Diễn Đàn » Hiệu Đính Truyện

"Chuyện đời tôi"- lời mở đầu

5 trả lời, 6.419 lượt xem — Trang 1 / 1
Chuyện Đời Tôi
Trường Phi Bảo



Đôi Lời Thân Ái!



     Chào tất cả các bạn yêu văn thơ trên khắp mọi miền đất nước. Chắc có lẽ trong cuộc đời của các bạn ai cũng đã từng yêu, từng vui vẻ, từng sống với ước mơ, và trong cuộc sống thì dĩ nhiên ai mà chẳng có lỗi lầm, ai mà chẳng từng chia tay, ly biệt, để rồi thương nhớ, rồi trách móc, thầm tiếc cho những cái đã qua, những điều đã xa...

     Và tôi thì thật sự hôm nay muốn chia sẻ cùng các bạn những tâm sự, bí mật, những cái rủi may trong cuộc đời của mình. Tìm một người bạn đích thực đã là khó, nhưng tìm một tình yêu đúng nghĩa thì lại càng khó hơn.

     Tôi cũng vì một chữ tình mà bây giờ đâm ra khốn khổ, tuyệt vọng thậm chí còn định cắt đứt đường sống của mình, để minh chứng tôi yêu người là thật lòng thật dạ, câu chuyện về cuộc đời tôi không biết phải bắt đầu từ đâu, à...có lẽ phải quay ngựơc về quá khứ, một chuyện tình online thật đẹp nhưng cũng thật buồn .  

     Sơ lược về tôi đôi chút nhé, tôi tên thật là Trần Phạm Bảo Bình, sống với gia đình ông bà nội, ngoài nội thì còn có chú thím và cha mẹ, tôi có người anh trai và một cô em gái, anh tôi làm thủ kho bưu điện, còn em gái tôi hiện nay học lớp 7, còn tôi thì sau khi thi rớt tốt nghiệp ở lớp 9 thì nghỉ học hai năm, cũng tại chuyện tình yêu mà tôi không thể nào tập trung học được cho nên thi rớt (tôi từ nhỏ tới giờ là một học sinh kém, ngoài môn văn ra thì hầu như tất cả các môn học khác tôi đều tệ cả) cha mẹ rất muộn phiền về tôi, nhưng biết làm sao hơn, bởi trong gia đình tôi, anh trai và em gái đều là những học sinh giỏi, anh trai tôi giỏi toán lắm, năm nào cũng đi thi học sinh cấp thành phố, chỉ có tôi là lạc đàn, nên cả nhà đều gọi tôi là "Vịt Con Xấu Xí".

     Mối tình đầu của tôi là một anh bạn thời trung học, một mối tình đơn phương thôi, tôi là vậy yêu người ta không bao giờ thổ lộ cả, chỉ biết âm thầm lén lút, anh bạn lúc bấy giờ trong lớp cũng đã để ý tới một người, tôi biết chứ, mà người ấy cũng là một cô gái xinh đẹp, có điều hơi thiếu chiều cao, tụi bạn nữ chúng tôi thừơng trêu cô ấy bằng một biệt danh "Công chúa lùn", kể cũng dễ thương, nhưng rồi các bạn biết gì không? Tôi vẫn âm thầm dành trọn tình cảm mình cho người ấy, nhiều lúc thấy họ vui vẻ bên nhau mà lòng tôi tan nát, kỳ thi tốt nghiệp ấy cả hai người họ đều đậu, chỉ có tôi là thi hỏng, buồn quá nghỉ học, bắt đầu tôi viết văn.

     Nói tới viết văn kể ra cũng là một cái duyên, đó là một buổi chiều thi vị, lòng còn vương vấn chuyện tình yêu, đang lúc buồn mà đọc tiểu thuyết thì cũng hay, thế là tôi đã đi thuê một bộ truyện tình cảm nhí nhảnh tuổi học trò, có tên gọi "Cô nàng bướng bỉnh", tôi đọc mà thấy tình cảm của nhân vật thật nên thơ, họ cũng giận hờn, cũng có thế giới nội tâm, cũng có vui buồn…, và thế là tôi nảy ra ý định viết về tình yêu của tôi và anh bạn , từ ấy tôi trở thành ngừơi lậm tiểu thuyết và tôi cũng viết văn từ lúc đó, nhưng khổ nỗi chẳng có câu chuyện nào ghi đoạn kết.
 
     Dĩ nhiên sau một cuộc tình tôi đều ghi dấu lại những bài thơ chan chứa, và có lẽ tôi bắt đầu tập viết thơ cũng vì con người này (tôi sẽ kể cho các bạn nghe sau, tôi đến với thơ lại là một cái duyên như thế nào?)

      Chúng tôi thỉnh thoảng vẫn gặp nhau trên đường, nhưng chỉ lướt qua như những người xa lạ, người ta thì vô tình như vậy đó, chứ lòng tôi thì dù có làm lơ... nhưng ai biết sau sự thờ ơ, bên trong cả một trời thương mến.

     Trở lại con đường học vấn, sau hai năm tôi ăn bám cha mẹ, tôi cũng có chút hổ thẹn và không biết từ bao giờ tôi lại có ý nghĩ mình sinh ra để viết văn, và tôi đột nhiên có một quyết định táo bạo cho mình "Tôi Sẽ Trở Thành Nhà Văn" cái ý nghĩ thật điên rồ, dĩ nhiên tôi đem ý định đó trình bày với cha mẹ thì tôi bị họ phản đối và bác bỏ, mẹ tôi ca cẩm:
   -Trong ba nghề: Nhà Văn, Nhà Giáo, Nhà Báo, Ba nhà gộp lại nên căn nhà nghèo. Con lúc nào cũng văn với võ vẽ, văn chương thì làm sao mà nuôi nổi thân mình cơ chứ, cho ăn học đàng hoàng thì không nghe, lại cứ tối ngày sống trên mây rồi khổ cuộc đời con nhé!

     Còn ba tôi thì chau mày lắc đầu:
   -Con nên thực tế chút đi mà khôn, đã ăn uống thì không đủ chất mà tối ngày thích suy nghĩ vớ vẫn, đổ bệnh thì chỉ có hai thân già này lo chứ có thiên hạ nào tử tế mà giúp đỡ chứ!

     Nghe hai đấng sanh thành nói mà tôi đã bao nhiêu đêm trằn trọc, nhưng với bản tính bướng bỉnh và cứng đầu của tôi một khi đã có quyết tâm thì không có chuyện gì không làm được. Cụ Hồ vĩ dại của chúng ta cũng từng viết: (Không có việc gì khó. Chỉ sợ lòng không bền. Đào núi và lấp biển. Quyết chí ắt làm nên)

     Thế là tôi không bỏ cuộc, tôi vẫn miên man với nhiều cảm xúc và dường như khi cầm cây viết lên tay thì không hiểu sao bao nhiêu ý nghĩ cứ tràn ra như nước, bao nhiêu câu chuyện cứ biến tấu không ngừng, cuộc đời lại nẩy sinh niềm vui, và mối tình đầu phút chốc đã được đưa vào thì quá khứ (đưa vào quá khứ không có nghĩa là lãng quên, tôi vẫn nhớ đó chứ, chính vì nhớ nên trong ngòi bút của tôi lại thêm lần nữa nhắc về anh). Những câu chuyện ngắn lần lượt ra đời, quyển đầu tiên tôi đề tựa là "Cháy Lên Đi Lửa Tình Yêu", quyển kế thì "Giã Biệt Cô Đơn", kế nữa "Hoài Niệm Tuổi Mười Tám", tiếp tục "Một Chiều Mưa Ngâu"... Tôi viết rất nhiều, rất nhiều có quyển viết tới chương cuối, nhưng chỉ có quyển lại viết được nửa chừng.

     Ý chí bao giờ cũng mãnh liệt, và cái đáng buồn là chỉ mình viết, mình đọc, nhưng tôi lại không nản và tôi bắt đầu lại thấy tiếc, tại sao mình cứ mãi quanh quẩn ở nhà, trong khi các nhà văn khác đã đi khắp nơi để học hỏi nhiều thứ, sự học hỏi từ tác động sống bên ngoài bao giờ cũng là nguồn bổ ích cho các nhà văn, tôi lại nhìn thấy khuyết điểm trong lối hành văn của mình, những bối cảnh tạo ra cho nhân vật chỉ là một thế giới ảo không có thực, trong khi các nhà văn cùng thời có thể kể lại một thắng cảnh đẹp trên Việt Nam, có thể miêu tả được những nơi như Đà Lạt thì sương mù như thế nào? Những người dân Tây Nguyên trên đất Đà Lạt có cuộc sống như thế nào? Biển Nha Trang thì đẹp ra sao? Ôi nhìn họ viết truyện tả cảnh và đi sâu vào nội tâm nhân vật mà tôi không sao tránh khỏi sự ngưỡng mộ.

    Những bậc tiểu thuyết gia như Nam Cao, Hồ Biểu Chánh, Vũ Trọng Phụng, Ngô Tất Tố... của nước nhà thì tôi ít đọc lắm, mà tôi chỉ đọc mỗi tiểu thuyết của Quỳnh Dao (nhà văn Trung Quốc), mẹ tôi cũng mê tiểu thuyết của bà ấy lắm và tôi thì cũng sùng bái nữa, xem ra thì tôi thật có tội với quê hương, với cha ông ngày xưa, nhưng các bạn biết đó tôi vốn thuộc lớp người lãng mạn bắt mây, buộc gió, chứ thực tế viết ra chỉ thêm phũ phàng nên tôi nhiều lúc không thích thực tế gì mấy!

     Và từ những điểm khiếm khuyết đựơc đúc kết, tôi cũng ngộ nhận ra một điều (Đã sinh ra trên đời thì ai cũng phải học, học từ những điều nhỏ nhất) thế là tôi bắt đầu trở lại trường là vào ngày 20 tháng 7 năm 2001
 
Dù bạn là ai đi nữa thì bạn cũng là duy nhất.
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 13

      Sáng hôm ấy, tôi dùng điểm tâm xong, là vội vã sang nhà Bảo. Bảo vẫn còn ngủ say, nhìn thấy Bảo vẫn lành lặn, tôi mới yên tâm. Nhưng cái hình ảnh hồi đêm thì quả thật rất đáng sợ. Rõ ràng là có một chiếc xe lớn, rõ ràng là Bảo đứng giữa lộ, vậy mà...cuối cùng trong tích tắc lại chẳng có gì.

     Tôi quay ra khỏi phòng Bảo đã đụng ngay ánh mắt của mẹ Bảo, người đàn bà mà qua lời nhận xét của Bảo thì phải nói mẹ Bảo trông thật trẻ, mặc dù đã ngoài bốn mươi mà vẫn còn cái thanh sắc mềm mại của thiếu nữ, có lần vì sự trẻ trung này mà tôi nhầm lẫn gọi bằng chị thay vì xưng bác, lúc ấy mẹ Bảo cũng rất ngạc nhiên khi nghe tôi xưng hô như vậy. Rồi một lần nhìn thấy Bảo đi cùng mẹ ra chợ tôi cứ liên tưởng là hai chị em, nhưng khi trò chuyện cùng mẹ Bảo thì tôi phải công nhận một điều, mẹ Bảo rất chín chắn trong suy nghĩ, cách nói chuyện bao giờ cũng thu hút, mà đặc biệt sống nghiêng về nội tâm.
   -Bảo nó dậy chưa cháu? Mẹ Bảo hỏi

     Tôi lắc đầu:
   -Vẫn chưa bác à!
   -Thằng bé này thiệt tình, ngủ gì mà tới giờ chưa dậy, sao cháu không đánh thức nó?
   -Cháu không nỡ...Tôi cười xòa - cứ kệ cậu ấy bác à, mà cháu nghĩ chắc tại đêm qua...

