<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-13 10:36:32m2mlovely>
CÂU CHUYỆN CỦA THÁNH VALENTINE
“Tôi xin tự giới thiệu tôi tên là Valentine. Tôi sống ở Rome và thế kỷ thứ III, cách đây lâu lắm rồi! Khi đó Rome nằm dưới sự cai trị của Claudius. Tôi không thích Claudius và không chỉ một mình tôi! Rất nhiều người cũng có cảm giác như tôi.
Claudius muốn sở hữu một quân đội hùng mạnh. Ông muốn tất cả các đàn ông phải tự nguyện gia nhập quân đội. Mọi người không muốn tham chiến. Họ không muốn xa vợ con, gia đình. Bạn biết không nhiều người đã không chịu nhập ngũ. Điều này khiến cho Claudius nổi giận. Và chuyện gì đã xãy ra? Ông ta nghĩ ra một ý tưởng điên rồ. Ông nghĩ rằng những ai chưa lấy vợ sẽ không phản đối việc gia nhập quân đội. Và vì thế Claudius cấm không cho bất cứ ai lập gia đình. Những chàng trai cô gái nghĩ rằng điều luật mới của ông thật tàn bạo. Tôi nghĩ rằng điều này hoàn toàn trái với lẽ thường! Dĩ nhiên, tôi không ủng hộ điều luật đó!
À, tôi đã nói mình là một linh mục chưa nhỉ? Một trong những việc làm tôi yêu thích là làm phép cưới cho các cặp vợ chồng. Thậm chí sau khi vua Claudius đã thông qua điều luật đó, tôi vẫn tiếp tục cử hành nghi lễ cưới – dĩ nhiên, bí mật thôi! Quả thật thú vị. Cứ tưởng tượng một căn phòng nhỏ với ánh nến leo lắt, chỉ có cô dâu, chú rể và tôi. Chúng tôi vừa thì thầm những lời theo nghi thức, vừa dõng tai nghe tiếng bước chân của những người lính bên ngoài.
Rồi một đêm, tôi nghe thấy tiếng bước chân. Thật đáng sợ! Ơn trời, đôi uyên ương tôi làm lễ đã kịp thời trốn thoát. Tôi bị bắt. Tôi bị tống giam vào ngục và bị tuyên án tử hình.
Tôi đã cố vui vẻ. Và bạn có biết chuyện gì không? Rất nhiều chàng trai cô gái đã đến ngục thăm tôi. Họ ném hoa và những lời thăm hỏi qua cửa sổ tôi. Họ muốn tôi hiểu rằng, họ cũng tin tưởng vào tình yêu.
Trong số này có con gái của người cai ngục. Cha cô đã cho phép cô vào thăm tôi ngay trong xà lim. Thỉnh thoảng chúng tôi ngồi nói chuyện hàng giờ. Cô giúp tôi giữ vững tinh thần. Cô đồng ý việc tôi làm ngơ trước điều luật của Vua và tiếp tục với những đám cưới bí mật là hoàn toàn đúng. Vào ngày tôi bị tử hình, tôi để lại vài dòng ngắn cảm ơn cô. Tôi ký là “Tình yêu từ Valentine của bạn.”
Tôi tin rằng dòng nhắn gửi này đã khởi đầu cho phong tục trao đổi những thông điệp tình yêu vào ngày Valentine. Thông điệp này được viết vào ngày tôi chết, 14 tháng Hai, năm 269 sau Công Nguyên. Bây giờ mọi người vẫn nhớ đến ngày này mỗi năm. Nhưng điều quan trọng nhất là họ nghĩ về tình yêu và tình bạn. Và họ nghĩ về vua Claudius, họ nhớ lại rằng ông đã cố sức ngăn cấm tình yêu và họ cười - bởi vì không ai có thể đánh gục được tình yêu.”
“Tôi xin tự giới thiệu tôi tên là Valentine. Tôi sống ở Rome và thế kỷ thứ III, cách đây lâu lắm rồi! Khi đó Rome nằm dưới sự cai trị của Claudius. Tôi không thích Claudius và không chỉ một mình tôi! Rất nhiều người cũng có cảm giác như tôi.
