<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-04 05:07:15Nhatho_PhamNgocThai>
VI- TRỞ LẠI CẢNH
KHOẢNG SÂN XÍ NGHIỆP
( Quang và Hải đi tới )
QUANG - Mình hoàn toàn ủng hộ bản phương án liên doanh quốc tế của cậu! Những dữ liệu về qui mô xây dựng lại xí nghiệp đều được tính toán rất kỹ lưỡng.
HẢI - Được anh Quang ủng hộ thật là may mắn.
QUANG - Không ủng hộ sao được ! Xu thế phát triển kinh tế thế giới: là xu thế liên kết toàn cầu! Muốn tồn tại mở mang sản xuất, không thể giữ thái độ bảo thủ cổ lỗ. Như thế là chết! Máy móc thì cũ, chất lượng hàng hoá không đáp ứng nổi yêu cầu thị trường. Chưa nói tới khả năng không thể xuất khẩu được. Làm gì có ngoại tệ mà đòi cải tiến? Ngay hàng bán trong nước cũng không cạnh tranh nổi với hàng ngoại nhập... vừa nhiều, vừa tốt và rẻ. Sản xuất bị ngừng trệ , công nhân thất nghiệp: tất nhiên xí nghiệp sẽ bị vỡ tan! Điều kiện đâu để diễn mãi cái bài " chậm nhưng mà chắc " của mấy cha lãnh đạo thủ cựu?
HẢI - Nếu như xí nghiệp Sao Mai có được một tiềm lực kha khá, một số vốn ngoại tệ đủ cần thiết: cùng đầu tư với công ty nước ngoài! Khi ấy lợi nhuận sẽ được chia đôi, thì nguồn ngoại tệ của ta thu được càng lợi hơn nhiều?
QUANG - Tất nhiên! Tất nhiên! Được như thế còn nói chuyện gì. Khả năng của Tổng công ty, tiếng thế thôi... chứ, cũng chẳng có điều kiện để bao cho xí nghiệp được.
HẢI - Vụ tổn thất vừa qua càng đẩy xí nghiệp vào tình trạng khốn quẫn. Tôi lập lại phương án cho công ty tư bản đầu tư tất cả 100% vốn là vì tình hình thực tiễn ấy.
QUANG - Về nguyên nhân xẩy ra vụ tổn thất: mình đang thu thập lại toàn bộ tài liệu, để xác minh làm rõ trắng đen rồi trình lại lên Bộ! Sẽ trả lại sự công bằng cho xí nghiệp và cho Hải.
HẢI - Rất cám ơn anh Quang! Còn được một đồng chí công minh chính trực như anh, tôi cũng thấy mình được an ủi. Nhiều lúc thấy thân cô, thế cô... anh ạ!
QUANG - Cậu không thân cô, thế cô đâu, đừng nản chí! Rồi Hải sẽ có đủ quyền hạn thực thi chính tác phẩm của mình? Thôi, tớ về nhé!
HẢI - Vâng, chào anh!
( họ xiết chặt tay nhau. Hải đứng nhìn theo,
tới khi bóng Quang ra khuất hẳn )
HẢI - (một mình) Giá anh ấy là Tổng giám đốc của tổng công ty thì tốt biết bao? (nói to) Liệu ai sẽ cứu được ta đây?
( Ngọc Huyền từ đằng sau tới )
HUYỀN - Em sẽ cứu anh!
HẢI - Ôi, Ngọc Huyền! Em đến đột ngột như từ trên trời rơi xuống.
HUYỀN - Liệu anh có mong chờ em không đấy?
HẢI - Ôi, nàng Ô-phê-đi-a của anh! Em đến đúng lúc anh đang chết nửa đời người.
HUYỀN - Thì chuyến này đi với em! Ở đây họ đang hại anh đấy? Từ Bộ rồi tổng công ty, đến cả xí nghiệp Sao Mai này... rất nhiều người muốn hại anh! Đi với em, em sẽ cho anh tất cả cuộc đời đẹp nhất!
HẢI - Em đừng qui kết tất cả! Chỉ một số muốn làm hại anh thôi, còn mọi người thì vẫn tốt.
HUYỀN - Anh mới thánh thiện chưa? Đến giờ vẫn bênh vực cho mọi người cơ đấy.
HẢI - Em từ thành phố Hồ Chí Minh ra khi nào?
HUYỀN - Em đáp máy bay đến Hà Nội sáng nay, đặt thuê xong một phòng ở khách sạn... là tới đây tìm anh ngay! Gớm, loanh quanh mãi khắp xí nghiệp, giờ mới gặp được anh.
HẢI - Để anh ngắm nhìn em, xem thử có khác đi tý nào không?
HUYỀN - Hãy ôm em đi!... như thưở vẫn còn bên Đức ấy.
