Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Những bức thư- những chuyện kể - cần chia sẻ - cần động viên - cần thông cảm

4 trả lời, 2.185 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-22 12:24:59phuongmai>

 
Thư viết cho con 
Nhật ái, con thương yêu! Hôm nay là ngày sinh lần thứ 25 của con, cái ngày mà mẹ con đã rời xa chúng ta mãi mãi.Đã bao năm rồi ba vẫn canh canh bên lòng câu chuyện thương tâm sâu kín trong lòng ba.  Phải chi cái ngày hôm đó ba có điều kiện tiếp máu cho mẹ khi sinh con...
Cái ngày hôm đó thật kinh khủng , khi ba nhận được tin mẹ con khi sinh con do mất nhiều máu, cần tiếp ngay để duy trì sự sống cho con và cả mẹ... Nhưng... , điều gì đã xãy ra khi xét nghiệm máu của ba dương tính...Trời đất như rung chuyển, khi ba không thể tiếp sức mẹ trong giât phút sau cùng. Người ta vẫn thường nói :"Đàn ông đi biển có đôi, đàn bà đi biển mồ côi một mình". Và mẹ con đã ra đi một mình, để lại ba với cái tin nửa ngờ, nửa thãt... Ba muốn chết đi một phần vì mặc cảm, một phần vì tự hối với lương tâm, trước cô bạn học ngày nào, để rồi hạnh phúc gia đình vượt khỏi tầm tay trong muôn ngàn ân hận. Nhìn con một nhân sinh bé nhỏ, một nguồn hạnh phúc vô biên mà mẹ cha đã mong đợi  bao ngày, nay cần đôi bàn tay chăm sóc bên bầu sửa mẹ. Nhưng nay còn đâu người mẹ thân yêu... chỉ còn lại một người cha mang đầy mặc cảm,
Biết tâm sự cùng ai?  Với ông bà con,  thì tuổi già sức yếu cha không thể trao gánh nặng thêm... Với bạn bè thân thuộc ba lại càng không dám tỏ bày vì mặc cảm xấu xa... Nhưng con là niềm sống của ba, là kỹ niệm tình yêu của ba mẹ ngày nào.
...Đã bao năm rồi ba sống trong thầm lặng, dùng nét bút, lời văn trao cho đời sống xã hội có cuộc sống văn minh tươi đẹp hơn, chắt chiu nuôi con khôn lớn.
Nay con đã trưởng thành, sức khỏe ba ngày một sa sút, "căn bệnh phổi mà con luôn quan tâm thuốc thang cho ba, con có biết đâu những viên thuốc kia chỉ làm dịu cơn ho, chứ làm sao chữa được "cơ hội của Aids" đang dần dần cướp đi mạng sống của ba.
Con thân yêu ! Hai mươi lăm năm mọi người ví ba như gà trống nuôi con, chứ có ai hiểu ba đang trốn chạy một dĩ vãng thương tâm. Hai ngày nữa con sẽ vinh dự nhận bằng tốt nghiệp đã thành nhân chi mỹ. Tâm sự nay ba sẽ chôn sâu tận đáy lòng và vui vẽ  mong một ngày sum họp cùng mẹ con ở một thế giới khác...
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-23 13:57:49phuongmai>
Tình Cha
Tình cha như ánh Thái Dương
Là ngọn đuốc sáng soi đường con đi
Lòng cha như suối trong khe
Nhẹ nhàng róc rách nắng hè dịu êm
Cha là tất cả trên đời
Đậm nồng hương ấm nương nhờ thân con
Sai lầm khép lại sang trang
Cuộc đời luôn đẹp tương lai đang chờ
Cha ơi ! sống mãi bên con
Đói no ấm lạnh hầu cha trọn tình
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-26 17:51:02phuongmai>
Tôi sợ bị bỏ rơi