     Tôi chợt bụm chặt miệng mình lại, tôi biết là mình đã lỡ lời, mẹ Bảo nhìn tôi chuyên chú, trong đôi mắt của người đàn bà có chiều sâu này đang hình thành một dấu hỏi to tướng.
   -Đêm qua thế nào hở cháu?
   -Dạ, không...không có gì... Tôi lúng túng
   -Nói bác nghe đi Bình, đêm qua thì có liên quan gì tới thằng con nhà bác, nó đã làm gì phiền toái ở bên ngoài sao cháu?
   -Không, không phải!
   -Vậy thì vì chuyện gì ?

     Biết không thể nào lấp liếm được nên tôi đành mang lại sự việc ban tối tôi nhìn thấy kể hết cho mẹ Bảo nghe, tôi thấy được cả sự lo lắng trên khuôn mặt của mẹ chàng. Tôi cúi mặt không dám nhìn vào đôi mắt buồn ấy, tôi nói để thỏa lấp bớt cái sự việc chưa chắc là sự thật
   -Chắc cháu nhìn lầm thôi, bác đừng nghĩ ngợi quá nhé, sẽ không hay.
   -Cảm ơn cháu, bác tin những lời cháu nói Bình à! Mẹ Bảo có vẻ xúc động - Thật nguy hiểm, nếu như chuyện này còn lặp lại, Bảo nó mắc chứng bệnh mộng du mà cháu?
   -Mộng du! Tôi kêu lên bất ngờ, bất ngờ làm tôi cứng cả họng.
   -Ừ.

     Mẹ chàng gật đầu buồn bã, kéo tay tôi đi ra ngoaì trước nhà, người ấn vai tôi ngồi vào chiếc ghế, rồi cười thiểu não:
   -Từ nhỏ Bảo nó tỏ ra là một người không được bình thường - mẹ chàng xúc động nói - nó luôn khiến người ta phải bận tâm trước những việc không đâu, trong cái đầu của nó chứa cả một thế giới ma quái, nó luôn nhìn đời bằng những thứ trên mây. Mà cháu biết đó những người như nó, người ta thường gọi là mắc chứng bệnh hoang tưởng.

     Tôi im lặng, tôi không tin vào tai mình vừa được nghe lời nhận xét của người mẹ dành cho đứa con, lời nhận xét sao mà phũ phàng quá, nhưng tôi thấy được dù cho có phũ phàng thế nào thì tình thương người mẹ dành cho con bao giờ cũng thiết thực. Tôi thừ người, một sự thất vọng vừa theo cơn gió thoáng qua trong ánh nhìn tuyệt vọng của mẹ Bảo, người tiếp:
   -Nó ngủ hay bị mớ, đôi khi tỉnh nó cũng hay mơ, và nó luôn tự vẽ cho cuộc đời mình những ánh hào quang không có thật. Nó luôn nghĩ bất cứ ai sinh ra cũng đều có tài, không ai mà bất tài vô dụng, trừ phi họ không biết tận dụng tài năng của mình. Nhưng nó đã quên một điều cái tài luôn đi cùng cái đức, chính vì vậy mà nó luôn tự phụ với bản thân, nên nó thường hay tạo ra nhiều ảo giác, nó bất hòa với anh nó, nó giận hờn cha nó, và nó luôn khiêu khích bản thân mình, nó làm cho bác rối lên, bác khổ tâm lắm, Bình ơi!

     Tôi nghe mẹ Bảo nói mà thấy lòng mình cũng xót xa, bất giác tôi khóc, mẹ Bảo nhìn thấy tôi khóc thì ngơ ngác, rồi líu lưỡi:
   -Bình, cháu sao thế? Sao tự dưng mắt cháu đỏ vậy?
   -Cháu không có gì, cháu cảm thấy thương bác quá, cháu thấy buồn cho Bảo...

     Mẹ chàng giờ hiểu ra, cười nói:
   -Cháu là người quá nhạy cảm đó Bình, thảo nào hợp với con bác như thế.
   -Không đâu, Bảo khác cháu nhiều lắm!
   -Ý bác là Bảo nó cũng yếu đuối như cháu, nó cần phải có người dìu dắt thì mới có ngày trưởng thành, nó đơn giản còn quá ngông cháu à.

     Mẹ Bảo chợt đọc một đoạn thơ:
”Nàng Xuân lẳng lặng đến bao giờ
Mà để hồn Xuân phải ngẩn ngơ
Ý Xuân e thẹn cười trong nắng
Trêu cái tình Xuân dạ hững hờ”

   -Thơ ai thế bác?- tôi hỏi
   -À, của Bảo đó cháu - mẹ chàng đáp
   -Hay đó chứ, rất thi sĩ - tôi cười

     Mẹ chàng lắc đầu, thở dài:
   -Thời buổi này mà con lãng mạn như nó, liệu bao giờ mới khôn lanh được hở cháu?
   -Nhưng đâu phải ai lãng mạn thì chẳng được khôn lanh, theo cháu khôn lanh là do mình có chịu thích ứng với hoàn cảnh sống không? Có chịu học hỏi từ thực tế bên ngoài hay không? Mình cần phải biết đương đầu thử thách...
   -Thử thách, bác e là Bảo nó không chịu nổi thử thách, khi thử thách lại là thực tế đời thường, những vấn đề cơm áo - mẹ chàng có vẻ bi quan - nó sẽ không thể gượng dậy được khi va chạm vào thực tế ấy. Ngày xưa Bác cũng lãng mạn lắm, đọc tiểu thuyết cũng nhiều lắm, cứ ngỡ tình yêu là đẹp, là êm đềm, là tha thiết. Kể từ khi lấy chồng, sanh con, thì cái ý nghĩ đó không còn nữa, tình yêu chỉ là sự cưỡng chế của con tim, hôn nhân chỉ là một giai thoại trong đời người.

     Tôi bây giờ không biết phải dùng ngôn ngữ gì để xoa dịu lòng người mẹ đang có cái nhìn tiêu cực về tình yêu. Bởi với một người viết văn như tôi tình yêu bao giờ cũng đầy sức cám dỗ, tôi thấy tình yêu thật lộng lẫy, lóng lánh các sắc màu, trong mỗi một sắc màu đều có nhung nhung, nhớ nhớ, chờ chờ, đợi đợi...tôi cắn nhẹ vành môi, tôi ngẩng đầu lên lại chạm phải ánh nhìn chuyên chú của mẹ chàng, rồi có một khoảnh khắc nhỏ, tôi và mẹ chàng đeo đuổi những ý nghĩ vẩn vơ, không ai bảo ai cho đến khi bất ngờ từ phía sau nhà vọng lên một tiếng hát trầm buồn:
" Đến khi anh về, đò lỡ chợ trưa
Chút văn chương còn, chẳng còn nuôi được đời nhau
Đời không dung nữa văn chương tiếng tơ chán chường..."
 
     Tôi thừ người, khi nhận ra tiếng hát của Bảo.
Bảo có thói quen hay hát bất kể tâm trạng vui hay buồn, Bảo đều mượn lời hát giãi bày, không hát thì xướng thơ, họa thơ, đôi khi ngẫu hứng thì vẽ vời, có những lúc cô đơn Bảo thường đọc tiểu thuyết...Cuộc sống của Bảo ở thời đại bây giờ ít ai đoái hoài tới. Ngoại trừ Bảo. Một con người lập dị.

     Tôi xin phép mẹ chàng, cho tôi vào nói chuyện riêng cùng Bảo, tôi nghĩ có thể mình sẽ khuyên được Bảo điều gì đó.

     Tôi vào phòng, một căn phòng mà tôi cho rằng rất đặc biệt, ngoài sách văn, truyện tiểu thuyết, và bao gồm một lốc thơ tình tuyển chọn bày trên giá ra thì chẳng có một chút gì khác, đại loại vài cuốn sách giáo khoa chẳng hạn. Và ở một góc bên trái được đặt một chiếc tủ thấp, trên đầu tủ đầy những hũ sao xếp bằng thủ công, giấy kiếng đủ màu, kế đến bên bệ cửa sổ đặt một chậu kiểng nhỏ, trong chậu hai bông Hướng dương giả, giường ngủ từ drap giường cho tới gối, chăn, tất cả đều mang một màu trắng, trắng toát, mọi thứ thật đơn giản thế mà lại làm tôi thấy lạ mắt.

     Bảo đang ngồi trước gương, cậu ấy vừa hát, vừa hí hoáy viết cái gì đó trên giấy, tôi đi nhẹ nhàng tiến tới Bảo, chàng có vẻ mê say công việc, chắc lại một bài thơ thẩn gì nữa đây.
   -Bảo - tôi gọi rất nhẹ nhàng, chắc vì quá nhẹ nhàng , mà Bảo không nghe thấy, nên cứ tiếp tục viết, tôi lại gọi lần thứ hai, rồi ba..bực quá tôi kêu to - Bảo!

     Bảo giật mình, Bảo xoay người lại, thấy tôi, Bảo vội vã dùng tay bưng bít tờ giấy đang viết dở, nói một câu nhạt nhẽo:
   -Bình hãy ngồi yên trên giường, đừng tới cạnh mình, hãy tránh xa mình một chút, mình cần phải viết cho xong mấy chữ cuối, rồi sau đó chúng mình nói chuyện nghiêm túc, được chứ?

     Tôi hơi bất mãn về cái hành động trẻ con, cách nói chuyện quá sến của Bảo. Tôi miễn cưỡng gật đầu, và gieo mình xuống giường, chỉ tích tắc Bảo đã quay lại nhoẻn miệng cười với tôi:
   -Xong rồi!
   -Xong chuyện gì?
   -Lời gợi ý một khổ thơ gửi tặng một người!

     Tôi tò mò hỏi:
   -Ai?
     Bảo yên lặng, chàng bước tới bên cửa sổ mở toang cánh cửa ra, cho ánh sáng rọi vào, Bảo lấy sự điềm tĩnh đáp lời tôi, chỉ với hai chữ mà khắc họa được cả dáng dấp một con người, chỉ với hai chữ thôi mà tim tôi đã giật thót.

