Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

TÌNH TÔI DÀNH CHO EM

211 trả lời, 27.415 lượt xem — Trang 4 / 8
THEO EM

Theo em nâng gót xuân hồng
Xếp thơm tà áo cho lòng tôi say
Ngậm ngùi kéo vạt áo cay
Lau nhanh nước mắt như ngày đầu tiên

Theo em chạy khắp bao miền
Em phóng theo gió cuồng điên xa vời
Hững hờ mấy giọt thơ rơi
Nặng chân em phải giả vờ nói yêu

Theo em trời cũng tiêu điều
Em theo tiếng gọi tình yêu bên lề
Bỏ tôi chân bước lê thê
Tình si tôi giữ biên lề mà đi

Trả em tuổi mộng xuân thì
Em nâng niu vẽ mắt mi người tình
Hoài tôi cái bóng không hình
Yêu em từ ấy nhục vinh đã đành
___HTTT___
Cho dù sao đi nữa
Tôi mãi còn yêu em...
Đăng nhập để trả lời
0
YÊU VÀ THƯƠNG

Yêu là lúng vũng đam mê
Thương hoài bền bỉ sơn khê theo cùng
Hết yêu là hết tình chung
Thân thương câu hỏi đủ nung lòng người

Tình yêu mà chẳng còn tươi
Biết thương có ở lại cười với nhau
Thà đừng yêu phút tương giao
Cho thương ở lại ngọt ngào bạn ơi!
___HTTT___
Cho dù sao đi nữa
Tôi mãi còn yêu em...
Đăng nhập để trả lời
0
YÊU VÀ THƯƠNG

Yêu là lún vũng đam mê
Thương hoài bền bỉ sơn khê theo cùng
Hết yêu là hết tình chung
Thân thương câu hỏi đủ nung lòng người

Tình yêu mà chẳng còn tươi
Biết thương có ở lại cười với nhau
Thà đừng yêu phút tương giao
Cho thương ở lại ngọt ngào bạn ơi!
___HTTT___
Cho dù sao đi nữa
Tôi mãi còn yêu em...
Đăng nhập để trả lời
0




Trích đoạn: HoangThienThanhTu




CHIỀU NHỚ EM

Chiều nay mây trắng bay màu khói
Căn phòng lạnh ngắt bóng em đâu
Tóc em ai chải dài sợi rối
Ai nắm tay em bước qua cầu
Biết em có nhớ chiều hôm ấy
Vàng nắng đan tay mối tình đầu...



Tú cũng đến đây lần đầu, mạo muội viết mấy dòng cho nàng thơ, vẫn thường đọc thơ của QM và xúc động theo những câu truyện kể.









 
ĐỘC HÀNH



 
Chiều nay giửa  khỏang trời trong
Cô đơn đếm bước nghe lòng dấy đau
Gió đùa mái tóc lao xao
Áo dài theo gió xôn xao dáng hình
Mây chiều từng mãng xinh xinh
Thuyền xưa quên hẳn lời tình hôm nao
Để bao lớp sóng dạt dào
Phủ vào bờ cát nghẹn ngào lời ru
Cho lòng tím cả trời thu
 
 


 
11-07-09
Nhật Quỳnh
 




________________________________


Ta không thể làm đổi thay hướng gió  
Nhưng ta có thể điều khiển được cánh buồm
 
Gởi tình theo gió ngàn bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311&mpage=35






Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-11 09:46:01Quỳnh Muội>
Trích đoạn: Quỳnh Muội

Trích đoạn: HoangThienThanhTu

Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-11 10:44:33HoangThienThanhTu>
Trích đoạn: Quỳnh Muội


ĐỘC HÀNH



 
Chiều nay giửa  khỏang trời trong
Cô đơn đếm bước nghe lòng dấy đau
Gió đùa mái tóc lao xao
Áo dài theo gió xôn xao dáng hình
Mây chiều từng mãng xinh xinh
Thuyền xưa quên hẳn lời tình hôm nao
Để bao lớp sóng dạt dào
Phủ vào bờ cát nghẹn ngào lời ru
Cho lòng tím cả trời thu
 
 


 
11-07-09
Nhật Quỳnh
 




________________________________


Ta không thể làm đổi thay hướng gió  
Nhưng ta có thể điều khiển được cánh buồm
 
Gởi tình theo gió ngàn bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311&mpage=35


Thân gửi một vòng tay thân mến để đón mừng cô Nhật Quỳnh đến viếng thăm tệ xá này. Thơ của cô buồn man mác và cái tựa cũng làm xót một chút lòng người.

ĐẾM BƯỚC

Đếm từng bước nhỏ vào thu
Nghe buồn man mác lời ru tình đầu
Rơi rơi vài hạt mưa ngâu
Đã nghe nhóm lạnh bên cầu thương đau
Làm sao xua hết ngọt ngào
Làm sao quên được lao xao cõi lòng
Thu chưa mà đã lập Đông
Áo dài ai ướt sương lòng của tôi!
Đếm từng hạt nhớ bồi hồi
Một con chim sáo mồ côi độc hành
Về đâu tìm mái nhà tranh
Có con chim bạn để dành chờ ai
Đếm từng bước vắn bước dài
Mới hay không thể thiếu ai bên đời!
Trăm năm còn đó tình tôi
Dành cho em hết chưa rời vấn vương.

HTTT
___HTTT___
Cho dù sao đi nữa
Tôi mãi còn yêu em...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-09 20:18:39HoangThienThanhTu>

BƯỚC ĐI





[/size][/color]



NỖI NIỀM



Chiều nay biển vắng mình em bước[align=center]
Chiều nay biển vắng mình em bước
Dò dẫm chân son lạnh gót mềm
Tóc thề buông xỏa tung theo gió
Áo trắng đơn côi nẻo hẹn hò
Anh ở nơi nào yên vui đó
Xin về sưởi ấm mảnh hồn thơ …



10-07-09
[align=center]Nhật Quỳnh


CHIỀU NHỚ EM

Chiều nay mây trắng bay màu khói
Căn phòng lạnh ngắt bóng em đâu
Tóc em ai chải dài sợi rối
Ai nắm tay em bước qua cầu
Biết em có nhớ chiều hôm ấy
Vàng nắng đan tay mối tình đầu...


Tú cũng đến đây lần đầu, mạo muội viết mấy dòng cho nàng thơ, vẫn thường đọc thơ của QM và xúc động theo những câu truyện kể.
___HTTT___
Cho dù sao đi nữa
Tôi mãi còn yêu em...
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: HoangThienThanhTu


BƯỚC ĐI








NỖI NIỀM



Chiều nay biển vắng mình em bước
Chiều nay biển vắng mình em bước
Dò dẫm chân son lạnh gót mềm
Tóc thề buông xỏa tung theo gió
Áo trắng đơn côi nẻo hẹn hò
Anh ở nơi nào yên vui đó
Xin về sưởi ấm mảnh hồn thơ …



10-07-09
Nhật Quỳnh


CHIỀU NHỚ EM

Chiều nay mây trắng bay màu khói
Căn phòng lạnh ngắt bóng em đâu
Tóc em ai chải dài sợi rối
Ai nắm tay em bước qua cầu
Biết em có nhớ chiều hôm ấy
Vàng nắng đan tay mối tình đầu...


Tú cũng đến đây lần đầu, mạo muội viết mấy dòng cho nàng thơ, vẫn thường đọc thơ của QM và xúc động theo những câu truyện kể.






- - - - o0o - - - -


QM rất vui khi được Thanh Tú cùng các bạn ghé thăm nhà, QM cũng thường ghé trang thơ đọc những dòng cảm xúc mượt mà của Tú.
Cảm ơn Tú đã để lại mấy dòng thơ CHIỀU NHỚ EM.
Rất mong gặp lại

Bây giờ QM gởi cho Tú một mẫu chuyên của đứa cháu nội nhỏ nữa nè, chuyện kể rất thật  Thanh Tú ạ

Chúc Thanh Tú vui khoẻ nhé.

QM



[align=center]BÉ MINH NHẬT


( Viết về đứa cháu nội 25 tháng tuổi
)













Bé MINH NHẬT



Cháu xinh như thể bông hoa
Mọi người thương cháu nhất nhà đấy thôi
Gặp ai chẳng lạ cứ đòi
Mới vừa nhìn thấy cháu thôi đã cười
Đôi môi chúm chím đỏ tươi
Tay chân mũm mĩm tròn ơi là tròn
Làn da trắng, gót chân son
Ngón tay ngòi viết cỏn con đấy mà
Cháu là út ít trong nhà
Cả nhà yêu quí hơn là kim cương
Ai cũng xúm lấy đòi thương
Giành bồng giành bế không nhường cho ai
Cháu siết bà trọn vòng tay
Đưa đôi má phính hôn hoài chẳng thôi
Hôn đầu hôn trán hôn môi
Hôn đôi mắt sáng xong rồi hôn tay
Được hôn thích chí cười hoài
Cuối đầu thỏ thẻ nói hoài cảm ơn
Chẳng bao giờ thấy dổi hờn
Chỉ hay đùa giởn giống như ân cần
Cháu tôi ú nã ú nần
Tôi thương thương lắm chẳng cân phân gì
 
 
 
05-07-09
Nhật Quỳnh






_________________________________________


Ta không thể làm đổi thay hướng gió  
Nhưng ta có thể điều khiển được cánh buồm
 





 
[/align]
Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Quỳnh Muội

- - - - o0o - - - -


QM rất vui khi được Thanh Tú cùng các bạn ghé thăm nhà, QM cũng thường ghé trang thơ đọc những dòng cảm xúc mượt mà của Tú.
Cảm ơn Tú đã để lại mấy dòng thơ CHIỀU NHỚ EM.
Rất mong gặp lại

Bây giờ QM gởi cho Tú một mẫu chuyên của đứa cháu nội nhỏ nữa nè, chuyện kể rất thật Thanh Tú ạ

Chúc Thanh Tú vui khoẻ nhé.

