
Em sao hôm
Còn anh sao mai
 
Em cô đơn
Còn anh lẻ loi
 
Chiều phương nam hoàng hôn em nhuộm tím
Đất phương bắc anh thắp hồng chân mây
 
Hai ngôi sao tìm nhau trên vòm trời
Anh với em tìm nhau trong cuộc đời
 
Thời gian vùn vụt trôi
Không gian vời xa xôi
Bao giờ hai ngôi sao gặp được?
Bao giờ em với anh thành đôi?
 
Hai ngôi sao ở hai phương trời
Anh với em ở hai đầu cuộc đời
Cùng ngóng, cùng trông ,cùng thương nhớ
Chỉ một mũi tên thần Vệ nữ
Mà cả đời hai đứa dõi về nhau
 
Chiều phương nam lấp lánh một vì sao
Cô quạnh giữa bầu trời vắng lặng
Em đứng đó nhìn về phương bắc
Thăm thẳm ánh mắt nhìn
                     Thăm thẳm trời đêm
 
Khi bình minh chưa lên
Khi chân mây chưa sáng
Trời phương bắc lẻ loi anh đứng
Thắp hồng lên chân mây phương nam
Bằng những khát khao, em có biết chăng em?
 
Sao Hôm và sao Mai
Hai vì sao của trời
Anh và em
Hai vì sao của đời
Bốn vì sao dựng nên thần Vệ nữ
Để tình yêu ngập tràn vũ trụ
Để mọi người luôn nhớ
Bốn vì sao cô đơn
                 Hà nội 19- 10-2008
 
    
 
 

















ThanhThanhKhiet

titleAndStar(1890,0,false,false,"","")
VIP


  
 
……Ta không biết,
               Một ngàn năm trước
Tre có xanh,
               xanh ngát như hôm nay

Ta chỉ biết một chiều thu xanh mát
Dưới bóng tre,em nói:''  muốn hôn anh ''
Ta tan rã trên môi em ngọt ngào
Nghe lao xao lá tre reo rì rào
Em thì thào khẽ nói “ Em yêu anh !
Đã yêu anh như từ ngàn năm trước“  

Ta không biết,
                một ngàn năm nữa...
Tre còn xanh,
                 xanh ngát như hôm nay !
                                   Sưu tầm

 

Thần vệ nữ
----
 
Trên hành tinh
Trước linh đài vệ nữ
Bùng lên
Ngọn lửa  lòng nhân
 
Của yêu thương
Khiêm nhường
Độ lượng
 
Trước linh đài vệ nữ
Huy hoàng
 Cây xanh trĩu quả
Ngọt lành
 Ngát hương hoa
Hoà bình
 
Trước linh đài Vệ nữ
Trái dất an hoà
 Vang mãi khúc tình ca…
…….
 
T.T.K.20.10.2008
 

_____________________________

Thanh Thanh Khiết
T.T.K.
_______________
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-13 18:30:47nguyễn thế duyên>
 Ngắm trăng Thu
                    Gửi ánh trăng thu
Tôi ngắm trăng hay tôi ngắm em?
Ánh trăng thu trải khắp mọi miền
Sao lòng tôi ánh trăng em không chiếu?
Để muôn đời nơi ấy mãi là đêm
 
Tôi yêu trăng hay tôi yêu em?
Không biết nữa lòng tôi thành vô định
Khi một vầng trăng thu lóng lánh
Trùng với tên em
             Nào tôi biết yêu ai
 
Có lẽ rằng tôi yêu cả hai
Yêu cả em và vầng trăng thu ấy
Sao mùa thu không ở lại
Để vầng trăng mãi mãi chiếu trong tôi
 
Chênh chếch vầng trăng ở cuối chân trời
Bàng bạc ánh trăng huyền ảo
Đêm tĩnh mịch hàng cây đang thay áo
Thấy trong lòng một tình yêu nhen lên
 
Một dáng người cùng vầng trăng dịu êm
 
                    Hà Nội mùa thu
 
 


















anhtrangthu

titleAndStar(890,0,false,false,"","")
Mạnh thường quân



Bài viết đã đăng: 890
Gia nhập ngày: 22.11.2007
Hiện trạng: offline
Ánh trăng mùa thu không riêng ai.
Sáng soi lặng lẽ giữa đêm dài
Gửi gắm nhân gian bao tâm sự
Lui dần trong ánh nắng ban mai

Thu đến âm thầm thu lại qua...
Trăng thu mãi mãi chẳng rời xa
Hờ hững bởi ai sao lại trách?
Trăng là của ai? Trăng của ta

***

Ai cũng muốn mình như trăng thu
Sáng trong huyền diệu giữa hoang vu
Được làm cảm hứng cho thi sỹ
Được cùng mây gió bước phiêu du.

