Diễn Đàn » Tin Việt Nam

Mậu Thân - Mậu Tí (1968 - 2008) - Tưởng Niệm 40 Năm Tết Mậu Thân

0 trả lời, 386 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-03 06:11:23Ngọc Lý>



http://thangtien.de/index.php?option=com_content&task=view&id=1200&Itemid=211

Mậu Thân - Mậu Tí (1968 - 2008) - Tưởng Niệm 40 Năm Tết Mậu Thân


Ai theo lệnh Trung Cộng để "ngăn chặn tinh thần dân  tộc Việt "?
 
Ngày 23/01/2008 Thủ tướng Ôn Gia Bảo của Trung Cộng đòi CSVN phải "ngăn chặn tinh thần dân  tộc" đang bộc lộ tại Việt Nam qua các cuộc biểu tình của dân Việt trong và ngoài nước để chống đối sự xâm lăng  của Trung Cộng tại hai đảo Trường Sa và Hoàng Sa .
 
Người ta không khỏi ngậm ngùi nghĩ đến ngày 11/11/1945, khi Hồ Chí Minh tuyên bố Giải Tán Đảng Cộng Sản ( "Thông cáo Đảng Cộng sản Đông Dương tự ý giải tán, ngày 11-11-194   ) với các lý do sau: 

1- Cǎn cứ vào điều kiện lịch sử, tình hình thế giới và hoàn cảnh trong nước, nhận rằng lúc này chính là cơ hội nghìn nǎm có một cho nước Việt Nam giành quyền hoàn toàn độc lập;

2- Xét rằng: muốn hoàn thành nhiệm vụ dân tộc giải phóng vĩ đại ấy, sự đoàn kết nhất trí của toàn dân không phân biệt giai cấp, đảng phái là một điều kiện cốt yếu;

3- Để tỏ rằng: những đảng viên cộng sản là những chiến sĩ tiền phong của dân tộc, bao giờ cũng hy sinh tận tụy vì sự nghiệp giải phóng của toàn dân, sẵn sàng đặt quyền lợi quốc gia lên trên quyền lợi của giai cấp, hy sinh quyền lợi riêng của đảng phái cho quyền lợi chung của dân tộc;

4- Để phá tan tất cả những điều hiểu lầm ở ngoài nước và ở trong nước có thể trở ngại cho tiền đồ giải phóng của nước nhà.

 
Ban Chấp hành Trung ương 
Đảng Cộng sản Đông Dương 



họp ngày 11 tháng 11 nǎm 1945, nghị quyết tự động giải tán Đảng Cộng sản Đông Dương. 

Những tín đồ của chủ nghĩa cộng sản muốn tiến hành việc nghiên cứu chủ nghĩa sẽ gia nhập "Hội nghiên cứu chủ nghĩa Mác ở Đông Dương". 
 

Tiếc thay, chỉ trong một thời gian ngắn, tinh thần dân tộc này của Hồ Chí Minh đã bị thay đổi theo chỉ thị của Mao, từ năm 1954 với "Cải Cách Ruộng Đất" , rồi từ 1956 -1958, với sự đàn áp trí thức Việt qua phong trào "Nhân Văn - Giai Phẩm", Trung Cộng đã sử dụng Trường Chinh, Lê Duẩn, Đỗ Mười,... để "ngăn chặn tinh thần dân tộc" Việt . Nói trắng ra, là trù dập và giết chết sức sống của Việt cho Trung Cộng dễ bề thao túng . Năm 1958, Phạm Văn Đồng vượt quyền quốc dân Việt để ký dâng hai đảo Trường Sa và Hoàng Sa cho Trung Cộng, hầu mua chuộc sự hỗ trợ của Tàu Cộng cho CSVN trong cuộc chiến nồi da xáo thịt, Bắc tràn xuống giết hại người Nam .
 
Năm 1968, trong cùng sự u mê, Cộng Sản Việt Nam đã tráo trở sau khi ký hiệp định đình chiến để tấn công người Việt miền Nam, giết hại chính đồng bào ruột thịt của mình. Cuộc tấn công Tết Mậu Thân là thảm bại quân sự lớn nhất cho Cộng Sản Việt Nam, với trên 40,000 quân Bắc Việt tử trận, trong khi quân đội Việt Nam Cộng Hoà chỉ có trên dưới 2000 người hy sinh để bảo vệ đồng bào và đẩy lui quân xâm lược .
 
Nếu ngày xưa, Quang Trung Đại Đế dùng sức mạnh dân tộc để đánh đuổi quân Thanh trong năm ngày Tết, thì năm 1968, Cộng Sản Việt Nam đã hèn nhát lợi dụng lòng tin của dân tộc để thực hiện dã tâm nồi da xáo thịt, giết hại chính đồng bào miền Nam, trong khi nướng chết 40,000 đồng chí của chính ho. Thật là nhục nhã và tủi hổ cho dân Việt. Thật là  đau lòng cho bao tiền nhân đang là hồn thiêng sông núi .
 
Ngày hôm nay, 2008,  Cộng Sản Việt Nam  lại chạy sang khấu đầu nghe lệnh Trung Cộng "ngăn chặn tinh thần dân tộc Việt " bằng cách đàn áp tuổi trẻ Việt và toàn dân Việt trong các cuộc biểu tình phản kháng Trung Cộng xâm lăng Trường Sa và Hoàng Sa. Trong khi ấy, ngày 01/02/2008, cũng tập quyền bán nước buôn dân này mở hội ăn mừng cái gọi là "Ngày miền Bắc đánh lén miền Nam để giết dân oan vô tội và xua trên 40.000 thanh niên miền Bắc vào chỗ chết trên chiến trường miền Nam".
 