QM



BÉ MINH NHẬT


( Viết về đứa cháu nội 25 tháng tuổi
)



[size="4"]Bé MINH NHẬT



Cháu xinh như thể bông hoa
Mọi người thương cháu nhất nhà đấy thôi
Gặp ai chẳng lạ cứ đòi
Mới vừa nhìn thấy cháu thôi đã cười
Đôi môi chúm chím đỏ tươi
Tay chân mũm mĩm tròn ơi là tròn
Làn da trắng, gót chân son
Ngón tay ngòi viết cỏn con đấy mà
Cháu là út ít trong nhà
Cả nhà yêu quí hơn là kim cương
Ai cũng xúm lấy đòi thương
Giành bồng giành bế không nhường cho ai
Cháu siết bà trọn vòng tay
Đưa đôi má phính hôn hoài chẳng thôi
Hôn đầu hôn trán hôn môi
Hôn đôi mắt sáng xong rồi hôn tay
Được hôn thích chí cười hoài
Cuối đầu thỏ thẻ nói hoài cảm ơn
Chẳng bao giờ thấy dổi hờn
Chỉ hay đùa giởn giống như ân cần
Cháu tôi ú nã ú nần
Tôi thương thương lắm chẳng cân phân gì



05-07-09
Nhật Quỳnh







Lần đầu tiên đến nhà Quỳnh Muội, hôm ấy tôi ngài ngại vì thấy ở đây khách viếng thăm rất nhiều, nhưng rồi không ngờ mình cũng được hậu đải và còn được nàng thơ kể chuyện cho nghe nữa. Từ trước kia tuy chưa có ghé đây lần nào nhưng vẫn rón rén bước vào đây đọc truyện kể, mà mẫu truyện nào cũng mang ý nghĩa tuyệt vời và sâu sắc, đọc truyện của Nhật Quỳnh không chỉ đọc đơn thuần cái ý nghĩa đơn giản mắt thấy tai nghe, mà mỗi câu truyện hàm chứa một ý nghĩa thiêng liêng cao cả của nó.

Tôi thấy vị Thông làm bà ngoại tuy là cằn nhằn cử nhử, nhưng trong câu truyện kể lại thì bà ngoại cũng thương cháu đáu để hơn ai hết đó nhen, rất chịu khó để làm vừa lòng "cái ông cháu" láu lỉnh của bà, là một bà ngoại hết lòng hết dạ nuông chìu, cũng với cái tài năng ấy ông ngoại của thằng cháu khỏi nói cũng phải xiêu lòng thôi, và phải là một bà ngoại đáng yêu đó chứ, bà ngoại như thế thì là cái phúc của cả nhà. Các con của bà mà nhất là ông ngoại được hưởng cái diễm phúc của đời người. Tú cũng xin góp một chút trầm trồ khen ngợi bằng tấm lòng thán phục của tôi.

Làm thân ông nội, bà ngoại thì ai cũng thương dại thương dột đó mà, đó cũng chẳng qua là "cái thương" đã kết hợp từ kiếp trước và truyền theo kiếp này, thương ông ngoại thì thương con, rồi đến thương cháu, mà hãy cứ nói đến thương là Tú tôi phải mềm lòng. Ngày nay tôi cũng có cháu nội để thương yêu dỗ dành, thời gian đã qua đi tròn hai thế hệ, nội của tôi và cha tôi đã đi sum hợp và thăm nhau ở miền xa rồi, Nhưng hình ảnh của nôi tôi còn in rõ từng nét trong tim tôi, trong lòng tôi.... khi tôi vừa bập bẹ biết nói, lời nói đầu tiên của Nội dạy là cám ơn, mỗi khi tôi hôn nội thì nội cám ơn, bất kể điều gì nội cũng liền miệng cám ơn thằng cháu. Thế là tự nó ăn vào tiềm thức tôi như là một sự việc tối cần, mà hãy nói tới tình thương là cám ơn hoài hoài cả đời cũng không hết. Tôi củng sử dụng hình thức này với cháu nội của tôi. Lời ăn tiếng nói không tốn tiền mua, nhưng thật sự như là đã mua được mọi thứ mà có khi tiền bạc mua còn chưa được. Thảo nào ông Nội của bé Minh Nhật không lặn hụp trong yêu thương, hảnh diện và thơm lây vì thằng bé của ông tròn trịa mũm mĩm, 25 tháng tuổi đã khôn khéo "Cúi đầu thỏ thẻ nói hoài cảm ơn" bao nhiêu đó cũng đã lấy được hết cái lòng của ông nội rồi, cộng thêm thằng bé này lại thích được ông bà cha mẹ hôn nó hoài, tôi thiết nghĩ con người vừa sinh ra là đã chuộng mình được mọi người yêu thương. Tình thương là một cái vốn thật lớn mà ai cũng có sẵn ở trong người, khi đã thương thì không còn so đo toan tính.

Bé Minh Nhật nhìn vào đã thấy thương rồi, thêm bài ca dao của Nội diễn đạt nữa là biết ông nội đã thương đến dại khờ.

Tú không có hình minh họa thằng cháu nội của mình, nhưng cũng muốn khoe cái tình thương bao la ở trong lòng của ông nội như ai chứ bộ... thắng cháu đã sắp 4 tuổi và đã đi mẫu giáo từ tháng 9 năm ngoái.

Bé Đồng Tâm

Đồng Tâm bảo ngọc trân châu
Bé thơm bé ngọt từ đầu đến chân
Hôn hoài trăm đến vạn lần
Còn đòi hôn nữa kề gần má tôi
"Thơm cháu đi mà ông nội"
Thương ơi thương quá làm tôi xiêu lòng!
Sáng đưa trưa đón chạy vòng
Đi đâu cũng nắm níu lòng sợ xa
Ngày nào tôi cũng ngâm nga
Ầu ơ thương quá ngọc ngà cháu ngoan
Ca dao lúa chín đàng đàng
Gia tài của mẹ thiên đàng tuổi thơ
Chiều thương sáng nhớ đã chờ
Bé đi mẫu giáo ông khờ ngoài hiên
Cháu, ông thương bà nội hiền
chắt chiu tình nghĩa thiêng liêng kiếp nào
Bòn bon nho nhỏ ngọt ngào
Nhà sau nhà trước ra vào đòi thương
Ầu ơ ru ngọt như đường
Cháu tôi mà ngủ tôi thường ngồi bên...

Ngồi bên nhìn hoài thắng cháu lúc nó ngủ cũng là niềm hạnh phúc của tôi và bà nội của nó, hạnh phúc thật là giản dị mà không cần phải xa hoa phù phiếm đó nhen cô Nhật Quỳnh. Chúc cô vui tươi hạnh phúc ngày cuối tuần.
___HTTT___
Cho dù sao đi nữa
Tôi mãi còn yêu em...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-23 19:15:20Quỳnh Muội>
Trích đoạn: HoangThienThanhTu

Trích đoạn: Quỳnh Muội

- - - - o0o - - - -


QM rất vui khi được Thanh Tú cùng các bạn ghé thăm nhà, QM cũng thường ghé trang thơ đọc những dòng cảm xúc mượt mà của Tú.
Cảm ơn Tú đã để lại mấy dòng thơ CHIỀU NHỚ EM.
Rất mong gặp lại

Bây giờ QM gởi cho Tú một mẫu chuyên của đứa cháu nội nhỏ nữa nè, chuyện kể rất thật Thanh Tú ạ

Chúc Thanh Tú vui khoẻ nhé.

QM



BÉ MINH NHẬT


( Viết về đứa cháu nội 25 tháng tuổi
)



Bé MINH NHẬT



Cháu xinh như thể bông hoa
Mọi người thương cháu nhất nhà đấy thôi
Gặp ai chẳng lạ cứ đòi
Mới vừa nhìn thấy cháu thôi đã cười
Đôi môi chúm chím đỏ tươi
Tay chân mũm mĩm tròn ơi là tròn
Làn da trắng, gót chân son
Ngón tay ngòi viết cỏn con đấy mà
Cháu là út ít trong nhà
Cả nhà yêu quí hơn là kim cương
Ai cũng xúm lấy đòi thương
Giành bồng giành bế không nhường cho ai
Cháu siết bà trọn vòng tay
Đưa đôi má phính hôn hoài chẳng thôi
Hôn đầu hôn trán hôn môi
Hôn đôi mắt sáng xong rồi hôn tay
Được hôn thích chí cười hoài
Cuối đầu thỏ thẻ nói hoài cảm ơn
Chẳng bao giờ thấy dổi hờn
Chỉ hay đùa giởn giống như ân cần
Cháu tôi ú nã ú nần
Tôi thương thương lắm chẳng cân phân gì



05-07-09
Nhật Quỳnh







Lần đầu tiên đến nhà Quỳnh Muội, hôm ấy tôi ngài ngại vì thấy ở đây khách viếng thăm rất nhiều, nhưng rồi không ngờ mình cũng được hậu đải và còn được nàng thơ kể chuyện cho nghe nữa. Từ trước kia tuy chưa có ghé đây lần nào nhưng vẫn rón rén bước vào đây đọc truyện kể, mà mẫu truyện nào cũng mang ý nghĩa tuyệt vời và sâu sắc, đọc truyện của Nhật Quỳnh không chỉ đọc đơn thuần cái ý nghĩa đơn giản mắt thấy tai nghe, mà mỗi câu truyện hàm chứa một ý nghĩa thiêng liêng cao cả của nó.

