Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

GIỌT NHỚ

141 trả lời, 24.727 lượt xem — Trang 3 / 5
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-17 22:16:06Uyên Phương Minh Nguyệt>
BÀI THƠ TẶNG CHỒNG
 [/align] [/align]Chồng của tôi vốn thuộc dòng hào kiệt[/align]Đại gia đình vang danh họ từ lâu[/align]Nét phương phi dậy sóng cả biển sâu[/align]Rừng cây lá ngẩn ngơ chàng tuyệt mỹ[/align] [/align] [/align]Mắt long lanh cuốn thu hồn thi sĩ[/align]Tóc bồng bềnh mây lượn gió lao xao[/align]Mũi thanh tao cùng vầng trán rộng cao[/align]Tô rõ nét người hùng đầy nghĩa khí[/align] [/align] [/align]Tính tự tin luôn ngập tràn hoan hỉ[/align]Ngoài hào hoa trong phong nhã vẹn tròn[/align]Đời bể dâu khiến đá tủi hờn mòn[/align]Vẫn không mất tính kiên trì vốn có [/align] [/align] [/align]Cho dù đời bao thăng trầm còn đó[/align]Bước cha ông chàng hiển hách theo cùng[/align]Luôn trau dồi kiến thức mãi không ngừng[/align]Thờ kính Chúa chàng giữ lề luật đạo[/align] [/align] [/align]Bao thành công vẫn không hề cao ngạo[/align]Qúy anh em thảo kính mẹ cha già[/align]Lo cho con không một chút nệ hà[/align]Cưng chiều vợ chàng hy sinh tất cả[/align] [/align] [/align]Tài ca hát giọng trầm sầu hoa lá[/align]Ru hồn người bằng tình khúc kiêu sa[/align]Để điểm tô đời sống những mặn mà[/align]Cho nhân thế bớt đoạn trường cay đắng[/align][size=4] [/align] [/align][/align]
Chàng luôn tỏ là người hiền sốt sắng
Danh vang rền khắp núi ngự sông Hương
[/align]Và lưu lại con cháu những tấm gương[/align]Theo tiên tổ vẹn toàn trung hiếu nghĩa.[/align] [/align] [/align]Uyên Phương Minh Nguyệt[/align][/size]
Vắng người tóc quyện mây nhung nhớ
Mây đổ vai buồn rối sợi tơ
Lối cũ mây ngang sầu phủ đợi
Đường xưa mưa nấc ngập tình thơ
Đăng nhập để trả lời
0
MẸ MARIA
 
 
Đầy ơn phúc Mẹ cưu mang con Chúa
Tiếng " xin vâng" Mẹ muôn mãi khắc ghi
Tội trần gian bao lần Mẹ ướt mi
Lời nhắn nhủ Mẹ thiết tha gởi tới
 
 
Chuỗi Mân côi tạo nên đời sống mới
Xa lỗi lầm sáng danh Chúa hiển vinh
Đẹp lòng Cha tươi mát chốn thiên đình
Con tán tụng bao la ân tình Mẹ
 
 
Mẹ hiền từ đẹp xinh muôn thế hệ
Hơn cả mặt trời ánh sáng tỏa lan
Lòng từ bi nhân đức đổ ngập tràn
Giang tay rộng Mẹ chở che nâng đỡ
 
 
Đời trần thế biển sầu đầy bỡ ngỡ
Dắt dìu con trong từng bước con đi
Bao đắng cay con dâng Mẹ thầm thì
Maria Mẹ hỡi đấng tinh tuyền Thánh vẹn .
 
 
Uyên Phương Minh Nguyệt
Vắng người tóc quyện mây nhung nhớ
Mây đổ vai buồn rối sợi tơ
Lối cũ mây ngang sầu phủ đợi
Đường xưa mưa nấc ngập tình thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-24 20:33:36Uyên Phương Minh Nguyệt>
SÀI GÒN TRONG NỖI NHỚ
 
 
Ôi Sài Gòn đông vui xe qua lại
Bến Bạch Đằng người tấp nập năm nao
Nơi cầu tàu bao hứa hẹn lao xao
Áng trăng vàng rọi soi tình ngây dại
 
 
Đường Duy Tân mộng thơ tôi nhớ mãi
Hai hàng cây bóng mát phủ hè trưa
Mưa đầu mùa lất phất hạt lưa thưa
Bao cô gái áo bay đùa trong gió
 
 
Quán cà phê vỉa hè hồi thuở đó
Ghế gỗ gập ghềnh chờ đợi người qua
Chuyến tàu đêm còi vang dội sân ga
Bao cuộc tình tiễn đưa trong thầm lặng
 
 
Lời rao hàng về đêm nghe văng vẳng
Ánh đèn khuya bóng rọi khắp nẻo đường
Tiếng guốc vang ai oán những đêm trường
Xa xa vọng nhạc buồn nơi phố nhỏ
 
 
Sài Gòn hởi một thời tôi ở đó
Giờ đổi thay tôi khách lữ đi tìm
Chốn xa xưa tôi dõi mắt lim dim
Cho kỷ niệm chợt về trong nỗi nhớ .
 
 
Uyên Phương Minh Nguyệt
Vắng người tóc quyện mây nhung nhớ
Mây đổ vai buồn rối sợi tơ
Lối cũ mây ngang sầu phủ đợi
Đường xưa mưa nấc ngập tình thơ
Đăng nhập để trả lời
0





CẢM TẠ TÌNH CHÚA
 
 
Tạ ơn Chúa đã tạo nên vũ trụ
Và loài người cùng cây cỏ muôn hoa
Biển chập chùng thêm rừng núi bao la
Chen chúc bởi những vì sao cao tận
 
 
Chiều buông xuống ánh mặt Trời khuất ẩn
Trăng rực tươi Chúa ban rọi màn đêm
Thương cõi trần ngài ban phúc êm đềm
Chim reo hót cá lao nhao dưới nước
 
 
Thêm yêu thương Chúa hằng luôn dõi bước
Khổ ngập tràn ngài ban phước bình an
Đời trần thế tràn lan cảnh trái ngang
Ban con Chúa xuống trần gian chuộc tội
 
 
Chúa Giê Su tinh tuyền không vướng lỗi
Vì loài người thân ngài nát tan đau
Trên thập giá ngài tỏ nỗi u sầu
Đinh gai nhọn máu rơi ngài tỏa sáng
 
 
Chúa yêu hỡi lời ngài còn văng vẳng
Xin giúp con xa lánh tội dương trần
Lời ngài là nguồn nắng ấm tràn lan
Là điệu nhạc tuyệt vời cho nhân thế
 
 
Tạ ơn ngài cao vời  bao thế hệ
Muôn ngàn đời lời ngài tỏa vang rền
Tình của ngài con biết lấy chi đền
Viết nơi đây đôi dòng con cảm tạ .
 
