Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Những mảng đời ghép lại...

7 trả lời, 1.889 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-20 03:56:02con thuyền không bến>
                                                                 Hoa cát đằng.
                                                                                               Truyện ngắn.
 
         Đã khuya lắm rồi nhưng cô vẫn ngồi đấy, cố đợi một điều gì đó thật mơ hồ. Cô không biết mình ngồi như thế để chờ ai, làm gì, chỉ biết hôm nào không đến quán cafe này, cô cảm thấy buồn, trống vắng.
 
           Hai năm trước, cô đến đây vì lời giới thiệu của bạn bè. Bây giờ cô đến đây vì một thói quen không thể thiếu.
 
          Cô vẫn không quên mọi chuyện xảy ra hôm đó...
 
           Ký ức hiện về nguyên vẹn hình ảnh của anh chàng phục vụ quán, tay ôm bó hoa thật to, tiến về phía cô, nhờ ký nhận. Hơi bất ngờ, thế nhưng cô vẫn kịp nói tiếng cảm ơn anh ta.
 
           Bó hoa thật đẹp, trong đó gửi kèm một tấm thiệp xinh xắn với dòng chữ:" Chúc em có một ngày tuyệt vời. Ký tên: Chuyến bay đêm "
 
          Chỉ có thế! Cô mỉm cười một mình rồi trở về nhà. Đêm hôm đó, cô không tài nào ngủ được.
 
            Anh hơn cô mười tuổi, là người thành đạt, độc thân, vui tính. Cô quý mến anh như anh trai của mình, có chuyện gì đều kể anh nghe. Cô cũng đem chuyện bó hoa bất ngờ kể với anh.
 
           Chẳng những không ngạc nhiên, anh còn rất bình thản:" Ai mà ngớ ngẩn quá!".
 
            "Em nghĩ một anh chàng si tình nào đó..." cô nheo mắt tinh nghịch. Anh im lặng, ra chiều suy nghĩ rồi la lên:" A, anh hiểu rồi!".
 
             Cô sung sướng đợi chờ. Anh cưòi bí ẩn:" Chắc có một anh chàng độc thân, vui tính nhưng nhát gan. Cũng có thể...".
 
              Cô há hốc miệng ngạc nhiên:" Có thể...sao chứ?".
 
              " Có thể đó là một ông già đầu hói, góa vợ và...".
 
              Anh chưa kịp nói hết câu, cô đã nhéo một cái đau điếng.
 
              Anh là vậy đó, lúc nào cũng đùa được cả. Cô rất thích tính cách lạc quan, yêu đời ấy.
 
              Quen anh hơn năm năm, chưa một lần cô thấy anh buồn. Thành công hay thất bại, anh đều tỏ ra vui vẻ. Có lần, cô hỏi:" Gần bốn mươi tuổi rồi, sao anh không tìm người nấu cơm cho anh ăn nhỉ?"
 
               Anh cười lém lỉnh:" Anh biết nấu cơm mà, chỉ cần người dọn dẹp nhà cửa thôi ".
 
              Rồi anh lại hỏi cô:" Thế còn em?"
 
              " Em...em đợi gã nào ế vợ, biết nấu cơm".
 
              Anh biết cô đang trêu mình, anh cười phá lên:" Lộ rồi nhé! Em yêu thầm anh phải không?".
 
             Cả hai cùng cười, tiếng cười trong trẻo đến lạ thường.
 
              Cô nhìn ly cafe sóng sánh ánh đèn rồi ngước nhìn khoảng trời vô tận, nơi chứa đựng bao điều kỳ diệu. Chuyến bay cuối cùng trong ngày cũng đã qua đi. Về thôi.
 
              Cô ra về mà lòng chất chứa một nỗi buồn, nỗi thất vọng.
 
              Vậy là chẳng có anh chàng nào có biệt danh" Chuyến bay đêm" cả. Tất cả chỉ là trò đùa của ai đó, và cô là nạn nhân tội nghiệp.
 
              Nhưng cô biết trách ai đây? Tại cô quá mơ mộng những điều không có thật. Cô chợt nghĩ đến anh. Cô sẽ không kể anh nghe chuyện này. Anh mà biết được sẽ cho cô là trẻ con, sẽ cười vào mũi, sẽ...
 
            Cô giật bắn người khi có bàn tay ai đó chạm vào vai.
 
             " Em đi đâu về khuya vậy?".
 
             Cô nhận ra ngay giọng nói quen thuộc của anh. Cô gạt tay anh ra:" Anh làm em hết hồn". " Tại anh thấy em như người mất hồn vậy đó".
 
            " Đâu có ", cô bối rối bào chữa. " Còn giấu anh sao?". Anh cốc nhẹ lên trán cô.
 
           " Thật mà ".
 
            " Em không nói cũng được. Anh biết từ lâu em đã không còn tin tưởng anh nữa. Em...", anh chưa nói dứt câu, cô đã ngả vào vai anh khóc nức nở.
 
           Anh ôm cô vào lòng mà nghe tim mình đau nhói. Anh đâu cố ý làm cô buồn. Kể từ khi biết cô đem lòng tương tư anh chàng nào đó, anh rất đau khổ.
 
