Quê Tôi Sau
Một Lần Tìm Lại
Quê hương tôi sau một lần tìm lại
Nhìn xóm làng cùng ruộng lúa dòng sông
Trải dài theo lũy tre vàng xơ xắc
Dân hiền hòa nhưng cuộc sống long đong
Đồng lúa xưa biết bao nhiêu tươi tốt
Nay tiêu điều cỏ lác mọc bao quanh
Trâu vắng bóng trẻ mục đồng không thấy
Bởi quá nghèo trai tráng bỏ đi nhanh
Lên thành thị dù biết là mờ mịt
Xa quê rồi biết nương tựa ai đây
Biết làm sao vợ con còn đang đói
Đành phải liều nhắm mắt kiếm cơ may
Cũng có kẻ gặp hên vì tốt số
Kiếm việc làm dễ dãi có phần dư
Dành dụm chút gởi về cho bà xã
Nuôi bầy con thơ dại sống khật khừ
Và bởi thế dân làng ai cũng tưởng
Bỏ ra đi đời sẽ khá hơn nhiều
Nên cả xóm cả làng già lẫn trẻ
Thi đua nhau, dù phận gái mỹ miều
Đâu ai biết đô thành là cạm bẫy
Là mồi ngon câu dụ kẻ ngây ngô
Việc chưa thấy chỉ thấy toàn lừa bịp
Đưa vào đường tội lỗi xóa giấc mơ
Đám dân làng lại đâm ra nghiện hút
Còn mấy cô lạc nơi chốn lầu xanh
Ôi thảm thương quê tôi giờ thế đấy
Mặc ai nghèo ai đói ai chạy quanh
Tiên Giang