Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Trả Thù Tình 🔒

3 trả lời, 2.078 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-05 03:58:47Sao Băng>
Trả Thù Tình
Tác giả Sidney Sheldon
Nhân Văn ( Biên Dịch)
Nhà xuất bản văn học
Thể loại: Trinh Thám- Hình Sự
Nguồn: Sao Băng
Đánh máy: Sao Băng


Phần Mở Đầu
[size="3"] San Fancisco.
Mùa Xuân năm 1995

[/size]
[size="3"][size="2"]  Luật sư Antoney đang rất giận dữ. " Chuyện quái gì đang xảy ra ở đây thế nhỉ?" "Ba bác sỹ khác cùng sống và làm việc cùng một bệnh viện. Một người gần như khiến bệnh viện phải đóng cửa. Người thứ hai giết chết một bệnh nhân vì một triệu dollar. Người thứ ba bị ám sát."

Andrew thở dài ngao ngán. "Cả ba đều là nữ bác sĩ! Ba bác sĩ chết tiệt! Báo chí đang đề cập đến họ như những nhân vật nổi tiếng. Tờ báo 60 Minutes đang phanh phui mọi chuyện có liên quan đến họ. Ký giả Barbara viết hẳn một số báo đặc biệt về họ. Không có bất kỳ một tờ báo hay tạp chí nào mà không đăng hình của họ. Hãng phim Hollywood dự định sẽ khởi quay một bộ phim, họ muốn biến những con người xấu xa này hoá thân thành những nữ anh hùng. Chính phủ cũng muốn lập một bộ sưu tập tem về họ kiểu như Presley." Andrew đấm tay mạnh xuống tấm hình một người phụ nữ trên trang bìa tờ báo Time. Đầu đề bài báo ghi rõ: Bác sĩ Paige Taylor - vị cứu tinh hay một tên ác quỷ?


Giọng Andrew tràn đầy sự khinh bỉ. ông quay sang uỷ viên công tố quận, ngài Gus Venable. " Bắc sĩ Paige Taylor. Tôi muốn mọi chuyện phải được sáng tỏ. Đây đúng là một điều ghê tởm."

"Xin đừng quá lo lắng," Gus Venable khẽ đáp. "Tôi sẽ xem xét cẩn thận sự việc này."

Ngồi trong phòng xử án, Gus Venable đang chăm chú vào bác sĩ Paige Taylor. Cố có dáng người cao, thon thả, đôi mắt màu nâu đen cùng khuôn mặt nhợt nhạt. Nếu quan sát kỹ, đó hẳn là một người phụ  nữ quyến rũ. Nếu tinh mắt hơn, mọi người sẽ nhận thấy ở cô nhiều điều khácc biệt nữa - cái tính trẻ con đang che lấp sự lúng tíng của một người trưởng thành, sự thông minh cùng với nỗi đau của người phụ nữ. Thoạt nhìn, đây là một người hoàn toàn vô tội theo sự phỏng đoán của mình, Gus Venable lại cho rằng cô là một  người tốt bụng nữa là đằng khác.

Có một điều gì đó rất mơ hồ trong cái nhìn xa xăm của cô. Nó hướng cô đến nỗi niềm sâu kín bên trong vào những thời điểm khác nhau. Cảm giác đó khác biệt  hoàn toàn với không khí lạnh lẽo, vô hồn nơi cô đang đứng chờ xét xử.

Phiên toà diễn ra tại một hội trường cổ kính, trang nghiêm của San Francisco trên đường phố Bryant. Đây chính là nơi toạ lạc của toà án tối cao và toà dân sự thuộc thẩm quyền quản hạt. Toà nhà cao 7 tầng, làm bằng đá vuông màu xám, không cho phép bất cứ một ánh mắt nào tự nhiên quan sát. Mọi người muốn vào trụ sở toà án này phải thông qua một hệ thống kiểm soát an ninh nghiêm ngặt. Toà án tối cao nằm ở tầng thứ ba. Trong phòng xét xử 121, một chiếc ghế dài dành cho quan toà tựa vào bức tường phía sau cùng với lá quốc kỳ của Mỹ. Bên trái của chiếc ghế là chỗ ngồi của ban hội thẩm. Chính giữa là lối đi được ngăn cách bởi hai dãy bàn, một bên cho uỷ viên công tố quận, một bên cho luật sư biện hộ.

Khán phòng chật ních các phóng viên và người xem. Họ đang theo dõi phiên toà xét xử vụ tai nạn giao thông gây chết người. Khi phiên toà bế mạc, một cảnh tượng khác còn đặc biệt hơn nhiều - uỷ viên công tố Gus Venable đang làm một cuộc trình diễn trước mắt công chúng. Ông là một người đàn ông lực lưỡng, bờm tóc màu xám tro, một chòm râu dê. Ông có phong thái trưởng giả của một chủ điền trang miền nam. Ông chưa bao giờ đến miền nam, Cung cách của ông có phần hơi "ngang tàng" và một cái đầu hệt như chiếc máy vi tính. Mốt của ông là com-lê trắng vào mùa hè và mùa đông với chiếc áo sơ mi cổ cứng kiểu cũ.

Luật sư bào chữa của bác sĩ Paige Taylor, Alan Penn thì hoàn toàn trái ngược với Venable. Trông ông thật gọn gàng, mạnh  mẽ. Ông được thân chủ biết tiếng, nhờ vào tinh thần làm việc có trách nhiệm.

Hai người đàn ông từng chạm mặt trước đó, mối quan hệ của họ chỉ là một sự tôn trọng miễn cưỡng, một sự che đậy lòng tin bởi tất cả chỉ vì công việc. Venable hơi ngạc nhiên khi Alan Penn đến gặp ông một tuần trước  khi phiên toà diễn ra.

"Tôi đến đây để giúp ông một việc, Gus."

Như một phản ứng của sự tự vệ, Venable đỡ lời, "Ý cuả ông là sao hả Alan?"

"Chuyện là thế này. Tôi đã bàn bạc với thân chủ của tôi về trường hợp tôi có thể thuyết phục cô ấy nhận tội nhằm giảm chi phí cho những phiên toà của chính quyền liên bang?"

"Ông đang muốn yêu cầu tôi thương lượng về lời biện hộ của bị cáo?"

"Đúng là vậy."

Venable cúi xuống bàn làm việc, lục lọi cái gì đó. "Tôi không tìm thấy quyển sổ ghi lịch làm việc của tôi. Ông có biết vào ngày mấy không?:

"Ngày 1/6. Nhưng mà tại sao?"

"Đợi đã. Tôi nghĩ nó  hẳn phải là ngay dịp lễ Giáng sinh. Hay ông không muốn có một món quà như vậy ngay ngày lễ?"

"Gus,..."

Venable nghiêng mình về trước. "Ông biết không, Alan, nói chung tôi cũng muốn đáp lại lời đề nghị của ông. Nhưng thật ra, tôi rất muốn đi câu cá ở Alsaka ngay bây giờ. Câu trả lời của tôi là không. Ông đang bênh vực cho một kẻ giết người máu lạnh. Họ đã giết chết một bệnh nhân đang cần sự giúp đỡ chỉ vì tiền. Tôi đang cố gắng hết sức để họ phải trả giá về hành động bất lương đó."

"Tôi nghĩ cô ta vô tội, và tôi..."

Venable bật cười ngạo nghễ. "Không, ông không nên làm thế. Những người káhc nữa cũng không nên làm thế. Đây là một trường  hợp rõ ràng, rất dễ giải quyết. Thân chủ của ông là một kẻ sát nhân."

"Ông không được nói thế khi toà án chưa tuyên bố, Gus."

"Rồi  họ cũng sẽ ladm thế." Ông ngừng một lát. "Họ sẽ làm thế cho xem."

Sau khi Alan bỏ đi, Gus Venable ngồi thừ ra suy  nghĩ về cuộc nói chuyện vừa rồi. Đây giống như dấu hiệu của sự hèn yếu. Penn biết rằng ông không có cơ  hội nắm chắc phần thắng trong vụ này. Gus suy nghĩ về những bằng chứng không thể bác bỏ được mà ông có cũng như các nhân chứng mà ông đang kêu gọi để hỗ trợ phá án. Ông cảm thấy rất hài lòng.


Không ai có thể thay đổi sự thật này. Bác sĩ Paige Taylor phải gánh lấy hậu quả của việc làm mình gây ra.

Việc lên danh sách các thẩm phán thật không dễ. Vụ án này đã tốn khá nhiều giấy mực mấy tháng nay. Hành động nhẫn tâm của bị cáo gây ra làn sóng phẫn nộ từ phía công chúng.

Chủ trì phiên toà là Vanessa Young. Bà là một luật gia người da đen có tài, khó đối phó, có tin đồn bà là ứng viên kế tiếp trong toà án tối cao của Mỹ. Bà không bao giờ biết  nhượng bộ các luật sư. Bà có con mắt tinh tường,  sắc sảo. Các luật sư ở San  Francisco có một câu châm ngôn: " Nếu thân chủ của bạn có tội, bạn đang tìm cách giảm tội trạng đó đi; cách tốt nhất là tránh xa phiên toà của bà Young ra."

Một ngày trước khi phiên toà diễn ra, bà Young triệu tập hai luật sư đến văn phòng bà.

"Chúng tôi đang cố gắng để xây dựng các nguyên tắc căn bản. Xuất phát từ tính  nghiêm trọng của vụ án này, tôi muốn có một sự công bằng tuyệt đối cho bị cáo. Tôi cũng cảnh các hai ngày về việc lợi dụng tính đúng đắn của vấn đề mà gây ra sự bất bình. Hai ngài hiểu chứ?"

"Vâng, thưa bà."
"Vâng, thưa bà."

Sự việc khiến cho Gus Venable tin vào nhận định ban đầu của ông. Bác sĩ Paige Taylor chính là người giết chết bệnh nhân John Corin. Cô không chỉ mưu sát mà còn làm việc đó vì tiền... một khoản tiền không nhỏ, một triệu dollar.

"Hãy tin tôi, sau khi ngài nghe được các bằng chứng xác thực, ngài sẽ không còn nghi ngờ gì nữa bởi đây chính là kẻ sát nhân ở cấp độ 1."

Ban hội thẩm ngồi im lặng. Họ thản nhiên như đang mong đợi một điều gì đó.

Gus Venable quay sang phía quan toà. "Nếu có thể, tôi xin phép được mời một nhân chứng đầu tiên, Gary Williams."

KHi nhân chứng đã tuyên thệ, Gus nói tiếp, "ông chính là người phục vụ trong bệnh viện địa phương Embarcadero?"

"Vâng, đúng như vậy."

"Ông đang làm việc ở khu số ba khi bệnh nhân được vào bệnh viện năm ngoái?"

"Vâng."

"Ông có thể cho chúng tôi biết bác sĩ phụ trách ca đó là ai không?"

"Bác sĩ Taylor."

"Ông có thể nói gì về mối quan hệ giữa John Cronin và bác sĩ taylor?"

"Không thân thiện!"

Alan Penn đang đứng thẳng người. Ông đang hồi hộp chờ đợi vị nhân chứng dứt lời.

"Tiếp tục. Tôi có vài câu muốn hỏi thêm. Ông có bao giờ nghe được bất kỳ một cuộc đối thoại nào giữa bác sĩ Taylor và John Cronin?"

"Ồ! Đương n hiên là có. Tôi không thể nào chịu đựng được. Tôi làm việc khu đó suốt thời gian mà."

"Ông có thể tường thuật lại những cuộc nói chuyện đó một cách tế nhị không?"