Tôi thấy vị Thông làm bà ngoại tuy là cằn nhằn cử nhử, nhưng trong câu truyện kể lại thì bà ngoại cũng thương cháu đáu để hơn ai hết đó nhen, rất chịu khó để làm vừa lòng "cái ông cháu" láu lỉnh của bà, là một bà ngoại hết lòng hết dạ nuông chìu, cũng với cái tài năng ấy ông ngoại của thằng cháu khỏi nói cũng phải xiêu lòng thôi, và phải là một bà ngoại đáng yêu đó chứ, bà ngoại như thế thì là cái phúc của cả nhà. Các con của bà mà nhất là ông ngoại được hưởng cái diễm phúc của đời người. Tú cũng xin góp một chút trầm trồ khen ngợi bằng tấm lòng thán phục của tôi.

Làm thân ông nội, bà ngoại thì ai cũng thương dại thương dột đó mà, đó cũng chẳng qua là "cái thương" đã kết hợp từ kiếp trước và truyền theo kiếp này, thương ông ngoại thì thương con, rồi đến thương cháu, mà hãy cứ nói đến thương là Tú tôi phải mềm lòng. Ngày nay tôi cũng có cháu nội để thương yêu dỗ dành, thời gian đã qua đi tròn hai thế hệ, nội của tôi và cha tôi đã đi sum hợp và thăm nhau ở miền xa rồi, Nhưng hình ảnh của nôi tôi còn in rõ từng nét trong tim tôi, trong lòng tôi.... khi tôi vừa bập bẹ biết nói, lời nói đầu tiên của Nội dạy là cám ơn, mỗi khi tôi hôn nội thì nội cám ơn, bất kể điều gì nội cũng liền miệng cám ơn thằng cháu. Thế là tự nó ăn vào tiềm thức tôi như là một sự việc tối cần, mà hãy nói tới tình thương là cám ơn hoài hoài cả đời cũng không hết. Tôi củng sử dụng hình thức này với cháu nội của tôi. Lời ăn tiếng nói không tốn tiền mua, nhưng thật sự như là đã mua được mọi thứ mà có khi tiền bạc mua còn chưa được. Thảo nào ông Nội của bé Minh Nhật không lặn hụp trong yêu thương, hảnh diện và thơm lây vì thằng bé của ông tròn trịa mũm mĩm, 25 tháng tuổi đã khôn khéo "Cúi đầu thỏ thẻ nói hoài cảm ơn" bao nhiêu đó cũng đã lấy được hết cái lòng của ông nội rồi, cộng thêm thằng bé này lại thích được ông bà cha mẹ hôn nó hoài, tôi thiết nghĩ con người vừa sinh ra là đã chuộng mình được mọi người yêu thương. Tình thương là một cái vốn thật lớn mà ai cũng có sẵn ở trong người, khi đã thương thì không còn so đo toan tính.

Bé Minh Nhật nhìn vào đã thấy thương rồi, thêm bài ca dao của Nội diễn đạt nữa là biết ông nội đã thương đến dại khờ.

Tú không có hình minh họa thằng cháu nội của mình, nhưng cũng muốn khoe cái tình thương bao la ở trong lòng của ông nội như ai chứ bộ... thắng cháu đã sắp 4 tuổi và đã đi mẫu giáo từ tháng 9 năm ngoái.

Bé Đồng Tâm

Đồng Tâm bảo ngọc trân châu
Bé thơm bé ngọt từ đầu đến chân
Hôn hoài trăm đến vạn lần
Còn đòi hôn nữa kề gần má tôi
"Thơm cháu đi mà ông nội"
Thương ơi thương quá làm tôi xiêu lòng!
Sáng đưa trưa đón chạy vòng
Đi đâu cũng nắm níu lòng sợ xa
Ngày nào tôi cũng ngâm nga
Ầu ơ thương quá ngọc ngà cháu ngoan
Ca dao lúa chín đàng đàng
Gia tài của mẹ thiên đàng tuổi thơ
Chiều thương sáng nhớ đã chờ
Bé đi mẫu giáo ông khờ ngoài hiên
Cháu, ông thương bà nội hiền
chắt chiu tình nghĩa thiêng liêng kiếp nào
Bòn bon nho nhỏ ngọt ngào
Nhà sau nhà trước ra vào đòi thương
Ầu ơ ru ngọt như đường
Cháu tôi mà ngủ tôi thường ngồi bên...

Ngồi bên nhìn hoài thắng cháu lúc nó ngủ cũng là niềm hạnh phúc của tôi và bà nội của nó, hạnh phúc thật là giản dị mà không cần phải xa hoa phù phiếm đó nhen cô Nhật Quỳnh. Chúc cô vui tươi hạnh phúc ngày cuối tuần.





-----------o0o----------




Chào bạn Hoàng Thiên thanh Tú,
Xin được kể bạn nghe về câu chuyện QM kể cho cháu nội nghe lúc đang ru cháu ngủ.
Chúc bạn và gia đình vui , hạnh phúc thật nhiều bên cháu Đồng Tâm ,




 
RU CHÁU NGỦ, THƯƠNG BA MỒ CÔI MẸ
 
 
 
Hãy ngủ đi nầy cháu yêu của nội
Cháu ngoan nào đừng gọi mẹ nữa nghe
Cháu đã biết mẹ đi làm sớm tối
Chiều mẹ về sẽ có bánh quà nè
 
Nội thương lắm cháu nội còn bé dại
Nhớ biết bao khi vắng mẹ hằng ngày
Ba tuổi rồi xa mẹ còn nhè mãi
Khiến nội thương càng nặng nhọc nỗi niềm
 
Nầy cháu của nội cứ  hãy nằm yên
Nội kể cháu nghe chuyện ngày xưa ấy
Thời ông cố nhà đói nghèo lắm vậy
Chín mươi năm trời, ngần ấy thời gian
 
Độ tuổi cháu ông cố * mồ côi mẹ
Bao thiệt thòi đầy ấp tuổi thơ ngây
Theo cha ra đồng dưới bóng cây nằm ngủ
Đâu như cháu  giờ nhịp võng đong đưa
 
Rúc bên cha đói no ngày hai bữa
Quần vải áo thô sớm tối nhọc nhằn
Mấy mươi năm gian lao từng ngày tháng
Cảnh đời nghèo theo mãi bủa vây thân
 
Khi nội ru : Mồ côi cha ăn cơm với cá
Còn mồ côi mẹ liếm lá đầu đường
Lại thương đời ông cố vắng tình thương
Mỗi lần ru lòng oặn đau nhiều lắm
 
Nhắc chuyện xưa hồn nội buồn trĩu nặng
Đời ông cần lao sớm nắng chiều mưa
Nắng sớm mưa trưa đồng sâu cỏ úa
Cuốc bẩm cày thuê gian khổ nói sao vừa
 
Với con trâu kéo cày ngày hai bửa
Mười hai giờ trưa mới mãn nửa buổi cày
Có khó gì đâu bờ ruộng cao năm tấc
Đói chẳng bước nổi lên... ông cố phải bò
 
Con trâu đang cày với ông thật  to
Thấy nội đem cơm mừng cong đuôi vẫy
Miệng trể ra nước miếng dài nhễ nhãi
Bước nặng nề,  mừng nội gở ách * ra
 
Sức của trâu cũng còn thở dốc mà
Trách sao ông không khỏi mồ hôi vã
Không có mẹ là thiếu đi tất cả
Tuổi ấu thơ ngàn câu hát ầu ơ
 
Nội chỉ kể cho thỏa lòng thương nhớ
Hiểu gì không mà chăm chú nằm nghe
Hiểu gì không mà không còn khóc nữa
Cháu ngoan rồi chờ tối mẹ về nha !
 


 
21-07-09
Nhật Quỳnh
 
 


 
*        Ba  của bà nội , cháu bé gọi bằng ông cố.
* *     Cái ách bắt ngang cổ trâu kéo theo cái cày





________________________________



Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
Lâu lâu Tú về nhà thấy có khách viếng và có truyện thơ để đọc, vui quá vui quá !! cám ơn nàng thơ có lòng quá bước đến đây. Tú đọc thơ từ từ để thưởng thức và hẹn sẽ gặp nàng ở bên nhà của nàng nhé. Chúc Nhật Quỳnh một cuối tuần thật vui và hạnh phúc tràn đầy.....

°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°°

TIỆC TÀN

Mầy ở tao về rã cuộc vui
Rượu đã cạn bình hết ngọt bùi
Mơ giấc mộng hề ôi đau nhức
Thôi thì thôi thả gió trôi xuôi...

Đừng buồn chi nữa tiệc đã tàn
Cuộc vui nào rồi cũng phải tan
Tao về cuốc đất xây huyệt mộ
Một cuối thu tàn phải ghé ngang...

Tao về trắng áo mùa dĩ vãng
Mỏi cặp chân đời lết vai mang
Cõi khôn đô thị mầy giữ mạng
Chừa xác mà chôn cái bẽ bàng !

