Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

KHOẢNG VẮNG HOANG VU...!

79 trả lời, 11.247 lượt xem — Trang 1 / 3
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-26 00:38:15Viet duong nhan>




Khoảng vắng hoang vu...!

Em quay bước bỏ rơi tình tôi lại
Để chạy theo tiếng gọi của giàu sang
Em quên chăng?ngày ấy dưới thu vàng           
Lời hẹn ước chúng mình bên nhau mãi.            



Dù cuộc đời với muôn ngàn trở ngại
Trăm đắng cay hay cạm bẫy chông gai
Tình đôi ta sẽ chẳng thể nào phai
Mà tỏa sáng như trăng tròn mùa hạ.

Mối tình đầu tôi trao em tất cả
Bao si mê cuồng nhiệt của con tim
Nhưng ngày ấy giờ trở thành xa lạ
Em nhẫn tâm quay lưng lại nhấn chìm.



Em giẫm nát tim tôi trên xác lá
Chẳng mảy may hối hận chút tâm hồn
Cuộc tình này tôi dành em tất cả
Để bây giờ...tay trắng...đợi hoàng hôn.

Em bước đi mà chẳng nói một câu
Hay chia đôi lời hẹn ước ban đầu
Em để lại cho mình tôi day dứt
Một mình tôi ôm trọn mối tình sầu.



Trớ trêu thay tình tôi với mùa thu
Nở thành hoa và cũng phủ sương mù
Tình thu ấy giờ trôi vào dĩ vãng
Để trong tôi một khoảng vắng hoang vu.

Tôi lặng lẽ bước trên thu tàn úa
Lòng nhói đau khi tình đã lìa xa
Nước mắt rơi cho tình yêu một thủa
Đi lang thang như kẻ không nhà.



Tôi muốn thét giữa trời cao vô tận
Cho vợi đi dù một chút tình sầu
Ôi duyên số đời tôi sao lận đận
Giữa dòng đời trôi nổi biết về đâu.

 
 a.phủ
 
 :: Bài thơ đưa vào TV ::
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0


           GIẬN!

Mặt ngoài thì giận người ta
Nhưng nghe trong dạ sao mà lắm thương
Gặp nhau vờ lảng tránh đường
Khuất rồi cảm thấy vấn vương trong lòng.
Giận nhau hồn nhớ tim mong
Một ngày không gặp trong lòng ngẩn ngơ
Giận nhau vẫn đến điểm chờ
Đêm về vẫn viết vần thơ gửi tình
Giận nhau...khao khát môi xinh
Lẻ loi mới thấy rằng mình cô đơn.
Ai sinh ra giận với hờn
Để cho đôi lứa chập chờn giận-yêu.
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0
      Đồng cảm với Aphu
 
Cơn mưa chiều dường như rửa sạch làu
bao mơ ước kia dệt bằng sợi gió
trôi xa mãi cánh đồng đầy hoa cỏ
đến khan nồng giữa sa mạc hoang vu.
 
Em vội quá đốt cháy tàn kỉ niệm
giấc mơ hoa ta dệt thuở ban đầu
hun hút mãi theo tiếng cười chiền chiện
Có bao giờ em ngó lại niềm đau...
             ..............
Đăng nhập để trả lời
0




Trích đoạn: VANDINH THUAN

      Đồng cảm với Aphu
 
Cơn mưa chiều dường như rửa sạch làu
bao mơ ước kia dệt bằng sợi gió
trôi xa mãi cánh đồng đầy hoa cỏ
đến khan nồng giữa sa mạc hoang vu.
 
Em vội quá đốt cháy tàn kỉ niệm
giấc mơ hoa ta dệt thuở ban đầu
hun hút mãi theo tiếng cười chiền chiện
Có bao giờ em ngó lại niềm đau...
             ..............





nếu mai sau ta có gặp lại nhau
tình đã lắng xin đừng khơi dậy lại
đừng để hồn lạc lối mòn oan trái
đừng để tim lỗi nhịp đập cung đàn.
 
khi gặp nhau ánh mắt có chứa chan
thì hẵng để sau lưng rồi ướt mắt
kỷ niệm xưa một thời ta góp nhặt
đừng mang ra nhắc lại quặn đau lòng.
 
dĩ vãng xưa xin mang thả trôi sông
sau gặp nhau lòng không còn thương nhớ
sau gặp nhau không vọng vang tiếng thở
mà như là hai người bạn thân thôi.
 
 
 
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0


Tình vội nhạt phai

Thế gian đâu phải của riêng ai
Đêm ngắn sao đan được mộng dài
Sông cạn! sóng đào đâu dậy nổi
Tình vội trao...tình chóng tàn phai.
 
Em đến bên anh một sớm mai
Mang lời mật ngọt rót vào tai
Anh say trong bão mê tình ái
Anh ngỡ lạc vào chốn thiên thai.
 
