<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-07 22:54:28trieuam>
"Bạn có ghen hay không ?"
Tôi tin rằng ít nhất một lần trong đời, bạn đã từng đối diện với câu hỏi này.
Vậy bạn trả lời ra sao ?
Tôi thì đã từng cho rằng mình không biết ghen.
Vì sao ư ? Vì đó chính là lý do tôi đánh mất tình yêu đầu đời của mình. Anh ấy đã ra đi, để tìm một người con gái biết ghen. Theo anh, ghen là minh chứng cho tình yêu. Nếu không ghen, nghĩa là tôi chưa yêu anh đủ. Thật là tức cười.
Vậy mà, gần đây có một người anh hai kết nghĩa đã nghiêm túc ngồi xuống bên tách cà phê và nói với tôi rằng: " Em không thiếu một điều gì của một người con gái lý tưởng cả, nhưng nếu muốn được hạnh phúc, em phải bỏ đi cái tính hay ghen của mình đi! "
Oh, oh, vậy là sao ? Tôi confused mất. Vậy tôi là người hay ghen hay là người không biết ghen ? Nếu như lời ông anh kết nghĩa nói thì biết đâu giờ tôi đã đâu biết đến hai chữ thất tình. Còn xét theo hậu quả mà tôi nhận lãnh trong cuộc đời thì ổng đã căn cứ vào đâu để nói rằng tôi là người hay ghen ?
Quay về quá khứ.
Tôi nhớ là trong một lần nói chuyện cùng nhỏ bạn thân, vô tình chúng tôi phát hiện ra rằng người yêu của hai đứa có cùng một tên. Càng ngạc nhiên hơn khi phát hiện ra rằng đó lại là cùng một người. Shock quá !
Chúng tôi đi hỏi anh và nhận được câu trả lời rằng anh yêu cả hai, anh không biết phải lựa chọn ai.
Hậu quả nhỏ bạn tôi sau một thời gian tranh đấu đã bỏ cuộc đi lấy chồng, tất nhiên là một người đàn ông khác. Còn tôi ở lại với sự ngu muội rằng tình yêu mình vĩ đại, là chân tình với anh. Nhưng cuối cùng tôi phát hiện ra rằng tôi luôn cảm thấy anh chỉ coi tôi là hình bóng thay thế nhỏ bạn. Tôi không thể chịu nổi cảm giác đó. Chúng tôi cãi vả nhiều. Lý do anh dành cho tôi chính là tôi yêu anh chưa đủ, tại sao tôi lại không ghen khi biết anh có yêu người con gái khác.
Và chúng tôi chia tay dù tôi vẫn yêu anh. Đơn giản, tôi không chịu được cảm giác ở bên anh nhưng không nắm giữ được tâm hồn anh. Còn anh thì đi tìm người con gái khác mà theo anh rằng " yêu anh đủ "
Đó có phải là ghen hay không ?
Tôi không biết, nhưng tôi nghĩ rằng nếu không hạp nhau thì tốt hơn hết nên giải thoát cho nhau, đừng cố gắng chịu đựng và tự đánh lừa mình để gây thêm thiệt hại về tinh thần cho nhau, có khi một chút hình ảnh tốt đẹp cuối cùng về nhau cũng không còn nữa.
Đó là chuyện tình cảm.
Còn về chuyện học hành, công việc thì thế nào ?
Suy nghĩ lại, hình như tôi không hề thấy buồn khi có một đứa nào trong lớp vượt qua thứ hạng của tôi, mà lại thấy vui vui. Dzui nhất là lần đầu tiên trong đời tôi lãnh điểm 1 cho môn hóa học. Lý do đơn giản, thầy giáo của tôi là người Nghệ An, tôi không nghe và hiểu được thày nói cái gì, thành ra tôi ghét môn học đó. Mà tôi kỳ lắm nha, đã ghét rồi thì học không vô. Nhớ lại cảm giác đó mà tôi còn cảm thấy mình bị khùng. Cầm bài kiểm tra điểm 1 mà tôi thấy lòng lâng lâng. Thì ra mình cũng có thể lấy điểm 1 như ai. Tôi chẳng sợ ba mình mắng tí nào, vì sau đó còn nhiều bài kiểm tra khác, tôi có thể bù lỗ nếu cố gắng khắc phục cái " ghét" để học. Làm bài xong, quên phứt hết cũng được mà. Bằng chứng là vẫn lên lớp đều đều, thứ hạng có xê xít chút đỉnh vì tội khùng nhưng chẳng có sao. Cái tôi có được là " cảm giác lâng lâng hạnh phúc khó tả" lúc ấy.
