Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

NGƯỜI TÌNH HƯ VÔ

221 trả lời, 49.182 lượt xem — Trang 1 / 8
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-05 08:22:40Huvo>
[sm=heart-arrow.gif]  
Thơ Hư Vô,
Ngọn Lửa Đang Cháy Bùng Trong Yên Lặng


Kiên Nguyễn

Hầu như về tất cả mọi phương diện, thế giới chúng ta sống ngày nay đã khác quá xa với thế giới đã được biểu lộ qua những dòng thơ của Hư Vô. Trong thơ của Hư Vô, Sàigòn là miền đất của những cặp tình nhân trẻ trung, yêu đời, yêu người. Thật vậy, tình yêu là một đề tài bất hủ khi ông viết về khoảng thời gian đó.

Tại em bước vội qua cầu,
Đâu hay ngọn tóc vướng vào vai anh…
(Người Tình Hư Vô)

Hoặc:

Nắng trong veo, thấu lụa là
Áo em mỏng quá lòng ta gập ghềnh
Dù là một thoáng lênh đênh
Đã nghe mùa hạ chảy trên phím đàn.
(Aó Hạ Vàng)

Đó là một thế giới tình yêu thật thà, đơn giản, thơ mộng, thủy chung, hiếm hoi và bất diệt dường như không còn thấy trong thế giới yêu đương thời hiện đại.

Đâu biết trước đời nhiều dâu bể
Chạy loanh quanh tóc đã hai màu
Tìm được lối về, trăng rơi xuống đất
Chúng mình mất hết, chỉ còn nhau
(Chúng Mình Mất Hết, Chỉ Còn Nhau)

Với phong cách phóng bút điêu luyện thơ tình của Hư Vô thủ thỉ với độc giả như những câu hò, lời ru tiếng hát không phải chỉ để tiêu khiển trong giây phút ngắn ngủi. Nó hàm chứa nhiều sự rung động của trái tim chan chứa tình yêu cùng thú đau thương tuyệt vời mà tác giả đã cho chúng ta cảm nhận được.

Cuồng say hơn rượu phạt
Uống cho đầy một hơi
Cạn ly chưa cạn cuộc
Bên môi xưa rã rời.

Em ơi, đừng bối rối
Đời còn có bao lâu
Chắc gì nụ hôn cuối
Hay chỉ mới bắt đầu.

(Lận Đận Tìm Môi Nhau)

Giống như những bài hát trữ tình, thơ của ông cô đọng được nhiều nỗi ngọt ngào cay đắng của một mối tình lãng mạn. Tình yêu là linh hồn của tác giả, trong mỗi bài thơ dường như là một hơi thở từ tâm linh giục giã gọi nhau về. Ông đã mở rộng lối để có thể quay đi hoặc bước tới trước ngưỡng cửa của tình yêu.

Sau cánh cửa là thiên đàng.
Mở ra. Lạ chỗ, bàng hoàng hương đêm,
Khép vào. Một cõi vô biên.
Giữa đường trăng mật còn thơm môi trần.

(Lạ Chỗ)

Mối tình mà ông mong đợi, như ẩn như hiện, mơ hồ ảo vọng, hình bóng “ai” như có như không, thoảng qua như bóng như vang, chốc đã trôi về phương trời biền biệt... xa thẳm…

Gửi em sợi nắng vô thường
Về phơi nhan sắc hoang đường bên song
Em hình như có. Như không
Ta nghiêng cổ xuống giữa thòng lọng cao…
(Như Không)

Hoặc:

Hồn phách chia lìa đêm lạnh cóng.
Thật có em, thật có ta không?
(Sắc Không)

Tác giả tâm sự với độc giả qua ngòi bút điêu luyện, mỗi câu thơ là một âm vang lên xuống nhịp nhàng, tha thiết, mối tình tuyệt đẹp đã từng đến và đi ngang qua cuộc đời - êm ả, cuồng bạo như một luồng gió mạnh cuồn cuộn qua một cánh đồng mênh mông rồi tan biến vào hư vô.


Tôi vo tròn sợi tóc em huyền tuyệt
Buộc lại trần ai mối gút thăng trầm
Lần mò mãi vuột tay vào vô tận
Níu áo em về một nhúm hư không!

(Valentine, Mùa Vàng Son Đã Mãn)


Nếu văn chương được thể hiện qua một cuốn tiểu thuyết dài thì độc giả có nhiều thì giờ để hiểu rõ về những nhân vật trong truyện. Người viết bỏ rất công phu để tô điểm cho những nhân vật chính trong truyện của họ. Nhưng trong một bài thơ ngắn ngủi văn chương rất là bị hạn chế bởi vì người viết cũng như người đọc chỉ có một sự lựa chọn duy nhất là dành rất ít thời gian cho nhân vật trong thơ. Bởi vì sự hạn chế này thì làm sao có thể bộc lộ được nỗi buồn vô hạn của một mối tình tuyệt vọng đã không còn nữa?

Đường đã cùng đã tận
Đâu còn chỗ rút chân
Lạnh tanh dòng trăng rụng
Nguyệt khuyết dấu lưng trần...

(Động Nguyệt)

Từ một cõi riêng của Hư Vô, với ngòi bút lão luyện và tâm hồn gắn bó trong văn chương ông đã chú trọng đến giá trị nghệ thuật văn học, vẻ đẹp gợi cảm, âm điệu nhịp nhàng, trang nhã và sang trọng của từ ngữ, cùng với những dòng thơ xúc tích ông đã gói ghém và trừu tượng hóa tình yêu của ông. Những uẩn khúc của tác giả trong tình yêu đã giúp ông che đậy những vết thương lòng.

Cõng cùng cái nỗi buồn tôi
Chân chưa động đất đã còi cọc em

Đường xa lạ hoắc lạ quen
Đâu còn ai đợi mà chen chúc vào.

(Cõi Không Chân)

Những dòng thơ càng ẩn dụ chừng nào thì từ ngữ trong thơ của ông dùng càng chính xác điêu luyện chừng đó và vì thế sự đớn đau mất mát càng sâu sắc và thâm thúy. Vì những lý do đó vết thương của trái tim
tan vỡ đã được trang trải lên những bài thơ bằng những từ ngữ tượng hình, bóng bảy với âm điệu trữ tình lãng mạn.

Hỏi ta hồn phách đong đưa
Nghiêng hai con mắt cho vừa vặn đau
Một đời chổng cẳng hư hao
Đợi trăm năm nữa có lâu lắc gì!


Ta ngồi giữa lúc ta đi
Đường trần riêng một lối về, đó em
Mất nhau chưa kịp gọi tên
Trăng khuya mãn nguyệt, miếu đền bỏ hoang…

(Đợi Trăng)

Những dòng thơ hợp lại với nhau thành một tập thơ đã kết tụ một luồng ánh sáng chiếu thẳng vào tâm hồn của tác giả, phản ảnh tình yêu của ông với một người
yêu độc nhất vô nhị - người yêu trong thơ đã cùng với tác giả rong chơi đắm say trên con đường tình ái trầm luân nghiệt ngã.

Nói tóm lại tập thơ bất hủ này đã cho tác giả một giọng nói mãnh liệt, diễn đạt được những ý tưởng thầm kín, lột tả được từng chi tiết nhỏ nhất, sống động của một ngọn lửa tưởng chừng như đã nguội tàn nhưng vẫn còn âm ỹ cháy trong tâm hồn đau đớn của tác giả với người tình qua những tháng năm dài chia cách.

Nhưng bạn hãy coi đi, tình yêu thơ mộng tuyệt vời đau đớn này sẽ còn dư âm văng vẳng mãi đến bất tận.

Kiên Nguyễn
 
 
  ****


 
BÀI CA DAO VÀO ĐỜI

Nhớ nhà uống cạn dòng sông
Nghe trong nhịp thở đã nồng hơi em
Gương người bóng lược buồn riêng
Em buông đôi bím nghiêng nghiêng vào đời.

