Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Paris buồn

3 trả lời, 1.346 lượt xem — Trang 1 / 1
Paris có gì đẹp đâu em
Hạ buồn lắm chỉ nhuộm màu vàng nắng
Phố đông người, nhưng riêng anh thầm lặng
Đi tìm hoài một cánh phượng nào phai
Paris buồn
vì những buổi sớm mai
không tiếng rao hàng quà trên phố nhỏ
không áo trắng bay đưa hương cùng gió
không dáng nhỏ đợi anh
chiều tan trường
Paris buồn
vì thiếu bóng người thương
thiếu phượng hồng tặng cho em
ngày ấy
thiếu thư tình gửi ngăn bàn trong mảnh giấy
thiếu cả bằng lăng tím ngắt
chiều hoàng hôn
Tháp Eiffel, sông Seine, Khải Hoàn Môn
Cũng chỉ vậy, ngàn năm vẫn thế
chẳng đổi thay qua bao đời, thế hệ
Ở trong anh, chỉ những khối vô tình
Anh
Mong ngày về lại chốn quê xinh
Nơi có Mẹ đẫm mồ hôi lưng áo
Chín bông lúa vàng Ba xay thành gạo
Ngon cơm chiều cà pháo ngọt canh cua
Hạ quê mình
Bất chợt những cơn mưa
Anh cùng em và lũ trẻ hàng xóm
Cười khúc khích dầm trong mưa lõm bõm
Lúc về nhà mỗi đứa bị vài roi...
Paris buồn
Hạ buồn lắm em ơi
Đi tới đâu cũng mình anh với nắng
Để rồi, chợt giật mình
Dừng bước chân
thinh lặng
Mới biết rằng: Nắng tắt
còn mình anh.
Thu nào em thấy không vàng lá
Ngày đó tình anh hết mặn mà
Đăng nhập để trả lời
0
qua sông seine anh nghe lòng mình đang chảy
và cũng lạnh như sông seine
anh nghe dòng máu ở một bên
chảy... chảy hoài mà chẳng chảy về đến quê như anh đã tưởng.
nè em biết không em
anh đã nói rồi.
dòng máu anh chỉ chảy một bên...
nhưng chẳng chảy về tim.
chảy đến trên đầu...
những lo toan nhiều đến mềm chân tóc
cuộc sống đã chông gai
mà ở đây con người còn nhiều nọc độc...
vì ở đây còn có những người xem mình khác màu da
dòng nước sông seine vẫn vô tình chảy qua...
như anh
phải lạnh lùng hơn người ta...
vì dù ở đâu anh luôn tự nhắc mình phải sống
có nhiều đêm lòng buồn như gió lộng
nhưng cũng chẳng dám buồn...
vì ở đây mình phải sống, phải sống!... phải không em ?
vì sợ mình yếu đuối
nên quê hương chẳng dám quên ,
mà nhiều đêm còn không dám nhớ
cuộc đời anh đã không còn thở
vì trái tim anh đập lạnh lùng
như dòng nước chảy , sông seine ...
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ Lạc Quốc
Xuân Xứ Lạ

Đất khách lại thêm mùa xuân nữa
Mai vàng mấy cánh điểm lưa thưa
Quê nhà vắng bóng thằng con nhỏ
Mẹ có buồn không phút giao thừa

Thuở ấy xuân hồng con bên Mẹ
Nhà mình Đào, Quất gió đung đưa
Bánh chưng xanh màu tay mẹ gói
Cay mắt con ngồi nhặt hành dưa

Xứ lạ xuân sầu Đào đổ lệ
Dáng gầy con lặng bước trong mưa
Đếm bước chân mình in trên tuyết
Mẹ ơi ! Con thèm lắm: Xuân xưa !


Nguyễn Quốc (Lạc Quốc)
(Paris, tháng 1/2005)

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
vô tình NT ghé lại đọc xong mấy bài thơ vừa hay lại vừa buồn làm NT nhớ lại một bài thơ của DU TỬ LÊ nên cũng xin post lên mà không biết có chính xác không nữa có gì mong mọi người chỉnh lại giúp NT nha

Ôi nhỏ có buồn như ta không?
Nhớ nhung về với nắng sân trường
Hàng cây chịu đựng cho đêm xuống
Xa nguời như xa một con sông!

Ôi nhỏ có buồn như ta không?
Đời đi từng buớc từng buớc chôn vùi
Đời đi như nước không về nữa
Xa nguời như xa miền yên vui!

Ôi nhỏ có buồn như ta không?
Điên mê kia đã bước lên đường
Yêu ai ta láng đời oan nghiệt
Xa nguời như xa biển bao dung!

Hởi nhỏ buồn như một con sâu
Buồn như chiếc lá buồn mưa mau
Buồn như cái kiến buồn như buớm
( Bướm ốm o và em ốm o)

Ôi nhỏ có buồn như ta không?
Tuổi thơ nhung khói đã hoang tàn
Hồn ta như miếu cô quạnh lắm
Xa người như xa một quê huơng!

[image]local://upfiles/1546/97CF1ACEE7B543D7BF875EA23A1B79A7.gif[/image]
📎 45CD274666..B858D546
Nếu bạn sợ bị mất một thứ gì đó thì đừng nên có nó. Phật đã nói "Không tức là có, có tức là không."
-Cõi hồng trần bi ai khốn khổ, người hồng trần dối trá điêu ngoa. Thiện tai, thiện taitai...
Đăng nhập để trả lời
0