 
Uyên Phương Minh Nguyệt
[/align]
Vắng người tóc quyện mây nhung nhớ
Mây đổ vai buồn rối sợi tơ
Lối cũ mây ngang sầu phủ đợi
Đường xưa mưa nấc ngập tình thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-08 04:42:56Uyên Phương Minh Nguyệt>
[size=4]Xa cách tình tan lối mộng sầu
[/align](Riêng tặng Hương)
[/align] 
[/align] 
[/align]Tay nắm bàn tay chất ngất đau
[/align]Từ đây chôn dấu giấc mơ đầu
[/align]Mây ngang tràn phủ buồn chiều tím
[/align]Xa cách tình tan lối mộng sầu
[/align] 
[/align] 
[/align]Bên nhau lần cuối nhớ tình say
[/align]Rơi rụng cung sầu ngấn lệ đầy
[/align]Nơi ấy anh về hoa có thắm
[/align]Nơi đây em ở lá sầu cay
[/align] 
[/align] 
[/align]Cánh thiệp anh trao đất chuyển rơi
[/align]Hồn đau chới với tình xa rời
[/align]Biển tình sầu đắng cung đàn lỡ
[/align]Sợi nhớ tràn lan nhạt bến đời
[/align] 
[/align] 
[/align]Duyên mới anh xây nơi xứ xa
[/align]Mình em gom nhặt ánh trăng tà
[/align]Canh khuya lạnh lẽo tình hoài tưởng
[/align]Réo rắt giọt buồn anh  đã xa.
[/align] 
[/align] 
[/align]Uyên Phương Minh Nguyệt
[/align]

[/align][/size]
Vắng người tóc quyện mây nhung nhớ
Mây đổ vai buồn rối sợi tơ
Lối cũ mây ngang sầu phủ đợi
Đường xưa mưa nấc ngập tình thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-08 06:33:39Uyên Phương Minh Nguyệt>
NỖI NIỀM ANH LÁNG GIỀNG[color=#000000]
(Riêng tặng anh láng giềng của cô giáo Ngô thị Vân trường LVD)

[/align] 
 
Mười sáu tuổi ươm mơ
Em có biết mong chờ
Xinh tươi hồng má thắm
Vì em anh dệt thơ

 
Đêm nay buồn vu vơ
Cỏ cây cũng thẫn thờ
Mình anh ngoài hiên vắng
Hỏi "Mây " mây  lặng ngơ
 
 
Anh vờ ngắm sao đêm
Dõi mắt liếc bên thềm
Dáng em nơi khung cửa
Tóc buông xõa thơm mềm

 
Ngại ngùng anh lặng câm
E ấp mối tình thầm
Cô láng giềng bé nhỏ
Anh mơ duyên sắc cầm

 
Khắc khoải vẫn triền miên
Sầu dâng bao nỗi niềm
Thầm trách cung đàn lỡ
Tơ Trời sao oan khiên

 
Em giờ xa nghìn trùng
Có mong chén tương phùng
Bên này anh vẫn đợi
Đón em trải thảm nhung.

 
Uyên Phương Minh Nguyệt


[/align] 
[/color]
[/align]
Vắng người tóc quyện mây nhung nhớ
Mây đổ vai buồn rối sợi tơ
Lối cũ mây ngang sầu phủ đợi
Đường xưa mưa nấc ngập tình thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-08 16:41:54Uyên Phương Minh Nguyệt>
Trong một dịp tình cờ ở nhà của một người bạn, UPMN đã được đọc tập san Khải Định 48-55 số 9,năm 2004. Trong đó có bài viết "Chuyện cô láng giềng" của Hồ văn Mẫn,  UPMN cảm thấy câu chuyện rất hay và rất hợp với tâm trạng của nhiều người khác. Đúng lúc các bạn trong trường cũng đề cập tới những chuyện tình thật dễ thương của các ông láng giềng thời các bạn mới lớn, UPMN xin làm bài thơ "Cô láng giềng của
Tôi " dưới đây để riêng tặng cho cô giáo Ngô thị Vân trường Lê Văn Duyệt. 

 
CÔ LÁNG GIỀNG CỦA TÔI
[/align]
[/align] 
 
Cô bé nhà bên thuở ấu thơ
[/align]Xinh tươi dáng ngọc nét duyên mơ
[/align]Nỗi lòng vương vấn tôi thầm gởi
[/align]Như biển nhớ sông dáng thẩn thờ
[/align] 
 
Vạt nắng bên thềm vàng áo cô
[/align]Yêu hoa từ đấy tôi ngây ngô
[/align]Sắc hoa thắm đượm màu nhung nhớ
[/align]Trống vắng chiều về tôi vẩn vơ
[/align] 
 
Xào xạc lá vàng vướng  gót chân
[/align]Ước ao làm lá lót đường trần
[/align]Gần cô dù chỉ là cơn ảo
[/align]Tôi vẫn trông mong chẳng ngại ngần
[/align] 
 
Mây giận kéo mưa  phủ ngập đường
[/align]Tôi buồn ngồi đếm giọt mưa tuôn
[/align]Sợ thầm mưa ướt hàng mi đẹp
[/align]Làm ngập hồn cô mắt lệ vương
[/align] 
 
Cô có bao giờ dõi mắt sang
[/align]Gởi lời cùng gió nỗi riêng mang
[/align]Bên này tôi vẫn hoài trông đợi
[/align]Được tỏ cùng "Mây " giấc mộng vàng
[/align] 
 
Kỷ niệm cùng cô vẫn ngút ngàn
[/align]Bao năm tôi vẫn đếm Xuân sang
[/align]Chuỗi tình dài nhớ tôi luôn dệt
[/align]Chữ nợ không thành mộng vỡ tan .
[/align] 
 
