Từ chương 41 đến 48
41.
Ed Sloane thường làm việc từ tám đến mười sáu giờ, nhưng ngày hôm đó đến mười bảy giờ ba mươi rồi mà ông ta vẫn còn trong văn phòng tại quận 19 với hồ sơ của Rick Parker để trước mặt. Cũng may hôm nay là thứ sáu. Có thể mấy nhân viên liên bang sẽ để cho ông ta yên trong buổi cuối tuần.
Hai ngày vừa rồi vô cùng vất vả. Kể từ ngày thứ ba, khi Rick không dến trình diện đúng giờ hẹn, mối quan hệ giữa bộ phận sở cảnh sát thành phố New York và văn phòng của ông tổng chưởng lý đã thật sự trở nên thù địch.
Điều làm cho Ed Sloane nổi khùng là trong lúc phải ngồi chờ hai nhân viên liên bang đến đây để truy tìm Rick Parker, thì ông biết được rằng Gary Baldwin có một nhân chứng đã thấy Rick Parker trong một khách sạn tại Stowe ngay bữa trưa mà Heather Landi có mặt.
Baldwin không báo cái tin này cho mình, Sloane nghĩ, nhưng ông ta biết là mình đang làm áp lực với Rick Parker và ông ấy không ngần ngại than phiền điều này với ông công tố nữa chứ.
Cũng may là ông công tố đã bao che cho mình, ông nhớ lại với nụ cười chua cay. Đối chất với Baldwin, ông công tố có cho ông ấy biết là sở cảnh sát đang có trên tay một vụ án mạng chưa được làm sáng tỏ, xảy ra trong quận 19, và ông ta nhất quyết tìm cho ra tên thủ phạm. ông ta còn nói nếu như các nhân viên liên bang muốn hợp tác và thông báo cho bên ông các thông tin có thể hữu ích mà họ rất cần, thì điều đó cũng tốt thôi, nhưng chính cảnh sát New York đảm nhận cuộc điều tra chớ không phải bên liên bang.
Việc ông công tố đứng về phía ông mặc dù đã nghe ông tổng trưởng lý nhắc nhở là các chứng cứ quan trọng của vụ án biếtn mất tưừngăn tủ của Sloane đã làm cho viên thanh tra này quyết tâm hơn nữa trong việc bắt cho bằng được Rick Parker.
Trừ khi anh ta đã chết rồi, ông tự nhủ, và đó cũng là một giả thuyết mà người ta cần phải nghĩ tới.
Dù sao thì việc Rick Parker mất tích cũng cho thấy là họ đang đi đúng hướng. Người ta sẽ hiểu rõ hơn tại sao anh ta không thể nào cắt nghĩa được kẻ đã giết chết Isabelle Waring có thể tự xưng là một luật sư của một văn phòng nổi tiếng mà nó lại đúng là một khách hàng của công ty Parker & Parker.
Bây giờ người ta biết chác là Parker đã có mặt trong khách sạn tại Stowe và Heather đã hoảng sợ khi thấy anh ta chỉ vài giờ trước khi chết.
Suốt bốn tháng sau cái chết của Isabelle Waring, Sloane đã lặp lại thật chính xác cái lý lịch của Rick Parker. “Mình còn biết nhiều hơn anh ta có thể biết về chính bản thân mình nữa”, ông tự nói trong khi nghiên cứu lại một lần nữa tập hồ sơ dày cộm.
*
**
Richard J. Parker con. Con một. Ba mươi mốt tuổi. Bị đuổi hai lần ra khỏi các trường học nỏi tiếng vì sử dụng ma tuý. Bị tình nghi buôn bán ma tuý, dù là không có bằng chứng xác thực (có thể vì nhân chứng đã nhận tiền để phản cung). Đã phải bỏ ra đến sáu mươi năm để kết thúc đại học, ở tuổi hai mươi ba. Ông bố đã thanh toán tất cả các chi phí về các thiệt hại gây ra cho trường đại học sau một đêm ăn mừng thật sôi động.
Tiền đầy túi trong lúc còn đi học, xe hơi thể thao Mercedes cho ngày sinh nhật thứ mười bảy, căn hộ tại khu Tây công viên trung tâm khi nhận được bằng đại học.
Công việc làm đầu tiên và độc nhất tại Parker & Parker. Năm năm tại văn phòng trên đường 67 phía Tây, ba năm tại trụ sở chính trên đường 62 phía Đông.
*
* *
Không khó khăn gì đối với Sloane để biết là các đồng nghiệp ở khu West Side coi Rick không ra gì. Một cựu nhân viên của Parker & Parker đã thổ lộ “Rick ngày nào cũng đi chơi đêm, đến sáng về say bí tỉ hay say chất cocaine để bắt đầu quậy phá hoạt động của công ty”.
Năm năm trước đây, người cha đã bỏ tiền ra để dàn xếp một vụ kiện quấy rối tình dục của một cô thư ký trẻ thay vì phải đối mặt với một vụ xì căn đan. Sau đó Parker cha đã cắt tiền chu cấp cho đứa con.
Các lợi tức hàng tháng của Rick bị đóng băng và anh ta chỉ được hưởng lương cơ bản và hoa hồng bình thường như những nhân viên khác.
Chắc ông bố đã học được cách đối phó với thằng con, Sloane nghĩ. Tuy nhiên kịch bản này có vẻ không đứng vững cho lắm: cách đối xử kia không phù hợp cho một thằng nghiện. Sloane đọc lại hồ sơ. Thế tên Rick lấy đâu ra tiền để mua ma tuý và nếu như nó hiện vẫn còn sống, ai đã trả tiền để cho nó trốn?
Sloane rút một điếu thuốc nữa từ trong bao luôn để trong túi áo vét.
Các thông tin liên quan đến cuộc đời của tên Richard Parker con luôn cho thấy một lược đồ bất biến. Mặc cho các cơn nổi khùng và mấy cú đập bàn, Parker cha luôn phải cứu giúp thằng con một khi nó gặp chuyện rắc rối.
Như ngày hôm nay vậy.
Sloane đứng lên trong tiếng càu nhàu. Trên lý thuyế thì ông được nghỉ trong lúc cuối tuần và vợ ông định nhờ ông chùi rửa cái ga ra. Một dự định quan trọng đành phỉa bị tạm gác lại sau: việc chùi rửa ga ra phải chờ thôi. Sloane sẽ đến khu Greenwwich tại bang Connecticut để có một cuộc nói chuyện với R.J. Parker cha. Phải, đã đến lúc nên đi thăm viếng cái cơ nghiệp đồ sộ nơi Rick Parker đã lớn lên và có được tất cả những thứ mà tiền có thể đem đến cho con người.
42.
Vào lúc cuối buổi ngày thứ sáu, dòng lưu thông giữa New Jersey và New Yorkdày đặc bất cứ ở chiều nào. Bây giờ là đêm và là giờ người ta đi ra ngoài và Kit nhận thấy vẻ mặt căng thẳng của ông chồng trong khi chiếc xe tiến thật chậm trên cây cầu George Washington. Tuy nhiên cũng may là anh ta không có nói với bà mẹ vợ là đúng ra họ nên đi sớm hơn mới phải.
Một hôm Lacey có hỏi chị:
- Làm sao chị có thể tiếp tục nghe anh ta kêu ca về đủ mọi chuyện như thế được?
Mình đã trả lời là mình không thèm để ý là xong, chị nhớ lại Mình hiểu anh ấy. Jay khi được sanh ra đã là một con người lo âu và đó là cách anh ta biểu đạt. Chị lại nhìn anh ta. Ngay phút này đây, anh đang lo là chúng ta sẽ đến trểc cho bữa tiệc với một khách hàng quan trọng. Mình biết là anh ta đang hối hận khi đã hứa với Bonnie một chuyện mà anh không tài nào thực hiện được.
Jay thở dài khi thoát được khỏi chiếc cầu để tiến vào vòng xoáy của con người dẫn đến West Side. Kít nhẹ người khi thấy dòng lưu thông bây giờ trở nên thưa thớt.
