<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-21 03:20:11tnhhuy83>
Càn khôn thiên chỉ
Hồi thứ nhất
Bóng tàn sắc lộ
Dương Châu như bước vào ngày hội hoa đăng, bởi hai hàng cung nữ cầm đèn đi trước, theo sau họ là những cỗ kiệu được trang hoàng lộng bởi những dây hoa đăng rực rỡ. Cư dân bá tính tại Dương Châu tò mò bước ra hai bên đường để tận mục sở thị đoàn kiệu hoa trang trọng và rực rỡ này. Người ta tò mò cũng đúng thôi, nhất là với những trang vương tôn công tử của Dương Châu, bởi ai cũng muỗn nhìn rõ dung diện của chủ nhân chiếc kiệu hoa kia, vì tương truyền chủ nhân của kiệu hoa là một trang giai nhân tuyệt sắc vô song, bởi ngay cả "Tứ đại giai nhân" cũng không thể sánh bằng.
Cỗ kiệu hoa đang dừng trước tòa lầu "Bách Hoa Đăng", tọa lạc bên hồ lạc thủy. Tòa lầu được trang hoàng lộng lẫy bởi những dãy hoa đăng rực rõ, soi bóng xuống mặt nước. Về đêm tào "Bách Hoa Đăng" chẳng khác gì ngọn nến lung linh kỳ ảo, soi bóng xuống mặt nước hồ lạc thủy trong như mặt gương.
Hai mảnh lụa hồng nhạt được căng từ cỗ kiệu hoa đến tận cửa đại sảnh tòa lầu "Bách Hoa Đăng". Chính hai mảnh lụa màu hồng nhạt đó khiến cho những gã nam nhân tò mò muốn thị mục nhan sắc giai nhân phải thất vọng. Khi chủ nhân "Bách Hoa Đăng" vào trong đại sảnh thì cửa liền được đóng ngay lại. Sự kiêu kỳ, đúng hơn là né tránh của mỹ nhân càng khiến cho những người hiếu kỳ thất vọng và cũng càng khơi thêm sự tò mò của họ. Những trang vương tôn công tử chỉ còn biết dõi mắt nhìn về tòa Bách Hoa Đăng mà vĩ nó như một tòa thành, hoặc là chiếc kèn khổng lồ kiên cố che chắn cho người đẹp, khiến họ không thể nào tiếp cận được.
Quả đúng như những gì người ta truyện tụng về nàng. Một trang mỹ nhân tuyệt sắc mà đến "Tứ đại mỹ nhân" cũng phải ganh tỵ. Thế những người tò mò kia dễ dàng tận mục sở thị nhan sắc của nàng, ché nếu họ diện kiến và chứng nghiệm được vẻ đẹp trời ban cho nàng thì có lẽ chẳng còn thiết sống trên cõi đời này nữa, nếu như không có nàng. Nếu họ không chết vì một nguyên nhân nào đó ắt hẳn phải chết bởi căn bệnh tương tư trầm kha chẳng có đại phu nào khả dĩ chữa được.
Đang Tuyết Sương đúng là vẻ đẹp hoàn mỹ của hóa công, một vẻ đẹp thuần khiết không vết tỳ. Ngay cả những họ nhân tài danh e rằng cũng không thể biểu đạt được vẻ đẹp mà thượng đế đã ban cho nàng. Nhan sắc của nàng đúng là sự dày công của tạo hóa. Một sự dày công sáng tạo để trêu ngươi những người tôn thờ cái đẹp.
Đang Tuyết Sương bước lên tầng thượng tòa "Bách Hoa Đăng" với dãng cách thướt tha và yểu điệu, nàng dõi mắt nhìn ra ngoài hồ lạc thủy. Nàng ngắm ánh trăng đầy đang từ từ trồi lên. Vần trăng tròn lẳng như chiếc đĩa bằng vàng như từ dưới đáy hồ "Lạc thủy", trồi lên khỏi mặt nước. Một khung cảnh thật đẹp, một trang giai nhân tuyệt đẹp, khắc tạo nên một bức họa không có bức họa nào sánh bằng. Một bức họa sống động đầy chất liêu trai thi vị và lãng mạn.
Nàng đứng như thể dõi tâm vào vầng trăng đầy vàng õng ả kia mà bỏ quên thực tại chung quanh mình. Có lẽ nàng đang mơ mộng với cảnh đẹp của đêm nay.
Thế rồi sự tĩnh lặng và mơ mộng của nàng bị phá vỡ bởi một gã thư sinh. Gã chẳng có vẻ gì là một trang mỹ nam tử, mặc dù vận trường y thư sinh nhưng làn da ngăm ngăm của y phá đi cái vóc dáng thư sinh của y. Để bù trừ lại cho làn da ngăm ngăm, thì y lại có một khuôn mặt rất dễ nhìn. Một khuôn mặt không phải của một thư sinh trắng da dài tóc, không phải gương mặt của công tử, nhưng lại có nét thu hút khác thường. Một khuôn mặt với những nét pha trộn giữa vẻ lẳng lơ, liêu trai và lãng mạn với vẻ duyên dãng của một con người lịch lãm, phong trần và kiêu hãnh.
Y vừa xuất hiện vừa giả lả ngâm hai câu thơ:
"Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu"
Mặc dù nghe giọng nói của nam nhân bất ngờ cất sau lưng mình, nhưng Đang Tuyết Sương vẫn dõi mắt nhìn về phía vầng trăng vàng óng ả, vừa nói:
- Giang Bình công tử phải không ?
Lời nói đó của nàng chẳng biết tác động thế nào đến thư sinh mà y lại dừng bước, trố mắt nhìn nàng. Giang Bình nhìn Đang Tuyết Sương với ánh mắt lạ lẫm và có cái gì đó rất ngạc nhiên.
Y ngắm nhân dạng nàng từ phía sau rồi giả lả nói:
- Tiểu thư không nhìn lại, sao biết tại hạ là Giang Bình.
Chờ cho Giang Bình thốt dứt câu, Đang Tuyết Sương mới từ từ nhìn lại, nụ cười mỉm nở ra trên hai cánh môi xinh xắn của nàng. Giang Bình ngây ngất với hai con ngươi mở thao láo nhìn nàng. Cái đẹp mà trời ban cho nàng như thu hút lấy hai luồng nhãn quang của Giang Bình, khiến y trở thành kẻ ngơ ngẩn và thất hồn thất vía. Không thể nói Giang Bình là kẻ háo sắc, mà phải nói sắc đẹp của nàng vượt xa những gì tưởng tượng trong đầu Giang Bình. Đang Tuyết Sương có một nhan sắc vượt ra ngoài sức tưởng tượng của Giang Bình. Một nhan sắc siêu phàm thoát tục mà ngay cả trong giấc mơ Giang Bình cũng không thể nào hình dung được.