Trăng Thu lại muốn chẳng là ai
Ảo - Thực mà chi lẫn lộn hoài.
Được yêu và cũng yêu say đắm
Nồng nàn ấm áp tựa ban mai...

(Làm khó nhau quá người ơi...[sm=8.gif][sm=8.gif][sm=8.gif])




Đính kèm (1)

&lt; Sửa đổi bởi: anhtrangthu -- 24.10.2008 22:04:29 &gt;

_____________________________



money is nothing but without money you are nothing
to love is nothing, to be loved is something but to love and to be loved is everything

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-16 09:44:41nguyễn thế duyên>
           Say
Không phải tại trời thu
Không phải tại trăng thu
Chỉ tại em mà tôi mộng du
 
Không phải tại rượu đâu
Chỉ tại nụ cười
Nở trên môi em mọng chín
Giữa một chiều tim tím hoàng hôn
 
Tại em!
Chỉ tại em thôi
Sao ánh mắt lại nồng nàn đến vậy
Gặp ánh mắt em con tim tôi bốc cháy
Thơ bay lên trên đôi cánh thiên thần
 
Rượu!
     Làm tôi say một ngày
Tình yêu em làm tôi say một đời
Ánh trăng thu -
           Ánh mắt em da diết
Làm tôi say ngất ngây
 
Hãy say, hãy say, hãy say
Muốn say mãi say cả đời không tỉnh
Muốn uống mãi làn môi em ngọt lịm
Vùi mặt mình vào mái tóc thần tiên
Và thì thầm ba tiếng "Mãi yêu em"
 
Mong đừng làm ầm ỹ. Nếu có gì không đồng ý pm cho tôi tôi xin xóa ngay

(trả lời: anhtrangthu)




















anhtrangthu

titleAndStar(890,0,false,false,"","")
Mạnh thường quân


Ánh trăng là của nhân gian
Nên ai cũng thấy nồng nàn yêu Trăng.
Vì tôi ngưỡng mộ chị Hằng
Nên tôi lấy nick là....................................anhtrangthu.............

Xin quý khách tự nhiên mơ mộng yêu vầng trăng và anh trăng mùa thu nhé...để cho tôi được.............."giàu trí tưởng bở" một chút[sm=clap.gif][sm=clap.gif][sm=clap.gif]

_____________________________



money is nothing but without money you are nothing
to love is nothing, to be loved is something but to love and to be loved is everything

(trả lời: nguyễn thế duyên)















hoangau

titleAndStar(1112,0,false,false,"","")
VIP



Tại trời thu
Tại trăng thu
Làm cái cớ
Để tôi và em mộng du.

Tại sao chỉ một mình tôi say
Trong khi
Em
Cũng uống làn môi tôi
Ngây ngất dường này  !!!

Không !
Tôi không thể mãi chìm trong cơn say
Mà đôi khi phải tỉnh.
Để biết rằng mình có thể bình tĩnh
Trong những đêm ba mươi.

[:D][:D][:D]


(Anh Duyên à, nếu anh phải xoá bài trên thì pm cho em để em xoá bài dưới nhé ! [:)])

_____________________________

Zai ziếc là phù du
Thầy u là mãi mãi !

"Nhà trẻ": http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=353773
"Chat room": http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=345893
"Phòng khám Răng-Hàm-Lưỡi": http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=368413

(trả lời: nguyễn thế duyên)


Đăng nhập để trả lời
0
 Nhẫn cỏ
Chẳng có gì tặng em
Bứt dây cỏ anh tết thành chiếc nhẫn
Đeo vào ngón tay thon
 
Bàn tay em để im trong tay anh
Chiếc nhẫn nằm im trên ngón tay mềm mại
Đầu em nằm im trên vai anh vững trãi
Con tim chẳng nằm im
Gấp gáp đập liên hồi
 
Chỉ chiếc nhẫn cỏ thôi
Sao em cười rạng rỡ?
Nghiêng nghiêng một mái tranh nghèo
Vách đổ căn nhà đầy gió
Xòe tay ngắm nhìn nhẫn cỏ
Xôn xao nghe tiếng xuân về
 