Vinh quang gi điều ẩy? Gà cùng một mẹ mà nghe lời Bắc Phương giết lẫn nhau, dâng đất cho kẻ thù truyền kiếp của dân tộc, để ngày hôm nay cõng rắn cắn gà nhà .
 
Thật là buồn tủi nhục nhã cho giòng giống Việt .
 
Kính xin Hồn Nước hiển linh, phù hộ cho trên 80 triệu dân Việt giữ vững tinh khí dân tộc trong tinh thần độc lập, nhân chủ, dân quyền, và hoán cải thiểu số 3 triệu đảng viên CSVN còn lầm đường lạc lối bán đất nước cho Trung Cộng.
 
Hãy ôn lại bài học đau thương năm 1968, để soi đường cho đất nước lật sang trang sử mới .
 
Những ai còn tự nhận là người Việt, muốn quê hương đất nước phát triển, hùng cường, đều biết đây là lúc mọi người Việt phải cố gắng bỏ các tị hiềm để chung sức xây dựng dân tộc, xứ sở. Thế thì các cuộc "Ăn mừng Đại Thắng Mậu Thân 1968" hỏi có đúng với Tinh Thần Dân Tộc Việt ngàn đời hiếu hoà của "Bọc Trăm Trứng" không ? Hay đó chính là theo chỉ thị "Ngăn chặn sự phát triển Tinh Thần Dân Tộc Việt " của Trung Cộng, do Mao truyền dạy cho Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, và hôm nay Hồ Cẩm Đào tiêp tục truyền xuống cho Nông Đức Mạnh và đảng Cộng Sản Việt Nam ?
 
Thật nhục nhã và tủi hổ .
 
Bất cứ ai có lòng, có suy nghĩ, đều biết cuộc Tổng Tấn Công Mậu Thân 1968  trong ba ngày Tết là hành động mất gốc, quên nguồn, không tình nghĩa dân tộc, bất kể truyền  thống, của Cộng Sản Bắc Việt. Đây là một thảm bại về quân sự cho Bắc Việt, với con số tử vong 20 lần nhiều hơn quân đội Việt Nam Cộng Hoà mà vẫn không chiếm được miền Nam. Cuộc tấn công Tết Mậu Thân và sự Thảm Sát tại Huế tạo bao cái chết đau thương cho đồng bào vô tội, gây ra bao oan nghiệt cho tình dân tộc, nghĩa đồng bào, như một vết nhơ đời đời khó rửa sạch trong sử Việt .
 
Dân tộc Việt đòi hỏi một sự chân thành xin lỗi, ăn năn, sám hối của 3 triệu đảng viên đảng Cộng Sản Việt Nam vào ngày Tết, nếu họ thực lòng muốn được tha thứ và mong được đứng chung với 80 triệu dân Việt.
 
Ngọc Lý

 
 
Huế 1968: Khăn Tang và Nước Mắt đường lên Ba Đồn 
 2008.02.01
Thiện Giao, phóng viên đài RFA


Trong bài thứ ba của loạt 5 bài tường thuật tưởng niệm biến cố Mậu Thân tại Huế năm 1968, biên tập viên Thiện Giao của đài chúng tôi sẽ tiếp tục gởi đến quí thính giả nghe đài những nét chính yếu của cuộc phản công tái chiếm Huế mà đỉnh cao là ngày 22 tháng Hai, khi quân lực Việt Nam Cộng Hoà tái chiếm Đại Nội và Kỳ Đài Phu Văn Lâu.

Ngay sau những giờ khắc xúc động nhìn lá quốc kỳ Việt Nam Cộng Hoà được kéo lên trên đỉnh Kỳ Đài, người dân Huế bàng hoàng nhận ra rằng hàng ngàn thân nhân của mình, bị bắt trong vài tuần lễ phía Bắc Việt làm chủ thành phố Huế, sẽ không bao giờ trở về nữa. Họ đã bị thảm sát ra sao, và được che dấu trong các hầm chôn tập thể như thế nào? Xin hãy điểm lại ký ức của những nhân chứng từ 40 năm trước.


“Người dân Huế bị dồn vào đường cùng, không còn chọn lựa nào khác nên phải chọn chiến đấu. Chiến đấu để tự tồn. Chiến đấu để có tự do. Chiến đấu để sống hay là chết.”, ông Trần Ngọc Huế, người chỉ huy Đại Đội Hắc Báo thuộc Sư Đoàn Một Bộ Binh tái chiếm Đại Nội ngày 22 tháng Hai năm 1968 nhớ lại.

Huế, tháng Hai năm 1968, mỗi tấc đất là một tấc máu. Máu, của tất cả những ai có mặt tại Huế; của người dân Huế, của các lực lượng Việt Nam Cộng Hoà, của các lực lượng Hoa Kỳ, và của các lực lượng Bắc Việt.

Huế trở thành chiến trường đổ lửa, vì Huế là nơi không một ai muốn mất.

“Huế không lớn, nhưng đánh dai dẳng vì quyết tâm của Cộng Sản, muốn thắng bằng bất cứ giá nào. Mà ý chí của miền Nam và người dân Huế cũng bằng bất cứ giá nào cũng phải dành lấy mảnh đất thiêng liêng của mình.”, (Trần Ngọc Huế, Đại Đội Trưởng Đại Đội Hắc Báo Sư Đoàn 1 Bộ Binh).

