Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Chuyện xưa

2 trả lời, 1.578 lượt xem — Trang 1 / 1

 Vách ngăn


Ngày mới quen anh, tôi thường kể cho anh nghe câu chuyện ngụ ngôn : “ Vách ngăn thịt rùa” Chuyện kể rằng ngày xa xưa ấy có một gia đình vợ chồng nghèo đầm ấm sống bên nhau, chồng giăng câu kéo lưới kiếm miếng ăn, vợ cày thuê, cắt lúa tìm hạt gạo, để chung nhau bửa cơm đạm bạc với rau cải quanh nhà,
Một hôm chồng giăng câu được một con rùa, anh ta hí hửng trong lòng, hôm nay sẽ có món ngon đây, suy đi nghỉ lại chỉ có mổi con rùa nào vợ, nào con, chắc mình chẳng thịt được bao nhiêu? suy tính sau cùng anh quyết tâm phải ngăn vách sống riêng thôi …
Về đến cửa nhà vợ ra mừng đón, con ríu rít hỏi cha hôm nay sẽ ăn món gì ? Anh ta suy nghỉ 1 giây rồi trả lời: - chẳng có gì ăn hết ,
Vợ bảo : - không sao đâu em có luộc ít rau sau hè, mình ăn cũng tốt thôi.
Anh chồng hằn hộc, chúng ta phải ngăn vách thôi, từ nay ăn riêng không sống chung nữa…
Anh ra sau nhà kéo phên tre chắn đôi căn nhà, bí mật bắt con rùa ra đặt vào chảo nước, nhóm bếp đun lửa, rồi ra sau hè nhặt thêm ít rau cho thơm nồi canh rùa… Lửa nóng nước từ từ sôi, rùa nóng quá không chịu được bèn bơi ra khỏi chảo, chậm chạp bò sang phòng người vợ, đứa trẻ trông thấy gọi mẹ :


    • Mẹ ơi có một con rùa, chúng ta bắt nó làm thịt mời bố sang ăn cơm chắc bố hết giận.



    Hai mẹ con bắt rùa làm thịt trộn gỏi chuối cây thái ra, cùng ít chanh đường nắm muối.
    Gian bên cạnh, sau khi anh ta hái rau về nhìn vào chảo nước sôi anh tắm tắt khen: nhanh thật, rùa con mới nấu tí mà đã nhừ nát cả thịt, anh rửa rau thái nhỏ cho vào nồi nêm nếm chuẩn bị ăn,
    Bên cạnh hai mẹ con cũng vừa làm xong. Mẹ bảo con sang mời bố dùng cơm, anh trả lời tôi đã có thức ăn, hai mẹ con cứ ăn trước, tôi sẽ ăn phần của tôi, không ăn chung chớ bận tâm. Đứa trẻ buộc miệng nói: - hôm nay nhà mình có món gỏi rùa ngon tuyệt bố ạ ! sang ăn cho vui bố nhé !
    Anh hé vách nhìn sang, mân cơm vợ dọn vẫn còn đó, lại thêm 1 thau rau chuối cây, hay chúng lừa mình làm gì chúng có được thịt rùa ?
    Đợi mãi… đứa bé bóc một miếng thịt rùa bỏ vào miệng reo lên :
    - Ngon tuyệt mẹ ạ hôm nay có món thịt rùa mà chờ bố mãi con đói lắm rồi,
    Người vợ đành lên tiếng:
    - mình à ! sang ăn cơm kẻo nguội, tôi có dành cho mình ít rượu đây.
    Nghe vợ gọi, lại nghe có rượu, nêm nếm canh rùa của mình chẳng có gì lạ, nghe người ta nói thơm ngon lắm mà, hay là ta sang ăn thử xem rùa bên nhà ấy như thế nào ?
    Anh bật phên tre sang ngăn phòng vợ cùng ngồi chung mân, vợ xới cơm, đứa trẻ liếng thoáng vì được ăn chung với bố mẹ, nó gắp ngay một miếng thịt rùa xé đưa vào mồn bố :
    - Bố xem thịt trắng phau như thịt gà ấy bố ạ, lại ngon ngọt thơm lạ bố nhỉ?
    Anh tần ngần hồi lâu, sao rùa của mình tan ra chỉ còn ít lợn cợn như cua đồng giả nước mà không ngọt như cua đồng, còn thịt rùa này sao lại có sợi và dai ngon ngọt đến thế, anh hỏi con: - thế con rùa có to không con?
    -Không bố ạ nó chỉ bằng nắm tay, nhưng mẹ đã gở mai rùa và lấy thịt trộn gỏi đấy bố ạ !
    Nghe xong người bố vẫn chưa tin sự thật :
    - Bố cũng có nồi canh rùa để bố mang sang, nhưng canh rùa của bố chẳng có thịt vì chúng nhỏ quá nên đã tan ra nước.
    Người vợ tủm tỉm cười ; - nước nóng quá con rùa chịu không được nên đã phóng uế vào nồi nước và bò ra ngoài rồi. Thôi hãy bỏ nồi canh đi, từ nay cứ ăn ở đây, Hôm nào có vật lạ, ngon… tôi sẽ làm giúp cho bố con cùng ăn.
    Chuyện đời ví von có thế, nhưng phụ nữ chúng ta luôn chịu thương, chịu khó, ngoài công việc đồng án ngoài trời cũng cần sự mền mỏng dịu ngọt vun đấp gia đình trong ấm, ngoài yên. Nhắc ai nên hiểu rằng, vợ chồng là chuyện trăm năm không vì miếng ngon, vật lạ, chóa mắt quên cả nghĩa vụ một con người
    Kỷ niệm trong đời
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-24 15:24:17phuongmai>
Ánh hồng cuộc sống
 