Chị đặt một bàn tay dịu êm lên cánh tay của người chồng rồi mới xoay qua phía mẹ chị. Cũng giống như mỗi khi bà nhận được điện thoại của Lacey, Mona Farrell khó mà cầm được nước mắt. Khi bước lên xe, bà chỉ nói:
- Đi thôi.
Sau đó bà im tiếng cho đến giờ.
- Má cảm thấy thế nào?- Kit hỏi sau một lúc nhìn bà.
Mona Farrell cố mỉm cười.
- Tốt lắm con yêu.
- Má có nói với Lacey tại sao tối nay con không thể nói chuyện với nó trên điện thoại không?
- Má có nói là tối nay chúng ta đi New York và con muốn cho Bonnie ăn trước khi đi. Chắc nó hiểu mà.
- Má có nói là chúng ta đi gặp Jimmy Landi không?
- Có
- Thế nó phản ứng như thế nào?
- Nó có nói là…- Mona suýt nói ra là Lacey dặn bà không được tiết lộ chỗ ở của cô. Kit và Jay không hề biết là bà biết điều này.- Nó có nói là nó rất ngạc nhiên,- Bà nói trở lại một cách vụng về. che giấu sự bối rối trong lòng bà.
*
* *
- Té ra Carlos, anh là quản lý nhà hàng,- ông Jimmy Landi đón tiếp người nhân viên cũ của mình bằng lời nói đó khi anh ta đưa ông đến cái bàn được dành trước tại Alex Place.
- Thưa ông Landi đúng như thế,- Carlos đáp lại với một nụ cười thật tươi.
- Nếu anh chịu khó chờ đợi, ông Jimmy cũng đã tăng chức cho anh rồi,- Steve Abbott cho biết ý kiến.
- Cũng chưa chắc đâu,- Limmy nói một cách khô khan.
- Dù gì thì đó không thành vấn đề nữa rồi,- Alex Carbine nói xen vào.- Đây là lần đầu tiên các vị đến, vậy xin các vị thật lòng mà cho tôi biết các vị nghĩ thế nào về nơi đây?
Jimmy Landi nhìn quanh ông ta, quan sát cái phòng ăn với bức tường màu xanh đậm có gắn trên đó nhiều bức tranh màu trong các khung vàng được chiếu sáng bằng các ngọn đèn rọi.
- Hình như anh đã lấy ý tưởng trang trí của phòng trà Nga thì phải,- ông nhận xét.
- Ông nói đúng.- Alex nhìn nhận với nụ cười. Giống như ông đã tôn vinh tiệm Côte Basque khi ông mở cái nhà hàng của ông. Bây giờ xin các ông cho biết các ông thích uống gì đây? Tôi thích mời các vị nếm thử rượu của tôi xem sao.
*
* *
Jimmy Landi không phải là loại người mà mình mong gặp, Kit tự nhủ khi nếm thử ly rượu chardonnay. Jay sướng muốn điên lên với ý nghĩ để cho ông ta chờ đợi, mặc dù việc chúng tôi đến trễ vài phút không làm cho ông ta bực mình. Nói cho đúng, Landi đã cắt ngang các lời xin lỗi của chúng tôi.
- Trong nhà hàng của tôi, tôi không bao giờ ghét những người đến trễ. Những ngưwif phải ngồi chờ thì uống thêm một ly rượu và điều đó làm tăng phiếu tính tiền lên mà thôi.
Mặc dù bề ngoài cởi mở và vui tính, hình như ông ta có vẻ căng thẳng. Nét mặt có vẻ tiều tuỵ và tái xanh một cách khác thường. Cũng có thể đó là những dấu hiệu đơn giản của sự sầu não, Kít lý luận như thế. Lacey có nói là bà mẹ của Heather Landi đã tan nát trái tim vì cái chết của con gái bà. Cũng phải thôi nếu như người cha cũng có phản ứng như thế.
Trong lúc giới thiệu, Mona có nói với Jimmy:
- Tôi biết tất cả những gì ông phải gánh chịu. Con gái tôi…
Alex cắt ngang lời nói bằng cách đưa tay lên.
- Để sau rồi hãy nói đến các chuyện đó, em yêu,- ông ta nói một cách dửng dưng.
Kit liền cảm thấy có cảm tình với người hùn vốn của Jimmy, Steve Abbott. Alex có cắt nghĩa cho họ biết là Jimmy coi anh ta như là đứa con nuôi của ông và họ rất quyến luyến với nhau. Không chỉ với bề ngoài không thôi, vì Abbott rất đẹp trai.
*
* *
Trong bữa ăn, Kit nhận thấy là Steve và Alex đã cố tình tránh xa bất cứ đề tài nào liên quan đến Lacey hay Isabelle Waring, ngấm ngầm thoả thuận làm cách nào buộc Landi kể chuyện cười về những người khách nổi tiếng của ông ta.
Landi là một người được sinh ra để kể chuyện, một nét đặc trưng thêm vào dáng vẻ cứng cáp và không biết kiểu cách, trước con mắt của Kit đã làm cho ông có thêm một vẻ quyến rũ đặc biệt. Ông ta tỏ ra nồng nhiệt và rất thành thật trong sự quan tâm đối với họ.
Trái lại khi nhìn thấy vẻ bực mình của một người phục vụ đối với một thực khách đang không biết lựa chọn món ăn gì đây, nét mặt ông sầm suống liền.
- Anh hãy đuổi nó đi Alex,- ông nói một cách đanh thép.- Thằng đó không ra gì cả và nó sẽ không bao giờ thành một cái gì cả.
- Ái da!- Kit thầm nghĩ.- Không phải là một con người hiền dịu! không lạ gì khi Jay sợ làm phật ý ông ta.
Rốt cuộc thì chính Jimmy khơi đầu nói về Lacey và Isabelle Waring. Khi món cà phê được dọn ra, ông nói:
- Thưa bà Farrell, tôi gặp con gái bà chỉ có một lần. Cô ta muốn giữ lời hứa với người vợ trước của tôi khi trao cuốn nhật ký của con gái tôi lại cho tôi.
- Tôi biết,- Mona trả lời thật nhỏ nhẹ.
- Nhưng tôi không biết tỏ ra dễ chịu với cô ta. Cô đã đưa cho tôi một bản sao thay vì bản gốc của cuốn nhật ký và lúc đó tôi nghĩ cô ta dám quyết định đưa bản chánh cho cảnh sát.
- Và bây giờ ông còn nghĩ thế không?- Mona hỏi và không đợi câu trả lời, bà nói tiếp:- “Thưa ông Landi. Con tôi mới bị người ta hăm he truy tố về tội cất giữ tang chứng chỉ vì nó muốn giữ lời hứa với một người đang hấp hối”.
Trời ơi, Kit tự nhủ, mẹ đang sắp sửa cho nổ tung sự phẫn nộ của bà đây.
- Tôi mới được biết việc đó chỉ cách đây có hai ngày thôi, - Jimmy đáp lại.- Vì thế tôi mới có sáng kiến mướn ngay một thámg tử tư khi tôi biết là cảnh sát đang cho tôi đi tàu bay giấy. Chính người này đã báo cáo cho tôi là việc tên trộmg chuyên nghiệp đã vô tình giết chết Isabelle là một chuyện hoàn toàn bịa đặt.
Kit thấy mặt ông ta trở nên đỏ như gấc lúc ông nói nhiều.
Có lẽ Steve Abbott cũng nhận ra điều này.
- Xin ông hãy bình tĩnh lại đi, ông Jimmy,- anh cổ vũ ông ta,- Ông sẽ là người bệnh khó tính nhất nếu như bệnh tim của ông tái phát.
Jimmy ném cho anh ta một cái nhìn khiển trách rồi trở lại với Mona.
- Đó chính là điều mà con gái tôi nói,- ông ta cho biết. ông uống hết tách cà phê của mình.- Tôi biết hiện giờ con gái bà đang được hưởng chương trình bảo vệ nhân chứng. Tôi biết điều đó không có gì hứng thú cho chính cô ta cũng như cho tất cả các người trong gia đình bà.