( họ hôn nhau )
HUYỀN - (tiếp) Gặp anh, em vui quá! Em vũ cho anh xem lại một điệu, như ngày còn là một cô sinh viên ở nước ngoài... anh có muốn không?
HẢI - Em vẫn ham múa thế cơ à?
HUYỀN - Từ khi về nước em chẳng còn múa nữa. Em chỉ múa cho một mình anh xem thôi, em múa nhé?
HẢI - Em múa đi! Anh cũng muốn được sống lại những kỷ niệm xưa.
( Huyền múa - Hải say đắm nhìn theo...)
HUYỀN - (dừng lại) Ôi, những kỷ niệm của tình yêu! Những năm tháng sống và học cùng với anh, mới đẹp làm sao?
HẢI - Anh cũng không bao giờ quên.
HUYỀN - (mơ màng) Kìa, anh có nhìn thấy không: Vẫn thành phố Leipzig cổ kính của nước Đức đấy! Những chiều tối, khi thành phố sáng lên ánh điện, anh đã dắt em đi...
CẢNH HỒI TƯỞNG
( Tại thành phố Lai-xích: những dẫy nhà cao tầng, đường phố
và những cây sồi. Phía cuối phố có một con sông chảy qua.
Tuyết rơi... ánh điện phản chiếu xuống mặt nước.
Đôi trai gái, khi ấy họ đều là những sinh viên... đang
dắt nhau đi trên đường phố ).
HUYỀN - Tuyết rơi nhiều quá! Đôi găng tay da của em lạnh cứng như ướp trong tủ đá. Sát vào em nữa đi anh!
( cô kéo tay anh quàng qua người)
Ôi! Em ước gì con đường này dài mãi, để được anh đưa đi mãi...
HẢI - Thế thì chẳng bao giờ chúng mình tới được nơi nào cả.
( họ đến một gốc cây sồi )
HUYỀN - Bao nhiêu lần chúng mình đứng dưới gốc cây sồi này rồi, anh Hải nhỉ?
HẢI - Anh cũng không nhớ.
HUYỀN - Em có cảm giác: cây sồi lớn vượt lên từ khi có chúng mình đến! Cả màu xanh của nó được như thế, là nhờ có hơi ấm của anh và em.
HẢI - Em giầu trí tưởng tượng quá!
HUYỀN - Anh đã bảo vệ xong luận án phó tiến sỹ! Ít ngày nữa sẽ đáp máy bay về nước, còn em thì...
HẢI - Thì bốn năm nữa học xong chương trình đại học tổng hợp của nước Đức, em về nước, chúng mình sẽ lại gặp nhau!
HUYỀN - Em sẽ nhớ anh! Một khoảng thời gian dài tưởng chết đi được?
HẢI - Rồi em sẽ quen. Học thật tốt, mai sau về còn phục vụ đất nước!
HUYỀN - Chúng ta ra bờ sông đi anh!
( cô kéo anh đi về phía bờ sông )
HUYỀN - (tiếp) Mỗi lần cùng anh đi dọc theo bờ sông của thành phố, em lại cồn cào nhớ về tổ quốc! Anh Hải, về nước chờ em nhớ?
HẢI - Anh sẽ chờ em suốt đời.
HUYỀN - Khi nào tốt nghiệp xong đại học: về nước, em sẽ vào làm việc trong " công ty hoàng hôn " của ba em làm giám đốc, tại thành phố Hồ Chí Minh, còn anh?
HẢI - Anh sẽ về xí nghiệp Sao Mai ở ngoài Bắc.
HUYỀN - Không được. Anh phải vào thành phố Hồ Chí Minh với em cơ? Thế chẳng hoá ra như đôi vợ chồng Ngâu: em Nam - anh Bắc à?
HẢI - Thì em ra ngoài Bắc với anh!
HUYỀN - Ba má em nói: Sẽ cho em một vi-na thật lịch sự! Với cuộc sống tốt đẹp và điều kiện của ba em - Vào với em, ba em sẽ giúp cho sự thành đạt của anh tốt hơn!
HẢI - Anh muốn thành đạt bằng chính khả năng và trí tuệ của mình.
HUYỀN - Anh ương ngạnh lắm! Có sự nâng đỡ vẫn tốt hơn cho anh chứ?
HẢI - Điều mà anh nghĩ đến nhiều : là cả một nền sản xuất của đất nước mình vẫn còn rất thấp?
HUYỀN - Thôi, ta không nói tới chuyện đó nữa.
( họ tiếp tục đi bên nhau )
Sương đã xuống nhiều, em thấy lạnh lạnh là...
( cô nép vào người anh)
Ôm chặt lấy em đi anh!...
( cảnh hồi tưởng qua đi.
Huyền vẫn như trong cơn mơ... )
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.