Không lẽ đó là ghen. Ghen với những người được điểm 1 à.
Còn đi làm, trời ạ, tôi ước ao được làm cô tiếp viên hàng không duyên dáng xinh đẹp nè, tôi ước có làn da mịn màng như cô tiếp thị mỹ phẩm, tôi ước rằng tôi được làm cô tiếp tân lịch thiệp trong nhà hàng khách sạn, ước rằng được làm chuyên viên marketing năng động, làm nhân viên PR duyên dáng, có khi còn ước được làm phục vụ bàn trong một khách sạn sang trọng. Tóm lại là, đó là những ước mơ tôi không bao giờ với tới vì tôi vụng về có thừa, vì khi tôi trình bằng cấp ra, chẳng ai chịu nhận tôi vào những vị trí đó, vì tôi trình diện thì cái chiều cao thiếu vài cm nữa là đủ chuẩn và cặp mắt đeo kính cận kèm nhèm thì hong ai thèm tuyển. Ức ơi là ức. Thế là tôi phải làm ở những vị trí ở trong văn phòng vậy. Cứ như bị đóng hộp. Có khi tôi ghét mấy người đang làm trong mấy cái ngành ước mơ của tôi gì đâu. Có phải đó là ghen không vậy ?
Tôi cũng không biết nữa, nhưng tôi thích làm bạn với những người đó. Trong công ty, tôi vẫn thích nói chuyện với những nhân viên bình thường, bác lao công hay người đưa thư hơn là gặp mặt những người đồng lứa hay sếp. Tôi ghét sếp. Sếp cũng ghét tôi vì tôi thân thiện với những người " ko cùng giai cấp", nhưng chúng tôi cần nhau, nên vẫn phải hòa thuận để sống. Vậy ai ghen với ai ?
Chẳng biết nữa. Chỉ biết là càng viết càng thêm confused.
Về chuyện làm văn làm thơ.
Thì cũng tập tành viết lách để tự giải tỏa tâm trạng mình. Đó là một thú vui theo tôi là dễ thương, còn hơn khối ngừoi bức bối quá "cắn kẹo" lắc tưng bừng, hoặc lao vào game rồi sống như thiệt, hoặc lao ra ngoài xa lộ đua xe, v.v...
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ là nhà văn hay nhà thơ vì thật sự tôi chẳng qua cái nơi nào đào tạo cái " nghiệp" này cả. Hơn nữa, nếu bị gọi là nhà văn, hay nhà thơ chắc tôi xấu hổ chui xuống đất mất. Những gì tôi viết chỉ là để cho vui, để trải nghiệm bản thân mình mà thôi. Tôi cũng chưa hề nghĩ rằng mình sẽ có độc già hay một lời phê bình nào về chuyện viết lách cả.
Vì vậy chẳng có lý do nào tôi phải ghen với một nhà văn hay nhà thơ thứ thiệt nào đó viết hay hơn tôi. Trái lại, khi đọc được những bài viết động phải tâm trạng của mình, dù đó là của một người lớn tuổi, hay một cô bé, cậu bé nào đó nhỏ xíu, tôi vẫn cứ ngưỡng mộ người ấy quá chừng. Ngưỡng mộ quá nên mon men đến nhà làm quen, vô tình trở thành khiếm nhã với sự chân tình bằng cách họa lại đôi ba câu làm quen, bởi vì họ vốn là những người nổi tiếng, mà tôi lại chẳng hay biết, bày đặt viết thơ hay đề vài câu văn tặng. Thế là họ giận. Hết hồn chưa? Nên tôi rút kinh nghiệm, có ngưỡng mộ thì nên nhìn ngó trước sau rồi hãy nói, còn không thì nên để trong lòng, kẻo động phải người nổi tiếng thứ thiệt thì ôi thôi, mất hình tượng lắm.
Văn chương vô tình, nhưng chữ nghĩa có khi làm người ta mẻ đầu sứt trán thật chứ chẳng phải chơi.
