Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

[Truyện ngắn] Ước nguyện không hoàn thành

0 trả lời, 1.994 lượt xem — Trang 1 / 1
Ước nguyện không hoàn thành


Bầu trời đen ngòm một màu mây, những ngọn gió lành lạnh bắt đầu thổi. Mây đen kéo tới đã lâu che kín cả một vùng trời rộng lớn. Chúng có vẻ nặng trĩu như muốn làm mưa lắm rồi mà còn chờ một cái gì đó. Tuy có gió nhưng những cành hoa lay ơn, hoa cúc, hoa huệ sau sân vườn chẳng có vẻ gì động đậy vì có phải chăng gió thổi quá nhẹ chỉ làm một con người nhạy cảm thấy được?

Cảnh vật ngoài khung cửa sổ thật buồn chán, mà lúc nào mà nó chẳng vậy. Những ngôi nhà kiểu biệt thự xanh, đỏ, tím, vàng lộng lẫy, khang trang nhưng bên trong chỉ thấy một màu đen, không bóng người. Giờ đã vào giữa thu, nhìn qua khung cửa sổ ra ngoài vườn, tôi thấy toàn cây với cây, nhưng cây nào cũng trụi lá sạch sẽ hết. Chưa đủ, cái cảnh vật khô khan ấy còn kết hợp với màu gạch mái ngói đỏ chói, những bức tường nhà láng giềng vàng sáng rực càng làm cho cảnh vật thêm xơ xác, hoang tàn làm hơn. Trông cứ tưởng rằng nhà mình đối diện sa mạc vậy. Ước gì đến mùa xuân thật mau…

Ngồi trong căn phòng nhỏ mà bừa bộn, tôi chẳng biết làm gì cả. Suốt cả mấy ngày nghỉ mà chỉ biết hết chat rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn, xong xuôi rồi lại chat tiếp. Ôi thật chán làm sao!

Tôi nhớ lại chuyến đi chơi cách đây mấy hôm với đám bạn học chung lớp mà lòng cảm thấy tiếc tiếc như thế nào ấy, muốn được đi lại lần thứ hai quá! Tôi lại nhớ lại vụ hôm bữa, tự nhiên lại để mất cái điện thoại di động, tức thật! Nhưng thôi mọi chuyện qua lâu rồi, chẳng còn gì phải luyến tiếc cả.

Tôi nằm trên chiếc giường êm ái mà đầu óc chẳng còn muốn suy nghĩ gì nữa, hai con mắt toan nhắm lại thì có một cái gì đó mờ mờ hiện ra.

_ Ồ, xin chào! Ông đến đây có chuyện gì không hồn ma cô đơn Oscar? – Vừa thấy ông, tôi liền hỏi.

_ Chẳng có gì hết! Tôi ngao du trên bầu trời thành phố cả ngày hôm nay chán rồi! Định quay về nghĩa địa mà tự nhiên bay ngang đây thấy cậu trông buồn chán quá nên định ghé chơi với cậu tí thôi. – Ông trả lời.

_ Hì hì, ông tốt thật! Có một người bạn trò chuyện lúc này có lẽ sẽ đỡ chán hơn nhiều đấy! Nhưng ông thì có thể làm được gì cho tôi vui?

_ Ồ, thật tình thì tôi chẳng thể làm gì được cho cậu vui cả, cậu Johnny ạ! Chỉ có thể nói chuyện cho cậu giải khuây vậy mà. Các bạn ma của tôi giờ đây đã lần lượt được giải phóng và đầu thai qua kiếp sau hết rồi, giờ chỉ còn mỗi mình tôi…

_ Tội nghiệp ông thật! Nhưng mà tại sao ông không được giải phóng để đầu thai mà lại phải lang thang trông tội nghiệp thế kia?

_ Muốn được đầu thai thì phải hoàn thành được ước nguyện cuối cùng của mình sau khi chết hai mươi năm, nhưng bây giờ tôi không thể làm nữa rồi…

_ Tại sao thế? – Tôi nhăn nhó pha sự tò mò hỏi.

_ Vì…

“Cạch, cạch……..”, tiếng cửa gỗ dưới nhà mở ra.

_ Thôi chết, gia đình tôi về rồi đấy, ông mau đi đi, kẻo họ lên thấy ông với tôi thì nguy lắm. Xin lỗi nha, hẹn ngày nói chuyện tiếp với ông. Bye bye!

_ Thế à? Vậy thì tạm biệt cậu!

