<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2004-11-26 01:57:39NuHiepDeThuong>
Thơ
Việt Dương Nhân
Dẫm Lại Đường Yêu
‘’Tình tôi. Ôi rất tầm thường !
Nhưng tôi gói trọn một trường ái ân !’’
(Mặc Trúc Lang)
Gặp anh, em như người trong cơn mộng
Nghe vọng về tình ái khắp đó đây
Ly rượu hồng đầy vơi cười ngất ngây
Thơ trầm bổng, cuồng quây theo gió lộng
Tiệc chưa tàn, trời chuyển động mưa bay
Tia mắt ấy, say tình hay say rượu ?
Đêm nay về ấp ôm trong giấc ngủ
Môi mỉm cười khi nhớ chén nồng cay
Em muốn say cùng anh suốt đêm nay
Và, muốn anh hát bài ca tình ái
Anh, người trai sống nhiều và từng trải
Nên bất cần ai dở hoặc ai hay
Nhìn mắt anh, em muốn nói thật nhiều
Nhưng, sợ anh tưởng em không bình tĩnh
Ô hay ! Em đang say say, tỉnh tỉnh
Chợt nghe lòng đàn khảy bản nhạc yêu
Vừa gặp anh, em dệt mộng quá nhiều
Ắt rồi đây, sẽ gặp điều khổ ải !
Sao tim em cứ cuống-cuồng sợ hãi ?
Cảm thấy lòng đang dẫm lại đường yêu!
Bước chân em thất thểu đạp sương chiều
Tóc ươn ướt thấm dần trong da thịt
Trăng, sao lặn bốn bề đen mù mịt
Chỉ còn em ngờ nghệch bước cô liêu.
Ánh đèn khuya mờ nhạt cảnh điều hiu
Em chẳng biết về đâu trong đêm tối
Đường trăm ngã mà như đà nghẽn lối
Ngõ ngách nào em vào giấc mộng yêu ?
Anh hỡi ! Nào phải em yêu vội vã
Vì con tim hối hả vụt bừng lên
Thôi, cần gì để tìm hiểu chi thêm
Yêu cứ yêu, chứ sợ gì anh hỡi !
Khổ đau. Hạnh phúc. Em xin trao gởi
Do duyên trời sẽ định đoạt dùm em
Giông bão tới hay êm đềm trôi chảy ?
Đường yêu đương dẫm lại giữa đêm buồn.
(Ivry-sur-Seinz, 06 giờ10, bình minh 03-07-2002
Nỗi Buồn Không Tên
Tôi chẳng biết mình là ai đây nữa ?
Hồn lênh đênh như kẻ chết từ lâu
Thơ lẻn vào ngâm vịnh đôi ba câu
Cho vơi bớt những nỗi ‘’sầu-vạn-cổ’’ !
Tạ ơn Trời đã ban ngòi bút nở
Làm thơ-văn cho đỡ lúc buồn tênh
Viết những lời uẩn khúc tận đáy tim,
Gởi đau khổ nhờ gió mây chuyên chở.
Xin nguyện cầu, đời dứt ngừng than thở,
Chẳng còn ai nức nỡ giữa cõi trần
Mà chỉ được hồng-ân của Thượng-Đế
Đừng như tôi lắm dâu bể gian truân...
(Ivry-sur-Seine, 17 giờ 25 chiều hè mưa gió 05-07-2002)
Bài Thơ Không Tựa
Một chiều đông, vứt bỏ đời cát bụi
Tưởng hết rồi những tủi nhục đắng cay
Tưởng hết rồi những sầu khổ trần ai
Bao năm tháng, tưởng tro tàn, lửa nguội.
Bước đường trần mấy ai ngờ may rủi
Sợi dây sầu vướng mắc giữa đường đi
Chiều hôm nao, dòng lệ ướm bờ mi
Bao kẻ hẹn bỏ mình ta chờ đợi!
