Trích đoạn Băng Tâm:
Mà hình như cả Nguyễn Bính và 1 nhà thơ nào đó ( quên rùi) cũng đều xúc động trước tác phẩm ấy nên làm thơ bày tỏ tấm lòng.
Nhà thơ ‘nào đó’ mà Băng Tâm nhắc đến là Thế Lữ (cùng trong TLVÐ) với bài Bên Sông Ðưa Khách.
(Bài dưới đây Chép lại từ Thi Nhân Việt Nam của Hoài Thanh Hoài Chân)
Bên Sông Đưa Khách
Tặng tác-giả "ĐỜI MƯA GIÓ"
Lòng em như nước Trường-giang ấy,
Sớm tối theo chàng tới Phúc-Châu.
(Lời Kỹ-Nữ)
Trời nặng mây mù. Mấy khóm cây
Đứng kia, không biết tỉnh hay say,
Đỗ bờ sông trắng con thuyền bé,
Cạnh lớp lau già, gió lắt lay.
Tôi tiễn đưa anh đến tận thuyền
Để dài thêm hạn cuộc tình duyên;
Thuyền đi, tôi sẽ rời chân lại.
Tôi nhớ tình ta, anh vội quên.
Thuyền khách đi rồi tôi vẫn cho
Lòng tôi theo lái tới phương mô?
Bâng khuâng trong cõi sầu vô hạn.
Không khóc, vì chưng mắt đã khô.
Đâu biết rằng anh cũng chỉ là
Khách chơi giây lát ghé chơi qua;
Rồi thôi, níu áo không tình nữa,
Để mặc mình ai khổ ước mơ.
Tôi chỉ là người mơ ước thôi,
Là người mơ ước hão! Than ôi!
Bình-minh chói lói đâu đâu ấy,
Còn chốn lòng riêng u-ám hoài.
Mà biết vô duyên vẫn cứ mong,
Trăm năm ôm mãi khối tình không,
Trọn đời làm kẻ đưa thuyền khách:
Thuyền chẩy, trơ vơ đứng với sông.
(Mấy vần thơ, tập mới)
Riêng xin Cám ơn Conbo2 hôm nay khởi đăng tác phẩm Ðời Mưa Gió.
Thân,
TC