Tao mầy không lạ cõi thiệt hơn
Ý nghĩa gì đâu tiếng cám ơn
Mưa thả từ trời mưa trôi hết
Rác rến, tình thâm cả giận hờn !

Cần gì thêu dệt khúc giã từ
Trước sau chừng ấy cũng vậy thôi
Cát bụi đi về làm cát bụi
Nhận hay không nhận cũng đã rồi

Tao giờ gối mỏi chân mòn cuộc
Trò chơi năm cũ những điên cuồng
Làm sao chở hết thời gian nặng
Chôn xuống đau thương lấp vũng buồn !

HTTT
___HTTT___
Cho dù sao đi nữa
Tôi mãi còn yêu em...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-25 15:22:48HoangThienThanhTu>
Trích đoạn: Quỳnh Muội


[size="4"]


[/align]
RU CHÁU NGỦ, THƯƠNG BA MỒ CÔI MẸ



Hãy ngủ đi nầy cháu yêu của nội
Cháu ngoan nào đừng gọi mẹ nữa nghe
Cháu đã biết mẹ đi làm sớm tối
Chiều mẹ về sẽ có bánh quà nè

Nội thương lắm cháu nội còn bé dại
Nhớ biết bao khi vắng mẹ hằng ngày
Ba tuổi rồi xa mẹ còn nhè mãi
Khiến nội thương càng nặng nhọc nỗi niềm

Nầy cháu của nội cứ hãy nằm yên
Nội kể cháu nghe chuyện ngày xưa ấy
Thời ông cố nhà đói nghèo lắm vậy
Chín mươi năm trời, ngần ấy thời gian

Độ tuổi cháu ông cố * mồ côi mẹ
Bao thiệt thòi đầy ấp tuổi thơ ngây
Theo cha ra đồng dưới bóng cây nằm ngủ
Đâu như cháu giờ nhịp võng đong đưa

Rúc bên cha đói no ngày hai bữa
Quần vải áo thô sớm tối nhọc nhằn
Mấy mươi năm gian lao từng ngày tháng
Cảnh đời nghèo theo mãi bủa vây thân

Khi nội ru : Mồ côi cha ăn cơm với cá
Còn mồ côi mẹ liếm lá đầu đường
Lại thương đời ông cố vắng tình thương
Mỗi lần ru lòng oặn đau nhiều lắm

Nhắc chuyện xưa hồn nội buồn trĩu nặng
Đời ông cần lao sớm nắng chiều mưa
Nắng sớm mưa trưa đồng sâu cỏ úa

Cuốc bẩm cày thuê gian khổ nói sao vừa

Với con trâu kéo cày ngày hai bửa
Mười hai giờ trưa mới mãn nửa buổi cày
Có khó gì đâu bờ ruộng cao năm tấc
Đói chẳng bước nổi lên ông cố phải bò

Con trâu đang cày với ông thật to
Thấy nội đem cơm mừng cong đuôi vẫy
Miệng trể ra nước miếng dài nhễ nhãi
Bước nặng nề, mừng nội gở ách * ra

Sức của trâu cũng còn thở dốc mà
Trách sao ông không khỏi mồ hôi vã
Không có mẹ là thiếu đi tất cả
Tuổi ấu thơ ngàn câu hát ầu ơ

Nội chỉ kể cho thỏa lòng thương nhớ
Hiểu gì không mà chăm chú nằm nghe
Hiểu gì không mà không còn khóc nữa
Cháu ngoan rồi chờ tối mẹ về nha !




21-07-09
Nhật Quỳnh





* Ba của bà nội , cháu bé gọi bằng ông cố.
* * Cái ách bắt ngang cổ trâu kéo theo cái cày






________________________________
Ta không thể làm đổi thay hướng gió
Nhưng ta có thể điều khiển được cánh buồm

Gởi tình theo gió ngàn bay :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311&mpage=35


May quá QM à, vì hồi sáng tôi tìm hoài không thấy topic của bạn, vì thấy bạn viết nhiều cho topic mới mở ra, cứ tưởng như là topic này không còn. Trưa nay trở vào thấy nên mừng húm đây.
Đẹp biết bao nhiêu hình ảnh của Nội ru cháu từ đời này sang đời khác. Và cũng có những đứa con không may mắn bị sinh ra, không có được gần gủi cha, vì cha của bé phải luôn đi làm ăn xa để lo công danh sự nghiệp, còn mẹ thì thui thủi đi về sớm tối có một mình, lại còn phải lo đi tần tảo vì miếng cơm manh áo. Ông ru cháu ngủ mà lòng đứt từng đoạn ruột, vì có ông mới là người hiểu được những uẩn khúc của cuộc đời, cháu thơ vô tội nên làm sao biết hết chuyện của người lớn. Tú xin viết đôi dòng tâm trạng của một ông Ngoại, vì đứa con gái và đứa cháu bất hạnh, cũng may nó chưa đủ hiểu biết những phức tạp của đời sống, ngày mai nó lớn lên có thể mọi việc đã thay đổi tốt hơn, và có thể sẽ vĩnh viễn nó không biết gì về cha của nó.


TÌNH ÔNG NGOẠI

Bé thơ ngây quấn quít theo ông Ngoại
Ông thương chìu bởi con gái vô phần
Ông đứt ruột mỗi lần ru cháu ngủ
Biết làm sao khi định mệnh phù vân

Cháu ngủ nhé mẹ về nhà khuya lắm
Thui thủi một mình vén xếp vá khâu
Ngoại hết lòng tận tụy những canh thâu
Mong tươi sáng có một ngày rạng rỡ

Cha của cháu đi làm ăn xa xứ
Bởi nhà nghèo đồng ruộng lúa nương dâu
Vì tương lai cha phải chịu đương đầu
Đi xa mãi bên tiếng đời giục vọng

Tìm thanh danh tìm nhà cao cửa rộng
Gió cuốn chân đời hụng hẫng mẹ con
Mẹ ở nhà lao lung phận khép tròn
Chờ rã ruột hết quảng đời cay đắng !

Miễn sao con có cuộc đời phẵng lặng
Ông Ngoại chở che góp sức tuổi già
Thương con gái mà cắn lệ châu sa
Ông đứt ruột dại khờ nghe tâm đắng

Ngủ đi cháu trần gian giông gió lặng
Có ông thương dù tình ấy chẳng giống cha
Thương vẫn thương dù mẹ vịt con gà
Ngày sau nữa thị phi đời quên hết !

Tội tình ơi bao năm là đoạn kết
Con gái của tôi và đứa bé ngoan
Một ngày kia cháu lớn lên đàng
Sẽ hiểu được tình cha làm ông Ngoại

Một ngày kia khi công thành danh toại
Bên mẹ hiền ngoại gửi gấm cháu thơ
Vạn tình thương không toan tính dại khờ
Dìu dắt mẹ đi qua cầu ngang trái.
___HTTT___
Cho dù sao đi nữa
Tôi mãi còn yêu em...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-26 17:36:41Quỳnh Muội>
Trích đoạn: HoangThienThanhTu

Trích đoạn: Quỳnh Muội






RU CHÁU NGỦ, THƯƠNG BA MỒ CÔI MẸ



Hãy ngủ đi nầy cháu yêu của nội
Cháu ngoan nào đừng gọi mẹ nữa nghe
Cháu đã biết mẹ đi làm sớm tối
Chiều mẹ về sẽ có bánh quà nè

Nội thương lắm cháu nội còn bé dại
Nhớ biết bao khi vắng mẹ hằng ngày
Ba tuổi rồi xa mẹ còn nhè mãi
Khiến nội thương càng nặng nhọc nỗi niềm

Nầy cháu của nội cứ hãy nằm yên
Nội kể cháu nghe chuyện ngày xưa ấy
Thời ông cố nhà đói nghèo lắm vậy
Chín mươi năm trời, ngần ấy thời gian

Độ tuổi cháu ông cố * mồ côi mẹ
Bao thiệt thòi đầy ấp tuổi thơ ngây
Theo cha ra đồng dưới bóng cây nằm ngủ
Đâu như cháu giờ nhịp võng đong đưa

Rúc bên cha đói no ngày hai bữa
Quần vải áo thô sớm tối nhọc nhằn
Mấy mươi năm gian lao từng ngày tháng
Cảnh đời nghèo theo mãi bủa vây thân

Khi nội ru : Mồ côi cha ăn cơm với cá
Còn mồ côi mẹ liếm lá đầu đường
Lại thương đời ông cố vắng tình thương
Mỗi lần ru lòng oặn đau nhiều lắm

Nhắc chuyện xưa hồn nội buồn trĩu nặng
Đời ông cần lao sớm nắng chiều mưa
Nắng sớm mưa trưa đồng sâu cỏ úa

Cuốc bẩm cày thuê gian khổ nói sao vừa

Với con trâu kéo cày ngày hai bửa
Mười hai giờ trưa mới mãn nửa buổi cày
Có khó gì đâu bờ ruộng cao năm tấc
Đói chẳng bước nổi lên ông cố phải bò

Con trâu đang cày với ông thật to
Thấy nội đem cơm mừng cong đuôi vẫy
Miệng trể ra nước miếng dài nhễ nhãi
Bước nặng nề, mừng nội gở ách * ra

Sức của trâu cũng còn thở dốc mà
Trách sao ông không khỏi mồ hôi vã
Không có mẹ là thiếu đi tất cả
Tuổi ấu thơ ngàn câu hát ầu ơ

Nội chỉ kể cho thỏa lòng thương nhớ
Hiểu gì không mà chăm chú nằm nghe
Hiểu gì không mà không còn khóc nữa
Cháu ngoan rồi chờ tối mẹ về nha !