- Cũng không hẳn như thế,- Mona trả lời với một nụ cười buồn.
- Bằng cách nào bà giữ được sự liên lạc với cô ta?
- Mỗi tuần nói gọi về cho tôi một lần. Và nếu như hôm nay chúng tôi đến trễ cũng chỉ tại vì tôi đang nói chuyện với nó trong khi chờ Jay và Kit đến đón tôi.
- Bà không thể nào điện thoại cho được cô ta phải không?- Jimmy hỏi.
- Không, tôi không biết tiếp xúc bằng cách nào.
- Tôi cần phải nói chuyện với cô ta,- Jimmy bất ngờ tuyên bố.- Bà hãy nói như thế với cô ta. Theo người điều tra mà tôi mướn cho biết, cô ta đã gặp Isabelle nhiều lần trước khi bà ta chết. Tôi có nhiều câu hỏi dành cho cô ta.
- Thưa ông Landi, yêu cầu của ông phải được trình lên văn phòng tổng chưởng lý,- Jay nói xen vào cuộc trò chuyện. Họ đã thoả thuận với chúng tôi như thế trước khi Lacey được đặt vào trong chương trình bảo vệ nhân chứng.
- Ý anh muốn nói là họ sẽ bảo tôi đi chỗ khác chơi nếu có đúng không.- Jimmy cằn nhằn.- Thôi được chúng ta sẽ hành động theo cách khác vậy. Bà hỏi dùm tôi coi cô ta có để ý đến hai trang có chữ viết trên giấy không kẻ hàng ở cuối cuốn nhật ký của Heather không?
- Tại sao, bộ điều này quan trọng lắm sao?- Alex Carbine hỏi.
- Bởi vì nếu có chúng trong đó, cái đó có nghĩa là không một tang vật nào để trong trụ sở cảnh sát được an toàn cả; hoặc nó sẽ bị tráo đổi hoặc sẽ biến mất thôi. Và tôi phải tìm ra cách để ngăn chặn việc đó.
Bằng một cử chỉ bực dọc, ông hất tay đuổi Carlos đi khi anh ta bước lại đứng sau lưng ông, chực rót cà phê. Sau đó ông đứng lên và đưa bàn tay ra cho Mona.
- Thôi tôi nghĩ là chúng ta không thể làm gì hơn. Tôi lấy làm tiếc cho bà, bà Mona à. Và tôi cũng lấy làm tiếc cho con gái của bà. Theo những gì người ta kể cho tôi nghe thì cô ta đã tỏ ra hết sức tử tế với Isabelle, ngoài ra cô ta còn giúp tôi nữa. Đúng lý tôi phải xin lỗi cô ta. Sức khoẻ cô ta thế nào rồi?
- Lacey rất can đảm,- Mona trả lời.- Cô ta không bao giờ than phiền. Nói cho đúng, chính nó mới làm cho tinh thần tôi mạnh mẽ trở lại.- Bà xoay qua Kit và Jay.- Mẹ quên nói với các con là Lacey vừa ghi tên vào một câu lạc bộ thể dục hoàn toàn mới có một sân squash tuyệt vời. Rồi bà xoay về phía Landi.- Nó là một đứa ham mê thể dục.
43.
Khi đã kết thúc cuộc nói chuyện trên điện thoại với mẹ, Lacey trở ra với George Swenson ở ngoài hành lang khách sạn và giữ im lặng trong lúc đi cùng ông ta ra xe.
Cô tự hỏi không biết mình phải làm gì đây cho đến lúc trời tối. Có một việc là chắc chắn cô chỉ có một mình trong căn hộ. Nhưng cô có thể làm gì chứ? Thật ra cô cũng không đói lắm và viễn cảnh ngồi ăn tối một mình tại nhà hàng cũng không làm cho cô vui thích. Với kinh nghiệm buổi đi xem xi nê tối hôm trước, chuyện phải ngồi một mình trong phòng tối làm cô hoảng sợ.
Trong một chiều hướng nào đó, cô muốn xem buổi diễn cuối cùng của với kịch Quân Vương và Thiếp, nếu như cô mua được vé, nhưng cô biết chắc là khi ban nhạc trỗi khúc mở đầu, cảm xúc sẽ chiếm lấy cô. Cô luôn giữ hình ảnh của người cha mình đang ngồi trong cái hố dành cho ban nhạc.
Con nhớ cha biết chừng nào, cô thầm nghĩ khi ngồi vào trong xe của Swenson.
Một tiếng nói nào đó vang trong đầu cô.
Con phải thành thật với chính mình đi Lacey. Không phải vì cha mà ngay lúc này con đang buồn, bé con ơi. Con không được che dấu sự thậ, con đã gặp một người con trai mà con rất thích và con tráo cái hình ảnh của cha với của anh ta. Con phải nhìn nhận chuyện đó, Không phải khuôn mặt cha đang theo đuổi con và cũng không phải khuôn mặt của cha mà con muốn cố loại ra khỏi tâm trí của con.
Swenson giữ im lặng trong suốt cuộc hành trình, để mặc cho cô chìm đắm trong các suy nghĩ của mình. Sau một lúc Lacey hỏi ông có tin gì mới của Gary Baldwin không.
- Không có gì hết Alice à,- ông đáp.
Việc trên đời này có một người mà cô có các mối quan hệ thật sự trung thực không gọi cô bằng cái tên thật của mình, làm cho cô phẫn nộ.
- Thế ông vui lòng nói với ông sếp lớn là tôi muốn biết chuyện gì đang xảy ra. Tôi đã cho ông ta một thông tin hết sức quan trọng đêm tối thứ ba. Với phép lịch sự tối thiểu, ít ra ông ta cũng phải thông tin lại cho tôi nữa chứ. Tôi không thể nào chịu nổi cách sống này lâu hơn nữa.
Lacey cắn môi lại và ngồi thu người xuống ghế. Như thường lệ, cô trút nỗi tức giận của mình qua cho Swenson, rồi cô cảm thấy hổ thẹn vì mình quá trẻ con. Cô biết chắc là ông ta đang muốn về nhà với vợ mình cùng ba đứa con gái, thay vì phải lê thân xác từ khách sạn này đến khách sạn khác để gọi điện thoại như thế này.
- Tôi đã chuyển tiền vào trong tài khoản của cô rồi. Như thế sang mai đây cô có thể ghi tên vào trong câu lạc bộ mới đó rồi đấy.
Đó là cách ông làm cho cô biết rõ cô đang cảm nghĩ gì.
- Cám ơn,- cô thì thầm, cố kềm không phải la lên “Tôi van ông, ông có thể nào gọi tôi một lần bằng cái tên Lacey được không? Hãy gọi tôi bằng Lacey! Lacey Farrell là tên của tôi mà!”
Khi họ về đến trước tòa nhà, cô đi vào trong hành lang mà vẫn chưa biết mình phải làm gì đây. Cô đứng lưỡng lự một lúc lâu trước cửa thang máy, rồi đột nhiên quay trở ra lại. Thay vì lên nhà, cô bỏ đi ra ngoài, nhưng lần này dùng chiếc xe của riêng mình. Cô lái bất định một đoạn đường dài rồi cuối cùng hướng về Wayzata, khu ngoại ô của Minneapolis, nơi mà cô đã xem buổi diễn đầu tiên của với kịch Quân Vương và Thiếp. Khi đến nơi, cô tìm lại cái nhà hàng nhỏ mà trước đây cô đã chú ý trong đêm đó và cảm thấy nhẹ người khi nhận thấy dù cho tài định hướng có tồi đi nữa, cô vẫn tìm ra nó khá dễ dàng. Có thể mình bắt đầu quen với nơi đây rồi, cô tự nhủ. Nếu như mình phải làm cái nghề địa ốc đó trong một thời gian, điều này cũng tốt cho mình thôi.