            Từ lâu, anh đã yêu cô, yêu đến cuồng si. Nhưng cứ nhìn thấy cô vẫn vô tư hồn nhiên, anh lại im lặng.
 
            Anh bí mật mua hoa tặng, bí mật nhờ người gửi và hôm nay bí mật theo dõi cô đang chờ ai đó.  Anh muốn biết người nào hạnh phúc được cô yêu đến như vậy. Thế nhưng, anh lại vô tình làm cô buồn, cô khóc. Anh bối rối, dổ dành:" Cho anh xin lỗi! Anh...".
 
            " Anh không có lỗi ", cô thôi khóc:" Chỉ tại em quá mộng mơ ".
 
            " Em nói đi, anh đánh chết tên nào dám làm em buồn ", anh pha trò.
 
             " Em không biết ".
 
             " Trời!...". anh trợn mắt.
 
           " Em chỉ biết hắn có biệt danh là " Chuyến bay đêm ". Và cứ ngày này, năm nào hắn cũng nhờ người mang hoa tặng em ".
 
             Anh lặng người trước lời thú nhận của cô. Anh muốn hét lên trước sự thật này:" Em yêu đơn phương hắn à?". Cô quay mặt đi, cố giấu giọt nước mắt, gật đầu nhè nhẹ:" Có lẽ là như vậy ".
 
              Lần này, anh hét thật to, làm cô quay phắt lại:" Ôi! Tạ ơn Chúa...".
 
               Cô vẫn chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra với anh. Anh ôm chặt lấy cô, thầm thì điều gì đó mà mặt cô đỏ bừng lên:" Anh là...". " Thôi đừng đùa ", cô khẽ gắt.
 
           Như để chứng minh những điều vừa nói, anh kéo cô đến một nơi trồng toàn loài hoa cát đằng. Anh ngắt đóa hoa đưa cô:" Hôm nay anh không nhờ người tặng hoa em nữa. Anh định tự tay tặng em đóa hoa mà em thích nhất ".
 
            Cô cầm đóa hoa cát đằng hạnh phúc trào dâng.
 
            Biết nói sao để diễn tả cảm xúc trào dâng của cô lúc này. Anh nhìn cô âu yếm:" Một ngày tuyệt vời chứ em?"." Một ngày không như mọi ngày ", mắt cô ánh lên niềm vui sướng.
 
             Đóa cát đằng vẫn tím biếc trong đôi tay bé nhỏ của cô.