Tâm sự của một nữ điều dưỡng
Khi nghe thông báo máu của bệnh nhân dính vào tôi do kim đâm nhiễm HIV tôi mới thật sự hoảng loạn. Liên tiếp những ngày sau đó thật là kinh khủng.Cả một tháng sau tôi vẫn còn ói mữa, không ăn uống được, thân hình gầy rạc...Tôi tránh cả giao tiếp và không còn chú ý đến bản thân. Thêm vào đó là tác dụng phụ của thuốc phòng chống HIV càng làm tôi có những biểu hiện giống như bị nhiễm HIV như buồn nôn , tiêu chảy, sụt cân... Tôi dường như không còn làm chủ được những suy nghỉ của mình. "Lỡ mình bị nhiễm HIV thì sao?" Câu hỏi ấy luôn cứ ám ảnh.
Tôi lo rồi chồng về sẽ hiểu lầm mình, còn con cái thì xa lánh, còn hàng xóm thì họ sẽ xì xào dị nghị... Chẳng còn gì nữa cả, biết nói thế nào với chồng, với con. Gia đình tôi sẽ không cón hạnh phúc, các con không dám gần gủi tôi. Thà tôi bị tai nạn cụt chân, mất tay còn dễ chịu hơn là bị mội ngưới bỏ rơi xa lánh

 
Con thương yêu mẹ
Cộng đồng không xa lánh

Mẹ thương yêu! nhìn ánh mắt cử chỉ hằng ngày của mẹ không còn linh hoạt, không khí gia đình trở nên căng thẳng , không còn những bửa cơm ngon miệng đầy ấp tiếng  cười, lòng con trĩu nặng u buồn. Những buổi tối học bài, không còn nghe được mẹ đặn dò "Cu Toại của mẹ này! hãy cố gắng học thêm ngoại ngữ, tin học vì tiến độ khoa học ngày một đi lên khi tốt nghiệp ra trường không đòi hỏi giỏi một nghề mà phải biết nhiều nghề..." Và những lời mẹ tâm sự cùng ba "Anh à! khi cu Toại nhà mình tốt nghiệp chúng mình sẽ  cố gắng cho con vào ngành..."
 
Mẹ ơi! nhà mình không giàu có như người ta muốn gì được nấy, nhưng nhà mình rất giàu nghị lực, hy vọng vươn lên bằng chính sự nổ lực, để đạt được những gì mà mình mong muốn. Thương mẹ nhiều con sẽ cố gắng thành đạt cho ba mẹ toại nguyện. Cu Toại của ba mẹ sẽ thương yêu giúp đở ba mẹ đến trăm tuổi già.
Mẹ ơi ! "HIV là căn bệnh nguy hiểm không có thuốc chữa nhưng phòng bệnh là cách tốt nhất phải không mẹ?"  Mẹ hãy sống với con, với ba thật lâu, thật dài nha mẹ, những ngày còn lại thật là hạnh phúc cho con... cộng đồng không xa lánh mẹ, bởi vì mẹ sống cho mọi người và vì mọi người , nhưng cái không may trong nghề nghiệp là tai nạn không mong muốn. Mẹ ơi! "HIV không chừa một ai phải không mẹ?"

Tình mẹ bao la như biển cả
Sóng ba đào vấy đọng lòng con
Chỉ mong gió lặng bể yên
Cho con báo đáp công ơn sanh thành
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-02 04:33:20phuongmai>
CHÙM HOA CÚC TRẮNG
 
Ánh nắng chiều còn phản phất trên những hàng cây trãi dài dọc đường vào nghĩa trang. Nhân rảo bước dọc vĩa hè tiến vào bên hàng cây.Bên ngoài vẫn còn thấp thoáng một vài làn khói lẫn khuất đâu đây. Hình ảnh cô giáo Lễ như mới ngày hôm nào vẫn còn rỏ như in trong lòng Nhân

Cô ơi! hôm nay em lại đến thăm cô. Người cô đáng kính của em, cô dịu hiền, vòng tay cô dang rộng chở che cuộc đời em. Phải chi cái ngày hôm ấy.. Cái ngày mà lương tâm em vằn vặt đến suốt cuộc đời.
Tại sao? cô không bỏ mặc em đi, một đứa học trò ngoan hiền của cô, chỉ vì những lời hiếu thắng khích động của bạn bè em đã sa ngã vào con đường nghiện ngập. Đã bao lần cô nhắc nhở khuyên răn dặn dò điều hay lẻ phải :
* Nào là không tiêm chích nghe em, vì đó là con đường dẫn đến HIV gần nhất.
Nhưng em nào nghe cô, đã không nghe còn cả quyết là :
*Em không dại đâu cô? Em biết chổ mua thuốc nên khi em tiêm cho các bạn là em tiêm mình trước, làm sao nhiễm được?