Cuộc phản công tái chiếm Huế

Chỉ một thời gian rất ngắn sau khi vào Huế, phía Bắc Việt Nam đã có thể tự do đi lại. Trong ngày Mùng Hai Tết, quân đội Bắc Việt di chuyển trong thành phố kiểm soát dân chúng như chỗ không người.

Và phía miền Nam, cùng đồng minh, phải bắt đầu từ đầu nhiệm vụ vãn hồi an bình cho Huế.

Huế, trở thành chiến trường của an ninh, của vận mệnh, và có lẽ, của cả danh dự.

Quân đội Bắc Việt, quân lực Việt Nam Cộng Hoà, và quân đội đồng minh Hoa Kỳ đã quần thảo trên một chiến trường không lớn, giữa thành vách kinh đô cũ và giữa nỗi kinh hoàng của dân Huế trong nỗi lo sợ thảm sát, đã xảy ra ngay từ đầu khi miền Bắc kiểm soát và lập chính quyền tại Huế.

Theo lời kể của hai người trong cuộc, là ông Nguyễn Văn Ngẫu, vào năm 1968 là thiếu uý thuộc Trung Đoàn 3, Sư Đoàn 1 Bộ Binh và ông Trần Ngọc Huế, Đại Đội Trưởng Đại Đội Hắc Báo thuộc Sư Đoàn 1 Bộ Binh, các lực lượng tham gia chiến trường Huế vào thời điểm Mậu Thân gồm có:

Phía Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà có Sư đoàn 1 Bộ Binh. Thiết đoàn 7 kỵ binh. Lực lượng sư đoàn nhảy dù và thuỷ quân lục chiến Việt Nam. Các tiểu đoàn Biệt Động Quân Quân Đoàn 1. Một đại đội trinh sát. Trực thăng và máy bay skyrider Việt Nam với sự yểm trợ của máy bay phản lực và trực thăng Thuỷ Quân Lục Chiến Hoa Kỳ.
Phía Pháo binh có 2 tiểu đoàn cơ hữu thuộc sư đoàn 1. Phía Hải Quân có Giang đoàn 11 và 12 yểm trợ chiến trường.

Phía đồng minh Hoa Kỳ có Thuỷ Quân Lục Chiến, Sư Đoàn 101 Nhảy Dù và Sư Đoàn 1 Không Kỵ.

Thiếu uý Nguyễn Văn Ngẫu nhớ lại những ngày chuẩn bị phản công:

“Sau 31 tháng Giêng, dân chúng đang ăn tết vui vẻ. Thành phố Huế trở thành trọng tâm của chiến trường. Đặc công và nội thành do trung tá Khánh Lửa dẫn quân vào bốn Kỳ Đài và 4 con đường chính gồm vùng An Hoà, Thượng Tứ, Cửa Ngăn, Cửa Sập từ vùng núi đi về tập kích. Lực lượng Nội Thành gần đó đang đóng ở Thượng Tứ, Cửa Ngăn, Cửa Sập cũng tiến vào. Đơn vị tôi đang đóng tại quận Hương Trà. Một ngày sau khi nổi lên, tướng Ngô Quang Trưởng trực tiếp điện đàm với quân Khu 1, tướng Hoàng Xuân Lãm, tổng tham mưu và sau hai ngày là bắt đầu phản công phản công.”

Đại Đội Trưởng Hắc Báo, ông Trần Ngọc Huế hồi tưởng:

“Huế không lớn nhưng đánh dai dẳng vì quyết tâm của Cộng Sản là muốn thắng lợi bằng bất cứ giá nào. Mà ý chí của miền Nam và Huế cũng bằng bất cứ giá nào phải dành lấy mảnh đất thiêng liêng của mình.”


Các quan tài của những nạn nhân chưa nhận dạng nằm trong một trường học tại Huế, Tết Mậu Thân, 1968. Photo courtesy of Wikipedia.
 


[/align]Cuộc phản công tái chiếm Huế diễn ra ác liệt. Hai bên giằng co từng căn nhà, từng khu phố, từng tấc đất.

Ông Trần Ngọc Huế nhớ lại:
“Hai bên quần thảo, tiến lên, rồi lui lại, rồi lại tiến lên, rồi lui lại, tranh từng căn nhà, từng khu phố. Mỗi tấc đất là một tấc máu. Từng cái nhà, đánh liên tục không có thời giờ ăn và thời giờ ngủ. Đánh liên tục. Nhiều khi phải chia thành từng tổ 2, 3 người thay phiên nhau ngủ.”
Vòng vây ngày càng xiết chặt. Phía Bắc Việt bắt đầu nao núng, lui vào Đại Nội cố thủ.

Dựng lại cờ VNCH trên Kỳ Đài ở Phú Văn Lâu

Đại Nội, biểu tượng của kinh thành Huế, nằm gần Kỳ Đài ở Phu Văn Lâu. Lúc ấy, cờ của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam vẫn đang bay giữa trung tâm Huế.

Thế rồi, đến ngày 18 tháng Hai, ông Nguyễn Văn Ngẫu và đơn vị nhận được lệnh trình diện Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 1 Bộ Binh. Tại đây, tướng Tư Lệnh Ngô Quang Trưởng trực tiếp giao nhiệm vụ đặc biệt cho tiểu đoàn của thiếu uý Nguyễn Văn Ngẫu: Đánh chiếm và dựng lại cờ Việt Nam Cộng Hoà ở Kỳ Đài.