📎 300761.vumanh.be[1]
Đời sao như cánh chuồn chuồn
Khi vui nó đậu, khi buồn nó bay
Đăng nhập để trả lời
0
                            Những lời nói dối.
                                                                                                       Truyện ngắn.
         Anh ta có "nickname" là Tư nổ vì tật hay nói dối.  Nghe đâu, anh biết nói dối trước khi tập nói qua hành động khóc dối.  Mẹ anh kể, ngay từ hồi ba bốn tháng, anh đã biết giả khóc để vòi vĩnh Mẹ.
        Vào mẫu giáo, anh nói dối với Mẹ là bị cô đánh, bạn bắt nạt để xin ở nhà.  Lên cấp một, anh hay giả vờ bịnh để nghỉ học.  Khi biết yêu, anh "nổ" gia đình khá giả để "cưa đổ" cô bạn xinh nhất giảng đường.
        Chưa hết, khi ra trường đi xin việc, anh "quảng cáo" mình có hơn hai năm kinh nghiệm và xin đựơc một công việc với mức lương cao.
        Nâng cấp hơn, anh "lừa" người yêu rằng sau khi cưới, cả hai sẽ ra riêng, cô không phải làm dâu.  Thế là anh cưới được vợ.
        Rồi anh tiếp tục dối hai người phụ nữ thân yêu nhất của mình.  Với Mẹ, anh nói:
           -Vợ con yêu Mẹ hơn Cha Mẹ ruột.  Cô ấy rất thích được nghe Mẹ chỉ dạy và sẽ cố gắng không phạm sai lầm để Mẹ vui.
         Với vợ, anh lại ngọt ngào, tỉ tê:
             -Mẹ khen em đẹp người, đẹp nết.  Cả xóm này chẳng mấy ai được như em.  Mẹ rất ân hận vì hôm qua đã lỡ mắng em vài câu.
        Nhờ thế, hai người đàn bà vốn không ưa mấy nhau lại sống với nhau rất hòa thuận.  Nhất là sau khi có thêm thằng cu tí ra đời, cả nhà bốn người một ý.  Từ khi có con, anh tự nhủ lòng sẽ không bao giờ nói dối để làm gương cho con.
       Thế nhưng lần nọ, bé Phát, con anh, bệnh nặng phải nhập viện.  Anh chạy thục mạng vào phòng cấp cứu nhưng bác sĩ cứ dửng dưng, bảo chờ thủ tục, thấy con mình trong cơn nguy kịch, sốt ruột, anh đành nói dối mình là bạn thân của giám đốc.
        Dĩ nhiên, anh có số điện thoại của ông giám đốc.  Anh cũng dể dàng tìm được một cái tên "giá trị" để ông ấy dặn cấp dưới ưu ái cho con anh hơn.
       Rồi anh xin cho con đi học.  Đi hoài cũng chỉ gặp toàn những cái lắc đầu thờ ơ.  Anh đành nói dối là người nhà của Sở giáo dục.  Lập tức con anh có một chổ "ngon lành" ngoài sức tưởng tượng.  Anh còn tiếp tục nói "dối" như làm toán, viết văn hộ con.
       Phát lớn, bắt đầu vào Đại học.  Có lần, anh giả vờ bệnh nặng để con làm thay anh một ngày.  Anh đã "dọn đường" để sau này con anh vào làm việc "thế chân" cho Cha.
      Nhưng Phát cương quyết không chấp nhận.  Cậu muốn đi bằng chính đôi chân của mình, không dựa vào ông Tư nổ để bị gọi là Phát pháo, Phát súng.
       Không biết có phải do may mắn, Phát chẳng cần phải dối trá cũng thăng tiến trơn tru.
       Cậu không cần nói dối về kinh nghiệm làm việc, vì công ty của cậu cần sinh viên trẻ, mới tốt nghiệp để đào tạo thêm.
       Phát không phải dối Mẹ, dối vợ bởi cậu có nhà riêng.  Mẹ chồng, nàng dâu chẳng phải gặp nhau mỗi ngày.  Con của Phát được dạy dổ chu đáo mà chẳng cần những lời nói dối.
       Bởi vậy, Phát luôn cho rằng, dối trá chẳng làm nên tích sự gì.
       Anh nghe những câu nói của con mà đau xót cho mình.  Nhưng anh cũng rất vui vì Phát có thể sống một cách trung thực.
       Rồi đến một ngày, anh mắc bệnh nan y.  Anh biết được tình trạng bệnh của minh do nhìn trộm hồ sơ bệnh án trên bàn bác sĩ.
       Anh cố tỏ ra bình thường để vợ con khỏi lo lắng.  Phát cũng biết căn bệnh của Cha nhưng không tiết lộ để Cha yên tâm dưỡng bệnh.
       Khi bệnh của anh trở nặng, Phát vẫn bảo:
          -Cha hãy yên tâm dưỡng bệnh.  Các bác sĩ nói, Cha nhất định sẽ khỏe lại và sống lâu.
       Anh mỉm cười mà ứa nước mắt.  Đây là lời nói dối ngọt ngào nhất trong đời mà anh được nghe.  Cho đến lúc chết, anh nghiệm ra rằng, cuộc đời vẫn có lúc cần đến những lời nói dối.   