Anh lấy tình hoan dệt mộng bền
Sợi lòng dễ đứt bện chẳng lên
Tình em! hương thoảng theo làn gió
Quẩn hương nồng...gió lặng...lãng quên.
 
Có chuyện gì không giữa hai ta
Trước gần nay lại hóa ra xa
Bao nhiêu mộng ước trao ngày ấy
Theo bước thời gian bỗng nhạt nhòa.
 
Gió vẫn thoảng qua mưa vẫn rơi
Anh vẫn lang thang giữa cuộc đời
Em là bến đỗ neo anh lại
Hay chì như là một cuộc chơi.
 
Có thể tình em! gió thoảng qua
Nụ hôn em trao chỉ là quà
Anh vẫn ép vào trong ký ức
Mơ có một ngày nở thành hoa.
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0


Thầm lặng

Ta biết nhau đã lâu rồi em nhỉ?
Từ cái ngày anh mới bước chân sang
Em hồi đó sống trầm buồn sâu kín
Anh mới sang nên bao nỗi ngỡ ngàng.

Mình quen biết! cũng chỉ là quen biết
Gặp chào thôi chứ chẳng chuyện bao giờ
Em bận việc cứ suốt ngày mải miết
Còn anh thì...học tiếng...làm thơ.

Rồi một ngày anh thấy mình sao khác
Lúc gặp em lòng rộn rã hơn xưa
Em qua rồi vẫn đứng hoài ngơ ngác
Để đêm về...em đến trong mơ.

Anh vẫn nghĩ chẳng bao giờ có thể
Hai đứa mình dám nói chuyện với nhau
Em con gái! nói mở lời không thể
Anh con trai! nhưng lại ngại nói đầu.

Anh ôm ấp một tình yêu thầm lặng
Không nói ra nên em chẳng biết đâu
Hay em biết nhưng vờ như không biết
Để cho ai thức trắng những đêm thâu.

Anh chỉ muốn! anh được ngồi nói chuyện
Cùng với em dù  chỉ một lát thôi
Dăm ba phút cũng là đầu câu chuyện
Ấm lòng anh nơi đất khách xa xôi.


a.phủ
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0
                Nhưng anh biết...!
Anh chẳng biết nói thế nào cho em hiểu được đây
Khi trong anh đang mang một nỗi buồn day dứt
Một ước mơ! một sợi tình! dần đứt
Một trái tim đang rỉ máu trong lòng.
Anh không hiểu hết được những nỗi nhớ mong
Vẫn gặm nhấm lòng anh trong nhiều đêm thao thức
Nhưng anh biết có một điều rất thực
Hình bóng em tỏa sáng trong mình.
Đã lâu rồi anh muốn nắm bàn tay xinh
Và sẽ nói những lời yêu thương nhất
Hạt tình yêu anh gieo vào trong đất
Ước mơ nào hơn sẽ nảy lộc đâm chồi.
Em mang đến cho anh những xao xuyến bồi hồi
Những khắc khoải! những chờ mong em tới
Dù đêm khuya anh vẫn ngồi anh đợi
Đợi chờ em mong mỏi một cái nhìn.
Một nụ cười sưởi ấm một niềm tin
Giúp cho anh vượt qua nhiều sóng gió
Có trong em! một chút tình nho nhỏ
Dành cho anh hay chẳng có chút nào?
Nếu ngày mai! em có hỏi tại sao
Trước anh thế bây giờ anh khác thế
Em hãy hiểu vì lòng anh không thể
Chẳng có nỗi buồn nào lại vui được đâu em.
Khi nói ra điều này lòng anh cũng rối ren
Giữa hai nỗi buồn vui anh sẽ có
Anh vẫn biết khi lời anh bay theo gió
Sẽ chẳng còn gì xót lại phía sau.
Nhưng không nói ra tình cảm của mình
                          lòng anh lại quặn đau
Khi thấy em sánh vai cùng người khác
Với người ta em theo còn với anh em thoái thác
Có lẽ nào em nghĩ anh nói chơi?
Em cho người cơ hội còn anh em bỏ rơi
Anh tự biết anh trong em mờ nhạt
Em chỉ coi anh như là một người bạn
Để những lúc buồn em ghé đến mà thôi.
Những điều muốn nói với em anh đã nói cả rồi
Anh mong em hiểu và nói với anh những lời thành thật
Dù điều ấy có thể làm ước mơ của anh tan mất
Nhưng anh sẽ không buồn và mãi cám ơn em.
                     a.phủ
 
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0
                 Tình yêu!

Tình yêu chẳng phải để bán mua
Khi thích đem ra để giễu đùa
Cũng chẳng phải là trò giải trí
Lại càng không đúng chốn hơn thua!
 