Claudius muốn sở hữu một quân đội hùng mạnh. Ông muốn tất cả các đàn ông phải tự nguyện gia nhập quân đội. Mọi người không muốn tham chiến. Họ không muốn xa vợ con, gia đình. Bạn biết không nhiều người đã không chịu nhập ngũ. Điều này khiến cho Claudius nổi giận. Và chuyện gì đã xãy ra? Ông ta nghĩ ra một ý tưởng điên rồ. Ông nghĩ rằng những ai chưa lấy vợ sẽ không phản đối việc gia nhập quân đội. Và vì thế Claudius cấm không cho bất cứ ai lập gia đình. Những chàng trai cô gái nghĩ rằng điều luật mới của ông thật tàn bạo. Tôi nghĩ rằng điều này hoàn toàn trái với lẽ thường! Dĩ nhiên, tôi không ủng hộ điều luật đó!
À, tôi đã nói mình là một linh mục chưa nhỉ? Một trong những việc làm tôi yêu thích là làm phép cưới cho các cặp vợ chồng. Thậm chí sau khi vua Claudius đã thông qua điều luật đó, tôi vẫn tiếp tục cử hành nghi lễ cưới – dĩ nhiên, bí mật thôi! Quả thật thú vị. Cứ tưởng tượng một căn phòng nhỏ với ánh nến leo lắt, chỉ có cô dâu, chú rể và tôi. Chúng tôi vừa thì thầm những lời theo nghi thức, vừa dõng tai nghe tiếng bước chân của những người lính bên ngoài.
Rồi một đêm, tôi nghe thấy tiếng bước chân. Thật đáng sợ! Ơn trời, đôi uyên ương tôi làm lễ đã kịp thời trốn thoát. Tôi bị bắt. Tôi bị tống giam vào ngục và bị tuyên án tử hình.
Tôi đã cố vui vẻ. Và bạn có biết chuyện gì không? Rất nhiều chàng trai cô gái đã đến ngục thăm tôi. Họ ném hoa và những lời thăm hỏi qua cửa sổ tôi. Họ muốn tôi hiểu rằng, họ cũng tin tưởng vào tình yêu.
Trong số này có con gái của người cai ngục. Cha cô đã cho phép cô vào thăm tôi ngay trong xà lim. Thỉnh thoảng chúng tôi ngồi nói chuyện hàng giờ. Cô giúp tôi giữ vững tinh thần. Cô đồng ý việc tôi làm ngơ trước điều luật của Vua và tiếp tục với những đám cưới bí mật là hoàn toàn đúng. Vào ngày tôi bị tử hình, tôi để lại vài dòng ngắn cảm ơn cô. Tôi ký là “Tình yêu từ Valentine của bạn.”
Tôi tin rằng dòng nhắn gửi này đã khởi đầu cho phong tục trao đổi những thông điệp tình yêu vào ngày Valentine. Thông điệp này được viết vào ngày tôi chết, 14 tháng Hai, năm 269 sau Công Nguyên. Bây giờ mọi người vẫn nhớ đến ngày này mỗi năm. Nhưng điều quan trọng nhất là họ nghĩ về tình yêu và tình bạn. Và họ nghĩ về vua Claudius, họ nhớ lại rằng ông đã cố sức ngăn cấm tình yêu và họ cười - bởi vì không ai có thể đánh gục được tình yêu.”
Đừng che giấu tình yêu và sự dịu dàng của mình cho đến khi bạn lìa đời.
Hãy làm cuộc đời bạn tràn đầy sự ngọt ngào. Hãy nói những lời nói thân thương khi bạn còn nghe được và khi tim bạn còn rung động.
Hãy làm cuộc đời bạn tràn đầy sự ngọt ngào. Hãy nói những lời nói thân thương khi bạn còn nghe được và khi tim bạn còn rung động.