Nàng nhìn Giang Bình, nhỏ nhẹ nói:
- Nếu công tử không phải là Giang Bình thì không thể nào bước vào tòa lầu Bách Hoa Đăng này .
Giang Bình chắp hai tay sau lưng, thả bước đến bên nàng. Y vừa đi vừa nhìn nàng như muốn nuốt chửng trang gia nhân tuyệt đẹp kia vào hai con ngươi mở thao láo.
Giang Bình dừng bước trước mặt nàng. Giang Bình vừa ngắm nàng vừa nói:
- Tuyết Sương tiểu thu đến Bách Hoa Đăng để chờ tại hạ.
- Tuyết Sương đâu có hẹn với công tử. Tuyết Sương và công tử lại chưa từng biết nhau, thì sao có duyên hẹn hò.
Giang Bình gật đầu:
- Tiểu thư nói rất đúng, tại hạ và Tuyết Sương tiểu thư chưa từng biết nhau nhưng tại hạ lại biết tiểu thư là một giai nhân đẹp nhất trong cõi đời này. Một giai nhân mà ngay cả tứ đại mỹ nhân cũng ganh tỵ. Chỉ bấy nhiêu đó thôi, đủ là điều kiện để nói tại hạ và tiểu thư biết nhau.
- Tuyết Sương mới nghe một người nói ra điều này. Chỉ nghe thôi mà đã biết nhau.
- Với người khác thì không như vậy, nhưng với tại hạ thì phải như vậy.
Tuyết Sương nhướn đôi chân mày lá liễu:
- Tại sao với công tử phải là như vậy ?
- Bởi tại hạ là kẻ tôn thờ cái đẹp, nhất là cái đẹp của mỹ nhân, lại là mỹ nhân như tiểu thư, Giang Bình càng có hứng thú hơn.
Nàng mỉm cười:
- Không phải một mình Giang công tử có hứng thú gặp Tuyết Sương đâu mà có rất nhiều trang vương tôn công tử có hứng thú muốn gặp Tuyết Sương.
Giang Bình cười khẩy rồi nói:
- Những trang vương tôn công tử đó rất muốn gặp tiểu thư nhưng không thể gặp được, còn tại hạ thì gặp được nàng. hai hạng người đó khác nhau. Có người muốn nhưng chẳng có cách nào để đạt được ý muốn của mình, còn với tại hạ khi đã muốn rồi thì sẽ tìm cách đạt cho kỳ được.
Tuyết Sương nhìn vào mắt Giang Bình:
- Tuyết Sương không biết Giang công tử vào tòa lầu Bách Hoa Đăng này bằng con đường nào?.
Chẳng một chút ngần ngại, Giang Bình chỉ tay vào lỗ mũi mình:
- Tại hạ vào tòa lầu Bách Hoa Đăng của tiểu thư bằng lỗ mũi.
Nàng mỉm cười:
- Tuyết Sương lần đầu nghe người ta nói câu này. Công tử có thể nói rõ hơn được không?.
- Tại hạ cần phải biểu thị sự ngưỡng mộ của mình với nàng.
Tuyết Sương mỉm cười, bởi những lời nói ví dí dỏm của Giang Bình. Y nhìn nàng để tiếp nhận nụ cười mỉm đó, rồi từ tốn nói:
- Phàm mỹ nhân thì ai cũng có cái mùi riêng. Một lận hương đặc dị dành riêng cho từng người. Với những giai nhân tuyệt đẹp như nàn thì làn xạ hương đó càng đặc dị. Giang Bình chỉ cần dùng lỗ mũi ngửi theo làn xạ hương kia là có thể tìm đến đúng chỗ người đẹp rồi.
Y chắp tay ra sau lưng, nói tiếp:
- Thượng đế ban cho Tuyết Sương tiểu thư vẻ đẹp của hóa công, thì cũng ban cho tại hạ lỗ mũi đi tìm cái đẹp. Thiên hạ nói, lỗ mũi là giác quan ngu nhất, cái gì nó cũng ngửi được, nhưng lỗ mũi của tại hạ là lỗ mũi khôn, nó chỉ ngửi được mùi của mỹ nhân thôi.
Tuyết Sương không dằn được mà bật cười thành tiếng. Nghe nàng cười, Giang Bình nhướng mày nhìn:
- Tại hạ nói không đúng sao ?
- Giang công tử khéo nói, Tuyết Sương không muốn hỏi về khứu giác của công tử, mà muốn hỏi công tử vào Bách Hoa Đăng bằng đường nào, những võ phu của Tuyết Sương đều là những đại cao thủ, lại không ai có thể mua chuộc được, thế mà công tử vẫn có thể vào đây được. Đó mới chính là điều Tuyết Sương tò mò đó.
- Tại hạ vào đường nào ư, vào đây bằng cách nào ư… Tại hạ có cách vào đấy mà. Vào tòa "Bách Hoa Đăng" này đầu có khó gì với Giang Bình. Với lại tiểu thư cũng muốn Giang Bình vào đây mà.
Nàng nhướn cao đôi chân mày:
- Sao công tử biết Tuyết Sương muốn công tử vào đây?
Giang Bình nhún vai:
- Tiểu thư biết, với sự canh gác kín cẩn này thì người duy nhất có thể vào toà lầu Bách Hoa Đăng này chỉ có thể là Giang Bình thôi. Nên khi tại hạ xuất hiện, tiểu thư đã đoán ra ngay.
Giang Bình nhướn mày:
- Đúng không nào?
Nàng nhìn Giang Bình mỉm cười:
- Đúng… Tuyết Sương muốn thử xem lời tương truyền của người Dương Châu có đúng hay không. Kẻ háo sắc và lịch lãm nhất trong thiên hạ là Giang Bình công tử, nay thì mới biết công tử đúng là kẻ háo sắc.
