<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-09 02:46:29quoctrung69_25>
“…Có chị gió bay ngang qua, khẽ nhẹ vuốt mát tâm hồn mình. Này cậu trai thất tình, buồn làm chi hỡi em…”
_ Á …Á…..!..!...!
_ AAAAAAAAAAAAAA !
_ “ A cái gì mà A ! “
_ “ Thế Á cái gì mà Á ?! “
…….
_ AI ĐÓ ? – đồng thanh
_ Hát gì đấy ? Chị sao ? Xem lại đi ! ANH chứ không phải CHỊ ( gió )
_ Hả ?.....Nhưng….nhưng…bài hát là thế mà…Chỉ có ngươi từ đâu mà chọt ngang vào, lại còn cãi nữa.
_ Nói không đúng thì phải chọt vào chứ sao ! Tôi nói tôi đấy cậu nhóc.
_ Gió này là boy à ? Tự dưng la lên chi, tưởng chuyện gì ghê gớm lắm.
_ Thế cậu nhóc la cái gì ?
_ Hết hồn thì phải la chứ !
Vỏn vẹn vài câu, cuộc đối thoại tạm ngưng với dấu chấm phẩy giữa chừng. Cả hai thoáng nhìn nhau với những suy nghĩ không đâu vào đâu. Cuộc gặp gỡ khá là lạnh lùng, thoạt đầu là như thế nhưng hai bên đều tra cứu được vài thông tin, và một điểm chung bất ngờ là cả hai đều không có tên !
_ Chà ! Không có tên thì gọi làm sao đây ta ?
_ Có sao đâu. Tôi gọi cậu là Gió ( G ), cậu gọi tôi là …là….Oái ! Là người mà không có tên thì gọi thế nào ???
_ Hì hì…Có thế mà cũng nói. Thì Gió sẽ gọi là Người Lạ ( NL ).
_ Hả ?
_ Chịu thế đi.
Hóa ra, NL đang ngồi hát vu vơ bài “Hòn đá cô đơn” ở một góc rừng vắng, dưới gốc cây to cạnh con suối nhỏ, chỉ là “ cô đơn” chứ không là “hòn đá”, và “thất tình” chỉ là nỗi buồn lang thang.
Gió và NL chấp nhận đi cùng nhau, dù thật không dễ dàng khi một “người” bay trên cao, người còn lại thì cuốc bộ, có nói với nhau câu nào, cũng chỉ hỏi thăm qua loa. Lang thang nhưng trong lòng ai cũng muốn kiếm một “thứ” gì đó, một điều thiết thực, cần nhất với họ chăng ?
…
_ Cái gì thế ?
_ Cái gì là cái gì ? Tôi chẳng thấy cái chi hết !
_ Nó kìa !
Theo hướng G chỉ, hóa ra có vật gì đó xanh lè cố cựa vào mấy cái lá khô trên cành gây ra tiếng động rùng mình.
_ Sao hết nhúc nhích rồi ? Chắc “ngủm” rồi hả ? – G.
_ Đâu có ! Nếu mà “ngủm thật thì nó phải kêu bùm chứ ! – NL.
_ Này..này ! Bống kia ! – G.
_ Bong bóng chứ không phải Bống ! Nói lộn cho nói lại đó.
_ Không thích. – G.
_ Thôi ! Cho NL lên tiếng với ! Sao bong bóng ở đây ?
_ Thấy gì chứ ? Bị cột vào đây rồi sao bay được ?
_ Ai cột BB thế ? Lâu chưa ? Mà sao họ làm vậy ?... – NL.
_ Cho qua đi ! Việc chính là có ai thèm giúp không nè. - BB
_ Để NL giúp cho.
_ Bạn là NL, còn kia là Người quen ư ?
_ Há..há.. , kia gì mà kia. Chỉ là Gió thôi.
…
_ XuanVienXu ! – G thốt lên.
_ A…ha… - NL.
_ Hay ho gì mà cười ! Giờ thành thật rồi nè ! – G.
_ Vậy sao ? Hóa ra cái tên này đã có từ lâu. Sao lại không nói ? – NL.