"Không, thưa ông."
"Thật vậy sao. Tại sao ông nói như vậy?"

"Tôi nhớ ngày đầu tiên Cronin nhập viện,bác sĩ Taylor khám cho anh ta. Ông ta nói để..." Nhân chứng e dè một lát. "Tôi không biết có nên lặp lại lời nói đó hay không?"

"Xin cứ tự nhiên, ông Wiliams. Tôi nghĩ là không có trẻ con trong phòng này đâu."

Vâng, ông ấy muốn bác sĩ rút hai tay đang sờ soạng ra khỏi người ông ta."

"Ông ấy nói như vậy với bác sĩ Taylor à?"
"Vâng, thưa ông."
"Ông còn thấy điều gì khác hoặc nghe được gì nữa không?"

"Vâng, ông ấy luôn gọi bác sĩ là con mụ. Ông không muốn cô ta lại gần. Bất cứ lúc nào bác sĩ này bước vào phòng, ông đều nói những lời đại loại  như Con mụ đó lại đến nữa rồi! hay Hãy nói con mụ đó để tôi yên!Tại sao bệnh viện không mời cho tôi một bác sĩ thật sự chứ?"

  Gus Venable dừng một lúc quay sang chỗ bác sĩ Taylor đang ngồi. Các thành vien ban hội thẩm cũng đang dõi mắt theo Gus. Venable lắc đầu buồn bã rồi quay trở lại nhân chứng. "Theo ông có phải Cronin là người đã trả cho bác sĩ Taylor số tiền 1 triệu dollar hay không?"

Alan Penn lại đứng dậy một lần nữa. "Phản đối!"

Quan toà Young nói, "Phản đối vô hiệu. Nhân chứng có thể trả lời câu  hỏi vừa rồi."

Alan Penn nhìn sang bác sĩ Taylor và trở lại chỗ ngồi.
Bác sĩ Arthur Kane đang ngồi tại ghế nhân chứng.
Gus lên tiếng: "Bác sĩ Kane, ông là bác sĩ phụ tá chịu trách nhiệm trong ca phẫu thuật, cùng mọi người phát hiện ông John Cronin bị ám..." Ông vội nhìn sang bà Young.

"...bị giết bởi chất insulin được tiêm vào người bệnh nhân. Điều đó phải chăng là sự thật?"

"ÔNg cũng pháy hiện ra rằng bác sĩ Taylor là người chịu trách nhiệm trực tiếp vụ này?"

"Đó là sự thật."
"Bắc sĩ Kane, tôi sẽ cho ông thấy biên bản chính thức xác nhận cái chết của nạn nhân do bác sĩ Taylor ký." Ông đưa ra tờ giấy, trao nó c ho bác sĩ Kane.

"Ông vui lòng đọc lớn nó cho mọi người nghe."

Bác sĩ Kane bắt đầu đọc: : John Cronin. Nguyên nhân cái chết: nhồi máu cơ tim."

"BẢn báo cáo này nói rằng bệnh nhân chết vì bệnh tim."
"Biên bản này do chính bác sĩ Taylor ký phải không?"
"Vâng."

"Thưa bác sĩ Kane, vậy theo ông đó có thật sự là nguyên nhân gây ra tử vong?"

"Không. Chính liều insulin gây ra tử vong."

"Bác sĩ Taylor đã tiêm một liều insulin chết người và viết báo cáo giả nguỵ tạo phải không?"

"Vâng!"

"Sau đó, ông đã báo cáo nó với bác sĩ Wallace, quản lý bệnh viện. Vị này lại báo cáo nó với cơ quan thẩm quyền nhờ can thiệp."

"Vâng! Tôi cho rằng đó là bổn phận phải làm." Giọnh ông nói đầy căm phẫn: "Tôi là một bác sĩ. Tôi không cho phép mình xem thường mạng sống bệnh nhân dù bất cứ lý do gì."

Nhân chứng thứ hai được mời đến là quả phụ John Cronin. Bà Hazel Cronin đã gần 40 tuổi,mái tóc màu hung đỏ, thân hình gợi cảm mà chiếc váy màu đen của bà đã tố cáo điều đó.

Gus Venable nói: "Tôi thật sự lấy làm tiếc thưa bà Cronin. Nhưng tôi buộc phải yêu cầu bà trình bày về mối quan hệ của bà với người chồng quá cố."

Bà Cronin chặm hai mắt bằng chiếc khăn tay ren vành khổ lớn. "John và tôi đã sống với nhau rất hạnh phúc. Anh ấy là một người đàn ông tuyệt vời. Anh ấy thường nói với tôi rằng, chỉ có tôi mới là người duy nhất mang lại hạnh phúc thật sự mà anh chưa bao giờ biết đến trước đó."

"Bà kết hôn với ông đây được bao lâu rồi?"
"Hai năm, John vẫn thường nói đấy chính là hai năm thật mãn nguyện như sống trên thiên đường."

"Thưa bà Cronin, chồng bà có bao giờ nói chuyện với bà về bác sĩ Taylor chưa? ông có nói cho bà nghe vị bác sĩ này đã giúp ông như thế nào không? Rằng ông ta có thích vị bác sĩ này hay không?"

"Anh chưa bao giờ nói với tôi về điều đó cả."

"Không bao giờ à?"

"Vâng. Không bao giờ."

"ông John có nói về việc cắt bỏ tên bà và các anh của bà ra khỏi danh sách thừa kế hay không?"

"Đương nhiên là không. Anh là một người đàn ông phóng khoáng nhất trên đời. Anh còn nói tôi muốn gì là có đó, và khi anh qua đời..." giọng bà trầm lại. "...khi anh qua đời, tôi sẽ là người phụ nữ giàu có, và..." BÀ Cronin bỗng im bặt.

Bà Young nói, "Chúng ta sẽ ngừng giải lao 15 phút."

Ngồi phía sau phòng xử án, Jason Crtis vô cùng tức giận. Ông không thể tin vào những điều vị nhân chứng nói về bác sĩ Paige. Ngay sau khi bác sĩ Paige bị bắt, ông đã vào tù thăm bà.

"Chúng ra sẽ đấu tranh giành lại công lý." ông nói như đinh đóng cột với Paige. "Anh sẽ mời luật sư tố tụng giỏi nhất quận cãi vụ này." Bất chợt, một cái tên quen thuộc loé lên trong đầu, luật sư Alan Penn, Jason sẽ đi gặp ông ta.

"Tôi đã xem qua vụ án này trong hồ sơ," Penn nói. "Báo giới cũng đã buộc tội cô ta về tội mưu sát vì tìên. Hơn nữa, cô ấy cũng thừa nhận tội trạng."


Jason nói: "Tôi là người  hiểu cô ấy hơn ai hết. Hãy tin tôi, cô ta không có lý do nào làm việc này chỉ vì tiền."

"Bởi vì vô ta đã thú tội. Điều chúng ta có thể làm được bây giờ là làm sao cho cô chết đi mà không cảm thấy đau đớn. Nhưng hành động chết đi không đau đớn là không hợp pháp ở California cũng như trong tất cả các tiểu bang khác. Dân chúng rất mẫn cảm với việc này. Vấn đề ở chỗ người phụ nữ thân yêu của ông đã giết chết một bệnh nhân, ông này lại để lại một triệu dollar trong chúc thư. Con gà có trước hay trứng có trước là một câu trả lời khó đúng không? Việc cô ta biết một triệu dollar trước hay sau khi bệnh nhân chết là không thể nói trước được, đúng không?"

Giọng của Penn cứ theo kiểu nước đôi: "Đúng! Đây hẳn là một sự trùng hợp hi hữu. Công tố viên của quận đã liệt vào trường hợp giết người loại một. Ông ta mong muốn hình phạt sau cùng phải là tội tử hình."

"Ông sẽ nhận bào chữa vị này chứ?"

Penn đắn đo một lát. Ông Jason xem ra rất tin tưởng vào bác sĩ Taylor. Giống  như nhân vật truyền thuyết Samson tin tưởng vào người đàn bà Deliah. Penn nhìn thẳng vào Jason suy nghĩ và phần nào ái ngaị.

Jason đang chời đợi câu trả lời của ông.

"Tôi sẽ nhận vụ này như thể chính  niềm tin của ông mặc dù biết rằng nó vô cùng khó khăn. Đây quả là một trường hợp khó nuốt."

Dù nói vậy, nhưng giọn của Alan lúc này xem ra rất lạc quan.

KHi phiên toà bắt đầu lại vào buổi sáng hôm sau, Gus Venable đời mời đến hàng loạt các nhân chứng mới.

Một cô y tá đang đứng đó chờ chất vấn. Cô ta thuật lại lời của John Cronin, "Tôi biết chắc tôi sẽ chết trên bàn mổ. Cô cũng sẽ giết tôi mà thôi. Tôi hy vọng luật pháp sẽ buộc cô vào tội giết người."

Luật sư Roderick Peiham cũng đang đứng bên cạnh. Gus Venable hỏi tiếp: "Khi ông nói về số tiền một triệu dollar của ông John Cronin, bác sĩ phản ứng thế nào?"

"Cô ta nói điều gì đó tôi không rõ lắm, nhưng đại ý là điều này là trái với đạo đức. ông ấy là bệnh nhân của tôi."

"Vị vác sĩ thừa nhận nó trái với đạo đức à?"

"Vâng."

"Nhưng cô ta đồng ý nhận tiền chứ?"

"Vâng. Đương nhiên là có."

Alan Penn đang chất vấn.

"Thưa ngài PEiham, vậy bác sĩ Taylor có mong đợi sự xuất hiện của ngài không?"

"Tại sao, không, tôi..."

"Ông không gọi cô ta và nói rằng ông John Cronin đã để lại cho cô một triệu dollar chứ?"

"Không!"

"KHi ông  nói chuyện với bác sĩ Taylor, ông có trực diện với cô ta hay không?

"có!"

"Trong tư thế chờ đợi phản ứng của cô ta đối với tin nóng  bỏng này phải không?"

"Vâng!"

"Khi ông bà về vấn đề tiền bạc, cô ấy đã phản ứng thế nào?"

"À! - cô ta - cô ta hình như ngạc nhiên, nhưng..." "Cám ơn ngài peiham. Tôi đã chất vấn xong."

Phiên toà cho đến giờ này là tuần thứ tu. Người xem và báo chí nhận thấy cả công tố viên và luật sư biện hộ đều rất tập trung xem xét từng khía cạnh. Gus diện trang phục trắng, Alan Penn ngược lại là màu đen. Cả hai đi đi lại lại phòng xửa án như thể hai đối thủ trên một bàn cờ mang tính sống còn, trong đó bác sĩ Taylor chính là con tốt thế mạng.

Gus tiếp tục lời phát biểu của mình.

"Sau đây, tôi xin mời Alma Rogers tiến lên bục nhân chứng."

Sau khi nhân chứng đã tuyên thệ, Venable nói, "Thưa bà Rogers, bà có thể cho mọi người biết nghề nghiệp của bà hay không?"

"TRước tiên tôi chưa phải là bà như ông đây đã gọi."

"Tôi thành thật xin lỗi về việc này."

"Tôi làm việc cho công ty du lịch Corniche."

"Bà chịu trách nhiệm về sách hướng dẫn du lịch, dịch vụ đặt phòng khách sạn cũng như các dịch vụ ăn ở khác của khách hàng phải không?"

"Vâng! thưa ông."

"Tôi muốn cô nhìn vào bị cáo. Cô đã từng  gặp người này trước dó hay chưa?"