Nói rồi ông bay mất vào cái khung cảnh bầu trời đen ngòm, lạnh lẽo ngoài cửa sổ.

_ Johnny! Ba mẹ về rồi nè, xuống đây cả nhà mình cùng đi ăn! – Mẹ gọi tôi.

_ Dạ! – Tôi trả lời ngắn gọn rồi chạy vội xuống mà trong đầu vẫn còn suy nghĩ vu vơ về hồn ma Oscar…

Đi ăn về, tôi liền nhảy lên giường rồi nằm đó suy nghĩ. Tôi nhớ lại cái hôm lần đầu tôi gặp ông Oscar, cái lần đầu tiên tôi gặp ma mà tôi nghĩ trên đời chẳng ai rơi vào trường hợp dở khóc dở cười như tôi.

Hôm đó, tôi đi bộ về nhà sau bữa tiệc rượu mừng sinh nhật của thằng bạn, tôi bị dụ uống say quá (mặc dù chỉ mới mười sáu tuổi) nên chẳng còn biết trời trăng là gì cả. Đi ngang qua cái nghĩ địa nọ, tôi thấy một ông già khoảng năm mươi đến sáu mươi tuổi đang cặm cuội làm cái gì đó bên một ngôi mộ. Tôi thấy thế, liền chạy tới hỏi ông bằng một cái giọng say xỉn:

_ Ôi ông ơi! Trời tối khuya tối hoắc vậy rồi ông còn làm gì ngoài này nữa! Bộ định phá mộ chôm vàng à?

Ông không nói gì mà chỉ tay lên trên ngọn đồi không xa.

_ A, tôi thấy rồi! Thế đã sao nào?

_ Hồi đó mộ tôi ở trên đó, nhưng vì nghe nói người ta sắp xây một cái nhà máy ở trển nên tôi tự chuyển mộ mình xuống đây. Đào được cái lỗ rồi, đem được cái bia xuống rồi, chỉ còn cái xác chưa đem xuống thôi. – Ông trả lời bằng một giọng rất vui vẻ và hăng say.

_ Giời, tưởng gì, chỉ một cái xác thôi mà. Ông có cần tôi giu….?

Nói tới đó tôi bỗng cứng miệng lại, nhìn thẳng vào mặt ông đến tận năm phút, tôi thấy rõ hàng cây phong đang ngả theo gió đằng sau ông mồn một.

_ AAAAAAAAAAAA!!! – Tôi la lên thật lớn rồi ngất xỉu…

Có lẽ do tôi bị say xỉn nên ngủ hơi lâu, khi tôi thức dậy đã thấy những tia nắng ấm áp rọi vào, nhưng không phải ở nhà mà là ở một túp lều rách nát nào đó. Tôi chẳng nhớ gì về chuyện hôm qua hết, chẳng biết tại sao tôi lại nằm đây, chỉ nhớ mang máng hình bóng của một ai đấy.

Bỗng nhiên, có một ai đó bay vào trong lều. Tôi nhìn thật kĩ người đấy và trợn tròn mắt.

_ Tôi mang đồ ăn sáng cho cậu rồi đây! – Người ấy nói.

_ Hả! Ông có… phải… là…! AAAAAAAA! – La lên xong rồi tôi ngất tiếp.

_ Trời đất! Người gì đâu mà yếu bóng vía gần chết! Mình tưởng cậu ấy quên hết chuyện hồi tối qua rồi chứ!

Tỉnh lại lần thứ hai, tôi thấy mình đang ở nhà thật mà chẳng biết vì sao nữa. Thấy tôi tỉnh dậy, mẹ ấn tôi nằm xuống và ôn tồn, nhẹ nhàng nói:

_ Thôi, con nằm xuống nghỉ đi! Đi chơi gì mà uống rượu cho say thế! Sợ về nhà rồi còn trèo cửa sổ vào, nguy hiểm lắm đấy! Mai mốt không được thế nha con! Thôi nằm đó đi, mẹ xuống nhà pha sữa cho con đây.

_ Dạ! – Tôi đáp.