Tình yêu là một thứ tâm linh
Nó khiến người ta nhớ tới mình
Như mình nhớ tới người ta đó
Nhớ cả tiếng nhau lẫn bóng hình.
 
Tình yêu có thể khiến người ta
Gần thì xao xuyến buồn khi xa
Làm tim lỗi nhịp hồn thao thức
Làm kẻ khô cằn cất tiếng ca.
 
Tình yêu! tiếng gọi của con tim
Tự đến với nhau chẳng phải tìm
Rung động vang lên trong tiềm thức
Cảm thấy nơi người trọn niềm tin.
                    a.phủ
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0


Dang dở

Đau đớn thay cho cuộc tình dang dở
Xót xa nhiều ngày tan vỡ của tình yêu
Còn bóng ai? ai đứng đó bao chiều!
Để lại nhớ một tình yêu tan vỡ.
Nhớ ngày đầu quen nhau còn bỡ ngỡ
Hai đứa mình vẫn ngại vẫn tránh nhau
Đẹp làm sao! lúc thổ lộ ban đầu
Mắt nhìn mắt còn tim thì run rẩy.
Chẳng một ai ngoài trăng tròn nhìn thấy
Soi rõ đôi ta và đẩy mây đi
Cảnh vật xung quanh sao đẹp lạ kỳ
Thêm viễn cảnh một tình yêu lãng mạn.
Tình đẹp thế mà bây giờ nứt rạn
Cũng chỉ vì chút ích kỷ của riêng ai
Theo năm tháng rồi cũng sẽ mờ phai
Nhưng vẫn mãi trong lòng ai một chút.
               
                       a.phủ
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0


Nơi xa nhớ em yêu!

Ngồi buồn đếm lá vàng rơi
Nhớ em yêu dấu ở nơi quê nhà
Nhớ sao mái tóc mượt mà
Long lanh ánh mắt thật là ngất ngây
Nhớ sao đôi má hây hây
Em yêu! anh nhớ vai gầy em rung...
Bên em ấm áp vô cùng
Xa em anh thấy lạnh lùng trong tim
Bên nhau ta hay lặng im
Mặc cho tình cảm tự tìm đến nhau
Xa em lòng anh nhói đau
Bầu trời như nhuộm một màu nhớ thương
Tiếng chim kêu giữa đêm trường
Nặng lòng! anh bước chặng đường tương lai
Anh đi  nỗi nhớ trên vai
Hành trang là cả hình hài của em.



a.phủ
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0


Nhận được thư em!

Nhận được thư em một buổi chiều
Ngoài thư ghi chữ gửi anh yêu
Em ơi! ở nhà em có biết
Lòng anh mừng rỡ đến bao nhiêu.
 
Anh cầm thư em anh mãi hôn
Cho bõ bao đêm dạ bồn chồn
Cho bõ bao đêm nằm thao thức
Anh nghĩ tình anh bị vùi chôn.
 
Anh bóc thư em thật nhẹ tay
Gió đâu níu áo khẽ lay lay
ghé vào đọc ké cười khúc khích
Làm anh giật mình! anh ngượng thay.
 
Lời thư là cả nỗi nhớ thương
Gợi lại đôi ta dưới mái trường
Biết bao kỷ niệm đầu tiên đó
Để rồi chập chững tuổi yêu đương.
 
Lời thư là cả nỗi quan tâm
Lo lắng cho anh đến âm thầm
Xúc động lòng anh em có biết
Như bản tình ca! khúc dạ ngâm.
 
Lời thư là cả tấm lòng em
Gửi trọn cho anh em đã đem
Bao lời yêu dấu cùng tâm sự
Gió đọc thư này gió cũng ghen.
 
Anh đọc xong thư anh cất đi
Mặc cho nước mắt chảy quanh mi
Em ơi! lúc đó em có biết?
Mát lạnh lòng anh đến tức thì.
 
Phương xa anh cũng có đôi lời
Tuy nay mỗi đứa mỗi phương trời
Nhưng anh vẫn mãi lòng chung thủy
Nguyện giữ tình em suốt cuộc đời.
                      
                        a.phủ
 
 
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0
                  Thương nhớ quê hương!