"Ồ! có. Cô ấy đã đế nvăn phòng công ty chúng tôi cách đây 2,3 năm."

"Cô ấy đến đó làm gì?"

"Cô âys thích đi du lịch đến Luân Đôn. Paris, và tôi cho rằng là thành phố Venice."

"Cô ta dặng chuyến du lịch trọn gói phải không?"

"Ồ! không. Cô ấy muốn mọi thứ phải là dịch vụ thượng hạng từ máy bay cho đến khách sạn. Tôi nhớ không lầm là cô ấy thuê luôn cả một chiếc du thuyền."

Khán phòng xét xử bỗng trở nên im lặng. Gus Venable tiến đến bàn nguyên cáo, lấy ra một vài tập hồ sơ. "Cảnh sát đã tìm thấy những thứ này ngay trong căn hộ của bác sĩ Taylor. Đây là những tài liệu liên quan đến cuộc hành trình đến Luân Đôn, Paris và Venice, những khách sạn và chuyến bay đắt tiền, giá cả thuê một du thuyền cá nhân."

TỪ bên dưới khán phòng là lời xì xầm bàn tán xôn xao.

Nguyên cáo đã mở một trong những tập hồ sơ.
"Đây là một vài chiếc du thuyền được niêm yết giá cho thuê." Ông đọc lớn. "Chiếc tàu mang tên Christina 0...26.000 dollar một tuần cộng thêm phí, tàu Resolute time, 24.500 dollar một tuần, tàu Lucky Dream, 27.300 dollar một tuần. Ông ngước nhìn lên. "Còn có một ký hiệu đánh dấu vuông sau con tàu Lucky Dream. Bác sĩ Taylor đã chọn con tàu 27.300 dollar một tuần."

"Chúng tôi muốn gọi những tư liệu này là tang vật A."

Venable quay sang Alan Penn v à cười. Alan Penn nhìn sang bác sĩ Paige. Cô ta đang nhìn xuống bàn, khuôn mặt tái nhợt.

Penn đứng dậy, ngừng giây lát, vẻ mặt ra chiều suy tính.

"Công việc kinh doanh du lịch dạo này thế nào cô Rogers?"

"Sao thưa ông?"

"Tôi đang đề cập đến công việc kinh doanh. Corniche có phải là một công ty du lịch tầm cỡ chứ?"

"Vâng, nó khá qui mô."

"Tôi cho rằng chắc có nhiều người đến đặt chuyến du lịch?"

"Ồ, vâng."

"Chí ít cũng 5 hay 6 người mỗi ngàychứ?"

"Ồ, không. Giọng cô Rogers tỏ ra phật ý. Công ty chúng tôi tiếp đón khoảng 50 người mỗi ngày đấy chứ."

"50 người mỗi ngày?" Luật sư tỏ ra cao giọng. "Nếu nói như vậy, kể từ ngày chúng tôi đang đề cập trong vụ án đến giờ thì tổng số người đến công ty cô cũng lên đến khoảng 55.000 người."

"Tôi cũng nghĩ vậy."

"VẬy thì, trong tổng số những người như vậy, tại sao cô lại có thể nhớ được bác sĩ Taylor?"

"Cô ấy cùng hai người bạn nói chuyện một cách thích thú về một chuyện du lịch đến Châu Âu. Tôi nghĩ điều đó rất tuyệt. Họ giống như những cô nữ sinh. Tôi đặc biệt nhớ đến họ bởi họ không giống như dân xộp để có thể thuê hẳn một chiếc du thuyền."


"Tôi hiểu ý cô. Tôi cho rằng tất cả mọi người đến công ty cô đều là muốn tổ chức một chuyến du lịch chứ?"

"Không hẳn vậy. Nhưng..."

"Bác sĩ Taylor đến đó không giống như để đặt vé du lịch, đúng không?"

"Vâng! không, không giống như những người khác. Cô ấy..."

"Cô ấy chỉ đơn thuần xin vài quyển cẩm nang."

"Vâng! cô ấy..."

"Điều đó không đồng nghĩa với một chuyến du lịch đến Luân Đôn hay Paris đúng không?"

"Không! Nhưng..."

"Cám ơn. Cô có thể an toạ."

Venable quay sang quan toà Young. "Tôi muốn mời bác sĩ Benjamine Wallace lên bục nhân chứng..."

"Thưa bác sĩ, ông là người chịu trách nhiệm quản lý bệnh viện Embarcadero phải không?"

"Vâng!"

"Ông chắc quen biết với bác sĩ Taylor cũng như công việc của cô ta?"

"Vâng! Đúng như vậy."

"Ông có cảm thấy ngạc nhiên khi nghe tin bác sĩ TAylor có liên quan đến tội mưu sát."

Penn đứng phắt dậy. "Phản đối thưa quý toà. Câu trả lời của bác sĩ Wallace là không phù hợp."

"Nếu tôi có thể giải thích," Venable xen ngang lời Penn. "Điều đó là phù hợp thì ông có thể để cho tôi..."

"Nào, chúng ta cần tập trung vào vấn đề, " bà Young lên tiếng.

"Xin hãy để tôi được tiếp tục câu hỏi này." "Thưa bác sĩWallace, theo tôi được biết mỗi bác sĩ trước khi hành nghê đều phải tuyên thệ Hippôrat?"

"Vâng!"

"Một phần của lời thề là..." nguyên cáo đọc tờ giấy ông đang giữ trong tay. "BÁc sĩ cần tránh những điều ác cũng như hành vi đồi bại?"

"Đúng là như vậy."

"Bác sĩ taylor trong quá khứ đã từng làm điều gì khiến ông có thể nghi ngờ rằng cô ta đã vi phạm lời thề trên?"

"Phản đối."

"Phản đối vô hiệu."

"Vâng! Có."
"Ông có thể cho mọi người biết về điều đó."
"Bác sĩ quyết định truỳên máu cho một bệnh nhân trong khi gia đình họ không đồng ý."
"Chuyện gì đã xảy ra?"
"Bác sĩ Taylor tự mình quyết định theo ý kiến riêng."
"Điều đó là hợp pháp chứ?"
"Đương nhiên là không. Bởi nó không hề có án lệnh của thẩm phán."
"BÁc sĩ Taylor đã có hành động gì khi đó?"
"Cô ấy cũng lo xong được một án lệnh và thay đổi ngày giờ trên đó."
"Như vậy co ta đã vi phạm luật pháp, giả mạo hồ sơ để che đậy sự thật?"
"Đúng vậy!"

Alan Penn liếc sang bác sĩ Taylor đầy giận dữ.

Nếu như khán giả đang dò xét những biểu hiện để lộ chân tướng trên gương mặt của bác sĩ Taylor, họ sẽ vô cùng thất vọng.

Gương mặt lạnh như tiền, chủ tịch ban hội thẩm cũng nhận thấy điều đó.

Gus Venable quay sang phía các vị quan toà. "Kính thưa quan toà, như các ngài cũng biết một trong những nhân chứng tôi muốn nói đến tiếp theo là bác sĩ Lawrence BArker. Nhưng tiếc một điều, ông phải tạm điều dưỡng do ảnh hưởng của chứng đột quỵ. Ông không thể đến đây làm chứng. Thay vào đó, tôi sẽ chất vấn các nhân viên cùng làm việc với bác sĩ BArker."

Penn đứng dậy. "Tôi phản đối. Tôi cho rằng điều đó không phu hợp. Bác sĩ Barker không có mặt ở đây, đúng hơn là không có mặt tại phiên toà này. Nếu..."

Venable ngắt lời. "THưa ngài, tôi nhận thấy sự chất vấn của tôi là xác đáng với lời khai. Nó cũng có liên quan đến thẩm quyền xét xử bị cáo là một  bác sĩ."

Quan toà Young nói một cách dò xét. "Đây là phòng xử án, không phải là một con sông. Tôi không phải đến đây để hóng mát hay câu cá. Ngài có thể tiếp tục nhân chứng của mình."

"Cám ơn quan toà."

Gus Venable quay sang vị chấp hành viên toà án. "Tôi xin được mời bác sĩ MAthew Peterson."

Một người đàn ông lịch sự, nhã nhặn trong  tuổi lục tuần đang tiến đến ghế nhân chứng. Ông ta bắt đầu tuyên thệ. Khi ông ngồi xuống. Gus nói, "Thưa bác sĩ Peterson, ông đã làm việc tại bệnh viện Embardero bao lâu?"

"Tám năm."
"chuyên môn của ông là gì?"
"Bác sĩ phẫu thuật bệnh tim."
"Trong suốt những năm ông làm việc tại đây, ông có cơ hội cộng tác với bác sĩ Lawrence hay không?"
"Vâng! Có. Rất nhiều lần."
"ông có thể phát biểu gì về ông ấy?"
"Cũng giống những người khác. Bên cạnh các  bác sĩ DeBakey, Cooley, thì bác sĩ Barker là bác sĩ phẫu thuật tim giỏi nhất trên thế giới."

"ông có mặt trong phòng mổ mà bác sĩ Taylor phẫu thuật cho một bệnh nhân tên là..." Ông giả vờ xem lại tờ giấy.
"Bệnh nhân Lance Kelly?"
Giọng của nhân chứng thay đổi. "Vâng, có."
"ông có thể nói điều gì đã xảy ra buổi sáng ngày  hôm đó?"
Bác sĩ Peterson nói một cách miễn cưỡng, "mọi chuyện bắt đầu thật thảm hại. Chúng tôi đã không thể cứu sống nạn nhân."

Tim ông như đang đau nhói. "Chúng tôi đã cố gắng, và..."
"Bắc sĩ Barker có được phái đến không??
"Vâng! Có."
"Ông đã bước vào phòng môt khi mọi việc đang được tiến hành chứ?"
"mọi việc sắp kết thúc. Nhưng đã quá trễ để cải thiện tình hình. Chúng tôi đã không thể cứu sống nạn nhân."
"Bác sĩ Barker có nói gì với bác sĩ Taylor vào thời điểm đó hay không?"
"Cả ba chúng tôi đều bối rối, và..."
"Tôi chỉ muốn biết bác sĩ barker có nói gì với bác sĩ Taylor hay không mà thôi."
"Vâng!"
"Bác sĩ Barker đã nói gì?"
Giữa lúc ấy, sự tĩnh lặng đang ngự trị khán phòng. Bên ngoài, một tiếng sấm nổ vang cả đất trời như thể lời của Chúa. Một lú sau, cơn bão lớn ập đến. Những giọt mưa cứ thế dội xuống mái nhà của trụ sở toà án.

"Bác sĩ Barker nói rằng, Chính cô đã giết chết ông ấy."

  Cả khácn phòng trở nên náo động. Bà Young ném mạnh cái búa xuống bàn. "Đủ rồi! Mọi người tưởng mình còn sống trong thời kỳ đồ đá hay sao? Thật mất trật tự. Nếu bất kỳ ai còn làm ồn sẽ được vinh dự mời ra ngoài đứng dưới mưa."

Gus Venable đợi đến khi tiếng ồn lắng dịu. Trong không khí ngột ngạt, Gus nói tiếp, "Ông có chắc bác sĩ Barker đã nói thế với bác sĩ Taylor hay không?"
"Vâng!"
"Ông có cho rằng ý kiến chuyên môn y khoa của bác sĩ Barker là rất có giá trị không?"
"Vâng!"
"Cám ơn bác sĩ." Ông quay sang Alan Penn. "Tới lượt ngài rồi đó."
Penn đứng dậy, tiến đến ghế nhân chứng. "Thưa bác sĩ Peterson, tôi chưa từng chứng kiến một cuộc phẫu thuật. Tôi thiết nghĩ, đó hẳn phải là một sự căng thặng tột độ nhất là khi phải phẫu thuật tim."