_ Chỉ bởi nó là một cái tên không được nghĩ đến lâu rồi, bây giờ NL thấy G ở đâu ngoài đời không ? Nói chung nơi này đây xa lắm cái nơi G từng bắt đầu cuộc hành trình. Không phải không nhớ về, ngặt nỗi hơi xuân sang, mà thân G lưu lạc chốn này, mặc cho tâm hồn nao nao hướng về, vẫn không thể trốn nổi cái thèm khát khao… - G
_ Trùng hợp nhỉ. Lúc trước đặt cái tên này, chỉ vì ngẫu nhiên, vậy mà giờ thành hiện thực, có phải là định mệnh không ? – NL.
_ Hì.hì.. Nói định mệnh nghe ghê gớm quá, nhưng dẫu sao cũng thấy vui vui. – G.
_ Vui đâu không thấy, “vẻ” có thừa ! – NL.
… Không gian lặng im… < trong 3 phút >
_ Rắc…rắc….nhoàm…nhoàm… !
_ ?! - NL & G.
_ Chuyện gì vậy ? - Cả hai chạy ngay đến chỗ có tiếng động lạ. Hóa ra lại BB rắc rối.
…Một phút suy nghĩ và nhận diện…
_ Ai “rước” lũ virus vậy hả ? – NL.
_ Nó đấy ! Lỗi tại nó ! Ngón trỏ của BB nhanh chóng “xẹt” qua ….bong bóng khác.
_ Đừng bán rẻ em cậu, nhóc à! Vì cậu chỉ còn mỗi nó thôi đấy ! – G lạnh lùng nhìn.
…
_ Giờ lũ virus làm hỏng hết “ngôi nhà” mới của tớ rồi, thiệt tình….mới tạo mà. – NL.
_ Cậu chỉ việc dọn dẹp chúng, rồi tạo cái khác hoành tráng hơn cũng được vậy ( nhìn cái cũ y như “túp lều” chứ có đâu mà “ngôi nhà” ), hơi sức đâu mà than với vãn. – G thản nhiên.
_ Nói gì mà dễ dữ, đó cũng là công sức chứ bộ, sao lại không được than với tiếc chứ ! – NL bức xúc.
_ Nhưng…..sao G biết nó là em BB ? – BB ngập ngừng.
_ Luật chơi ! Có gì mà không biết chứ. – G vẫn điệu bộ đó. Ở thế giới này, một khi đã tham gia, tuy không cần biết rõ thân thế, nhưng vẫn biết ai là anh chị em,..v..v.. của nhau nếu họ công khai thông tin đó, và chính vì tùy theo điều này nên ở đây, chẳng phải nó là đứa em duy nhất của cậu sao ? Thế giới này được xây dựng không khác gì thật, cả thiên nhiên, vật chất…chỉ là hình tượng của chúng ta khác thật thôi, nếu không thì cậu đâu có tròn quay như bong bóng thế kia, và tớ cũng chẳng có mang hình thù ngọn gió làm gì. – vừa nói G vừa cười như trêu tức.
_ Tôi biết chứ ! - BB không nhịn được.
_ Nhưng những câu chuyện ở đây, chưa hẳn là giả dối, vẫn phản ánh phần nào cuộc sống thật, bởi chính chúng ta dẫn dắt, thế nên thật ảo cứ lẫn vào nhau. Cuộc sống thật của con người cũng không ít cái ảo rồi, huống chi là ở đây chứ. Mà nhiều khi ở thế giới của không gian ba chiều này, người ta lại bộc lộ rõ hơn phần nào con người thật của chính mình, còn đối với cuộc đời chỉ khiến cho bản thân một vỏ bọc của sự giả tạo. Có muôn vàn lý do và có cả khối thứ không thể hiểu được tại sao lại như vậy, khó mà giải thích đấy. Và dù cậu có còn duy nhất mỗi nó không thì ngoài đời chưa chắc, nhưng tham gia vào thế giới này, cũng giống như một cuộc sống khác mà trong đó….cậu hiểu bạn bè với người thân khác nhau thế nào? Tuy cậu không quan tâm nó nhiều, chỉ là trò chơi thôi mà, và muốn em cậu có mặt ở đây không là tùy ý. Nhưng ở đâu cũng vậy thôi, cậu có thể “ảo” nhiều chuyện khác, nhưng không đánh mất tình cảm thân thuộc nhất được, không lẽ chỉ vì thế giới khác nên cậu từ chối và đối xử như vậy ?