Ta về ướt ngọn triều khơi
Giọt lăn chầm chậm trên môi người tình
Trăm năm nước mắt còn trinh
Chở em nhập cuộc nhân sinh bẽ bàng.

Áo xưa lối Điệp thôi vàng
Cành khô gãy lá hoang tàn góc hiên
Đất Trời còn phải ở riêng
Hỏi em đã khóc cuối miền thu phai?

Em qua chân ngắn dốc dài
Buồn quên nhan sắc nối ngày điêu linh
Ta về ngả nón say tình
Mưa chưa trắng tóc nghe mình trắng tay...

Hư Vô
 
:: Bài thơ đưa vào TV ::
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-08 03:51:36Huvo>
NGƯỜI TÌNH TRƯNG VƯƠNG
 

Gọi người em gái Trưng Vương
Về phơi áo trắng bên hiên học trò
Tóc thề chẻ nhánh so đo
Buồn ngang quai nón buộc hờ tương lai

Sẵn tôi còn trống đôi vai
Mời em tựa xuống hình hài chung thân
Dìu nhau qua phố tình nhân
Để nghe hơi thở em gần thịt da

Tay đan bối rối lụa là
Dáng em nghiêng xuống in qua dấu trần
Tóc thề còn biết phân vân
Thuơng em hai phía , biết hôn bên nào !

Lỡ mai mình có mất nhau
Em còn giữ lại nhánh nào để quên
Gọi người em gái Trưng Vương
Khô môi theo sợi nắng đường lá me...

Hư Vô

 R


****



MƯA TÌNH NHÂN


Mưa tình nhân trắng áo
Mưa vuốt mắt em tôi
Giọt gãy đôi nhọn hoắc
Vung nhát chém lìa đời

Môi còn tươm vết máu
Chảy quanh bờ lạnh tanh
Hồn chưa lìa khỏi xác
Bạch lạp đã tàn canh

Em hình hài bén ngót
Ngã ngược bóng hư vô
Bước hoài không tới đất
Tôi hoang phế mả mồ

Trôi theo con nước lớn
Mưa chẻ dọc tình nhân
Bến lạ bờ xa lắc
Tắt thở còn phân vân...

Hư Vô


****


TÔI VẼ EM , MÙA THU


Tôi vẽ em mùa thu , Hà Nội
Lá bàng trôi tím mặt Hồ Gươm
Em bước qua bóng còn ở lại
Để tôi mắc nợ những con đường

Đi đâu cũng vấp mùi hương cũ
Hoa sữa vườn ai rụng trắng môi
Chân nghiêng thành quách bờ rêu phủ
Mùa thu đã thay áo em rồi!

Còn đau đêm nghiêng mình tóc rối
Tôi mang hồn cổ tích đi hoang
Trả em nhan sắc buồn vô tội
Hà Nội ơi , như đã bẽ bàng

Tôi vẽ em mùa thu , phố lạ
Chờ nghe hương cốm ngọt môi quen
Để nước mắt chia vào hai ngả
Chảy thành giọt máu xuống đời em...

Hư Vô



****


NGỌN TÀN CANH


Lên ngàn thắp ngọn tàn canh
Nghe trong cuống lá đan cành bể dâu
Đêm chờ thắp nửa đời sau
Trăng xiêu , triền khuyết trôi vào bến em

Chân trần in dấu trũng nghiêng
Ta về ôm bóng buồn riêng lẻ hình
Căng tơ kết mối u-tình
Buộc nhau rối khúc tử sinh hai bờ

Em ngồi thắp ngọn bơ vơ
Góp chung hoang phế che hờ mưa tan
Ngày sau trăng có còn vàng
Cũng là một ngọn bẽ bàng , thôi em..

Hư Vô



****



CHẢI TÓC


Này em , nghiêng thấp đôi vai
Để anh chải sợi tóc bay ngược dòng
Này em , cúi xuống hư không
Chải luôn sợi nắng cầu vồng trên vai.

Thương em mái tóc xoã dài
Chải trăm năm một hình hài đời sau
Này em , bước tới bể dâu
Chải chung hai nhánh cùng đau một lần.

Tóc em sợi rối da trần
Buông theo tiếng khóc trao thân vào đời
Hình như em đã lạnh môi
Để anh gọi nắng về phơi tơ nhầu.

Buồn ngang vết cắt kim đau
Bóng em hoá hạt bụi đào ngây ngô
Này em , ôm sát hư vô
Chải vào hoang phế hương bồ kết xưa... 

Hư Vô 

 

****



THÀNH PHỐ CỔ TÍCH


Có phải là em hay quá khứ?
Bước chân nghe lạ phố phường quen
Con đường ngắn dài theo nỗi nhớ
Em về đánh rớt một mùi hương.

Anh vấp bóng trăng ngang tiềm thức
Đếm buồn riêng giữa cuộc vui chung
Để được lần quên vừa đủ nhớ
Anh nửa đời lãng phí , thôi em.

Có phải em là đêm cổ tích
Dìu nhau qua tấu khúc tình nhân
Để anh tan vào em nhan sắc
Đêm vô thường da thịt hoá thân.

Bóng tối trở mình làm nhân chứng
Một lần hôn phối nụ môi xưa
Ba mươi năm đã là tiền kiếp
Phố không người cúi xuống cơn mưa.

Ướt vai em trên từng sợi tóc
Tay anh đan dọc dấu mưa-trăng
Muốn níu trần gian qua đời khác
Kiếp sau còn chút nhớ để quên...

Hư Vô 


****


DA TRẦN


Kề môi một cõi muôn trùng
Nghe hương xưa chảy vô cùng thịt da
Em về nhón gót kiêu sa
Bỏ chăn bỏ áo lụa là bơ vơ.

Có đau chắc cũng tình cờ
Tôi hôn em giáp đôi bờ tháp cao
Để yêu em tới biển dâu
Tan theo từng lớp tế bào hóa thân.

Yêu em tay trắng, da trần
Dìu tôi nín thở giữa lần tái sinh
Từ em nước mắt tượng hình
Giọt thiên thu rớt động tình đời sau.

Để tôi biết khóc lần đầu
Nghe hư vô chảy qua cầu lạnh tanh
Buồn em nghiêng xuống dung nhan
Phơi tà áo lụa da trần , nhớ tôi... 

Hư Vô 

 

****


CÀ PHÊ ĐỜI 


Anh giọt cà phê đắng
Em hạt đường chưa tan
Muỗng khua vòng đáy tách
Khuấy tình ta trăm năm.

Anh lang thang cuối phố
Đếm hạt mưa bay qua
Đếm nỗi buồn ở lại
Em mấy lần xót xa?

Giọt cà phê đắng chát
Chảy trên môi xanh xao
Hạt đường chưa tan hết
Mình đã vội mất nhau.

Bên kia bờ biển lớn
Em ngọt lịm thênh thang
Anh trưa chiều ngồi quán
Uống từng giọt rưng rưng

Uống từng giọt rưng rưng...

Hư Vô
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-05 06:43:03hongsang>





CHẢI TÓC

Này em , nghiêng thấp đôi vai
Để anh chải sợi tóc bay ngược dòng
Này em , cúi xuống hư không
Chải luôn sợi nắng cầu vồng trên vai.

Thương em mái tóc xoã dài
Chải trăm năm một hình hài đời sau
Này em , bước tới bể dâu
Chải chung hai nhánh cùng đau một lần.

Tóc em sợi rối tơ trần
Buông theo tiếng khóc trao thân vào đời
Hình như em đã ướt môi
Để anh gọi nắng về phơi mưa vào.

Buồn ngang vết cắt kim đau
Bóng em hoá hạt bụi đào ngây ngô
Này em , ôm sát hư vô
Chải vào hoang phế hương bồ kết xưa...