"Vâng! Có rất nhiều sự căng thẳng bao quanh."
"Vào một thời điểm như vậy, có bao nhiêu người trong phòng phãu thuật. Ba hay bốn người?"
"Ồ, không. Có khoảng nửa tá hay thậm chí nhiều hơn nữa và lúc nào cũng túc trực."
"Thật vậy à?"
"Vâng! Có tất cả là hai bác sĩ phẫu thuật, một trợ lý, thỉnh thoảng hai người gây mê, một y tá cọ rửa dụng cụ, và ít nhất một y tá lo việc truyền máu."
"Tôi hiểu. Căn phòng  hẳn rất ồn ào chứ. Tiếng mọi người gọi nhau để giúp đỡ, v.v..."
"Vâng!"
"Tôi cũng biết được một thói quen nữa là luôn có âm nhạc được chơi trong phòng suốt cuộc giải phẫu."
"Đúng là vậy!"
"Khi bác sĩ Barker bước vào, nhìn thấy bệnh nhân Lance Kelly đang hấp hối. Tôi cho rằng tình hindh lúc đó đã rối, lại càng thêm rối."
"Mọi người ai cũng bận lo cho sự an nguy của bệnh nhân."
"Có nhiều tiếng ồn đúng không?"
"Vâng! Rất nhiều tiếng ồn."
"Trong tình cảnh dầu sôi lửa bỏng như thế,lại thêm tiếng nhạc, ông lại có thể nghe được lời bác sĩ Barker nói với bác sĩ Taylor à? Hẳn ông có nhầm lẫn chăng?"
"không đâu, thưa ngài."
  "Điều gì khiến ông đoán chắc như vậy?"
BÁc sĩ Peterson thở dài. "Bởi vì tôi đứng sát bên cạnh bác sĩ Barker khi ông ta nói điều đó."
"Tôi không còn câu hỏi nào khác thưa quý toà."
Vụ án bắt đầu rẽ hướng. Tình  hình càng trở nên tồi têh hơn.
Y tá Denise Berry tiến đến ghế nhân chứng.
"Cô là một y tá tại bệnh viện Eembarcadero?"
"VAang!"
"Cô làm việc ở đó bao lâu rồi?"
"Năm năm."
"Trong suốt khoảng thời gian ấy, cô có bao giờ nghe được cuộc nói chuyện nào giữa bác sĩ Baker và Taylor không?
"Đương nhiên là có. Rất nhiều lần."
"Cô có thể thuật lại một vài điển hình không?"
Y tá Berry nhìn sang bác sĩ Taylor có vẻ ái ngại. "Bác sĩ Barker xem ra rất là khó tính..."
"Tôi không hỏi cô về điều đó. Tôi chỉ yêu cầu cô nêu ra một vài sự việc điển hình mà thôi."
Cô y tá lặng đi một hồi lâu. "Có một lần, bác sĩ Barker nói rằng bác sĩ Taylor là một người bất tài, và..."
Gus Venable ra chiều ngạc nhiên. "Cô nghe bác sĩ Barker nói thế à?"
"Vâng. Nhưng ông ta luôn luôn..."
"Điều gì khác mà cô nghe được từ miệng bác sĩ Barker nói về bác sĩ Taylor."
Nhân chứng xem ra nói chuyện không được thoải mái. Cô ta miễn cưỡng, "Tôi thật sự không thể nhớ rõ."
"Thưa cô Berry, cô đã tuyên thệ trước toà rồi đấy."
"Vâng. Một lần tôi nghe ông ấy nói..." Phần còn lại của câu là tiếng gì đó lầm bầm, nghe không rõ.
"Chúng tôi không thể nghe được. Vui lòng lớn tiếng. Cô nghe ông ấy nói gì?"
"Ông ấy nói ông ấy... ông ấy không để cho bác sĩ Taylor phẫu thuật trên con chó của ông ấy."
Mọi người trong khán phòng không ai bảo ai, đều há hốc mồm vì ngạc nhiên.
"Nhưng tôi dám chắc ông ấu chỉ có ý là..."
"Tôi nghĩ tất cả chúng ta đều có thể đoán ra ý mà bác sĩ Barker muốn nói ở đây là gì."
Bao nhiêu cặp mắt đổ dồn về phía bác sĩ Taylor.
Xem ra nguyên cáo chống lại bác sĩ Paige rát dữ dội. Ấy vậy mà Alan Penn trở nên nỏi tiếng nhờ vào khả năng bậc thầy trong phòng xử án này. Bây giờ đến lượt ông trình bày trường  hợp của bị cáo. Liệu ông có lật ngược được tình thế hay không?

Bác sĩ Paige taylor đang có mặt tại ghế nhân chứng. Alan Penn đang tiến hành chất vấn cô ta. Đây mới là giây phút thật sự mà mọi người chờ đợi.

"John Cronin là bệnh nhân của cô, đúng không?"
"Vâng! Đúng là vậy."
"Cô có cảm giác thế nào với bệnh nhân này?"
"Tôi thích ông ấy. Ông ta biết được tình trạng sức khở của mình, nhưng tuyệt đối ông dũng cảm đối mặt với nó. Ông đã từng trả qua cuộc giải phẫu vì khối u ở tim."
"Cô đã tiến hành cuộc giải phẫu thuật tim?"
"Vâng!"
"Cô nhận ra đìeu gì trong suốt thời gian giải phẫu?"
"Khi tôi mổ ngực ông ta, tôi phát hiện môtọ khối u ác tính đang di căn."

"Nói cách khác, ung thư đã pháy triển khắp cơ thể ông ta."
"Vâng! Nó đã di căn tới các tế bào bạch huyết."
"Điều đó có nghĩa là vô phương cứu chữa? Không còn một cơ may nào cho ông ấy phục hồi sức khoẻ?"
"Không."
John Cronin không còn có thế duy trì sự sống?"
"Chính xác là vậy."
"BÁc sĩ Taylor, cô đã tiêm một liều Insulin chết người để kết thúc cuộc đời Jihn Cronin?"
"Tôi đã làm điều đó."
Một vài tiếng xì xầm vang lên đâu đó trong phòng.
Cô ta quả là một  người điềm tĩnh. Cô ta nói ra điều đó như thể tạt gáo nước lạnh vào mặt Gus Venable.

"Cô có thể cho quan toà biết tại sao cô lại kết thúc cuộc đời của ông John Cronin?"

"Bởi ông buộc tôi làm thế. Ông van xin tôi làm thế. Ông mời tôi đến vào lúc nưủa đêm khi cơn đau lên cơn dữ dội. Thuốc mà chúng tôi cung cấp dường như không còn hiệu lực. Giọng cô trở nên gấp gáp. "Ông nói ông không muốn chịu đựng thêm được nữa. Ông cầu xin tôi  kết thúc cuộc đời mình. Tôi đã làm đúng như lời ông."

"Thưa bác sĩ, cô có bất cứ sự miễn cưỡng nào khi tiến hành điều đó hay không? Hay một cảm  giác tội lỗi nào khác?"
"KHông có lý do gì để buộc ông phải chịu đựng nỗi đau như vậy."

"Cô đã thực hiện việc tiêm Insulin như thế nào?"

"Tôi tiêm nó vào cơ thể ông."

"Điều đó có gây ra bấy kỳ phản ứng hay bíên chứngphụ khác hay không?"
"Không. Ông ta chỉ từ từ đi vào giấc ngủ."
Gus Venable đứng phắt dậy. "Phản đối! Tôi nghĩ bị cáo muốn nói đến cái chết của bệnh nhân thì đúng hơn! Tôi..."

Quan toà Young đập mạnh búa xuống bàn. : Ngài Venable, ông đừng quá nóng nảy. Ông sẽ có cơ hội đối chất với bị cáo sau. Giờ thì ông vui lòng ngồi xuống."

Nguyên cáo nhìn vào ban hội thẩm, lắc đầu và ngồi xuống ghế. "Bác sĩ Taylor, khi cô tiêm Insulin vào người John Cronin, cô có biết rằng ông John đã để lại cho cô 1 triệu dollar trong di chúc của ông?"

"Không. Tôi hoàn toàn ngạcnhiên khi biết điều đó." Gus thầm nghĩ chắc lúc này chiếc mũi của cô ta đang phồng lên trông th ấy.

"Cô chưa bao giờ nói về tiền bạc hay quà cáp đòi hỏi ông John bất kỳ thứ gì phải không?"
Hai má cô bỗng trở nên ửng đỏ. "Không bao giờ!"
"Cô có nghĩ là mình quá thân với ông John không?"
"Điều này thì có. Khi một bệnh nhân rơi vào tình cảnh như vậy thì mối quan hệ giữa bệnh nhân - bác sĩ bỗng thau đổi. Chúng tôi đã nói về những rắc rối xảy ra trong công việc cũng như trong gia đình."
"Nhưng cô cũng đâu có lý do gì để đòi hỏi từ phía ông John, đúng không?"
"Không! không có lý do gì."
"Ông John để lại tiền cho cô bởi vì ông bắt đầu cảm thấy tôn trọng và tin tưởng cô. Cám ơn bác sĩ Taylor." Penn quay sang Gus VEnable. "Đến lượt ngài chất vấn."

Khi Penn quay trở lại bàn luật sư, Paige Taylor nhìn về phía sau phòng xử án. Jason ngồi đó, cố tỏ ra vẻ động viên. Honey ngồi kế bên Jason. Một người lạ lại ngồi kế bên Honey, chiếm chỗ của Kat. Giá như cô ấy còn sống, nhưng cô ấy đã chết. Paige cứ suy nghĩ vẩn vơ. Tôi cũng đã giết cô ấy.

Gus Venable đứng lên và lê bước đến ghế nhân chứng. Ông nhìn vào hàng ghế của giới báo chí. Các dãy ghế đã chật ních người, các phóng viên thì bận ghi chép. Venable suy  nghĩ, "Tôi sẽ cố gắng tạo nên mộ điều gì đó để các ngài ghi chép trong vụ án này."

Ông đang đứng trước bị cáo, dừng lại đó một hồi lâu, ra chừng dò xét. Bất thần, ông buột miệng. "Bác sĩ Taylor... phải chăng John Cronin là bệnh nhân đầu tiên trong bệnh viện Embarcadero bị cô sát hại hay không?"

Alan Penn đã đứng dậy, giận dữ. "Thưa quý toà,..."

Bà Young đã dằn búa xuống bà. "Phản đối hữu hiệu." Đoạn bà quay sang phía hai luật sư. "Chúng ta giải lao 15 phút. Tôi muốn hai người họp một chút trong phòng tôi."

Khi hai luật sư bước vào phòng bà Young, bà vội quay sang luật sư Gus Venable. "Ông đã tốt nghiệp tại trường luật, đúng không ngài Gus?"
"Tôi xin lỗi, thưa bà. Tôi..."
"Ngài có nhìn thấy chiếc lều nào ngoài đó không?"
"Tôi thành thật xin lỗi."
Giọng bà Young  như thể một chiếc roi quất mạnh. "Phòng xét xử của tôi không phải là một rạp xiếc để hai người tung hứng. Tôi cũng không có ý định để ngài biến nó trở thành như vậy. Tại sao ngài có thể chất vấn một câu hỏi dễ gây kích động đến như vậy?"