   -Hàn My!
   -Cậu muốn tặng thơ cho Hàn My à? Tôi máy móc - cậu chỉ mới quen biết người ta có một lần mà tặng thơ, xem ra tình cảm của bạn còn tiến triển nhanh hơn cả tần số.
   -Không phải một lần, mà rất nhiều lần rồi - Bảo khẳng định
   -Hả! Tôi ngạc nhiên, tôi chồm người chụp lấy vai Bảo, giọng tôi căng thẳng - kể nghe xem, hai người gặp nhau từ lúc nào mà sao tôi chẳng hề hay biết.
   -Trên khoảng hai tuần rồi
   -Thế ư?
   -Ừ! Hàn My chủ động đến tìm tôi, ban đầu tôi chỉ kể những câu chuyên vui thôi, sau đó thì tường thuật lại một bộ phim "Nguời Chồng Vô Hình" mà tôi đã xem, tôi còn đọc cả những câu văn trong truyện Quỳnh Dao mà tôi thích, nhưng tuyệt đối tôi không bao giờ đọc một bài thơ nào, thế rồi...Hàn My yêu cầu, trước cái vẻ trầm tĩnh ngồi ngoan ngoãn như thánh nữ, nàng đẹp tuyệt trần, cái tâm hồn mộng mơ của nàng đã cuốn hút tôi, phản chiếu vào tôi, tôi không kiềm chế đươc lòng mình, tôi đã để cho tiếng lòng của tôi rơi vãi.Tôi đọc cho nàng nghe bài "Xé Thư Tình", "Nụ Hôn Đầu Xuân", "Hoa Tình Bạn Nở Trên Cây Tình Bạn", "Hoa Tim..." tất cả đều do tôi sáng tác. Và mới đây Bình biết không Hàn My hôm rồi bảo là ngưỡng mộ tôi, sau khi tôi đọc cho nàng nghe những dòng thơ tôi viết, nàng đã xúc động, từ lúc ấy Hàn My thường lui đến cái thế giới không có niềm vui của tôi, lúc nào nàng cũng líu lo như chim, nàng làm tôi có chút xao động...
   -Đừng nói nữa! - tôi bị sốc trước những điều được nghe, vô thức tôi phản kháng- đừng nói nữa!

     Bảo nhìn tôi khó hiểu:
   -Tại sao?
   -Tôi sợ lạc vào vùng huyễn hoặc, tôi rất sợ, rất sợ...Bảo à!
   -Hãy để tôi nói hết, bạn hãy thử tin vào sự nghiêm túc của tôi, mọi tình cảm tôi đều kể tường tận cho bạn hiểu, bạn cần phải biết cái con người sắp từ bỏ mọi ấu trĩ để trưởng thành, không phải bạn từng nói tôi rất ấu trĩ hay sao, tôi xin bạn, xin bạn hãy thử xem tôi như một người lớn, có được không Bình?

     Tôi bị Bảo nửa thuyết phục, nửa háo hức muốn nghe tiếp diễn tiến câu chuyện, tôi thu người ngồi bó gối trên nệm, tôi gật gù và Bảo tiếp:
   -Thế này nhé, để bạn hiểu được tôi chỉ ngắn gọn câu chuyện, có lẽ tôi "cảm" nàng mất rồi!
   -Trời, bạn đang nghiêm chỉnh đó chứ? Tôi nghi ngờ vào tai của mình nên hỏi lại.
   -Ừ - Bảo thú nhận - tôi đã viết tặng nàng bốn dòng này để truyền đạt một tình yêu không hy vọng, tôi sợ nàng sẽ từ chối, tôi sợ nàng chỉ thích thơ tôi, thay vì thích tôi, tôi sợ... sợ mình điên vì nàng mất Bình ơi! Hãy cứu tôi, xin bạn hãy cứu vớt tôi, hãy chuyển tấm chân tình của tôi tới nàng.

     Bảo mở hộc tủ lấy một bì thư, xếp tấm giấy gọn ghẽ cho vào bao, hít một hơi dài rồi thở ra, tôi hiểu Bảo đang hồi hộp, Bảo nhìn chòng chọc vào tôi, cái nhìn lạ lùng, bất giác tôi cảm nhận mình hiện là Hàn My trong đôi mắt của Bảo, tôi máy móc nhặt lấy bì thư, máy móc hỏi:
   -Liệu tôi có thể mở ra xem được không?

     Bảo so vai:
   -Tùy bạn thôi, nếu bạn cảm thấy thật hiếu kỳ thì hãy mở, còn bình thường thì đừng, tuyệt đối đừng.

     Tôi tức tối đứng phắt dậy, và nói gắt gỏng. Vâng, thật gắt gỏng:
   -Vậy tôi ứ thèm.

     Tôi bỏ đi một nước, tôi đóng sầm cửa, Vâng! đóng thật mạnh, tôi quên rằng đây không phải là nhà tôi, nên vừa về tới nhà mình tôi cảm giác ngượng ngùng về hành động lúc nãy, tôi thấy mình thật vô duyên tệ!
 
Dù bạn là ai đi nữa thì bạn cũng là duy nhất.
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 14

     Nấu xong bữa cơm trưa, tôi uể oải ngả người lên ghế xếp, mắt cố dán chặt vào tờ báo Tuổi Trẻ, nhưng rốt cuộc chẳng đọc được chữ nào, đầu óc tôi vần vũ những lời Bảo nói, Bảo kể, tôi không biết mình có nên giao bức thư đó cho Hàn My hay không? Bởi mọi thứ đều quá mơ hồ, tình cảm đều quá mơ hồ, mà đối với người mơ hồ như Bảo tình cảm lại càng không đơn giản.

     Tôi nhỏm người dậy, bước tới bàn, mở hộc tủ, tôi vớ quyển tập, tôi lần từng trang...Đây rồi! Bức thư đây rồi! Không biết là trong cái phong bì màu trắng này chứa bao nhiêu điều bí mật mà khiến lòng tôi náo nức quá. Tôi có phần tò mò, tôi dằng co cùng lý trí, nhưng không hiểu bằng cách nào mà lý trí lại thua sự kích thích não bộ, tôi thuận tay mở phong bì, rồi thuận tay mở cả tấm giấy trong phong bì, tôi thấy một bài thơ não nùng với nét bút rồng bay, tôi đọc trong căng thẳng thần kinh:

"Gặp gỡ làm chi để tủi sầu
Người ta có tưởng nhớ mình đâu
Âm thầm tôi tiếc tình gãy vụn
Thôi cố quên đi giấc mộng đầu"

     Dưới bài thơ còn những câu thống thiết sau đây, như một lời nhắn gởi pha chút sầu nuối tiếc.

     "Chào Hàn My, thần tình yêu đã gõ cửa trái tim tôi, tôi thấy cả đất trời chao đảo, tâm hồn tôi điên đảo và Hàn My đã làm trái tim tôi thiểu não.Thật hoang đường nếu một ngày tôi làm thơ vì bạn, thật hoang đường nếu một ngày tôi vui cười vì bạn, thì xin bạn hãy thật hoang đường mà gọi tên tôi.
Mong là vần thơ trên đừng mang một kết cuộc hoang đường như chính tôi
... Hãy hiểu lòng tôi,bạn là giấc mộng đầu trong tôi Hàn My ạ!
Thân ái! "

     Tôi xếp tờ giấy lại như lúc đầu, tôi bềnh bồng tựa mây, thân hình tôi mềm nhũn, tôi cho mình tự rơi xuống nền gạch , tôi xúc động, bức thơ ngắn chứa nhiều hàm xúc. Tôi biết mình sẽ không còn cách gì từ chối, bức thư này rồi sẽ đến tay Hàn My thôi, và Hàn My sẽ nghĩ gì, có giống tôi bềnh bồng lơ lửng? Có đáp lại tấm chân tình...? Có trời mới biết Hàn My sẽ xử lý bức thư này ra sao.

     Đang nghĩ về bức thư, tôi bấy giờ cũng sực nhớ về món quà mà anh Thanh tặng. Món quà ấy mình để ở đâu? À, mình đã cẩn thận đặt nó ở trong tủ khóa kỹ lại. Tôi lật đật mò tìm chìa khóa ở túi áo, tôi chạy vào buồng, tôi tra chìa khóa thích hợp vào ổ, nhẹ nhàng mở nó ra. Ôi, món quả nhỏ nhắn sao mà dễ thương thế, nhớ tới chiếc hôn trên trán, tôi ứa cả nước mắt. Mân mê món quà trên tay, tôi hồi hộp...hồi hộp mở lớp giấy gói bên ngoài, tôi dùng mắt he hé nhìn vào món quà trước mắt. Tôi bất ngờ trước món quà xa xỉ phẩm "Chiếc điện thoại cầm tay hiệu Sfon màu nho" bật nắp điện thoại tôi thấy một mảnh giấy, trên mảnh giấy là bút tích anh Thanh:

     "Này em gái, em đừng nghĩ gì về giá trị món quà mà hãy nghĩ tới giá trị tình cảm. Anh mong sao em hiểu tâm ý của anh. Đừng gọi cho anh khi em quá vui, bởi niềm vui của em nên bày tỏ cùng gia đình, đừng gọi cho anh khi thấy em nhiều hạnh phúc, mọi hạnh phúc của em, em không cần san sẻ anh cũng rất vui. Chỉ khi nào thật sự cô đơn, đớn đau và vấp ngã, anh luôn là người anh trai sẵn sàng lắng nghe, sẵn sàng thấu hiểu và sẽ hết lòng cho em một lời khuyên tốt nhất".

     Trời ơi, sao mà anh Thanh lại có một cử chỉ tuyệt vời như thế, tôi còn gì mà cứ phải suy nghĩ vớ vẩn hoài, cương vị anh ấy dành cho tôi đâu hề nhỏ nhoi, một người xa lạ không họ hàng thân thích, đối với một người xa lạ không thân thích họ hàng, thì cái tình cảm này quả rất vô giá. Tôi cầm món quà trong tay, tôi rưng rưng dòng lệ, tôi tự nhủ với mình sẽ không làm điều gì tổn hại tới anh Thanh và tình cảm mà anh ấy dành cho tôi. Có lẽ suốt đời thành bất diệt cũng nên.
 
     Rồi lời cảm ơn của tôi về món quà cũng được tới tai anh Thanh, kết quả tình cảm cuối cùng thật bất ngờ. Chúng tôi là anh em! Anh Thanh vui lắm và hứa sẽ làm một người anh tốt. Rồi bức thư Bảo gửi gắm, tôi cũng đã chuyển tới tay Hàn My, nàng nhận trong lòng nàng có cái gì đó rất khó đoán, trên nét mặt của nàng biểu lộ chút phân vân, đó là một sự phân vân không rõ ràng.

     Qua hôm sau, vừa trông thấy tôi ở hành lang trường, Hàn My đã quảy quả chạy tới bên tôi, kéo tay tôi vào góc khuất, rồi ôm chầm lấy tôi, tôi nghe cả tiếng nấc mà Hàn My mang lại, hình như nàng đang khóc. Tôi khẽ hỏi:
   -Có chuyện gì xảy đến với em à?
   -Không - Hàn My đáp lời trong nghẹn ngào, nàng ấp úng - em...em muốn nhờ chị một việc.
   -Việc gì?
   -Hãy giao bức thư này cho Bảo, rồi Bảo sẽ hiểu thôi - nàng lấy một phong thư màu hồng từ chiếc cặp màu nâu mà nàng vẫn thường đựng sách vở, trao cho tôi, nàng chợt nhiên yêu cầu - chị hãy đọc nó đi!

     Tôi tròn mắt ngạc nhiên:
   -Đây không phải là sự riêng tư sao? Nếu chị đọc thì còn gì là bí mật của em nữa.
   -Đúng, nhưng em muốn chị đọc, vì em tin tưởng chị, em muốn chị thành chứng nhân cho cuộc tình của em.
   -Trời!!!
   -Như thế có mạo hiểm lắm không?

     Hàn My lắc đầu, nàng vội vã lắc đầu, và không ngừng lắc đầu:
   -Chẳng có gì mạo hiểm cả, khi yêu một người đã là mạo hiểm lắm rồi, huống hồ gì người ấy chị cũng biết...