Sông Hương có núi Ngự Bình
Có chùa Thiên Mụ có tình đôi ta
Ban mai nắng ấm dịu êm
Trưa hè cháy bỏng mênh mông thăng trầm
Chiều tà heo hút âm thầm
Bóng đêm thầm lặng xóa tan ưu phiền

b a
Ngày mai trời lại sáng, điệp khúc mãi vang giọng trong lòng những ai đang gặp nhiều trắc trở, mong một ngày mai tươi đẹp sáng lạng hơn. Nhưng mấy ai được biết rằng lòng người luôn sâu thẳm, tạo hóa càng trêu ngươi, có nắng hồng ấm áp, thì cũng có những cơn nóng cháy bỏng lòng người, thời gian trôi đi để lại những giọt nắng chiều trong tiếc nuối và rồi âm thầm chìm lắng trong màn đêm…
Màn kịch cuộc đời luôn nối tiếp, khó khăn vất vả cố vươn lên để có cuộc sống bằng người “Phú quý sinh lễ nghĩa”mà người đời luôn tâm đắc với nhau.
Với Trần Tế Xương nhìn đời qua hai câu thơ
Còn bạc, còn tiền, còn đệ tử
Hết cơm, hết gạo, hết ông tôi.
Song với tôi cuộc sống bể dâu càng có nhiều bài học đáng giá
 
Một kiếp con người với mệnh chung
Thăng trầm dâu bể lắm tang thương
Bon chen cuộc sống vì chung đỉnh
Thế thái nhân tình thoảng gió bay
Trưa hè cháy bỏng mong cơn gió
Se lạnh cõi lòng lúc đông sang
Có có không không là duyên số
Chớ phiền chớ trách bởi hóa công
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-28 01:20:37phuongmai>
Viên ngọc ước
 
Những đêm trăng sáng, nơi vườn ngoại chỉ đơn sơ một vạt tre làm giường. Chúng tôi quấn quít quanh mẹ để nghe chuyện ngày xưa, Ngẩng nhìn trời cao, một nền trời đen anh ánh, loé lên bởi ánh trăng khi ẩn, khi hiện, có những chấm nhấp nháy đều đều, chúng tôi reo hò lên khi phát hiện Ô ! ông sao bắc đẩu mẹ ơi...  kìa ông sao cày,  ba chấm phải không mẹ.. ố! mẹ ơi, có môt chùm sao....Mặc cho chúng tôi ríu rít tìm sao, mẹ vừa gải lưng em, vừa hát :
 