Buồn não nuột không còn chi nghĩ ngợi
Vội ra đường, lê gót bước lang thang
Nghe gió lòng thổi lạnh buốt tâm can
Hồn trĩu nặng, mắt nhìn xa diệu vợi.
Ghé một nơi chẳng ai chờ, ai đợi
Mượn rượu đào để sưởi ấm hồn ta
Bỗng gặp người quen, Anh bước ngang qua
Lòng vui nhộn như được quà, được kẹo
Anh ghé vào, kể chuyện đời chồng chéo
Chén đầy vơi, cười nghiêng ngả quên đời...
(Ivry-sur-Seine, Tiẻu-gia-trang, 16 giờ 05, chiều hè 04-07-2002)
Yêu Triền Miên
Tôi muốn thôi yêu, thôi nhớ, thôi...thương
Thôi...những đêm thao thức suốt canh trường
Đời ! Tiền đã bạc, sao tình cũng bạc ?
Mà tim yêu, muôn thuở vẫn chưa ngừng !
(Đồng sáng tác : VDN, N.N.Hoàng và Lý Dặm Trường
Paris 13ème , đêm thu 1996)
Để Tìm Quên
Viết thay DTC
Ta đã mượn canh bài và chén bạc
Để tìm quên hình bóng kẻ ta yêu
Nhưng trời ơi ! Lòng thấy nhớ thêm nhiều
Tim se thắt mắt mờ rưng rưng lệ !
(Paris 6ème , chiều xuân 07-05-1994)
Mây Xám
Đất rộng trời cao ai hiểu tôi ?
Tôi như mây xám muốn ngừng trôi,
Nhưng gió nào chịu cho mây đứng.
Mây phải trôi hoài, mây mãi trôi !
(Ivry s/Seine, đêm 21-08-1993)
Việt Dương Nhân - Nguyễn Thị-Bảy
6 rue Pierre Brossolette
94200 Ivry-sur-Seine (France)
01 46 71 94 81
vietduongnhan2@yahoo.fr
Việt Dương Nhân
Dẫm Lại Đường Yêu
‘’Tình tôi. Ôi rất tầm thường !
Nhưng tôi gói trọn một trường ái ân !’’
(Mặc Trúc Lang)
Gặp anh, em như người trong cơn mộng
Nghe vọng về tình ái khắp đó đây
Ly rượu hồng đầy vơi cười ngất ngây
Thơ trầm bổng, cuồng quây theo gió lộng
Tiệc chưa tàn, trời chuyển động mưa bay
Tia mắt ấy, say tình hay say rượu ?
Đêm nay về ấp ôm trong giấc ngủ
Môi mỉm cười khi nhớ chén nồng cay
Em muốn say cùng anh suốt đêm nay
Và, muốn anh hát bài ca tình ái
Anh, người trai sống nhiều và từng trải
Nên bất cần ai dở hoặc ai hay
Nhìn mắt anh, em muốn nói thật nhiều
Nhưng, sợ anh tưởng em không bình tĩnh
Ô hay ! Em đang say say, tỉnh tỉnh
Chợt nghe lòng đàn khảy bản nhạc yêu
Vừa gặp anh, em dệt mộng quá nhiều
Ắt rồi đây, sẽ gặp điều khổ ải !
Sao tim em cứ cuống-cuồng sợ hãi ?
Cảm thấy lòng đang dẫm lại đường yêu!
Bước chân em thất thểu đạp sương chiều
Tóc ươn ướt thấm dần trong da thịt
Trăng, sao lặn bốn bề đen mù mịt
Chỉ còn em ngờ nghệch bước cô liêu.
Ánh đèn khuya mờ nhạt cảnh điều hiu
Em chẳng biết về đâu trong đêm tối
Đường trăm ngã mà như đà nghẽn lối
Ngõ ngách nào em vào giấc mộng yêu ?