Giang Bình nhìn nàng, điểm nụ cười mỉm rồi nói:
- Có kẻ thích ngân lượng, kim lượng và quyền lực, nhưng tại hạ thì thích sắc đẹp của mỹ nhân. Đã là nam nhân mà không thích sắc đẹp của mỹ nhân thì gã đó làm trái với ý của thượng đế. Hoặc kẻ đó là gã biến thái không phải là nam nhân.
- Háo sắc như công tử đúng là người hiếm có.
- Người hiếm có là người quý trọng cõi nhân sinh này. Tại hạ là người hiếm có bởi vì tại hạ biết trân trọng cái quý nhất của hóa công, đó là nhan sắc. Tiểu thư đúng là người may mắn có được thứ quý giá đó của hóa công.
Nàng lườm Giang Bình
- Công tử quá khen.
- Tại hạ chê nhan sắc của nàng mới là sự mạo phạm đối với hóa công
Tuyết Sương mỉm cười rồi nói:
- Nghe công tử nói, bất cứ mỹ nhân nào dù cứng cỏi đến mấy cũng phải siêu lòng. Những lời nói đó có thể khiến cho hoa cũng phải tàn.
Giang Bình tròn mắt nhìn nàng.
Tiếp nhận ánh mắt của Giang Bình, Tuyết Sương nói:
- Tuyết Sương nói không đúng, sao công tử nhìn Tuyết Sương bằng ánh mắt đó.
Giang Bình lắc đầu:
- Không… không… nàng nói rất đúng đó chứ. Tại cd1 này, người ta nói tại hạ là người lãng mạn, thậm chí còn là kẻ phóng đãng nữa. Tại hạ có thể dùng lời nói của mình để chinh phục những trang tài nữ của đất Dương Châu, nhưng điều quan trọng hơn tất cả là không biết lời nói của tại hạ có để lại chútgì trong tâm của tiểu thư hay không.
Tuyết Sương mỉm cười rồi đáp lời Giang Bình.
- Tuyết Sương cũng là nhi nữ, mà nhi nữ thì hay thường tình.
Giang Bình tròn xoe hai con ngươi nhìn Đang Tuyết Sương. Chàng giả lả nói không uổng công phí sức để lẻn vào tòa "Bách Hoa Đăng" này. Chỉ cần trong tâm của tiểu thư có chút gì đó thuộc về Giang Bình thì xem như tại hạ đã có cơ hội được tiếp cận nàng rồi.
Nàng lườm Giang Bình, rồi nhạt nhẽo nói:
- Tuyết Sương không phải là đóa hoa dễ để cho người ta đi săn đâu.
- Tại hạ thích như vậy.
Nàng nheo mày:
- Sao công tử thích?
- Bởi vì tại hạ là một gã thợ săn có tính kiên trì. Càng săn khó chừng nào càng tạo cho người ta thích thú chừng đó.
- Vậy ư?
Giang Bình gật đầu:
- Săn cái gì cũng khó, nhưng săn tình là khó nhất. Săn tình càng khó với những giai nhân như Tuyết Sương tiểu thư.
- Công tử đang đi săn Tuyết Sương.
Giang Bình gật đầu:
- Không phủ nhận.
Chàng điểm nụ cười mỉm rồi nói tiếp:
- Với một mỹ nhân tuyệt đẹp như Tuyết Sương tiểu thư thì chẳng gã nam nhân nào có thể làm ngơ được. Tại hạ càng không thể làm ngơ, mà phải đi săn thôi.
Tuyết Sương mỉm cười nhìn vào mắt nàng:
- Công tử nghĩ có thể săn được Tuyết Sương không?
Giang Bình nheo mày:
- Điều này thì không thể trả lời nàng được.
- Sao lại không:?
- Nếu như tại hạ nói ra thì chẳng khác nào tự bộc bạch tất cả những ý đồ sắp tới của mình. Để tiểu thư biết được những mưu đồ sắp tới của tại hạ, thì tiểu thư nhất định sẽ phòng bị. Khó khăn cho Giang Bình hơn.
- Công tử nói càng khó khăn càng thích mà.
- Đúng… Nhưng mà người thợ săn bán, nhất là săn tình thì không được cho người ta biết được mình đang nghĩ gì. Dù sao thì tại hạ cũng đã đạt được một bước tiến gần đến tiểu thư.
Nàng mỉm cười rồi ôn nhu nói:
- Chơi mơi có một bước thôi thì chẳng thể nào đạt được mục đích của mình. Người ta chỉ đạt được mục đích khi đã có thứ mình muốn trong tay.
Giang Bình gật đầu:
- Rất chính xác
- Nếu Tuyết Sương cho công tử một cơ hội để đạt được mục đích của mình. Mục đích mà công tử đã dày công lẻn vào tào Bách Hoa Đăng này.
Giang Bình tủm tỉm cười, vừa xoa tay vào nhau. Chàng vừa cười vừa nói:
- Lời nói của nàng là lời nói mà tại hạ đang nằm mơ.
Nheo mày suy nghĩ một lúc, Giang Bình nói tiếp:
- Hình như tiểu thư cũng có sự chuẩn bị cho tại hạ một cơ hội trong lần phó hẹn này.
Nàng mỉm cười nhìn vào mắt Giang Bình từ tốn nói:
- Nếu Giang công tử nghĩ Tuyết Sương là người đáng được công tử bỏ công bỏ sức để đi săn. Đáng để cho công tử bỏ tâm huyết để đạt được mục đích mà tất cả những người khác đều muốn đạt được.
- Tại hạ sao có thể từ chối được một lời đề nghị như thế này chứ.
Tuyết Sương nhìn chàng. Đôi mắt thu nhãn của nàng cực đẹp, như có sức hút mãnh liệt đối với bất cứ ai đứng đối diện với nàng. Tiếp nhận ánh mắt đầy vẻ tình tứ và liêu trai của Tuyết Sương, Giang Bình bất giác có cảm giác rạo rực, thứ cảm giác mà chàng chưa từng có bao giờ.
Giang Bình từ tốn nói:
- Nàng sẽ cho tại hạ một cơ hội như thế nào. Ngay bây giờ hay phải chờ đợi.
Giang Bình nhún vai:
- Phàm cái gì người ta buộc phải chờ đợi, người ta sẽ không thích.
Nàng lườm gã:
- Công tử là người quá tham lam.
- Kẻ nào không tham lam, kẻ đó không pải là con người. Tại hạ không phủ nhận mình là kẻ tham lam, nhất là tham lam với người đẹp như nàng.
- Công tử cũng là người thẳng thắn.