Uyên Phương Minh Nguyệt
[/align] 
[/align] 
[/align]
Vắng người tóc quyện mây nhung nhớ
Mây đổ vai buồn rối sợi tơ
Lối cũ mây ngang sầu phủ đợi
Đường xưa mưa nấc ngập tình thơ
Đăng nhập để trả lời
0
Các bạn mến ,

Mời các bạn vào đây để nghe UPMN ngâm và xem những bài thơ thật hay tràn đầy tình cảm của một người Dì mà UPMN rất là thương mến .Dì Phan thị Vinh là thân mẫu của chị Ngô thị Vân , là giáo sư của trường Lê văn Duyệt .Mặc dầu Dì đã ngoài 90 tuổi , nhưng Dì nhớ rõ ràng từng lời từng chữ của những bài thơ Dì làm .Dì Phan thị Vinh cũng là ái nữ của Cố Thi sĩ Kỉnh Chỉ : một hội viên của Hương Bình Thi Xã và Tao Đàn Diêu Trì.

Xin bấm vào những cái links dười đây để nghe ngâm thơ :


- Mẹ Tôi, Một Nữ Sĩ
- Giấc Mộng Con
- Tâm Sự Của Người Xa Xứ
- Thương Nhớ Khôn Nguôi
- Ước Vọng Đơn Sơ
- Kiếp Phù Vân
- Ơn Biển Cả
- Cảm Tác Xuân
- Gửi Em
- Họa Thơ Cậu Phan Văn Nghị
- Kính Dâng Ba Nhân Nhân Ngày Sinh Nhật Thứ 100
- Kính Dâng Me Nhân Húy Nhật Thứ Tư
- Muốn Gởi Hồn Theo Mưa
- Trời Mưa Nhớ Nhà


Họa Thơ của Anh Phan Văn Nghị
 
Năm chục năm qua vẩn nặng tình
Mặn nồng chi khác thuở đầu xanh
Ngọt bùi chia xẻ ngày vui sướng
Gian khổ dìu nhau bước điêu linh
Đường đường xuôi ngược Nam cùng Bắc
Thế sự thăng trầm nhục với vinh
Mái tóc từ xanh nay đổi trắng
Anh Chị luôn như bóng với hình .
 
Phan Thị Vinh






Gởi Em
 
Mười bảy năm rồi Chị ở đây
Nhớ thương chồng chất biết bao ngày
Đất khách lạnh lùng bao độ tuyết
Quê nhà mờ mịt mấy từng mây
Mái tóc hững hờ xanh đổi trắng
Thân già bạn tác cỏ cùng cây
Gởi em tuy ít hàng thơ thẩn
Nhưng tấm lòng thương chứa chất đầy .
 
Phan Thị Vinh



 



Giấc Mộng Con
 
Một giấc mộng con quá nửa đời
Mối sầu vong quốc biết sao nguôi
Trời Nam mù mịt nhà đâu tá
Đất Mỹ mênh mông xứ của người
Tâm sự vơi đầy theo nước chảy
Mộng hồn lẩn khuất gởi mây trôi
Bao giờ quê củ thanh bình lại ?
Ra tay cứu nước hởi ai người .
 
Phan Thị Vinh


 
  
 Muốn Gởi Hồn Theo Mưa
 
Từ phương trời xa thẳm
Vượt trùng dương muôn dặm
Về thăm mái nhà xưa
Thăm tất cả bà con
Những ai mất ai còn
Bao năm trời dâu bể
Đời như giấc mộng con
 
Phan Thị Vinh 


 
 
Trời Mưa Nhớ Nhà
 
Ngót mười sáu năm trời
Xa lìa nơi cố quôc
Nhìn màn mưa giăng mắc
Nước mắt theo mưa rơi
Thương nhớ biết bao người
Đến nay cuối cuộc đời
Tuổi già còn lưu lạc
Đem thân gởi xứ người .
 
Phan Thị Vinh
 



Tâm Sự Của Người Xa Xứ
 
Mười lăm năm ở chốn quê người
Cố hương muôn vạn dặm xa xôi
Thương con nhớ cháu lòng chua xót
Trông về cố quốc lệ thầm rơi
 
Quê người lưu lạc bấy lâu nay
Tuổi hạc chồng thêm với tháng ngày
Còn mong chi được về quê củ
Gởi nắm xương tàn với cỏ cây
 
Một thoáng mây bay ở cuối trời
Cũng làm thương nhớ đến chơi vơi
Mái nhà êm ấm ngày xưa ấy
Bên giòng nước bạc lững lờ trôi
 
Cố hương ơi hỡi, cố hương ơi
Bao xuân cách biệt bốn phương trời
Kỷ niệm chôn vùi theo dỉ vãng
Thương nhớ còn trong ký ức thôi .
 
Phan Thị Vinh


 
 
Thương Nhớ Khôn Nguôi
 
Thế sự vẫn xoay một ván cờ
Mà thân lưu lạc đến bao giờ
Quê hương thương nhớ sầu vô tận
Đất khách nương thân dạ hững hờ
Thân tằm đến chết tơ đành dứt (1)
Ngọn nến thành teo lệ mới khô (2)
Trông vời cố quận đường heo hút
Trở lại xin nhờ một giấc mơ
 
(1) và (2) tạm dịch từ hai câu thơ của Lý Thượng Ẩn
Xuân tầm đào thử ty phương tận
Lạp chúc thành hôi lệ thủy can
 
Phan Thị Vinh




Ước Vọng Đơn Sơ
 
Ngắm áng mây trôi chạnh nhớ nhà
Tang điền thương hử mấy lần qua
Bao phen chìm nổi đầu pha tuyết
Mấy độ phong trần mặt sạm da
Danh lợi chẳng màng tuồng ảo mộng
Áo cơm thanh đạm buổi can qua
Chỉ mong luôn được gần con cháu
Vui thú điền viên nốt tuổi già .
 
