Một ngày, như mọi ngày...
Không trả lại đời tôi
như nhạc Trịnh thường ca,
em cuốn mãi đời tôi vào vô định,
chiều về chậm,
nắng nghiêng
triền định mệnh,
tàn dần
trong cõi u mê.
Không trả lại đời tôi
như nhạc Trịnh ủ ê,
em gian ác giam cầm tôi nơi ngục lạnh,
huyễn hoặc quá những tình yêu thần thánh,
sáng chiều trôi,
hiu hắt
một mình tôi.
không trả lại đời tôi
như nhạc Trịnh pha phôi,
em cấu xé tôi bằng
những âm thanh chát chúa,
bằng men rượu nóng cay,
bằng say sưa ụa mửa,
trang cổ tích nào bị xé hết những phần sau.
Không trả lại đời tôi
như nhạc Trịnh u sầu,
em gào thét trong tôi những oán hờn giận dữ,
những điên cuồng,
những đam mê quỷ sứ,
tháng ngày man dại thuở mây mưa.
Không trả lại đời tôi lời bài hát ngày xưa,
em chạy trốn và mang theo tất cả,
chỉ còn lại xác thân tôi ẻo lả,
hắt hiu dài,
những ngày tháng mồ côi.
Không trả lại đời tôi lời tình hát trên môi,
em quỷ quyệt trộm mang đi biệt tích,
để lại tôi
những sáng chiều cô tịch,
lắt lay dài bóng nắng ngã đầu hiên.
Không trả lại đời tôi
lời hứa hẹn tình duyên,
em lẫn lộn ôm cầm sang bến khác,
có con sáo
mỗi buổi chiều ngơ ngác,
ngẩn ngơ tìm một con sáo ven sông.
Balmé _ chiều phai nắng