     Những lời Hàn My nói tôi đều hiểu hết, tình yêu sao đến dễ dàng với họ như thế. Tình yêu càng dễ dàng thì sẽ càng dễ quên, không biết số phận họ có nằm trong cái dễ quên của tình yêu hay không. Tôi bắt đầu đọc lá thư, trang giấy học trò với nét chữ xinh xắn hiện ra, và nội dung thì như sau:

"Có phải nào đâu dạ hững hờ
Chỉ tại không biết mới làm ngơ
Không nói, không rằng rồi lại trách
Để tiếc thương hoài mối tình thơ

     Đừng người nhé, xin người đừng bảo rằng tất cả đều hoang đường, thần tình yêu cũng đã tìm tới tôi rồi đấy, tôi có thể không chấp nhận những gì tốt đẹp người dành cho tôi hay sao, nếu tôi là giấc mộng đầu của người thì chỉ mong người là giấc mộng sau cùng, ngày ta quen nhau! "

     Từng lời, từng chữ của bức thư cho thấy họ đã cảm nhau lắm rồi, phong thư tình ngắn ngủi mà tình yêu lại dài thênh thang, tôi xúc động quá, tôi trong đầu lóe lên nhiều ý nghĩ, tôi thành thật chúc phúc cho họ, và tôi tha thiết muốn đặt bút viết về họ, nhưng tôi đâu lường được kết quả của cuộc tình này về sau quá nhiều trắc trở, và tôi cũng chẳng là thánh để có thể không xao động vì những chuyện không đâu. Thấm thoát mà trời cũng phơi phới sắc xuân, thời đại trước mắt tôi lại là thời đại online, thời đại ảo, tôi bước vào thế giới của những chiếc máy vi tính là vào mùa xuân năm 2004.
 
Dù bạn là ai đi nữa thì bạn cũng là duy nhất.
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 15

      Giá mà tôi đừng nghe theo sự rủ rê của Bảo. Giá mà tôi đừng sa chân vào chốn ấy, đừng lạc tới một thế giới vô hình, đừng gặp gỡ những con người vô hình, và đừng vui buồn với những cái vô hình, thì có lẽ bi kịch sẽ không xảy ra.

     Mùa xuân, năm Giáp Thân. Mùng ba tết (nhằm ngày 24 tháng 1)

     Những ngày tết trong nhà bao giờ cũng thanh vắng, mấy chú, mấy thím đều đi chúc tết, năm nào mà chả thế, năm nào mà tôi và mẹ chẳng trông nom nhà. Ba thì tiệc tùng bè bạn suốt các mùng, thỉnh thoảng các bà, các bác chị em với nội là sang chơi, ngoài ra chẳng còn ai.
 
     Tôi cũng ít ra ngoài đường trong mấy ngày đó, đa phần nằm nhà không ăn thời ngủ, xem ti vi chán thì đọc truyện tranh, thỉnh thoảng hạ bút viết vu vơ. Còn năm nay thì hơi có chút đặc biệt bởi Hàn My ghé thăm, chúc tết, Bảo lại xông đất bất thình lình, anh chàng dạo này năng động và sống rất hài hòa, có lẽ do tình yêu đã làm anh thay đổi, dạo này Bảo cũng hạn chế bớt sự hoang tưởng trong đầu, một biểu hiện tốt, chứng tỏ tinh thần cũng thoải mái hơn, và tôi cũng đỡ phải lo.

     Rồi không hiểu vì lý do gì mà Bảo cứ như cơn lốc cuốn vào nhà tôi háo hức, vừa trông thấy mặt tôi là Bảo đã hét toáng:
   -Bình, Bình ơi! Tôi có trò này vui lắm,tôi muốn Bình tham gia cùng tôi - Rồi Bảo kéo tay tôi lôi đi trong khi tôi đang tính bỏ quyển tiểu thuyết "Hãy Ngủ Yên Tình Yêu" đang đọc dở dang lên bàn.

     Tôi chẳng hài lòng với những hành động tự nhiên quá mức như thế, nên hất mạnh tay Bảo ra, ném nhẹ quyển truyện Quỳnh Dao lên bàn, tôi khoanh tay lại hỏi:
   -Lại bày trò gì nữa đây cậu nhóc?

     Tôi vẫn quen gọi Bảo bằng "nhóc", bất kể cậu ấy có ưng ý hay không? Có tỏ vẻ người lớn thế nào thì trong đôi mắt tôi Bảo vẫn là thằng nhóc, và dĩ nhiên tôi bao giờ cũng ở ngôi chị cả. Bảo sa sầm mặt, nói lẫy:
   -Nhóc? Bình không thể đừng gọi tôi tiếng nhóc được à? Tôi lớn rồi, tôi biết yêu, tôi không còn là nhóc.

     Tôi chau mày, rồi phá ra cười, tôi cảm thấy cái ngôn ngữ "Yêu" sao con người ta dễ thốt ra thế, huống hồ gì ở Bảo một tình yêu chớp nhoáng. Tôi lắc đầu không tin nổi, tôi hỏi dò:
   -Thế tình yêu giữa bạn và Hàn My tiến triển tới mức độ nào rồi?
   -Bình thường.
   -Gần sống chết chưa?
   -Là sao?
   -Là...là yêu tới mức không còn yêu hơn được nữa.

   -Nghĩa là mãi mãi.
   -Ừ, mãi mãi!

     Bảo chợt buồn rũ rượi, nhìn tôi mơ mơ màng màng, rồi phán một câu cứng ngắc:
   -Mong được như lời Bình nói, mong là tình yêu chúng tôi có thể vượt qua cái ngắn ngủi.

     Tôi chào thua những xúc cảm bất thường của Bảo, nhưng nhìn thấy Bảo có vẻ không tự tin tôi lại mủi lòng. Chưa chi Bảo đã chợt thay đổi sắc mặt phấn chấn, chàng vội vã nắm chặt tay tôi, lại vội vã kéo đi, lần này tôi không phản ứng, cứ mặc Bảo tự quyền, vừa xuống từng nấc thang, Bảo vừa hồ hởi nói:
   -Tôi sẽ đưa Bình tới một nơi rất thú vị.

     Tôi ơ thờ hỏi qua loa:
   -Nơi nào?
   -Một thế giới của những con người trầm mặc.
   -Ở đâu?
   -Gần đây thôi, rồi Bình sẽ quen được nhiều người, Bình sẽ được học hỏi ở họ nhiều lối sống.
   -Thú vị nhỉ!

     Chúng tôi đã ra tới cửa, Bảo buông tay tôi, chạy vào nhà, lát sau chạy ra dắt chiếc xe đạp mi ni, tôi ngồi yên cho Bảo chở, Bảo và tôi không ai bảo ai câu nào. Không khí tết vẫn còn vướng vít khắp con đường, vun vãi từng góc phố những phong bì đỏ, ở dọc các nhà trên lộ, tôi nghe được những bài ca xuân, những câu chúc tụng, tiếng nâng ly và sự rôm rả của đám con nít tung tăng ngoài đường. Mọi thứ làm hồn tôi ngập ngừng. Bảo chợt dừng xe trước một tiệm internet, định thần tôi nhìn kỹ thì tiệm internet này nằm hướng lên phía cầu Chữ Y.
   -Thế giới mà tôi muốn đưa Bình tới đó, mình vào trong đi.

     Bảo nói, trong lúc tôi còn ngơ ngác:
   -Vào đây làm chi, tôi đâu biết sử dụng vi tính ?
   -Mình chỉ cho, dễ lắm!

     Không đợi tôi gật đầu, Bảo đã lôi thẳng tôi vào trong tiệm và ấn tôi ngồi xuống đối diện chiếc máy. Chiếc computer làm tôi bối rối, tôi liên tưởng như nó đang cười nhạo sự không hiểu biết của tôi, tôi hơi bực mình, và không hiểu sao tôi đưa tay nhấn vào bàn phím một loạt mẫu tự không rõ ràng, nhưng những mẫu tự vô thức ấy không hề hiện lên màn hình. Ông chủ tiệm nhìn tôi cười:
   -Phải khởi động máy chứ cô bé?- Bảo ngồi máy kế bên, thấy vẻ lúng túng của tôi anh chàng cười khúc khích, tôi ngượng quá, đưa tay đánh nhẹ lên vai Bảo, trách khẽ:
   -Đã bảo người ta không biết tí gì về vụ naỳ, chiếc máy nó biết tôi, còn tôi thì xa lạ với nó, cậu đưa tôi tới đây chẳng khác nào bức bách tinh thần tôi.

     Bảo nhếch môi, trợn trừng mắt, quát trong ấm ức:
   -Sao? Bình nói tôi bức bách tinh thần Bình à? Bình xem tôi ác như vậy à? Không biết thì từ từ học, học rồi thì sẽ biết, đâu có ai không cần học mà có thể ra trường được đâu.
   -Nhưng mà...
   -Không nhưng nhị gì cả, vì sự nghiệp phát triển niềm đam mê của chúng ta, và trao dồi sự học khắp nơi, cần nhất là tạo được một sự chú ý cho mọi người.
   -Là sao? Tôi nhăn mặt - tôi không cần ai phải chú ý tới mình hết, chỉ cần sống sao không thẹn với lương tâm, với bản thân là tốt rồi.
   -Bình hãy nghe tôi nói - Bảo diễn giải - thật ra internet chỉ mang tác dụng giải trí thôi, cái mà tôi hiện nay đeo đuổi là làm sao để có thể truyền cảm xúc của mình đến mọi người, tôi chỉ muốn mọi người hiểu thêm về tôi, chứ tôi không có dụng ý xấu xa nào đâu, tôi muốn mọi người chú ý là chú ý sự đam mê của tôi, tôi muốn mang tất cả những bài thơ hay của nhiều tác giả nổi tiếng đến khắp mọi nơi, tôi tôn trọng thơ họ bởi vì tôi biết cái gia tài tôi có chỉ là thơ và thơ, ngoài thơ ra tôi là kẻ trắng tay, Bình...hãy hiểu tấm lòng tôi.

     Lúc nào Bảo cũng là người dễ gây xúc động cho người khác, tôi cơ hồ bị Bảo cuốn hút vào vòng xoáy thơ văn này, mặc dù tôi cũng rất yêu thơ mến văn, nhưng tình yêu mến của tôi so với Bảo thì bao giờ Bảo cũng vượt trội hơn tôi cả, nói tới thơ văn thì dường như ở Bảo là đề tài muôn thuở, tôi vô thức lắc đầu, rồi nhìn vào chiếc máy vi tính chán nản.
   -Hiểu rồi, biết rồi, còn bây giờ cậu dạy tôi phải làm sao với cái máy này đây nè!

     Bảo phì cười, nét mặt chàng cũng giãn ra:
   -Bình hãy nhìn từng thao tác của tôi nè!

     Tôi thấy Bảo rất rành rẽ trong vấn đề naỳ, chiếc máy giờ ngoan ngoãn nghe theo mọi nhất cử nhất động của chàng, từ việc cho máy khởi động, vào chương trình lên yahoo, thì Bảo còn biết cả việc tạo nick, Bảo hỏi tôi:

   -Bình thích nick name gì?
   -Nick name là cái gì thế? Tôi chỉ biết what’s your name thôi, còn chữ nick kia tôi không hiểu nghiã gì?
   -Trời đất- Bảo chưng hửng trước cái dốt đặc của tôi, anh chàng nhăn mặt khổ sở - Biệt danh, biệt danh, chắc Bình biết biệt danh chứ?