Phan Thị Vinh 

 


Cảm Tác Xuân
 
Tám tư với lại bảy mươi tư
Tươi trăm năm, năm chục tám còn dư
Dâu hiền rể thảo Trời ban phước
Cháu ngoan con hiếu Phật ân cho
Phước Lộc song toàn thêm tuổi thọ
Của tiền chẳng thiếu cũng không thừa
Công đức Mẹ Cha cho hưởng lộc
Phận con đền đáp mấy cho vừa
 
Phan Thị Vinh


 


Kiếp Phù Vân
 
Thác về sống gửi kiếp phù vân
Danh lợi ham chi mệt tấm thân
Giất mộng kê vàng say với tỉnh
Vai trò múa rối cựu rồi tân
Bôn ba rốt cuộc hai tay trắng
Nhắm mắt là xong hết nợ trần
Mong sao đất nước thanh bình lại
Để chốn quê nhà có chút xuân
 
Phan Thị Vinh

 
  
Kính Dâng Me Nhân Ngày Húy Nhật Thứ Tư
 
Đã bốn năm nay Me mãn phần
Bút nào tả được mối thâm ân
Ba năm nhủ bộ công bằng biển
Chín tháng cưu mang nghĩa tuyệt trần
Quạt nồng ấp lạnh con chưa chút
Cởi hạt chưa tiên Mẹ lánh trần
Thắp nén hương lòng ngày húy nhật
Tâm thành hoa quả kính quỳ dâng .
 
Phan Thị Vinh, tháng 10 năm Canh Ngọ
 




Kính Dâng Ba Nhân Ngày Sinh Thứ 100


Nhớ ơn dưỡng dục suốt đời con
Ba mất nhưng hình dáng vẫn còn
Mười chín xuân rồi xa cỏi tục
Một trăm năm chẳn tuổi vàng son
Trên trời Ba Mạ, Me cùng Mệ
Dưới trần chiu chắc cháu và con
Họp mặt năm nay chung tiếc nhớ
Quỳ dâng chén rượu đến hương hồn .

Phan Thị Vinh 12/1980

 
 



Ơn biển cả
 
Hồn thiêng mãi mãi ngự trong con
Thương nhớ bao năm cũng vẫn còn
Chín chữ Cù Lao ơn dưỡng dục
Bao lời răn dạy giá vàng son
Phước đức muôn năm còn để lại
Thọ hưởng bao đời cháu với con
Gang tấc chưa đền ơn biển cả
Xuân lai thành kính niệm hương hồn .
 
Phan Thị Vinh


Vắng người tóc quyện mây nhung nhớ
Mây đổ vai buồn rối sợi tơ
Lối cũ mây ngang sầu phủ đợi
Đường xưa mưa nấc ngập tình thơ
Đăng nhập để trả lời
0
NỖI LÒNG SẦU ĐẮNG CON DÂNG CHÚA
[/align](Tai nạn thảm khốc ngày hành hương ,làm tặng cho người bạn đã mất cả Cha và Mẹ trong lần đó) 
 
 
Con quỳ đây lệ trào tuôn khoé mắt
[/align]Ngoài kia bao tiếng khóc tận mây Trời
[/align]Tâm hồn con chua xót đến chơi vơi
[/align]Thánh giá này Chúa trao ôi nặng quá !
[/align] 
 
Bước theo Chúa cùng đi con tuân dạ
[/align]Mẹ Cha con Chúa gọi cất về rồi
[/align]Buồn đơn côi con giá lạnh Chúa ơi !
[/align]Cảnh trần thế mịt mờ màu u tối
[/align] 
 
Chiều hôm ấy cỏ cây buồn dâng lối
[/align]Hoa lá sầu như báo cảnh ly tan
[/align]Bước lên xe Cha Mẹ tỏ ngỡ ngàng
[/align]Lòng bối rối hồn vương bao quấn quyện
[/align] 
 
Xe chuyển bánh mờ dần con khấn nguyện
[/align]Chúa Trời cao xin ban phúc bình an
[/align]Để Mẹ Cha cùng tất cả an toàn
[/align]Tham dự lễ đại trào cung nghinh Mẹ
[/align] 
 
Tin đưa đến lòng con dao cắt xé
[/align]Đêm phủ buồn một màu tối tan hoang
[/align]Cha Mẹ cùng các bạn thịt nát tan
[/align]Xác người ngập tràn lan đầy lụy khổ
[/align] 
 
Bao trẻ già sụt sùi dòng lệ đổ
[/align]Chồng gãy tay vợ chân nát xót xa
[/align]Càng về đêm tràn ngập tiếng rên la
[/align]Chúa yêu hỡi con rối bời tâm trí
[/align] 
 
Xin giang tay đưa về nơi hoan hỉ
[/align]Mẹ Cha con cùng bao kẻ hành hương
[/align]Trên Thiên đàng hưởng phúc ngập tình thương
[/align]Chúa nhân ái Mẹ từ bi nâng đỡ
[/align] 
 
Xa xa vọng chuông nhà thờ ngân đổ
[/align]Nhắc nhở con ôi Thánh giá Chúa ban
[/align]Nơi trần thế con tiếp tục gánh mang
[/align]Chờ đoàn tụ Mẹ Cha  nơi đất thánh.
[/align] 
 
Uyên Phương Minh Nguyệt
[/align][/align]
Vắng người tóc quyện mây nhung nhớ
Mây đổ vai buồn rối sợi tơ
Lối cũ mây ngang sầu phủ đợi
Đường xưa mưa nấc ngập tình thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-11 07:28:44Uyên Phương Minh Nguyệt>
Nhân dịp được đọc cuốn sách" Kỷ niệm về nhà văn Doãn Quốc sỹ,"  UPMN đã đọc bài "Câu chuyện  văn nghệ "do nhà văn Doãn quốc Sỹ viết. Trong đó nhà văn đã viết về chữ "AI" trong Việt ngữ , và nhận xét rằng chữ "ai "có một nét ngộ nghĩnh kỳ thú ,bởi vì cùng một chữ "ai" mà chỉ được cho cả ba ngôi : chính mình (ngôi thứ nhất ), người mình đang nói với (ngôi thứ hai ) và một người nào đó (ngôi thứ ba ). UPMN cũng thấy chữ " ai  " thật hay  và xin làm bài thơ chữ "AI " này đễ kính tặng cho nhà văn DQS.