21-07-09
Nhật Quỳnh





* Ba của bà nội , cháu bé gọi bằng ông cố.
* * Cái ách bắt ngang cổ trâu kéo theo cái cày






________________________________
Ta không thể làm đổi thay hướng gió
Nhưng ta có thể điều khiển được cánh buồm

Gởi tình theo gió ngàn bay :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311&mpage=35


May quá QM à, vì hồi sáng tôi tìm hoài không thấy topic của bạn, vì thấy bạn viết nhiều cho topic mới mở ra, cứ tưởng như là topic này không còn. Trưa nay trở vào thấy nên mừng húm đây.
Đẹp biết bao nhiêu hình ảnh của Nội ru cháu từ đời này sang đời khác. Và cũng có những đứa con không may mắn bị sinh ra, không có được gần gủi cha, vì cha của bé phải luôn đi làm ăn xa để lo công danh sự nghiệp, còn mẹ thì thui thủi đi về sớm tối có một mình, lại còn phải lo đi tần tảo vì miếng cơm manh áo. Ông ru cháu ngủ mà lòng đứt từng đoạn ruột, vì có ông mới là người hiểu được những uẩn khúc của cuộc đời, cháu thơ vô tội nên làm sao biết hết chuyện của người lớn. Tú xin viết đôi dòng tâm trạng của một ông Ngoại, vì đứa con gái và đứa cháu bất hạnh, cũng may nó chưa đủ hiểu biết những phức tạp của đời sống, ngày mai nó lớn lên có thể mọi việc đã thay đổi tốt hơn, và có thể sẽ vĩnh viễn nó không biết gì về cha của nó.


TÌNH ÔNG NGOẠI

Bé thơ ngây quấn quít theo ông Ngoại
Ông thương chìu bởi con gái vô phần
Ông đứt ruột mỗi lần ru cháu ngủ
Biết làm sao khi định mệnh phù vân

Cháu ngủ nhé mẹ về nhà khuya lắm
Thui thủi một mình vén xếp vá khâu
Ngoại hết lòng tận tụy những canh thâu
Mong tươi sáng có một ngày rạng rỡ

Cha của cháu đi làm ăn xa xứ
Bởi nhà nghèo đồng ruộng lúa nương dâu
Vì tương lai cha phải chịu đương đầu
Đi xa mãi bên tiếng đời giục vọng

Tìm thanh danh tìm nhà cao cửa rộng
Gió cuốn chân đời hụng hẫng mẹ con
Mẹ ở nhà lao lung phận khép tròn
Chờ rã ruột hết quảng đời cay đắng !

Miễn sao con có cuộc đời phẵng lặng
Ông Ngoại chở che góp sức tuổi già
Thương con gái mà cắn lệ châu sa
Ông đứt ruột dại khờ nghe tâm đắng

Ngủ đi cháu trần gian giông gió lặng
Có ông thương dù tình ấy chẳng giống cha
Thương vẫn thương dù mẹ vịt con gà
Ngày sau nữa thị phi đời quên hết !

Tội tình ơi bao năm là đoạn kết
Con gái của tôi và đứa bé ngoan
Một ngày kia cháu lớn lên đàng
Sẽ hiểu được tình cha làm ông Ngoại

Một ngày kia khi công thành danh toại
Bên mẹ hiền ngoại gửi gấm cháu thơ
Vạn tình thương không toan tính dại khờ
Dìu dắt mẹ đi qua cầu ngang trái.









Chào bạn Hoàng Thiên Thanh Tú,
QM được tiếp nhận bài thơ thứ  3 của bạn, bài thơ thật cảm động và nhiều trăn trở , đã nói lên tình thưởng dạt dào của ông Ngoại , nói lên sự chia sẻ thâm tình,QM đọc mấy lần , thật xót xa !

Mỗi người một cảnh đời, chúng ta nương tựa nhau quả là rất cần thiết, để cùng nắm tay nhau vượt ghềnh thác trong đời sống

Cảm ơn bạn ,  Bạn luôn vui nhé , xin được gởi bạn bài thơ nữa kể một trong những câu chuyện về cuộc đời khổ cực gian lao của Ba QM


Thân ái


QM







RU CHÁU NGỦ, THƯƠNG ĐỜI BA VẤT VẢ
















RU CHÁU NGỦ, THƯƠNG ĐỜI BA  VẤT VẢ
 
 
 
 
Bà cháu mình cùng ngủ trứa cháu nhé,
Cháu cũng đừng nhè đòi  mẹ nữa nhe
Cháu mà khóc bà không vui đâu đấy
Cháu ngoan nào bà chuyện cháu nghe
 
Chuyện một đời người nặng nhọc nắng mưa
Của ông cố chớ đâu phải người xa lạ
Bởi với nội, ông cố là tất cả
Nghĩa trọng ơn đầy cao tựa Thái sơn
 
Nội thân gái lấy chồng theo qui luật
Trôi dần xa những khúc ruột thâm tình
Thương ông cố nên nội nhớ như in
Quảng đời ông mồ côi nhiều cơ cực
 
Sáng thức giấc sương mai còn đọng cỏ
Bụng đói so cũng phải bước ra đồng
Tay dắt trâu , vai vác cày xa xóm
Ròng rã bước đời  đội nắng dầm mưa
 
Cày  đứng bóng thả cho trâu ăn cỏ
Rung  rung lần trong túi nắm cơm  mo
Mặt úp nón lá, nằm ngã lưng bờ ruộng
Nắng cháy da, phèn quánh đặc chân giò
 
Tối về nhà ông phải  còn phải thức
Hết việc ngày lại đến việc ban đêm
Đêm sáng trăng trâu được nằm nhơi cỏ
Ông còn thức đạp lúa trước sân nhà
 
Nội thức đợi ngồi mái hiên ngủ gục
Nhìn dáng ông nặng nhọc bước rã rời
Dãn xương ngưc tay kéo theo cục đá *
Ông nghĩ gì mà cúi mặt trầm tư
 
Chỉ  mới một chuyện của đời ông cố
Còn rất nhiều nhiều lắm đấy cháu  ơi
Lạc lỏng trôi  theo dòng chảy cuộc đời
Sống trăn trở  với ước mơ chìm đắm
 
Chín mươi năm tảo tần chắt chiu gầy dựng
Buối cuối đời  cũng của để dành dư
Cũng tạo được ruộng  chia phần con cái
Nhà rộng cửa cao, thềm tam cấp nối dài
 
Nội vẫn biết cháu hãy còn bé lắm
Hiểu gì đâu chuyện dâu bể hồng trần
Hiểu gì đâu mà nói chuyện nghĩa ân
Nên đã ngủ say theo từng nhịp võng
 
Thôi cứ coi như nội cũng cần ru nội ngủ.
Cho quên lòng đang vần vũ phong ba…
 
 
24-07-09
Nhật Quỳnh
 

 
* Thuở ấy 70 năm về trước, chưa chế tạo ra cái bồ dùng đập lúa như ở vùng sâu vùng xa của chúng ta ngày nay có nơi còn sử dụng,
Lúa cắt xong gánh về nhà, rải ra khắp sân, lấy dây cột cục đá to rồi kéo lê trên lúa cho rụng hạt xuống sân, xong mới hốt rơm lên đem chất thành đóng để dành cho trâu ăn , hoặc để đốt lửa thổi cơm thay củi,
Những bông lúa rụng xuống sân , chờ sáng ra phơi vài nắng cho đến khi khô





-_______________________________

Ta không thể làm đổi thay hướng gió  
Nhưng ta có thể điều khiển được cánh buồm
 
Gởi tình theo gió ngàn bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311&mpage=35









Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-27 10:48:58Quỳnh Muội>
Trích đoạn: HoangThienThanhTu

Trích đoạn: Quỳnh Muội






RU CHÁU NGỦ, THƯƠNG BA MỒ CÔI MẸ



Hãy ngủ đi nầy cháu yêu của nội
Cháu ngoan nào đừng gọi mẹ nữa nghe
Cháu đã biết mẹ đi làm sớm tối
Chiều mẹ về sẽ có bánh quà nè

Nội thương lắm cháu nội còn bé dại
Nhớ biết bao khi vắng mẹ hằng ngày
Ba tuổi rồi xa mẹ còn nhè mãi
Khiến nội thương càng nặng nhọc nỗi niềm

Nầy cháu của nội cứ hãy nằm yên
Nội kể cháu nghe chuyện ngày xưa ấy
Thời ông cố nhà đói nghèo lắm vậy
Chín mươi năm trời, ngần ấy thời gian

Độ tuổi cháu ông cố * mồ côi mẹ
Bao thiệt thòi đầy ấp tuổi thơ ngây
Theo cha ra đồng dưới bóng cây nằm ngủ
Đâu như cháu giờ nhịp võng đong đưa

Rúc bên cha đói no ngày hai bữa
Quần vải áo thô sớm tối nhọc nhằn
Mấy mươi năm gian lao từng ngày tháng
Cảnh đời nghèo theo mãi bủa vây thân

Khi nội ru : Mồ côi cha ăn cơm với cá
Còn mồ côi mẹ liếm lá đầu đường
Lại thương đời ông cố vắng tình thương
Mỗi lần ru lòng oặn đau nhiều lắm

Nhắc chuyện xưa hồn nội buồn trĩu nặng
Đời ông cần lao sớm nắng chiều mưa
Nắng sớm mưa trưa đồng sâu cỏ úa

Cuốc bẩm cày thuê gian khổ nói sao vừa

Với con trâu kéo cày ngày hai bửa
Mười hai giờ trưa mới mãn nửa buổi cày
Có khó gì đâu bờ ruộng cao năm tấc
Đói chẳng bước nổi lên ông cố phải bò

Con trâu đang cày với ông thật to
Thấy nội đem cơm mừng cong đuôi vẫy
Miệng trể ra nước miếng dài nhễ nhãi
Bước nặng nề, mừng nội gở ách * ra

Sức của trâu cũng còn thở dốc mà
Trách sao ông không khỏi mồ hôi vã
Không có mẹ là thiếu đi tất cả
Tuổi ấu thơ ngàn câu hát ầu ơ

Nội chỉ kể cho thỏa lòng thương nhớ
Hiểu gì không mà chăm chú nằm nghe
Hiểu gì không mà không còn khóc nữa
Cháu ngoan rồi chờ tối mẹ về nha !