Anh hỡi ! Nào phải em yêu vội vã
Vì con tim hối hả vụt bừng lên
Thôi, cần gì để tìm hiểu chi thêm
Yêu cứ yêu, chứ sợ gì anh hỡi !
Khổ đau. Hạnh phúc. Em xin trao gởi
Do duyên trời sẽ định đoạt dùm em
Giông bão tới hay êm đềm trôi chảy ?
Đường yêu đương dẫm lại giữa đêm buồn.
(Ivry-sur-Seinz, 06 giờ10, bình minh 03-07-2002
Nỗi Buồn Không Tên
Tôi chẳng biết mình là ai đây nữa ?
Hồn lênh đênh như kẻ chết từ lâu
Thơ lẻn vào ngâm vịnh đôi ba câu
Cho vơi bớt những nỗi ‘’sầu-vạn-cổ’’ !
Tạ ơn Trời đã ban ngòi bút nở
Làm thơ-văn cho đỡ lúc buồn tênh
Viết những lời uẩn khúc tận đáy tim,
Gởi đau khổ nhờ gió mây chuyên chở.
Xin nguyện cầu, đời dứt ngừng than thở,
Chẳng còn ai nức nỡ giữa cõi trần
Mà chỉ được hồng-ân của Thượng-Đế
Đừng như tôi lắm dâu bể gian truân...
(Ivry-sur-Seine, 17 giờ 25 chiều hè mưa gió 05-07-2002)
Bài Thơ Không Tựa
Một chiều đông, vứt bỏ đời cát bụi
Tưởng hết rồi những tủi nhục đắng cay
Tưởng hết rồi những sầu khổ trần ai
Bao năm tháng, tưởng tro tàn, lửa nguội.
Bước đường trần mấy ai ngờ may rủi
Sợi dây sầu vướng mắc giữa đường đi
Chiều hôm nao, dòng lệ ướm bờ mi
Bao kẻ hẹn bỏ mình ta chờ đợi!
Buồn não nuột không còn chi nghĩ ngợi
Vội ra đường, lê gót bước lang thang
Nghe gió lòng thổi lạnh buốt tâm can
Hồn trĩu nặng, mắt nhìn xa diệu vợi.
Ghé một nơi chẳng ai chờ, ai đợi
Mượn rượu đào để sưởi ấm hồn ta
Bỗng gặp người quen, Anh bước ngang qua
Lòng vui nhộn như được quà, được kẹo
Anh ghé vào, kể chuyện đời chồng chéo
Chén đầy vơi, cười nghiêng ngả quên đời...
(Ivry-sur-Seine, Tiẻu-gia-trang, 16 giờ 05, chiều hè 04-07-2002)
Yêu Triền Miên
Tôi muốn thôi yêu, thôi nhớ, thôi...thương
Thôi...những đêm thao thức suốt canh trường
Đời ! Tiền đã bạc, sao tình cũng bạc ?
Mà tim yêu, muôn thuở vẫn chưa ngừng !
(Đồng sáng tác : VDN, N.N.Hoàng và Lý Dặm Trường
Paris 13ème , đêm thu 1996)
Để Tìm Quên
Viết thay DTC
Ta đã mượn canh bài và chén bạc
Để tìm quên hình bóng kẻ ta yêu
Nhưng trời ơi ! Lòng thấy nhớ thêm nhiều
Tim se thắt mắt mờ rưng rưng lệ !
(Paris 6ème , chiều xuân 07-05-1994)
Mây Xám
Đất rộng trời cao ai hiểu tôi ?
Tôi như mây xám muốn ngừng trôi,
Nhưng gió nào chịu cho mây đứng.
Mây phải trôi hoài, mây mãi trôi !
(Ivry s/Seine, đêm 21-08-1993)
Việt Dương Nhân - Nguyễn Thị-Bảy
6 rue Pierre Brossolette
94200 Ivry-sur-Seine (France)
01 46 71 94 81
vietduongnhan2@yahoo.fr
*****
Đã mang vào thư viện.