- Nên biết thẳng thắn với giai nhân mới có thể đoạt được trái tim của giai nhân.
- Và khí khái nữa.
- Tại hạ chưa có được thứ mình muốn có thì khoan nói đến mình có là người khí khái hay không. Tại hạ không dám tự cho mình là người khí khái, nhưng cũng biết chút ít về mình. Giang Bình là kẻ phóng đãng và lãng mạn tất nhiên còn là người háo sắc nữa.
Chàng mỉm cười nhìn Tuyết Sương nói tiếp:
- Nhưng Giang Bình buột miệng nói cho Tuyết Sương biết điều này.
Nàng buột miệng cướp lời gã:
- Điều gì?
Nhún vai với vẻ lạnh nhạt, Giang Bình đáp lời nàng:
- Những kẻ phóng đãng, lãng mạn và háo sắc là những kẻ không có lòng thủy chung. Nếu tiểu thư cho tại hạ một cơ hội đạt được mục đích mình muốn thì cũng nên chuẩn bị cho mình một sự thật phũ phàng về kẻ săn tình.
Đang Tuyết Sương phá lên cười. Tràng cười tiếu ngạo của nàng dòn dã như âm tiết của những viên ngọc lưu ly va vào nhau. Nghe Tuyết Sương cười, người ta phải liên tưởng tới tiếng suối chảy róc rách nghẹ thật vui tai và êm ả.
Nàng cắt ngang giọng cười rồi nhỏ nhẹ nói:
- Lúc nào người ta cũng muốn có sự thử thách, thử thách trong tình yêu càng quý hơn.
- Cơ hội mà Tuyết Sương tiểu thư muốn ban cho tại hạ cũng là một thử thách.
- Chỉ có sự an nhàn thôi thì đâu phải là anh hùng hào kiệt.
- Tại hạ đâu phải là anh hùng hào kiệt?
- Nhưng công tử luôn muốn đạt được mục đích của mình.
Nàng mỉm cười:
- Giang công tử đừng để Tuyết Sương thất vọng đó. Nghe nói thì nhiều nhưng gặp thì chỉ nhận được sự thất vọng, thì chẳng ai muốn đâu.
Giang Bình vỗ tay:
- Đúng, đúng… Không nên mang lại sự thất vọng cho người khác. Sự thất vọng chỉ khiến cho người ta thêm chán nản mà thôi.
Chàng cao hứng nói:
- Tuyết Sương cô nương hãy cho tại hạ một cơ hội nào.
Nàng mỉm cười:
- Đi với Tuyết Sương đến sảnh phòng. Giang Bình mở to mắt hết cỡ nhìn nàng.
- Ở sảnh phòng sẽ không có ai nghe được Tuyết Sương và công tử nói gì.
Giang Bình mỉm cười rồi nói:
- Tại hạ cũng rất thích được đàm đạo, và nhận cơ hội của tiểu thư trong sảnh phòng.
Nàng lườm Giang Bình với nụ cười đầy ẩn ý.
Tuyết Sương và Giang Bình rời thượng lầu, trở xuống gian hoàng sảnh. Trong gian hoàng sảnh đã bày sẵn một bồn nước tẩm hoa. Từ bốn bức vách tỏa ra làm xạ hương thoang thoảng. Ngửi làn xạ hương đó, bất cứ ai cũng cảm nhận được sự sảng khoái vầnỷ nở xúc cảm rạo rực dục tình.
Giang Bình nhỏ giọng nói với Tuyết Sương:
- Chưa nhận được cơ hội của tiểu thư mà người của tại hạ bỗng chốc nóng ran lên đây này. Tiểu thư đừng nghĩ Giang Bình là mọt pho tượng người đó nhé. Tại hạ nhất định không phải là pho tượng vô tri vô cảm đâu nhé. Tại hạ luôn có những cảm xúc của riêng mình. Những cảm xác rất rạo rực nhất là với những người như tiểu thư.
Nói dứt lời Giang Bình điểm một nụ cười đầy ẩn ý.
Nàng nhìn vào mắt chàng:
- Chỉ sự công tử không dám nhận thử thách và cơ hội của Tuyết Sương mà thôi.
Nàng nói rồi bước thẳng đến bên bồnnước đã tẩm hoa, quay lưng về phía Giang Bình. Bằng những động tác thật mềm mại và trau truốt, Đang Tuyết Sương trút bỏ xiêm y. Từng mảng phục trang lần lượt trôi tuột xuống gót chân nàng. Chẳng mấy chốc nàng giống như một cánh bướm chui ra khỏi cái vỏ và phơi bày những đường cong của cơ thể. Mặc dù quay lưng lại với Giang Bình, nhưng tấm thân trần truồng của nàng vẫn toát ra một hấp lực siêu phàm khiến cho trái tim Giang Bình phải đập loạn nhịp.
Với Giang Bình, đây đâu phải là lần đầu tiên tận mục sở thị một tấm thân mỹ nữ, nhưng trước tấm thân gợi cảm và ngọt ngào của nàng thì Giang Bình chẳng thể nào đè nén được những cảm xúc rạo rực dục tình.
Ngắm nhìn thể pháp của Tuyết Sương từ sau lưng, mà Giang Bình như muốn nghẹt thở. Một thân thể quá đẹp, quá hoàn hảo để người ta phải đi tìm những khuyết điểm chứ không còn tìm cái đẹp. Cho dù có đi tìm khiếm khuyết trên thân pháp đó thì cũng khó mà tìm được.
Tuyết Sương bước vào bồn nước tẩm hoa.
Giang Bình chờ nàng ngâm người xuống mặt nước phủ lớp hoa muôn sắc mới nói:
- Đây là cơ hội tiểu thư muốn ban cho tại hạ.
Tuyết Sương quay người nhìn lại Giang Bình. Ánh mắt của nàng thật liêu trai và tình tứ. Một ánh mắt tình chẳng có ngôn từ nào khả dĩ diễn tả hết được. Tiếp nhận ánh mắt tình của nàng, cảm giác rạo rực càng dâng tràntrong tâm trí Giang Bình.
Theo một bản năng vô thức, Giang Bình không cưỡng lại được, thả bước về phía nàng. Vừa bước Giang Bình vừa nói:
- Nàng đẹp quá!