“Hướng dẫn đại đội ra khỏi sư đoàn và đến đường Mai Thúc Loan, tướng Trưởng chỉ vào lá cờ Mặt Trận Giải Phóng cách khoảng 1 cây số, nói “nhiệm vụ của toa đấy.” Rồi ông đưa bản đồ hành quân, các cơ quan liên lạc, và hỏi tôi hai câu. Tôi trả lời, chính tôi là kẻ muốn thắng trận, và tôi ngỏ ý cần một lá cờ để thay thế cờ Mặt Trận.”

Cùng thời điểm ấy, người chỉ huy Đại Đội Hắc Báo cũng ngỏ lời với tướng Ngô Quang Trưởng, yêu cầu được giao nhiệm vụ tái chiếm Đại Nội:


Phu Văn Lâu trong Đại Nội Huế. Photo courtesy of wikimedia.



[/align]“Cuối cùng chúng tôi yêu cầu Tướng Tư Lệnh được tái chiếm Đại Nội, là biểu tượng về nền tự chủ và độc lâp của Việt Nam từ năm 1802. Chúng tôi được vinh dự lãnh trách nhiệm tái chiếm Huế từ tay Cộng Sản. Và chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ của con dân Huế và miền Nam.”

10 giờ sáng ngày 22, cờ Việt Nam Cộng Hoà được kéo lên Kỳ Đài sau khi 2 người lính đã bị phía Bắc Việt từ Đại Nội bắn tỉa.

“Bên kia là toà tỉnh, các phái đoàn tổng tham mưu, truyền hình, truyền thanh, hàng chục ngàn dân nhìn lên lá cờ để tưởng niệm những ngày tang thương nhất qua đi. Nhìn lá cờ mà rưng rưng nước mắt, bao nhiêu ngày bị bao phủ bởi khổ đau.”

Hai giờ chiều cùng ngày, Đại Đội Hắc Báo chiếm Đại Nội:
“Tấn công nhưng phải bảo vệ di tích lịch sử. Phải bảo tồn. Chúng tôi cũng yêu cầu người Mỹ như vậy. Tôi là con dân Việt Nam, tôi tôn trọng di tích tổ tiên để lại.”

Hàng ngàn người vô tội bị giết hại

Hai ngày sau, Huế hoàn toàn được vãn hồi an bình. Người dân trở lại thành phố, vừa ngơ ngác, vừa vui mừng, vừa chờ đợi. Họ chờ đợi sự trở lại của những người thân đã bị bắt đi trong thời gian phía Bắc Việt chiếm Huế.
Chờ đợi, để rồi họ bàng hoàng nhận ra: Tất cả đã bị giết.

Hành trình đau đớn truy tìm các hố chôn tập thể bắt đầu.

Một trong những người tham gia đi tìm các hố chôn tập thể thời ấy là ông Võ Văn Bằng, Trưởng Ban Truy Tìm và Cải Táng Nạn Nhân Tết Mậu Thân, nói rằng Uỷ Ban của ông đã tìm được khoảng 3,000 hài cốt. Trong số ấy, đau đớn nhất, chỉ khoảng 10% được nhận diện và được gia đình mang về cải táng.


Thân nhân họ hàng đứng cạnh các bộ phận thân thể vừa được đào lên từ các mộ tập thể trong dịp Tết Mậu Thân 1968. Photo courtesy of Wikipedia.



[/align]Số nạn nhân còn lại phải được an táng tập thể tại 2 nghĩa trang ở Huế gần núi Ngự Bình là Ba Đồn và Ba Tầng.
 
Dựa trên thi hài và các đồ vật còn sót lại của nạn nhân, ông Bằng phỏng tính là 20% số nạn nhân là quân nhân, 40% là công chức và 40% là dân thường:

“Sau Mậu Thân, khoảng 1 đến 2 tháng, chúng tôi biết những cái chết rất vô lý. Ví dụ: tại vùng Gia Hội, có một chị tên Tuý. Chị là một sinh viên. Khi Cộng Sản đến tìm anh chị, không có nên bắt chị thay thế. Chị Tuý bị bắn và chôn tại cồn Gia Hội. Còn tại Vỹ Dạ, có chị tên Hương Sen. Hương Sen có nhiều anh tham gia quân đội. Khi vào bắt thì không có các anh của chị nên họ bắt chị ra hành quyết tại chỗ. Hoàn toàn là người vô tội.”

Về nguyên nhân thành lập Uỷ Ban Truy Tìm và Cải Táng Nạn Nhân, ông Võ Văn Bằng cho biết nhờ một sự tình cờ, mà sau đó người dân Huế mới vỡ lẽ ra là thân nhân mình bị thảm sát tập thể:

“Một năm sau, nhân cuộc hành quân của tiểu khu Thừa Thiên ngang qua khu vực giáp giới của Phú Vang, Hương Thuỷ và Phú Thứ, người ta thấy một đầu lâu trồi lên dưới một trảng cát dài hàng cây số. Đào lên, đó là thi hài của thiếu uý Trần Văn Đỉnh, nhận biết nhờ tấm thẻ bài. Tin này loan ra rất nhanh nên tạo phong trào tìm xác ở Phú Thứ.”