Còn trong cuộc sống ư ? Tôi đang tự hỏi mình có ghen với những người nhà 5, 7 tấm, biệt thự hay chung cư cao cấp vài ba căn, đi xe hơi xịn, có kẻ hầu người hạ, trẻ tuổi tài cao, làm chủ công ty này công ty nọ, v.v ... hay không ? Chắc cũng có chút đỉnh, nhưng hình như phần lớn cảm giác vẫn là ngưỡng mộ họ. Họ sống thật là đáng sống. Nhưng nếu nói tôi ước mơ được như họ không thì tôi lại không. Có thể nhiều người cho rằng tôi khùng, hoặc giả khờ. Nhưng xét thật tâm mình, tôi ước mơ cuộc sống bình thường hơn. Tôi ước một cuộc sống đầm ấm, vợ chồng chăm sóc nhau, kính nhau như bạn, tiếng trẻ cười nói bi bô, một căn nhà nho nhỏ có cái vườn be bé xinh xinh ( vì lớn quá thì việc chăm sóc nhà cửa vườn tược đủ chiếm hết thời gian rồi, với lại sẽ ko còn ấm cúng nữa), một cuộc sống vừa đủ, dư chút xíu phòng khi trái nắng trở trời, cả nhà luôn khỏe mạnh để vui vẻ bên nhau. Hình như là tôi mơ ước vậy đâu sai. Nếu đếm số người đi xe hơi, nhà biệt thự vila, sở hữu vài ba công ty thì ở Sài Gòn này đâu có thiếu, nhưng nếu đếm số người có cuộc sống như trong mơ của tôi hiện nay thì được bao nhiêu chứ ? Cái sự ghen của tôi đâu có bất bình thường.
Vậy theo lời ông anh hai kết nghĩa, tôi khó tìm thấy hạnh phúc của mình vì CÁI GHEN khá khác người của mình hay sao ?
Tôi cũng chẳng biết. Nhưng thôi, tạm thời cứ kết hợp lời khuyên của ổng, cộng luôn cái kinh nghiệm thương đau đầu đời để sống vậy.
Đại khái là, dù thừa biết bạn trai mình đi công tác xa, quên gọi điện thoại là chuyện thường xảy ra của cánh đàn ông. Nếu là tôi khi xưa thì cứ coi như ko có chuyện gì cả, nhưng bây giờ, sau bài học xương máu đầy nước mắt thì vẫn cứ gọi điện nhắc nhở " đàng ấy", dọa " đàng ấy" hãy liệu hồn nếu dắt " con mèo cụt đuôi " nào đi lang thang.
Không biết cánh đàn ông nghĩ gì nhưng mặc dù họ luôn phát biểu là có vợ hoặc có người yêu thật là phiền phức, vì bị gọi điện thoại kiểm tra hoài, bị ghen tương vớ vẩn, họ vẫn thích được đối xử như vậy. Bằng chứng là nếu không thi hành những điều đó, chắc chắn họ đi kiếm " con mèo cụt đuôi" thiệt.
Đó là thực hành để người ta biết rằng mình cũng biết ghen như ai!!!
Đại khái là, trong cuộc sống, tập không ghen nữa, tập hài lòng với những gì mình có, biết khả năng mình đặt để ở đâu thì ok. Ừ thì, ước mơ vẫn là ước mơ, nhưng nếu như hồi đó đi học, ghen với mấy người lãnh trứng ngỗng, gậy trường sơn hoài mà cố gắng sưu tập cho nhiều mấy thứ đó chắc bây giờ hỏng ra trường nổi mà ở nhà an tâm với bầy con từ lâu rồi. Nếu như ghen tỵ với người ta, cố gắng xin vào làm những công việc mà chắc chắn tiêu chuẩn của mình ko hạp với nhu cầu người ta thì có phải thất nghiệp dài dài không ? Nếu như mà chỉ vì ghen tỵ với những người có cuộc sống mình mơ ước trong khi số đạt được điều đó chỉ đếm trên đầu ngón tay và mải mê đi tìm kiếm những điều đó thay vì cố gắng thay đổi, vun vén cuộc sống hiện tại của mình thì có phải là bỏ mồi bắt bóng hay không.
Thế đó, cuối cùng tôi vẫn không hiểu mình có ghen hay không, nhưng tôi đang thực hiện một cuộc sống có ghen và không có ghen ( theo cách tôi hiểu).
Còn bạn thế nào ? Bạn có ghen hay không ?