Ai đem sao rắc đầy trời
Ai đem thương nhớ gieo nơi dương trần
Để người đi mỗi bước chân
Nhìn sao lại nhớ vô ngần quê hương.
Nhớ người con gái mình thương
Tóc mây má lúm môi hường mắt trong.
Nhớ về cha mẹ chạnh lòng
Chiều hôm sớm tối lưng còng trên nương
Tóc giờ chắc bạc gió sương
Mồ hôi chắc đã ướt đường mẹ cha
Mái đình giếng nước gốc đa
Tuổi thơ vùng vẫy ao nhà năm nao
Bao nhiêu kỷ niệm ngọt ngào
Lòng người xa xứ dâng trào niềm tin
Đi xa vẫn nhớ như in
Nhớ về nguồn cội giữ gìn sắc phong
Quê cha đất mẹ luôn mong
Dang tay với cả tấm lòng yêu thương
Đón các con vạn nẻo đường
Trở về tổ ấm quê hương của mình.
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0
                Lưu giữ
Tôi lưu giữ một mảnh tàn quá khứ
Một niềm đau! một mảnh vỡ tình yêu
Chút tâm tư heo hắt buổi xế chiều
Chút cô đọng hương nồng môi hôn đó.
 
Tôi lưu giữ hình em trong tim đỏ
Đêm em về chích buốt trái tim tôi
Mảnh trăng rơi...nơi ấy...phía chân đồi
Hoa sim tím phai màu theo ly biệt.
 
Tôi lưu giữ lời tỏ tình tha thiết
Hoàng hôn buồn mang nhuộm ánh tà dương
Giữa hoang vu vẫn sáng một con đường
Vẫn như ấm bàn tay em dắt lối
 
Tôi lưu giữ ánh mắt buồn nhức nhối
Day dứt lòng như oán trách...như mong
Giọt thu ba như lửa đốt cháy lòng
Bờ vai tôi đã bao lần thấm đẫm
 
Tôi lưu giữ để giờ thành lạ lẫm
Khi cố tìm lại bóng dáng ai xưa
Mảnh tàn quá khứ chẳng phai nhạt trong mưa
Vẫn in đậm...một niềm đau...buốt nhói.
                                  a.phủ 
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0
                       Gọi tên em!!!
Tôi gọi tên em trong tiếng mưa rơi...
Bên khung cửa một mình tôi ngồi đó
Mắt dõi xa một khoảng trời thu nhỏ
Có nỗi buồn đang len lỏi đâu đây.
 
Tôi nhớ em! cô bé thơ ngây
Trăng mười tám đôi mắt tròn mơ mộng
Tôi đã yêu bằng con tim rung động
Tuổi hai mươi xao xuyến lần đầu
 
Khi yêu em tôi bạn với đêm thâu
Thích ngắm sao! gửi theo bao điều ước
Là hò hẹn là mỗi lần theo bước
Biết đón đưa mong nhớ đợi chờ.
 
Khi yêu em tôi biết cả làm thơ
Dù không hay nhưng tình tôi đầy ắp
Đọc thơ tôi em sẽ luôn bắt gặp
Một tình yêu mãnh liệt vô cùng.
 
Lúc này đây! nơi xa cách ngàn trùng
Sao tôi nhớ những ngọt ngào ngày ấy
Mấy năm trôi qua! dòng đời cuốn chảy
Sống trong tôi em mãi sáng ngời
 
Lúc này đây! trong tiếng mưa rơi
Tôi đọc lại những bài thơ xưa cũ
Trong thơ có em! có tình tôi trú ngụ
Cho quên đi nỗi nhớ khôn nguôi
 
Đã mấy năm trời tôi bươn trải ngược xuôi
Không có người thân! một mình tôi lặng lẽ
Đếm thời gian trôi qua trong lòng đơn lẻ
Biết bao giờ trở lại quê hương
 
Tôi khát khao vòng tay ấm thân thương
Ánh mắt mộng mơ! một thời mong nhớ
Tôi khao khát ngay trong từng hơi thở
Em bên tôi bù đắp tháng năm qua
 
Tôi sẽ trở về ! ngày ấy không xa
Vẫn nguyên vẹn tình yêu như ngày trước
Lại hò hẹn lại cùng em chung bước
Lại làm thơ... mong nhớ...đợi chờ.
                                a.phủ
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: aphu

                Lưu giữ
Tôi lưu giữ một mảnh tàn quá khứ
Một niềm đau! một mảnh vỡ tình yêu
Chút tâm tư heo hắt buổi xế chiều
Chút cô đọng hương nồng môi hôn đó.

Tôi lưu giữ hình em trong tim đỏ
Đêm em về chích buốt trái tim tôi
Mảnh trăng rơi...nơi ấy...phía chân đồi
Hoa sim tím phai màu theo ly biệt.