   Hư Vô 
 
Tóc  Mây  Chiều  Buồn

 
Qua  cầu  thả  tóc  làm  mây
Mà  sao  mây  vẫn  đậu  hoài  trên  lưng
Cúi  đầu  ngó  xuống  dòng  sông
Thấy  mây  với  nước  bềnh  bồng  chảy  xuôi.
 
Thì  ra  mây  với  nước  trôi
Còn  mình  cứ  mãi  một  đời  đăm  chiêu
Tóc  bao  nhiêu , buồn  bấy  nhiêu
Ước  gì  tóc  rụng  cho  chiều  trống  trơn.
 
Qua  cầu  đếm  nhịp  cầu  thương
Con  sông  không  rộng  lòng  buồn  bao  la
Trở  về  lại  cõi  người  ta
Mây  không  níu  gọi  cũng  sà  sà  theo...
 
HS
r

   DA TRẦN

Kề môi ngang tháp ngực trần
Nghe hương xưa chảy vô cùng thịt da
Em về nhón gót kiêu sa
Bỏ chăn bỏ áo lụa là bơ vơ.

Có đau chắc cũng tình cờ
Tôi hôn em giáp đôi bờ tháp cao
Để yêu em tới biển dâu

Tan theo từng lớp tế bào hóa thân.

Yêu em tay trắng, da trần
Dìu tôi nín thở giữa lần tái sinh
Từ em nước mắt tượng hình
Giọt thiên thu rớt động tình đời sau.

Để tôi biết khóc lần đầu
Nghe hư vô chảy qua cầu lạnh tanh
Buồn em nghiêng xuống dung nhan
Phơi tà áo lụa da trần , nhớ tôi...

   Hư Vô 

Lệ  thừa  nhỏ  xuống  đơn  côi
Khóc  theo  sóng  lũ  lở  bồi  cát  xây
Mồ  thiêng  tôi  ở  cõi  này
Mơ  về  cõi  nọ  gió  lay  u  hồn.

Nhớ  lần  đỉnh  trắng  tô  son
Soi  màu  năm  tháng  mộng  tròn  gương  trăng
Ai  xưa  nhúm  cát  sông  Hằng
Lửa  về  lưỡng  cực  tuyết  băng  chuyển  mình.
 
Xa  rồi...níu  chặt  thơ  kinh
Rơi  đi  giọt  lệ  chân  thành  tiễn  đưa...
 
HS 
 




📎 The_Worlds..nedEvans
http://www.lehongsang.blogspot.com

Mời Đến Thăm Vườn Trầu



Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó .
Ngàn năm có đổi được gì không ?
Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn .
Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng .
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-06 12:38:44Huvo>
Trích đoạn: hongsang






CHẢI TÓC

Này em , nghiêng thấp đôi vai
Để anh chải sợi tóc bay ngược dòng
Này em , cúi xuống hư không
Chải luôn sợi nắng cầu vồng trên vai.

Thương em mái tóc xoã dài
Chải trăm năm một hình hài đời sau
Này em , bước tới bể dâu
Chải chung hai nhánh cùng đau một lần.

Tóc em sợi rối tơ trần
Buông theo tiếng khóc trao thân vào đời
Hình như em đã ướt môi
Để anh gọi nắng về phơi mưa vào.

Buồn ngang vết cắt kim đau
Bóng em hoá hạt bụi đào ngây ngô
Này em , ôm sát hư vô
Chải vào hoang phế hương bồ kết xưa...

   Hư Vô 
 
Qua  cầu  thả  tóc  làm  mây
Mà  sao  mây  vẫn  đậu  hoài  trên  lưng
Cúi  đầu  ngó  xuống  dòng  sông
Thấy  mây  với  nước  bềnh  bồng  chảy  xuôi.
 
Thì  ra  mây  với  nước  trôi
Còn  mình  cứ  mãi  một  đời  đăm  chiêu
Tóc  bao  nhiêu , buồn  bấy  nhiêu
Ước  gì  tóc  rụng  cho  chiều  trống  trơn.
 
Qua  cầu  đếm  nhịp  cầu  thương
Con  sông  không  rộng  lòng  buồn  bao  la
Trở  về  lại  cõi  người  ta
Mây  không  níu  gọi  cũng  sà  sà  theo...
 
HS


   DA TRẦN

Kề môi ngang tháp ngực trần
Nghe hương xưa chảy vô cùng thịt da
Em về nhón gót kiêu sa
Bỏ chăn bỏ áo lụa là bơ vơ.

Có đau chắc cũng tình cờ
Tôi hôn em giáp đôi bờ tháp cao
Để yêu em tới biển dâu

Tan theo từng lớp tế bào hóa thân.

Yêu em tay trắng, da trần
Dìu tôi nín thở giữa lần tái sinh
Từ em nước mắt tượng hình
Giọt thiên thu rớt động tình đời sau.

Để tôi biết khóc lần đầu
Nghe hư vô chảy qua cầu lạnh tanh
Buồn em nghiêng xuống dung nhan
Phơi tà áo lụa da trần , nhớ tôi...

   Hư Vô 

Lệ  thừa  nhỏ  xuống  đơn  côi
Khóc  theo  sóng  lũ  lở  bồi  cát  xây
Mồ  thiêng  tôi  ở  cõi  này
Mơ  về  cõi  nọ  gió  lay  u  hồn.

Nhớ  lần  đỉnh  trắng  tô  son
Soi  màu  năm  tháng  mộng  tròn  gương  trăng
Ai  xưa  nhúm  cát  sông  Hằng
Lửa  về  lưỡng  cực  tuyết  băng  chuyển  mình.
 
Xa  rồi...níu  chặt  thơ  kinh
Rơi  đi  giọt  lệ  chân  thành  tiễn  đưa...
 
HS 

 

Rất xúc cảm với những dòng thơ của Hongsang, xin có một bài gọi là đáp trả, rất mong được đọc những sáng tác mới của bạn






 
GIỌT TÌNH
 
                          
 
Mời em cạn chén tình nhân
Ba mươi năm đợi một lần tái sinh
Để anh nhớ vừa đủ quên
Kề chung nhịp thở nồng thêm da người.

Chưa rời nghe đã rách môi
Quì bên nhan sắc bồi hồi phấn son
Tóc em chẻ dọc nhánh buồn
Còn nhau đã thấy thêm lần mất nhau.

Chờ em nhập cuộc bể dâu
Nửa đời sau mới bắt đầu thôi em
Lùa nghiêng chăn gối lụa mềm
Căng da xẻ thịt anh đền trả em.
 
Mời em cạn chén tình anh
Dìu ngang bóng tối đêm thành chiêm bao
Đời anh hoang phế hư hao
Yêu em để biết lần đau cuối cùng…

Hư Vô
                     
                                            
                     
                     
                    
                     





Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-05 06:44:57hongsang>

 


GIỌT TÌNH
 
                        
 
Mời em cạn chén tình nhân
Ba mươi năm đợi một lần tái sinh
Để anh nhớ vừa đủ quên
Kề chung nhịp thở nồng thêm da người.

Chưa rời nghe đã rách môi
Quì bên nhan sắc bồi hồi phấn son
Tóc em chẻ dọc nhánh buồn
Còn nhau đã thấy thêm lần mất nhau.

Chờ em nhập cuộc bể dâu
Nửa đời sau mới bắt đầu thôi em
Lùa nghiêng chăn gối lụa mềm
Căng da xẻ thịt anh đền trả em
 
Mời em uống giọt tình anh
Dìu ngang bóng tối đêm thành chiêm bao
Đời anh hoang phế hư hao
Yêu em để biết lần đau cuối cùng…
 
Hư Vô


 
Ước  mơ  một  cuộc  tao  phùng
Để  đêm  gối  mộng  tình  chung  nỗi  sầu
Giờ  này  anh  ở  nơi  đâu
Sao  khuya  tắt  giữa  bầu  trời  mênh  mông.
 