Những cảnh tượng kinh hoàng

Nhà báo Vũ Ánh, nguyên phóng viên mặt trận hệ thống truyền thanh quốc gia Việt Nam Cộng Hoà, đã có mặt tại Huế từ mùng Năm đến 29 Tết Mậu Thân và đi theo nhiều nhóm tìm hầm chôn xác tập thể, kể lại cảm giác của ông khi lần đầu nhìn thấy những cảnh tượng ấy:

“Vùng nhiều nhất là quận Phú Thứ và Dạ Lê Thượng có nhiều hầm chôn xác tập thể. Cảm giác tôi lúc ấy rất lạ, như là bị tê liệt khi nhìn các hình ảnh đó.”

Những hình đó là gì? Ông kể tiếp.

“Ngay ở hầm Phú Thứ, chắc khoảng gần 1,000 người. Khi khui lên, đầu của họ phía sau sọ bị bể hết. Những thi hài bị nối nhau bằng dây điện thoại. Có những người không có vết thương, chứng tỏ bị chôn sống.

Sau này tôi có hỏi các nhân chứng, là một phóng viên bị bắt đi theo Việt Cộng và bị An Ninh VNCH bắt lại, cho biết: Họ được lệnh đập đầu bằng đầu cuốc, từ phía lưỡi vào. Quan trọng nhất là, theo nhân chứng: người này phải đập người kia. Cứ 10 người bị cột vào điện thoại và đều bị đập vỡ từ phía sau.”


Ông Võ Văn Bằng kể tiếp rằng, vì người ta bị chôn lớp này trên lớp khác, đến khi tìm được vị trí, thân xác đã không còn nguyên vẹn. Để giúp các thân nhân tìm được người thân, Uỷ Ban đều đánh số lên thi hài và ghi các chi tiết liên quan, chẳng hạn đầu vỡ, sọ bể, tay bị cột như thế nào, dây lạt hay điện thoại, vạt áo, nilông còn sót.
Và rồi đến bước cuối cùng: “Sau đó loan tin trên đài phát thành Huế để đồng bào nhận dạng.”

Huế, trước Tết 1968, bình thường như mọi Tết khác!

Huế, trong Tết 1968, kinh hoàng như chưa bao giờ!

Huế, từ sau Tết 1968, đón Xuân trong niềm ngậm ngùi.

40 năm, có đủ để làm lành một vết thương?

Thế hệ Mậu Thân của Huế vẫn còn đang sống, và năm nay, người dân Huế, ở trong nước thì chốn riêng tư, ở nước ngoài thì nơi công khai, vẫn tiếp tục tưởng niệm những nạn nhân xấu số của vụ thảm sát 40 năm về trước.

Quí vị và các bạn vừa theo dõi một vài sơ lược những nét chính của cuộc tấn công tái chiếm cố đô Huế trong Tết Mậu Thân 40 năm trước và hành trình đi tìm các mồ chôn tập thể nạn nhân cuộc thảm sát Mậu Thân năm 1968. Bài tường thuật này được thực hiện trong khuôn khổ tưởng niệm biến cố Mậu Thân ở Huế, vào thời điểm và địa điểm mà nhiều ngàn người vô tội, không có vũ khí trong tay, đã bị thảm sát. Trong bài tường thuật thứ tư của buổi phát thanh sau, biên tập viên Thiện Giao sẽ tiếp tục gởi đến quí vị bài tìm hiểu về một số nhạc phẩm và hồi ký ra đời trong biến cố Mậu Thân. Đồng thời, chúng tôi cũng sẽ điểm lại 3 bức thư Linh Mục Bửu Đồng viết, nhưng chưa kịp gởi đến thầy mẹ, tín hữu và các em ngài. Những bức thư này chỉ được tìm thấy sau khi thi hài linh mục được tìm thấy trong lòng đất.




[/align]© 2008 Radio Free Asia

Các tin, bài liên quan










Việt Nam kỷ niệm 40 năm Cuộc Tổng Tiến Công Tết Mậu Thân
VOA - 01/02/2008


Việt Nam đánh dấu kỷ niệm 40 năm Cuộc Tổng Tiến Công và Nổi Dậy Xuân Mậu Thân 1968 bằng một cuộc mít tinh trọng thể cấp nhà nước tại thành phố Hồ Chí Minh.




Diễu hành đánh dấu 40 năm Cuộc Tổng Tiến Công và Nổi Dậy Xuân Mậu Thân 1968Theo tin của hãng AFP loan đi từ Việt Nam, cuộc mít tinh diễn ra vào sáng ngày 1 tháng 2, tức 25 Tết Mậu Tý, trước Dinh Thống Nhất với một chương trình diễu hành mang đầy màu sắc quân sự để đánh dấu cuộc tổng tiến công cách đây 40 năm của phe bắc Việt vốn đã mở ra một điểm chuyển đổi quan trọng trong cuộc Chiến Tranh Việt Nam. 

Bản tin của AFP thuật rằng nhiều nhà lãnh đạo và cựu lãnh đạo cấp cao của Đảng, nhà nước và quân đội có mặt trên khán đài được dựng trước Dinh Thống Nhất, tức Dinh Độc Lập cũ, để chứng kiến các đoàn diễu hành, trong đó có các nhóm thanh niên trong trang phục du kích quân Việt Cộng màu đen, vai vác súng AK-47 và B-40, còn các cô gái trẻ vai khiêng thúng trái cây nhằm gợi lại cách mà vũ khí và bom đạn được chuyển vào trong lòng những tỉnh thành vốn do chính quyền miền nam được Mỹ hậu thuẫn kiểm soát.