     Tôi nhanh nhảu gật đầu:
   -Có giống như biệt hiệu của con Loan chứ, vịt cổ lùn. Hi hi…
   -Ừ, nhưng tôi khuyên Bình đặc cái tên nào gợi cảm hơn chút đi.
   -Ngọc Thố được chứ?
   -Ngọc Thố - Bảo lập lại, hơi có chút do dự

     Nhận ra sự do dự của Bảo, tôi từ tốn nêu rõ quan điểm bản thân:
   -Bạn cho rằng tôi lúa chứ gì? Thật ra thì tính tôi vốn nhút nhát lại rụt rè, tôi thấy mình giống nàng Thỏ ngọc của chị Hằng Nga cũng nhút nhát rụt rè trước tình yêu người trần.
   -Sến quá, nhưng cũng hay hay.

     Thế là nick Ngọc Thố ra đời, và đó là lần đầu tiên tôi biết chat yahoo, khổ nổi chat rất chậm, tôi đánh chữ chỉ một tay, còn một tay thì cứ buông thỏng xuống ghế thừa thãi, mà chát thì chỉ chat mỗi có một người, đó là Bảo, cả hai chat qua chat lại, chọc qua ghẹo lại, rồi cả hai cùng nghiêng ngả cười lý thú.
    

     Kế tiếp mấy ngày liền tôi dường như bị cái thế giới ảo này mê hoặc, những con người không rõ lai lịch mê hoặc, những câu chữ ngọt ngào bóng bẩy họ làm tôi chới với.

     Do sự chỉ dẫn nhiệt tình của Bảo mà tôi đã chat được ở yahoo, tôi đã biết cách vào phòng chat lớn, biết ẩn nick, hiện nick. Và tôi thật bất ngờ, khi cái nick "Ngọc Thố" hiện ra là ong bướm bay tới làm quen nhiều vô số kể, làm cho suy nghĩ tôi không ngừng sinh sôi, tay đánh đến mỏi nhừ mà vẫn khống hết chuyện trên trời dưới đất, tôi lúc ấy không còn giống tôi nữa, mà là một con nhỏ lắm chuyện từ đâu lạc tới, khác hẳn với cái sự ít nói, trầm lặng thường ngày.

     Bảo luôn ngồi máy kế cạnh tôi, anh chàng dán chặt ánh mắt say mê vào màn hình, môi lúc nào cũng cười tủm tỉm, tay thì không ngừng gõ bàn phím, anh chàng chát còn nhiều hơn cả tôi, tôi ghé mắt nhìn sang và tôi ngạc nhiên reo to:
   -Cậu đang lên web đó à?

     Bảo gật nhẹ đầu:
   -Đúng thế!

     Bảo click chuột vào cái mục Thơ văn, rồi nhấn vào chủ đề Tình Dại Khờ với cái nick Tuxedomatna, Bảo cười:
   -Mình đăng thơ ở đây nè, Bình đọc thử xem.

     Nghe tới cái danh từ "thơ" mắt tôi sáng hẳn lên, tôi bỏ rơi mấy anh chàng rong rêu trên net, mà chăm chăm vào bài thơ của Bảo, bài thơ chẳng có gì đặc biệt về nghệ thuật hay phong cách, nhưng bài thơ lại rất có ý nghĩa về mặt nội dung, tôi nhướng mày:
   -Thơ cậu cũng có hồn lắm.
   -Cảm ơn!

     Bất chợt tôi nảy ra ý định, sao mình không thử đăng thơ lên web xem sao, biết đâu tìm được người tri ngộ sẽ giúp ích cho vấn đề góp ý, làm thơ quan trong là phải cần người đọc hiểu và góp ý, có góp ý thì thơ mình mới khá lên được, thế là tôi trình bày ý kiến của mình với Bảo, vừa nghe qua Bảo đã nhanh nhảu đồng tình.

   -Mình biết bây giờ Bình có vẻ hơi lậm vi tính rồi đó, sớm muộn gì thì mình cũng sẽ chỉ cho Bình cách lên web và đăng ký làm thành viên mà, lúc ấy tha hồ mà post thơ nha.
   -Thế lúc trước có ai dạy Bảo những vấn đề này không?
   -Có chứ? Chị "misssing" ở diễn đàn "Vietnamnet" đã đăng ký thành viên giúp tôi đó, tôi và chị ấy vẫn thường trao đổi thông tin với nhau qua mail, chị ấy chỉ tôi rất nhiệt tình, tôi xem chị ấy như chị gái của mình vậy, mặc dù chưa biết qua mặt chị.
   -Ra thế, tôi cứ nghĩ cậu thông thái lắm chứ!
   -Thật ra thì lý thuyết luôn đi đôi với thực hành, những chức năng mà tôi biết đều học lóm từ người này sang người nọ, chị misssing, ông chủ tiệm, cả mấy người bạn ở phòng chat nữa đó.
   -Sự học là vô bờ bến mà.
   -Nhưng tôi có một điều kiện sau khi đăng ký thành viên cho Bình.

     Tôi hớ hênh cười:
   -Bày đặt, bày đều, điều kiện gì nữa đây.
   -Có thể cho tôi mượn - Bảo ấp úng - mượn...
   -Mượn gì?
   -Bút danh!
   -Sao? Bút danh của tôi à?
   -Ừ!
   -Chuyện nhỏ như con thỏ, cậu đặt cho mình một bút danh là được rồi, đâu nhất thiết phải lấy bút danh của tôi.

     Bảo nhìn tôi chuyên chú:
   -Thật ra Bình không thấy giữa tôi và Bình có một sợi dây liên kết sao?
   -Cậu có thể nói rõ hơn!
   -Thế này nhé! Tôi rất thắc mắc tại sao lại là "Trường Phi Bảo", mà không thể là một bút danh nào nữ tính hơn như "Thỏ Ngọc Đáng Yêu", "Cô Bé Mộng Mơ", "Bình Nương", hay đem cả họ lẫn tên thật của mình "Trần Phạm Bảo Bình" chẳng hạn, đâu nhất thiết bạn phải đặt bút danh manly như vậy?
   -Manly là gì?
   -Rất đàn ông!

     Tôi phá ra cười rồi trừng mắt lườm Bảo:
   -Mặc mọi người muốn nghĩ tôi ra sao thì nghĩ, tôi chỉ thích bút danh mình là Trường Phi Bảo.
   -Tại sao?
   -Vì tôi mê Đan Trường đó, và thích cái buồn man mác nơi Phi Nhung, tôi lại muốn kết hợp cả sự trầm lắng Trong giông bão của mình mà đi đôi cùng chữ lót thì còn gì bằng.
   -Nhưng nó không có vẻ gì là con gái, không có nữ tính chút nào, nó giống tên một kiếm khách thời cổ, nó hợp với tôi hơn là với bạn.

     Tôi chống chế:
   -Bình yếu đuối lắm Bảo à, nên mới cần sự mạnh mẽ một chút.
   -Trời!

     Bảo cứng họng trước lý lẽ ngông cuồng của tôi, không biết nói gì đành thôi, nhưng thời gian sau đó tôi biết Bảo vẫn thường hay lấy bút danh của tôi làm bút danh mình, dù tôi có phản đối thế nào thì Bảo vẫn không chịu dừng lại. Để có được quyền làm thành viên như Bảo trên mảnh đất www... này, tôi đành nhượng bộ Bảo và tôi bắt đầu tham gia diễn đàn vietnamnet, diễn đàn đầu tiên trong cuộc đời tôi, diễn đàn vui buồn và mang nhiều sóng to gió lớn, là cả một khoảng thời gian dài tôi cầm cự. Ngày 23 tháng 2 năm 2004...
Dù bạn là ai đi nữa thì bạn cũng là duy nhất.
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 16

     Thật thích thú trước sự văn minh và sáng tạo của các nhà phát minh, chỉ với một cái Computer mà lại nối kết nhiều thứ đến như thế, từ chat chit, rồi lên web, còn gắn kết cả tình cảm của những con người không phân hình mà đa dạng. Tôi bắt đầu yêu cái thế giới ảo này, không chỉ yêu , tôi còn nồng nhiệt tiếp nhận mọi thứ lạ lẫm mà cả đời tôi nghĩ mình chưa chắc gì chạm đến. Bảo và tôi cứ hễ có chút thời gian nào rỗi rãi thì tìm tới net, lúc đầu chúng tôi còn ham chat, nhưng về sau tham gia diễn đàn là chính, Bảo thường nói với tôi:

   -Chat chit nhiều thì vô bổ càng nhiều, lên web đọc tin mà bổ ích, mình có thể học được rất nhiều điều Bình à!

     Tôi gật gù, và tôi cứ thế post thơ mình lên mạng, chỉ với một bút danh mà lại mang hai tâm trạng kể cũng quái.

     Sáng dọn dẹp nhà cửa cho gọn gàng ngăn nắp, trưa nấu xong một buổi ăn là tôi lật đật bay lên mạng, dường như tôi chơi net quên mất cả ăn ngủ. Đã gầy giờ gầy thêm, chơi tới chiều thì về soạn tập vở chuẩn bị đi học. Tôi tự hào khi ở trong vòng tay bè bạn, tôi lại vui vì được gặp anh Thanh mỗi tối, lại thích thú trước vẻ mặt nhăn nhó của Bích Lâm khi anh Thanh cười với tôi, cô Mai và mọi người đều sốt sắng cho những dự tính mới, còn tôi...tôi là con số không trước mắt, chẳng việc làm mà tương lai thì mây mù vây phủ.

     Hàn My cứ theo chân tôi hỏi thăm về Bảo mãi, từ khi tâm tình bày tỏ cho nhau, ở họ có nhiều cái cách biệt quá, thí dụ như ở Bảo tính tình còn quá trẻ con, hay giận hờn những chuyện vặt vãnh. Còn Hàn My dù nhỏ tuổi đời nhưng lại rất khôn khéo trong mọi tình huống, lại lanh lẹ trong công việc, và biết nghĩ tới cuộc sống, tôi cảm thấy tình yêu của họ dù có tới được với nhau, thì kết quả sau chót không được như mong muốn, khó mà thành. Tối nào Hàn My cũng về chung đường với tôi, tối nào cũng có chuyện để nói, tôi đem cả chuyện mình biết lên mạng kể lại cho Hàn My nghe, chuyện Bảo tham gia và đăng thơ nhiều diễn đàn, Hàn My nghe, nàng vui vui, nàng xúc động, nàng nói:
   -Vậy chắc anh ấy mê lắm nhỉ, thảo nào quên mất em.
   -Làm gì có -Tôi đỡ lời Hàn My thay cho Bảo -Em hãy hiểu cho Bảo, với Bảo thì từ trước tới giờ cậu ấy xem thơ như sinh mệnh, chị tin là cậu ấy không vô tình với em đâu.
   -Thế theo chị thì giữa thơ và em, Bảo sẽ chọn ai?
   -Ơ... Tôi chưng hửng chẳng biết phải trả lời sao với nàng, từng phút nặng nề trôi qua mà đáp án vẫn chưa có.

     Dừng lại trước ngõ hẻm, tựa lưng vào cột đèn đường, Hàn My cười:
   -Thôi, chị về đi, em biết đáp án này từ lâu rồi, em sẽ để Bảo tự nhiên với lựa chọn của mình, cuộc đời chúng em còn dài, thì tội gì phải vội vã hở chị?