... Thế rồi cơn nghiện ngày một đòi hỏi nhiều hơn, tiêm truơc hay sau cũng vậy miễn là qua cơn đói thuốc, khi phê rồi chuyện gì xãy ra cũng mặc...
 
Cuộc đời em đã kể như vất đi, mẹ em lo lắng nhớ thương con, nhưng nồi xôi ngày nào vơi đi thì mẹ em có chén cơm ngày ấy...
 
Cô thuơng em, vì thương mẹ không nỡ bỏ đi đứa học trò hư hỏng. Ngày nào cũng thế, trên đường đi dạy về, cô không quên rảo mắt tìm em giúp mẹ như lời đã hứa, khi không cầm lòng trước hoàn cảnh thuơng tâm của mẹ em. Kẻ tìm người trốn mãi kéo dài nhưng vẫn không làm cô nãn lòng.

Bổng một hôm do thiếu tiền, nợ nần dan díu, thiếu thuốc em không còn tự chủ được đã đánh trả trước bọn côn đồ... Em nhớ như in cái giây phút đó. Em cố vùng vẫy không muốn dòng máu đang tuôn chảy của em hòa lẫn vào vết thuơng ở tay cô


* Cô ơi! dừng lại, đừng đến gần em, hãy bỏ em ra. Em la đến khản tiếng nhưng cô vẫn giữ chặc lấy em.
* Không em cũng đang bị thương.
Thế rồi cô lau vết thương cho em, chăm sóc em như gà mẹ chống đở trước bầy diều hâu vì đứa con thân yêu của mình
 
Thương cô quá, vâng lời mẹ, em vào trại cai nghiện. Hai năm sau khi ra khỏi trại cai nghiện em được giới thiệu vào làm công nhân ở Công Ty Bao Bì. Em ghe thăm cô, không thấy cô đâu chỉ nhìn thấy di ảnh trên bàn trờ, nhìn khói hương mà lòng em đau nhói. Chỉ vì một phút sai lầm em đã đánh mất tương lai... Cô ơi! tại sao cô lại ra đi. bỏ lại chúng em. bỏ lại một gia đình... hậu quả này tại em.
 
... Mãi nhớ về dĩ vãng ngày nào, bổng một giọng nói trầm ấm vang lên bên tai :
- Nhân đấy à! hôm nay 20 tháng 11 em lại đến thăm cô với một chùm hoa cúc trắng. Cô và em đã tâm sự những gì? - Hôm nay em có còn đi làm không? - Mẹ em có khoẻ không? có đở vất vã hơn không? - Hãy thương yêu mẹ em nhé !
 
Em quỳ gục dưới chân thầy. Thầy ơi! em muốn nói. Thầy hãy tha lỗi cho em... cổ em dường như nghẹn lại không thốt tròn câu, nước mắt tuôn trào lai láng... Em muốn nói với thầy...: Cô em, cô em , một cô giáo diệu hiền, một người cô đáng kính, một người vợ thủy chung, một người mẹ đầy tình nhân ái, một con người nhân, lễ, nghĩa, trí, tín, cho chúng em noi theo. Cô em trắng trong như chùm hoa cúc trắng, không tỏa hương ngào ngạt, mà nồng ấm thoang thoảng vị ngọt ngào, làm dịu đi cơn nóng cháy bỏng lòng người, cành hoa mảnh mai,cánh hoa yếu ớt dể lay động bởi cơn gió cuộc đời, rồi bảo táp mưa sa có làm tan nát cánh hoa trắng trong ấy...?
 
Thầy vuốt đầu em. Nín đi thầy biết tất cả rồi qua quyển nhật ký của cô để lại, hạnh phúc gia đình thầy mất đi, song bóng dáng cô không mất. Cô mãi mãi là người vợ hiền chung thủy. Cô ra đi khi làm tròn trọng trách một người thầy. Quả ngọt, quả đắng, quả cay, đều do nhân gieo trồng. Song hương của mổi loại quả  có vị riêng của chúng em ạ!
 