Bài thơ chúc Tết mà ông Hồ Chí Minh đã đọc trong đêm giao thừa Tết Mậu Thân từ Hà Nội đã được Bí Thư Thành Uûy Thành Phố Hồ Chí Minh Lê Thanh Hải nhắc lại trong bài diễn văn khai mạc lễ mít ting kỷ niệm chiến dịch cách đây 40 năm mà ông gọi là đã làm rúng động cả nước Mỹ và làm vang danh Việt Nam trên thế giới.

Cuộc Tổng Tiến Công Tết Mậu Thân năm 1968 do bắc Việt thực hiện với khoảng 70 ngàn bộ đội và du kích quân được triển khai đã mở hàng loạt cuộc tấn công mà cao điểm là vào đêm giao thừa, nhằm ngày thứ năm 31 tháng giêng năm đó, nhắm vào các mục tiêu tại hơn 100 tỉnh thành và các địa phương ở miền nam, trong đó Tòa Đại Sứ Mỹ cũ ở Sài Gòn và Dinh Độc Lập.

Hãng tin Reuters đã trích nhận định của ông Carl Thayer, một chuyên gia quốc phòng của Australia, nói rằng Cuộc Tổng Tiến Công Tết Mậu Thân là một thảm kịch về nhiều phương diện. Hàng chục ngàn binh sĩ của các bên tham chiến và thường dân đã chết. Ông Thayer nói rằng du kích quân ở miền nam theo cộng sản bất ngờ xuất hiện như nấm từ lòng đất mọc lên để rồi bị tiêu diệt.

Tuy nhiên, theo chuyên gia này thì cuộc tổng tiến công này đã mang lại những kết quả ngoài dự tính của phe cộng sản; đặc biệt là việc Tổng Thống Lyndon Johnson ra lệnh ngưng ném bom bắc Việt, mở các cuộc hòa đàm tại Paris và tuyên bố không ra tranh cử tiếp.

(Nguồn: AFP, Tuổi Trẻ)

http://www.voanews.com/vietnamese/2008-02-01-voa14.cfm










Việt Nam: Bới Đống Tro Tàn Tìm Máu Đổ
Hà Nội Làm To Chuyện Mậu Thân Để Làm Gì?  
PHẠM TRẦN . Việt Báo Thứ Sáu, 1/11/2008, 12:02:00 AM

Hoa Thịnh Đốn.- Tết Mậu Tý năm nay đánh dấu 40 năm ngày Cộng sản Việt Nam lợi dụng  Đêm Giao thừa thiêng liêng của dân tộc Tết Mậu Thân (1968) đưa quân tấn công 41 thành phố, thị xã và 72 Quận lỵ , kể cả Thủ đô Sài Gòn và cố đô Huế của Việt Nam Cộng hòa.

Ít người  Việt  nào muốn gợi lại những đau thương, đổ vỡ của chiến tranh, nhất là cuộc thảm sát trên 3,000 trong số gần 6000 thường dân bị thiệt mạng trong 26 ngày chiếm đóng thành phố Huế của binh lính Cộng sản.

Nhưng đảng và nhà nước CSVN lại coi biến cố đau thương này là một “chiến công” phải ăn mừng, lễ hội.

Báo  Công an Thành phố Sài Gòn loan tin ngày 13-11-2007: “Ban Bí thư TW Đảng có thông báo về việc tổ chức kỷ niệm trọng thể 40 năm cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân - 1968. Bộ Quốc phòng được giao nhiệm vụ phối hợp với Tỉnh ủy Thừa Thiên - Huế tổ chức hội thảo khoa học cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân-1968. Thành phố Hồ Chí Minh phối hợp với Bộ Quốc phòng tổ chức mít tinh trọng thể cấp Nhà nước tại thành phố. Các tỉnh từ Quảng Trị trở vào tổ chức gặp mặt truyền thống, tọa đàm về chiến thắng này. Tổ chức các hoạt động văn hóa, du lịch, giúp đỡ cá nhân có thành tích trong cuộc Tổng tiến công Xuân Mậu Thân hiện còn khó khăn.”

Nguyễn Đình Ước, Trung tướng Cộng sản viết trên báo Nhân Dân ngày 8-1- (2008): “Cuộc tiến công Tết Mậu Thân đi vào lịch sử là một sáng tạo độc đáo của cuộc chiến tranh cách mạng Việt Nam thể hiện một đỉnh cao ý chí và trí tuệ của Việt Nam trong cuộc chiến tranh nhỏ thắng lớn. Dưới sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh quân và dân ta đã đánh thắng oanh liệt một cuộc chiến tranh cục bộ lớn nhất của một tên đế quốc lớn nhất trong thế kỷ thứ 20.”

Có “độc đáo”, “oanh liệt” hay không thì Ước cần đọc lại những lời tuyên bố nhìn nhận Bộ chí huy Cộng sản đã tính tóan sai lầm trong vụ tấn công quân sự Mậu Thân  của Trần Văn Trà, Trung tướng.

Ước cũng nên tự vấn lương tâm tại sao đảng CSVN đã lên án, tuyền truyền rùm beng vụ Quân đội Mỹ can tội thảm sát  người dân vô tội tại ấp Mỹ Lai mà không dám nhìn nhận cuộc tàn sát đẫm máu dân thường và các viên chức VNCH của lính Cộng sản ở Huế?