"Tôi xin lỗi, thưa bà. Tôi sẽ trình bày lại câu hỏi của mình và..."

"Ngài sẽ phải làm nhiều  hơn thế nữa!" Bà Young ngắt lời. "Ngài cần xem xét và sửa đổi thái độ. Tôi trực tiếp cảnh cáo ngài về điều này. Nếu ngàu còn khoa chân múa tay gây chú ý nơi công luận báo chí, tôi sẽ tuyên án sai."

"Vâng! Thưa bà."

Khi hai người trở lại phòng xét xử, bà Young nói với ban hội thẩm, "Ban hội thẩm không nên quan tâm đến câu hỏi sau cùng của luật sư." Bà quay sang nguyen cáo. "Xin cứ tiếp tục."

Gus Venable quay trở lại ghế nhân chứng. "thưa bác sĩ taylor, cô hẳn rất ngạc nhiên khi nghe tin người đàn ông mà cô sát hại đã để lại cho mình 1 triệu dollar?"

Alan Penn đứng dậy. "Phản đối!"
"Phản đối hữu hiệu!: Bà Young quay sang luật sư Venable. "Ngài đang thử thách lòng kiên nhẫn của tôi đấy."

"Tôi xin lỗi." Ông quay sang phía nhân chứng. "Cô hẳn rất thân thiện với bệnh nhân của mình. Ý tôi là, không  phải hầu hết các bệnh nhân đều tặng cho bác sĩ - một người hoàn toàn xa lạ, 1 triệu dollar, đúng không?"

Paige Taylor tỏ ra lúng túng. "tình bạn của chúng tôi chỉ giới hạn trong phạm vi bệnh nhân - bác sĩ."

"không có một chút gì vượt ra khỏi điều đó sao? Một  người đàn ông đã xoá tên người thân và gia đình ra khỏi danh sách chúc thư và để lại cho một người xa lạ một triệu dollar mà không có bất kỳ sự lý giải nào. Những cuộc nói chuyện mà cô đã nói cùng với ông John về công việc làm ăn..."

Bá Young nghiêng mình về phía trước, nói giọng răn đe, "Ngài Venable..."

Nguyên cáo đã giơ tay trong tư thế một  người chịu đầu hàng. Ông quay sang bị cáo. "Cô và ông John Cronin đã có mối thân tình. Ông ta đã tâm sự với cô về những điều riêng tư. Ông cũng đã thích và tôn trọng cô. Cô thử hỏi xem đó phải chăng là một kết quả tuyệt vời? Tôi nói như vậy có đúng không bác sĩ?"
"Vâng!"
"Tôi thế qua hành động cho cô 1 triệu dollar mà ông đã làm." Paige nhìn vô định, mông lung xung quanh phòng xử án. Cô không nói gì. Cô cũng không trả lời.

Venable bắt đầu bước lùi trở lại bàn nguyên cáo. Ông đột nhiên nhìn sang bị cáo một lần nữa.

"BÁc sĩ, cô đã nói khi này rằng cô không hề biết về sự việc 1 triệu dollar mà ông John cho cô cũng như sự việc ông dự định sẽ xoá tên người thân của ông ra khỏi danh sách thừa kế."

"Vâng! Đúng là như vậy."
"Một bác sĩ nội trúi thì có thể kiếm được bao nhiêu tiền ở bệnh viện Embarcadero chứ?"
Alan Penn đứng phắt dậy. "Phản đối! Tôi không hiểu..."

"Đó là một câu hỏi  hợp lệ. Nhân chứng có thể trả lời câu hỏi."
"38 ngàn dollar một năm."
Venable nói giọng thông cảm, "Thời buổi này bao nhiêu đó không được gọi là nhiều, đúng không? Bởi nó còn bị khấu trừ vào thuế cũng như chi phí cuộc sống. Số tiền đó cũng không đủ để có một chuyến du lịch đắt tiền đến Luân Đôn, Paris hay Venice gì đó, đúng không cô?"

"Tôi cũng nghĩ vậy!"
"KHông. Bởi vì cô đã không đăng ký du lịch kiểu như vậy, cô biết chắc mình không có khả năng."
"Tôi biết điều đó."
Alan Penn lại đứng lên một lần nữa. "Thưa quý toà..."
Quan toà Young quay snag nguyên cáo. "Điều này sẽ dẫn đến đâu thưa ngài Venable?"
"Tôi chỉ muốn khẳng định rằng bị cáo không đủ khả năng để có một chuyến du lịch sang trọng như vậy mà không hề có một nguồn tài chính từ một người khác."
"Cô ấy đã trả lời câu hỏi này."
Alan Penn biết ông phải làm gì. Ông tiến đến ghế nhân chứng với sức sống của một người như thể vừa mới trúng số.
"Bác sĩ Taylor, cô có nhớ mình đã lấy những tập quảng cáo du lịchnày chứ?"
"Vâng!"
"Cô đã dự định đi châu Âu hay thuê hẳn một du thuyền?"
"Đương nhiên là không phải vậy. Đó chỉ là một trò đùa hoặc giả là một giấc mộng không tưởng. Tôi cùng nhừng người bạn làm thế để phần nào nâng cao tinh thần chúng tôi. Một trò đùa lố bịch nhưng có hiệu quả về mặt tinh thần. Chúng tôi đã quá mệt mỏi, và... đó là một ý kiến rất tuyệt vào thời điểm đó." Giọng cô càng nghẹn lại. Alan Penn lén nhìn ban hội thẩm. Gương mặt của họ đều bày tỏ sự hoài nghi.

Gus Enable đang chất vấn bị cáo nhằm để xem xét lại vấn đề. "Bác sĩ Taylor, cô có quen với bácc sĩ Lawrence Barker chứ?"
Đầu cô bỗng loé lên một điều gì đó. Tôi đã dự định chết chết Lawrence Barker. Tôi sẽ làm điều đó từ từ. Tôi sẽ để hắn nếm mùi đau khổ trước...sau đó giét hắn đi. "Vâng! Tôi biết."
"Quan hệ ra sao?"
"Bác sĩ Barker và tôi đã làm việc chung với nhau trong suốt hai năm qua."
"Cô có cho rằng ông là một bác sĩ có tài chứ?"
Alan nhảy chồm dậy từ chiếc ghế. "Tôi phản đối, thưa quý toà. NHân chứng..."
Nhưng trước khi ông kịp kết thúc lời nói và bà Young ra lệnh phán quyết, bác sĩ Paige đã trả lời, "Ông ấy còn hơn cả là một người tài năng. Ông là một người kiệt xuất."
Penn ngồi trở lại ghế.
"Cô có thể mô tả tỉ mỉ điều này hay không?"
"Bác sĩ BArker là một trong những bác sĩ giải phẫu tim mạch nổi tiếng nhất trên thế giới. Nhưng ông có hành nghề riêng, chỉ dành thời gian ba ngày một tuần tại bệnh viện Embarcero."
"Nếu nói thế, cô có đánh giá cao những nhận định chuyên môn y khoa của ông không?"
"Vâng! Có."
"Cô có cho rằng ông có khả năng đánh giá năng lực chuyên môn của các bác sĩ khác không?"
Cô do dự. "Vâng! Có."

Gus Venable quay sang ban hội thẩm. "Quý toà đã nghe bị cáo nhận định rằng cô đánh giá cao những phán đoán y khoa của bác sĩ Barker. Tôi cũng hy vọng cô vuncg nghe rõ lời nhận định từ phía bác sĩ Barker về năng lực của cô... hay thiếu năng lực."

Alan Penn giận dữ đứng dậy. "Phản đối!"
Nhưng sự việc đã quá trễ. Thiệt hại đã xảy ra.

Trong suốt giờ giải lao kế tiếp, Alan Penn đã kéo Jason vào phòng.

"hai người đang chơi khăm tôi phải không?" Penn gằn giọng. "John Cronin ghét cô ấy. Barker ghét cô ấy. Tôi đã nhấn mạnh với thân chủ của tôi là phải nói đúng sự thật, toàn bộ sự thật. Đó là cách duy nhất tôi có thể giúp họ. Tôi không thể giúp cô ta được nữa. Cô bạn gái thân yêu của ông đã phỉnh phờ tôi, khiến tôi cứ trượt dài. Mỗi lần cô ta mở miệng là như thể đóng một cây đinh vào chiếc quan tài của cô ấy. Thôi thì hãy cứ để nó rơi tự do!"
Buổi chiều hôm đó, Jason Curtis đến gặp Paige.
"Cô có khách, bác sĩ Taylor."
Jason đi vào phòng của Paige.
"Paige,..."
Cô quay sang Jason, cố kìm lấy những giọt nước mắt. "Sự việc càng trở nên bi quan phải không?"
Jason cố gượng một nụ cười. "Việc đâu còn có đó, em à."
"JAson, anh không tin rằng em giết ông John vì tiền, đúng không anh. Điều mà em làm chỉ là muốn giúp ông ấy."
"Anh tin em," JAson khẽ đáp. "Anh yêu em."
Anh ôm cô ấy vào lòng. Anh không muốn rời xa cô ấy. Anh không thể. Cô ấy là tất cả của đời anh. "Mọi việc rồi cũng sẽ đâu vào đấy. Chúng ta rồi sẽ bên nhau mãi mãi."
PAige giữ chặt lất anh và suy nghĩ, không có gì là kéo dài mãi mãi. Không có gì. Mọi thứ rồi sẽ trở về đúng nguồn cội của nó.







[/size][/size][size="3"]
[/size]
0
Chương 1

San Francisco
Tháng 7/1990

- Hunter, Kate.
- Có.
- Taft, Betty Lou.
- Có.
Họ đều là những người phụ nữa trong số cư dân mới đến năm đầu tiên đang tụ tập tại khán phòng của bệnh viện hạt Embarcảo.

  Đây là bệnh viện lâu đời nhất tại San Francisco, cũng là lâu đời nhất trong cả nước. Trong thời gian xảy ra trận động đất  năm 1989, Chúa đã đùa giỡn với các cư dân vùng San Francisco và đã để lại chứng tích bệnh viện này. Cát bụi thời gian đã bào mòn vẻ đài các kiêu sa của toà nhà ba khối vuông vức làm bằng gạch và đá.

  Bên trong và lối vào cổng trước là một phòng c hờ rộng lớn, với nhiều ghế dài bằng gỗ cứng dành cho bệnh nhân và khách thăm viếng. Những bức tường loang lổ vết nứt phơi lớp sơn không còn nguyên vẹn qua nhiều thật kỷ. Lối hành lang tựa hồ chiếc áo cũ bạc màu, cũng trở nên xiêu vẹo vởi bước chân bệnh nhân, của những chiếc băng ca và nạng chống. Cả toà nhà là một minh chứng nhạt nhẽo của sự lão hoá.

  Bệnh việc địa hạt Embarcacero nằm trong một thành phố trực thuộc. Bệnh viện có khoảng trên 9 ngàn người, bao gồm 400 bác sĩ, 150 bác sĩ thực tập làm bán thời gian, 800 bác sĩ nội trú, 3 ngàn y tá cộng thêm nhân viên kỹ thuật, phụ tá và nhiều nhân viên y khoa khác. Những tầng trên dành c ho hệ thống phức hợp của 12 phòng mổ, cơ quan hành c hính, tài chính, bộ phận kế hoạch, 3 phòng cấp cứu, một phòng dành cho bệnh nhân AIDS và trên 2000 giường bệnh.