Lời thầy mãi hằn sâu trong em. Sự vị tha của thầy, cô đã đánh thức trong em bổn phận của một con người đối với cha mẹ, nghĩa nặng ơn sâu đối với thầy cô, trách nhiệm đối với cộng đồng xã hội./-



 
                                       
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-22 16:10:44phuongmai>
ĐÁNH MẤT TUỔI THƠ
 
Tuổi trẻ ngây thơ chỉ một thời
Hạnh phúc dạt dào bọt biển tan
Đi khắp thế gian mong tìm mẹ
Sai lầm đánh mất bóng hình cha.

Một giọt nắng chiều yếu ớt xiên qua hiên nhà. Em ngồi cạnh mẹ vuốt ve đôi tay gầy gò xương xẩu, em kể chuyện ngày xưa khi còn bé mẹ chỉ gật gù, thỉnh thoảng nhìn vào không trung như tìm, như kiếm một vật gì mà mẹ đã đánh mất. Lòng em nát tan từng đoạn, hồi tưởng về ký ức tuổi thơ
… Ngày ấy, cũng ánh nắng chiều heo hắt xuyên qua cửa vào lớp học, trên bục giảng thầy vẫn huyên thuyên với giọng trầm ấm kể về một lịch sử oai hùng của hai vị nữ tướng đã lập quốc đánh tan quân ngoại xâm, em say mê nghe lời thầy giảng mơ hồ như mình đang hét vang xua quân ra trận… tiếng trống hết giờ làm em chợt tỉnh.
Sau giờ học này em sẽ về cùng ba mẹ. Một mái gia đình chan hòa tình yêu thương, bên mân cơm nóng, hương vị món ăn quen thuộc, một nụ cười hiền dịu ấm lòng người đối diện, sự vị tha không một lần quở phạt của ba mẹ. Erm phải làm gì ? để đáp lại tình thương yêu của Ba mẹ.
… Một cô bé ngây thơ hồn nhiên với đôi mắt tròn xoe, hai má lúm đồng tiền trong bộ đồng phục nhún nhẩy bên cạnh mẹ đến trường. Thấm thoát đã ba năm cùng thầy, cùng bạn, em là niềm hảnh diện vô biên của ba mẹ, là học sinh ngoan trò giỏi của thầy cô.
Năm học mới em sẽ vào lớp 9, em quen anh ấy hơn em hai lớp , ngày ngày cũng chạy song song với em khi đến trường… sự ngây thơ vụn dại ngày nào đã đánh mất trong em, sự tiếp thu bài giảng không còn lắng đọng, trong trí em lúc nào, giờ nào em chỉ mong được nhìn thấy anh… học kì 1 em đã tụt hạng
… Một hôm nghe anh báo trường của anh đã gởi giấy về gia đình, có lẻ anh sẽ không được tiếp tục theo học nữa. Những hôm anh không đến trước cổng, em cảm thấy thương anh, nhớ anh.
… Thời gian dần trôi, có những hôm cả hai dun rủi ngoài hè phố, cũng từ đó em có thêm những người bạn mới quen từ quán cà phê bên đường, rồi chúng em biết sử dụng đồng tiền, hôm thì anh dối ba mẹ cần tiền đóng học thêm, khi mua thêm tài liệu bài giảng, rồi đến lượt em lại dối mẹ, mẹ rất thương em nên em xin gì mẹ cũng cho tất cả.
… Bước vào học kỳ 2, đầu óc em trống rổng, với bạn bè cùng lớp, em như người từ hành tinh khác mới đến… Thầy cô quở phạt, bạn bè chế giểu, buồn chán , tiếp tục cùng anh tâm sự , cùng bạn bè mới giải tỏa nổi niềm bên khói thuốc , vật vả nôn mữa trong lần đầu tập tành khói trắng giải sầu, sầu không giải được nhưng cơn nghiện mãi kéo lôi em xa rời thực tế