21-07-09
Nhật Quỳnh





* Ba của bà nội , cháu bé gọi bằng ông cố.
* * Cái ách bắt ngang cổ trâu kéo theo cái cày






________________________________
Ta không thể làm đổi thay hướng gió
Nhưng ta có thể điều khiển được cánh buồm

Gởi tình theo gió ngàn bay :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311&mpage=35


May quá QM à, vì hồi sáng tôi tìm hoài không thấy topic của bạn, vì thấy bạn viết nhiều cho topic mới mở ra, cứ tưởng như là topic này không còn. Trưa nay trở vào thấy nên mừng húm đây.
Đẹp biết bao nhiêu hình ảnh của Nội ru cháu từ đời này sang đời khác. Và cũng có những đứa con không may mắn bị sinh ra, không có được gần gủi cha, vì cha của bé phải luôn đi làm ăn xa để lo công danh sự nghiệp, còn mẹ thì thui thủi đi về sớm tối có một mình, lại còn phải lo đi tần tảo vì miếng cơm manh áo. Ông ru cháu ngủ mà lòng đứt từng đoạn ruột, vì có ông mới là người hiểu được những uẩn khúc của cuộc đời, cháu thơ vô tội nên làm sao biết hết chuyện của người lớn. Tú xin viết đôi dòng tâm trạng của một ông Ngoại, vì đứa con gái và đứa cháu bất hạnh, cũng may nó chưa đủ hiểu biết những phức tạp của đời sống, ngày mai nó lớn lên có thể mọi việc đã thay đổi tốt hơn, và có thể sẽ vĩnh viễn nó không biết gì về cha của nó.


TÌNH ÔNG NGOẠI

Bé thơ ngây quấn quít theo ông Ngoại
Ông thương chìu bởi con gái vô phần
Ông đứt ruột mỗi lần ru cháu ngủ
Biết làm sao khi định mệnh phù vân

Cháu ngủ nhé mẹ về nhà khuya lắm
Thui thủi một mình vén xếp vá khâu
Ngoại hết lòng tận tụy những canh thâu
Mong tươi sáng có một ngày rạng rỡ

Cha của cháu đi làm ăn xa xứ
Bởi nhà nghèo đồng ruộng lúa nương dâu
Vì tương lai cha phải chịu đương đầu
Đi xa mãi bên tiếng đời giục vọng

Tìm thanh danh tìm nhà cao cửa rộng
Gió cuốn chân đời hụng hẫng mẹ con
Mẹ ở nhà lao lung phận khép tròn
Chờ rã ruột hết quảng đời cay đắng !

Miễn sao con có cuộc đời phẵng lặng
Ông Ngoại chở che góp sức tuổi già
Thương con gái mà cắn lệ châu sa
Ông đứt ruột dại khờ nghe tâm đắng

Ngủ đi cháu trần gian giông gió lặng
Có ông thương dù tình ấy chẳng giống cha
Thương vẫn thương dù mẹ vịt con gà
Ngày sau nữa thị phi đời quên hết !

Tội tình ơi bao năm là đoạn kết
Con gái của tôi và đứa bé ngoan
Một ngày kia cháu lớn lên đàng
Sẽ hiểu được tình cha làm ông Ngoại

Một ngày kia khi công thành danh toại
Bên mẹ hiền ngoại gửi gấm cháu thơ
Vạn tình thương không toan tính dại khờ
Dìu dắt mẹ đi qua cầu ngang trái.





RU CHÁU NGỦ THƯƠNG ĐỜI BA VẤT VẢ
 




 
 
















RU CHÁU NGỦ THƯƠNG ĐỜI BA VẤT VẢ





Bà cháu mình cùng ngủ trứa cháu nhé,
Cháu cũng đừng nhè đòi  mẹ nữa nhe
Cháu mà khóc bà không vui đâu đấy
Cháu ngoan nào bà chuyện cháu nghe
 
Chuyện đời người thiệt thòi vì mất mẹ
Của ông cố chớ đâu phải người xa lạ
Bởi với nội, ông cố là tất cả
Nghĩa trọng ơn đầy cao tựa Thái sơn
 
Nội thân gái lấy chồng theo qui luật
Trôi dần xa những khúc ruột thâm tình
Thương ông cố nên nội nhớ như in
Quảng đời ông mồ côi nhiều cơ cực
 
Sáng thức giấc sương mai còn đọng cỏ
Bụng đói so cũng phải bước ra đồng
Tay dắt trâu , vai vác cày xa xóm
Ròng rã bước đời  đội nắng dầm mưa
 
Cày  đứng bóng thả cho trâu ăn cỏ
Rung  rung lần trong túi nắm cơm  mo
Mặt úp nón lá, nằm ngã lưng bờ ruộng
Nắng cháy da, phèn quánh đặc chân giò
 
Tối về nhà ông phải  còn phải thức
Hết việc ngày lại đến việc ban đêm
Đêm sáng trăng trâu được nằm nhơi cỏ
Ông còn thức đạp lúa trước sân nhà
 
Nội thức đợi ngồi mái hiên ngủ gục
Nhìn dáng ông nặng nhọc bước rã rời
Dãn xương ngưc tay kéo theo cục đá *
Ông nghĩ gì mà cúi mặt trầm tư
 
Mới chỉ một chuyện của đời ông cố
Còn rất nhiều nhiều lắm đấy cháu  ơi
Lạc lỏng trôi  theo dòng chảy cuộc đời
Sống trăn trở  với ước mơ chìm đắm
 
Chín mươi năm tảo tần chắt chiu gầy dựng
Buối cuối đời  cũng của để của dư
Cũng mươi mẫu ruộng  chia phần con cái
Nhà rộng cửa cao, thềm tam cấp nối dài
 
Nội vẫn biết cháu hãy còn bé lắm
Hiểu gì đâu chuyện dâu bể hồng trần
Hiểu gì đâu mà nói chuyện nghĩa ân
Nên đã ngủ say theo từng nhịp võng
 
Thôi cứ coi như nội cũng cần ru nội ngủ.
Cho quên lòng đang vần vũ phong ba…
 


24-07-09
Nhật Quỳnh


 
* Thuở ấy chưa chế ra cái bồ dùng đập lúa như ở vùng sâu vùng xa ngày nay,
     Lúa cắt xong gánh về nhà, rải ra khắp sân, lấy dây cột cục đá to rồi kéo lê trên lúa cho rụng hạt xuống sân, xong mới hốt rơm lên đem chất thành đóng để dành cho trâu ăn , hoặc để đốt thổi cơm thay củi,
Những bông lúa rụng xuống sân , chờ sáng ra phơi vài nắng cho đến khi khô


_______________________________

Ta không thể làm đổi thay hướng gió  
Nhưng ta có thể điều khiển được cánh buồm
 
Gởi tình theo gió ngàn bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311&mpage=35



Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-28 08:12:09Quỳnh Muội>





 


CÁC CON HÃY SIÊNG VỀ THĂM MẸ

 


( Lời dạy của Ba )

 
 

Nhớ một buổi con về thăm ba mẹ
Chỉ cách  tuần thôi ba cũng buồn buồn
Sau một lúc hỏi thăm về sức khỏe
Đến gần bên ba nói khẻ đủ con nghe
 
“ Đối với ba , ba không hề câu nệ
Việc viếng thăm nếu rảnh cũng được rồi
Chỉ thương nhiều cho mẹ của con thôi
Tay gậy tre lòng bồi hồi trông ngóng
 
Tình của mẹ là sông dài biền rộng
Thật mênh mông hơn cả biển Thái Bình
Trọn một đời chỉ biết có hy sinh
Quyết đưa các con vào đời êm ấm
 
Sao sánh được với sông dài núi thẳm
Đôi ba ngày con hãy nhớ về thăm
Về cùng ba và siêng ngồi lẵng lặng
Nghe mẹ tâm tình chuyện nắng chuyện mưa
 
Sống với ba, mẹ gian khổ nói sao vừa
Ba nghèo khó bao thiệt thòi mẹ gánh
Đường kháng Ba xa nhà vạn dặm
Các con ra đời chỉ có mẹ con chăm
 
Mẹ con bây giờ đã đến tuổi trăm
Một chuến đi xa không ngày hẹn trước
Nỗi đau ấy không thể nào quên được
Không thể nào lòng bình lặng đâu con
 
Thuở lên năm ba đã mồ côi mẹ
Tám mươi lăm năm còn buồn nhớ không nguôi
Dòng chảy thời gian cứ mãi trôi xuôi
Ba nào quên được cảnh đời mồ côi  mẹ
 