Giang Bình bước qua sau lưng Tuyết Sương, nàng tựa hẳn lưng vào bồn nước. Hai tay Giang Bình dặt lên đôi bờ vai của nàng. Tuyết Sương không hề phản ứng lại hành vi đó của Giang Bình. Giang Bình nhè nhẹ vuốt ve mơn trớn bờ vai nàng. Vừa vuốt ve mơn trớn bờ vai Tuyết Sương, Giang Bình vừa nói:
- Phải chăng đây là cơ hội nàng ban cho ta. Hoặc ta đã săn trúng trái tim nàng.
- Chàng có những điểm thú vị mà Tuyết Sương không sao chủ động được bản thân mình.
Vừa nói Tuyết Sương vừa đưa đôi ngọc thủ lên, hai bàn tay của Giang Bình, nàng như muốn giữ hai bàn tay của Giang Bình lại mà tránh né những cảm xúc từ đôi tay kia lan qua mình.
Vừa giữ hai bàn tay Giang Bình, Tuyết Sương vừa nói:
- Chàng có nhận cơ hội này không… ?
- Cơ hội gì:
- Chàng sẽ bảo vệ cho Tuyết Sương đem một món đồ đến thương thảo với "Vong Mạng Môn". Nếu như mất báu vật đó, chàng sẽ trả giá bằng cái chết của chàng, những người thân của chàng.
Nói rồi Tuyết Sương từ từ kéo hai bàn tay của Giang Bình về phía trước, cuối cùng thì áp đôi tay Giang Bình lên đôi gò bồng đảo săn chắc đầy sinh khí của nàng.
Đôi bản thủ của Giang Bình đặt gọn lên vùng nhũ hoa của Tuyết Sương. Đôi nhũ oa thật mềm mại vàêm ái, cũng như những rung động từ nó lan sang tay Giang Bình. Sự đụng chạm đầy chất men tình đó tạo ra cảm xúc ngọt ngào trong Giang Bình. Chàng có thể nghe và cảm nhận được cả nhịp tim của Đang Tuyết Sương.
Mặc dù có những cảm xúc rạo rực, Giang Bình vẫn đủ tỉnh táo để hỏi Đang Tuyết Sương:
- Phải chăng nàng đã chọn ta?
- Tuyết Sương đã chọn chàng.
- Chính vì lẽ đó nàng mới đặt chân đến Dương Châu.
- Tuyết Sương tin chàng. Một kỳ vọng mà Tuyết Sương chẳng thể nào kỳ vọng vào ai ngoại trừ Giang Bình.
Vừa nói Tuyết Sương vừa vuốt nhẹ hai bàn tay của Giang Bình. Khi nàng vuốt hai bày tay của Giang Bình thì ngực hơi ưỡn lên để đôi nhũ hoa có thể dán sát vào đôi bày tay của Giang Bình.
Tuyết Sương nhỏ nhẹ nói:
- Chàng nhận lời chứ?
Vừa nói Tuyết Sương vừa ngả hẳn đầu ra phía sau để nhìn lên Giang Bình. Khuôn mặt kiều diễm đầy chất tình tứ và chứa ẩn toàn những nét âu lo đạp vào mắt Giang Bình, kết thành lời nói khẩn thiết mà không một người nào có thể từ chối được.
Giang Bình nhìn vào đôi mắt tình của nàng, nhỏ nhẻ nói:
- Đây mới đúng là sự chọn lựa mà ta buộc phải chọn lựa. Ta phải chọn lựa bởi không thể cưỡng lại được cơ hội mà nàng đã ban cho ta.
- Tuyết Sương sẽ thuộc về chàng khi thứ kia đến tay "Vong Mạng Môn".
Nàng nói dứt lời thì vươn đôi ngọc thủ quấn lấy cổ Giang Bình từ từ kéo xuống. Đôi cánh môi của hai người nhanh chóng dán chặt vào nhau. Một nụ hôn tình cháy bỏng mà chẳng có nụ hôn nào trên thế gian ngày khả dĩ sánh bằng.
Với nụ hôn nồng cháy đó, Giang Bình như bị cuốn ngay vào dòng thác tình cuồng nhiệt là không thể chủ động đè nén được. Chàng xiết chặt lấy thân pháp của Tuyết Sương để thỏa mãn những cảm giác dục tình của bản thân. Thỏa mãn sự khát khao cháy bỏng.
Cuối cùng Tuyết Sương cũng chủ động đẩy Giang Bình, rồi nhỏ nhẻ nói:
- Chàng đừng tham lam quá khi Tuyết Sương chưa thực sự thuộc về chàng.
Giang Bình đứng hẳn lên nhìn Tuyết Sương, Giang Bình giả lả nói:
- Nàng làm trái tim ta muốn lọt thỏm ra ngoài. Những cảm xúc đầu tiên mà ta có được với nữ nhân.
- Những cảm xúc tình.
Giang Bình gật đầu.
Nàng nhướn mày rồi nhỏ nhẻ nói:
- Giang Bình… Chàng đi săn Tuyết Sương đó nhé, chứ đừng để Tuyết Sương là người săn chàng.
Lời nói này của Tuyết Sương khiến Giang Bình sờ sững. Cùng với cảm giác sờ sững mặt Giang Bình nóng bừng lên.
Hơi cúi người xuống, Giang Bình nhỏ nhẹ nói:
- Ta sẽ săn được trái tim nàng.
- Tuyết Sương đã nói rồi, Tuyết Sương không phải là đóa hoa dễ để cho người ta săn đâu. Chàng có thể phải trả giá đắt bởi cuộc đi săn này đó.
- Khi Giang Bình đã có sự lựa chọn và cơ hội thì không bao giờ từ bỏ sự lựa chọn và cơ hội mình được có.
- Chính điều đó Tuyết Sương mới chọn chàng mà đặt kỳ vọng vào chàng.
Giang Bình đứng hẳn lên
- nàng sẽ không phải thất vọng.
Tuyết Sương nhạt lấy một cánh hoa rồi đặt vào tay Giang Bình.
- Ngày mai chúng ta sẽ lên đường.
Cùng với lời nói đó, Tuyết Sương nhìn Giang Bình bằng ánh mắt liêu trai đầy chất tình, nhưng tiềm ẩn trong ánh mắt đó là lời nói tạm biệt với họ Giang.
Nàng mỉm cười rồi nói tiếp:
- Chúng ta sẽ gặp lại.
Giang Bình khẽ gật đầu rồi hỏi:
- Tại đâu ?