📎 300761.vumanh.be1
Đời sao như cánh chuồn chuồn
Khi vui nó đậu, khi buồn nó bay
Đăng nhập để trả lời
0
                                                       Cuộc gặp gỡ bất ngờ.
                                                                                                            Truyện ngắn.
            Đêm.  Trời trở lạnh.  Con bé khập khiễng bước đi trong màn đêm giá buốt.  Trên tay nó, lẵng hoa hồng héo rũ.  Đêm nay, nó không bán được một bông nào.
           Bụng con bé sôi lên.  Từ sáng đến giờ, nó chỉ ăn một cái bánh rán nhỏ, món quà nghèo mà Mẹ nó mang về sau một đêm dài rong ruổi với gánh hàng rong.
           Đêm nay là ngày Chúa chào đời.  Người người vui vẻ, đường phố chật như nêm.  Chẳng ai để tâm đến con bé tật nguyền, đôi mắt mọng nước và bó hồng rũ cánh trên tay.
           Nó khóc không phải vì thiếu quần áo mới, không phải vì muốn ăn ngon mà vì đôi chân tật nguyền không thể giúp nó chen vào chổ đông người để bán thêm được vài cành hoa.
          Bụng trống rỗng nhưng trong đầu nó đầy ắp hình ảnh của hai đứa em còn bất hạnh hơn nó.  Chúng đang đói và nóng lòng chờ chị về.
          Nhiều lần nó hỏi Mẹ, tại sao chị em nó lại không giống như người khác.  Đứa chân cà kheo, đứa lại có hình hài co quắp.
          Những lúc như thế, Mẹ ôm chặt lấy đứa con gái tội nghiệp và bảo:"Cũng vì chiến tranh, cũng vì chất độc mà Cha con mang trong người".
          Rồi mẹ rớt nước mắt, bảo rằng:"Chính chất độc quái ác ấy đã khiến Cha các con không còn quay về với Mẹ con mình nữa".
          Lúc đi ngang qua công viên, bất chợt nó gặp một "cô tiên áo đỏ" bên đường.  Vừa nắm tay nó, "cô tiên" vừa bảo:"Bé mang gói kẹo này về đi".  Nó bối rối pha lẩn sung sướng.  Hạnh phúc quá còn gì!  Từ bé tới giờ, ngoài những lời trêu ghẹo "con què" của lũ trẻ gần nhà, có ai cho nó thứ gì đâu?
          Chắc mấy đứa em của nó sẽ thích lắm vì kẹo vốn là món quà vô giá của trẻ con mà.
          Lòng vui mừng, bước chân của nó bớt khập khiễng hơn.  Chỉ còn hai ngã tư, một con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo nữa là đến nhà.  Nghĩ đến lúc bóc kẹo đưa vào miệng hai em, nó sung sướng hát véo von:"Đêm thánh vô cùng.  Giây phút tưng bừng...la...la...la...".
          Bổng tiếng hát của nó tắt ngang.  Trên vỉa hè, dưới gốc cây còn đẫm nước mưa, một hình hài bé nhỏ,tàn tật đang ôm trong tay một hình hài bé nhỏ khác.  Cả hai ướt sũng, đang run lên vì lạnh.
          Thấy nó ngừng lại, đứa bé ngước mắt nhìn:"Chị ơi, em đói quá".
          Nó ngồi thụp xuống:"Sao hai em lại ngồi ở đây?  Cha Mẹ em đâu?".
          Con bé thiểu não đáp:"Em không có Cha, Mẹ em bị xe đụng, đi nhà thương rồi.  Tụi em ngồi đây chờ Mẹ.  Sao lâu quá mà Mẹ em chưa về hả chị?".
          Xót xa, nó hỏi:"Nhà em đâu, chị đưa về".  Con bé lắc đầu:"Tụi em ngủ ở gầm cầu, không có nhà".
          Những cảm xúc dồn dập dâng lên trong lòng nó.  Đưa hai đứa bé này về nhà mình ư?  Không được rồi.  Nhà mình nghèo khó, thiếu ăn, làm sao ôm đồm được?  Rồi khi Mẹ đứa bé trở về, biết tìm chúng ở đâu?
         Trong tích tắc, nó dúi gói kẹo của mình vào tay đứa bé:"Em ngậm cho đỡ đói đi.  Chắc chỉ lát nữa Mẹ em sẽ về".  Xong, nó vụt đứng dậy, chạy đi.  Nó sợ nếu ở lại thêm nữa, có lẽ nó sẽ khóc mất.
         Hóa ra, trên đời còn nhiều người khổ đau hơn nó.  Nhiều người cần được gặp "cô tiên" hơn nó.
         Vừa khập khiễng bước, nghĩ đến gói kẹo vừa tặng. nó mỉm cười:"Mình cũng là một cô tiên phải không?".  Thế rồi, nó hát véo von:"Đêm Thánh vô cùng...".    
          
 


📎 301045.vumanh.be1
Đời sao như cánh chuồn chuồn
Khi vui nó đậu, khi buồn nó bay
Đăng nhập để trả lời
0
                                    Học bổng
 
             Đầu năm học, cô giáo nảy ra ý gây một quỹ học bổng nhỏ bằng cách mỗi tháng, mỗi học sinh chúng tôi đóng góp vào con heo đất ú ù u một ngàn đồng.  Hầu hết các bạn trong lớp chúng tôi rất khó khăn, nên ai cũng ước ao có được phần học bổng đó.
           Chúng tôi thường tâm sự với nhau về phần học bổng.  Tôi nói:
                 -Nếu mình mà được may mắn ấy, mình sẽ mua một chiếc xe đạp mới toanh.
          "Minh khù" bộc bạch:
                   -Ối dào !  Xe với cộ.  Nếu mình có số tiền đó, mình nhờ mẹ sắm ngay bộ đồng phục mới.
           Còn Nam nãy giờ ngồi im lặng, mới cất tiếng:
                     -Nam sẽ phụ mẹ trị bịnh cho em Thảo.  Nó bị viêm não, mỗi khi đau, trông em tội lắm.
           Chúng tôi lặng đi, xúc động biết bao trước ước mơ bé bỏng của Nam.
            Cuối cùng, buổi sáng "trọng đại" ấy đến.  "Minh khù" thay mặt cả lớp "mổ heo".  Số tiền thu được gần ba trăm ngàn đồng - thật lớn đối với chúng tôi.  Mỗi người ghi tên mình vào một mảnh giấy để bốc thăm.  Một chiếc thùng giấy có kẽ hở.  Chúng tôi chăm chú dõi theo từng cử chỉ của cô giáo.  Nam cũng nín thở, nhắm mắt...
             Cô giáo giơ cao mảnh giấy đọc lớn:
                        -Nam!
            Tai Nam đỏ bừng, mặt tái đi muốn rơi nước mắt trong tiếng hoan hô vang dậy.  Cô giáo vui vẻ quyết định trao thêm "giải may mắn" cho thăm tiếp theo(một cây bút mực Hero mới toanh).  Nào ngờ, khi mở thăm thứ hai, cô bất ngờ ngạc nhiên - vẫn là "Nam".  Và rồi thăm thứ ba, cho tới thăm bốn mươi, vẫn là "Nam".  Chúng tôi nhìn nhau mỉm cười...Hình như trong lớp, ai cũng đều muốn làm ông bụt, bà tiên...Nam không nói gì, chỉ rơi nước mắt...
            Cô giáo âu yếm nhìn "đàn con"  thơ ngây, đôi mắt cô rớm lệ...