Những lời dạy ba mong con nhớ nhé
Kẻo đắm chìm trong hối hận ăn năn
Ai cũng cần mẹ dẫu đến tuổi trăm
Mai nầy tuổi  đời cao con sẽ hiểu
 
Con sẽ nhớ điều vô tình để thiếu
Chỉ đơn thuần thôi về việc viếng thăm
Khi các cháu không mặn nồng  với mẹ
Con sẽ buồn cô quạnh lắm con ơi ! "
 

 
26-07-09
Nhật Quỳnh


 
26-07-09
Nhật Quỳnh





_______________________________

Ta không thể làm đổi thay hướng gió  
Nhưng ta có thể điều khiển được cánh buồm
 
Gởi tình theo gió ngàn bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311&mpage=35


 

 
Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-30 12:56:41Quỳnh Muội>




Chào Hoàng Thiên Thanh Tú

HTTT  vẫn khỏe ? QM vẫn ghé trang thơ HTTT  đọc lại bài TÌNH ÔNG NGOẠI thấy buồn buồn , chuyện thật cảm động bạn ạ.
Bây giờ QM hân hạnh gởi HTTT trang thơ mới LỜI TÌNH GHI TRÊN LÁ

Lời tình ghi trên lá :  http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289&mpage=3

QM muốn giới thiệu một chuyện tình cảm động, có thật hiện tại , HTTT vào vui chơi nhé, cùng cảm thông về thân phận người phụ nữ

Chúc HTTT vui khỏe và  hạnh phúc



Thân ái chào HTTT



QM




_____________________________

Ta không thể làm đổi thay hướng gió  
Nhưng ta có thể điều khiển được cánh buồm
 
Gởi tình theo gió ngàn bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311&mpage=35
Lời tình ghi trên lá :  http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289&mpage=3





Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-08 14:44:06HoangThienThanhTu>
Trích đoạn: Hạ Nguyên

Khi ta cười, niềm vui ngọt nhỏ giọt vào không gian. Mùa hạ tràn về bỏng rát mùi xoa và khiến cho cơn cay ta chẳng buồn ngừng lại. Salami hạ thơm hoa khiến ta thèm viết.

Tặng người một bầu trời biếc, một chút tình thư. Mãi xin người đinh ninh là mùa hạ của " nếu như " luôn rực hoa phượng vĩ... [/align]


Đánh Thức Bầu Trời Một Giọt Hương



Một giọt hương nhỏ lên môi vừa thấm ngọt
Đánh thức hạ vàng xoè cánh bướm đêm
Em cùng ta rong chơi trên bãi cát mịn mềm
Vết tích cũ kề môi kể chuyện
Chuyện em đi qua con đồi gió
Nghe suối đêm than thở với hàng cây
Vị lưỡi cay
Vị môi gầy
Thơm mùi mặn biển tình hì hục vỗ
Một giọt hương nhỏ vào khe hở
Hạ miên man trên bờ mi gầy...


___HTTT___
Cho dù sao đi nữa
Tôi mãi còn yêu em...
Đăng nhập để trả lời
0


[align=center][align=left]@ Hoangthienthanhtu:

Cảm ơn Tú rất nhiều vì đã gửi lại tặng Hạ Nguyên những dòng xúc cảm, ẩn ý quyến thơm. Bài thơ như là một sự gợi nhớ, thổ lộ về nét trữ tình của một khách sĩ ghé thăm thơ vô cùng lắng đọng, da diết.

Mong rằng Tú sẽ tiêu du cùng Trầm tích kề môi và Hạ Nguyên đến hết câu chuyện về mùa hạ.


P/S: Àh, Tú cứ tặng topic Hạ Nguyên thêm thơ nữa đi. Always welcum mà, nào giờ Thơ đâu phân biệt mọi người. Tú còn làm cho topic thêm hấp dẫn nữa (tấm hình cũ đẹp lắm, sao lại đổi đi, giữ lại hình cũ nhé, Hạ Nguyên thích tấm đó lắm !)

Mong rằng anh sẽ theo chân Hạ Nguyên đi hết những vòng mùa hạ, vào những ngày này oải hương đã bắt đầu kết thành hạt khô, mẹ của anh may những cái túi nhỏ rồi cất vào tủ áo, giữ lại mùi thơm cho suốt năm.

Anh vẫn còn nhớ trong những ngày này của mùa hạ trước, chúng mình đã nắm tay nhau đi từ hạ sang thu, rồi từ thu lại đi qua hết mùa đông, mùa đông dài nhỉ ? nhưng vẫn là những ngày dài ấm áp bên bếp lửa quay quầng. Không chờ không đợi thế mà mùa xuân vô tư cũng tràn về trước cửa, cỏ hoa xanh mượt, loài bông cúc dại không cần ai mời mọc mà chúng vẫn đua chen nhau li ti nở rộ dưới chân mình. Chúng vui cười theo niềm vui của mình quên đi ngày tháng... bây giờ có phải là những ngày hạ mênh mông thương nhớ. Oải hương vẫn thơm nhưng thơm một mình trong những chiếc gối nhỏ nằm ở trong tủ kín... Anh chạy đi tìm em như tìm lại một hương thơm vẫn còn lưu luyến được quấn quít bên nhau trên những hàng chữ nhỏ.... trong những tấm hình của mùa kỷ niệm năm nao...!

P/S: Hôm nọ tấm hình bị biến mất vì anh không có save hình vào máy, hôm nay chạy lung tung đi tìm lại cho Hạ Nguyên rồi đó... vui không ?





[font="Arial"][size=4]HÔN EM MÙI HƯƠNG TÓC

Về cùng em rảo bước
Thênh thang dài
mùi nắng rực hương thơm
Anh nhờ mẹ may
đôi gối nhỏ
Dồn hương yêu gửi đến
người yêu
Đôi gối hình trái tim
Tim anh và tim nhỏ
Hai giọt máu chung niềm...

Đêm nay trăng về sáng
Đươm đướm lượn đầy vườn
Mùi oải hương nồng thắm
Rơi lên áo người thương
Anh vô tư như cỏ
Như hoa cúc màu vàng
Chen ngực em thơm nắng
Ngủ thiếp mấy mùa hoang...

Anh vẫn về hôn lên
vầng trán
Của nhỏ yêu
thơm hương tóc dịu dàng
Của ngày nắng
bầy ve ca inh ỏi
Của đêm vàng trăng ướp lệ
tình nhân...

HTTT
___HTTT___
Cho dù sao đi nữa
Tôi mãi còn yêu em...
Đăng nhập để trả lời
0



YÊU EM 17

Yêu em như nắng cần mưa
Như mưa cần nắng ngày thưa lại đầy
Thẫn thờ hoa bướm mê say
Mật thơ ướp ngọt hình hài vầng trăng

Cho anh say nụ hôn Hằng
Cho thương gặp nhớ phím ngân nhạc tình
Cho cây đơm trái niềm tin
Đất trời ân huệ cho mình yêu thương

Yêu em ngập lối vô thường
Cỏ hoa biết nói giọt sương biết cười
Hồng trần cát bụi màu tươi
Gió mây đan ngón tay trôi về tìm...

Sờ tay nghe cấn con tim
Mang theo yêu dấu trăm miền gần xa
Gọi tên em nở ngàn hoa
Hoa hồng hoa tím hoa thơ ngọt ngào !

Gọi tên em lộng trời cao
Mĩm cười trăng rủ ngàn sao cùng về
Nói cười quấn quít hôn mê
Yêu em khắp nẻo đường quê thị thành...

HTTT
___HTTT___
Cho dù sao đi nữa
Tôi mãi còn yêu em...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-03 02:27:07Trần Trung Dũng>
Đã Lâu 
  
Lâu rồi không ghé thăm nhau
Hoa xoan đã nở mùa cau chín vàng
Chắc chàng sánh bước với nàng?
Vui duyên say đắm họ hàng lãng quên.
Trầu này nhờ mẹ giỏi têm
Tặng người tri kỷ thắm thêm cuộc tình.
 
Trung Dũng 
 
Lâu không gặp nay ghé thăm ThanhTú xin có lời chúc sức khỏe vạn sự như ý.
Đăng nhập để trả lời
0
Lâu quá không có về nhà nên không hay huynh Dũng đến thăm..
Cám ơn huynh nhiều


___HTTT___
Cho dù sao đi nữa
Tôi mãi còn yêu em...
Đăng nhập để trả lời
0
THƯỜNG TÌNH ???

Đâm nhau vài nhát tử sinh
Nhẫn tâm là chuyện thường tình thế gian
Nhục nhằn con cháu da vàng
Rồng Tiên tủi phận về ngang Hoàng hà

Trò hề thơ phú ngâm nga
Sóng tràn tham vọng lòng tà giả chân
Việt Nam hòn ngọc phong trần
Cuốn theo dâu bể một lần tháng tư

Cha phơi thây vấy máu thù
Nợ ân con trả biển mù bão giông
Trời đày một kiếp lưu vong
Ăn sương uống gió bạc lòng rủi may!