- Cửa động khi mặt trời đã lặn.
- Ta sẽ đến!
Giang Bình nhìn vào mắt nàng.
- Tuyết Sương… Nàng phải trang điểm thật đẹp cho ta đó.
- Tuyết Sương biết chàng là người háo sắc mà.
- Nếu ta mất mạng vì một sắc đẹp thì cũng đáng lắm chứ.
- Biết đâu Giang công tử lại có được sắc đẹp mà chàng muốn có thì sao nào ?
Giang Bình điểm nụ cười mỉm:
- Hy vọng cả hai chúng ta chẳng có ai là người thất vọng.
- Hy vọng như vậy.
Nói rồi Tuyết Sương nhìn về phía cửa phòng.
Giang Bình nhỏ nhẹ nói:
- Đêm nay, ta khó mà ngủ được!
- Chàng phải ráng ngủ, bởi quãng đường dài phía trước để chàng đi săn trái tim của Tuyết Sương.
Giang Bình mỉm cười rồi thả bước về phía cửa. Bước đến ngưỡng cửa, Giang Bình dừng lại. Quay lại nhìn Tuyết Sương, Giang Bình nói:
- Có lẽ ta sẽ không ngủ được đêm nay, mà phải tìm một trang mỹ nhân khác đặng khỏa lấp chỗ trống vừa mới hình thành.
Tuyết Sương mỉm cười rồi nói:
- Dương Châu không thiếu mỹ nữ dành cho Giang công tử.
- Ta không thiếu mỹ nhân nhưng khốn nỗi những mỹ nhân đó lại không thể khỏa lấp nhân dạng của Tuyết Sương.
Tuyết Sương chỉ mỉm cười nhưng không đáp lời Giang Bình. Hai người đối nhãn nhìn nhau. Không biết trong cuộc diện kiến này, ai sẽ là người đi săn ai, nhưng rõ ràng Tuyết Sương đã làm chủ được gã công tử phóng đãng, lãng mạn và đa tình.
Hết hồi thứ nhất
----------------------
- Tác giả: Điền Ca
- Nguồn: do bạn bemvindo scan & đăng ngày 17/12/2007 trên vnthuquan
- Đánh máy: tnhhuy83
Hồi thứ nhất
Bóng tàn sắc lộ
Dương Châu như bước vào ngày hội hoa đăng, bởi hai hàng cung nữ cầm đèn đi trước, theo sau họ là những cỗ kiệu được trang hoàng lộng bởi những dây hoa đăng rực rỡ. Cư dân bá tính tại Dương Châu tò mò bước ra hai bên đường để tận mục sở thị đoàn kiệu hoa trang trọng và rực rỡ này. Người ta tò mò cũng đúng thôi, nhất là với những trang vương tôn công tử của Dương Châu, bởi ai cũng muỗn nhìn rõ dung diện của chủ nhân chiếc kiệu hoa kia, vì tương truyền chủ nhân của kiệu hoa là một trang giai nhân tuyệt sắc vô song, bởi ngay cả "Tứ đại giai nhân" cũng không thể sánh bằng.
Cỗ kiệu hoa đang dừng trước tòa lầu "Bách Hoa Đăng", tọa lạc bên hồ lạc thủy. Tòa lầu được trang hoàng lộng lẫy bởi những dãy hoa đăng rực rõ, soi bóng xuống mặt nước. Về đêm tào "Bách Hoa Đăng" chẳng khác gì ngọn nến lung linh kỳ ảo, soi bóng xuống mặt nước hồ lạc thủy trong như mặt gương.
Hai mảnh lụa hồng nhạt được căng từ cỗ kiệu hoa đến tận cửa đại sảnh tòa lầu "Bách Hoa Đăng". Chính hai mảnh lụa màu hồng nhạt đó khiến cho những gã nam nhân tò mò muốn thị mục nhan sắc giai nhân phải thất vọng. Khi chủ nhân "Bách Hoa Đăng" vào trong đại sảnh thì cửa liền được đóng ngay lại. Sự kiêu kỳ, đúng hơn là né tránh của mỹ nhân càng khiến cho những người hiếu kỳ thất vọng và cũng càng khơi thêm sự tò mò của họ. Những trang vương tôn công tử chỉ còn biết dõi mắt nhìn về tòa Bách Hoa Đăng mà vĩ nó như một tòa thành, hoặc là chiếc kèn khổng lồ kiên cố che chắn cho người đẹp, khiến họ không thể nào tiếp cận được.
Quả đúng như những gì người ta truyện tụng về nàng. Một trang mỹ nhân tuyệt sắc mà đến "Tứ đại mỹ nhân" cũng phải ganh tỵ. Thế những người tò mò kia dễ dàng tận mục sở thị nhan sắc của nàng, ché nếu họ diện kiến và chứng nghiệm được vẻ đẹp trời ban cho nàng thì có lẽ chẳng còn thiết sống trên cõi đời này nữa, nếu như không có nàng. Nếu họ không chết vì một nguyên nhân nào đó ắt hẳn phải chết bởi căn bệnh tương tư trầm kha chẳng có đại phu nào khả dĩ chữa được.
Đang Tuyết Sương đúng là vẻ đẹp hoàn mỹ của hóa công, một vẻ đẹp thuần khiết không vết tỳ. Ngay cả những họ nhân tài danh e rằng cũng không thể biểu đạt được vẻ đẹp mà thượng đế đã ban cho nàng. Nhan sắc của nàng đúng là sự dày công của tạo hóa. Một sự dày công sáng tạo để trêu ngươi những người tôn thờ cái đẹp.
Đang Tuyết Sương bước lên tầng thượng tòa "Bách Hoa Đăng" với dãng cách thướt tha và yểu điệu, nàng dõi mắt nhìn ra ngoài hồ lạc thủy. Nàng ngắm ánh trăng đầy đang từ từ trồi lên. Vần trăng tròn lẳng như chiếc đĩa bằng vàng như từ dưới đáy hồ "Lạc thủy", trồi lên khỏi mặt nước. Một khung cảnh thật đẹp, một trang giai nhân tuyệt đẹp, khắc tạo nên một bức họa không có bức họa nào sánh bằng. Một bức họa sống động đầy chất liêu trai thi vị và lãng mạn.
Nàng đứng như thể dõi tâm vào vầng trăng đầy vàng õng ả kia mà bỏ quên thực tại chung quanh mình. Có lẽ nàng đang mơ mộng với cảnh đẹp của đêm nay.