  Giừo đây, nhân dịp đón tiếp những cư dân mới của bệnh viện vào tháng 7 này, giám đốc bệnh viện, bác sĩ Benjamine Wallace có một cuộc nói chuyện hết sức trang trọng với họ. Bác sõ Wallace là một người đàn ông cao to, dễ nhìn và hết sức tế nhị. Bao nhiêu phẩm chất đó cộng với tài năng của mình đủ để bác sĩ thuyết phục được mọi ngươờ cũng  như củng cố vị trí hiện tại.

 - Tôi muốn chúc mừng các tân bác sĩ nội trú vào buổi sáng hôm nay. Trong hai n ăm đầu tiên của trường y khoa, các bạn đã làm việc trên các xác chết, tử thi. Hai năm còn lại các bạn làm việc trực tiếp với bệnh nhân của bệnh viện dưới sự kiểm soát của các bác sĩ lành nghề. Bây giờ, đã đến lượt các bạn phải chịu trách nhiệm trực tiếp trên chính bệnh nhân của mình. Đó là một trách nhiệm lớn lao. Nó đòi  hỏi sự cống  hóên cũng như tài năng của một lương y chân chính.

  Đôi mắt của ông đảo quanh cả khán phòng. "Một vài người trong số các bạn sẽ được bố trí trong phòng phẫu thuật. Một số khác sẽ được sắp xếp trong khoa nội. Mỗi nhóm sẽ c hịu sự phân công của một bác sĩ lâu năm trong vấn đề những hoạt động gì cần làm hàng ngày. Từ đây về sau, mỗi việc các bạn suy nghĩ, hành động sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến tính sống còn của bệnh nhân."

  Họ lắng nghe một cách chăm chú, từng lời từng tiếng một.

- Embarcadero là một bệnh viện thuộc hội đồng quản hạt. Điều này có nghĩa là chúng ta sẽ không từ chối bất cứ người nào khi họ đã  ghé vào đây. Hầu hết các bệnh nhân ở đây đều thuộc tầng lớp những người nghèo khổ. Họ đến đây bởi họ không đủ khả năng chữa trị tại các bệnh viện tư. Phòng cấp cứu sẽ hoạt động 24/24 giờ một ngày. Các bạn sẽ phải làm việc quá giờ nhiều lần nhưng lại không được hưởng lương thoả đáng. Tại một bệnh viện tư nhân, năm đầu tiên công việc của bạn chỉ là bưng trà rót nước, những việc vặt vãnh. Qua năm thứ hai, bạn được phép cầm dao mổ cho bác sĩ khác. Năm thứ ba, bạn được phéo tiến hành một vài ca giải phẫu, nhưng dưới sự theo dõi của các lãnh đạo khác. Tất cả các b ạn không được quên điều này. Tiêu chí của chúng ta là: Cùng làm việc, cùng  học hỏi và cùng giúp đỡ.


-
Chúng tôi đang thiếu nhân viên trầm trọng. Chúng tôi sẽ cố gắng bố trí công việc cho các bạn càng sớm càng tốt. Ai có ý kiến gì không?

 Các bác sĩ nội trú mới thì có hàng tá câu hỏi muốn làm rõ.
- Không ai hỏi gì sao? Tốt! Ngày làm việc chính thức của các bạn được tình từ ngày mai. Bạn cần có mặt lúc 5:30 sáng ngày mai để trình diện tại bàn tiếp tân. Chúc mọi người may mắn!

  Buổi lễ ra mắt thế là kết thúc. Mọi ngươờ tản ra về phía cửa, một vài người cứ cười nói xôn xao làm rộn cả lên. Có ba người phụ nữ đang tím tụm vào nhau.
- Ba người kia từ đâu đến vậy?
- Tôi nghĩ cũng giống như chúng ta.
- Họ cũng giống những người đến từ trường y khoa chứ?
Thật giống như một câu lạc bộ của mấy đứa quậy phá. Tôi có cảm giác nơi đây như thể đêm trường Trung cổ.

  Người đang n ói chuyện kia là một phụ nữ da đen tuyệt đẹp, vóc người cao, vai rộng, dáng yêu kiều. Mọi thứ về con người này từ tướng đi, dáng đứng, phong thái, cái nhìn đầy thách đố trong đôi mắt mơ màng kia đã nói lên một sự cách biệt rất lớn với mọi người xung quanh. Ở cô ta toát ra một cái gì đó rất cao cả, nhưng lại khó gần. "Tôi tên là kate Hunter. Mọi người hay gọi là Kat."

- Paige taylor. Một người trẻ trung,thân thiện. Cô có nét đẹp của một người thông minh, sắc sảo và đầy tự tin.
  Họ quay sang người phụ nữ thứ ba.
- Petty Lou Taft. Mọi  người hay gọi tôi là Honey. Cô nói bằng một giọng điệu nhẹ nhàng, giọng miền nam đặc sệt. Gương mặt cô thoáng với cái nhìn đôn hậu, đôi mắt nâu quyến rũ và một nụ cười vô cùng ấm áp.
- Bạn từ đâu đến? Kat hỏi. Từ Memphis, Tennessee. Họ nhìn vào Paige. Cô quyết định bằng một câu trả lời gọn lỏm, "Boston".
- Minneapolis, Kat  nói. Bao nhiêu đó cũng đủ bày tỏ sự thân thiện rồi, cô nghĩ vậy.
 Paige mở lời, tất cả chúng ta đều là dân tứ xứ về đây, và đều là kẻ xa nhà. Bạn ở chỗ nào?
- Tôi chỉ biết sống trong khácch sạn của tôi thôi, Kat nói- Tôi không có dịp tìm cho mình một nơi phù hợp để trú ngụ.

 Honey tiếp lời, tôi cũng có khác gì đâu.
 Paige chợt nhớ ra, Tôi có tìm thấy ba căn hộ sáng nay. Một trong số đó rất là tuyệt, nhưng tiếc là một mình tôi không đủ khả năng. Nó có tất cả ba phòng ngủ,...

 Họ trố mắt nhìn nhau.
- Nếu như ba chúng ta có thể cùng nhau... Kat nói.
 Căn hộ toạ lạc tại con phố Marina, trên đường Filbert. Nó thật là tuyệt, thích hợp cho cả ba. Căn hộ gọn gàng, ngăn nắp. Nó thật đúng với mong đợi mà cả ba người mong mỏi. Honey nói, tôi nghĩ nó thật đáng yêu làm sao.
- Tôi cũng nghĩ vậy - Kat ra chiều tán thành. Họ nhìn Paige. Chúng ta quyết định vậy nhé.
 Họ dọn đến căn hộ vào buổi chiều cùng ngày hôm đó. Người trông nhà giúp họ mang hành lý lên lầu.
- Các cô đến làm việc tại bệnh vịên phải không? Ông ta lên tiếng hỏi. Y tá hả?
- Bác sĩ, Kat đính chính.
 Ông ta nhìn cô đầy vẻ nghi hoặc. Bác sĩ à? ý của cô là bác sĩ thật đó hả?
- Vâng! Thật đúng là bác sĩ đấy, Paige nói với ông ta.
 Ông làu bàu. Nói cho mấy cô nghe điều này, nếu tôi có bệnh đi chăng nữa, tôi cũng không cần đến mấy cô khám xét thân thể tôi đâu.
- Chúng ta ráng nhớ cau này trong đầu nhé.
- Ti vi ở chỗ nào vậy? Kat hỏi. Tôi không nhìn thấy cái nào cả.
- Nếu cô muốn xem thì phải tự mua lấy. Hy vọng căn hộ sẽ làm vừa lòng quý cô,... à không các bác sĩ mới đúng chứ. Ông cười rõ to từng tiếng một.
 Họ dõi theo bước ông khuất dần.
 Kat nhại lại tiếng ông khi nãy, Y tá hả?,... Cô cười hô hố. Đúng là một người trọng nam khinh nữ. Nào, chúng ta hãy dọn dẹp căn phòng.

- Căn phòng nào cũng hợp với tôi cả, Honey nói khẽ không thành tiếng.
 Họ xem xté cả ba căn phòng. Phòng ngủ chính thì lớn hơn hai phòng còn lại.
 Kat lên tiếng, tại sao bạn không lấy phòng này, Paige. Bạn là người có công kiếm ra nó mà. Thôi được.

 Họ đi vào phòng riêng và bắt đầu lấy đồ ra. Từ trong vali, Paige lôi ra tấm hình lồng khung một người đàn ông khoảng 30 tuổi. Anh ra nhìn rất quyến rũ, đeo cặp gọng kiếng màu đen, nhìn sơ qua  hệt như một học giả. Paige đặt tấm hình cạnh giường, bên cạnh một chồng thư.

 Kat và Honey tha thẩn bên ngoài. Tại sao chúng ta không ra ngoài và dùng cơm tối chứ?
- Tôi ra ngay đây, Paige lên tiếng.
Kat nhìn thấy tấm hình. Hình ai thế?
Paige cười. Vị hôn phu của tôi đấy.
- Anh là một bác sĩ làm việc cho tổ chức y tế thế giới. Tên anh ta là Alfred Turner. Anh hiện tại công tác tại châu Phi. Khi anh quay về chúng tôi có thể ở bên nhau.
- Chúc mừng, Honey bày tỏ sự ganh tỵ. Anh ta đẹp tria quá. Paige nhìn Honey. BẠn có người nào chưa?
- Không! Tôi cho rằng mình không có duyên với đàn ông. Kat nói, có lẽ rồi đây, bạn sẽ trở thành một điển hình để người khác noi theo ở Embarcadero này.
  Cả ba cùng đi ăn tối tại Tarantino, nó cũng gần căn hộ họ ở. Họ nói chuyện rất thoải mái về chuyên môn, cuộc sống. Nhưng giữa họ giường như có một điều gì đó không cho phép bộc lộ hết cảm xúc của mình. Họ dù sao đi nữa cũng là những người hoàn toàn xa lạ, mới biết nhau đây. Mọi việc nên dè chừng thì tốt hơn.

 Honey khiêm tốn nhất. Cô dường như rất mặc cảm, Paige nghĩ thế. Cô ấy rất dễ bị tổn thương. Một người đàn ông nào đó ở Memphis, có lẽ vậy, đã làm tan nát trái tim cô. Paige quay sang nhìn Kat. Một con người tràn đâdy sự tự tin, vô cùng chững chạc. Paige rất thích lối nói chuyện của cô ấy. Cô ta rất có thể xuất than từ gia đình danh giá.

 Kat cũng đang dò xét thái độ của Paige. Một cô gái giàu có hẳn chưa bao giờ phải bươn chải cho cái ăn cái mặc trong đời.Chính cốt cách của cô đã nói lên điều đó. Honey đang quan sát hai người. Họ thật tự tin. CUộc sống của họ hẳn rất thoải mái.
 Biết đâu chừng cả ba đều có những nhận định sai lầm.
  Khi họ quay trở lại căn hộ, Paige lăn ra ngủ. Cô nằm trên giường mơ mộng về tương lai. Bên ngoài cửa sổ, trên đường đi, một vụ tai nạn xe khiến mọi người la hét thất thanh, kèm theo đó là tiếng súng nổ. Nó phá tan ký ức đẹp đẽ mà cô đang hồi tưởng về một vùng đất châu Phi nơi có nggười cô đang mong ngóng. Cô quay trở lạivới giấc mơ của mình. Nó đưa cô đến một ngôi làng cạnh khu rừng già ở phía đông châu Phi giữa lúc cuộc giao tranh giữa các bộ tộc xảy ra.