… nhưng đời có quên em đâu ? Cái đau của thể xác không làm dịu đau, khi tâm hồn em luôn bị hụt hẩng trước ánh mắt bạn bè , Lòng mẹ đau xót khi thấy em xanh xao vàng dọt, mẹ càng quan tâm em, em lại càng thấy có lổi, mẹ càng cho tiền nhiều để em học thêm, bồi dưỡng thêm. Có tiền nhiều đó là điều kiện giúp em và anh tiến sâu vào con đường trụy lạc. Những tối học thêm là những tối em cùng anh đến phòng trà ca nhạc, để không lạc hậu trước bạn bè mới, em phải biết cách cầm một điếu thuốc sành đời, biết hút thế nào cho phê qua làn khói trắng, rồi ngày một quen dần với khói trắng. Những đêm thức trắng tự hối với lòng, em lại nghe lời anh cùng các bạn mới khuyên nên uống Imenoctan sẽ có nhiều can đảm hơn khi đối diện với ba mẹ, với thầy, cô cùng bạn bè , thế là em tiếp tục tiến sâu vào sự nghiện thuốc… để tìm dũng khí trong cơn mê em phải dùng imenoctan cho những đêm mất ngũ, Từ Imenoctan em làm quen với seduxen không lâu … Để có cảm giác sâu hơn em đã làm quen với thuốc tiêm với lượng Seduxen ngày một cao dần, khi không đủ tiền em phải vật vã, sợ ba mẹ biết chuyện em đã chuyển sang tiêm nước bả thuốc phiện.
… Ngày lại qua ngày học kì 2 đã chấm hết, bạn bè em thi tốt nghiệp chuyển cấp, đó cũng là ngày em rời xa tuổi học trò bước vào con đường làm mẹ.
… Thật là hải hùng khi mẹ nghe lới thú tội của em, để bảo vệ hạnh phúc gia đình, bảo vệ tình yêu non trẻ dại dột của em, ba mẹ em đã tổ chức lễ cưới cho em cùng anh
Vào tuồi 15, em bước vào tuổi làm mẹ Mọi kinh tế lo toan đều do ba mẹ hai bên chăm chút. Ngày sanh cháu là ngày đau khổ cả đời … Sự hụt hẫng cùng cực khi cả hai gia đình chúng em nhận lấy kết quả xét nghiệm dương tính. Trời đất như ngừng xoay , sự thác loạn hoảng hốt của hai gia đình đã cươp mất ba em trong một tai nạn giao thông, mẹ em nửa ngây, nửa dại sống cuộc đời còn lại, nương thân vào trại cô nhi cùng các ni sư chăm sóc trẻ mồ côi, để tìm lại bóng hồng nhỏ bé của mẹ ngày nào…
 Đã bao năm rồi, đứa trẻ mất đi khi chưa tròn 10 tháng tuổi, anh cũng ra đi sau ba ngày đứa bé mất …
Mẹ ơi ! Cánh hồng nhỏ bé của mẹ đây. Nhưng điều gì đã ngăn không cho em được tận hưởng. . . Mẹ ơi! con muốn ôm thật chặt mẹ để tâm sự hết nổi lòng. Mẹ ơi ! phải chi mẹ nghiêm khắc hơn, mẹ hãy trách mắng, hãy đánh con khi con sai phạm, để con kịp dừng chân lại bên ba mẹ … Nhưng nay, mẹ vẫn bên con như một người xa lạ, ánh mắt thẩn thờ tìm vào một khoảng hư không… con đau lòng lắm mẹ có biết không ? Một phút sai lầm nghìn đời ân hận… lời nói ấy cứ vang mãi bên tai… em phải làm sao ?
Nhân mùa báo hiếu vu lan, tôi xin kể lại cùng các bạn nhỏ dưới mái trường một câu chuyện thương tâm của một em học sinh ngoan, trò giỏi đã đánh mất cả tương lai, cả một gia đình, ngày báo hiếu vu lan em đến bên mẹ với một bông hồng đỏ thắm, bên người mẹ nữa ngây nữa dại… Em đã làm gì với căn bệnh hiểm nghèo khi tuổi đời chưa đầy hai mươi ? Em vẫn sống bên mẹ để nuối tiếc những gì của quá khứ.

Trăng tròn mười sáu ngây thơ
Một cơn giông đến mây mờ phủ giăng

Vậy chúng ta hôm nay thì sao ? Hãy tận hưởng những gì mình đang có và trân trọng yêu quí nó em ạ !
Đăng nhập để trả lời
0