Tôi lưu giữ lời tỏ tình tha thiết
Hoàng hôn buồn mang nhuộm ánh tà dương
Giữa hoang vu vẫn sáng một con đường
Vẫn như ấm bàn tay em dắt lối

Tôi lưu giữ ánh mắt buồn nhức nhối
Day dứt lòng như oán trách...như mong
Giọt thu ba như lửa đốt cháy lòng
Bờ vai tôi đã bao lần thấm đẫm

Tôi lưu giữ để giờ thành lạ lẫm
Khi cố tìm lại bóng dáng ai xưa
Mảnh tàn quá khứ chẳng phai nhạt trong mưa
Vẫn in đậm...một niềm đau...buốt nhói.
                                  a.phủ 

 
Lưu Tình Quá Khứ
 
Rất rõ mà anh !"mảnh tàn quá khứ !"
kể từ lần chia biệt đấy thôi !
đến hôm nay , đã mất nhau rồi
còn nhung nhớ , trách hờn chi nữa?
 
sắc màu yêu ! tàn phai đen đúa
dẫu đã từng chăm bón tốt tươi
thì sao đây? cũng chỉ một thời
nay sự thật để vào sự thật !
 
tuy nói thế , đâu cần quên mất
ta hãy về lưu giữ anh ơi
để mai sau sống giữa tình đời
biết trách né không đau lần nữa !
 
__________________________
 
cảm ơn anh aphu ghé nhà họa thơ , bài thơ hay lắm ! chúc anh vui vẻ !
Tôi yêu anh bằng nửa trái tim
Còn nửa kia tôi dành lại đó
Lỡ mai sau anh gây nhiều sóng gió,
Nửa tim kia tôi làm lại cuộc đời

http://nhunggiacmobuon.webnode.com (Chòi Thơ)
Đăng nhập để trả lời
0
              Xuân-hạ-thu-đông
Xuân về nhuộm mới một màu xanh
Trăm hoa đua nở đẹp như tranh
Líu lo chim hót mừng xuân đến
Lộc biếc mơn man mọc trên cành.
 
Hạ đến pha thêm một màu hồng
Nắng vàng trải khắp mấy tầng không
Quả hoa tắm nắng càng khoe vị
Tiếng cuốc gọi nhau vọng khắp đồng.
 
Thu sang nhuộm lại một màu vàng
Thiên nhiên tĩnh mịch buồn mênh mang
Cỏ cây trút lá cành xơ xác
Gió cuốn lá thu lướt nhẹ nhàng.
 
Đông tới trời thêm một màu ghi
Gió heo may lạnh trời lâm li
Thiên nhiên xơ xác càng xơ xác
Sức sống hạ xuân chẳng còn gì.
 
Xuân hạ thu đông nối theo nhau
Mỗi mùa mấy tháng lại qua mau
Đông thu trút áo chờ mùa mới
Để đến hạ xuân lại muôn màu
 
                             a.phủ
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0
            Con xin người!
 
Ôi thượng đế! đấng thần linh cao quý
Hãy giúp con thoát khỏi cám dỗ của trần gian
Cuộc đời con trầm bổng tựa cung đàn
Trong cuộc sống gặp vô vàn ngang trái.
 
Con giờ đây! như con thuyền không người lái
Giữa đại dương,giữa cuồng dại của phong ba
Chực cuốn con,một kẻ sống xa nhà
Và dìm xuống đáy biển sâu tăm tối.
 
Con xin người! một lần cho con đổi
Trái tim đau lành lại vết thời gian
Hồn sạn chai sẽ lại mãi dâng tràn
Bầu nhiệt huyết tuổi con vừa mới lớn.
 
Con xin người hãy ngăn cơn sóng gợn
Dâng trong lòng,con chẳng thể dỗ nguôi
Đã bao lần con định thả buông xuôi
Mặc bão tố với dòng đời vùi dập.
 
Con xin người ban ơn niềm cố chấp
Con mang ra so sánh với nỗi đau
Từ ngày con và người ấy chia tay nhau
Ngoài niềm đau con không có gì hồi vãn.
 
Con xin người hãy làm mưa giải hạn
Để những khô cằn mọc lại những mầm xanh
Để những sạn chai ngấm nước mềm thành
những phù sa nuôi tình yêu tươi tốt.
 
 
                                 a.phủ
 
 
 
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: aphu

              Xuân-hạ-thu-đông
Xuân về nhuộm mới một màu xanh
Trăm hoa đua nở đẹp như tranh
Líu lo chim hót mừng xuân đến
Lộc biếc mơn man mọc trên cành.
 
Hạ đến pha thêm một màu hồng
Nắng vàng trải khắp mấy tầng không
Quả hoa tắm nắng càng khoe vị
Tiếng cuốc gọi nhau vọng khắp đồng.
 
Thu sang nhuộm lại một màu vàng
Thiên nhiên tĩnh mịch buồn mênh mang
Cỏ cây trút lá cành xơ xác
Gió cuốn lá thu lướt nhẹ nhàng.
 
Đông tới trời thêm một màu ghi
Gió heo may lạnh trời lâm li
Thiên nhiên xơ xác càng xơ xác
Sức sống hạ xuân chẳng còn gì.
 