📎 304609.am|305712.am
Đời sao như cánh chuồn chuồn
Khi vui nó đậu, khi buồn nó bay
Đăng nhập để trả lời
0
                             Tình muộn.
                                          Truyện ngắn
 
            Dù là bạn thân nhưng Thục Uyên vẫn thấy bất ngờ khi nghe Quân tuyên bố: "Anh đã tìm được người tình trong mộng của mình rồi.  Cuối năm nay anh, anh và nàng sẽ tổ chức đám cưới."
            Người tình trong mộng mà Đình Quân vừa nhắc tới nghe đâu là người mẫu của một công tu thời trang.
            Quân quen nàng trong chuyến đi công tác ở Vũng Tàu.  Dù chỉ một tuần gặp gở mà hai người đã thấy không thể sống thiếu nhau.
            Nghe Quân kể về chuyện tình của mình, mọi người trong công ty cứ trầm trồ cho là anh may mắn.  Riêng Thục Uyên thì không nghĩ vậy.
           Uyên đã có lần được diện kiến "người ấy" của Quân.  Phải công nhận là cô ấy rất đẹp.  Đẹp đến nổi gặp một lần người ta không khỏi muốn gặp lại lần thứ hai.  Nhưng chẳng hiểu sao Thục Uyên có cảm giác ở người con gái này như thiêu thiếu một thứ gì đó rất mơ hồ mà cô không thể gọi tên.
                                           *    *     *      *       *
                                              *     *      *       *
           Cơm nước xong, liếc nhìn đồng hồ, còn hơn mười lăm phút nữa mới đến giờ hẹn, Thục Uyên cẩn thận khoác thêm chiếc áo ấm rồi mới dẫn xe ra cổng.
           Hào vào dòng người tấp nập, lòng Uyên chợt thấy nôn nao.  Cô mỉm cười khi nhớ lại hai từ "chổ cũ" mà Đình Quân vừa nói lúc nãy.
           Thoạt nghe cứ như là điểm hẹn của một cặp tình nhân vậy.  Thật ra, đó chỉ là một quán cafe nhỏ mà trước đây những chiều thứ Bảy Uyên và anh thường hẹn.  Vì sao à?  Đơn giản là vì cafe ở đây rất ngon và quan trọng hơn là phong cảnh tuyệt đẹp.  Mỗi lần đến đây, Uyên bắt anh phải ngồi đến tối để cô ngắm biển về đêm.
           Đã lâu rồi, kể từ ngày Quân gặp "nữa kia" của mình, cô và anh không còn những buổi chiều thú vị như thế.
           Vừa bước vào quán, Uyên đã thấy Quân ngồi đó tự bao giờ, bên cạnh là hai tách cafe còn nhỏ giọt.
           Anh lẳng lặng cho đường vào tách, khuấy đều, rồi nhẹ nhàng đặt trước mặt Thục Uyên.
                  -Anh muốn từ giã em.
                  -Từ giã?  Uyên tròn mắt nhìn anh.
                  -Phải.  Anh xin chuyển công tác ra văn phòng đại diện ở Hà nội.
                  -Tại sao lại chuyển công tác, có gì bất ổn à?  Mà Ngọc Dung đã biết chuyện này chưa?
          Đình Quân khẽ lắc đầu:
                  -Anh và Ngọc Dung đã chia tay rồi.
          Giọng anh chùng hẳn xuống:
                  -Có lẽ sai lầm lớn nhất của anh là đặt trọn tình yêu vào cô ấy.  Dung đến với anh thực chất không hề có tình yêu.  Chưa bao giờ Dung biết quan tâm đến anh dù là một chuyện nhỏ.  Đã vậy, cô ấy còn dối gạt anh để lén lút quan hệ với nhiều người đàn ông khác theo kiểu "già nhân ngãi, non vợ chồng".
                 -Vừa rồi, chứng kiến cảnh cô ấy đang âu yếm với một người đàn ông đáng tuổi cha mình, anh không thể nào tha thứ được.
                 -Chẳng lẽ vì thế mà anh rời bỏ nơi này để trốn chạy à?  Uyên hỏi.
                 -Không phải đâu.  Nói ra chắc em sẽ không tin, khi quyết định chia tay với Ngọc Dung, anh thấy nhẹ nhõm vô cùng.  Việc anh chuyển công tác chẳng liên quan gì đến cô ấy.  Anh đi đơn giản vì muốn học hỏi thêm kinh nghiệm để tiến xa hơn trong công việc thế thôi.
                 -Bao giờ thì anh đi?
                 -Tám giờ sáng mai, em à !
                 -Mai em sẽ đến tiễn anh- giọng Uyên thoáng buồn.
                 -Thế thì còn gì bằng, anh chỉ cần mình em đến là đủ.
                                                     *    *    *     *
                                                        *     *    *
           Sân ga những ngày cuối năm thật nhộn nhịp.  Phải khó khăn lắm Uyên mới nhận ra bóng dáng quen thuộc của anh giữa rừng người xa lạ.
           Từ xa, Đình Quân cũng đã nhìn thấy cô, anh nhanh chóng tiến lại gần, nở nụ cười thật tươi, đùa:
                 -Anh chỉ sợ em tìm không ta nên cố tình mặc chiếc áo thật nổi đây này.
           Thục Uyên phì cười trước cách pha trò dí dỏm của Quân.  Nhưng nghĩ tới việc sắp phải xa anh, cô chợt thấy lòng buồn rười rượi.
            Đặt vào tay anh chiếc áo ấm mới tinh, thơm phức, cô dặn:
                  -Trời ngoài ấy lạnh lắm.  Anh phải mặc thêm áo ấm vào, đừng cố thức khuya quá, cũng đừng hút thuốc nhiều, không tốt cho sức khỏe đâu.
            Quân cảm động vô cùng.  Uyên vẫn thế, âm thầm lo lắng, chăm sóc cho anh từ những cái nhỏ nhặt, tầm thường nhất.
             Xiết chặt đôi bàn tay bé nhỏ của Uyên, bất ngờ Quân áp đôi môi mình vào má cô.  Giọng anh tha thiết:
                   -Đợi anh về nghe Uyên.
             Tàu đã lăn bánh từ lúc nào mà Thục Uyên vẫn còn đứng ngây ra như hóa đá.  Nụ hôn nhẹ nhàng ấy đã để lại trong cô một cảm giác xao xuyến đến lạ lùng.
              Đưa tay sờ lên gò má, Uyên khẽ thì thầm:
                   -Vâng!  Em sẽ đợi anh về...
         Ngoài sân ga, dòng người vẫn tấp nập....... 