Thế rồi sự tĩnh lặng và mơ mộng của nàng bị phá vỡ bởi một gã thư sinh. Gã chẳng có vẻ gì là một trang mỹ nam tử, mặc dù vận trường y thư sinh nhưng làn da ngăm ngăm của y phá đi cái vóc dáng thư sinh của y. Để bù trừ lại cho làn da ngăm ngăm, thì y lại có một khuôn mặt rất dễ nhìn. Một khuôn mặt không phải của một thư sinh trắng da dài tóc, không phải gương mặt của công tử, nhưng lại có nét thu hút khác thường. Một khuôn mặt với những nét pha trộn giữa vẻ lẳng lơ, liêu trai và lãng mạn với vẻ duyên dãng của một con người lịch lãm, phong trần và kiêu hãnh.
Y vừa xuất hiện vừa giả lả ngâm hai câu thơ:
"Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu"
Mặc dù nghe giọng nói của nam nhân bất ngờ cất sau lưng mình, nhưng Đang Tuyết Sương vẫn dõi mắt nhìn về phía vầng trăng vàng óng ả, vừa nói:
- Giang Bình công tử phải không ?
Lời nói đó của nàng chẳng biết tác động thế nào đến thư sinh mà y lại dừng bước, trố mắt nhìn nàng. Giang Bình nhìn Đang Tuyết Sương với ánh mắt lạ lẫm và có cái gì đó rất ngạc nhiên.
Y ngắm nhân dạng nàng từ phía sau rồi giả lả nói:
- Tiểu thư không nhìn lại, sao biết tại hạ là Giang Bình.
Chờ cho Giang Bình thốt dứt câu, Đang Tuyết Sương mới từ từ nhìn lại, nụ cười mỉm nở ra trên hai cánh môi xinh xắn của nàng. Giang Bình ngây ngất với hai con ngươi mở thao láo nhìn nàng. Cái đẹp mà trời ban cho nàng như thu hút lấy hai luồng nhãn quang của Giang Bình, khiến y trở thành kẻ ngơ ngẩn và thất hồn thất vía. Không thể nói Giang Bình là kẻ háo sắc, mà phải nói sắc đẹp của nàng vượt xa những gì tưởng tượng trong đầu Giang Bình. Đang Tuyết Sương có một nhan sắc vượt ra ngoài sức tưởng tượng của Giang Bình. Một nhan sắc siêu phàm thoát tục mà ngay cả trong giấc mơ Giang Bình cũng không thể nào hình dung được.
Nàng nhìn Giang Bình, nhỏ nhẹ nói:
- Nếu công tử không phải là Giang Bình thì không thể nào bước vào tòa lầu Bách Hoa Đăng này .
Giang Bình chắp hai tay sau lưng, thả bước đến bên nàng. Y vừa đi vừa nhìn nàng như muốn nuốt chửng trang gia nhân tuyệt đẹp kia vào hai con ngươi mở thao láo.
Giang Bình dừng bước trước mặt nàng. Giang Bình vừa ngắm nàng vừa nói:
- Tuyết Sương tiểu thu đến Bách Hoa Đăng để chờ tại hạ.
- Tuyết Sương đâu có hẹn với công tử. Tuyết Sương và công tử lại chưa từng biết nhau, thì sao có duyên hẹn hò.
Giang Bình gật đầu:
- Tiểu thư nói rất đúng, tại hạ và Tuyết Sương tiểu thư chưa từng biết nhau nhưng tại hạ lại biết tiểu thư là một giai nhân đẹp nhất trong cõi đời này. Một giai nhân mà ngay cả tứ đại mỹ nhân cũng ganh tỵ. Chỉ bấy nhiêu đó thôi, đủ là điều kiện để nói tại hạ và tiểu thư biết nhau.
- Tuyết Sương mới nghe một người nói ra điều này. Chỉ nghe thôi mà đã biết nhau.
- Với người khác thì không như vậy, nhưng với tại hạ thì phải như vậy.
Tuyết Sương nhướn đôi chân mày lá liễu:
- Tại sao với công tử phải là như vậy ?
- Bởi tại hạ là kẻ tôn thờ cái đẹp, nhất là cái đẹp của mỹ nhân, lại là mỹ nhân như tiểu thư, Giang Bình càng có hứng thú hơn.
Nàng mỉm cười:
- Không phải một mình Giang công tử có hứng thú gặp Tuyết Sương đâu mà có rất nhiều trang vương tôn công tử có hứng thú muốn gặp Tuyết Sương.
Giang Bình cười khẩy rồi nói:
- Những trang vương tôn công tử đó rất muốn gặp tiểu thư nhưng không thể gặp được, còn tại hạ thì gặp được nàng. hai hạng người đó khác nhau. Có người muốn nhưng chẳng có cách nào để đạt được ý muốn của mình, còn với tại hạ khi đã muốn rồi thì sẽ tìm cách đạt cho kỳ được.
Tuyết Sương nhìn vào mắt Giang Bình:
- Tuyết Sương không biết Giang công tử vào tòa lầu Bách Hoa Đăng này bằng con đường nào?.
Chẳng một chút ngần ngại, Giang Bình chỉ tay vào lỗ mũi mình:
- Tại hạ vào tòa lầu Bách Hoa Đăng của tiểu thư bằng lỗ mũi.
Nàng mỉm cười:
- Tuyết Sương lần đầu nghe người ta nói câu này. Công tử có thể nói rõ hơn được không?.
- Tại hạ cần phải biểu thị sự ngưỡng mộ của mình với nàng.
Tuyết Sương mỉm cười, bởi những lời nói ví dí dỏm của Giang Bình. Y nhìn nàng để tiếp nhận nụ cười mỉm đó, rồi từ tốn nói:
- Phàm mỹ nhân thì ai cũng có cái mùi riêng. Một lận hương đặc dị dành riêng cho từng người. Với những giai nhân tuyệt đẹp như nàn thì làn xạ hương đó càng đặc dị. Giang Bình chỉ cần dùng lỗ mũi ngửi theo làn xạ hương kia là có thể tìm đến đúng chỗ người đẹp rồi.
Y chắp tay ra sau lưng, nói tiếp:
- Thượng đế ban cho Tuyết Sương tiểu thư vẻ đẹp của hóa công, thì cũng ban cho tại hạ lỗ mũi đi tìm cái đẹp. Thiên hạ nói, lỗ mũi là giác quan ngu nhất, cái gì nó cũng ngửi được, nhưng lỗ mũi của tại hạ là lỗ mũi khôn, nó chỉ ngửi được mùi của mỹ nhân thôi.