Trò đời khóc mướn thương vay
Thịt da rồi cũng tàn phai cuối nguồn.
Bao giờ sóng trở màu thương
Biển xanh cát trắng đã dường đen thui

Chôn nhau một kiếp nhẵng ruồi
Lều bều mặt nước còn trôi lá vàng
Mai này thu có về ngang
Bốc hơi mùi gió con ngoan cháu đàn
___HTTT___
Cho dù sao đi nữa
Tôi mãi còn yêu em...
Đăng nhập để trả lời
0


Sáng thức dậy bỗng nghe đời rất lạ
Cội nguồn nằm rã mục cuối dòng sông
Ngày chưa đi mà đêm đã ùa về
Hình tìm bóng bên bờ xưa dập sóng

Sáng thức dậy mông lung ngày dâu bể
Cửa trần gian khóa lại một dòng sâu
Ta về dâu ta chẳng biết về đâu
Ngơ ngác gọi ngày hoang mù trận địa

Đàn chim xanh rời lầu hoang gác tía
Đi tìm ngày nuôi lẽ sống trời ban
Ta quay lưng nhìn xuống góc bẽ bàng
Đau thân phận gục đầu sau cánh cửa

___HTTT___
Cho dù sao đi nữa
Tôi mãi còn yêu em...
Đăng nhập để trả lời
0
Thăm Lại Người Xưa

Thấp thoáng bóng người qua lối xưa
Thăm anh em ghé lúc trời mưa
Nhìn anh ưu ái buồn đôi mắt
Mưa nặng hạt rồi anh biết chưa ?

Một thuở yêu người nét sắc hương
Giờ ở nơi nào khói bụi vương
Suy tư vết khắc lên vầng trán
Bài thơ năm cũ chuyện hoang đường!

Ghé lại nhà anh thăm kỷ niệm
Ngổn ngang bụi bậm với nỗi niềm
Ngoài sân mưa vẫn rơi không tạnh
Giọt vắn giọt dài buốt con tim!

Lam Hồng Minh


Lâu rồi không thấy anh, mấy hôm trước gặp lại mừng ghê đi nhưng Lam không rảnh ...cho tới hôm nay nhất định trở lại tìm anh nè! anh về làm thơ với Lam nghe anh ... cho vui mà...!
Đăng nhập để trả lời
0
Gần như bỏ thơ rồi em gái ơi! hôm nay trở lại nhà thử xem có viết được không,
nhờ em gái có lòng ghé thăm nên về đây thấy cũng vui vui tí,
sẽ viết với em gái sau đi hén...Còn bây giờ sửa tướng lấy lại phong độ trước đã!

___HTTT___
Cho dù sao đi nữa
Tôi mãi còn yêu em...
Đăng nhập để trả lời
0
EM TRÊN PHỐ ẢO

Nhìn thấy em đi ngang qua phố ảo
Tôi lặng cười mấy câu nói vu vơ
Muốn kêu trời
làm mưa rơi ngập phố
Trời ơi trời!
Ảo như thế mới là thơ!

Nhìn thấy em
tôi cười phì nín thở
Em đoan trang em yểu điệu hơn người
Ảo như thế
cho người ta trăn trở
Bao nhiêu chàng ngắm nghé nụ cười mơ

Nhìn thấy em tôi nhớ một câu thơ
"Yêu bằng trái tim và yêu bằng đầu môi chót lưỡi"
Của ai đó chắc phải là thi sĩ...
Đặt bàn tay tôi xoa trái tim mềm

Tình tôi dành cho em chưa
bao giờ đong đếm
Ảo ra sao và thực đã thế nào?
Chỉ em biết và chỉ mình tôi biết
Và có khi nào em
đau đớn cũng như tôi!

Ừ thì ảo...
nhìn em cũng biết rồi
Hơn thế nữa trên đời này không thể
Thôi em nhé từ nay
em đừng khóc
Em biết rồi thật ảo
khác nhau thôi!

___HTTT___
Cho dù sao đi nữa
Tôi mãi còn yêu em...
Đăng nhập để trả lời
0
HƯƠNG

Từ anh nhặt lại nỗi buồn
Em ngồi thiu thỉu trên khuôn chữ tình
Vần nào chữ cũng lặng thinh
Nghe trăm quẩn khúc trở mình nhức đau

Từ anh tô vẽ đủ màu
Em che bờ nắng em rào cõi mưa
Một mình gói lại hương xưa
Vác thương qua núi đón đưa trăng vàng

Từ em trở lại phố hoang
Chỉ còn gió thổi điêu tàn bến mơ
Từ anh hết chữ làm thơ
Chân em què quặt nằm mơ tình trần

Từ trên môi khép lặng câm
Có, không lời cũng âm thầm mình nghe
Hết về phố hết về quê
Đường xe núi lở em về chân không

Từ anh lấm bụi trần hồng
Áo phai nắng gắt dòng sông cạn rồi
Thơ ngây chết ở trong nôi
Không hồn không xác không vôi không trầu

Ai ngờ giấc Mộng Hồng Lâu
Tan như bèo bọt qua cầu nước trôi
Ngủ quên nằm ăn quên ngồi
Ảo hư hư ảo trắng đồi khói sương

Từ anh giủ áo vấn vương
Bò như con kiến tìm đường mật ong
Thu về lúa chết đầy đồng
Không còn giọt nắng chiều đông sưởi mùa

Không còn quê cũ hương xưa
Chiêm bao em đứng dưới mưa quên đời
Từ anh là khói sương rơi
Em về Đông lạnh rã rời áo hương...

Hồng Quế



XIN EM LÀ MÙA THU

Xin em là suối hiền hòa
Chảy dòng nước ngọt mùi hoa hương thầm
Là rừng lắng gió trầm ngâm
Là khi giông bão âm thầm ra đi

Xin em là cánh chim di
Tung trời thơ mộng biệt ly dỗi hờn
Là mây dạo những hoàng hôn
Là hồn thu ấp mộng nồng giấc mơ

Xin em là những vần thơ
Vương vương tim nóng mạch chờ nhịp yêu
Là tình uốn khúc mây chiều
Là thương với nhớ ghép điều trần gian

Xin em là ánh trăng vàng
Là sông sao chảy ngân hà vào tim
Cho tôi mãi mãi về tìm
Cho tôi quên hết nỗi niềm đau thương

Xin em là mộng vô thường
Là nắng tan biến giọt sương mi hiền
Là thu ru mát từng phiên
Nụ hôn mê lộ trên triền đồi non

Xin em là phấn là son
Là hoa là gấm mềm hồn của tôi
Đêm từng đêm đã lên ngôi
Đỉnh trời hồng tím thu ơi....đã về...

___HTTT___
Cho dù sao đi nữa
Tôi mãi còn yêu em...
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn Tú đã ghé thăm và họa thơ.



Em Xin Là Những Mùa Thu

Em xin là giọt thu mềm
Là mưa đêm rỏ lên thềm nhớ thương
Là rừng xanh mọc nấm hương
Đơn sơ ngủ với mộng thường cỏ cây

Em xin là giọt hao gầy
Một giọt tim tím mà đầy con tim
Đau thương hạnh phúc vẫn tìm
Đi qua hết kiếp làm chim chiều về

Em xin là giọt đam mê
Đã từ tiền kiếp thu về trong thơ
Lá vàng rơi phủ giấc mơ
Tương tư ngập khói sương mờ tình si

Em xin là giọt ướt mi
Khóc tình thu vỡ trăng đi xa người
Là cay đắng là ngậm ngùi
Là Đông chờ ngõ nắng vùi tuyết sương

Em xin là giọt tình vương
Nghìn mùa thu nữa chung đường mây bay
Mù mờ như tỉnh như say
Lang thang hồn phách rải dài hư không

Em xin là nước ngược dòng
Lao lung tàn tạ bơi dòng trầm luân
Là mùa thu mãi những lần
Dìu anh qua ngõ tình trần hôn mê...

Hồng Quế
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-02 11:56:15HoangThienThanhTu>
Lâu ngày về nhà, rất vui khi thấy HQ ghé thăm anh...Cám ơn nhiều lắm...Chúc vui nha em gái..


__________________________________


LỜI NÓI DỐI

Lời nói dối dễ như vẽ bài thơ
Ta ngồi suy ngẫm đã như khờ
Tình đời nhiều nỗi gian truân vậy
Người được người không chỉ là mơ

Hỏi tôi tôi đã được những gì
Hỏi ngưồi người có để mà chi
Hỏi ông tơ se chi đường lắc léo
Tình mà không có phải níu ghì!

Lời nói dối dễ như buổi cơm trưa
Mệt lã ăn vào cũng gió mưa
Cũng mùi đậm vị cay nồng thắm
Cũng lớn cũng tròn nuôi ấu thơ

Lời nói dối dễ như hát nắng vàng
Dù ngoài kia mưa gió đã đông sang
Hát đi nắng nhớ xuân nồng ấm
Ta ngồi nghe lại chuyện thu sang

HTTT
___HTTT___
Cho dù sao đi nữa
Tôi mãi còn yêu em...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-02 13:33:09HoangThienThanhTu>
TRẢ LẠI EM YÊU

Trả em cái góc nhỏ tù
Ta mang hồ hải mà ru trăng vàng
Một mình nghe cũng giàu sang
Một mình bày tiệc với càn khôn say

Trả em món nợ trần ai
Tôi về hát bản xuân phai năm nào
Trả luôn một mớ khát khao
Bước đi nhè nhẹ cõi vào hư không

Trả em hương lửa ấm nồng
Khỏa thân em giữ mùa đông về đầy
Tôi về nuôi cả rừng cây
Chờ mùa thu mới lá đầy mùa yêu

Trả em sớm trả em chiều
Mộng trăng bên suối chắt chiu ru hời
Vần thơ mây thả chơi vơi
Ta đi đi nhé vác đời lên vai

HTTT
___HTTT___
Cho dù sao đi nữa
Tôi mãi còn yêu em...
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»