  PAige sợ hãi. Họ sắp giết chúng ta!
 Cha cô nâng cô trong tay, họ sẽ không làm hại chúng ta đâu, con yêu. Chúng ta sẽ ở đây đẻ giúp họ. Họ biết chúng ta là bạn của họ mà.
 Một trong những thủ lĩnh các bộ tộc đã đốt cháy túp lều của họ.
 Honey vẫn nằm trên giường suy nghĩ vẩn vơ. Đúng là một hành trình dài từ Memphis, Tennesse. Honey nghĩ mình sẽ không bao giờ quay trở lại đó. Không bao giờ. Cô có thể nghe thấy tiếng ông quận trưởng nói với cô, Với tất cả lòng ngưỡng mộ gia đình ông ấy, chúng tôi sẽ liệt kê danh sách các nạn nhân của Douglas Lipton đáng kính và coi đó như một vụ tự sát không rõ nguyên nhân. Nhưng theo ý tôi, cô nên rời khỏi vùng này, đi thật xa, càng xa càng tốt...

  Kat đang nhìn ra ngoài từ phía của sổ phòng ngủ, lắng nghe tiếng thanh âm của thành phố. Một tiếng nói chợt vang lên trong đầu, cô đã làm điều đó, cô đã làm điều đó,... Kat sẽ chứng tỏ cho họ thấy rằng tất cả bọn họ đã sai. Cô muốn trở thành một bác sĩ à? Một bác sĩ da đen ư? Cô mà nộp đơn vào các trường y khoa thì chỉ có nhận lấy sự khinh bỉ mà thôi. Xin lỗi, chỗ chúng tôi nay đã đủ người.

- Theo phương diện kiến thức, tôi nghĩ cô sẽ tiến triển tốt  hơn ở các trường đại học nhỏ bé.

  Cô đã đạt loại ưu. Tuy nhiên, trong số 25 trường cô đã nộp thì chỉ có một trường chấp nhận cô. Chủ nhiệm khoa trường đại học đã nói với cô, "Trong thời buổi này, để tiếp nhận những người xuất thân từ một tầng lớp người tử tế, có giáo dục thật sự là một điều đáng quý."

 Giá như tất cả bọn họ biết được đằng sau sự thật phũ phàng đó thì tốt biết bao.

0
Chương 2

  Đúng 5:30 snág ngày hôm sau, khi các bác sĩ nội trú mới làm thủ tục hoàn tấy, các nhân viên bệnh viện đứng bên cạnh để hướng dẫn họ đến những phân khu khác nhau. Mặc dù còn sớm nhưng không khí hỗn loạn vẫn diễn ra trong bệnh biện.

  Các bệnh nhân đều được chuyển đến trong tất cả các buổi tối, bằng xe cứu thương, xe cảnh sát và thậm chí đi bộ đến. Các nhân viên ở đây gọi họ là F v à J - ám chỉ những người lang thang, trôi nổi, dân thường đổ dồn vào phòng cấp cứu. Họ bị gãy tay chân, chảy máu, nạn nhân của súng ống, đâm chém, tai nạn xe. Về tinh thần hay thể xác, họ đều là những kẻ vô gia cư, cặn bã của xãc hội. Nói cho cùng, sự dao động của tầng lớp này cũng ảnh hưởng không nhỏ trong một thành phố lớn.

  Những âm thanh chói tai, tiếng kêi thất thanh rồi lại the thé, sự hỗn độn cứ thế trút dồn cùng một lúc vào bầu không gian chật  hẹp đầy mùi thuốc hoá học của bệnh viện.

  Các bác sĩ mới đứng với nhau như thể một bó trong thế phòng thủ. Họ cũng đang cố gắng hoà nhập vào cái không khí ngột ngạt này. Paige, Ket, Honey đang đứng đợi tại lối hành lang. Một bác sĩ thâm niên đang tiến về phía họ. "Ai trong số các cô là bác sĩ Taft?"

  Honey nhìn lên và nói, "Chính là tôi."
  Vị bác sĩ nắm lấy tay cô, "Rất vui được gặp cô. Tôi lệnh cấp trên là phải theo sát cô. Các lãnh đạo chúng tôi nói rằng cô là người có thành tích rất tốt từ trước tới nay chưa ai được như thế ở bệnh viện này. Chúng tôi rất tự hào đón tiếp cô về đây."

  Honey lộ vẻ bối rối, "Cám ơn."
  Kat và Paige nhìn Honey đầy kinh ngạc. Tôi đã không thể nào đoán ra cô ta lại tài giỏi đến thế, Paige nghĩ.

- Cô đã có kế hoạch làm việc ở khoa nội, đúng không bác sĩ Taft?
- Vâng!
 Vị bác sĩ quay sang Kat. "Còn bác sĩ Hunter?"
- Cô thì thích hợp bên khoa giải phẫu thần kinh.
- Vâng!
Ông đang tra cứu một danh sách. "Cô thì chịu sự chỉ huy của bác sĩ Lewis.
Ông lại ngước nhìn Paige. "Bác sĩ Taylor thì sao?"
- Vâng!
- Cô thuộc chuyên khoa giải phẫu tim.
- Vâng!
- Tốt rồi! Chúng tôi sẽ chỉ định cô và bác sĩ Hunter đến khoa phẫu thuật. Cô có thể nói chuyện với y tá trưởng Margaret Spencer. Ngay bây giờ.
- Cám ơn.
 paige nhìn những người khác, hít một hơi thở thật sâu. Nào chúng ta đi! Tôi cũng cầu mong mọi việc được tốt đẹp!

  Bà Margaret Spencer nói đúng ra là một chiến hạm hơn là một người phụ nữ. Bà có thân hình to, chắc nịch, cái nhìn đầy nghiêm nghị. Bà đang loay hoay đằng sau phòng các y tá khi Paige đến đó.

- Xin lỗi...
 Y tá Spencer nhìn lên. "Cái gì đó?"
- Tôi được lệnh đến nhận công tác ở đây. Tôi là bác sĩ Taylor.
Y tá Spencer xem lại tờ giấy. "Đợi một lát." Bà bước qua của và trở lại một phút sau đó cùng với vài dụng cụ y khoa và chiếc áo Blouse trắng.
- Cái này của cô. Các dụng cụ này dùng để đeo khi bước vào phòng mổ cũng như khi đi thăm khám.
- Cám ơn.
- À. Đây. Bà với tay xuống và trao cho Paige một chiếc thẻ ghi tên Paige Taylor, MD ( bác sĩ y khoa). Đây là bảng tên của cô.
 Paige cầm nó trong tay và ngắm một hồi lâu. Pahige Taylor, MD. Cô cứ ngỡ đâu mình đang có trong tay một chiếc mề đay vinh dự. Bao nhiêu năm tháng khổ luyện  học tập và nghiên cứu nay chỉ được gói gọn trong mấy chứ thế này. Paige Taylor, MD.
 Y tá Spencer nhìn cô. "Cô không sao chứ?"
- Tôi không sao. Paige cười. Tôi không sao, cám ơn. Tôi có thể...
- Phòng thay đồ bác sĩ cuối hành lang bên trái.
- Cám ơn.
 Paige bước xuống hành lang. Cô lấy làm ngạc nhiên về những hoạt động diễn ra xung quanh. Hành lang chật ních các bác sĩ, y tá, nhân viên kỹ thuật. Họ đang hối  hả, mỗi người một việc. Tiếng ầm ĩ, chói tai của chiếc lao phóng thanh gọi tên bệnh nhân hay các dịch vụ bệnh viện càng làm không khí thêm phần náo động.

- Bác sĩ Keenan...số 3...Bác sĩ Keenan...số 3...
- BÁc sĩ Tallbot...phòng cấp cứu số 1.
- Bác sĩ tallbot...phòng cấp cứu số 1.
- Bác sĩ Engel... phòng 212... bác sĩ Engel... phòng 212.
 Paige tiến đến căn phòng có đề chữ PHÒNG THAY ĐỒ CÁC BÁC SĨ và mở nó ra. Bên trong là các bác sĩ nam đang trong tình trạng khoả thân theo nhiều kiểu. Hai trong số họ hoàn toàn không mặc đồ. Họ nhìn trừng vào Paige khi cô mở cửa bước vào.
- Ôi ,tôi... tôi xin lỗi, Paige lầm bầm tiếng gì đó trong miệng rồi nhanh chóng khép cửa lại. Cô đứng đó, bần thần không biết phải làm thế nào. Bước tới một vài bước, cô nhìn thấy một căn phòng ghi rõ PHÒNG THAY ĐỒ CÁC Y TÁ. Paige bước tới và mở cửa. Bên trong có rất nhiều y tá đang thay đồng phục.
  Một trong số họ lên tiếng. "XIn chào. Cô là một trong số y tá mới đến đây hả?"
- Không, Paige nói một cách khó khăn. "Tôi không phải."
Cô đóng cửa và bước lùi trở lại phòng thay đồ các bác sĩ. Cô đứng một hồi lâu, hít một hơi thật sâu như để lấy can đảm rồi bước vào. Câu chuyện huyên thuyên trong phòng bỗng im bặt. Một trong số họ lên tiếng, "Xin lỗi, cô. Đây là phòng dành cho các bác sĩ."
- Tôi là bác sĩ, Paige nói.
 Họ không ai bảo ai đều nhìn nhau. Ồ, er...chào mừng.
- Cám ơn, paige do dự một lát, đoạn tiến đến một chỗ còn trống. Họ quan sát khi cô bỏ các đồng phục trên bệnh viện vào hộc tủ. Cô cũng nhìn họ một lúc, sau đó từ từ mở khuy áo Blouse.
  Các bác sĩ đứng đó, không biết nên làm thế nào. Một người trong số họ lên tiếng, "Có lẽ chúng tôi nên dành cho cô gái nhỏ một chỗ riêng tư."
 Co ogái nhỏ! Cám ơn, Paige nói. Cô đứng đó, chờ đợi đến khi các bác sĩ thay quần áo xong và rời khỏi phòng. Cô lo lắng, "Làm sao mình có thể chịu đựng điều này mỗi ngày cơ chứ?"

  Tại cuộc họp bệnh viện, có một điều lệ xưa nay không hề thay đổi. Các bác sĩ chuyên khoa nắm vị trí lãnh đạo, kế đến là bác sĩ nội trú thâm niên, sau đó các bác sĩ nội trú khác, thêm một hay hai sinh viên y khoa. Bác sĩ phụ trách mà Paige được chỉ định là bác sĩ William Radnor. Paige cùng năm bác sĩ nội trú khácc đang túm tụm tại hành lang chờ gặp mặt ông.

 Trong nhóm có một bác sĩ trẻ tuổi người Trung Quốc. Anh ta nắm chặt lấy tay như đề phòng cái gì đó.
- Tôm Chang, anh ta nói. Tôi hy vọng cô cũng căng thẳng như tôi đây.
 Paige ngay lập tức đã thấy thích anh chàng này.
- Tôi là bác sĩ Radnor. Ông nói bằng một chất giọng mềm mại với đôi mắt xanh lóng lánh. Lần lượt từng bác sĩ giới thiệu về mình.
- Đây là ngày đầu tiên của cuộc họp. Tôi muốn tất cả các bạn phải thật tập trung mọi thứ các bạn nghe và thấy, đồng thời cũng không nên quá căng thẳng.
PAige đã ghi nhớ thật cẩn thận. Tập trung nhưng phải bình tĩnh.
- Nếu bệnh nhân nhìn thấy bạn đang run, họ cũng sẽ run theo, Họ cứ ngỡ họ sắp chết vì một căn bệnh nào đó mà bạn đã giấu không nói ra.
Đừng làm cho bệnh nhân căng thẳng.
- Hãy nhớ, kể từ bây giờ, bạn là người trực tiếp chịu trách nhiệm về mạng sống của con người.
 Bác sĩ Radnor càng nói nhiều chừng nào càng khiến cho Paige bấn loạn chừng ấy. Khi ông kết thúc bài nói cũng là lúc sự tự tin của Paige đã bay mất. Paige nghĩ: Mình chưa chuẩn bị tâm lý cho việc này. Tôi không biết mình đang làm điều gì nữa. Ai cũng cho rằng tôi là một bác sĩ cơ mà? Điều gì sẽ xảy ra nếu tôi giết chết một người?