CHỮ "AI " TRONG TÌNH THƠ

 
Nhớ ai khắc khoải đêm thâu
Lá sầu rơi rụng mưa ngâu tìm về
Ai ngồi đếm giọt ê chề
Giọt thương ai gởi ai thề hôm nao

 
Tóc ai theo gió lao xao
Như cơn sóng vỗ tuôn trào về đây
Khổ đau chồng chất tháng ngày
Sao ai rũ áo để ai nghẹn ngào

 
Lối xưa in dấu năm nào
Khắc ghi sỏi đá thì thào lá hoa
Bao Xuân ai đã rời xa
Bến tình năm cũ ai đà quên nơi

 
Đêm nay trăng khuất xa vời
Sao khuya thôi tỏ thôi ngời mắt ai
Tình tan suối lệ đẫm vai
Xót xa một dạ ai hoài riêng mang

 
Thôi thì đàn đứt dây ngang
Duyên mơ thôi dệt lỡ làng giấc say
Ai ơi thôi hết xum vầy
Thuyền ai rời bến tình này ai đau .

 
Uyên Phương Minh Nguyệt
Vắng người tóc quyện mây nhung nhớ
Mây đổ vai buồn rối sợi tơ
Lối cũ mây ngang sầu phủ đợi
Đường xưa mưa nấc ngập tình thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-01 01:04:20Uyên Phương Minh Nguyệt>
CŨNG BỞI VÌ CON
 
 
Từng giọt lệ buồn con chảy rơi
Vì con Chúa phải chết trên đời
Vì con tràn ngập trăm ngàn tội
Danh Chúa giờ đây ôi nát thôi
 
 
Sầu đắng cõi lòng con nặng mang
Ngập tràn trần thế cảnh lầm than
"Xin vâng " Mẹ nặng mang con Chúa
Tình Mẹ cao vời thật chứa chan

 
Cũng tại vì con bởi tại con
Bao điều Chúa dạy đã không tròn
Thờ ơ lời Chúa không màng đến
Để Chúa máu rơi Mẹ tủi hờn

 
Từng lời xúc phạm danh cao Chúa
Là cả rừng tên bắn nát con
Là triệu giọt châu thương gởi Mẹ
Là đau đớn ngập nát tan hồn .

 
Uyên Phương Minh Nguyệt
Vắng người tóc quyện mây nhung nhớ
Mây đổ vai buồn rối sợi tơ
Lối cũ mây ngang sầu phủ đợi
Đường xưa mưa nấc ngập tình thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-24 23:52:14Uyên Phương Minh Nguyệt>

HOÀI ĐỢI TIN ANH
[/align] 
[/align] 
[/align]Anh đi một sớm mùa Thu
[/align]Gió se sắt lạnh sương mù tỏa lan
[/align]Chị Hằng đã khuất trên ngàn
[/align]Lá sầu trải lối ngỡ ngàng bước chân
[/align] 
[/align] 
[/align]Bóng anh xa khuất mờ dần
[/align]Quê nhà em dệt những vần nhớ thương
[/align]Cỏ cây thổn thức đêm trường
[/align]Tin anh biền biệt buồn vương phủ đời
[/align] 
[/align] 
[/align]Anh giờ nơi cuối chân trời
[/align]Em chăn gối lẻ bên đời quạnh hiu
[/align]Nghiã tình em mãi chắt chiu
[/align]Bên song tựa cửa liu riu ngọn đèn
[/align] 
[/align] 
[/align]Cuộc đời đầy những đua chen
[/align]Vì ai em phải lệ hoen uá giòng
[/align]Thu tàn ngơ ngẩn gió Đông
[/align]Hàng cây trơ trụi giòng sông lạnh lùng
[/align] 
[/align] 
[/align]Quê người non núi chập chùng
[/align]Nhánh sông hai ngã đàn trùng phím tơ
[/align]Mong anh ray rứt từng giờ
[/align] Cung sầu rơi rụng thẫn thờ năm canh
[/align] 
[/align] 
[/align]Bao năm hoài đợi tin anh
[/align]Mơ ngày xum họp bên cành liễu thơ
[/align]Rồi mình sẽ hết mong chờ
[/align]Ngập tràn hạnh phúc bên bờ sông Thương.
[/align] 
[/align] 
[/align]Uyên Phương Minh Nguyệt
[/align]

[/align]
Vắng người tóc quyện mây nhung nhớ
Mây đổ vai buồn rối sợi tơ
Lối cũ mây ngang sầu phủ đợi
Đường xưa mưa nấc ngập tình thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-11 09:25:16Uyên Phương Minh Nguyệt>
MỘT MÌNH TRÊN BIỂN VẮNG


Ì ào tiếng sóng đập vào bờ
Nghiệt ngã cuốn đi cả bến mơ
Trôi nổi thây người vùng biển vắng
Tan hoang gãy đổ một Trời thơ


Bé nằm ngơ ngẩn hồn sầu lặng
Cha Mẹ đâu rồi bé thở than
Chốn lạ hoang vu tên mãi gọi
Một màu buồn thảm ngập tràn lan


Mây đen sầu phủ tối chân Trời
Mặc kệ nước trôi lá ngập rơi
Rừng thẩm núi đồi chim réo gọi
Không nhà bé khóc xót xa đời


Màn đêm hoang lạnh một màu tang
Buồn phủ trần gian cảnh ngỡ ngàng
Oan nghiệt gieo chi vai bé nhỏ
Chua cay trăng xót ánh sao ngang


Vẫn ngồi vẫn đợi một mình thôi
Hai ngã âm dương cách biệt rồi
Lạc lõng nơi này hồn khắc khoải
Mồ côi từ đấy lệ trào rơi .
 
 
Uyên Phương Minh Nguyệt



 
Vắng người tóc quyện mây nhung nhớ
Mây đổ vai buồn rối sợi tơ
Lối cũ mây ngang sầu phủ đợi
Đường xưa mưa nấc ngập tình thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-05 04:34:55Uyên Phương Minh Nguyệt>
TÌNH ĐƠN PHƯƠNG 
 
 
Em nghĩ rằng em đã biết yêu
Ngắm gương chải tóc mộng mơ nhiều
Má hồng thêm thắm màu nhung nhớ
Hồn thả ngoài hiên giọt nắng chiều 

 
Nhặt cánh hoa rơi dạ vấn vương
Ép vào trang sách chữ thơm hương
Đậm tô nét bút vần thơ dệt
Mộng ngập lối về e ấp thương 

 
Hoa đẹp thắm tươi bướm vẫn ngơ
Cây mong lá đợi xót xa chờ
Mãi hoài anh vẫn không màng tưởng
Để áng mây sầu gió vẩn vơ 

 
Hồi hộp từ xa tiếng bước chân
Tim yêu rạo rực dáng ai gần
Niềm riêng canh cánh bao sầu khúc
Một mối tương tư suối lệ ngân . 