Xuân hạ thu đông nối theo nhau
Mỗi mùa mấy tháng lại qua mau
Đông thu trút áo chờ mùa mới
Để đến hạ xuân lại muôn màu
 
                             a.phủ
*************************
Hương tình
Bốn mùa trong ta đẹp sắc hoa
Thơm hương của quả từng mùa thắm
Riêng hương tình không đợi mùa sang
Cứ lan toả thầm thì da diết...
 
Ta ủ hương vào trong mắt biếc
Trao cho nhau  đốm lửa hồng
Thắp dậy những tàn đêm
Đã đành tắt nửa chừng...
             Lê Minh Liên Thanh Thơ
              23 giờ 30 phút, 9/5/2008
     Đã là người ai cũng trân trọng quá khứ, nâng niu kỉ niệm, nhớ và ấp ủ, cưng nựng nó phải không bạn? Nỗi niềm của aphu như ánh trăng vằng vặc trời quê, mãi soi bóng của kỉ niệm để sống vui, sống đẹp ...giữa xứ người bạn nhé!
   Thân gửi bạn bốn mùa hoa trái ngọt lành, bốn mùa yêu thương của dân mình đất Việt!
                                    Thân mến!
 
 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-25 22:59:53aphu>
Trích đoạn cô bé yuri

Lưu Tình Quá Khứ
 
Rất rõ mà anh !"mảnh tàn quá khứ !"
kể từ lần chia biệt đấy thôi !
đến hôm nay , đã mất nhau rồi
còn nhung nhớ , trách hờn chi nữa?
 
sắc màu yêu ! tàn phai đen đúa
dẫu đã từng chăm bón tốt tươi
thì sao đây? cũng chỉ một thời
nay sự thật để vào sự thật !
 
tuy nói thế , đâu cần quên mất
ta hãy về lưu giữ anh ơi
để mai sau sống giữa tình đời
biết trách né không đau lần nữa !

__________________________
 
         TÌNH QUÁ KHỨ
anh biết mà em...mảnh tàn quá khứ
đã qua rồi chỉ còn lại niềm đau
chẳng giống khi yêu rực rỡ sắc màu
khi ly biệt chỉ màu đen ở lại.
tim đang yêu hát bài ca hoan ái
lỗi cung đàn lệ nhỏ buốt tâm can
sắc màu yêu đen đúa phai tàn
rễ đã chết cây làm sao sống nổi.
sự thật đó ngàn năm không hề đổi
giờ xa rồi cay đắng chẳng riêng ai
những vấn vương mượn ngày ngắn đêm dài
để hành hạ hai con tim lỗi nhịp.
thì em nhé! những gì thời xưa cũ
hãy để trôi về dĩ vãng xa xưa
mảnh tàn nào rồi cũng nhạt trong mưa
theo thời gian mọi vết thương lành lại
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0



ƯỚC MƠ HỒNG!

Con đường vắng ngập tràn bông tuyết trắng
Hàng cây khô run trong nắng mùa đông
Ta một mình bước trên con đường vắng
Trong giá băng vẫn ấm ước mơ hồng.

Ước mơ đó nối hai đầu nỗi nhớ
Một sớm mai trở lại quê nhà
Khát khao đó nóng dần trong hơi thở
Cháy tâm hồn...đất mẹ...quê cha!

Bốc nắm tuyết ta tung vào trong nắng
Nhìn tuyết rơi ta thét vọng không gian
Lũ quạ già tìm mồi trên tuyết trắng
Hoảng hốt bay lên đậu kín cây tàn.

Nơi đất khách bao năm trời xa cách
Chưa một lần trở lại quê hương
Trong sâu thẳm đáy lòng như tự trách
Ta như con nai...ngơ ngác...lạc đường.

Thêm mùa tuyết thêm một lần lỡ hẹn
Thêm một năm nơi đất khách quê người
Và mơ ước vẫn còn nằm nguyên vẹn
Sưởi ấm lòng ta trong giá lạnh xứ người.
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-26 00:41:58Viet duong nhan>







NẾU CÓ KHI NÀO

Nếu có khi nào tôi giáp mặt em
Không hỏi một câu cúi đầu đi thẳng
Bên tai em vẫn còn nghe văng vẳng
Tiếng thở dài nuối tiếc mãi không thôi.


 Là lúc đó tôi đang cố giữ tôi
Khỏi bị cuốn trước sóng tình mạnh mẽ
Tôi yêu em!một tình yêu đơn lẻ
Rất lâu rồi nhưng chưa nói thành câu.

Cơn gió nào đưa ta đến bên nhau?
Rồi vội vã đẩy xa hàng vạn dặm
Nỗi nhớ cồn cào vẫn ngày đêm nhấm gặm
Trái tim yêu khao khát mong chờ.


Tôi thổ lộ lòng mình qua những vần thơ
Gửi tới em thay những điều tôi muốn nói
Nhưng tất cả đều tan thành mây khói
Em vô tâm chẳng hiểu nghĩa xa xôi.