 Bác sĩ Radnor vẫn đang tiếp tục, "Tôi hy vọng mọi người cẩn thận trong việc ghi từng chi tiết bệnh nhân - từ kết quả xét nghiệm, huyết áp, chất điện phân và mọi thứ khácc. Tất cả rõ rồi chứ?"
 Mọi người đều lí nhí "Rõ."

 Số bệnh nhân giải phẫu ngay thời điểm này lên đến 30-40 người. Nhiệm vụ của các bạn là phải bảo đảm mọi thứ chu toàn. Bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu cuộc họp của buổi sáng nay. Buổi chiều, chúng ta lại tiến hành cuộc họp tương tự lần nữa.

 Mọi thứ tại trường y khoa sao mà quá dễ dàng. Paige nghĩ về 4 năm trời miệt mài học tập của mình. Lớp học có khoảng 150 sinh viên, chỉ có 12 sinh viên nữ. Cô còn nhớ như in ngày đầu tiên của lớp học giải phẫu vĩ mô. Các sinh viên bước vào phòng lợp ngói trắng, 20 cái bàn xếp thành một dãy. Mỗi bàn được phủ bằng tấm khăn màu vàng. Năm sinh viên cứ thế vào một bàn.

  Giọng giáo sư sang sảng, "Nào, tất cả hãy giở tấm khăn ra." Cô muốn nôn mửa ngay lập tức, nhưng may mắn là cô đã kìm chế được. Tử thi đã được bảo quản cẩn thận.

  Lúc đầu, đám sinh viên rất đỗi im lặng và trang nghiêm trong phòng giải phẫu. Nhưng Paige hoàn toàn đã lầm bởi chỉ trong vòng một tuần, họ đã ăn cả bánh mì sandwich trong khi tay làm phẫu thuật, thậm chí còn cười đùa thô tục trong đó. Nhưng dù sao đi nữa đó cũng là một sự phòng thủ, họ làm việc như thể không còn muốn cho con người chết đi nữa. Họ muốn lợi dụng các xác chết để tìm kiếm sự bất tử nơi con người. Họ đặt tên cho những xác chết. Họ đối xử chúng như những cố nhân. Paige cố trấn tĩnh để được tự nhiên như những người khácc nhưng thật khó làm sao. Cô nhìn vào xác chết mình đang thực hành và nghĩ: :Đây cũng là một con người từng có một gia đình và mái ấm. Ông cũng đến nơi làm  việc mỗi ngày, mỗi năm một lần ông cùng vợ con đi du lịch. Ông có lẽ cũng thích thể thao, xem phim. Ông cũng biết cười, biết khóc. Ông cũng vui vẻ khi chứng kiến con cái ngày một trưởng thành, chia sẻ niềm vui, nỗi buồn với chúng. ông hẳn cũng có những giấc mơ tuyệt đẹp. Tôi cũng mong những giấc mơ ấy thành sự thật,..." Paige bỗng tràn ngập sự đắng cay bởi một sự thật phũ phàng là ông giờ đây đã chết mà cô thì vẫn hiện hữu chốn trần gian.

  Theo thời gian, việc mổ xẻ thế này không còn xa lạ với Paige. Cô mở lồng ngực, khám sườn, phổi, túi bao màng ngoài tim, huyết quản, động mạch và dây thần kinh.

  Kỷ niệm đáng nhớ đối với một sinh viên y khoa trong hai năm đầu phải kể đến là việc kể lại các bộ phận cơ thể người. Đầu tiên là cácc dây thần kinh sọ: khứu giác, thị giác, dây thần kinh thị giác, giây thần kinh sọ V, dây thần não VI ra ngoài, phần mặt, thính giác, lưỡi, yết hầu, dây thần kinh phế vị, xương sống và phần dưới lưỡi.

  Đối với việc này, sinh viên thường dùng thuật đặt câu để giúp trí nhớ. Cách cổ điển nhất là cố gắng học thuộc câu "Trên đỉnh cao chót vót của đỉnh Olympus, một người Pháp và Đức đã truyèn bá điẹu nhảy Hulông." Bọn con trai tinh nghịch còn chế ra câu cho riêng họ và có phần hơi tục tĩu "Oh, oh, oh, được chạm vào và cảm nhận được âm đạo người con gái là một thiên đường hạnh phúc."

 Hai năm cuối của sinh viên còn thú vị hơn nữa. Hai năm này tập trung phần nọi khoa, phẫu thuật, khoa nhi và khoa sản. Chúng tôi phải làm việc tại bệnh viện địa phương. Tôi còn nhớ...

 Paige đang suy nghĩ.
- Bác sĩ Taylor... Bác sĩ đang nhìn vào cô.
 Paige mới bắt đầu bước xuống trong khi những người khác đã đi được nửa đường.
- Tới liền, cô nhanh nhảu đáp.
 Trạm dừng tiếp theo là phân khu hình chữ nhật rộng lớn với một dãy các giường bệnh cả hai bên căn phòng. Mỗi giường có một trụ nhỏ kế bên. Paige ước gì mình có thể vén bức màn và nhìn vào bên trong nhưng tiếc là không được phép.

  Bệnh nhân đầu tiên là một người đàn ông lớn tuổi và nước da tái nhợt, vàng vọt. Ông đang ngủ ngon say, hơi thở rất khó khăn. Bác sĩ Radnor đến bên bệnh nhân khẽ chạm vào vai. "Ông Potter phải không?"
 Bệnh nhân mở mắt. "Hả?"
- Chào buổi sáng. Tôi là bác sĩ Radnor. Tôi đến xem ông thế nào. Đêm qua ông ngủ ngon chứ?
- Vâng! Cám ơn.
-À, ngực tôi hơi đau.
- Để tôi xem nào.
 Khi kiểm tra, ông nói, "Bệnh ông tiến triển khá tốt. Tôi sẽ bảo y tá để cho ông vài viên giảm đau."
- Cám ơn bác sĩ.
- Chúng tôi sẽ quay lại thăm ông vào chiều nay. Họ rời khỏi giường bệnh. Bác sĩ Radnor quay sang các bác sĩ, "Hãy cố gắng  hỏi những câu hỏi Có/Không để bệnh nhân cảm thấy ít mệt mỏi và tự tin hơn. Các bạn phải cố gắng trấn an bệnh nhân bằng cách nói tình hình đã lạc quan hơn trước. Tôi muốn các bạn phải nghiên cứu kỹ biểu đồ và ghi chú cẩn thận. Chúng ta sẽ quay lại thăm ông ấy vào chiều nay để xem tình hình thế nào. Hãy luôn theo dõi chứng bệnh bệnh nhân, triệu chứng hiện tại và cả quá khứ, hoàn cảnh gia đình, xã hội. Ông ta có phải là người hút thuốc, uống rượu hay không? Khi chúng ta quay trở lại, tôi muốn có một bản báo cáo về sự tiến triển tốt đẹp của bệnh nhân."
  Họ di chuyển đến giường một bệnh nhân bên cạnh, một người khoảng độ 40 tuổi.
- Chào buổi sáng ông Rawlings.
- Xin chào bác sĩ.
- Sáng nay ông cảm thấy đỡ hơn chứ?
- Không khả quan lắm. Đêm qua tôi cứ liên tục thức giấc. Bụng tôi giờ lại đang đau.
BÁc sĩ Radnor quay sang bác sĩ trưởng nhóm. "Kết quả soi ruột đại tràng thế nào?"
- Không có dấu hiệu bất ổn.
- Hãy tiêm cho ông ta một liều Bari trực tiếp vào ruột, ngay bây giờ.

 Vị bác sĩ trưởng nhóm vội ghi lại.
 Các bác sĩ đứng kế bên nói nhỏ vào tai Paige, "Tôi biết chắc rằng cô biết được chữ Stat bác sĩ Radnor nói khi nãy nghĩa gì."
  Bác sĩ Radnor nghe được. "Stat" là một từ gốc latin, Statim. Trong những năm tiếp theo sau, Paige lại thường xuyên nghe lại từ đó. Bệnh nhân tiếp theo là một bà già mới vừa trải qua cuộc giải phẫu phụ.
- Chào buổi sáng, bà Turkel!
- ông định giữ tôi lại đây bao lâu?
- Không lâu đâu. Tình hình rất khả quan. Bà sẽ về nhà sớm thôi mà.
 Họ đi đến bệnh nhân tiếp theo.
  Lịch trình cứ thế lặp đi lặp lại, buổi sáng chẳng mấy chốc trôi qua rất nhanh. Họ đã tiếp xúc với 30 bệnh nhân. Sau mỗi bệnh nhân, các bác sĩ lại ghi ghi chép chép nguệch ngoạc. Tôi cũng cầu mong họ có thể giải mã những chữ này sau đó.
 Một bệnh nhân khiến Paige cảm thấy khó hiểu. Bà ta dường như sức khoẻ rất tốt.

 Khi phái đoàn rời khỏi giường bà, Paige thắc mắc, "Bà ấy bị bệnh gì, thưa bác sĩ?"
 Bắc sĩ Radnor thở dài, "Bà không bị bệnh gì cả. Bà là một dạng người lập dị. Những người thích mình bị bệnh. Đó là sở thích của họ. Tôi đã tiếp nhận bà vào đây đúng 6 lần vào năm rồi."

 Họ đến bên bệnh nhân cuối cùng, một người phụ nữ lớn tuổi. bà đang được hô hấp nhân tạo bởi bà bị  hôn mê.

 "Bà bị bệnh tim rất nặng," bác sĩ Radnor giải thích với các bác sĩ khác. "Bà đã hôn mê trong 6 tuần. Khả năng sống sót là rất thấp. CHúng ta  không còn cách nào khác để giúp bà thoát khỏi điều đó. Chúng ta sẽ rút ống chiều nay."
 Paige nhìn ông vẻ sửng sốt. "Rút ống ư?"
 Bác sĩ Radnor nhẹ nhàng đáp, "Bệnh viện đã quyết định vào sáng nay. Bà trở thành người thực vật. Bà đã 87 tuổi rồi. Trí não bà đã bị thoái hoá. Chúng ta càng cố duy trì là một cực hình cho bà, vả lại phải tiêu tốn tiền của cho gia đình."
  Họ nhìn theo bước chân ông bác sĩ xa dần. paige cố quay lại nhìn bệnh nhân thêm lần nữa. Bà vẫn còn sống. Trong giấy phút nữa thôi bà sẽ chết.
  Chúng ta sẽ rút ống chiều nay.
  Đó đúng là một tội giết người! paige nghĩ vậy.
Luôn Luôn Lắng Nghe- Luôn Luôn Thấu Hiểu
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-13 15:15:07Ct.Ly>
Bạn Sao Băng thân mến, truyện này là 1 bản dịch khác của truyện
Không có gì mãi mãi
đã đăng trên thư viện.
Chúc bạn có nhiều niềm vui đánh máy truyện cho diễn đàn.
0