 
Uyên Phương Minh Nguyệt
Vắng người tóc quyện mây nhung nhớ
Mây đổ vai buồn rối sợi tơ
Lối cũ mây ngang sầu phủ đợi
Đường xưa mưa nấc ngập tình thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-11 07:42:29Uyên Phương Minh Nguyệt>
Thì thơ buồn em mãi dệt vần đau


Da em trắng cho tuyết hờn ẩn náu
Tóc em bay cho mây cuốn trôi mau
Mắt em sâu cho giòng nước âu sầu
Tim thổn thức cho gió chiều lay động


Em vẫn thế vẫn người em sầu mộng
Mang tình sầu vào giấc ngủ mong manh
Mang thở than cho hoa lá khô nhành
Mang nhung nhớ về lay miền dĩ vảng


Mưa vẫn rơi cho đêm dài trống vắng
Thu vẫn về cho cây nỗi điêu linh
Đời xót xa cho đá phải tự tình
Nhịp u uẩn cho cung đàn chùn phím


Nếu cuộc đời tràn lan muôn sắc tím
Thì thơ buồn em mãi dệt vần đau
Thì bến mơ em cột với nhánh sầu
Thì xa vắng có còn là hư ảo?


Uyên Phương Minh Nguyệt
Vắng người tóc quyện mây nhung nhớ
Mây đổ vai buồn rối sợi tơ
Lối cũ mây ngang sầu phủ đợi
Đường xưa mưa nấc ngập tình thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-01 06:53:44Uyên Phương Minh Nguyệt>

GIỌT BUỒN[/align]
 [/align] [/align]Réo rắt vào ai những giọt buồn[/align]Mình thôi cũng lẻ những canh buông[/align]Gió gầy vẫn thở khung trời đắng[/align]Trăng mảnh còn nương bóng liễu thương[/align]Héo hắt đêm thâu cuồng giấc mộng[/align]Tàn hơi ngàn dặm đoạn tơ vương[/align]Nhớ hoài điệu nhạc cung trầm ấm[/align]Xa cách tình ơi những đoạn trường .[/align] [/align] [/align]Uyên Phương minh Nguyệt
[/align][/align]
[/align]
Vắng người tóc quyện mây nhung nhớ
Mây đổ vai buồn rối sợi tơ
Lối cũ mây ngang sầu phủ đợi
Đường xưa mưa nấc ngập tình thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-08 06:41:20Uyên Phương Minh Nguyệt>
THƠ TẶNG CHỊ VIỆT DƯƠNG NHÂN

 
Mặn mà duyên dáng tuyệt vời
Quốc Hương nghệ sĩ người đời mến thương
Sắc tài sáng rực như gương
"Thúy Kiều" thời đại sầu vương phủ đầy
 
 
Tánh tình nhân hậu thẳng ngay
Dù đời vùi dập không lay lòng thành
Thơ văn ca hát lừng danh
Đoạn trường bao nỗi cũng đành vương mang
 
 
Cầu mong ngày mới sang trang
Điểm tô hồng thắm đời nàng từ đây
Việt Dương Nhân đã đắp xây
Giúp người hạnh phúc ngập đầy tình thương .
 
 
Uyên Phương Minh Nguyệt
Vắng người tóc quyện mây nhung nhớ
Mây đổ vai buồn rối sợi tơ
Lối cũ mây ngang sầu phủ đợi
Đường xưa mưa nấc ngập tình thơ
Đăng nhập để trả lời
0
THƠ ĐƯỜNG LUẬT MỪNG SINH NHẬT CHỊ VDN
[/align] 
[/align] 
[/align]Hôm nay sinh nhật Việt dương Nhân
[/align]Người chị tôi thương quá lục tuần
[/align]Nhân đức sáng ngời vang bốn bể
[/align]Sắc tài toàn vẹn tỏ hồng quần
[/align]Văn chương lưu giữ đầy thư viện
[/align]Thi phú tràn lan ngập cõi trần
[/align]Năm mới dù tăng thêm một tuổi
[/align]Hăng say không ngại vẫn ân cần.
[/align] 
[/align] 
[/align]Uyên Phương Minh Nguyệt
Vắng người tóc quyện mây nhung nhớ
Mây đổ vai buồn rối sợi tơ
Lối cũ mây ngang sầu phủ đợi
Đường xưa mưa nấc ngập tình thơ
Đăng nhập để trả lời
0
THƠ ĐƯỜNG LUẬT VỊNH THẦY  LAI
[/align] 
[/align] 
[/align]Hiền lành vui tính đức như gương
[/align]Thầy dạy thơ văn dưới mái trường
[/align]Bình giảng văn chương đầy tuyệt hảo
[/align]Gieo vần đường luật thật tinh tường
[/align]Ngút ngàn tình nghĩa lòng ghi khắc
[/align]Cao ngất thanh danh tiếng tỏa hương
[/align]Tế nhị vị tha vang khắp chốn
[/align]Thầy Lai nguyễn Phước mọi người thương .
[/align] 
[/align] 
[/align]Uyên Phương Minh Nguyệt
Vắng người tóc quyện mây nhung nhớ
Mây đổ vai buồn rối sợi tơ
Lối cũ mây ngang sầu phủ đợi
Đường xưa mưa nấc ngập tình thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-08 20:18:29Uyên Phương Minh Nguyệt>
THƠ TẶNG THÚC PHỤ HẠ0 TRẦN

 
Trần Hạo là tên của chú tôi
Thời xưa Thẩm phán chú làm rồi
Rời quê từ dạo Xuân còn thắm
Vận nước nên đành chấp nhận thôi

 
Nhanh nhẹn thông minh tiếng khắp nơi
Chú tôi lừng lẫy đã bao thời
Hoà đồng vui vẻ nhiều người mến
Giúp đỡ đồng hương thỏa nguyện đời

 
Thông suốt tận tường bao luật lệ
Văn phòng nhộn nhịp khách tràn trề
Họ hàng con cháu đều ưa quý
Bạn hữu gần xa lắm kẻ mê
 
 
Gần đạt thất tuần nhưng vẫn tươi
Thăng trầm thế sự miệng luôn cười
Đua chen danh lợi không màng đến
Hải ngoại thêm vui có dáng người .