Rồi tôi lăn qua phải, thấy cánh cửa sổ mở toanh, tôi yên tâm trong lòng phần nào vì chắc chắn rằng mọi chuyện chỉ là giấc mơ và trong lúc đấy, tôi mộng du leo cửa sổ vào, ma chỉ là chuyện hoang đường. Xong tôi lại lăn qua trái, thấy trên chiếc bàn bên cạnh có một bịch thức ăn còn mới màu nâu nhạt. Tôi nhớ lại cái sự việc mà tôi cho rằng đó là giấc mơ, tôi thấy ông già ma ấy cầm cho tôi cái bịch thức ăn cũng có màu nâu nhạt. Tôi rợn người, mồ hôi lại chảy nhễ nhại. Tôi nhắm mắt lại như không tin vào mắt mình, tôi chẳng dám cầm lấy cái bịch ấy nữa.

Đến chiều, sau một giấc ngủ trưa khá dài, tôi tỉnh dậy và nhìn ra cửa sổ. Đột nhiên gió thổi vù vù vào nhà một cách lạnh lẽo, cây cối thì ngả nghiêng, tôi lấy mền trùm lại. Sau đó, tôi kèo tấm mền ra thì thấy một khuôn mặt già quen thuộc, tôi sợ điếng người, nhưng lần này là lần thứ ba tôi gặp lão nên chỉ bật ngồi dậy và đẩy lùi mình về phía sau.

_ Này, cậu đừng làm thế chứ, kì lắm, tôi có hại cậu lần nào đâu mà cậu sợ thế! – Ông già vừa nói vừa tiến tới.

_ Đừng, đừng, đừng lại gần tôi, tôi sợ lắm! – Tôi hoảng hồn nói.

_ Thôi cậu ơi, đừng làm vậy mà, tuy là ma nhưng tôi chỉ muốn kết bạn với cậu thôi, cậu đừng lo, cho tôi đứng kế bên cậu nhé! – Ông già lại nói một cách thân thiện.

_ Ơ… Có chắc là ông không hại tôi hay ám tôi không? – Tôi nghi ngờ hỏi.

_ Chắc chắn một trăm phần trăm! Tôi tên là Oscar, còn cậu chắc hẳn là Johnny, rất hân hạnh được làm quen! – Ông ngỏ lời chào làm quen rồi đưa bàn tay của mình về phía tôi.

_ Vâng… – Tôi trả lời rồi đưa tay mình để bắt tay với ông. Nhưng thật bất ngờ làm sao, tôi không thể nắm được tay của ông, chỉ có cảm giác hơi lành lạnh.

_ Hì hì, cậu thấy lạ đúng không? Vì tôi là hồn ma mà, tôi có thể bay lượn đây này! – Vừa nói, ông vừa nhào lộn mấy vòng trên không trung. Đến lúc này tôi mới nhận thấy rằng ông cũng không có chân giống như mấy con ma trong những bộ phim hoạt hình. Tôi thầm mỉm cười.

_ Thôi tôi đi đây, các bạn ma khác đang chờ tôi ngoài nghĩa trang đấy! – Ông già vui vẻ nói.

_ Ấy khoan đã, cho tôi hỏi, tại sao ông biết tên tôi và còn biết nhà tôi nữa? – Tôi thắc mắc lần cuối.

_ Cái chứng minh nhân dân trong ví cậu để làm gì? – Ông vui vẻ trả lời rồi bay đi mất.

Sau khi ông già ma bay mất đã lâu, tôi vẫn không kịp hết bàng hoàng rằng tôi đã nói chuyện với ma cơ đấy. Tôi mừng quýnh muốn reo lên nhưng chợt thấy mảnh giấy để lại trên bàn của ông già: “Đừng nói cho bất kì ai hết, nếu không tôi và cậu sẽ mệt lắm đấy!”, tôi lại tự giảm nhẹ niềm phấn khởi ấy.

Nhưng kể từ ngày hôm đó, tôi không còn thấy ông già ma Oscar ghé đến thăm tôi nữa, có lẽ là ông đang đi chơi chung với đám bạn ma của ông. Cho đến chiều hôm nay, tôi bất ngờ gặp lại được ông mới biết rằng các bạn của ông đã được giải phóng và đầu thai hết rồi. Tôi không giận mà cảm thấy thương thương ông, một hồn ma lương thiện, hiền lành thế mà không được đầu thai quả thật là bất công. Tôi cố gắng suy nghĩ tại sao ông lại không được giải phóng, chuyện gì đã làm ông bị mắc kẹt ở thế giới loài người này? Suy nghĩ và suy nghĩ, nhưng tôi chẳng thể tìm được một đáp án cuối cùng. Tôi mong đến chiều hôm sau thật nhanh để gặp lại ông rồi chìm vào giấc ngủ hồi nào không hay…

Sáng hôm sau, tỉnh dậy, tôi lại tìm cách giết thời gian bằng những việc làm thường ngày: ăn, chat, ngủ,… để đợi chiều xuống. Rồi thời gian cứ trôi qua chậm chạp, dần dần, cuối cùng cũng tới buổi chiều, ông già ma Oscar lại xuất hiện.