Cái nhà hàng mà cô tìm lại được tọa lạc trên đường số 4 phía Tây của Greenwich Village. Khi cô mởi cửa xe, cô liên ngửi thấy mùi hương ngào ngạt của bánh mì tỏi. Có khoảng hơn hai mươi bàn, được phủ khăn trải bàn ca rô với một cây nến trên mỗi bàn.
Lacey nhình quanh mình. Phòng ăn đương nhiên đầy khách.
- Tôi e là không còn bàn nào trống thì phải,- cô nói với người phục vụ.
- Chị còn hên đấy, có vài người khách vừa hủy bỏ cái bàn mà họ đã đặt trước.
Và người này đưa cô đến một cái bàn ở góc kẹt mà từ ngoài cửa không ai có thể nhìn thấy được.
Trong lúc chờ đợi được phục vụ, Lacey nhấm nháp một ổ bánh mì nhỏ nóng giòn và uống một ly rượu vang. Quanh cô thực khách ăn uống và nói chuyện huyên thuyên, hiển nhiên là họ cảm thấy hạnh phúc khi được ở cùng nhau. Cô là người khách cô độc duy nhất tại nơi này.
Nhưng chỗ này có gì khác biệt chứ? Cô tự hỏi mình. Tại sao cô lại cảm thấy yên tâm tại đây hơn là ở những chỗ khác?
Cô phải giật mình khi thấy mình vừa nghĩ đến cái gì đó mà trước đây từ chối nhìn nhận nó hay chưa hiểu rõ cho lắm. Tại đây, trong cái nhà hàng nhỏ bé này mà cô có thể ngắm người ta vô ra mà không bị ai để ý đến, lần đầu tiên trong suốt một tuần cô cảm thấy mình được an toàn.
Tại sao cô luôn phải lo âu đến như thế chứ?
Chỉ tại vì mình đã nói cho mẹ biết hiện giờ mình đang ở đâu, cô tự thú một cách buồn bã.
Những lời cảnh giác mà người ta đã dạy cho cô trong lúc huấn luyện vang lại trong đầu cô. Đương nhiên là những thành viên trong gia đình cô sẽ không cố tình hãm hại cô đâu. Nhưng một lời nói vô tình của họ có thể mang nguy hiểm đến cho sự an toàn của cô.
Bố cô luôn nói với nụ cười là nếu như mẹ cô viết hồi ký, bà phải ghi tựa đề là Tối mật , vì bà không bao giờ biết giữ kín một bí mật nào cả.
Lúc này cô mới nhớ lại cái giọng khó chịu của mẹ cô khi cô khẩn thiết yêu cầu bà đừng bao giờ bóng gió đề cập đến chỗ ở của cô cho Jimmy Landi. Thôi mà, mọi chuyện sẽ êm xuôi thôi, cô cố tự thuyết phục mình, thầm cầu mong làm sao mẹ cô chú ý đến lời cảnh báo của cô.
Món sà lách giòn đúng như mong muốn và được trộn ngon không thể chê vào đâu, món mì với hải sản thì tuyệt vời, nhưng cái cảm giác an toàn chỉ kéo dài có một khoảnh khắc mà thôi và khi Lacey rời khỏi nhà hàng để về nhà, cô có cảm giác mơ hồ là một cái gì đó hay một ai đó đang tiến lại gần cô.
Tom Lynch có để lại tin nhắn:
- Alice, ngày mai tôi cần phải gặp cô cho bằng được. Xin cô hãy vui lòng mà gọi lại cho tôi.
Và anh ta có để lại số điện thoại .
- “Ồ phải chi tôi có thể làm được chuyện này”, cô thầm nghĩ.
Ruth Wilcox cũng có gọi đến.
- Alice, tôi nhớ cô lắm. Hãy đến nhà tôi vào ngày cuối tuần này. Tôi muốn nói chuyện với cô về một người đàn ông có hỏi nhiều về cô đấy.
Ruth đang chơi cái trò bà mai đây, Lacey nghĩ với nụ cười mỉa mai.
Cô đi nằm và cố ngủ được một chút nhưng bị một cơn ác mộng làm bật dậy. Cô thấy mình đang quỳ dưới đất, cạnh xác của Isabelle. Một bàn tay đụng vào vai cô … Cô ngước mắt lên, nhìn thấy tên giết người với đôi mắt xanh đang cúi xuống nhìn cô, trong tay hắn cầm một khẩu súng đang chĩa thẳng ngay thái dương cô .
Bật ngồi dậy, mình đẫm mồ hôi lạnh, miệng há hốc nhưng không la được tiếng nào. kể từ đó cô không tài nào ngủ lại được nữa cho đến sáng.
Vào lúc sáng sớm ngày hôm sau, cô tự buộc mình phải ra khỏi nhà đển chạy bộ, nhưng không ngừng phải ngó ngược ra sau, để xem có ai theo mình không.
“Mình thật sự bị tâm thần rồi”, cô đành phải chấp nhận việc này khi cô trở về nhà đóng cửa và cài chốt lại. Mới có chín giờ sáng thôi và cô không hề có dự tính gì cho buổi sáng nay. Milicient Royce có nói đôi khi bà có đưa khách đi xem nhà trong lúc cuối tuần và nếu muốn cô có thể đi cùng bà. Nhưng tiếc là không có cuộc hẹn nào cho dịp cuối tuần này hết.
Mình sẽ ăn sáng và đi đến cái câu lạc bộ mới đó, Lacey quyết định. “Ít ra mình cũng có chuyện gì đó để làm”.
Cô đến câu lạc bộ Edina lúc mười giờ mười lăm và nhân viên tiếp tân mời cô ngồi tại văn phòng chờ đợi. Cô lấy trong túi xách tờ đơn ghi tên xin gia nhập mà cô đã điền sẵn trong lúc chờ bà giám đốc kết thúc cuộc nói chuyện trong điện thoại như sau:
- Thưa ông đương nhiên rồi. Cơ sở của chúng tôi hoàn toàn mới và chúng tôi có một sân squash thật tuyệt vời. Ông có thể đến đây để xem xét.
44.
Vào sáng thứ bảy, thanh tra Sloane ra khỏi nhà trong khu Riverdale thuộc quận Bronx để thực hiện vụ thăm viếng mà ông đã chủ ý dành cho Richard J. Parker cha tại Greenwich, Connecticut. Trên đường, ông nhận thấy trước đây vài ngày tuyết vẫn còn trắng nhưng bây giờ đã biến thành một thứ bùn nhão đen thui. Trời thì âm u và người ta báo là sẽ có mưa mà theo đài khí tượng sẽ biến thành tuyết lòng nếu nhiệt độ hạ thấp.
Thêm một ngày thối nát nữa của mùa đông, một ngày mà các tay may mắn lắm tiền biến thành chim di trú bay về phương Nam, Sloane lầm bẩm cho chính mình.
Hoặc đi Hawai. Chuyến du lịch trong mơ mà ông đã để dành tiền từ lâu rồi. Ông định sẽ đi cùng Marge trong dịp mừng ba mươi năm ngày cưới của họ trong hai năm nữa.
Phải chi ông có thể đi được vào ngày mai thì hay biết mấy, hoặc ngay bây giờ cũng được.
Nhưng với những gì đang xảy ra tại sở cảnh sát, ông biết đó là điều không thể nào thực hiện được. ông đang bị ám ảnh về vụ mất tang vật, mà có thể chúng thật sự cần thiết cho việc lý giải vụ án mạng của Isabelle Waeing. Đã là một điều không hay khi Lacey Farrell đoạt lấy bản gốc cuốn nhật ký tại hiện trường. Tệ hại hơn nữa là một kẻ- có thể là một tên cớm thối nát- đã ăn cắp cuốn nhật ký đó trong ngăn tủ của chính ông. Và cũng có thể hắn đã lấy luôn các trang của bản mà ông Jimmy Landi đã trao lại cho ông. Với ý nghĩ là ông đang làm việc, ăn uống và nhậu nhoẹt với thằng cớm hai mang đó làm cho ông buồn nôn.