 
Uyên Phương Minh Nguyệt

R
Vắng người tóc quyện mây nhung nhớ
Mây đổ vai buồn rối sợi tơ
Lối cũ mây ngang sầu phủ đợi
Đường xưa mưa nấc ngập tình thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-08 06:00:18Uyên Phương Minh Nguyệt>
THƠ ĐƯỜNG LUẬT VỊNH BẠN(MỘNG TRÂM)

 
Mi nhon lả lướt dáng kiêu sa
Người bạn của tôi thật mặn mà
Son sắt kiên cường như núi đá
Xinh tươi lộng lẫy tựa hằng nga
Toàn trường nể phục lòng ngay thẳng
Cả lớp ngợi khen sự thiết tha
Rực rỡ cõi trần nàng ngọc bội
Mộng Trâm chủ tịch dựng sơn hà. 

 
Uyên Phương Minh Nguyệt


[/align]  


[/align]
Vắng người tóc quyện mây nhung nhớ
Mây đổ vai buồn rối sợi tơ
Lối cũ mây ngang sầu phủ đợi
Đường xưa mưa nấc ngập tình thơ
Đăng nhập để trả lời
0
THƠ ĐƯỜNG LUẬT VỊNH BẠN (THỦY NGUYỆT )[/align] [/align] [/align]Hoa khôi một cõi nổi danh ghê[/align]Nhiệt huyết đổ tuôn vẹn mọi bề[/align]Rực sáng chị Hằng mây khắc khoải[/align]Tỏ soi sông biển cá lê thê[/align]Bao chàng ngơ ngẩn hồn chìm đắm[/align]Nhiều gã nhớ nhung dạ tái tê[/align]Nết tốt người xinh ôi hiếm quý[/align]Nàng trăng dưới nước gợi đê mê .[/align] [/align] [/align]Uyên Phương Minh Nguyệt[/align]
Vắng người tóc quyện mây nhung nhớ
Mây đổ vai buồn rối sợi tơ
Lối cũ mây ngang sầu phủ đợi
Đường xưa mưa nấc ngập tình thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-08 06:01:43Uyên Phương Minh Nguyệt>
THƠ ĐƯỜNG LUẬT TẶNG GĐ BÁC THANH
[/align] 
 
Thất tuần bác quá từ lâu rồi
[/align]Phúc đức sáng ngời nên vẫn tươi
[/align]Con cháu hỉ hoan đầy hạnh phúc
[/align]Rể dâu nhộn nhịp ngập vui cười
[/align]Công danh thành đạt lòng thầm nguyện
[/align]Sự nghiệp vững bền trí thảnh thơi
[/align]Góp sức dựng xây nơi hải ngoại
[/align]Gia đình bác sáng toả muôn nơi.
[/align] 
 
Uyên Phương Minh Nguyệt
[/align]
Vắng người tóc quyện mây nhung nhớ
Mây đổ vai buồn rối sợi tơ
Lối cũ mây ngang sầu phủ đợi
Đường xưa mưa nấc ngập tình thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-11 12:33:45Viet duong nhan>
VÌ AI
 
 
Vì ai tình đã nhạt phai
Em thôi mộng mị liêu trai ngập hồn
Vì ai sương phủ hoàng hôn
Nắng chiều lịm tắt mây hờn kéo sang

 
Vì ai gió thổi lan tràn
Mưa ào ạt đổ bẽ bàng cỏ xanh
Vì ai nước cuốn trôi nhanh 
Bến tình rẽ lối thở than thuyền tàu

 
Vì ai đàn lỡ cung sầu
Tấu nhầm nhạc khúc giọt châu tủi hờn
Vì ai sao rụng lẻ đơn
Trăng khuya thoi thóp thôi vờn núi cao

 
Vì ai sỏi đá thì thào
Than mờ dấu vết thuở nào đắm say
Vì ai buồn nét thơ ngây
Đành theo năm tháng vui vầy cùng thơ

 
Vì ai ngòi bút thẫn thờ
Xóa bôi nét chữ nhạt mờ dáng ai
Vì ai đời rẽ chia hai
Tương tư thôi dệt đêm dài thôi đau.

 
Uyên Phương Minh Nguyệt

R

[/align] 


[/align]
Vắng người tóc quyện mây nhung nhớ
Mây đổ vai buồn rối sợi tơ
Lối cũ mây ngang sầu phủ đợi
Đường xưa mưa nấc ngập tình thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-25 05:09:22Uyên Phương Minh Nguyệt>
KHÚC NGUYỆT CẦM
 
 
Rơi rụng cung sầu khúc nguyệt cầm
Cố nhân hình bóng quyện vào tâm
Đường xưa hiu quạnh cây nghiêng bóng
Lối cũ tiêu điều cỏ lặng câm
Thương lũ chim non bay réo gọi
Nhớ làn mây trắng toả trầm ngâm
Buồn vui kỷ niệm thời xưa ấy
Cay đắng chất chồng những tháng năm.