_ Chào buổi chiều, cậu khỏe không? Hình như hôm qua chúng ta nói chuyện chưa hết thì phải? – Ông ngỏ lời chào thân mật rồi vô thẳng vấn đề.

_ Tôi khỏe. Đúng rồi, hôm qua chúng ta nói đến đâu rồi nhỉ?... À, hình như tới khúc tại sao ông không được giải phóng đúng không nhỉ? Ông cứ giải bày cho tôi nghe đi, biết đâu tôi có thể giúp được ông.

_ Cũng được. Tôi trở nên như thế này đây, vì ước nguyện cuối cùng của tôi đó là được hôn Christina, dù chỉ một lần thôi. Nhưng tình yêu của tôi dành cho cô ấy chỉ là đường một chiều, cô ấy đã có chồng, con và sống rất hạnh phúc nên khi chết không còn ước nguyện gì nữa và đã được giải phóng rồi đầu thai ngay sau khi chết…– Ông nói với giọng thật buồn.

_ Hic! Tội nghiệp, tội nghiệp ông quá, thì ra là do duyên kiếp nên mới phải đẩy ông đến ngày hôm nay. Vậy ông đã chết cách đây bao nhiêu năm rồi?

_ Đúng mười chín năm, mười một tháng. – Ông trả lời tôi câu hỏi đấy cũng với một vẻ thật buồn.

_ Hả, cái gì? Vậy là chỉ còn một tháng thôi sao? – Tôi hoảng hốt hỏi.

_ Đúng vậy.

_ Vậy nếu sao một tháng đó, ông không hoàn thành ước nguyện thì sẽ như thế nào?

_ Tôi sẽ biến thành những bọt khí và tan biến mất, tôi sẽ không thể đầu thai lại được kiếp khác và vĩnh viễn mọi người, dù đã từng quen hay biết tôi sẽ không còn nhớ tôi là ai nữa. – Càng nói, ông càng hạ giọng.

_ Hỡi thế gian tình yêu là gì mà làm con người ta phải đau khổ thế này? – Tôi ngâm nga – Mặc dù tôi không muốn ông chết đi lần thứ hai, mặc dù tôi không muốn phải quên ông, nhưng ông trời thật ác quá! – Tôi nói, nước mắt như muốn chảy ra, tôi muốn nhào vào ôm ông thật chặt để giữ ông lại nhưng sực nhớ lại ông chỉ là hồn ma, tôi tuyệt vọng.

_ Thôi, cậu đừng buồn nữa, ngày trước khi biết chuyện này, tôi còn buồn hơn cậu. Mất cả tình yêu, nay còn phải bị biến mất khỏi cả hai thế giới này, đúng là số phận đã an bài rồi cậu ạ. Nhưng tôi đã có những ngày tháng đặc biệt bên các bạn ma, được trò chuyện với cậu, thật đúng là một điều thật vinh hạnh! – Ông Oscar an ủi tôi – Thôi, tôi đi đây cậu nhé!

_ Ơ… Nhưng mà… Khoan đã… Đừng…! – Tôi cố gắng kêu ông lại nhưng không được nữa rồi, ông đã biến mất.

Ông bay đi rồi, trời cũng đã tối, cảnh vật lại trở nên yên tĩnh tạo thành một không gian buồn tẻ, lạnh nhạt. Tôi đứng trơ người trong phòng mà chẳng cử động được. Rồi tôi cố hết sức lôi hai đôi chân của mình đến chiếc giường nhỏ. Nằm trên đấy, tôi thương cảm cho số phận của một hồn ma già cô đơn tội nghiệp, thương cảm cho một cuộc tình đơn phương, một chiều. Tôi trách thầm Thần tình yêu không có mắt lại báo hại một con người lương thiện ấy không thể đầu thai thành kiếp khác. Rồi cơn gió ngoài trời thổi mạnh vào, mát dịu, êm ái và nó đã ru tôi vào giấc ngủ…

Thế là hết một ngày, ông già ma Oscar chỉ còn lại hai mươi chín ngày để hoàn thành ước nguyện của mình. Tôi cố gắng nghĩ cách giúp ông. Tôi lên mạng tra tìm những bí ẩn về những ước nguyện, những câu chuyện về hồn ma để cứu vãn tình hình. Nhưng kết quả là chẳng có câu chuyện, những cách nào nói về những ước nguyện của hồn ma, có rất nhiều tư liệu về hồn ma nhưng tất cả chỉ là giả thiết và chẳng có cái nào đúng với thực tế bây giờ. Tôi tìm kiếm trong vô vọng.