     Lời Hàn My khiến tôi ray rứt, nếu đổi ngược lại câu hỏi ấy dành cho tôi, còn khó xử hơn cả tìm cách bắc thang lên trời. Tôi chạy xe về trong sự hụt hẫng tột cùng, tôi chợt cảm thấy lòng mình nỗi buồn đang mênh mang xâm chiếm. Một nỗi buồn vô cớ dày vò tôi tới tận trời sáng.

     Vài ngày sau đó, Hàn My không hiểu sao cứ ghé tìm tôi, biết tôi không có ở nhà nàng cũng kiên nhẫn ngồi đợi, dường như sự chờ đợi là cái gì đó rất vui thú đối với nàng, nên đợi hàng giờ mà chẳng than lấy một câu. Vừa trông thấy chiếc xe đạp tôi chạy tới là mắt nàng lộ ra những tia sáng mừng rỡ, nàng rối rít:
   -Chị lên mạng mới về đó à?
   -Ừ! Tôi ngạc nhiên - sao My đứng đây mà không vào nhà.
   -Em muốn đợi chị!
   -Có chuyện gì xảy ra với em à?
   -Không!
   -Thế sao chẳng qua thăm Bảo?
   -Bảo cũng không có ở nhà.

     Tôi thở dài, tôi biết Bảo hiện chắc vẫn còn online ở đâu đó. Tôi dựng xe, kéo cánh cửa sắt ở cổng sau, vừa dắt xe vào, vừa mời Hàn My.
   -Vào nhà chơi em!

     Hàn My líu ríu theo chân tôi, lên tới lầu, chúng tôi ra thẳng ngoài balcon đứng hóng gió, mái tóc dài của Hàn My bay bay, vài cọng tấp vào mắt tôi, tóc tôi lòa xòa, tôi chuyên chú nhìn Hàn My, khuôn mặt bầu bĩnh với đôi mắt nai hồn hậu, một vẻ thánh thiện ẩn chứa trên nét môi, tôi thấy cả sự trong trẻo, nơi tâm hồn Hàn My là cả sự đa mang về cuộc sống.
   -Chị nhìn gì thế? Hàn My bất ngờ hỏi - bộ mặt em có dính lọ nồi à?

     Nàng cười, làm tôi cũng phì cười, tôi máy móc:
   -Có chuyện gì cần chị giúp đỡ thì cứ lên tiếng.

    Mắt Hàn My sáng rực, như không tin nàng hỏi lại:

  -Chị nói thiệt chứ?
  -Thiệt!
  -Vậy thì dạy em lên mạng đi.

     Tôi chưng hửng, nàng luôn gây cho người khác những sự bất ngờ nối tiếp, tôi cười giả lả:
   -Thôi đi cô nương, tôi sợ cô đâm nghiện thì khổ đời.
   -Giúp em có được không? Hàn My nài nỉ - em muốn mình phải bắt kịp bước tiến của Bảo, em không muốn mình thụt lùi trong khi Bảo càng lúc càng xa em - Rồi đột nhiên nàng khóc òa như đứa trẻ - không biết chị có nghe qua câu này chưa, nhưng với em nó quả thật thấm thía...
   -Câu gì?- tôi chột dạ hỏi
   -"Khi yêu là nhìn về một hướng với người mình  yêu" - Hàn My nhanh nhảu nói.

     Tôi lắc đầu, đưa tay chậm lệ trên khoé mắt của My.
   -Ok, vậy mai chị em mình bắt đầu, chị sẽ cho em mượn nick của chị tham gia diễn đàn, đồng ý chứ!

     Hàn My siết chặt tay tôi, khe khẽ gật đầu, tôi đâu ngờ sự xuất hiện của Hàn My trong thế giới ảo về sau lại là một chuỗi ngày mây sầu gió thảm. Định mệnh của tôi, hay chính là số phận của Hàn My, sự an bày của cao xanh lắm lúc nhiều trớ trêu. Giá mà ngọn cuồng phong "Phạm Ninh Tuấn" đừng cuốn tới, thì có lẽ tình cảm chúng tôi đâu biến đổi đến nghiêm trọng, có thể trở mặt vô tình, và...rạn nứt, tổn thương...


     Hàn My là một cô bé thông minh, hiếu động lại rất linh hoạt, những vấn đề cơ bản trên internet tôi chỉ bày, hướng dẫn, chỉ độ vài ngày là nàng rất rành rẽ, thuộc làu từng cách thức khởi động máy, vào yahoo, và thuần thục trong cách post bài ở VNN. Thời gian của nàng thì cũng khá là quý báu, nàng xử lý thời gian theo dạng phân chia từng mảng nhỏ, tính sao cho vẹn cả việc làm, việc học, và việc vui chơi...Tôi phải nói rằng, tôi rất khâm phục Hàn My, một cái đầu nhỏ nhưng bên trong chứa cả một hệ thống đa năng. Cái gì Hàn My cũng biết, cũng hiểu, và kể ra thì nàng cũng có một chút thi thơ nữa, cũng chính bởi những bài thơ của nàng viết mà đã làm cho Maquy (Phạm Ninh Tuấn) chú ý tới, và hắn đã đến với cuộc đời nàng thông qua tôi.

     Hàn My viết:
”Sân trường rộn rã tiếng ve ngân
Gió thổi phượng rơi chẳng muốn dừng
Cánh Phượng hồng ơi ta xao xuyến
Sóng dậy trong lòng nỗi bâng khuâng”

Maquy phúc đáp:
”Phượng vĩ trước thềm hoa nở rộ
Ve ngân ngân trong nắng sân trường
Dòng lưu bút trao bao kỷ niệm
Một mùa thi cũng sắp bắt đầu”

Có thể nói những bài thơ nào có dính dáng tới Ngọc Thố là lập tức có sự xuất hiện của Maquy. Ban đầu chỉ là các bài thơ áo trắng hồn nhiên, ban đầu chỉ là sự tình cờ rong ruổi, thế mà tôi...chính tôi đã phá vỡ sự hồn nhiên ấy bằng những bài thơ tình mùi mẫn của mình, gây nên ở họ một cuộc tình không quá to cũng không quá nhỏ, chỉ thầm lặng mà đau buốt trái tim tôi.

     Ngày 25 tháng 2 năm 2004.
     Hàn My có viết bài thơ sau đây:
”Kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ
Bao nhiêu dấu ấn chẳng phai mờ
Của tuổi học trò từ dạo ấy
Đến cả trong tôi những giấc mơ”

     Maquy lại phúc đáp:
”Cuộc đời người ôi sao ngắn ngủi
Được chăng ba vạn sáu ngàn ngày
Người mấy ai sống thọ bách niên
Sinh từ đất rồi về từ đất”

     Maquy post thêm:
”Trông hoài người chẳng thấy
Chỉ thấy.........kiểm duyệt bài
post bài suốt cả ngày
đến chiều về mới thấy 
Chán!”

     Trước cái lối thơ ngông của Maquy tôi cảm thấy rất thú vị, và tôi đã giả vờ khoác chiếc mặt nạ Hàn My viết một bài thơ chọc ghẹo hắn. Tôi post mà không hề biết rằng mình đang dần tạo nên tấn bi kịch cho mình.

”Ông Maquy ới ời
Trông ai mà lắm thế
Chờ chi cô bé ấy
Hữu duyên ắt gặp nì

Đừng bảo trông mà nhớ
Đừng bảo chờ mà mong
Biết người có thật lòng
Để lòng bé nhớ mong

Đừng vội chán
Đừng vội nản
Đừng đốt lòng em được ích gì?”

     Maquy bắt đầu bị cuốn hút vào lời thơ của tôi, tôi cơ hồ cảm nhận qua bài post ở chàng sự mênh mang khó hiểu.

     Maquy lấy chữ ký của Ngọc Thố dẫn chứng cho tâm tư mình
”Nhớ cái "Trăm năm dễ mấy lần tao ngộ,"
Mong mãi " Một kiếp trần ai một mối duyên"
Suốt cả ngày Ma tìm nguời tri kỉ
Để mai này đặng " một mối duyên "”

     Tôi đã đem hết sự nhắn nhủ của Maquy truyền đạt lại cho Hàn My, Hàn My vốn rất ít thời gian lên mạng, nên phó mặc cho sự tự tung của tôi, khi nghe tôi nói nàng không khỏi ngỡ ngàng:
   -Chị bảo sao, hắn phải lòng em?
   -Hình như là vậy - Tôi đáp chắc chắn.

     Nàng thở dài:
   -Khó tin quá, chỉ qua mấy bài thơ mà có thể cảm nhau được ư?
   -Được chứ! Không những qua thơ, thậm chí chỉ một dòng tự sự mà họ có thể sống chết suốt đời.
   -Vô lý! - Hàn My kêu lên - quá phi lý! - Hàn My lại gào to - mọi tình yêu trên đời nếu dễ dàng tới như vậy, thì cũng dễ dàng từ bỏ, chẳng qua đó là một cú sốc tâm lý, sự nhạy cảm làm họ yêu trong lệch lạc.

     Tôi chưng hửng trước mọi ngôn từ sắc bén mà Hàn My sử dụng, ngay cả một nhà viết truyện như tôi cũng còn chưa dễ gì nghĩ tới. Có khoảng không gian trầm mặc dành cho Hàn My suy tư, nhìn vẻ mặt buồn hiu hắt của nàng là tôi chợt hiểu, nàng đang nhớ về Bảo, câu chuyện tôi kể cho nàng nghe về Maquy đã làm lòng nàng bất ổn, nàng sợ mình sẽ lao vào một chiếc lưới vô hình, trò chơi của tôi sẽ đem lại một kết quả tồi tệ, mà với Bảo nếu sự thật dĩ lỡ thì mặc cảm phản bội tình yêu (mặc dù chưa bội phản) cũng gây ra nhiều khổ sở cho nàng.

     Hàn My gục đầu xuống bàn, lớp học đang trong giờ tự do ngôn luận nên mọi người ai cũng thoải mái, họ kéo đi uống nước, hay ra băng ghế phía trước hành lang mà trò chuyện. Bên ngoài là cả sự vui tươi, còn trong lớp đôi chúng tôi lại có chút căng thẳng, Hàn My yếu ớt nói:
   -Bình, chị hãy cho em sự yên ổn được không? Em chỉ muốn post thơ... post thơ và đuổi theo bước tiến của Bảo, chứ ngoài ra những chuyện khác em không quan tâm.
   -Ok, chị biết phải làm gì rồi, dù gì thì em cứ post thơ của em, cứ thây kệ hắn muốn trả lời hay không trả lời, mình cứ xem hắn như vô hình.

     Hàn My tủm tỉm cười:
   -Rõ ràng hắn đã rất vô hình, hắn là Ma Quỷ, Ma Quỷ thì đâu có biết hình dạng.

     Bấy giờ tôi mới thấy mình rõ ràng ngớ ngẩn, tôi nhìn Hàn My quê xệ, Hàn My nhìn tôi liến thoắng, không hẹn mà chúng cùng bật ra những tiếng cười giòn giã.
 