📎 305205.am
Đời sao như cánh chuồn chuồn
Khi vui nó đậu, khi buồn nó bay
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-10 16:36:24con thuyền không bến>
                                   Người đặc biệt duy nhất.
                                                                                            Truyện ngắn.
              Bài tập làm văn của tôi bị gạch nhiều chổ, bị đánh dấu chấm hỏi kèm theo lời phê "dở ẹc".  Đó là bài văn tả về người cha của tôi.  Tôi và Vy đã thống nhất rằng nhỏ sẽ tả cha nhỏ là một kĩ sư, còn tôi sẽ tả cha tôi là một bác sĩ.  Vy còn cho tôi mượn sách để tham khảo vì tôi không khá môn tập làm văn lắm.  Nhìn qua tôi cũng biết thủ phạm là nhóc em tôi.  Thằng nhóc vốn rất thích đọc và chấm điểm những bài văn của tôi.  Cũng may đây chỉ là bài viết nháp.
                      -Ai biểu chị viết hổng đúng sự thật chi!  Nó nhe hàm răng sún ra cười khi bị tôi "hỏi tội".
                      -Nhưng nếu tả giống thì bài đâu có gì đặc biệt, làm sao đạt được điểm cao được !  Tôi cố chứng minh là mình đúng.
                      -Sao lại không đặc biệt?  Cha của mình là duy nhất mà.
              Nghe nó nói, tôi đứng ngây người ra.  Thằng nhóc nói rất đúng, tôi chỉ có một người cha, và người cha đó luôn trả lời những câu hỏi vớ vẩn của tôi khi tôi còn nhỏ xíu.  Cha không phải là một nhà bác học nhưng đã cho tôi một câu trả lời.
              Khi cả nhà tôi chỉ có duy nhất một chiếc xe đạp, chiều nào cha cũng chở mẹ con tôi đi chơi khắp nơi.  Những ngày nghỉ, cha đạp xe đưa hai mẹ con về ngoại tận Bình Dương.  Lúc ấy, tôi tin rằng cha có thể chở tôi đi khắp mọi nơi bằng xe đạp của mình.
              Người cha duy nhất ấy đã cõng tôi chạy lên chạy xuống mấy tầng lầu bệnh viện lúc tôi ốm.  Tuy cha không phải là bác sĩ nhưng người luôn biết cách bảo vệ tội trước đau đớn, bệnh tật.
              Cũng người cha duy nhất ấy đưa tôi đi thật sớm và chờ tôi mấy tiếng đồng hồ trước cổng trường vào những ngày thi.  Lần nào có xe của trường chở đi thì cha chạy theo xe đến tận chỗ thi, xoa đầu tôi rồi bảo:
                     -Cố lên con !
               Cha vốn ít nói, lần nào cũng chỉ có ba chữ ấy.  Nhưng sự quan tâm, lo lắng của cha chính là phần thưởng lớn lao nhất mà tôi nhận được từ những kỳ thi.  Cha không phải là thấy giáo, nhưng nhờ cha, tôi đã vượt qua chuyện thi cử thật tốt...
               Thế mà tôi đã bảo chẳng có gì đặc biệt nếu tả đúng sự thật...
               Tôi cầm bút viết lại bài văn khác, bài văn về người cha đặc biệt duy nhất của mình.  Bài của Vy được chín điểm còn bài của tôi được tám.  Cô giáo bảo bài Vy viết rất độc đáo, đặc biệt hơn bài tôi.  Đó là lần đầu tiên tôi thấy cô nói sai, vì với tôi, cha tôi là người đặc biệt và duy nhất.   
 