Ông Douglas Pike, một chuyên viên về Cộng sản Việt Nam nổi tiếng của Mỹ viết: “Một cách tự nhiên, những điều xảy ra ở Huế là vài sự thống kê mau lẹ và nhạy cảm. Cuối cùng, lực lượng quân sự Cộng sản lên tới 12 ngàn người đã tấn công Huế ngay đêm mồng một tết (30 tháng 1 năm 1968), chiếm thành phố 26 ngày và cuối cùng bằng hành động quân sự họ bị đánh bật ra khỏi nơi họ chiếm đóng.”

“Trong trận tấn công nầy, 5 ngàn 8 trăm người dân thường bị giết và mất tích.  Đến bây giờ tất cả họ coi như đã chết. Từ đó, thi hài họ được tìm thấy lẻ tẻ hay trong những ngôi mộ tập thể ở những vùng chung quanh Huế - Trung tâm văn hóa Việt Nam - thuộc tỉnh Thừa Thiên.”

“DDó chỉ là những dữ kiện chính yếu, những thống kê quan trọng, chẳng vui gì khi nói về Huế, là điều được viết xuống bằng thứ ngôn ngữ bình thường của báo chí, rõ ràng chẳng gây được ấn tượng gì cho tinh thần và lương tâm của nhân loại. Chẳng có tiếng thét đầy uất hận nào! Và các tòa đại sứ của Cộng sản Bắc Việt Nam trên thế giới đều im hơi lặng tiếng.” (Tuệ Chương dịch)

Chính Tác giả viết bài này, đã chứng kiến các cuộc khai quật những xác người tại một số  nấm mổ chôn tập thể rất sơ sài và vội vàng rải rác trong thành phố Huế. Một số nạn nhân vẫn còn bị giây điện hay giây thừng cột cổ trong khi người khác bị trói ngoặt hai cánh tay về đằng sau.  Nhiều người khác có dấu vết bị hành hạ trước khi bịt bắn.

Người dân kể lại có nhiều người trong số này đã bị lính Cộng sản đâm, nhưng chưa chết mà vẫn bị đẩy xuống hố. Cả thành phố Huế nhan nhản những áo tang, khăn trắng.

Trong cuộc tấn công Mậu Thân, CSVN đã vận động từ 323,000 đến  595,000 quân chính quy và địa phương trong Nam để thực hiện kế họach chống lại khỏang 1 triệu 200 quân VNCH và Hoa Kỳ với dự kiến chiếm đóng nhiều vùng lãnh thổ của VNCH.

Tuy nhiên kế họach hồ hởi của Hà Nội đã bị quân và dân VNCH được sự yểm trợ của quân độI Hoa Kỳ đánh bại.  Khoảng từ 85,000  đến 100,000 quân Cộng sản bị loai khỏi vòng chiến, so với thiệt hại của đồng minh có trên 6,000 tử thương, ngót 30,000 bị thương và trên 1,000 quân bị mất tích.

Thiệt hại nhân mạng và vật chất của dân thường miền Nam trong vụ Mậu Thân  là vô kể.

NGHỊ QUYẾT LỪA LỌC

Sự thất bại về quân sự  và chính trị của Hà Nội  đã được chứng minh bởi sự chạy trốn, phủ nhận Cộng sản của dân miền Nam.  Phản ứng này đã đảo ngược tất cả những kế họach muốn nhuộm đỏ miền Nam mau chóng của Hà Nội.

Nhưng bằng  chứng hùng hồn nhất   của sự đánh lừa dân và quân miền Bắc đã được đảng CSVN ngụy tạo  trong  Nghị quyết Hội nghị lần thứ 14, tháng 1-1968, của Ban Chấp hành T.Ư Đảng (khóa III).

Nghị quyết đã mơ hồ viết: “Quần chúng nhân dân ở các thành thị và những vùng còn tạm bị địch chiếm ở miền Nam đã nhiều lần nổi dậy khởi nghĩa với những hình thức khác nhau. Hàng triệu quần chúng đang sục sôi cách mạng và sẵn sàng vùng lên, sẵn sàng hy sinh tất cả để giành cho được độc lập, tự do, hòa bình, cơm áo, ruộng đất. Nhân dân lao động miền Nam, nhất là công nhân ở Sài Gòn - Chợ Lớn, đang vùng dậy mạnh mẽ, mở ra một khí thế mới đấu tranh quyết liệt chống Mỹ và tay sai trong các thành thị.”

“…. Cuộc tiến công của các lực lượng vũ trang trên các chiến trường chính và sự nổi dậy của nhân dân ở các thành thị lớn là hai mũi tiến công chính kết hợp chặt chẽ với nhau, trợ lực lẫn nhau và thúc đẩy toàn bộ cuộc tổng công kích và tổng khởi nghĩa khắp cả ba vùng thành thị, nông thôn đồng bằng và rừng núi. Đặc biệt, cuộc tiến công của các lực lượng vũ trang và sự nổi dậy của quần chúng nhân dân ở các thành thị lớn là mũi nhọn thọc vào yết hầu của địch, có tầm quan trọng quyết định đối với toàn bộ chiến trường và toàn cuộc chiến tranh. Vì vậy, tất cả những cuộc công kích và khởi nghĩa ở các vùng khác trên chiến trường miền Nam đều có nhiệm vụ phối hợp chặt chẽ với các thành thị và trợ lực đầy đủ cho các cuộc công kích và khởi nghĩa ở các thành thị lớn.”
Về mặt Quân sự, Nghị quyết đã sai lầm nhận định: “Về mặt quân sự, địch còn trên một triệu quân và một tiềm lực chiến tranh lớn, nhưng đội quân đó đã liên tiếp thất bại về chiến lược và chiến thuật, quân số tuy đông nhưng tinh thần bạc nhược và bắt đầu suy sụp; về mặt chính trị, địch đang lâm vào tình trạng khủng hoảng toàn diện và nghiêm trọng, chúng tỏ ra không thể thống trị nhân dân miền Nam được nữa và nhân dân miền Nam cũng không chịu sống dưới ách thống trị của chúng nữa.”

