Diễn Đàn » Khoa Học Huyền Bí

Từ một chuyện thần thoại

0 trả lời, 490 lượt xem — Trang 1 / 1
Thói thường, người ta cứ tưởng bỡ rằng cỏ nhà bên xanh hơn. Nhưng thật ra chúng ta ai ai cũng là một đĩnh cao trong lãnh vực của mình. Vì không nhận thức đuợc điều này cho nên người ta cứ đi cầu cạnh với đấng này hay đấng nọ để ăn mài một chúc lòng nhân đoái tưởng.
 
Theo truyền thuyết thì ngày xưa con người cũng có nhiều quyền phép. Nhưng vì họ xử   dụng bừa bải nên Thượng Đế thu hồi lại tất cã. Và vì không biết đem giấu ở đâu cho kính cho nên Thượng Đế mới đem dồn vào tận đái lòng của mọi người với hoài bão rằng khi con người tìm lại được khả năng của mình thì họ sẽ khôn ngoan hơn để không làm điều xắng bậy nữa !
 
Có nhiều người nói với tôi rằng họ cứ cầu trời khấn phật mãi mà sao cuộc đời của họ sao vẫn vất vã. Có phải chăng là định mạng ?
 
Tôi nói với họ :
 
-         Nếu tôi là Thượng Đế tôi sẽ cho anh (hoặc chị) 2 tát tay và một cú đá đích !
-         Tại sao ?
-        Tại vì tôi đã cho anh (hoặc chị) 2 bảo vật vô song : 1°) Anh (hoặc chị) đã có 1 thân xát rất quý báo và tinh vi không gì bằng. Mỗì tế bào não (neurone) của anh (hoặc chị) có hơn 10 000 khâu giao tiếp (synapse). Máy tính lớn nhất trên trần cũng không được vậy. Mà tôi đã cho anh (hoặc chị) tới trên 100 tỷ neurones rồi, còn muốn gì nữa ? 2°) Vã lại tôi cũng đã cho anh một linh hồn rát linh hoạt. Tại sao không sử dụng những gì anh có mà còn xin xỏ thêm gì nữa ?
-         ???
-        Còn cái đá đích là để đuổi anh đi xa xa mà bắt đầu sử dụng phần mình đã có.
 
Thân xác và linh hồn là hai bảo vật mà ai cũng có. Nếu ta chịu khó đem nó ra mà sử dụng như Einstein thì thử hỏi ai hơn ai (xem bài nói vè nhân vật này).
 
Có ai muốn moi bảo bối từ tận đái lòng của mĩnh thì tôi giúp cho.
 
Vũ Phong
Ta phải chia sẽ tất cả những gì quí báo trên đời.
Toutes les bonnes choses sont faites pour être partagées.
Đăng nhập để trả lời
0