April 7th 2008
Triều Âm
Tôi tin rằng ít nhất một lần trong đời, bạn đã từng đối diện với câu hỏi này.
Vậy bạn trả lời ra sao ?
Tôi thì đã từng cho rằng mình không biết ghen.
Vì sao ư ? Vì đó chính là lý do tôi đánh mất tình yêu đầu đời của mình. Anh ấy đã ra đi, để tìm một người con gái biết ghen. Theo anh, ghen là minh chứng cho tình yêu. Nếu không ghen, nghĩa là tôi chưa yêu anh đủ. Thật là tức cười.
Vậy mà, gần đây có một người anh hai kết nghĩa đã nghiêm túc ngồi xuống bên tách cà phê và nói với tôi rằng: " Em không thiếu một điều gì của một người con gái lý tưởng cả, nhưng nếu muốn được hạnh phúc, em phải bỏ đi cái tính hay ghen của mình đi! "
Oh, oh, vậy là sao ? Tôi confused mất. Vậy tôi là người hay ghen hay là người không biết ghen ? Nếu như lời ông anh kết nghĩa nói thì biết đâu giờ tôi đã đâu biết đến hai chữ thất tình. Còn xét theo hậu quả mà tôi nhận lãnh trong cuộc đời thì ổng đã căn cứ vào đâu để nói rằng tôi là người hay ghen ?
Quay về quá khứ.
Tôi nhớ là trong một lần nói chuyện cùng nhỏ bạn thân, vô tình chúng tôi phát hiện ra rằng người yêu của hai đứa có cùng một tên. Càng ngạc nhiên hơn khi phát hiện ra rằng đó lại là cùng một người. Shock quá !
Chúng tôi đi hỏi anh và nhận được câu trả lời rằng anh yêu cả hai, anh không biết phải lựa chọn ai.
Hậu quả nhỏ bạn tôi sau một thời gian tranh đấu đã bỏ cuộc đi lấy chồng, tất nhiên là một người đàn ông khác. Còn tôi ở lại với sự ngu muội rằng tình yêu mình vĩ đại, là chân tình với anh. Nhưng cuối cùng tôi phát hiện ra rằng tôi luôn cảm thấy anh chỉ coi tôi là hình bóng thay thế nhỏ bạn. Tôi không thể chịu nổi cảm giác đó. Chúng tôi cãi vả nhiều. Lý do anh dành cho tôi chính là tôi yêu anh chưa đủ, tại sao tôi lại không ghen khi biết anh có yêu người con gái khác.
Và chúng tôi chia tay dù tôi vẫn yêu anh. Đơn giản, tôi không chịu được cảm giác ở bên anh nhưng không nắm giữ được tâm hồn anh. Còn anh thì đi tìm người con gái khác mà theo anh rằng " yêu anh đủ "
Đó có phải là ghen hay không ?
Tôi không biết, nhưng tôi nghĩ rằng nếu không hạp nhau thì tốt hơn hết nên giải thoát cho nhau, đừng cố gắng chịu đựng và tự đánh lừa mình để gây thêm thiệt hại về tinh thần cho nhau, có khi một chút hình ảnh tốt đẹp cuối cùng về nhau cũng không còn nữa.
Đó là chuyện tình cảm.
Còn về chuyện học hành, công việc thì thế nào ?
Suy nghĩ lại, hình như tôi không hề thấy buồn khi có một đứa nào trong lớp vượt qua thứ hạng của tôi, mà lại thấy vui vui. Dzui nhất là lần đầu tiên trong đời tôi lãnh điểm 1 cho môn hóa học. Lý do đơn giản, thầy giáo của tôi là người Nghệ An, tôi không nghe và hiểu được thày nói cái gì, thành ra tôi ghét môn học đó. Mà tôi kỳ lắm nha, đã ghét rồi thì học không vô. Nhớ lại cảm giác đó mà tôi còn cảm thấy mình bị khùng. Cầm bài kiểm tra điểm 1 mà tôi thấy lòng lâng lâng. Thì ra mình cũng có thể lấy điểm 1 như ai. Tôi chẳng sợ ba mình mắng tí nào, vì sau đó còn nhiều bài kiểm tra khác, tôi có thể bù lỗ nếu cố gắng khắc phục cái " ghét" để học. Làm bài xong, quên phứt hết cũng được mà. Bằng chứng là vẫn lên lớp đều đều, thứ hạng có xê xít chút đỉnh vì tội khùng nhưng chẳng có sao. Cái tôi có được là " cảm giác lâng lâng hạnh phúc khó tả" lúc ấy.