Dù bạn là ai đi nữa thì bạn cũng là duy nhất.
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 17

   Tôi cứ tưởng mình sẽ kết thúc câu chuyện này một cách thờ ơ, chỉ có thờ ơ mới làm cho người khác chán nản. Nhưng rốt cuộc định mệnh đã an bày. Mối tình thơ dần chớm nở bằng giai thoại của những người cô đơn. Vâng, chính sự cô đơn đã đưa Tuấn tìm tới tôi, chính sự nhạy cảm đã khiến lòng tôi xao động trước Tuấn, còn Hàn My nàng vẫn bàng quan trước mọi việc, nàng vô tư với các bài thơ của mình, sự vô tư khiến cho lòng người ta phải dậy sóng.

     Ngày 29 tháng 3, Hàn My lại gửi một bài thơ:

”Bé

Này anh hỡi đừng gọi em bằng bé
Bé bây giờ không còn bé ngày xưa
Không vô tư hồn nhiên ngây thơ nữa
Bé bây giờ bé đã biết suy tư

Mười bảy tuổi bé biết hờn biết giận
Biết nhớ nhung và cũng biết đợi chờ
Tiếng yêu thương làm tâm hồn xao động
Lớn không ngờ ơi cô bé ngày xưa”

     Bài thơ vô tư giống con người thực tại của nàng, và Maquy đã phúc đáp thật chân thành với những câu ngô nghê:


”Đừng vội lớn, bé ơi đừng vội lớn.
Lớn làm chi, vội lớn để mà chi ?
"Nguời ta" mãi muốn bé là con nít
Để cưng chìêu , để âu yếm......để yêu.

Mười bảy tuổi , bé sắp thành thiếu nữ
Vội làm chi bỏ tuổi mộng tuổi mơ,
Để cho ai ngơ ngẩn thức làm thơ,
Ngồi hoài niệm, chuỗi ngày thơ ấu ấy !?”

     Trước cái tình cảnh trẻ trung thế này khiến cho một người ngoài cuộc cũng phải ganh tỵ. Bất giác tôi nhớ về Nam, rồi bất giác tôi thấy Hiển, hình ảnh của anh Thanh quay cuồng trong trí, với tôi thì đó là một thời hạnh phúc, những con người đó một thời tôi mơ ước, tình yêu thật sự cuối cùng là ở đâu? Nơi nào mới có một tình yêu dành cho tôi trọn vẹn, tôi không muốn lại phải một lần ngộ nhận, rồi lại một lần xem nhau như anh em. Vô thức tôi đánh một dòng tin nhí nhảnh vào bài viết của Hàn My:

”Chị em,cô bác ơi!!!!! Cứu Ngọc Thố với ,anh Maquy làm ngọc thố ngượng quá, Ngọc Thố phải làm sao đây? Có nên tấn công lại anh ấy không nhỉ? Ngượng quá ngượng quá đi,bắt đền Maquy đó...”

     Quả thật dòng tin ấy đã làm Maquy chú ý, và cuộc chiến giữa tình yêu và hai người xa lạ đã đi vào thế bị động. Dòng tin tôi post hóa thành lưỡi dao của sự tàn nhẫn, tàn nhẫn với Hàn My và tàn nhẫn với chính tôi. Trái tim tơi tả rách nát trước mấy câu thơ của Ninh Tuấn:

”Ma làm thơ là sinh tình tức cảnh
Chẳng giỏi gì mấy cái vần thơ
Thỏ đừng nghĩ chuyện gì khác nữa
Cứ yêu thơ và mãi yêu ........ Ma !”

     Bài thơ này đã đánh dấu bước ngoặc mới trong cuộc đời tôi, đã làm chấn động hết khái niệm về tình yêu trong thơ tôi. Quyển "Trên Ngọn Tình Sầu" tới tận bây giờ tôi viết còn dở dang, vì đeo đuổi một mối tình ảo giác.

     Sau những bài thơ đối đáp, tôi còn nhận vô số tin nhắn của Maquy gửi trên diễn đàn nào là:

     Ngày 3 tháng 4 Maquy nhắn: “Chào Ngọc Thố, mấy hôm nay buồn quá, mong mãi mà chẳng gặp”

     Ngày 4 tháng 4 Maquy lại nhắn:”Buồn quá chẳng ai chuyện vãn cả”

     Ngày 5 tháng 4 Maquy tiếp tục nhắn: “Chắc mấy ông mod hôm nay rủ nhau đi nhậu, nên nãy giờ chẳng ai quản vườn thơ...tự nhiên hôm nay ma không có hứng làm thơ, không biết khi nhận được những bài thỏ post, ma có lấy lại đuợc cái hứng thú họa thơ đối thơ với người khác không nữa !?

Chào thân ái và ..
hẹn gặp tại diễn đàn”

     Cứ thế ngày này qua ngày khác, ở chúng tôi tự lúc nào đã có sự liên kết mật thiết, Hàn My vẫn chưa hay biết chuyện gì. Rồi mọi bài thơ không cần biết là của Hàn My hay Phi Bảo, Maquy đều luôn ghé mắt tới, rồi chúng tôi trao đổi với nhau về thông tin cá nhân, sở thích cũng như nghề nghiệp. Thời gian lướt qua mấy lượt, cứ ngỡ chỉ biết nhau qua ảo giác, nhưng có đâu ngờ định mệnh lại dấy lên. Một hôm Ninh Tuấn có ý định xin tôi cho gặp mặt bên ngoài.

     Tôi cảm thấy đất trời như muốn nổ tung, suốt ngày tôi cứ nói lảm nhảm:
   -Gặp anh ấy ư? Mi ra gặp anh ấy ư? Bình ơi, mi lại quyết định lao vào tình yêu một lần nữa ư? Thiêu thân chết vì lửa, những chuyện tình trên mạng lại khá là hoang đường, rồi khéo mi lại chuốc lấy cái đau đớn một mình.

      Nhớ tới lời Bảo, nhớ tới tháng ngày Bảo và tôi hay chat chit với nhau, Bảo luôn rót vào đầu tôi các câu nói vô tình, tôi đâu nghĩ có ngày lời của Bảo lại đe dọa thần trí tôi cơ chứ:
   -Bình, chat thì chat cho vui, chứ đừng xem là thật, những loại người trên net nhiều hạng, ta không biết được ai tốt ai xấu, mà có khi lại làm nguy hại tới bản thân.

     Kể ra Bảo cũng có chút thực tế, tôi đã chứng kiến được ở những người bạn chat, mười người là hết chín không thành thật, họ nói dối như cuội, mà đặc biệt ngôn từ họ sử dụng đều đi vay mượn từ các cuốn tiểu thuyết ba xu. Có người mới nói vài câu là hẹn hò đi uống nước, có người tán tỉnh, cũng có người bậy bạ, có người còn giở cả giọng côn đồ hiếp đáp con gái, chanh chua và môi miếng... nên lời Bảo nói ngẫm lại cũng có cơ sở lắm.

     Vậy còn việc gặp gỡ Tuấn, tôi nghĩ chắc mình phải thử thêm sức chịu đựng của anh ấy tới đâu. Không việc gì phải vội vã, không cuộc tình nào mà không mang thử thách.

     Chàng nhắn mẩu tin hẹn gặp tôi ở Sài Gòn, tôi viết lại mẩu tin từ chối với một lý do tế nhị, nhưng hai ngày sau chàng mới hồi âm vì bận đi công tác. Chàng có vẻ kém vui, nên tin nhắn buồn ảm đạm, hiểu tâm ý Tuấn nên tôi vờ giận dỗi, tôi cảm thấy sao mình vô duyên quá, và Tuấn thì cứ rối rít làm thân. Từ lúc ấy tôi bắt đầu yêu cái bóng không hình, yêu vô cùng, tuy không có những vần thơ ngọt ngào dành cho Tuấn, nhưng tôi biết thế nào là rung động trước phái mạnh.

     Tuấn người ở Biên Hoà, Tuấn làm trong công ty nước ngoài, Tuấn rất giỏi vi tính, bởi chàng là quản trị mạng, Tuấn ít làm thơ, và hầu như làm tùy tiện, làm theo cảm xúc, bày tỏ rất kệch cỡm. Thời đại học Tuấn có yêu người con gái, nhưng vì một lý do riêng tư mà họ không thể đến được với nhau, qua lời tâm sự của Tuấn thì giờ họ xem nhau như anh em, cô ấy đã có chồng con, cuộc sống cũng ổn định, riêng Tuấn hai mươi tám tuổi đời chỉ được cái có công danh, Tuấn sống cùng gia đình và một người em trai, giờ khao khát tìm một nửa, thế là một lần không thể gặp, thì lần sau sẽ gặp, ở chàng chỉ có tiến lên chứ không chịu lùi bước, phương châm cuộc sống là tấn công chứ không chịu nhún nhường. Cái cá tính mạnh mẽ ấy đã chinh phục tôi.

     Lần thứ hai chàng đòi gặp mặt tôi, đúng hơn nửa tháng sau, ngày 30 tháng 4 năm 2005, Maquy có gởi trong hộp thư diễn dàn một tin nhắn rất tha thiết:

”Ngày mai anh có công việc lên Sài Gòn, có thể gặp Thỏ được không? Nếu rảnh thì tối nay khoảng 9 giờ gọi điện thoại cho anh hoặc nhắn tin cho anh hay mail truớc 5 giờ chiều. Thỏ ơi...”

     Sự da diết ấy khiến lòng tôi dậy sóng, tôi nhớ chàng vô hạn, tâm tình tôi dạo này thay đổi, thờ ơ với những bạn bè xung quanh, từ anh Thanh, cô Mai, anh Vũ, Trinh, Hà...tất cả đều nhìn nhận tôi với một vẻ không bình thường. Khi yêu thử hỏi làm sao còn bình thường được nữa, đầu óc cứ mụ mẫm trước mọi vấn đề dù nhỏ nhất, tôi học hành cũng sa sút, chính sự thay đổi quá lớn này, Hàn My ngay sau buổi chiều hôm ấy đã online, nàng tình cờ đọc được những dòng tự sự của tôi, mà tôi đã viết trong cuốn tiểu thuyết  “Trên Ngọn Tình Sầu” của mình, đó là một bài thơ ngắn:

”Đã qua rồi mười bảy
Đã giã từ thơ ngây
Nữ sinh - em mười tám
Mắt buồn như áng mây

Môi sầu như lá úa
Lòng thu hoa rụng đầy
Biết nhung hòa thêm nhớ
Một người gần đâu đây”

     Tôi không muốn Tuấn biết tình cảm thật sự ở lòng tôi, nên dưới bài thơ ngắn, tôi gắn thêm ba chữ "Trường Phi Bảo”. Ấy thế mà vẫn không giấu được Hàn My, nàng lĩnh cảm về ngôn ngữ rất khá, nên đọc là hiểu hết mọi chuyện, nàng còn khôn ngoan xem lại mấy bài viết trước, rồi ngỡ ngàng nàng thấy cái đoạn của Maquy trả lời, Maquy có vẻ không ưa gì chuyện tôi lấy bút danh Trường Phi Bảo, vì ở chàng cái tên ấy chỉ là một thằng con trai yểu điệu, đoạn trích ấy ghi sự phản đối của chàng như sau:

”Thêm lần nữa Maquy góp ý,
Thỏ nên làm thơ của Thỏ thôi
Đừng sưu tập vần thơ người khác nữa
Ma sẽ mừng khi Thỏ tự làm thơ !”