Một ngày, hay ngày, một tuần, hai tuần trôi qua, tôi cứ thế tìm kiếm, đọc sách báo thật nhiều để rồi chợt nhìn lên tờ lịch: Chỉ còn 1 ngày nữa là hết thời hạn. Tôi thất vọng tràn trề, tôi thật cảm thấy có lỗi với ông Oscar vì đã không giúp được cho ông được giải phóng.

Ngày cuối cùng, tôi nằm buồn chán ở nhà chẳng muốn làm gì cả. Bỗng nhiên vào sáng hôm ấy, ông Oscar xuất hiện ở nhà tôi, tôi thấy ông có thể nắm tay tôi, ông kéo tôi bay ra khỏi cửa sổ rồi bay ra ngoài khoảng không bầu trời rộng lớn.

_ Oscar! Ông làm gì thế? – Tôi bất ngờ hỏi.

_ Tôi muốn đưa cậu bay ra khỏi căn phòng chật chội, bừa bội ấy của cậu để chỉ cho cậu thấy cuộc sống của tôi khi xưa.

_ Nhưng sao ông làm được vậy?

_ Đó là quà tặng cuối cùng cho những hồn ma không thực hiện được ước nguyện của họ vào ngày cuối cùng.

Nói xong rồi ông đưa tôi qua thật nhiều cánh đồng, thật nhiều ngọn núi. Chợt ông chỉ tay xuống một căn biệt thự hoang nọ và nói:

_ Đấy là nơi tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình đầm ấm đấy!

Rồi ông chỉ cho tôi thấy nhà những người bạn thân của ông, ông kể cho tôi nghe về cuộc đời của mình. Ông hạnh phúc, tôi cũng hạnh phúc. Rồi ông chỉ cho tôi thấy ngôi nhà của nàng, ông kể cho tôi nghe về những bài thơ, những lá thư tình ông đã gửi nàng nhưng chẳng được đáp trả. Kể lại những chuyện buồn mà miệng ông cứ nhoẻn cười trong những giọt nước mắt nghẹn ngào vì cảm động của tôi rơi xuống. Bay trên bầu trời cao, được nghe ông Oscar kể truyện, tôi cảm nhận được một mùi vị đặc biệt của cuộc sống. Cay đắng, mặn nồng, ngọt ngào, ông đã từng được nếm thử, vì thế, tuy ước nguyện không hoàn thành của ông là được hôn nàng Christina, nhưng được nếm trải tất cả những hương vị của cuộc sống, ông như thực hiện được ước nguyện của mình. Ông đưa tôi đi cả ngày, đến tối mịt, ông lại đưa tôi về căn phòng bé nhỏ.

_ Thế Thần chết sẽ không biến ông thành những bọt không khí đúng không? – Bất chợt không hiểu sao tôi lại hỏi một câu hỏi ngốc nghếch như thế.

Nhưng vừa dứt câu hỏi thì: “Kíng koong…”, chuông nhà thờ ngân lên báo hiệu đúng mười hai giờ đêm.

_ Thôi tôi đi đây! Hãy nhớ những gì mà tôi đã kể với cậu hồi sáng! Đấy mới thực sự là cuộc sống đích thực! Đừng buồn nữa cậu nhé!

Một ánh sáng chiếu xuống làm cả căn phòng phát sáng lên. Nó rọi xuống linh hồn ông Oscar với những ánh hào quang rực rỡ như muốn thiêu cháy ông. Tôi lấy tay che mắt lại vì quá sáng, ông từ từ biến thành những bọt không khí và đến khi gần tan biến mất, tôi vẫn còn nghe văng vẳng bên tai:

“Chỉ nhớ những lời tôi nói và hãy quên tôi đi nhé!”

Minh Lam
01, 02, 08
Minh Lam

Lặng thầm một mình đi trên phố,
Gió buồn thổi, mơ hồ niềm vui…
Ngắm nhìn dòng đời ngược xuôi
Cảnh buồn như thể tối thui một màu.
...
Đăng nhập để trả lời
0