Em không hiểu nên đã làm khổ tôi
Cứ theo đuổi bằng những vần thơ ấy
Để đến lúc giật mình tôi mới thấy
Những bài thơ em chẳng đọc bao giờ.


Tôi chẳng tiếc sức mình khi viết những bài thơ
Hay trách em sao vô tâm đến vậy
Tôi chỉ thương tình tôi bị lãng quên trên trang giấy
Chưa một lần em nhận nó giúp tôi.

Tôi đã cười nhưng chát đắng đầu môi
Khi có người nói thay những điều em muốn nói
Tôi đến sau ư?vẫn đêm ngày tôi tự hỏi
Rồi tự trách tôi sao không nói trước bằng lời.



Nhưng có lẽ là do ý ông trời
Đã sắp đặt tôi em không đến được
Trong tình yêu chẳng thể nào nói trước
Duyên kiếp con người ở phía trước ai hay.

a.phủ
 
R
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-26 00:47:02Viet duong nhan>





Trả lại cho tôi


Xin em trả lại cho tôi
Những gì tôi gửi từ hồi biết nhau
Nhiều thì tôi chẳng nhớ đâu
Những gì tôi nhớ mang mầu riêng tôi
Cái ngày tình cảm lên ngôi
Trót trao ánh mắt để rồi mộng mơ
Tôi đam mê đến tận giờ
Tỉnh rồi mà vẫn ngẩn ngơ cái nhìn.
Trả tôi một nửa!tôi xin!
Tặng em một nửa để tin lòng này.
Hôm nao chẳng rượu mà say
Lạ chưa sao cứ ngất ngây trong lòng
Trả tôi nửa nỗi nhớ mong
Tặng em một nửa để đong đêm dài.
Hôm qua mơ thấy bóng ai?
Để đêm tôi cứ miệt mài làm thơ
Tặng!tôi chưa tặng bao giờ
Nhưng hồn tôi trót thẫn thờ nhiều khi.
Trả tôi em giữ làm gì?
Giờ tôi như vậy cũng vì em thôi...
...Nói gần lại hóa xa xôi
Muốn cho em hiểu lòng tôi lúc này
Yêu em chẳng dám giãi bày
Cố tình mượn cớ nói thay tấm lòng
Lời yêu dù có đi vòng
Nhưng tình tôi mãi sáng trong vô ngần.

a.phủ
 
R
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0



Tôi vẫn biết

Tôi vẫn biết mình chỉ là hạt cát
Rất nhỏ nhoi trước biển rộng bao la
Tôi tự biết mình chỉ là hạt cát
Trước tình em rộng lớn tựa thiên hà.
 
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-26 00:44:16Viet duong nhan>





Xin em chỉ đường giúp

Sống ở đời ai cũng chọn cho mình một lối đi
Tôi cũng vậy nhưng tôi chọn một con đường riêng biệt
Một con đường tôi chỉ muốn riêng mình tôi biết
Là con đường dẫn tới...trái tim em.


Nhưng bắt đầu từ đâu thì tôi vẫn đang xem
Chọn một cách làm quen nhưng phải thật lòng nhất
Để em không cười còn tôi thì hoàn tất
Chiến lược mở đầu cho chiến dịch tiếp theo.

Em có biết không?tại đôi mắt trong veo
Đã hút hồn tôi ngay lần đầu nhìn thấy
Trái tim tôi chưa một lần run rẩy
Nhưng khoảnh khắc vô tình lại lỗi nhịp em ơi.


Tâm hồn tôi!kẻ thi sĩ rong chơi
Bỗng thức tỉnh!em thành nguồn cảm tác
Trái tim tôi thay lòng tôi phổ nhạc
Những bài thơ tình tôi viết gửi tặng em.

Và có nhiều lúc tôi ước hóa con tem
Trên phong thư đến tận tay người nhận
Là em đó!em vui hay em giận?
Khi đọc những lá thư này em hãy nói tôi nghe.


Em là tất cả của những si mê
Mà tôi góp nhặt trong cuộc tình này đó
Có khi nào em thoảng nghe trong gió
Lời tỏ tình tôi gửi gió nói hộ tôi.

Có khi nào em thấy một chút thôi
Lòng rung động khi đọc những bài thơ tôi viết
Hồn tôi đó!tình tôi đó!em có biết?
Tôi gửi vào tất cả trong thơ.


Một ánh mắt thôi cũng thắp sáng những ước mơ
Hay một nụ cười cũng đủ làm tôi hạnh phúc
Nếu có thể xin em chỉ đường giúp
Để tôi vào...gõ cửa...trái tim em!.









a.phủ

R
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-29 22:17:13Viet duong nhan>



Mùa thu phương xa nhớ mùa thu Hà Nội!

