35 trả lời, 9.233 lượt xem —
Trang 2 / 2
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 31
Điểm thưởng : 0
Từ: 21.04.2008
Trạng thái: offline
Mỗi ngày tôi đều cảm nhận được áp lực của cuộc sống đang đè nặng. Tôi thấy mệt mỏi biết bao. Công việc, học tập, trách nhiệm với gia đình...
Tôi sợ, sợ mình sẽ bị nổ tung...
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 31
Điểm thưởng : 0
Từ: 21.04.2008
Trạng thái: offline
Ko phải riêng tôi là người chịu áp lực. Tôi hiểu điều đó. Ngày hôm nay anh đã nói chuyện với tôi, chia sẻ với tôi những gì anh đang suy nghĩ và dự định. Tôi chỉ có thể nghe và chia sẻ ý kiến của tôi. Có vậy thôi. Tôi ko thể giúp được anh ngoài việc mong rằng anh sẽ thành công.
Mấy năm qua rồi nhưng anh vẫn phải loay hoay với chuyện khó khăn của cuộc sống. Anh muốn thay đổi cũng đúng và tôi cầu chúc cho anh có được lựa chọn tốt nhất cho mình.
Nhưng tôi thấy lo lắng. Anh có quá nhiều dự định, những tham vọng của anh cũng nhiều. Nhưng tôi luôn thấy bất ổn, dường như có một cái gì đó đang đi chệch ra khỏi con đường mà đáng lẽ nó nên đi. Hơn nữa, có lẽ bởi vì tôi cảm thấy những tham vọng đó không được xây dựng trên nền tảng vững chắc. Tôi hiểu Anh cảm thấy chán công việc, có lẽ bởi học hành tiêu tốn tiền bạc và thời gian của anh, và vì học hành mà có thể anh bị giảm lương, và anh cảm thấy khó khăn. Tôi đoán vậy, bởi anh luôn là trụ cột trong gia đình, bởi gánh nặng của gia đình đè nặng trên vai anh. Khi anh có một đứa con, anh đã cảm thấy cuộc sống là gánh nặng. Khi anh có đứa con thứ 2, có lẽ thực sự anh cảm nhận được sự khó khăn của cuộc sống, nhất là trong thời kỳ hiện nay. Nhưng nói thực, anh cũng nên nhìn lại, cái gì thay đổi được thì nên thay đổi. Tôi cảm thấy lo lắng. Đúng là như vậy. Tôi lo cho anh, cho con anh và cả gia đình của anh. Tôi đã chứng kiến và thực sự nếu là tôi, tôi ko thể và không bao giờ để mình bị rơi vào trường hợp đó. Khi mình có con, mình cần phải có trách nhiệm với nó và cần phải dành dụm cho nó. Tôi không nói anh ko có trách nhiệm, anh là người rất có trách nhiệm, nhưng tôi nghĩ nếu anh có thể thay đổi được, hãy nên thay đổi. Một gia đình cần phải có một quỹ savings, để dành đó để đề phògn bất cứ chuyện gì có thể xảy ra. Cho dù mình có kiếm ra được bao nhiêu tiền, người vợ là người cần phải quán xuyến và cần phải là quỹ tiết kiệm của cả gia đình. Chi tiêu hợp lý cũng là một cách để làm cuộc sống bớt khó khăn hơn.
Tôi nghĩ như vậy và chỉ muốn góp ý với anh nhưng tôi không thể nói với anh trực tiếp những điều này sau bao chuyện đã xảy ra. Từ chiều đến giờ tôi cứ suy nghĩ mãi, tôi chẳng biết phải làm thế nào. Nếu tôi nói với anh, có thể anh sẽ nghĩ cuộc sống của tôi khác anh, tôi có phải lo lắng những chuyện như anh đâu mà tôi hiểu... Biết vậy thôi, tôi sẽ cầu mong cho anh thành công.
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 31
Điểm thưởng : 0
Từ: 21.04.2008
Trạng thái: offline
Trời ơi, sao mình lại thấy buồn đến như vậy? Mình ko biết phải nghĩ gì nữa, cũng ko biết nên làm gì nữa. Mình luôn mong muốn cho cuộc sống được yên lành, nhưng hình như ông trời ko cho. Những chịu đựng này đến bao giờ sẽ qua đi? Bao giờ đây? Mình thấy mệt mỏi quá, toàn thân rã rời.... Muốn được chấm dứt ở đây, công việc, gia đình và cả cuộc sống nữa. Nhưng rồi ai sẽ lo cho K? Mình mong được nhìn thấy con khôn lớn. Chỉ mong 1 điều đó thôi. Và thế là mình lại đứng lên, sẽ luôn phải như vậy. Chỉ cần mình cố gắng, chỉ cần mình cố gắng!
Buồn quá...............
Mệt mỏi quá.............
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 31
Điểm thưởng : 0
Từ: 21.04.2008
Trạng thái: offline
12h đêm rồi. Lâu quá tôi ko vào đây, dù có rất nhiều việc đã xẩy ra, nhưng tôi ko biết mình nên viết gì. Ko có time và hứng thú để viết. Hôm nay cũng vậy.
Nội bị ốm, rất nặng. Mình buồn lắm. Thương bà mà ko làm được gì. Muốn mua các thứ ngon cho bà ăn nhưng bà ko ăn được. Khối u làm bà ko nuốt được, muốn ăn gì cũng phải xay thành sinh tố. Mình hứa mua cho bà cái máy xay, để khi bà về nhà sẽ xay thức ăn hàng ngày. Mấy hôm nay bận quá vẫn chưa đi mua được. Ngày mai sẽ phải thu xếp để đi, qua nguyễn Kim cũng được.
Ngày nào mình cũng quên ko uống thuốc. Tự nhiên đi theo bà chị đi khám tổng thể, rồi lại hiện ra một viên sỏi trong thận. Chán quá. Cũng ko đến nỗi chết ngay được, cả nhà cứ cuống cả lên, bắt đi tán, nếu ko thì mua thuốc uống. Mình luôn luôn làm cho mọi người phải lo lắng. Bản thân mình còn chưa tự lo được cho mình, sức khoẻ thế này thì làm sao làm được các việc khác.
Bài tập lại phải gấp rút hoàn thành rồi. Lần này ko được để lụt. Nhưng công việc lại bận. Hôm nay thức khuya thế này để làm nốt mấy cái quy chế cho Trường cao đẳng, thế mà gặp bạn lại ngồi chát chít luôn. Tại cũng lâu rồi ko gặp, nên có rất nhiều chuyện để nói. Mà hôm nay tự nhiên anh lại hỏi mình? ko biết điều đó có ý nghĩa như thế nào? mình ko thể đoán được và cũng ko thể hiểu được. No comment!
Giờ thì đi ngủ thôi, sleepy rồi. Ngày mai mình sẽ phải làm việc hiệu quả. Phải thế mới hoàn thành được khối công việc này. Tối mai lại đi học nữa. Mệt quá. Mình sắp kiệt sức rồi....
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 56
Điểm thưởng : 0
Từ: 12.08.2007
Trạng thái: offline
Tôi ko vì điều gì, cũng ko nghĩ em có ý kiến gì, chỉ đơn giản tôi ko biết tình hình của em, tôi lo.
Và tôi lo thực sự, tôi ko biết việc mình quan tâm em sẽ thế nào? Có thể là em chẳng quan tâm nhưng em hãy giữ sức khoẻ, đi khám xem ý kiến Bsỹ...Tôi ko biết thông tin về bệnh em đang mắc phải, tôi sẽ xem thông tin trên mạng vậy.
hello
★
★
★
★
★
0