Khi ra khỏi bãi đậu xe Merritt để theo con đường 31, Ed nghĩ đến cái bẫy mà ông đã giăng ngay trong trụ sở cảnh sát để bắt tên đã trộm các tài liệu đó. Ông đã lấy các chìa trong chùm chìa khoá trong túi áo vét của ông để cất trong ngăn tủ.
- Còn nước tự treo cổ thôi nếu như một cái gì đó lại mất nữa trong ngăn tủ của tao,- ông đã nói lớn tiếng để cho mọi người có mặt trong phòng có thể nghe thấy.
Với sự trợ giúp của ông chỉ huy trưởng cảnh sát, ông đã bắn tin là một trong các tang vật đang ở trong tay ông có thể là chứng cứ quan trọng trong vụ án mạng của Isabelle Waring. Ông cố tình môt tả một cách mơ hồ cái tang chứng đó.
Một máy quay phim được che dấu ở cuối phòng và chĩa thẳng ngay bàn làm việc của ông. Trong suốt tuần kế tiếp, ông lại theo thói quen cũ, chùm chìa khoá vẫn được bỏ trong túi áo vét máng trên thành ghế ngồi của ông. Nhờ vào thông tin giả tạo mà ông đã loan, có rất nhiều cơ máy con mồi của ông sẽ xuất đầu lộ diện. ông cũng gần như chắc chắn là kẻ giết chết Isabelle Waring không xa lạ gì với những vụ trộm trong trụ sở cảnh sát và nó đang lo lắng vè sự hiện hữu của một tang chứng mới. Tuy nhiên Sloane không thể nghi ngờ tên Sandy Savarano là tác giả các vụ trộm đó. Nó chỉ là một tên sử dụng súng mà thôi. Không thể nào, vì căn nguyên của tất cả vụ này phải là một tên giàu sụ và có thế lực. Và nếu tin một tang chứng mới bay đến tai hắn, hắn bắt buộc phải ra lệnh tiêu huỷ nó ngay.
Dù ông rất muốn lột mặt nạ của tên sớm thối nát đó, nhưng điều làm cho Ed Sloane e ngại hơn hết là ông lại có thể đụng đầu với người nào đó, mà suốt mấy chục năm trong nghề, có một lần nào đó đã ra ơn giúp ông thoát khỏi một tình cảnh ngặt nghèo. Loại tình cảnh đó không dễ chịu chút nào hết.
*
* *
Cơ nghiệp của họ Parker nằm trên bờ Long Island Sound. Hai tháp cao kèm hai bên, căn nhà uy nghi bằng gạch hồng với các bức tường ngã màu thời gian, sừng sững đứng thẳng một cách oai phong giữa các đống tuyết đang phủ cả một vùng rộng lớn quanh đó.
Sloane chạy qua cổng hàng rào và đậu xe trên đường vòng bán nguyệt dẫn đến cửa ra vào toà nhà, nghĩ đến việc chắc hiếm có chiếc xe nào cũ mèm như của ông đã đậu tại nơi đây.
Trong khi bước trên lối đi, ông quan sát từ cánh cửa sổ với niềm hi vọng thầm kín bắt gặp được Rick Parker đang đứng nhìn ông.
Một người hầu gái trẻ đẹp mời ông vào, chờ cho ông xưng tên để biết là ông đang được chờ.
- Ông Parker sẽ tiếp ông trong văn phòng của ông ta.
Có một nét gì đó khá thân mật trong cách nói chuyện đó. Ed có cảm tưởng như là cô này vừa từ trong văn phòng đó đi ra.
Trong lúc theo cô ta nới cái hành lang mênh mông có trải thảm, ông nghĩ lại những gì ông cần phải nói với Parker cha. Ông biết ông ta có tiếng là sở khanh và tự hỏi khi nhìn người phụ nữ trẻ đi trước ông không biết ông Parker có điên đến mức thoả mãn sự ham muốn ngay trong nhà của mình không.
Đúng, có thể ông ta điên đến mức đó, Sloane nhận ra ngay khi thấy Parker cha ngồi trên cái ghế dài trong phòng khách đang uốn cà phê: vì cạnh đó có một tách khác còn lưng chừng cà phê chứng tỏ có người vừa dùng dở dang.
Parker cha không buồn đứng lên để tiếp ông mà cũng không thèm mời ông dùng cà phê nữa chứ. Ông ta chỉ nói:
- Ông ngồi đi, ông thanh tra.
Đây là một mệnh lệnh hơn là một lời mời.
Sloane biết mình sẽ được nghe gì tiếp theo: Parker rất bận bà chỉ có thể dành cho ông có vài phút thôi.
Ông đoán không sai.
Nhận thấy người hầu gái vẫn có mặt trong phòng, Sloane mới xoay qua cô ta.
- Cô có thể trở lại khi tôi đi rồi,- ông nói một cách khô khan.
Richard Parker giựt nảy người với vẻ bất bình:
- Ông tưởng ông là ai vậy…
Sloane cắt ngang:
- Ông Parker, ông phải tự biết tôi không phải là đầy tớ trong nhà ông. Và ngày hôm nay không phải là dành cho việc mua bán nhà cửa hay một thương vụ nào đó theo ý thích của ông. Tôi đến đây vì thằng con trai của ông. Nó không những bị khép vào một mà có thể đến hai vụ giết người đấy.
Ông chồm người tới và đập tay lên bàn.
- Isabelle Waring quả quyết rằng cái chết của con gái bà không phải do tai nạn. Các nguyên nhân dường như đã cho thấy là bà Waring bị ám sát do một kẻ chuyên nghiệp, mà cơ quan chúng tôi đã biết tên cũng như hắn được dùng trong một đường dây buôn bán ma tuý. Điểm sau này không còn lạ lẫm với nhiều người, nói qua cho ông rõ. Ông phải biết là chính con ông đã cho phép kẻ sát nhân đột nhập vào trong căn hộ của Isabelle Waring. Chỉ điều đó thôi cũng đủ buộc nó vào tội đồng loã. Một lệnh bắt giam sẽ được ký cho nó. Nhưng có một thông tin khác liên quan đến thằng con ông mà ông cũng phải biết, trừ khi ông đã biết rồi. Rick có mặt tại Stowe ngay cái ngày mà Heather Landi chết và chúng tôi có một nhân chứng có thể xác nhận là cô ta tỏ ra hoảng sợ và trốn khỏi khách sạn khi thấy mặt con trai ông.
Sloane ngưng lại để ngắm nhìn người đàn ông đang ngồi đối diện mình với vẻ nhăn nhó.
Vài nốt đỏ hiện trên mặt ông ta cho thấy sự bối rối, nhưng giọng nói của ông ta vẫn bình tĩnh và lạnh lùng.
- Ông chỉ có bao nhiêu đó để nói cho tôi biết thôi sao thanh tra?
- Chưa hết. Thằng con yêu quí của ông, Richard J. Parker con là một kẻ nghiện ma tuý. Dường như ông đã cắt đứt việc chu cấp tiền cho nó, nhưng điều đó không ngăn nó xoay xở để tìm cho ra ma tuý. Cái đó cũng có nghĩa là mắc một số nợ, một tình hình có thể trở nên tồi tệ. Nếu tôi ở vào địa vị của ông, tôi sẽ mướn một vị luật sư để bảo vệ cho nó và khuyên nó ra đầu thú. Nếu không chính bản thân nó cũng sẽ bị truy tố đó.
- Tôi không biết hiện giờ nó đang ở đâu,- Parker gần như phun câu này vô mặt ông thanh tra.
Sloane đứng lên.
- Còn tôi thì ngược lại. Tôi báo cho ông biết trước là nó đang gặp nguy hiểm đến tính mạng. Nó không phải là người duy nhất gặp rắc rối đến ngập cổ và nghĩ là khi biến mất như thế thì sẽ không sao hết.
- Con tôi đang trong trung tâm cai nghiện ở Hartford,- Priscilla Parker nói.
Viên thanh tra Sloane quay người lại, rất ngạc nhiên trước giọng nói bất ngờ này.
Bà Parker đang đứng tại ngạch cửa.