Anh gửi về em một chút mùa thu
Có nắng gió với khí trời nơi anh sống
Có màu của cỏ cây không gian chuyển động
Gửi về em...anh đổi chút thu nhà.


Mùa thu bên anh!mùa thu phương xa
Cũng lá vàng rơi mặt trời tắt vội
Sao anh mãi nhớ mùa thu hà nội
Anh nắm tay em dạo bước hồ tây.

Vẫn con đường cũ ghế đá hàng cây
Đã quen thuộc với chúng mình quá đỗi
Bên gốc sấu già nhiều năm cằn cỗi
Ghi lại bao nhiêu câu chuyện tình yêu.


Mùa thu Hà Nội thêm đẹp trong chiều
Thêm lộng lẫy trong hoàng hôn nhuốm đỏ
Hương hoa sữa ngạt ngào bay trong gió
Để ai xa...thu đến...lại nhớ về.

Mùa thu bên anh!cháy bỏng đam mê
Có một chút hương mùa thu Hà Nội
Chút sắc màu nơi phồn hoa đô hội
Chút kỷ niệm xưa em sẽ gửi cho anh.


Đã mấy mùa thu lạnh lẽo vắng tanh
Không có em tay trong tay cùng bước
Anh thấy mùa thu nhạt màu hơn trước
Đi trên lối quen sao vẫn lạ xa.

Mùa thu bên anh!hình bóng quê nhà
Mùa thu phương xa!nhớ mùa thu Hà Nội
Và anh yêu em!càng thêm gấp bội
Lá vàng rơi...hay nỗi nhớ...đang rơi!












a.phủ
R
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0


TẶNG

Tôi muốn tặng em một món quà
Một bông hồng đỏ đượm lệ nhòa
Trái tim tôi gửi vào trong đó
Cộng với hồn tôi nơi cánh hoa.





a.phủ
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0


DƯ ÂM!

Nhặt chiếc lá vàng rơi
Ép vào trong nỗi nhớ
Giấu mình trong hơi thở
Xót cuộc tình vừa xa.

Kỷ niệm nào trôi qua
Dư âm còn lắng đọng
Niềm tin và hi vọng
Như chiếc lá vàng rơi.

Tình yêu mới ra khơi
Đã chìm trong biển cả
Tôi em chia hai ngả
Hai con đường khác nhau.

Tôi đi trong nỗi đau
Hòa nỗi buồn của lá
Em bước đi vội vã
Tình vỡ dưới gót giầy
Bao ước hẹn giờ đây
Theo chân em xa mãi. 

Thời gian đâu trở lại
Tình xa rồi mãi xa
Hạnh phúc đã trôi qua
Chỉ còn là cay đắng.

Một khoảng trời trống vắng
Một cõi lòng nát tan
Một tình yêu úa tàn
Theo thời gian dần chết.

Dấu mùa thu hằn vết
Để lại rõ trên cây
Và tình yêu khi hết
Xác xơ tấm thân gầy.




a.phủ
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-01 20:19:26BĂNG NGUYỆT>
Nàng nào mà phước thế aphu hén hihi chúc vui khi tham gia cùng vườn thơ VNTQ nha...chúc vui nhiều nà...


TẶNG


Tôi muốn tặng em một món quà
Một bông hồng đỏ đượm lệ nhòa
Trái tim tôi gửi vào trong đó
Cộng với hồn tôi nơi cánh hoa.







a.phủ



Cánh hoa đại diện tình yêu
Chúc cho nhân loại được nhiều niềm vui
Bốn mùa hạnh phúc song đôi
Hồn yêu ngự trị rạng ngời mắt môi....




Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0



ĐÊM LANG THANG!

Cô đơn anh bước đường cô tịnh
Đêm vắng trời khuya chốn nào đi?
Lang thang dắt lối mà vô định
Nhớ em!anh chẳng biết làm gì.

Đỏ đầu điếu thuốc trên môi khét
Nỗi nhớ rít vào buồn thở ra
Mênh mông đêm tối vang tiếng hét
Tình lỡ trôi qua đọng xót xa.





a.phủ
Tôi không phải là thi sĩ
Tôi chỉ là kẻ bất đắc dĩ...yêu thơ!
Vì yêu thơ nên lắm lúc dại khờ
Khờ để thấy tâm hồn mình rung động.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-03 07:56:49v_chi>
Thu Hà nội 
 
 
 
Tràn buông khắp phố phường
Mờ mờ khói hay sương
Dừng trông chiều thu lạnh
Vắng teo mấy quãng đường
 
Ai về qua phố vắng
Lá vàng rơi đó đây
Trong cái trầm im lặng
Hàng cây phơi bóng gầy
 
Thuỳ chi
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 » »»