Vách ngăn
Ngày mới quen anh, tôi thường kể cho anh nghe câu chuyện ngụ ngôn : “ Vách ngăn thịt rùa” Chuyện kể rằng ngày xa xưa ấy có một gia đình vợ chồng nghèo đầm ấm sống bên nhau, chồng giăng câu kéo lưới kiếm miếng ăn, vợ cày thuê, cắt lúa tìm hạt gạo, để chung nhau bửa cơm đạm bạc với rau cải quanh nhà,
Một hôm chồng giăng câu được một con rùa, anh ta hí hửng trong lòng, hôm nay sẽ có món ngon đây, suy đi nghỉ lại chỉ có mổi con rùa nào vợ, nào con, chắc mình chẳng thịt được bao nhiêu? suy tính sau cùng anh quyết tâm phải ngăn vách sống riêng thôi …
Về đến cửa nhà vợ ra mừng đón, con ríu rít hỏi cha hôm nay sẽ ăn món gì ? Anh ta suy nghỉ 1 giây rồi trả lời: - chẳng có gì ăn hết ,
Vợ bảo : - không sao đâu em có luộc ít rau sau hè, mình ăn cũng tốt thôi.
Anh chồng hằn hộc, chúng ta phải ngăn vách thôi, từ nay ăn riêng không sống chung nữa…
Anh ra sau nhà kéo phên tre chắn đôi căn nhà, bí mật bắt con rùa ra đặt vào chảo nước, nhóm bếp đun lửa, rồi ra sau hè nhặt thêm ít rau cho thơm nồi canh rùa… Lửa nóng nước từ từ sôi, rùa nóng quá không chịu được bèn bơi ra khỏi chảo, chậm chạp bò sang phòng người vợ, đứa trẻ trông thấy gọi mẹ :
- Mẹ ơi có một con rùa, chúng ta bắt nó làm thịt mời bố sang ăn cơm chắc bố hết giận.
Hai mẹ con bắt rùa làm thịt trộn gỏi chuối cây thái ra, cùng ít chanh đường nắm muối.
Gian bên cạnh, sau khi anh ta hái rau về nhìn vào chảo nước sôi anh tắm tắt khen: nhanh thật, rùa con mới nấu tí mà đã nhừ nát cả thịt, anh rửa rau thái nhỏ cho vào nồi nêm nếm chuẩn bị ăn,
Bên cạnh hai mẹ con cũng vừa làm xong. Mẹ bảo con sang mời bố dùng cơm, anh trả lời tôi đã có thức ăn, hai mẹ con cứ ăn trước, tôi sẽ ăn phần của tôi, không ăn chung chớ bận tâm. Đứa trẻ buộc miệng nói: - hôm nay nhà mình có món gỏi rùa ngon tuyệt bố ạ ! sang ăn cho vui bố nhé !
Anh hé vách nhìn sang, mân cơm vợ dọn vẫn còn đó, lại thêm 1 thau rau chuối cây, hay chúng lừa mình làm gì chúng có được thịt rùa ?
Đợi mãi… đứa bé bóc một miếng thịt rùa bỏ vào miệng reo lên :
- Ngon tuyệt mẹ ạ hôm nay có món thịt rùa mà chờ bố mãi con đói lắm rồi,
Người vợ đành lên tiếng:
- mình à ! sang ăn cơm kẻo nguội, tôi có dành cho mình ít rượu đây.
Nghe vợ gọi, lại nghe có rượu, nêm nếm canh rùa của mình chẳng có gì lạ, nghe người ta nói thơm ngon lắm mà, hay là ta sang ăn thử xem rùa bên nhà ấy như thế nào ?
Anh bật phên tre sang ngăn phòng vợ cùng ngồi chung mân, vợ xới cơm, đứa trẻ liếng thoáng vì được ăn chung với bố mẹ, nó gắp ngay một miếng thịt rùa xé đưa vào mồn bố :
- Bố xem thịt trắng phau như thịt gà ấy bố ạ, lại ngon ngọt thơm lạ bố nhỉ?
Anh tần ngần hồi lâu, sao rùa của mình tan ra chỉ còn ít lợn cợn như cua đồng giả nước mà không ngọt như cua đồng, còn thịt rùa này sao lại có sợi và dai ngon ngọt đến thế, anh hỏi con: - thế con rùa có to không con?
-Không bố ạ nó chỉ bằng nắm tay, nhưng mẹ đã gở mai rùa và lấy thịt trộn gỏi đấy bố ạ !
Nghe xong người bố vẫn chưa tin sự thật :
- Bố cũng có nồi canh rùa để bố mang sang, nhưng canh rùa của bố chẳng có thịt vì chúng nhỏ quá nên đã tan ra nước.
Người vợ tủm tỉm cười ; - nước nóng quá con rùa chịu không được nên đã phóng uế vào nồi nước và bò ra ngoài rồi. Thôi hãy bỏ nồi canh đi, từ nay cứ ăn ở đây, Hôm nào có vật lạ, ngon… tôi sẽ làm giúp cho bố con cùng ăn.
Chuyện đời ví von có thế, nhưng phụ nữ chúng ta luôn chịu thương, chịu khó, ngoài công việc đồng án ngoài trời cũng cần sự mền mỏng dịu ngọt vun đấp gia đình trong ấm, ngoài yên. Nhắc ai nên hiểu rằng, vợ chồng là chuyện trăm năm không vì miếng ngon, vật lạ, chóa mắt quên cả nghĩa vụ một con người
Kỷ niệm trong đời