- Thứ tư vừa rồi, chính tôi đưa nó đến đó,- bà nói tiếp.- Chồng tôi đã nói thật khi các nhận ông ta không biết hiện giờ nó đang ở đâu. Chính thằng Rick đến cầu xin tôi giúp nó. Ngày hôm đó chồng tôi bận việc.
Mắt bà mới dừng lại nơi tách cà phê thứ hai, rồi nhìn sang chồng mình với ánh mắt khinh bỉ và ghê tởm.
47.(Trang 290-297)
Ed Sloane và Priscilla Parker đang cùng chờ Rick đến. Phòng chờ đợi taih Harding Manor cực kỳ tiện nghi. Toà nhà này, trước đây của tư nhân, giờ đã trở thành một trung tâm cai nghiện được thành lập nhờ vào sự hiến dâng của một cặp vợ chồng mà đứa con trai duy nhất của họ đã chết vì sử dụng ma tuý quá liều.
Các ghế bành và ghế dài được bọc bằng vải hoa xanh lơ và trắng trong khi tường và thảm thì vẫn mang màu xanh trong nguyên thuỷ và hiển nhiên là những kẻ đến đây để chữa trị cái thói thư tật xấu của họ đều phải bỏ ra một số tiền khổng lồ.
Tuy vậy, trong chuyến đi từ Greenwich đến đây, bà Parker đã cho ông biết là hơn một nửa số bệnh nhân tại đây đc chữa trị miễn phí.
Bây giờ bà ta cắt nghĩ một cách lúng túng.
- Tôi biết ông đang nghĩ gì về đứa con của tôi. Nhưng ông không thể nào biết là vẫn có một khía cạnh tốt và hứa hẹn nơi con người nó. Rick có thể thành đạt trong cuộc sống. Tôi biết là nó có thể làm được chuyện đó. Cha nó lúc nào cũng nuông chiều nó quá mức, luôn xúi giục nó không cần phải tuân theo bất cứ một kỷ luật nào dù cho đó là chuẩn mực tối thiểu. Kể từ ngày mà Rick có rắc rối với ma tuý tại đại học, tôi đã van xin ông chồng tôi đẻ cho Rick phải gánh chịu hậu quả các hành động của nó. Thay vào đó, ông ta quyết định trả tiền. Đúng ra Rick có thể kết thúc việc học của nó đấy. Nó rất thông minh nhưng lại không bao giờ chịu chuyên cần trong việc đó. Ông hãy nói cho tôi biết một thằng nhỏ mười bảy tuổi cần đến một chiếc xe hơi Mercedes thể thao làm gì chớ? Rằng một đứa con trai nào vào tuổi đó mà ăn xài không tiếc tiền chứ? Rằng một thanh niên phải học cách cư xử như thế nào cho phải lẽ khi cha của nó phải hoá trang cho người tình nhân của ông ta thành một người hầu để đưa vào ngay trong căn nhà của mình?
Sloane nhìn vào cái lò sưởi bằng cẩm thạch Ý, chăm chú đến các hoa văn được chạm trổ trên đó.
- Hình như bà đã gánh chịu nhiều nỗi buồn từ lâu rồi thì phải, thưa bà Parker? Có lẽ nhiều hơn mức bà có thể chịu đựng.
- Tôi không còn cách nào để lựa chọn. Nếu như tôi bỏ đi, tôi sẽ mất thằng Rick của tôi. Nhưng khi ở lại, tôi nghĩ sẽ làm được một cái gì đó có ích hơn. Và việc tôi đang ngồi đây để tiếp chuyện ông đã chứng minh là tôi có lý.
- Nhưng tại sao chồng bà lại thay đổi ý kiến về Rick?- Sloane hỏi.- Chúng tôi biết là cách đây khoảng năm năm, ông ấy đã ngưng việc chuyển tiền vào trong tài khoản tiền trợ cấp của nó rồi mà? Lý do gì khiến ông ta làm chuyện đó?
- Rick sẽ nói cho ông biết.- Bà nghiêng đầu qua để thì thầm.- Toi nghe tiếng của nó đó. Nó đã đển rồi kìa. Ông Sloane, nó gặp nhiều rắc rối lắm phải không?
- Ồ không nếu như nó vô tội, bà Parker ạ. Nhưng nếu như nó không chịu hợp tác…Chính nó phải quyết định lấy thôi.
*
* *
Sloane lặp lại các lời nói trên cho Rick nghe trong lúc bắt anh ta ký vào giấy thông báo cho anh biết các quyền lợi của mình. Hình dáng của Parker còn làm cho ông ta ngạc nhiên. Từ lúc gặp anh ta lần sau cùng, chỉ mười ngày trước đây thôi. Anh ta đã hoàn toàn thay đổi. Khuôn mặt anh ta đã tiều tuỵ và tái xanh, hai quầng thâm bao quanh đôi mắt anh ta. Một đợt chữa trị cai nghiện không hề là một cuộc giải trí, Sloane tự nhủ, nhưng tôi không nghĩ đó là lý do duy nhất.
Parker trả lại mẫu in có chữ ký của anh ta.
- Thế ông muốn biết những gì, thưa ông thanh tra?
Anh ta ngồi cạnh bà mẹ trên chiếc ghế dài. Sloane thấy bà đưa tay ra rồi nhẹ nhàng đặt nó trên bàn tay của đứa con bà.
- Tại sao anh đã sai Curtis Caldwell (chúng ta sẽ gọi hắn như thế bởi vì đó là cái tên mà hắn đã sử dụng)- đến nhà của Isabelle Waring?
Mồ hôi bắt đầu rịn thành giọt trên trán của Rick trong lúc anh trả lời.
- Tại công ty chúng tôi…- Anh ta ngừng lại và nhìn sang mẹ của mình-…hay nói cho đúng hơn là tại công ty của bố tôi, thông lệ buộc phải kiểm tra lý lịch của mọi người khách trước khi đưa một người khách có khả năng mua đi xem nhà. Và mặc dù đã làm như thế nhưng cũng không tránh được các người hiếu kỳ, nhưng ít ra họ cũng thuộc tầng lớp chúng tôi quan tâm.
- Anh muốn nói là họ đủ khả năng mua căn nhà mà anh dẫn họ đi xem phải không?
Rick Parker gật đầu.
- Ông biết sự hiện diện của tôi tại nơi này. Tôi là một thằng nghiện. Đó là tật xấu rất tốn tiền. Và nếu như tôi không đủ khả năng cần thiết, tôi bắt đầu mua thiếu. Mỗi lúc một nhiều hơn. Vào đầu tháng Mười, tôi nhận được điện thoại của người bán chịu cho tôi, bảo là có một người nào đó muốn tôi dẫn đi coi căn hộ đó. Ông ta còn nói người khách này có thẻ không có dáng vẻ của một người khách mua nhà bình thường, nhưng nếu như ông ta thích căn hộ đó, mọi chuyện sẽ êm xuôi cho tôi.
- Ông ta có đưa lời hăm doạ nào không trong trường hợp anh từ chối?- Sloane đặt ra câu hỏi.
Rick Parker gãi đầu.
- Ông nghe đây. Tất cả những gì tôi có thể nói cho ông biết là tôi không có quyền thoái thác. Đương nhiên là người ta không yêu cầu tôi ra ơn mà chỉ bắt tôi pahỉ làm gì mà thôi. Vì thế tôi phải dựng đứng cả một câu chuyện . Công ty của chúng tôi vừa bán được nhiều căn hộ đồng hữu chủ cho các luật sư của văn phòng Kellerm Roland và Smythe, khi nhân viên của họ được thuyên chuyển đến Manhattan. Vì thế tôi mới bịa ra cái tên Curtis Caldwell và nói là hắn thuộc văn phòng luật sư trên. Không ai tùm hiểu xa hơn nữa. Đó là tất cả những gì tôi đã làm!- Anh ta nói to tiếng.- Không gì hơn. Tôi đoán chắc là hắn ta có cái gì đó mờ ám, nhưng không bao giờ nghĩ là hắn nguy hiểm đến mức đó. Nhưng khi Lacey Farrell cho tôi biết là hắn đã giết chết mẹ của Heather, tôi thật sự không biết phải làm gì nữa.