Có thể đến một ngày kia
Nhẫn kim cương thay cho nhẫn cỏ
Nhà cao tầng, cửa kính che kín gió
Chẳng xòe tay ngắm nhẫn kim cương
Chạy về phòng riêng
Mở chiếc hộp
Em ngắm nhìn nhẫn cỏ
Em sẽ nhớ một mái tranh đầy gió
Tê tái em nghe gió đông tràn về
                    Hà nội 31-10-2008 
  
 
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: Thuỵ Du

       Ảo hay thật?
Là ảo ư?
Sao anh thấy nhớ
Thấy yêu thương dù em không ở bên
Tim đập gấp mỗi lần anh lên mạng
Ở dòng đầu, khi tên em hiện lên

Là thật ư?
Sao anh không thèm khát
Một làn môi hương quỳnh ngan ngát
Một mái tóc đẫm hương bồ kếp
Một bờ vai để anh ấp ôm

Là ảo ư?
Sao khi nghĩ đến em
Anh muốn sống một cuộc đời cao đẹp
Để nếu gặp em anh sẽ không hổ thẹn
Với chính mình và với mối tình em

Không ảo đâu em
Tất cả đều là thật
Tình yêu đâu bao hàm xác thịt
Một tình yêu thanh khiết trên đời
Một tình yêu thiếu vị ngọt làn môi

Hãy yêu đi em
Hãy yêu cháy bỏng
Trong tình yêu không có hư hay thực
Chỉ có yêu và chỉ có yêu thôi

Nếu một mai em gặp được một người
Em hãy nghĩ anh chính là người đó
Ở nơi xa mỗi khi trời trở gió
Anh sẽ thấy bình yên khi em bình yên

Đêm nay
Ngồi nhớ đến em
Anh lại thấy lòng mình ấm áp
Em đã ngủ hay em còn thức
Trong giấc mơ em có gặp anh không?

Em đừng tự hỏi mình
Liệu có thực hay không?
Em hãy tin tình yêu này rất thực
Hãy lắng nghe tiếng con tim thổn thức
Em sẽ thấy cuộc đời đáng sống biết bao nhiêu

Hãy tận hưởng đi em
Sự kì diệu của tình yêu


Xin chào Nguyễn Thế Duyên huynh!Đúng là vấn đề thực và ảo cũng đang được bàn tán rất nhiều trên mạng & cả ở ngoài đời thật phải không?Theo TD thì khi chúng ta muốn nó thực nó sẽ là thực,& khi chúng ta nghĩ nó là ảo thì nó sẽ là ảo.Đã có biết bao mối tình được bắt nguồn từ trên mạng ảo này...Có khi cả đôi bên đều rất thực với nhau.Ở đâu cũng có những người chân thật & ở đâu cũng có những người dối trá...Nói tóm lại là từ chúng ta mà ra cả thôi đúng không?Xin mạn phép huynh trình bày phần cảm nghĩ của TD về thực & ảo trên mạng................................................................................

TÌNH  TRÊN  MẠNG

Vâng,có lẽ anh nói đúng......
Khi trên mạng không thấy tên của anh
Em cảm thấy một nỗi nhớ nhung nào đó
Một chút buồn mà mình không dám ngỏ
Cũng giống như đang đợi một người yêu
Tình ảo nhưng lòng cũng thấy nỗi cô liêu
Dẫu biết rằng anh ơi............
Ai nhớ mình để mình nhớ người ta?
Gặp nhau rồi nhưng khoảng cách quá xa
Thấy nhau đó nhưng biết lòng có đó?
Chỉ là ảo cũng thấy lòng vò võ..........
Biết vậy rồi mà vẫn nặng ưu tư
Người ta kia lòng chưa rõ thực hư
Mà đã vội nói nhớ nhung nhung nhớ......
Tình trên mạng nói ra càng bỡ ngỡ
Có không anh hay chỉ ở đầu môi....?
Đời cách ngăn phương ấy quá xa xôi
Là tình thực hay chỉ là hư ảo .....?

                         thuỵ du

(Để trả lời bài thơ Nguyễn Thế Duyên viết tặng TTK & TD)


Bài của TTK này TD ơi! hiiiiiiii.Kg biết TD nghĩ sao nhỉ? có ý nào giống TTK kg?