Không lẽ đó là ghen. Ghen với những người được điểm 1 à.

Còn đi làm, trời ạ, tôi ước ao được làm cô tiếp viên hàng không duyên dáng xinh đẹp nè, tôi ước có làn da mịn màng như cô tiếp thị mỹ phẩm, tôi ước rằng tôi được làm cô tiếp tân lịch thiệp trong nhà hàng khách sạn, ước rằng được làm chuyên viên marketing năng động, làm nhân viên PR duyên dáng, có khi còn ước được làm phục vụ bàn trong một khách sạn sang trọng. Tóm lại là, đó là những ước mơ tôi không bao giờ với tới vì tôi vụng về có thừa, vì khi tôi trình bằng cấp ra, chẳng ai chịu nhận tôi vào những vị trí đó, vì tôi trình diện thì cái chiều cao thiếu vài cm nữa là đủ chuẩn và cặp mắt đeo kính cận kèm nhèm thì hong ai thèm tuyển. Ức ơi là ức. Thế là tôi phải làm ở những vị trí ở trong văn phòng vậy. Cứ như bị đóng hộp. Có khi tôi ghét mấy người đang làm trong mấy cái ngành ước mơ của tôi gì đâu. Có phải đó là ghen không vậy ?
Tôi cũng không biết nữa, nhưng tôi thích làm bạn với những người đó. Trong công ty, tôi vẫn thích nói chuyện với những nhân viên bình thường, bác lao công hay người đưa thư hơn là gặp mặt những người đồng lứa hay sếp. Tôi ghét sếp. Sếp cũng ghét tôi vì tôi thân thiện với những người " ko cùng giai cấp", nhưng chúng tôi cần nhau, nên vẫn phải hòa thuận để sống. Vậy ai ghen với ai ?
Chẳng biết nữa. Chỉ biết là càng viết càng thêm confused.
Về chuyện làm văn làm thơ.
Thì cũng tập tành viết lách để tự giải tỏa tâm trạng mình. Đó là một thú vui theo tôi là dễ thương, còn hơn khối ngừoi bức bối quá "cắn kẹo" lắc tưng bừng, hoặc lao vào game rồi sống như thiệt, hoặc lao ra ngoài xa lộ đua xe, v.v...
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ là nhà văn hay nhà thơ vì thật sự tôi chẳng qua cái nơi nào đào tạo cái " nghiệp" này cả. Hơn nữa, nếu bị gọi là nhà văn, hay nhà thơ chắc tôi xấu hổ chui xuống đất mất. Những gì tôi viết chỉ là để cho vui, để trải nghiệm bản thân mình mà thôi. Tôi cũng chưa hề nghĩ rằng mình sẽ có độc già hay một lời phê bình nào về chuyện viết lách cả.
Vì vậy chẳng có lý do nào tôi phải ghen với một nhà văn hay nhà thơ thứ thiệt nào đó viết hay hơn tôi. Trái lại, khi đọc được những bài viết động phải tâm trạng của mình, dù đó là của một người lớn tuổi, hay một cô bé, cậu bé nào đó nhỏ xíu, tôi vẫn cứ ngưỡng mộ người ấy quá chừng. Ngưỡng mộ quá nên mon men đến nhà làm quen, vô tình trở thành khiếm nhã với sự chân tình bằng cách họa lại đôi ba câu làm quen, bởi vì họ vốn là những người nổi tiếng, mà tôi lại chẳng hay biết, bày đặt viết thơ hay đề vài câu văn tặng. Thế là họ giận. Hết hồn chưa? Nên tôi rút kinh nghiệm, có ngưỡng mộ thì nên nhìn ngó trước sau rồi hãy nói, còn không thì nên để trong lòng, kẻo động phải người nổi tiếng thứ thiệt thì ôi thôi, mất hình tượng lắm.
Văn chương vô tình, nhưng chữ nghĩa có khi làm người ta mẻ đầu sứt trán thật chứ chẳng phải chơi.