 


📎 305710.am
Đời sao như cánh chuồn chuồn
Khi vui nó đậu, khi buồn nó bay
Đăng nhập để trả lời
0
                                         Loài chim cánh cụt
                                                                                  Truyện ngắn
 
                 Ngày xưa, cánh của chim cánh cụt rất dài và nó có thể bay xa như chim én, mạnh mẽ như đại bàng.  Cánh cụt có người bạn rất thân là ngan.  Ngan có thân hình xấu xí , đôi cánh ngắn củn cỡn.  Một hôm, ngan giả vờ khóc than:
                       -Ứớc gì tôi có đôi cánh, tôi sẽ sát cánh bên bạn suốt đời.
                Nghe xúc động, cánh cụt mềm lòng nói:
                       -Cậu hãy đợi lúc tớ ngủ say rồi nhổ lấy nửa bộ lông cánh mà dùng.
                Khi tỉnh dậy, cánh cụt kinh hoàng kêu lên thảm thiết khi thấy đôi cánh của mình không còn nữa.  Ngan xấu xí đã nhổ hết lông cánh của cánh cụt và bỏ trốn.  Qúa đau khổ, cánh cụt lầm lũi đi mãi về phía Nam cực định vùi mình chết trong băng giá.  Thế nhưng, thần băng giá đã hiện ra:
                       -Sao con buồn?
                       -Con buồn vì bị bạn thân lấy mất đôi cánh!
                       -Sao con đến được đây?
                       -Dạ vì con còn đôi chân
                       -Vậy đôi cánh không phải là phương tiện di chuyển duy nhất đúng không?  Còn rất nhiều loài khác không có cánh nhưng vẫn di chuyển được.  Chúng có cách riêng của chúng, còn con có cách riêng của mình.
                Cánh cụt bỗng nhận ra ý nghĩa của cuộc sống và chọn Nam cực làm nơi ở mới.  Riêng ngan xấu xa dù có đôi cánh đẹp nhưng vẫn không bay được mà còn bị muôn thú chê cười.


📎 8ffa2e061
Đời sao như cánh chuồn chuồn
Khi vui nó đậu, khi buồn nó bay
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-14 16:51:21con thuyền không bến>
                                              Chiếc gương tan vỡ.