     Thế đấy, nhưng dẫu có nói gì đi nữa, Tuấn luôn tôn trọng tôi, như sợ tôi buồn vì sự thẳng thắn của mình, chàng lại viết thêm một bài trả lời:

”Tuổi đôi chín em trở thành thiếu nữ
Hiền thục dịu dàng nét e lệ đã vương
Em đã biết mộng mơ mơ mộng
Nét hồn nhiên đánh mất tự bao giờ ???? “

     Hàn My lại lục xem tin nhắn và nàng đã vội vã tìm đến tôi:
   -Chị hãy chấm dứt trò đùa này ngay - vừa trông thấy tôi, Hàn My đã nói thế.

     Tôi ngơ ngác thì Hàn My lại tiếp:
   -Chị đang lún sâu vào sự mạo hiểm, chơi lửa có ngày phỏng tay, chị có biết chị đang sắp tự làm khổ mình không?

     Tôi ngờ nghệch chẳng hiểu Hàn My muốn nói gì, tôi máy móc hỏi:
   -Chuyện gì vậy Hàn My?
   -Còn chuyện gì nữa à?-giọng Hàn My hơi gay gắt- chị và Ninh Tuấn...?

     Hàn My chợt khựng lại câu nói sau cái chau mày, bấy giờ thì tôi cũng đã hiểu rõ sự tình, nên cười đáp:
   -Em đã biết hết rồi, chị đành kể thật cho em nghe vậy, có lẽ chị lại bắt đầu yêu nữa My à?
   -Sao? Chị bắt đầu yêu? Có nhanh quá không? Mà có thật người ta tốt với chị không? Chị đã hứa là sẽ chấm dứt mà?
   -Xin lỗi, chị cảm thấy nhiều lúc khó hiểu cả bản thân mình, chị đã bị tấm chân tình của Ninh Tuấn chinh phục, và sự thiết tha gặp mặt của anh ấy đã làm chị xúc động, nếu không thật sự cảm nhau thì anh ấy đâu thể từ Biên Hòa mà tìm tới Sài Gòn để thăm một người xa lạ.
   -Chị nhạy cảm quá rồi Bình ơi! Hàn My ngao ngán thở dài - thế chị có định gặp anh ấy không?
   -Có chứ, nhưng không phải bây giờ!
   -Thế chừng nào?
   -Không biết nữa, chị vẫn còn cảm giác lo sợ, chị sợ lại thêm một lần ngộ nhận.

     Như sực nhớ ra điều gì, Hàn My reo lên:
   -Hôm qua chị có nghe phổ biến cuộc đi chơi của nhóm không? Về Bến Tre quê ngoại của Ngọc Hà đó.

     Tôi gật gù, Hàn My bỗng xụ mặt:
   -Tiếc là cha mẹ em không cho em đi, vì năm nay là năm tuổi của em nên họ kỵ

     Tôi cười nụ:
   -Họ quan tâm cho em vậy là tốt rồi.
   -Em biết, nên em không dám xin đi - siết chặt tay tôi, Hàn My nói - chị đi chơi luôn cả phần của em chị nhé!

     Tôi gật gù, Hàn My nhìn tôi trìu mến, và cô nàng chợt cười một cách ngây ngô, ánh mắt cũng thật tinh nghịch, trong đầu như đang suy tính một việc gì đó, Hàn My chợt nói:
   -Không biết Ninh Tuấn là người như thế nào? Em cũng muốn gặp thử một lần xem sao?

     Tôi mở to mắt trừng trừng nhìn Hàn My, linh cảm cho tôi biết sẽ có chuyện chẳng lành, tôi vội vã nói:
   -Đừng gặp anh ấy nha My? Đừng gặp...đừng gặp...bất cứ mọi giá cũng tuyệt đối không nên gặp.

     Hành động của tôi khiến Hàn My càng tò mò hơn, nhưng nàng không nói gì. Qua hôm sau tôi theo nhóm về Bến Tre, tôi vẫn không nhắn tin được cho Maquy, sự vui chơi đã làm tôi không nhớ gì tới lời hẹn của chàng. Khi tôi trở về thì hộp tin nhắn đã đầy ắp những dòng tin của Maquy, chán chường, tuyệt vọng, chờ đợi, trông ngóng đều có đủ cả, tôi đọc mà mắt cứ ươn ướt.

     Tôi lại tìm thấy một mẫu tin mới qua ngày kế tiếp, tin của chàng ngắn gọn mà xúc tích.
”Tính của ma đôi lúc cũng lãng mạn lắm, nhưng đôi lúc cũng cục mịch lắm, chẳng có chút thi vị nào cả !
Vô duyên mà gặp gỡ nhau
Đề thơ qua lại mà trông mà chờ ?”

     Không dằn được lòng mình, tôi đã hồi âm cho chàng tức khắc:
”Định mệnh xui mình biết nhau
Đã yêu xin chớ làm đau lòng người
Chút tình buổi ấy còn tươi
Thương nhau ai nỡ cho người ngóng trông
Hãy vui khi biết tôi mong
Một ngày nắng đẹp bên song chờ người”

     Maquy nhận tin nhắn của tôi, lòng chàng thật bức xúc và dường như có cả mâu thuẩn, chàng nghi kỵ đáp lại:
”Em cứ bảo toàn mong với nhớ
Nhớ mong này chắc chỉ của thơ
Sao mong nhớ mà không chịu gặp
Để than hoài một kiếp lẻ loi !”

     Tôi đau đớn khi đọc mẩu tin ấy, tôi lại hồi âm trong tinh thần sa sút, cốt ý chỉ mong chàng hiểu gặp nhau trong lúc này vẫn chưa thể được, tôi có cảm giác sợ hãi, mà sợ hãi bởi lý do gì thì tôi không thể xác định được. Tin nhắn gởi đi, tức khắc có tín hiệu trả lời, tôi nhìn thấy cả bầu trời bão gió, chàng thật sự điên, và tin nhắn là cả sự kêu gào thống thiết:

”Ma không có đủ kiên nhẫn cho việc tìm kiếm Thỏ, đối với Ma, ma chỉ đủ kiên nhẫn khi ngồi trước cái máy vi tính thôi hà, còn lại thì... pótay.com Ma không có những khái niệm dành nhiều thời gian cho những việc không phải là vi tính!”

     Tin nhắn của chàng càng lúc càng thôi thúc mạnh mẽ, sự khao khát gặp nhau đến độ bùng nổ, lòng dạ tôi cũng rối bời. Ngay trong một phút tôi chợt nghĩ nếu không có tôi thì liệu trái đất có nổ tung trong mắt chàng hay không? Trong tình yêu thì ai mà chẳng ích kỷ, đôi khi những ý nghĩ ma quái khiến mình cảm thấy mình thấp kém trước bản thân. Mỗi ngày tôi phải nhận biết bao lời than trách của chàng, chàng làm tôi xót xa, trầm tư và thương không hết.

     Ngày 18 tháng 5, Maquy gửi Ngọc Thố:
”Đã bao người chứng minh được rằng "nhân định thắng thiên" mà. Chẳng có gì từ trên trời rơi xuống cả đâu cô bé ạ! Chỉ có mình làm được điều đó thôi. Cái gì đã muốn thì phải quyết làm cho bằng được. Đó mới là tính cách của Ma. Ma là vậy đó!”

     "Nhân định thắng thiên" bốn chữ nghe như dao cắt, mà rõ ràng lại là sự thật, sự thử thách của tôi sao vẫn còn ngang bướng, cố chấp, rốt cuộc tôi phải làm gì đây, gặp chàng ư? Không...không thể dễ dàng mà tìm được người tri kỷ, không thể dễ dàng mà yêu một người, tôi quyết định thử thách chàng lần cuối cùng. Tôi vội vàng viết ngay khổ thơ:

”Tư tưởng mong nhớ chỉ là mong
Còn gặp hay không phải ý trời
Nhớ mong đâu phải là mong gặp
Mà chỉ mong ai sớm có đôi”

     Mai mỉa cho tôi quá, tôi đang sa đà trong tình yêu, và chàng thì dần dần rời bỏ tôi, chàng viết một bức mail, chàng thề sẽ không làm thơ nữa, trong thư... yêu cũng có mà trách hờn cũng có

”Anh sẽ không còn post thơ lên diễn đàn nữa là vì bé đó, cô bé thỏ của tôi ạ.
Anh sợ rằng sẽ đi quá đà trong lời thơ dành cho bé. Tốt nhất là anh phải dừng lại ngay, không thôi sẽ không còn kịp nữa, cái gì cũng phải có điểm dừng của nó bé ạ.
Tiếc rằng anh sống rất thẳng chứ ít khi lãng mạn lắm nên chẳng thể nào hợp được với bé đâu. Và anh thường hay làm như thế này nè :
".............tình yêu em ơi, cút bắt trò chơi. Em đi trốn thì anh đi dzề .............."


Anh sống chân thật, và anh muốn mọi người cũng chân thật với anh. Thế thôi! Chẳng có gì hay ho trong cái việc nhường hạnh phúc của chính mình cho người khác để rồi ta tự đánh mất chính hạnh phúc của ta. Bé đã bỏ lỡ một cơ hội dành cho bé, điều đó tốt hay xấu anh không dám khẳng định, nhưng bé ơi, bé đã không đọc hết bài thơ cuối cùng anh post dành tặng bé ....chúng ta không có duyên hay là em tự mình từ bỏ cái duyên tri ngộ đó?

" Trăm năm dễ mấy lần tao ngộ
Một kiếp trần ai một mối duyên...."
Nghe sao mà nó giả dối quá! Tự đánh mất cơ hội chính mình rồi ngồi đó than thân ...câu cuối cùng anh dành tặng bé , đây cũng chính là câu anh lúc nào cũng đem theo bên mình :

" Nhất Thất Túc Thành Thiên Cổ Hận
Tái Hồi Đầu Thị Bách Niên Thân "
Hiểu như thế nào là tùy bé, thương nhiều!”

     Tới nước này thì không thể chịu đựng hơn nữa rồi, phải gặp chàng thôi, cần phải gặp chàng thôi. Kìa, những mẫu tin vần vũ cứ tới tấp như mưa. Ninh Tuấn đang thúc giục ta đó ư? Bình ơi, còn chờ gì mà không lao tới bên chàng? Quả thật chàng vẫn còn lưu luyến tôi, dù không còn post thơ trên diễn đàn nhưng chàng luôn dõi theo từng bước đi của tôi trên diễn đàn, và tin nhắn luôn là nhịp cầu nối hai con tim lại gần nhau, nhưng sao tôi vẫn thấy còn xa cách, phải chăng lá mail trước đã làm tôi hụt hẫng:

Maquy nhớ Ngọc Thố: “Thỏ ơi! Thỏ đã không nhận ra được điều quan trọng trong cuộc đời người, cứ nuối tiếc mãi sao?”

Maquy mong Ngọc Thố, sự mong mỏi khiến chàng thốt ra những câu triết văn kỳ quặc:

”Thế nào là một "tình bạn bình thường "? Còn tình bạn đặc biệt là sao ? Thế nào là tình bạn? Thế nào là tình thương? Thế nào là tình anh em? Thế nào là tình đồng chí? Thế nào là tình đồng đội? Thế nào là tình yêu ? Thỏ có tự mình giải thích và phân biệt được không? Cuộc đời là vô vàn những dấu chấm hỏi (?)Mong rằng Ngọc Thố vẫn mãi là Ngọc Thố!”


 
Dù bạn là ai đi nữa thì bạn cũng là duy nhất.
Đăng nhập để trả lời
0