Còn trong cuộc sống ư ? Tôi đang tự hỏi mình có ghen với những người nhà 5, 7 tấm, biệt thự hay chung cư cao cấp vài ba căn, đi xe hơi xịn, có kẻ hầu người hạ, trẻ tuổi tài cao, làm chủ công ty này công ty nọ, v.v ... hay không ? Chắc cũng có chút đỉnh, nhưng hình như phần lớn cảm giác vẫn là ngưỡng mộ họ. Họ sống thật là đáng sống. Nhưng nếu nói tôi ước mơ được như họ không thì tôi lại không. Có thể nhiều người cho rằng tôi khùng, hoặc giả khờ. Nhưng xét thật tâm mình, tôi ước mơ cuộc sống bình thường hơn. Tôi ước một cuộc sống đầm ấm, vợ chồng chăm sóc nhau, kính nhau như bạn, tiếng trẻ cười nói bi bô, một căn nhà nho nhỏ có cái vườn be bé xinh xinh ( vì lớn quá thì việc chăm sóc nhà cửa vườn tược đủ chiếm hết thời gian rồi, với lại sẽ ko còn ấm cúng nữa), một cuộc sống vừa đủ, dư chút xíu phòng khi trái nắng trở trời, cả nhà luôn khỏe mạnh để vui vẻ bên nhau. Hình như là tôi mơ ước vậy đâu sai. Nếu đếm số người đi xe hơi, nhà biệt thự vila, sở hữu vài ba công ty thì ở Sài Gòn này đâu có thiếu, nhưng nếu đếm số người có cuộc sống như trong mơ của tôi hiện nay thì được bao nhiêu chứ ? Cái sự ghen của tôi đâu có bất bình thường.
Vậy theo lời ông anh hai kết nghĩa, tôi khó tìm thấy hạnh phúc của mình vì CÁI GHEN khá khác người của mình hay sao ?
Tôi cũng chẳng biết. Nhưng thôi, tạm thời cứ kết hợp lời khuyên của ổng, cộng luôn cái kinh nghiệm thương đau đầu đời để sống vậy.
Đại khái là, dù thừa biết bạn trai mình đi công tác xa, quên gọi điện thoại là chuyện thường xảy ra của cánh đàn ông. Nếu là tôi khi xưa thì cứ coi như ko có chuyện gì cả, nhưng bây giờ, sau bài học xương máu đầy nước mắt thì vẫn cứ gọi điện nhắc nhở " đàng ấy", dọa " đàng ấy" hãy liệu hồn nếu dắt " con mèo cụt đuôi " nào đi lang thang.
Không biết cánh đàn ông nghĩ gì nhưng mặc dù họ luôn phát biểu là có vợ hoặc có người yêu thật là phiền phức, vì bị gọi điện thoại kiểm tra hoài, bị ghen tương vớ vẩn, họ vẫn thích được đối xử như vậy. Bằng chứng là nếu không thi hành những điều đó, chắc chắn họ đi kiếm " con mèo cụt đuôi" thiệt.
Đó là thực hành để người ta biết rằng mình cũng biết ghen như ai!!!
Đại khái là, trong cuộc sống, tập không ghen nữa, tập hài lòng với những gì mình có, biết khả năng mình đặt để ở đâu thì ok. Ừ thì, ước mơ vẫn là ước mơ, nhưng nếu như hồi đó đi học, ghen với mấy người lãnh trứng ngỗng, gậy trường sơn hoài mà cố gắng sưu tập cho nhiều mấy thứ đó chắc bây giờ hỏng ra trường nổi mà ở nhà an tâm với bầy con từ lâu rồi. Nếu như ghen tỵ với người ta, cố gắng xin vào làm những công việc mà chắc chắn tiêu chuẩn của mình ko hạp với nhu cầu người ta thì có phải thất nghiệp dài dài không ? Nếu như mà chỉ vì ghen tỵ với những người có cuộc sống mình mơ ước trong khi số đạt được điều đó chỉ đếm trên đầu ngón tay và mải mê đi tìm kiếm những điều đó thay vì cố gắng thay đổi, vun vén cuộc sống hiện tại của mình thì có phải là bỏ mồi bắt bóng hay không.
Thế đó, cuối cùng tôi vẫn không hiểu mình có ghen hay không, nhưng tôi đang thực hiện một cuộc sống có ghen và không có ghen ( theo cách tôi hiểu).
Còn bạn thế nào ? Bạn có ghen hay không ?
April 7th 2008
Triều Âm
Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!