Đêm  thương  ngày  nhớ  ruổi  dong
Tim  rơi  nước  mắt  long  dòng  con  tim
Tâm  tư  dằn  dặt  từng  đêm
Dấu  mòn  bước  mỏi  tìm  bên  Tây  Lầu.
 
Thơ  anh  ngọn  nến  xuyên  sầu
Đâm  xuyên  qua  trái  tim  đau  một  người
Giọt  tình  chảy  mãi  khôn  nguôi
Dâng  tràn  nhung  nhớ  cảnh  đời  đêm  đen...
 
Hư Vô-Hồng Sang
 

                    
                                          
                    
                    
                   
                   





📎 hoaivongcohuong
http://www.lehongsang.blogspot.com

Mời Đến Thăm Vườn Trầu



Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó .
Ngàn năm có đổi được gì không ?
Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn .
Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng .
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-05 11:43:29Huvo>
GIỌT TÌNH

                   
 
Mời em cạn chén tình nhân
Ba mươi năm đợi một lần tái sinh
Để anh nhớ vừa đủ quên
Kề chung nhịp thở nồng thêm da người.

Chưa rời nghe đã rách môi
Quì bên nhan sắc bồi hồi phấn son
Tóc em chẻ dọc nhánh buồn
Cột nhau chặt giữa vô thường, cùng đau

Chờ em nhập cuộc bể dâu
Nửa đời sau mới bắt đầu thôi em
Lùa nghiêng chăn gối lụa mềm
Căng da xẻ thịt anh đền trả em
 
Mời em uống giọt tình anh
Dìu ngang bóng tối đêm thành chiêm bao
Đời anh hoang phế hư hao
Yêu em để biết lần đau cuối cùng...
 
Hư Vô

*****


GIỌT BIỂN
 
 

Cám ơn em đã
khóc tôi
Mưa rơi trắng lối nghiêng môi 
thắp tình
Giọt em đọng vóc
tượng hình
Cơn đau cúi xuống phía nghìn
trùng xa

Khóc đi, cứ khóc  
thật thà
Chảy qua biển bắc lụa là
biển đông
Tôi chưa kịp phụ
mùi hương         
Đã nghe cuống rún níu buồn
hai nơi.

Cám ơn em đã
yêu tôi
Bắc cầu Ô-Thước ngang đời
quạnh hiu
Trả em giọt lệ
mỹ miều
Tôi hôn ướt ngọn sóng chiều
bơ vơ.

Ngày sau có gặp
tình cờ
Coi như người lạ giả vờ
chưa quen
Tôi đâu muốn phụ
tình em
Trời còn không thật trăm năm
chắc gì!!

Hư Vô

                                       

                                      


                                                                                           

                                                   
 
                                                                                                      
                                                  
 
                                                  
                                               
                                                   








Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-07 02:19:16hongsang>



 


GIỌT TÌNH
 
                  
 
Mời em cạn chén tình nhân
Ba mươi năm đợi một lần tái sinh
Để anh nhớ vừa đủ quên
Kề chung nhịp thở nồng thêm da người.

Chưa rời nghe đã rách môi
Quì bên nhan sắc bồi hồi phấn son
Tóc em chẻ dọc nhánh buồn
Còn nhau đã thấy thêm lần mất nhau.

Chờ em nhập cuộc bể dâu
Nửa đời sau mới bắt đầu thôi em
Lùa nghiêng chăn gối lụa mềm
Căng da xẻ thịt anh đền trả em
 
Mời em uống giọt tình anh
Dìu ngang bóng tối đêm thành chiêm bao
Đời anh hoang phế hư hao
Yêu em để biết lần đau cuối cùng…
 
Hư Vô


 
Ước  mơ  một  cuộc  tao  phùng
Để  đêm  gối  mộng  tình  chung  nỗi  sầu
Giờ  này  anh  ở  nơi  đâu
Sao  khuya  tắt  giữa  bầu  trời  mênh  mông.
 
Đêm  thương  ngày  nhớ  ruổi  dong
Tim  rơi  nước  mắt  long  dòng  con  tim
Tâm  tư  dằn  dặt  từng  đêm
Dấu  mòn  bước  mỏi  tìm  bên  Tây  Lầu.
 
Thơ  anh  ngọn  nến  xuyên  sầu
Đâm  xuyên  qua  trái  tim  đau  một  người
Giọt  tình  chảy  mãi  khôn  nguôi
Dâng  tràn  nhung  nhớ  cảnh  đời  đêm  đen...
 
Hư Vô-Hồng Sang
 

              
                                    
              
              
                                   Giọt Biển
 
 
                                     Cám ơn em đã
                                              khóc tôi
                                              Mưa rơi trắng lối nghiêng môi
                                              thắp tình
                                              Giọt em đọng vóc
                                                 tượng hình
                                              Cơn đau cúi xuống phía nghìn
                                             trùng xa

                                              Khóc đi, cứ khóc 
                                             thật thà
                                         Chảy qua biển bắc lụa là
                                                    đông phương
                                             Tôi chưa kịp phụ
                                                         mùi hương         
                                              Đã nghe cuống rún nối buồn
                                             hai nơi.

                                          Cám ơn em đã
                                            yêu tôi
                                               Bắc cầu Ô-Thước ngang đời
                                              quạnh hiu
                                          Trả em giọt lệ
                                              mỹ miều
                                              Tôi hôn ướt ngọn sóng chiều
                                            bơ vơ.

                                              Ngày sau có gặp
                                             tình cờ
                                        Coi như người lạ giả vờ
                                                 chưa quen
                                                Tôi đâu muốn phụ
                                              tình em
                                                 Trời còn không thật trăm năm
                                                 chắc gì !!
Giọt  lệ  nhỏ  xuống  trôi  đi
Khóc  theo  sóng  lũ  đau  thì  cát  xây
Lòng  riêng  thôi  ở  cõi  này
Mơ  về  cõi  nọ  gió  lay  u  hồn
Nhớ  lần  đỉnh  trắng  tô  son
Soi  màu  năm  tháng  mộng  tròn  vương  trăng
Ai  xưa  nhúm  cát  sông  Hằng
Lửa  về  lưỡng  cực  tuyết  băng  chuyễn  mình
Xa  rồi  !  níu  chặt  câu  kinh 
Rơi  đi  giọt  lệ  chân  thành  tiễn  đưa...
 
Hư Vô - Hồng Sang


                 

                                              

                                              


                                                                                                   

                                                    
 
                                                                                                      
                                                   
 
                                                   
                                                
                                                   


📎 SaoDanhXaNhau
http://www.lehongsang.blogspot.com

Mời Đến Thăm Vườn Trầu



Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó .
Ngàn năm có đổi được gì không ?
Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn .
Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng .
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-07 16:21:53LEMINHLIENTHANHTHO>
GIỌT TÌNH
Mời em cạn chén tình nhân
Ba mươi năm đợi một lần tái sinh
Để anh nhớ vừa đủ quên
Kề chung nhịp thở nồng thêm da người.

Chưa rời nghe đã rách môi
Quì bên nhan sắc bồi hồi phấn son
Tóc em chẻ dọc nhánh buồn
Còn nhau đã thấy thêm lần mất nhau.

Chờ em nhập cuộc bể dâu
Nửa đời sau mới bắt đầu thôi em
Lùa nghiêng chăn gối lụa mềm
Căng da xẻ thịt anh đền trả em
 
Mời em uống giọt tình anh
Dìu ngang bóng tối đêm thành chiêm bao
Đời anh hoang phế hư hao
Yêu em để biết lần đau cuối cùng
                     Hư Vô
Ước  mơ  một  cuộc  tao  phùng
Để  đêm  gối  mộng  tình  chung  nỗi  sầu
Giờ  này  anh  ở  nơi  đâu
Sao  khuya  tắt  giữa  bầu  trời  mênh  mông.
 
Đêm  thương  ngày  nhớ  ruổi  dong
Tim  rơi  nước  mắt  long  dòng  con  tim
Tâm  tư  dằn  dặt  từng  đêm
Dấu  mòn  bước  mỏi  tìm  bên  Tây  Lầu.
 