Sloane ghi nhận cái giọng thân mật mà anh đã dùng khi nhắc đến Heather Landi.
- Được rồi. Bây giờ anh hãy nói chuyện gì đã xảy ra giữa Heather Landi và anh?
Sloane thấy bàn tay của bà Priscilla Parker bóp nhẹ bàn tay của đứa con trai mình.
- Con phải nói thôi Rich à,- bà khuyên thật nhỏ nhẹ.
Parker nhìn Sloane trân trân. Vẻ bối rối hiện rõ trên bộ mặt của anh ta không giả tạo chút nào.
- Cách đây gần năm năm, tôi làm quen Heather. Cô ta đang tìm cho mình một căn hộ trong khu West Side. Tôi bắt đầu đi chơi với cô ta. Cô ta thật sự là một cô gái…đẹp, vui vẻ và có đầu óc hài hước.
- Anh có biết Jimmy Landi là cha của cô ta không?- Sloane cắt ngang.
- Biết tôi rất thích cái tình thế này. Có một đêm ông Jimmy đã cấm tôi bén mảng đến nhà hàng của ông ta vì tôi say rượu. Tôi thù ghét ông ta thậm tệ. Tôi không quen với chuyện người ta từ chối tôi bất cứ điều gì. Giống như thể cái ngày mà Heather muốn huỷ bỏ cái hợp đồng mua bán mà cô ta đã ký cho căn hộ ở đường 77 phía Tây, tôi thấy đây là một cơ hội tốt để cho tôi đùa chơi đôi chút, một cách gián tiếp trả thù Jimmy Landi.
- Cô ta có ký hợp đồng mua bán sao?
- Một hợp đồng đúng với thủ tục. Sau đó cô ta có trở lại gặp tôi, hoảng sợ thấy rõ. Cô ta vừa mới biết là bố cô ta đã mua một căn hộ khác trên đường 70 phía Đông. Cô ta năn nỉ tôi xé cái hợp đồng kia đi.
- Rồi chuyện gì đã xảy ra?
Rick không nói gì trong một lúc, chỉ ngắm nhìn đôi tay của mình.
- Tôi có bảo là tôi chỉ xé cái hợp đồng đó khi nào tôi được trả bằng hiện vật mà thôi.
“Thằng khốn nạn” Sloane thầm nghĩ: cô ta chỉ là đứa bé chân ướt chân ráo đến New York và thằng này nỡ lòng nào lại đi đối xử như thế.
- Ông biết không…- Rick nói tiếp nhưng Sloane có cảm tưởng như anh đang nói cho chính mình vậy-…ngay lúc đó tôi cũng chưa hình dung được những gì mà tôi thật sự nghĩ về Heather nữa. Tôi chỉ búng tay và con gái liền chạy ùa lại. Heather không hề để ý đến việc tôi đang tán tỉnh cô ta. Tôi thấy câu chuyện này giúp tôi thực hiện được việc mà tôi đang muốn làm và với cơ hội này trả mối thù với cha cô ta. Nhưng vào đêm mà cô ta đến nhà tôi, cô tỏ ra thật sự hoảng hốt nên tôi quyết định không làm chuyện đó. Cô ta là một cô bé hết sức dễ thương mà tôi có thể đem lòng thương yêu. Vả lại đó cũng là những gì đã xảy ra với tôi. Tôi biết là tôi đã tỏ ra rất lúng túng khi thấy cô ta. Tôi đã trêu chọc cô ta, làm cho cô ta oà khóc. Tôi mới bảo cô ta đi đi, nói là cô ta cần phải lớn thêm nữa trong khi tôi quá già đối với những đứa con nít. Tôi đã làm nhục cô ta đủ để cô ta vĩnh viễn rời xa tôi. Sau đó, tôi định gặp cô ta lại, gọi điện cho cô ta nhưng cô ta luôn tránh né.
Rick đứng lên và bước đến lò sưởi, giống như thể anh cần đến hơi nóng cảu ngọn lửa.
- Trong đêm đó, sau khi cô ta đi rồi, tôi mới ra ngoài uống rượu cho đến say mèm. Khi tôi vừa rời khỏi một quán bar trên đường số 10 của khu Village, tôi liền bị lôi vào trong một chiếc xe hơi. Hai tên đã đánh tôi tơi bời. Hai đứa đó nói là nếu như tôi không huỷ hợp đồng đó và để cho Heather yên thân, tôi sẽ không sống đủ lâu để ăn mừng lần sinh nhật tới của tôi. Tôi bị gãy hết ba cái xương sườn.
- Rồi anh có xé cái hợp đồng đó không?
- Ồ có chứ, thanh tra Sloane, tôi đã xé nó. Nhưng chỉ sau khi bố tôi hay biết đến sự việc và bắtt ôi phải kể lại hết mọi chuyện cho ông. Chính công ty của chúng tôi đã bán căn hộ tại khu East Side cho Jimmy, mua cho Heather, nhưng các vụ này chỉ là chuyện vặt vãnh so với một giao dịch khác mà chúng tôi đang tiến hành. Ngay lúc đó ba tôi đang làm trung gian cho một vụ mua bán một miếng đất tại Alantic City cho ông Landi. Nếu như ông ấy biết được cách tôi đã đối xử với Heather, bố tôi có thể mất vụ mua bán lên đến nhiều triệu đô la chớ không chơi. Chính lúc đó bố mới bảo tôi phải thu xếp vụ đó cho xong nếu không tôi phải biến đi. Khi liên quan đến công việc làm ăn, ba tôi không cần biết tôi có là con ông ta hay không, xin ông đừng quên điều này. Nếu tôi phá hỏng các kế hoạch của ông ta, tôi phải hoàn toàn gánh chịu các hậu quả.
- Chúng tôi có một nhân chứng mà theo người đó Heather đã bỏ trốn khỏi khách sạn tại Stowe khi vừa thấy mặt anh, vài giờ trước khi cô ta chết,- Sloane nói cho anh ta biết bằng giọng đanh thép.
- Ngày đó tôi không hề gặp cô ta.- Ricl trả lời với cái lắc đầu. Anh ta tỏ ra thành thực.- Những lần hiếm hoi mà chúng tôi gặp nhau, cô ta đều có phản ứng tránh xa tôi như hủi vậy. Chỉ tiếc một điều là không có gì có thể làm cho cô ta thay đổi cách cư xử đó được.
- Dường như Heather đã tâm sự với một ai đó và người đó đã ra lệnh cho anh ăn đòn. Có phải là bố cô ta không?
- Không đời nào!- Rick có một nụ cười gượng.- Để cho ông ta biết là cô đã ký hợp đồng mua nhà khác à? Ông đùa hoài! Cô ta không bao giờ dám làm chuyện đó đâu!
- Vậy là ai?
Rick trao đổi cái nhìn với mẹ mình.
- Con hãy nói đi Rick, - mẹ anh thúc dịu dàng, bàn tay bà bóp nhẹ bàn tay đứa con.
- Bố tôi là khách thường xuyên của nhà hàng Landi từ ba mươi năm nay. Ông luôn tỏ ra chăm sóc đối với Heather. Tôi nghĩ chính ông ta đã sai thuộc hạ làm chuyện ấy.
48.
Cuối cùng khi chuyến bay của cô cất được cánh vào lúc ba giờ chiều, Lacey không tham gia vào việc tán thưởng của các hành khách bằng các tràng vỗ tay. Cô ngồi thụt lõm xuống chiếc ghế và nhắm mắt lại, để cho nỗi hoảng sợ đáng chiếm lấy người cô tan biến dần. Cô ngồi ở giữa hàng ghế, một bên là một người đàn ông béo phì đang ngủ gà ngủ gật và còn ngáy nữa chứ- trong gần suốt thời gian mà chiếc máy bay chờ đợi, còn bên kia là một thanh niên đầy tham vọng không ngừng đánh trên bàn phím chiếc vi tính xách tay và thỉnh thoảng có gợi chuyện với Lacey.
