Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ những lúc buồn!

3 trả lời, 1.131 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-09 06:16:39mathattinh>
Bài thơ cuối cùng

Bài thơ đầu tiên người ấy gửi cho em
Là câu chuyện tình về đôi dép.
Bài thơ cuối cùng tôi viết tặng em
Là câu chuyện của em và tôi.

Tôi và em có gì để kể nhỉ?
Bởi ta đâu đã hiểu rõ về nhau
Bao buổi đi chơi chẳng thể nói hết bao điều
Đã cất dấu trong lòng tôi từ lâu lắm.

Có lúc tôi tưởng mình là chiếc bóng
Chiếc bóng của người ấy khi ở bên em.
Đến bao giờ tôi mới thôi là chiếc bóng.
Được là chính tôi khi ở gần em.

16 tuổi, lần đầu tôi nếm vị chia li.
Nó đăng đắng, mặn chát như nước mắt.
Nó tanh nồng mùi của máu và mồ hôi.

Ngày mai khi đã đi xa thật rồi.
Xin em mãi nhớ về tôi thuở ấy.
Một con người với những vần thơ rưng rẩy.
Dẫu chẳng nồng nàn nhưng chất chứa trái tim.

____________________________

MÙ QUÁNG
Có lẽ...
Tôi đã yêu một người không nên yêu.
Đã thích một người không nên thích.
Tôi còn hi vọng cái quái gì vậy
Khi thấy em đi bên người ta.
 
Tình yêu là mù quáng và xót xa.
Là điên dại lao vào con đường tình ái.
Là trao cho người cả trái tim đang cháy.
Dẫu biết rằng em đang bên người ta.



(chưa có đoạn kết, mạn phép nhờ mọi người viết dùm)


Đăng nhập để trả lời
0
Tình đã trao không bao giờ lấy lại
Nên tình yêu đi mãi không về
Ôi tình yêu !một thuở si mê...
Đã dâng hiến xin bạn đừng luyến tiếc !
Đăng nhập để trả lời
0
Bạn ơi bạn mối tình đầu sâu lắng..!
Và bạn ơi cay đắng biết chừng nào !
Không chẳng sao hạnh phúc biết bao
Tan nát trước để rồi sau hạnh phúc !
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn nutamxuan đã có mấy lời chia sẻ.

Nhưng thương nhớ cứ mãi là thương nhớ
Chẳng thể đổi thay, chẳng thể xoá mờ
Để tôi cứ đi tìm, tìm mải miết
Mong được thấy em - người con gái của ngày xưa!
Sống như dùng binh, phải trá nguỵ!!!
Đăng nhập để trả lời
0