Trên trời có mấy vì sao
Có chùm sao sáng đó là sao vua
Sao vua chín cái nhiều tua
Nhìn trời mà đếm hơn thua mọi bề
Sao vua chín cái nằm kề
Thương em từ thuở mẹ về với cha
Sao vua chín cái xa xa
Đêm nằm với mẹ thiết tha nhớ nàng
Sao vua chín cái nằm ngang
Thương em từ thuở mẹ mang trong lòng
Sao vua chín cái nằm chồng
Thương em từ thuở mẹ bồng mát tay...
 
Ôi! "Sao vua " sao mà ngổn ngang trăm mối.. nghe lời mẹ hát ru  mà tôi cứ ngở như một cái vòng lẩn quẩn. Tình yêu đôi lứa, tình thương mẹ cha cứ mãi đến, rồi đi, xoay xoay trong cuộc thế.
 
Mẹ ơi! hôm nay lại nghe những lời hát ấy. Tuy không còn đủ ý, đủ vần... Nơi ban công nhìn ánh nắng chiều lảng đảng  một màu hồng, ông mặt trời chầm chậm bước vào lưng núi, mà dường như còn nuối tiếc cho quảng đời còn lại... kỷ niệm về mẹ thật nhiều và thật ấn tượng. Ngày nào còn cầm bút trên tay hí hoáy viết những dòng cho trang nhật ký, mà nay ngồi trên bàn phím  nhẹ nhàng lướt nhẹ tìm ý, tìm vần..., thời gian ơi sao mi thay đổi thế... ước gì? ứơc gì? 
 
Cho con ngọc ứơc ngày xưa
Để con giữ mãi tuổi thơ bên người
Mẹ là sao sáng ngời ngời
Giáo dục con trẻ bằng lời văn hay
 
Mẹ kể rằng, ngày xưa ấy, một gia đình nông phu chồng dạy học, vợ nuôi tằm dệt vải, hai con nhỏ kháu khỉnh thông minh được theo cha học hành thi phú. mổi trẻ lớn lên có một sở thích riêng, chúng thông minh hiếu động, những điều bố mẹ dạy dỗ chúng đều tiếp thu rất nhanh. Học hành chữ nghĩa văn thơ cũng là một điểm, nhưng săn bắn muôn thú cũng là một sở thích... người mẹ nhìn thấy con ngày một lớn khôn đứa thì chuẩn mực học hành chăm chỉ, đứa thì mãi mê rong chơi nay theo săn bắn, bửa đua đòi theo canh bạc... người mẹ bèn nghỉ ra một kế để khuyên con chăm chỉ hơn.  Bà ta ra chợ mau hai nghiên mực cho mổi con một nghiên và bảo rằng :-  Khi các con viêt chử phải mài viên mực mà viết, khi nào nghiên mực cạn sẽ cho ta viên ngọc quý...
Cả hai câu con ngày đêm tập luyện văn thơ, nghiên mực vừa vơi mẹ lại cố công mài cho con viết... riêng câu cả mãi vui chơi nhìn thấy nghiên mực còn hoài, nên nghỉ ra một cách,  đem phơi nằng cho mực mau cạn dần , những hôm rong rũi quên đi,  mưa đổ xuống mực lại đầy...
Cứ thế thời gian dần trôi, cuộc thi tuyển nhân tài nhà vua ban xuống hai anh em đựơc mẹ cho khăn gói lên đường. Khoa thi năm ấy cậu em đổ trạng nguyên
Vinh qui bái tổ về làng, trình họ hàng báo đáp công ơn cha mẹ, bỏ ngày gian lao, bước đến bàn học  nhìn nghiên mực tìm viên ngọc quí mà mẹ nói hôm nào , mãi tìm kiếm... chiếc mão vua ban trên đầu  có viên ngọc soi rọi vào đáy nghiên, Lúc ấy hai anh em nới nhận ra rằng viên ngọc ngày  xưa mẹ nói đã nằm trên chiếc mũ trạng nguyên.
Đăng nhập để trả lời
0