Diễn Đàn » Tin Việt Nam

Điểm lại những nhận định về các cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc

0 trả lời, 350 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-30 17:35:42Ngọc Lý>
Điểm lại những nhận định về các cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc
2007.12.28
Lê Dân, phóng viên đài RFA
 
Vào cuối tuần này, dư luận lại đồn đoán không biết là liệu có cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc nào sẽ diễn ra hay không, trong bối cảnh nhà nước triệt để ngăn trở. Để góp phần tìm hiểu thêm về việc này, Lê Dân điểm lại một số nhận định của giới văn nghệ sĩ, cán bộ cao cấp hồi hưu và của sinh viên du học về động thái của thanh niên, sinh viên và văn nghệ sĩ đối với thái độ trịch thượng của Bắc Kinh.

Nghe bài tường trình này
Tải xuống để nghe
Video cung cấp bởi cô Kim Thu.
Xem video clip này bằng cửa sổ riêng
[/align]

Trong ba ngày Chủ nhật cuối tuần vừa qua, chỉ hai lần là các người yêu nước tỏ được thái độ, còn cuối tuần 16 tháng 12 thì hầu như không có cuộc tập hợp nào đông đáng kể xảy ra do sự phòng ngừa quá chặt chẽ của lực lượng công an cảnh sát.

Đặc biệt là đối với phương tiện thông tin của thanh niên, sinh viên và văn nghệ sĩ là trao đổi tin nhắn qua di động và blogs, thì Nhà nước cũng bắt đầu quan tâm kiểm soát. Cụ thể như lời nhận xét của ông Nguyễn Thế Kỷ, Vụ trưởng Vụ Báo chí ban Tuyên giáo Trung ương, nói rằng:

"Việc vài bloggers gần đây bày tỏ lòng yêu nước, đưa ra nhận định của họ về vụ Trường Sa-Hoàng Sa trên web blogs của họ là có thể chấp nhận được. Nhưng đôi người lại khích động biểu tình, gây rối loạn trật tự và tác hại đến quan hệ ngoại giao của nhà nước".


Về cáo buộc khích động biểu tình, ông Nguyễn văn Hải, thành viên Câu lạc bộ Nhà báo Độc lập, blogger biệt hiệu Điếu Cày, bày tỏ:

“Họ cho là do mình biểu tình ôn hòa mà thu hút được người khác thành ra kích động. Cái luận điệu đó là không đúng.”


Lòng yêu nước và đi biểu tình, nên hay không, thì một sinh viên du học nhận xét:

“Lòng yêu nước của người dân, đặc biệt là của tầng lớp trí thức, bây giờ họ thể hiện được như thế, là điều mừng nhất cho đất nước này. Bởi vì chừng nào mà họ còn không được lên tiếng trong những sự kiện như đất nước bị mất đất, hay bị nước khác chèn ép, khi khi đấy làm gì còn cái mà người ta gọi là lòng yêu nước nữa.”


Người trẻ nói thế, còn người già nghĩ sao ? Ông Lê Hồng Hà, một cán bộ cao cấp hồi hưu, nhận xét:

“Tôi chắc đây là một xu thế không cưỡng nổi đâu. Cuộc mít tinh ngày mùng 9 tháng 12 đó là một hành động rất dũng cảm, rất thông minh, (cười) rất giỏi. Nhưng mà nó chỉ ở mức độ đánh chuông thôi, chưa đến độ là ra được một bản tuyên bố, đòi hỏi cương lĩnh, chương trình hành động. Đó là nhiệm vụ của các anh em ở trong nước sau ngày 9 tháng 12, mà bài của ông Bùi Minh Quốc ngày 10 tháng 12 chỉ là một trong hàng nghìn, hàng vạn ý kiến đề nghị sau này thôi.”


Video cung cấp bởi cô Kim Thu.
Xem video clip này bằng cửa sổ riêng
[/align]

Nhà thơ Bùi Minh Quốc nhìn nhận rằng không chỉ có mình ông, mà còn biết bao nhà trí thức, văn nghệ sĩ khác, cũng đồng hành, trong việc phản đối hành vi cướp đất, cướp biển của Trung Quốc. Ông nói:

“Tới đó, tôi thấy những người đồng nghiệp của tôi, những người cầm bút như tiến sĩ Nguyễn Nhã, nhà báo Bùi Thành, các nhà văn Nguyễn Khắc Phục, Nguyễn Viện, Lynn Baccardi, Trần Tiến Dũng, nhạc sĩ Tuấn Khanh, họa sĩ Trịnh Cung... các anh, các chị ấy bày tỏ thái độ... không chỉ văn nghệ sĩ mà cả nhân dân ở Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, nhất là các bạn trẻ, các bậc cao tuổi. đã có mặt trước đại sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội và trước lãnh sự quán của Trung Quốc ở thành phố Hồ Chí Minh...”


Nhà văn Nguyễn Khắc Phục lý giải sự hiện diện của ông trong đoàn biểu tình cùng các thanh niên, sinh viên, trí thức, phản đối Bắc Kinh bá quyền:

“Đối với tôi cũng như tất cả những người khác thì tổ quốc là thiêng liêng nhất, mà phải được bảo vệ đẩy đủ cả về lãnh thổ, chủ quyền và danh dự. Tôi không mong muốn gì chiến tranh hay gì cả, rất tha thiết chỉ mong hòa bình và làm ăn. Thế nhưng hành vi Trung Quốc làm nhiều năm nay đã gây mối hiểm họa rất to lớn cho chủ quyền và an ninh của Việt Nam, nhất là vừa rồi họ có những hành vi như vậy, thì tôi không thể không lên tiếng được.”


Vì sao lại có tình trạng bức xúc rộng rãi trong nhiều tầng lớp nhân dân như vậy ? Nhà báo Nguyễn văn Hải, tức Blogger "Điếu Cày" bực bội bày tỏ:

“Thậm chí cái việc nhỏ nhất là triệu đại sứ của họ lại để trao công hàm phản đối, họ (Hà Nội) cũng chưa có làm. Chính vì động thái của họ chưa đáp ứng được lòng mong mỏi của nhân dân, cho nên người dân mới bức xúc đi bày tỏ chính kiến của mình.


Nhà nước nên tổ chức những cuộc mít tinh, biểu tình có hướng dẫn, thì những cuộc biểu tình ấy mới biểu lộ cái ý chí của chính phủ, cũng như ý chí của toàn dân hợp với nhau. Đồng thời cũng giáo dục cho người dân biết rằng lãnh thổ của mình bị xâm phạm, như thế thì khi chính phủ cần có thể huy động được lực lượng tối đa ở trong dân chúng, hơn là chính phủ cấm đoán người dân biểu tình.

Việc ngăn hàng rào chặn hẳn con đường ấy lại không cho xe cộ chạy qua, và không cho tiếp cận khu vực lãnh sự quán, hoàn toàn là ngăn chận biểu tình, chứ không phải là giữ gìn an ninh trật tự.”

Không được Nhà nước ủng hộ hay cho phép, hoặc hướng dẫn, người dân đã tự tìm lấy những phương tiện, hình thức bày tỏ chính kiến của mình. Đã có những văn nghệ sĩ, nhà báo tự in biểu ngữ, bích chương, khẩu hiệu. Đã có những ca khúc thời xưa được mang ra hát với nhau, họ không hát những bài như "Bác cùng chúng cháu hành quân", mà họ cùng hát như các bài "Dậy mà đi", "Việt Nam quê hương ngạo nghễ

Các tin, bài liên quan

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/12/28/Vietnam_protests_over_islands_wrap-up_LDan/
Đăng nhập để trả lời
0