Suốt ba tiếng đồng hồ chờ đợi, cô sợ chuyến bay sẽ bị huỷ bỏ, hoảng sợ trước viễn cảnh chiếc máy bay này phải rời bỏ đường băng để trở lại cổng lên tàu, phải đối mặt với Caldwell đến đây chờ đón cô. Nhưng cuối cùng thì họ cũng đi được! Trong nguyên một giờ tiếp sau đó và cho đến khi chuyến bay hạ cánh tại Chicago ít ra cô sẽ được an toàn.
Cô vẫn mặc cái áo khoác và đôi giày thể thao của lúc sáng khi cô đến câu lạc bộ tại Edina. Cô đã nới ra hết mức chiếc giày bên pahỉ nhưng vẫn để nguyên như thế vì cô sợ là không thể nào mang nó vô lại được. Cái mắt cá của cô đã sưng lớn hơn nhiều và những cơn đâu nhức lan truyền trong chân đến tận đầu gối của cô.
Thôi mình đừng nghĩ đến nó nữa, cô thầm nói với chính mình. Mày còn may là vẫn còn sống để còn nhận biết là mày đang đau. Bây giờ mày phải lên một kế hoạch mới được.
Tại Chicago, cô sẽ đáp chuyến bay đầu tiên đi New York.
Nhưng rồi mình sẽ làm gì ở đó? Mình sẽ đi đâu? Chắc chắn là không thể nào trở về căn hộ của mình được, và cũng không thể về với mẹ và Kit nữa chớ. Mình sẽ đem nguy hiểm đến cho họ mất.
Vì vậy đi đâu bây giờ?
Cô đã mua một vé trả nguyên tiền bằng một thẻ tín dụng mang tên Alice Carroll. Bây giờ cô phải lấy một vé khác đi New York. Thẻ tín dụng của cô có mức giới hạn ba ngàn đô la và dường như nó không còn đủ để thanh toán các chi phí khách sạn tại thành phố New York. Ngoài ra, cũng rất có thể là khi hay tin cô mất tích, văn phòng ông tổng chưởng lý sẽ cố định vị cô nhờ cái thẻ tín dụng này. Nếu cô ở khách sạn, các nhân viên của Gary Baldwin sẽ ập đến vào ngay giữa buổi sáng. Ông ta có thể tống giam cô về tội nhân chứng bỏ trốn.
Không! Cô phải tìm một nơi nào đó để ẩn mình, một nơi mà cô sẽ không đem nguy hiểm đến cho bất kỳ ai và có thể gợi ý cho người ta đến tìm cô.
T rong khi chiếc phi cơ bay ngang vùng Trung Tây đầy tuyết, Lacey cân nhắc các phương cách mà cô sẽ phải chọn. Cô có thể gọi Gary Baldwin và trở lại với chương trình bảo vệ nhân chứng. Người ta sẽ làm cho cô biến mất một lần nữa, sẽ phải trốn đâu đó trong bài tuần lễ trước khi được đưa đến một thành phố khác dưới một lý lịch hoàn toàn mới.
“Không đời nào, thà chết còn sướng hơn!- Cô tự nhủ”.
Lacey hồi tưởng lại sự diễn tiến của các tình huống đã đưa cô đến nơi này. Phải chi Isabelle Waring không cho phép cô độc quyền bán căn hộ của Isabelle Waring. Phải chi cô nhấc máy điện thoại lên nghe vào cái đêm mà Isabelle gọi cho cô trứơc khi bị ám sát… Phải chi cô chịu nghe thì có thể Isabelle đã cho cô biết một cái tên nào đó. Bà ta có thể kể cho cô biết những gì bà đã khám phá được trong cuốn nhật ký của người con gái của bà. Man…là từ cuối cùng mà bà nói. Nó có nghĩa là gì vậy? Dù sao thì mình cũng gần đến kẻ hoặc những kẻ núp đằng sau câu chuyện này. Quá rõ rồi! Có hai khả năng. Hoặc mẹ cô đã vô tình để lộ ra một chi tiết nào đó, hoặc một người nào đó có được từ phía cảnh sát một tin tức về mình. Có thể Swenson phải xin phép New York để chi một ngàn năm trăm đô la cho mình ghi tên vào câu lạc bộ Edina. Nếu như có sự rò rỉ tin tức từ cấp ông tổng chưởng lý thì cái tin đó có thể đến tai một người nào đó. Tuy nhiên tình huống này có vẻ khó có thể chấp nhận được. Vì có rất nhiều người đã hưởng cái chương trình bảo vệ nhân chứng nên ngừơi ta pahỉ chọn hết sức kỹ và kiểm tra thật nghiêm ngặt các nhân viên phụ trách công việc này.
Còn mẹ cô thì sao? Tối hôm qua mẹ cô đã ăn tối với Alex Carbine, cô nhớ lại. Mình rất thích Alex. Ông ta tỏ ra thật tuyệt vời vào cái đêm mà Bonnie bị thương. Nhưng chúng ta thật sự biết được những gì về ông ta? Lần đầu tiên mà mình gặp ông ta trong bữa tiệc mà Jay và Kit thết đãi, ông ta có nói là đã gặp Heather.
Jay cũng có thể quen biết với Heather nữa chớ, một giọng thì thầm nơi tai cô. Anh ta đã chối. Nhưng vì một lý do thầm kín nào đó, khi tên Heather được nêu ra, anh ta có vẻ lúng túng và cố tình thay đổi đề tài nói chuyện.
- Mày đừng có bắt đầu nghi ngờ người chồng của Kit có dính dáng đến vụ này,- Lacey nghĩ lại.- Có thể Jay có vài tật xấu nhưng trên cơ bản anh ta là một người tốt và ngay thẳng.
Còn Jimmy Landi thì sao? Không, không thể nào là ông ta được. Sự đau khổ quá hiển nhiên trong đôi mắt của ông ta khi ông ta cầm lấy cuốn nhật ký mà mình đã trao.
Thế bây giờ nghĩ sao về cảnh sát đây? Cái văn bản gốc bị đánh cắp ngay sau khi mình giao cho họ. Và bây giờ Jimmy muốn biết coi có gì được viết trên các trang giấy không kẻ ở phần cuối cuốn nhật ký. Mình nhớ rất rõ các trang đó. Chúng đều dính đầy máu. Nếu như các bản đã biến mất trong tay cảnh sát, điều đó chứng minh là trong đó có một điều gì đó hết sức quan trọng.
Bản sao của mình hiện đang nằm trong túi xách thể thao của mình đây, để ngay dưới cái ghế trước mặt. Lacey muốn lấy nó ra xem nhưng lại thôi, vì cô muốn đọc lại nó mà không sợ bị một ai quấy rầy. Tên ngồi bên phải với cái máy vi tính xách tay giống như tuýp người thích góp ý và cô không nói bất cứ điều gì về chuyện này. Không với một ai hết. Ngay cả với người xa lạ nhất. Nhất là một kẻ xa lạ.
“Chúng tôi đang đáp xuống…”
Chicago rồi đây! Cô thầm nghĩ. Sau đó là New York. Về nhà mình.
Người nữ tiếp viên tiếp tục thông báo cho biết các lời dặn dò thường lệ trước khi nói thêm-
“Hãng Northwest chúng tôi lấy làm tiếc về sự chậm trễ do thời tiết gây ra. Quý vị có thể sẽ hài lòng khi được biết là tầm nhìn đã giảm đi nhiều hơn nữa sau khi chúng tôi cất cánh. Chuyến bay này là chuyến bay cuối cùng trước khi các chuyến bay khác được phép cất cánh, chỉ cách đây có vài phút”.
Như thế mình có hơn một giờ trước khi một người nào đó đuổi theo mình, Lacey nghĩ.
Nhưng sự an tâm với cái ý nghĩ này không kéo dài, thậm chí nó còn bị xua đuổi bởi một giả thiết khác. Nếu có một người biết hoặc suy đóan khi người đó lấy một vé đi thẳng đến New York và chờ cô tại đó không?