Thơ  anh  ngọn  nến  xuyên  sầu
Đâm  xuyên  qua  trái  tim  đau  một  người
Giọt  tình  chảy  mãi  khôn  nguôi
Dâng  tràn  nhung  nhớ  cảnh  đời  đêm  đen...
 
Hư Vô-Hồng Sang
 
                                         Giọt Biển 
                                                                        Cám ơn em đã
                                            khóc tôi
                                            Mưa rơi trắng lối nghiêng môi
                                            thắp tình
                                            Giọt em đọng vóc
                                               tượng hình
                                            Cơn đau cúi xuống phía nghìn
                                           trùng xa

                                            Khóc đi, cứ khóc 
                                           thật thà
                                       Chảy qua biển bắc lụa là
                                                  đông phương
                                           Tôi chưa kịp phụ
                                                       mùi hương         
                                            Đã nghe cuống rún nối buồn
                                           hai nơi.

                                        Cám ơn em đã
                                          yêu tôi
                                             Bắc cầu Ô-Thước ngang đời
                                            quạnh hiu
                                        Trả em giọt lệ
                                            mỹ miều
                                            Tôi hôn ướt ngọn sóng chiều
                                          bơ vơ.

                                            Ngày sau có gặp
                                           tình cờ
                                      Coi như người lạ giả vờ
                                               chưa quen
                                              Tôi đâu muốn phụ
                                            tình em
                                               Trời còn không thật trăm năm
                                               chắc gì !!
Giọt  lệ  nhỏ  xuống  trôi  đi
Khóc  theo  sóng  lũ  đau  thì  cát  xây
Lòng  riêng  thôi  ở  cõi  này
Mơ  về  cõi  nọ  gió  lay  u  hồn
Nhớ  lần  đỉnh  trắng  tô  son
Soi  màu  năm  tháng  mộng  tròn  vương  trăng
Ai  xưa  nhúm  cát  sông  Hằng
Lửa  về  lưỡng  cực  tuyết  băng  chuyễn  mình
Xa  rồi  !  níu  chặt  câu  kinh 
Rơi  đi  giọt  lệ  chân  thành  tiễn  đưa...
 
Hư Vô - Hồng Sang
*************************

      Giọt máu tim yêu
       Giọt nào thắm đỏ vì yêu
Chảy trong huyết quản từng dòng nóng ran
      Giọt nào hờ hững , giá băng
Bầm đen quánh lại không còn thương nhau.
 
     Giọt tình anh dành tặng ai
Theo năm tháng rộng mỏi mòn người trông?
     Giọt lệ em nhỏ vào đêm
Hoá thành giọt biển mặn bờ môi khô.
 
    Khúc tình tan trót ngân dài
Nghẹn lòng em nỗi đắng cay mất người.
   Giọt tim em chảy về người
Tình ta một khúc tình ca muôn đời!
                  Lê Minh Liên Thanh Thơ
                            21 giờ 7/5/2008
 
           Hư Vô - Hồng Sáng thân mến!
   Thơ đã làm nên một cặp thi nhân “tung hứng tương cầu”. Mình cứ bị cuốn vào dòng chảy tiếng lòng các bạn xướng hoạ cùng nhau.Bài thơ nào cũng hay cả mới tuyệt chứ.
Mạch cảm xúc từ các bạn đã khiến lòng mình neo lại bến tình này thật lâu...
     Cảm ơn các bạn thật nhiều!
                                           Thân mến!
 

                

                                            

                                            


                                                                                                 

                                                    
 
                                                                                                      
                                                   
 
                                                   
                                                
                                                   




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-05 11:44:03Huvo>
HƯƠNG NẮNG



Thà phụ tình nhau tình còn
đỡ nhớ
Con đường quen áo trắng đã
thành thơ
Dáng em
e ấp trôi theo chiều nắng
Lối về
chung sao vẫn thấy bơ vơ.
 
Hay tại lòng anh xôn xao
bỡ ngỡ
Ngập ngừng
chờ đợi ngọn nắng tàn phai
Chỉ một lời thôi còn chưa dám
ngỏ
Sợ chiếc lá vàng trên tóc em
bay..
 
Ngày tháng ngang vai kết thành
định số
Bước qua cầu
vẫn gọi mãi tên nhau
Hỏi em,
ngày xưa sao em không nói ?
Anh ngây khờ để nắng vút lên
cao.

Về đâu,
chân trần như đang rướm máu
Dốc cầu nghiêng
lồng lộng dấu em qua
Hương còn nguyên trên vòm cây
trụi lá
Nát đời anh từng vết cắt thịt
da..

Hư Vô
              
                        
                      
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-09 16:57:17hongsang>
Trích đoạn: Huvo

 








HƯƠNG NẮNG



Thà phụ tình nhau
               tình còn đỡ nhớ
Con đường quen
             áo trắng đã thành thơ
Dáng em e ấp
            trôi theo chiều nắng
Lối về chung
      sao vẫn thấy bơ vơ.
 


Hay tại lòng anh
              xôn xao bỡ ngỡ
Ngập ngừng chờ đợi
                    ngọn nắng tàn phai
Chỉ một lời thôi
            còn chưa dám ngỏ
Sợ chiếc lá vàng
             trên tóc em bay..
 


Ngày tháng ngang vai
                       kết thành định số
Bước qua cầu
           vẫn gọi mãi tên nhau
Hỏi em,
  ngày xưa sao em không nói ?
Anh ngây khờ
           để nắng vút lên cao.


Về đâu, chân trần
                như đang rướm máu
Dốc cầu nghiêng
         lồng lộng dấu em qua
Hương còn nguyên
            trên vòm cây trụi lá
Nát đời anh
        từng vết cắt thịt da..

             Hư Vô
Ai  biết  giùm  em
            những  nỗi  niềm
Mấy  mùa  hoa  Phượng
             chết  trong  tim
Đêm  nay  thức  giấc
              em  choàng  dậy
Vội  vã  làm  thơ
               thương...nửa  đêm...
 
Thương  quá , ngày  xưa
               hương  nắng  lùa
Em  ngồi  chợ  đợi
               dưới  nắng  trưa
Cánh  Phượng  bay  bay
               trong  gió  lộng
Nghe  như  trong  mắt  đọng  giọt  mưa.....

                 HS
    
         
                        
                      


📎 HNLocVung2
http://www.lehongsang.blogspot.com

Mời Đến Thăm Vườn Trầu



Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó .
Ngàn năm có đổi được gì không ?
Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn .
Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng .
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-09 18:07:45LEMINHLIENTHANHTHO>
HƯƠNG NẮNG
Thà phụ tình nhau
             tình còn đỡ nhớ
Con đường quen
           áo trắng đã thành thơ
Dáng em e ấp
          trôi theo chiều nắng
Lối về chung
    sao vẫn thấy bơ vơ.
 
Hay tại lòng anh
            xôn xao bỡ ngỡ
Ngập ngừng chờ đợi
                  ngọn nắng tàn phai
Chỉ một lời thôi
          còn chưa dám ngỏ
Sợ chiếc lá vàng
           trên tóc em bay..
 
Ngày tháng ngang vai
                     kết thành định số
Bước qua cầu
         vẫn gọi mãi tên nhau
Hỏi em,
ngày xưa sao em không nói ?
Anh ngây khờ
         để nắng vút lên cao.

Về đâu, chân trần
             như đang rướm máu
Dốc cầu nghiêng
       lồng lộng dấu em qua
Hương còn nguyên
          trên vòm cây trụi lá
Nát đời anh
      từng vết cắt thịt da.
 Hư Vô
Ai  biết  giùm  em
            những  nỗi  niềm
Mấy  mùa  hoa  Phượng
             chết  trong  tim
Đêm  nay  thức  giấc
              em  choàng  dậy
Vội  vã  làm  thơ
               thương...nửa  đêm...
 