             Chiều xuống.  Trên nền trời tắt hẳn những tia nắng cuối ngày.  Trong bóng chiều vàng, một cô gái bước đi chầm chậm.
              Gío chiều man mác thổi, hàng cây bạch đàn kêu xào xạc.  Cô gái cứ thế bước đi.
              Bước chân vô tình đưa cô đến nơi chốn thân quen, in dấu mối tình đẹp như thơ, nhưng bây giờ đã trở thành kỷ niệm.
              Cô gái đứng lại bên vành đai phi trường, hai tay bám chặt vào song sắt, mắt hướng về phía chân trời xa.
              Trên bầu trời cao, những chuyến bay lần lượt đi về, nhưng không hề có chuyến bay nào mang tình yêu của cô trở lại.
              Mười tám năm chờ đợi trong mòn mỏi, cô rất muốn một lần gặp lại cố nhân.  Vậy mà ước muốn ấy có lẽ không thể nào thực hiện được nữa rồi...
                                               *      *     *      *
                                                   *     *      *
              Ngày ấy, cô vẫn còn rất trẻ, chưa hiểu hết cay đắng cuộc đời, chưa có chút khái niệm về tình yêu.  Tuy nhiên, cô đã gặp được một người đàn ông tốt.
              Anh lớn hơn cô rất nhiều, người Hoa, có gia đình định cư ở Mỹ.  Trong thời gian chờ được bảo lãnh sang nước ngoài, anh gặp và yêu cô.
               Chuyện xảy ra như phim.  Cô là con một trong gia đình nghèo khó, có bà mẹ già yếu, bệnh tật, hàng tháng đều nhận tiền trợ cấp của phường.Cô bỏ học đi làm thuê rồi gặp anh trong tổ hợp.  Anh là người chịu trách nhiệm kiểm tra thành phẩm.  Ngày nào anh cũng đến nhặt đậu phộng giúp cô.  Vì vậy, hàng tuần, cô lãnh lương nhiều hơn người khác.
               Rồi tổ hợp giải thể.  Anh được gọi lên phỏng vấn chờ ngày đi, nhưng lúc đó đã có tình cảm sâu nặng với cô nên đâm ra do dự.
                                            *      *      *       *
                                                *      *       *
               Khi anh ngỏ lời yêu, cô chấp nhận với điều kiện anh phải ở lại Việt Nam, bởi cô không muốn xa cái xóm lao động nghèo nhưng tràn đầy yêu thương này.  Anh nắm chặt tay cô, hứa ở lại, dù biết gia đình mình sẽ buồn.
               Kể từ cái bắt tay giao ước đó, anh bắt đầu thay đổi cuộc sống của mình, ra Chợ Lớn học việc rồi trở thành người buôn bán nhỏ.  Ngày ngày, anh đạp xe chở cô đi chợ Cầu Muối mua khoai, bắp về luộc rồi đi bán dạo...
               Từ một cậu công tử nhà giàu, anh tự biến mình thành người lao động lam lũ để hòa nhập với cuộc sống của gia đình người yêu.
               Khi cô xin được việc làm, anh tập cho cô biết đạp xe rồi giao hẳn chiếc xe đạp cho người yêu đi làm.  Công việc có thu nhập khá cao, môi trường tốt, tạo cho cô cơ hội giao tiếp rộng.
               Cô có nhiều bạn bè, được các anh chàng săn đón, nuông chìêu.  Tự dưng cô thấy anh không thích hợp với mình nên luôn tìm cớ né tránh chuyện hôn nhân.
               Anh kiên nhẫn chờ đợi, lặng lẽ như chiếc bóng.  Rồi anh nhận được tin báo thủ tục xuất cảnh đã hoàn tất, nhưng vẫn còn hy vọng cô nghĩ lại.  Một đêm trời sáng trăng, anh tìm đến cô.
                      -Bây giờ, chắc em không còn muốn anh ở bên cạnh em nữa, phải không?  Em suy nghĩ kỹ đi, sáng mai trả lời anh...
                Cô buông giọng lạnh lùng:
                       -Có lẽ anh nên đoàn tụ với gia đình.  Ở bên đó có người thân, anh sẽ gặp nhiều thuận lợi.  Đừng vì em, hãy nghĩ cho tương lai của mình đi.
                Anh mở to đôi mắt.  Cô đọc thấy trong ánh mắt đó sự thất vọng, đau đớn.  Đôi môi anh mím lại:
                        -Em tốt quá!  Anh cảm ơn vì em đã nghĩ cho anh.
                Nói rồi, anh quay lưng, đi như trốn chạy.  Cô còn nhẫn tâm nói với theo:
                         -Hai tuần nữa, em sẽ thành hôn.  Anh đến dự chứ?
                Anh khựng lại một giây rồi đi luôn.
                Từ lúc đó, cô không gặp anh nữa.  Hôm đám cưới, một người quen đến tìm, trao cho cô gói quà của anh gửi tặng.  Lúc đó cô mới biết anh đã lên máy bay từ hai hôm trước.
                 Ngày anh đi, nhiều bạn bè đến đưa tiễn, chỉ vắng mình cô thôi.
                 Cô run run mở gói quà.  Trong đó chỉ có một chiếc gương và mảnh giấy nhỏ.
                          -Vĩnh biệt em!  Lần đi này mãi mãi không bao giờ anh trở lại.  Nơi này còn có gì cho anh lưu luyến?  Em hãy sống hạnh phúc với sự lựa chọn của mình.  Ngày vui của em, anh chẳng có gì để tặng, chỉ có chiếc gương này để em soi lại chính mình...
                  Cô đọc đi, đọc lại lời anh mà rưng rưng nước mắt.  Có chút gì nhoi nhói nơi lồng ngực.  Cô chợt nhận ra mình đã đánh mất một tình yêu đẹp nhất trong đời...
                  Tiếng người thợ chụp ảnh gọi lớn làm cô giật mình, đánh rơi chiếc gương xuống sàn nhà.  Một tiếng "xoảng" vang lên khô khốc.
                  Hình như có ai đó làu bàu:
                          -Thôi chết!  Đám cưới người ta kiêng kỵ sự đổ vỡ.  Sao lại thế kia?
                  Cô không biết nói gì.  Chỉ lẳng lặng cúi nhặt những mảnh vỡ.
                                                   *      *      *      *
                                                       *      *      *
                   Sau khi lấy chồng, cô không hề hạnh phúc như anh đã chúc.  Mọi đau khổ, cô gánh chịu một mình, xem như sự trả giá.
                   Mười tám năm, thật dài để cô nhìn lại bản thân, nhận ra lỗi lầm ngày ấy là không thể tha thứ.  Chắc anh cũng không bao giờ tha thứ cho cô.
                   Suốt quãng thời gian đó, cô luôn sống trong sự dằn vặt, ray rức.  Cô mong anh trở về, dù chỉ một lần, để cô được nói lời xin lỗi cùng anh.
                   Rồi cô sực nhớ ra một điều quan trọng: Anh là người Hoa.  Nơi đây không phải là Tổ quốc của anh.  Quê hương anh ở tận Quảng Đông, Trung Quốc.
                   Thế là không còn gì để hy vọng.  Những chiều nhớ anh, cô lại lang thang một mình ra vành đai phi trường, đôi mắt về cuối chân trời như cố tìm lại những gì đã mất.  Mỗi lần có chuyến phi cơ nào cất cánh, cô mỏi mắt nhìn rồi lặng lẽ khóc thầm...                   
    




📎 304666.am|khoanglang
Đời sao như cánh chuồn chuồn
Khi vui nó đậu, khi buồn nó bay
Đăng nhập để trả lời
0