_ G nói không sai, nhưng chưa chắc đúng với riêng BB. Vẫn nhớ lúc tớ bị cột ở cành cây nọ không ? Ràng buộc ! Sự ràng buộc…từ rất nhiều chuyện, ngoài đời thật thì cậu cũng thừa biết không đơn giản chút nào, vậy mà có thế giới này để làm gì, nếu bảo phải như đời thì sống một nơi là quá đủ. – một chút khó chịu trỗi dậy của BB.
_ Có lẽ vậy, đâu ai hoàn toàn đúng, chỉ là nói lên suy nghĩ để xem thông được điều nào thôi, nhưng ý của tớ cũng chỉ muốn cậu xem lại chút, chứ đâu bắt cậu phải như vậy, nên chuyện nào ra chuyện đó và thoải mái đi. – giọng G lắng xuống.
_ Ủa mà NL đâu rồi ? ( G đánh trống lảng đấy! )
_ Hu…Hu … Virus nó oánh tui !
_ Chiến đấu chưa xong sao ông bạn ? – thái độ G quay phắt 360 độ, với vẻ khoái trá. – Oái ! Sau lưng có một con kìa…..bên phải nữa……bên trái, à không, ngay trước mặt cũng có……hí hí….tùm lum phía cả….Yên tâm đi NL ! Có G đây……
… Mọi thứ tiếp diễn…
_ Bùm !
_ Ơ !..Một mảnh giấy..?!
Mở ra, đọc gì đó không biết, chỉ thấy mỗi hai nụ cười của hai tên ấy ( NL, G ) nhoẻn ra. Thế là xong buổi nói chuyện, họ chào tạm biệt nhau để out, hôm khác chơi tiếp. Chợt :
_ BB đâu ?!
………………
< HẾT >
_ Khoan khoan ! Chưa chi đã hết rùi à ? Cho hỏi thăm tí xíu được không nhỉ ?
Tác giả : Được chứ. ^_^
_ Vậy trong mảnh giấy ghi gì ?
TG : Hỏi đúng quá ta ! Thì ghi là…là : “ Chúc cho nỗi buồn ít, mà buồn cười thì nhiều. Mừng những thành công luôn tiếp nối. Năm những 365 ngày nhưng không dày quá 10cm của cuốn lịch đâu. Mới hơn về suy nghĩ trong tâm hồn, trong tất cả và hãy luôn là chính bản thân mình."
<< Chuyện của những cái nick thôi >>
Ơ ! NÀY !!!
Dừng lại !............... Còn lời chưa nói hết , BB... bạn bị cột vậy có khó chịu không;
Chịu thôi !... Nếu có , cũng là một điều tạm chấp nhận..Oài ! Cũng chỉ là Online ,ai biết ngày mai Gió thành mây ( kakaka../ cũng có thể trở về Cát Bụi ).....BB có mượn Gió để bay mãi không.......Oành.... tiếng gì vậy
- Không biết ; chắc là tiếng Xuân....
- Xuân này ! trả lời đê... Viễn Xứ có nhớ bạn không?
- BB nói hộ nghe / Tên Gió này hay fá quá....
cuối cùng vẫn là câu muôn thủa :
CHÚC MỪNG NĂM MỚI !
(Mượn Gió bẻ Măng nghe..!)

Q.T - K.T
" Khi chưa sinh ra, TA là AI ? Khi sinh ra, AI là TA ? "
Kiến thức là những gì còn sót lại sau khi đã quên hết ?!
" Khi chưa sinh ra, TA là AI ? Khi sinh ra, AI là TA ? "
Kiến thức là những gì còn sót lại sau khi đã quên hết ?!