Thương  quá , ngày  xưa
               hương  nắng  lùa
Em  ngồi  chợ  đợi
               dưới  nắng  trưa
Cánh  Phượng  bay  bay
               trong  gió  lộng
Nghe  như  trong  mắt  đọng  giọt  mưa.....
HS
 


********************
Hương xưa
Nơi em bắt đầu ban mai hồng
Nơi anh vào hoàng hôn tim tím
Xoay nghiêng nửa vòng trái đất
Ta nhặt cánh phượng Hồng
Sáng bừng chiều hè nhớ
Bay bay tà áo lụa
Trắng một vùng  Hư Vô
Ai về trong gió lộng
Em hay là phượng xưa?
               Lê Minh Liên Thanh Thơ
                       23 giờ 30 phút, 9/5/2008

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-05 11:45:57Huvo>
Rất ngọt ngào khi đọc những dòng thơ họa của HS và LMLTT. Chờ 2 bạn viết tiếp. Vui nhé
Hư Vô








UẤT KIM HƯƠNG
Qu’est-ce que L’amour ?
 
 
Thơ anh, hoa chợt vàng rực rỡ
Làm xôn xao màu nắng hiên vườn
Giật mình. Anh quên chưa kịp thở
Bàng hoàng nở đóa Uất Kim Hương.
 
Bài thơ viết xong chưa ráo mực
Đọc từng dòng sẽ thấy tên em
Coi chừng lem ! anh không dùng giấy chậm
Sợ chậm khô đời những dấu môi hôn!
 
Đừng hỏi những câu thơ vô nghĩa
Vội vàng anh viết " qu'est- ce que l'amour?"
Chính anh viết, anh còn không hiểu
Tự điển nào cắt nghĩa nổi chữ yêu?
                                                                                                                   
Vàng em nụ tình ngày nắng vỡ
Tóc chẻ dài đâu che giáp bóng gương
Dù thơ anh có đôi điều sáo ngữ
Vẫn gọi hoài, yêu dấu, Uất Kim Hương!
 
                                
Để môi anh là vườn. Hoa em nở
Nụ nguyên trinh bỡ ngỡ nét xuân thì
Lỡ mai không còn gần nhau nữa
Anh có vườn xưa đợi em về.

Hư Vô  
 
mưa bay trắng áo nhân tình hạt vung nhát chém tan hình tượng tôi đưa tay khuấy ngọn tơ trời nghe hư vô chảy qua đời lạnh tanh..
http://nguoitinhhuvo.wordpress.com/
http://www.amazon.com/Nguoi-Tinh-Hu-Vo-Vietnamese/dp/0987137603
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-05 11:46:24Huvo>
 
NGHIỆP CHƯỚNG
 
 
Vẫn biết vào thơ là nghiệp chướng
Nhưng lòng đã lỡ dại yêu em
Viết thành bài tình ca thất tán
Có gì đâu đáng để phân vân!
 
Chắc ta không còn hơi để thở
Dù chỉ một ngày vắng bóng em
Thơ sẽ chảy ngang dòng vô thủy
Chở tình về bờ bến vô chung.
 
Ta biết yêu thơ là bỏ mạng
Trái tim nhỏ giọt máu chưa tan
Một chút tình em là thiên cổ
Đời sau còn được nấm mồ hoang!
 
Để thơ ta hoa vàng hóa đá
Trải nắng theo từng bước em qua
Đường dốc đứng chia thành mấy ngả
Chờ ai, em đứng khóc ngã ba?
 
Hư Vô
 
 
 
 
 
 
 
 
mưa bay trắng áo nhân tình hạt vung nhát chém tan hình tượng tôi đưa tay khuấy ngọn tơ trời nghe hư vô chảy qua đời lạnh tanh..
http://nguoitinhhuvo.wordpress.com/
http://www.amazon.com/Nguoi-Tinh-Hu-Vo-Vietnamese/dp/0987137603
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-08 04:14:21Huvo>
MÙA HƯƠNG CỐM


Gió bồng em nhánh tóc
Ôm sát nửa bờ trăng
Môi em tròn hương cốm
Hôn một lần, trăm năm.
                                
Bàn tay anh ngắn lắm
Đâu níu kịp bóng tan
Vuốt mắt còn chưa giáp
Giọt hoang phế bẽ bàng.

Hoa vàng nghiêng xuống thấp
Mùa xuân ở trên cao
Anh đi hoài không tới
Lối em vào chiêm bao.

Chân đau từng xác pháo
Bay ngược chiều bơ vơ
Anh một đời vẫn nhớ
Môi em ngọt tình cờ.

Về nghe hương cốm nở
Giữa khu vườn lãng quên
Em còn thương ngày cũ
Xin nhắm mắt gọi tên…

Hư Vô




Xin mời thưởng thức nhạc phẩm :
ÁO HẠ VÀNG, Thơ Hư Vô, Nhạc Phạm Quang Ngọc,Ca sĩ Hòa Hiếu
http://www.tvdvth.com/cactacgia/phamquangngoc/ConCoEmNuCuoi/03%20-%20AoHaVang.mp3
mưa bay trắng áo nhân tình hạt vung nhát chém tan hình tượng tôi đưa tay khuấy ngọn tơ trời nghe hư vô chảy qua đời lạnh tanh..
http://nguoitinhhuvo.wordpress.com/
http://www.amazon.com/Nguoi-Tinh-Hu-Vo-Vietnamese/dp/0987137603
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-05 11:46:47Huvo>
BÀI TÌNH XUÂN MUÔN THUỞ
 
                                                                                                                                                                                     
Anh dự kiến
cuối năm mình đám cưới
Đãi tiệc trăm năm cái cốm
Làng Vòng
Áo cô dâu 
anh đan bằng mây trắng
Để thuyền hoa chở ngập nắng
trên sông
 
Đón em về
mình hôn nhau kịp Tết
Dáng xuân thì hương ngát nụ
môi nguyên
Anh viết tình ca chờ nghe
em hát                              
Cung thăng trầm
dấu lặng chảy qua tim
 
Thơ trải xuống
em nằm phơi nhan sắc
Chăn gối nghiêng
đợi hơi thở tượng hình
Dựng lại
trần gian riêng mình một cõi
Để cuộc đời muôn thuở vẫn
còn trinh
 
Em xõa tóc
qua mùa xuân bất tận
Bởi tình yêu đâu có điểm
bắt đầu
Mời em bước
vào thiên đường có thật     
Nghe giật mình một tiếng khóc 
cô dâu…
 
Hư Vô
 

 
mưa bay trắng áo nhân tình hạt vung nhát chém tan hình tượng tôi đưa tay khuấy ngọn tơ trời nghe hư vô chảy qua đời lạnh tanh..
http://nguoitinhhuvo.wordpress.com/
http://www.amazon.com/Nguoi-Tinh-Hu-Vo-Vietnamese/dp/0987137603
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-05 11:47:14Huvo>
 
 
BẠN NHỎ
 
Này Bạn Nhỏ, trăm năm còn con gái
Thì tình yêu đâu dễ cũ bao giờ
Ví dụ có được bắt đầu trở lại
Con đường nào em bước tới cơn mơ?

Để anh làm thơ tôn vinh tình ái
Nghe mùa thu chảy xuống giữa chiều say
Nước mắt em hóa thành dòng Thánh khiết
Tưới mát đời anh từng đợt heo may

Anh níu thời gian để em bước chậm
Đã chậm rồi, còn mất nửa đời nhau!
Em đi xin gói kín niềm riêng lại
Cho áo hạ vàng xưa  khỏi úa nhầu.