 
Uyên Phương Minh Nguyệt





[/align]
Vắng người tóc quyện mây nhung nhớ
Mây đổ vai buồn rối sợi tơ
Lối cũ mây ngang sầu phủ đợi
Đường xưa mưa nấc ngập tình thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-12 17:22:47Uyên Phương Minh Nguyệt>

Lá cũng tình si dáng thẫn thờ[/align] [/align] [/align]Vắng người tóc quyện mây nhung nhớ[/align]Mây đổ vai buồn rối sợi tơ[/align]Lối cũ mây ngang sầu phủ đợi[/align]Đường xưa mưa nấc ngập tình thơ[/align] [/align] [/align]Vắng người cây cỏ thầm than thở[/align]Lá cũng tình si dáng thẫn thờ[/align]Xác lá xạc xào hồn nát rụng[/align]Dặm trường xa cách vẫn hoài mơ[/align] [/align] [/align]Vắng người một nửa vầng trăng vỡ[/align]Một nửa theo người chốn bụi mờ[/align]Nửa mảnh bên này sầu trống vắng [/align]Bên kia nửa mảnh có còn mơ[/align] [/align] [/align]Vắng người tôi ngắm sao ngàn rụng[/align]Tàn mộng năm canh cũng chẳng cùng[/align]Vọng tưởng người về bên gối mộng[/align]Sầu riêng một mối chốn nghìn trùng.[/align] [/align] [/align]Uyên Phương Minh Nguyệt[/align]


[/align][/align][/align][/align][/align]
Vắng người tóc quyện mây nhung nhớ
Mây đổ vai buồn rối sợi tơ
Lối cũ mây ngang sầu phủ đợi
Đường xưa mưa nấc ngập tình thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-18 07:40:15Uyên Phương Minh Nguyệt>
Thu sầu
 
Con sóc chuyển cành hoa lá rung
Xạc xào...ngân vọng đến vô cùng
Rừng phong lá đổi màu vàng úa
Núi biếc mây che mảng nhớ nhung
Hoa tím ven sông mờ sắc tím
Cánh chim trời Hạ khuất non trùng
Thu ơi! ngày tháng buồn hiu quạnh
Khúc hát "Ân Tình" đã lạc cung !
 
mimosa
[color=#990000]  
 
 THU XÓT XA 

Thu đến cỏ cây lay nhẹ rung
Hoàng hôn chiều tím xót xa cùng
Tràn lan hương tỏa pha mây khói
Lất phất mưa bay thấm gót nhung
Hụt hẫng đêm dài dòng nghiệt ngã
Liu riu gió buốt chốn ngàn trùng
Cảnh buồn ủ rũ ân tình nhạt
Réo rắt nhạc sầu lạc mất cung. 
[/align]
 
Uyên phương minh Nguyệt 
[/color][/align]
Vắng người tóc quyện mây nhung nhớ
Mây đổ vai buồn rối sợi tơ
Lối cũ mây ngang sầu phủ đợi
Đường xưa mưa nấc ngập tình thơ
Đăng nhập để trả lời
0
Thu Đỏng Đảnh
 
Tháng chín Nàng Thu trở gót về
Cô Nàng đỏng đảnh khối anh mê
Hàm răng trắng nõn hoa Hàm Tiếu
Mái tóc huyền nhung sợi ước thề
Gom Nắng soi soi tà áo mỏng
Vén mây lồ lộ nét Trăng quê
Cô ơi có biết tôi thao thức
Vì quá yêu cô...khổn tứ bề
 
mimosa
 
 

THU LẠI VỀ
 
 Kìa gió heo may lại trở về
Sương mù ẻo lả tạo tình mê
Chị Hằng trở giấc vờn mây xám
Chú cuội trèo cây khắc nhánh thề
Chiều tím hoa rơi buồn lối mộng
Rừng phong lá đổ nhớ đường quê
Thu ơi sao mãi tình sầu héo
Để khách yêu thu nhớ mọi bề .
 
Uyên Phương Minh Nguyệt
[/align][/align]
 
 
[/align]
Vắng người tóc quyện mây nhung nhớ
Mây đổ vai buồn rối sợi tơ
Lối cũ mây ngang sầu phủ đợi
Đường xưa mưa nấc ngập tình thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-18 23:21:22Uyên Phương Minh Nguyệt>
RIÊNG ANH MỘT NỖI NƠI ĐÂY

 
Em đi bỏ lại nơi này
Anh buồn trống vắng gom mây đợi chờ
Hàng hiên còn đó chơ vơ
Lối xưa hiu quạnh vật vờ gió thu
 
 
Chị Hằng ẩn khuất xa mù
Thở than hoa lá ậm ừ cỏ cây
Riêng anh một nỗi nơi đây
Hỏi mây mây lặng anh ngây ngất buồn
 
 
Ngàn sao lấp lóe thầm thương
Xót duyên phận bạc tơ vương thuở nào
Mưa nương theo gió thì thào
Cuốn trôi đi cả ngọt ngào xuân xanh

 
Đời là một giấc mong manh
Hồn thơ anh trải kết thành gấm hoa
Lần theo những buổi chiều tà
Bên hiên thấp thoáng mặn mà dáng ai

 
Hoa tươi quyện nét trang đài
Giờ xa khuất nẻo đêm ngày anh mơ
Cùng mây gió dệt duyên tơ
Bao xuân chồng chất tình thơ vẫn còn 

 
Uyên Phương Minh Nguyệt





[/align]
Vắng người tóc quyện mây nhung nhớ
Mây đổ vai buồn rối sợi tơ
Lối cũ mây ngang sầu phủ đợi
Đường xưa mưa nấc ngập tình thơ
Đăng nhập để trả lời
0
THU SANG LÒNG GỢI NHỚ[/align](Tặng nàng Mây và anh láng giềng)[/align] [/align] [/align]Thấp thoáng bóng thu lả lướt về[/align]Lòng buồn héo hắt gió lê thê[/align]Lá vàng trăn trở rơi lìa nhánh[/align]Gợi nhớ trào tuôn cõi đắm mê[/align] [/align] [/align]Sương mù lan tỏa cỏ cây buồn[/align]Cành liễu đong đưa thỏ thẻ thương[/align]Hoa tím thì thào than số kiếp[/align]Mưa về ảm đạm phố sầu vương[/align] [/align] [/align]Bên hiên thuở ấy dáng ai gầy [/align]Dõi mắt trông sang thoáng bóng " Mây "[/align]Khắc khoải canh khuya tim thổn thức[/align]Thu ơi sao chẳng thấu tình đầy[/align] [/align] [/align]Trách bóng thời gian tóc ngả màu[/align]Từng thu đếm vội hỏi Mây đâu [/align]Mây giờ xa quá tình thu vỡ[/align]Thu dệt làm chi khúc nhạc sầu .[/align] [/align] [/align]Uyên Phương Minh Nguyệt[/align]
Vắng người tóc quyện mây nhung nhớ
Mây đổ vai buồn rối sợi tơ
Lối cũ mây ngang sầu phủ đợi
Đường xưa mưa nấc ngập tình thơ
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»