Ủy Ban Trung ương của đảng nói tiếp: “Trong những điều kiện như vậy, về phương pháp, ta chủ trương không chỉ phát động tổng công kích, mà còn đồng thời phát động tổng khởi nghĩa, tức là dùng lực lượng vũ trang mạnh của ta đánh vào các binh đoàn chủ lực của địch, đánh mạnh vào "đô thành" và các thành phố khác, tạo điều kiện cho hàng triệu quần chúng ở thành thị và các vùng nông thôn còn tạm bị chiếm nổi dậy khởi nghĩa, phối hợp với lực lượng vũ trang của ta để tiêu diệt và làm tan rã quân địch, đánh đổ các cơ quan đầu não của ngụy quyền, làm rối loạn và tê liệt đến tận gốc bộ máy chiến tranh của Mỹ và ngụy, biến hậu phương và dự trữ chiến lược của địch thành hậu phương và dự trữ chiến lược của ta, vừa liên tục tiến công tiêu diệt địch, vừa không ngừng phát triển lực lượng ta về chính trị và quân sự, làm thay đổi mau chóng lực lượng so sánh một cách có lợi cho ta, không có lợi cho địch và giành thắng lợi quyết định về ta.”

Về chính trị, những kẻ bị Bộ chính trị bịt mắt còn được nghe: “Nhiệm vụ chủ yếu của ta về chính trị là chuẩn bị và phát động quần chúng nổi dậy tổng khởi nghĩa (kết hợp với tổng công kích) cho đến thành công, đập tan ngụy quyền và các tổ chức chính trị phản động khác, xây dựng chính quyền cách mạng và phát triển nhanh chóng lực lượng chính trị và vũ trang của quần chúng.”

“Phải dựa vào nhiệm vụ và phương hướng chiến lược chung mà định ra nhiệm vụ và kế hoạch chuẩn bị và thực hiện tổng khởi nghĩa, chủ yếu là khởi nghĩa ở các thành thị; phải tích cực chuẩn bị lực lượng quần chúng, định ra những hình thức tổ chức quần chúng thích hợp, đề ra những khẩu hiệu có sức tập hợp mạnh mẽ quần chúng đông đảo, phát động và thúc đẩy phong trào đấu tranh chính trị thành một cao trào tiền khởi nghĩa, hoặc phát động quần chúng trực tiếp nổi dậy khởi nghĩa kết hợp với tổng công kích.”

“Khi khởi nghĩa nổ ra, phải lãnh đạo quần chúng hành động kịp thời và phù hợp với tình hình từng nơi, từng lúc, phối hợp chặt chẽ với công kích quân sự, đập tan nguỵ quyền các cấp và các tổ chức chính trị phản động của địch, lập chính quyền cách mạng, tước vũ khí địch, bắt tù binh và vũ trang cho quần chúng, phát triển các lực lượng vũ trang cách mạng và tiến hành các công tác kháng chiến, cứu nước, giữ gìn trật tự trị an, bảo đảm mọi sinh hoạt cần thiết của xã hội, thực hiện khẩu hiệu "Tất cả cho tiền tuyến, tất cả để chiến thắng"

Giấc mơ hão huyền dùng Cuộc tấn công Mậu Thân làm bàn đạp để cưỡng chiếm miền Nam của đảng CSVN đã bị quân-dân VNCH đánh bại. Bài học này, dù người Cộng sản có cố quên đi hay xuyên tạc để kéo lịch sử về phiá mình cũng khó mà che mắt được những nạn nhân của quân đội Cộng sản ở Huế.

Kế hoạch chủ quan tự biên, tự diễn của Lê Duẩn và Võ Nguyên Giáp cách nay 40 năm có lẽ đã bị bỏ quên, nếu Ban Bí thư Trung ương đảng năm 2008 không bới đống tro tàn để tìm máu đổ, thịt rơi của những nạn nhân vô tội người miền Nam trong vụ Mậu Thân. -/-

Phạm Trần
(01/08)









Bài học đau thương cho dân tộc Việt:
Cho đến ngày hôm nay,
NGƯỜI VIỆT VỚI TINH THẦN DÂN TỘC vẫn chưa có chỗ đứng thực sự trên đất nước Việt . 
Người Việt yêu nước đã tình nguyện chết trong mọi cuộc chiến.
Hôm nay, Người Việt với tinh thần Dân Tộc Việt phải cùng liên kết để ĐÒI QUYỀN SỐNG.
SỐNG HÙNG, SỐNG MẠNH, SỐNG TỰ DO,
VÀ THAM DỰ VÀO MỌI QUYẾT ĐỊNH CÓ ẢNH HƯỞNG ĐẾN VẬN MỆNH DÂN TỘC, ĐẤT NƯỚC. 
Bất cứ chính quyền nào từ chối điều này sẽ phải bị đào thải, vì sự sống còn của dân Việt .
Ngọc Lý .
Đăng nhập để trả lời
0