Này Bạn Nhỏ, bên kia đời đang khóc?
Gửi anh giọt nước mắt để làm tin
Cũng may anh còn giữ nguyên sợi tóc
Chưa giáp xuân thì, dài đã trăm năm…

Hư Vô
mưa bay trắng áo nhân tình hạt vung nhát chém tan hình tượng tôi đưa tay khuấy ngọn tơ trời nghe hư vô chảy qua đời lạnh tanh..
http://nguoitinhhuvo.wordpress.com/
http://www.amazon.com/Nguoi-Tinh-Hu-Vo-Vietnamese/dp/0987137603
Đăng nhập để trả lời
0
Em đi xin gói kín niềm riêng lại
Cho áo hạ vàng xưa khỏi úa nhầu.
Trích đoạn: Huvo
********************
Gửi lại cho ai tà áo lụa
Cô nữ sinh bỏ lớp theo chồng
Cành phượng chưa thắm màu sân nắng
Ngõ nhà ai pháo đỏ ngập màu son
Người tình hư vô, tên em chưa kịp khắc vào bàn
Đã bỏ lại sắc vàng sắc đỏ
Cho úa sầu héo hắt lòng ai...
              Lê Minh Liên Thanh Thơ
                  Chủ nhật, 25/5/2008
Hư Vô thân mến!
Đọc thơ anh bao giờ Liên Thơ cũng xúc động.Lại được trở về thời hoa đỏ ,thời được yêu và cao giá "làm tàng"(con gái mà).Trong thơ anh luôn phảng phất một tà áo lụa của một thời, khiến Liên thơ rất ái mộ.Trước và trong thời Liên Thơ đi học có nhiều chị bạn bỏ học đi lấy chồng lắm nên Liên Thơ thử làm cái kẻ thất tình kia để viết thơ tình sầu xem có giống không nhé?Mong đừng cười nhé!
                       Thân mến!
 



Đăng nhập để trả lời
0
Áo xưa

Áo em tha thướt lụa hồng
Vẫn như năm cũ mà lòng nhạt phai
Xưa mùa phượng đỏ ngang vai
Xưa thơm tóc nắng hương Lài thanh thanh

Bao mùa thu lá xa cành
Sắc hoa màu nhớ lạnh tanh sân trường
Hư vô gõ nhịp vấn vương
Chân khua guốc mộc giáo đường niệm kinh

Em ra đi nặng trĩu tình
Mảnh mai đâu nữa dáng hình hài xưa
Chuông chiều ngân lệ đong đưa
Áo dài phủ mộng gió lùa áo bay!

Xưa về đây chẳng còn ai
Nhớ người xưa cũ trang đài tóc xuân
Tình hư vô ngút trời xanh
Áo bay thả vạt tròng trành sương phơi...

Lam Hồng Minh

Liên Thơ ơi.... Gặp Liên Thơ ở đây vui ghê hỉ, Lam Hồng Minh cũng là fan của Hư Vô đó nghen... chúc hai bạn cuối tuần vui !!
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn 2 bạn LMLTT và Lam Hồng Minh đã ghé Vườn Tình Hư Vô. Hai bài thơ của 2 Bạn đã đưa HV về "Một thủa biết buồn" của ngày xưa còn bé. Chờ đọc sáng tác mới. Thân
 
mưa bay trắng áo nhân tình hạt vung nhát chém tan hình tượng tôi đưa tay khuấy ngọn tơ trời nghe hư vô chảy qua đời lạnh tanh..
http://nguoitinhhuvo.wordpress.com/
http://www.amazon.com/Nguoi-Tinh-Hu-Vo-Vietnamese/dp/0987137603
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-17 17:50:57hongsang>












Xin mời thưởng thức nhạc phẩm :
ÁO HẠ VÀNG, Thơ Hư Vô, Nhạc Phạm Quang Ngọc,Ca sĩ Hòa Hiếu
http://www.tvdvth.com/cactacgia/phamquangngoc/ConCoEmNuCuoi/03%20-%20AoHaVang.mp3
[sm=35.gif]Nhạc  phẩm  thật  tuyệt  vời....
 
Người  Thơ , Người  Nhạc , Người  Ca
Ba  Người  góp  lại...thiết  tha...tuyệt  vời...
 
[sm=band.gif]



📎 thuvang
http://www.lehongsang.blogspot.com

Mời Đến Thăm Vườn Trầu



Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó .
Ngàn năm có đổi được gì không ?
Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn .
Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng .
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn HS đã nghe bản nhạc ÁO HẠ VÀNG.Chúc bạn có một ngày vui
Hư Vô  [:D]
mưa bay trắng áo nhân tình hạt vung nhát chém tan hình tượng tôi đưa tay khuấy ngọn tơ trời nghe hư vô chảy qua đời lạnh tanh..
http://nguoitinhhuvo.wordpress.com/
http://www.amazon.com/Nguoi-Tinh-Hu-Vo-Vietnamese/dp/0987137603
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-05 11:48:16Huvo>


TƠ MƯA

Mưa qua khuất lối em vào
Ta gom chẳng thiếu hạt nào, cho em!
Thênh thang dòng tóc bay nghiêng
Kết mưa trổ nhánh oan khiên giữa đời.
 
Lòng như giọt nước chẻ đôi
Chở sông lên núi nằm phơi nỗi buồn
Trăm năm ngủ với cội nguồn
Để chiêm bao được ở luôn cõi người.
                         
Nửa em còn đọng  trên môi
Có nghe son phấn bồi hồi bóng gương?
Nghiêng vai ta gánh vô thường
Mang núi xuống biển trải đường em qua.
 
Mưa đan kín lối lụa là
Dáng em chưa thấy đã xa muôn trùng
Tơ trời dẫu có bao dung
Cũng đâu buộc nổi tận cùng bể dâu..
 
Hư Vô
               










[sm=band.gif]Xin mời thưởng thức Slide Show:
                         CÀ PHÊ ĐỜI, Dòng nhạc đươc phổ từ thơ Hư Vô
 
                      http://www.users.on.net/~vancdang/caphedoi.html
 
mưa bay trắng áo nhân tình hạt vung nhát chém tan hình tượng tôi đưa tay khuấy ngọn tơ trời nghe hư vô chảy qua đời lạnh tanh..
http://nguoitinhhuvo.wordpress.com/
http://www.amazon.com/Nguoi-Tinh-Hu-Vo-Vietnamese/dp/0987137603
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-05 11:48:43Huvo>
TIN ĐỒN

Lâu lắm rồi
mình chưa lần thấy mặt
Chỉ được biết nhau
qua những tin đồn
Em không còn
hồn nhiên như ngày trước
Tóc thôi dài nghiêng xuống
lúc anh hôn.
 
Nghe gió đưa tin
môi em đã nhạt
Phấn son buồn
chia hai lối ở riêng
Cũng may,
em còn nguyên đôi răng khểnh
Cả đời làm tang chứng
để không quên.
                 
Dù nụ cười em tan vào
người lạ
Vẫn còn quen
âm vọng cuối trời xa
Ngày xưa      
vai anh kề qua hương tóc
Đâu nắng nào
thơm hơn góc quê nhà.
 
Nhưng dòng đời
vốn bao la, vô tận
Lòng anh không biên giới
để phân ranh
Chỉ thầm mong
tin đồn là thất thiệt
Để em nhỏ hoài, nhỏ tới
trăm năm...  
            
Hư Vô
mưa bay trắng áo nhân tình hạt vung nhát chém tan hình tượng tôi đưa tay khuấy ngọn tơ trời nghe hư vô chảy qua đời lạnh tanh..
http://nguoitinhhuvo.wordpress.com/
http://www.amazon.com/Nguoi-Tinh-Hu-Vo-Vietnamese/dp/0987137603
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Huvo

TIN ĐỒN
 
Lâu lắm rồi
mình chưa lần thấy mặt
Chỉ được biết nhau
qua những tin đồn
Em không còn
hồn nhiên như ngày trước
Tóc thôi dài nghiêng xuống
lúc anh hôn.
 
Nghe gió đưa tin
môi em đã nhạt
Phấn son buồn
chia hai lối ở riêng
Cũng may,
em còn nguyên đôi răng khểnh
Cả đời làm tang chứng
để không quên.
                 