Không ảo / không thực
----------
 
Thế nhân chỉ một chữ tình
Tốn bao giấy mực đã bình hết đâu
 
Thiêng liêng hai tiếng tình yêu
Trái tim thổn thức cho nhiều đắm say
 
Thực đâu hồn ở trên mây
Ảo đâu ngày nhớ đêm chầy chờ trông
 
Hỏi ai rằng ảo đúng không
Hỏi ai rằng thực chắc không đúng nào
 
Tình yêu huyền diệu làm sao
Đừng nên đem nó đặt vào đếm đong
 
Tình yêu cao đẹp vô song
Đền thiêng ngự trị trong lòng thế nhân
 
Tình yêu thả xuống dương trần
Là quà thượng đế chia phần cho ta
 
Biết yêu …cuộc sống nở hoa
 
Trao yêu nhầm chỗ
Thật là………………
 
T.T.K.24.11.2008
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0

       Ảo hay thật?
Là ảo ư?
Sao anh thấy nhớ
Thấy yêu thương dù em không ở bên
Tim đập gấp mỗi lần anh lên mạng
Ở dòng đầu, khi tên em hiện lên

Là thật ư?
Sao anh không thèm khát
Một làn môi hương quỳnh ngan ngát
Một mái tóc đẫm hương bồ kếp
Một bờ vai để anh ấp ôm

Là ảo ư?
Sao khi nghĩ đến em
Anh muốn sống một cuộc đời cao đẹp
Để nếu gặp em anh sẽ không hổ thẹn
Với chính mình và với mối tình em

Không ảo đâu em
Tất cả đều là thật
Tình yêu đâu bao hàm xác thịt
Một tình yêu thanh khiết trên đời
Một tình yêu thiếu vị ngọt làn môi

Hãy yêu đi em
Hãy yêu cháy bỏng
Trong tình yêu không có hư hay thực
Chỉ có yêu và chỉ có yêu thôi

Nếu một mai em gặp được một người
Em hãy nghĩ anh chính là người đó
Ở nơi xa mỗi khi trời trở gió
Anh sẽ thấy bình yên khi em bình yên

Đêm nay
Ngồi nhớ đến em
Anh lại thấy lòng mình ấm áp
Em đã ngủ hay em còn thức
Trong giấc mơ em có gặp anh không?

Em đừng tự hỏi mình
Liệu có thực hay không?
Em hãy tin tình yêu này rất thực
Hãy lắng nghe tiếng con tim thổn thức
Em sẽ thấy cuộc đời đáng sống biết bao nhiêu

Hãy tận hưởng đi em
Sự kì diệu của tình yêu

(Nguyễn Thế Duyên)
..........

TÌNH  TRÊN  MẠNG

Vâng,có lẽ anh nói đúng......
Khi trên mạng không thấy tên của anh
Em cảm thấy một nỗi nhớ nhung nào đó
Một chút buồn mà mình không dám ngỏ
Cũng giống như đang đợi một người yêu
Tình ảo nhưng lòng cũng thấy nỗi cô liêu
Dẫu biết rằng anh ơi............
Ai nhớ mình để mình nhớ người ta?
Gặp nhau rồi nhưng khoảng cách quá xa
Thấy nhau đó nhưng biết lòng có đó?
Chỉ là ảo cũng thấy lòng vò võ..........
Biết vậy rồi mà vẫn nặng ưu tư
Người ta kia lòng chưa rõ thực hư
Mà đã vội nói nhớ nhung nhung nhớ......
Tình trên mạng nói ra càng bỡ ngỡ
Có không anh hay chỉ ở đầu môi....?
Đời cách ngăn phương ấy quá xa xôi
Là tình thực hay chỉ là hư ảo .....?

( thuỵ du )



Không ảo / không thực
----------
 
Thế nhân chỉ một chữ tình
Tốn bao giấy mực đã bình hết đâu
 
Thiêng liêng hai tiếng tình yêu
Trái tim thổn thức cho nhiều đắm say
 
Thực đâu hồn ở trên mây
Ảo đâu ngày nhớ đêm chầy chờ trông
 
Hỏi ai rằng ảo đúng không
Hỏi ai rằng thực chắc không đúng nào
 
Tình yêu huyền diệu làm sao
Đừng nên đem nó đặt vào đếm đong
 
Tình yêu cao đẹp vô song
Đền thiêng ngự trị trong lòng thế nhân
 
Tình yêu thả xuống dương trần
Là quà thượng đế chia phần cho ta
 
Biết yêu …cuộc sống nở hoa
 
Trao yêu nhầm chỗ
Thật là………………
 
T.T.K.24.11.2008


Ảo do mình, thực cũng do mình.
Chỉ cần biết ... đúng là TÌNH hay không !

(Lâu lâu không vào nhà anh chơi, tiện thể hôm nay sang quậy một tị. Em chỉ quậy một tị thôi mà, không làm gì ... ầm ĩ đâu ! [:D])



Nhà trẻ http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=353773
Chat room http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=345893
Phòng khám Răng-Hàm-Lưỡi http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»