Dù nụ cười em tan vào
người lạ
Vẫn còn quen
âm vọng cuối trời xa
Ngày xưa      
vai anh kề qua hương tóc
Đâu nắng nào
thơm hơn góc quê nhà.
 
Nhưng dòng đời
vốn bao la, vô tận
Lòng anh không biên giới
để phân ranh
Chỉ thầm mong
tin đồn là thất thiệt
Để em nhỏ hoài, nhỏ tới
trăm năm...  
            
Hư Vô


ĐIỀU THẬT

Đến bây giờ
em mới vừa biết được
Qua thơ anh viết
Tin Đồn về em
Anh yêu ơi
Vẫn là em thuở trước
Mắt khép hờ.Mộng mị
giữa môi hôn.

Ngày tháng mây bay
hoa nào không nhạt
Sắc hương đời
phai theo gió heo may
Còn chăng,
là đôi mắt xưa biết cười
Đến bây giờ bốn mươi
vẫn như nguyên.

Thân phận đời em biến hoá
ưu phiền
Trái tim này
một chỗ bí mật riêng
Như xưa
vẫn nồng nàn thân ái
Chẳng ai nào
có thể chiếm hay thay.

Mặc dòng đời
cứ bao la,vô tận
Anh chim bay vạn dặm
chẳng trở về
Chỉ thầm nghe
những tin đồn thất thiệt
Em của anh,mãi là nhỏ
ngàn sau...
 *GMT.20/5/08
                    Thân chào Người Dưng,cảm hứng bởi TIN ĐỒN nên hoạ lại...Mong HV đừng giận kẻ lạ.Đã nghe Áo Hạ Vàng .Hay thật là hay.Cảm ơn thi-ca-nhạc đã mang đến cho đời những mang mác hương yêu.











Giọt mưa tim tím nhẹ vương
Mắt nhòa mi khép hồn hoang quạnh sầu...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-22 12:28:54Huvo>
Cứ vào chơi tự nhiên đâu có phiền hà gì, người dưng ơi !

Em còn mấp mé hiên ngòai
Mùa thu rụng đã vàng đầy sân trong
Tặng em bóng nguyệt tơ hồng
Đếm từng chiếc lá gói lòng người dưng...
mưa bay trắng áo nhân tình hạt vung nhát chém tan hình tượng tôi đưa tay khuấy ngọn tơ trời nghe hư vô chảy qua đời lạnh tanh..
http://nguoitinhhuvo.wordpress.com/
http://www.amazon.com/Nguoi-Tinh-Hu-Vo-Vietnamese/dp/0987137603
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-14 00:41:36Huvo>
MÁI TÓC NGANG ĐỜI
                                                  
                                                    
Bài thơ viết nửa đời còn dang dở
Bởi anh quên tóc em chẻ bên nào
Tìm nhau theo dấu mòn ngày tháng cũ
Trăng quên tròn, biết tóc chẻ về đâu


Thà được hồn nhiên như chiếc lá
Buồn vui sấp ngửa một đời nhau
Để môi anh không còn chảy máu
Gọi tên em thảng thốt giữa chiêm bao.

Em có đếm mấy mùa hoa gạo nở ?
Là mấy lần mái tóc xõa dài thêm
Để thành dòng sông trôi anh ra biển
Nghe sóng ngang đời vỗ ướt mắt em.

Về đâu, trăng chơi vơi bờ bến
Lối em qua bóng ngã bên nào
Anh nghiêng xuống nỗi buồn mọc nhánh
Bài thơ viết tiếp nửa đời sau.

Hư Vô
R
    
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-05 12:00:34Huvo>
Trích đoạn: Huvo

MÁI TÓC NGANG ĐỜI
                                                  
                                                    
Bài thơ viết nửa đời còn dang dở
Bởi anh quên tóc em chẻ bên nào
Tìm nhau theo dấu mòn ngày tháng cũ
Trăng quên tròn, biết tóc chẻ về đâu

Thà được hồn nhiên như chiếc lá
Buồn vui sấp ngửa một đời nhau
Để môi anh không còn chảy máu
Gọi tên em thảng thốt giữa chiêm bao.

Em có đếm mấy mùa hoa gạo nở ?
Là mấy lần mái tóc xõa dài thêm
Để thành dòng sông trôi anh ra biển
Nghe sóng ngang đời vỗ ướt mắt em.

Về đâu, trăng chơi vơi bờ bến
Lối em qua bóng ngã bên nào
Anh nghiêng xuống nỗi buồn mọc nhánh
Bài thơ viết tiếp nửa đời sau.

Hư Vô

R
    

 [sm=banana.gif]Xin mời thưởng thức nhạc phẩm : MÁI TÓC NGANG ĐỜI
với tiếng hát Đình Nguyên
http://www.tvdvth.com/cactacgia/HuVo/MaiTocNgangDoi.mp3
mưa bay trắng áo nhân tình hạt vung nhát chém tan hình tượng tôi đưa tay khuấy ngọn tơ trời nghe hư vô chảy qua đời lạnh tanh..
http://nguoitinhhuvo.wordpress.com/
http://www.amazon.com/Nguoi-Tinh-Hu-Vo-Vietnamese/dp/0987137603
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-08 04:36:15Huvo>
ĐỢI TRĂNG

Ta ngồi chồm hổm
đợi trăng
Đêm
đang hóa đá hết phương cựa mình
Dính vào một cuộc
nhân sinh
Níu hoài không tới bóng hình
thiên duyên

Ta ngồi
xổm xuống vô biên
Chờ em thắp ngọn trăng biền
biệt xa
Để ta bẹp xuống
bao la
Hỏi trăng,
trăng đã chắc già hơn xưa?
                                                                                                     
Hỏi ta
hồn phách đong đưa
Nghiêng hai con mắt cho vừa
vặn đau
Một đời chổng cẳng
hư hao
Đợi trăm năm nữa có lâu
lắc gì!

Ta ngồi giữa lúc
ta đi
Đường trần riêng một lối về,
đó em
Mất nhau chưa kịp
gọi tên
Trăng khuya mãn
nguyệt, miếu đền bỏ hoang…

Hư Vô                                                                                                  
 
mưa bay trắng áo nhân tình hạt vung nhát chém tan hình tượng tôi đưa tay khuấy ngọn tơ trời nghe hư vô chảy qua đời lạnh tanh..
http://nguoitinhhuvo.wordpress.com/
http://www.amazon.com/Nguoi-Tinh-Hu-Vo-Vietnamese/dp/0987137603
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-14 00:42:12Huvo>
SẮC KHÔNG


Em về ngọn nến lung linh gió
Trải xuống vô cùng sợi sắc không
Đưa tay khuấy bóng em thành khói
Chợt cõi muôn trùng nở rộ bông
 
Giật mình ta gói chiêm bao lại
Vẫn thấy em còn giữa mênh mông
Bàng hoàng như đang cơn hấp hối
Có thật em , có thật ta không ?
 
Hư Vô
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-05 11:25:25Huvo>
DỐC NẮNG MÙA XUÂN
      


Tờ lịch mới nằm phơi dáng Tết
Giật mình đã trễ chuyến trăm năm
Mơ tóc em bay nghiêng dốc nắng
Bên sông ngan ngát thoáng hương tràm.

Lòng tôi đổ thành con nước lớn
Kề môi sóng vỗ ngập bóng gương
Hỏi em thơ còn nguyên ý tứ ?
Để tôi thương hết những con đường.

Em đứng khóc bên hiên mười sáu
Coi chừng nước mắt ướt vào thơ
Buồn đã giáp vườn quen áo trắng
Đếm giùm tôi những bước dại khờ.

Mùa xuân em quả tràm mới chín
Còn nghe bịn rịn dấu môi đau
Tôi đâu phụ bạc mùi hương cũ
Tại nắng tàn phai mất lối vào..

Hư Vô

:: Bài thơ đưa vào TV ::



Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»