Tuyết Sương không dằn được mà bật cười thành tiếng. Nghe nàng cười, Giang Bình nhướng mày nhìn:
- Tại hạ nói không đúng sao ?
- Giang công tử khéo nói, Tuyết Sương không muốn hỏi về khứu giác của công tử, mà muốn hỏi công tử vào Bách Hoa Đăng bằng đường nào, những võ phu của Tuyết Sương đều là những đại cao thủ, lại không ai có thể mua chuộc được, thế mà công tử vẫn có thể vào đây được. Đó mới chính là điều Tuyết Sương tò mò đó.
- Tại hạ vào đường nào ư, vào đây bằng cách nào ư… Tại hạ có cách vào đấy mà. Vào tòa "Bách Hoa Đăng" này đầu có khó gì với Giang Bình. Với lại tiểu thư cũng muốn Giang Bình vào đây mà.
Nàng nhướn cao đôi chân mày:
- Sao công tử biết Tuyết Sương muốn công tử vào đây?
Giang Bình nhún vai:
- Tiểu thư biết, với sự canh gác kín cẩn này thì người duy nhất có thể vào toà lầu Bách Hoa Đăng này chỉ có thể là Giang Bình thôi. Nên khi tại hạ xuất hiện, tiểu thư đã đoán ra ngay.
Giang Bình nhướn mày:
- Đúng không nào?
Nàng nhìn Giang Bình mỉm cười:
- Đúng… Tuyết Sương muốn thử xem lời tương truyền của người Dương Châu có đúng hay không. Kẻ háo sắc và lịch lãm nhất trong thiên hạ là Giang Bình công tử, nay thì mới biết công tử đúng là kẻ háo sắc.
Giang Bình nhìn nàng, điểm nụ cười mỉm rồi nói:
- Có kẻ thích ngân lượng, kim lượng và quyền lực, nhưng tại hạ thì thích sắc đẹp của mỹ nhân. Đã là nam nhân mà không thích sắc đẹp của mỹ nhân thì gã đó làm trái với ý của thượng đế. Hoặc kẻ đó là gã biến thái không phải là nam nhân.
- Háo sắc như công tử đúng là người hiếm có.
- Người hiếm có là người quý trọng cõi nhân sinh này. Tại hạ là người hiếm có bởi vì tại hạ biết trân trọng cái quý nhất của hóa công, đó là nhan sắc. Tiểu thư đúng là người may mắn có được thứ quý giá đó của hóa công.
Nàng lườm Giang Bình
- Công tử quá khen.
- Tại hạ chê nhan sắc của nàng mới là sự mạo phạm đối với hóa công
Tuyết Sương mỉm cười rồi nói:
- Nghe công tử nói, bất cứ mỹ nhân nào dù cứng cỏi đến mấy cũng phải siêu lòng. Những lời nói đó có thể khiến cho hoa cũng phải tàn.
Giang Bình tròn mắt nhìn nàng.
Tiếp nhận ánh mắt của Giang Bình, Tuyết Sương nói:
- Tuyết Sương nói không đúng, sao công tử nhìn Tuyết Sương bằng ánh mắt đó.
Giang Bình lắc đầu:
- Không… không… nàng nói rất đúng đó chứ. Tại cd1 này, người ta nói tại hạ là người lãng mạn, thậm chí còn là kẻ phóng đãng nữa. Tại hạ có thể dùng lời nói của mình để chinh phục những trang tài nữ của đất Dương Châu, nhưng điều quan trọng hơn tất cả là không biết lời nói của tại hạ có để lại chútgì trong tâm của tiểu thư hay không.
Tuyết Sương mỉm cười rồi đáp lời Giang Bình.
- Tuyết Sương cũng là nhi nữ, mà nhi nữ thì hay thường tình.
Giang Bình tròn xoe hai con ngươi nhìn Đang Tuyết Sương. Chàng giả lả nói không uổng công phí sức để lẻn vào tòa "Bách Hoa Đăng" này. Chỉ cần trong tâm của tiểu thư có chút gì đó thuộc về Giang Bình thì xem như tại hạ đã có cơ hội được tiếp cận nàng rồi.
Nàng lườm Giang Bình, rồi nhạt nhẽo nói:
- Tuyết Sương không phải là đóa hoa dễ để cho người ta đi săn đâu.
- Tại hạ thích như vậy.
Nàng nheo mày:
- Sao công tử thích?
- Bởi vì tại hạ là một gã thợ săn có tính kiên trì. Càng săn khó chừng nào càng tạo cho người ta thích thú chừng đó.
- Vậy ư?
Giang Bình gật đầu:
- Săn cái gì cũng khó, nhưng săn tình là khó nhất. Săn tình càng khó với những giai nhân như Tuyết Sương tiểu thư.
- Công tử đang đi săn Tuyết Sương.
Giang Bình gật đầu:
- Không phủ nhận.
Chàng điểm nụ cười mỉm rồi nói tiếp:
- Với một mỹ nhân tuyệt đẹp như Tuyết Sương tiểu thư thì chẳng gã nam nhân nào có thể làm ngơ được. Tại hạ càng không thể làm ngơ, mà phải đi săn thôi.
Tuyết Sương mỉm cười nhìn vào mắt nàng:
- Công tử nghĩ có thể săn được Tuyết Sương không?
Giang Bình nheo mày:
- Điều này thì không thể trả lời nàng được.
- Sao lại không:?
- Nếu như tại hạ nói ra thì chẳng khác nào tự bộc bạch tất cả những ý đồ sắp tới của mình. Để tiểu thư biết được những mưu đồ sắp tới của tại hạ, thì tiểu thư nhất định sẽ phòng bị. Khó khăn cho Giang Bình hơn.
- Công tử nói càng khó khăn càng thích mà.
- Đúng… Nhưng mà người thợ săn bán, nhất là săn tình thì không được cho người ta biết được mình đang nghĩ gì. Dù sao thì tại hạ cũng đã đạt được một bước tiến gần đến tiểu thư.
Nàng mỉm cười rồi ôn nhu nói:
- Chơi mơi có một bước thôi thì chẳng thể nào đạt được mục đích của mình. Người ta chỉ đạt được mục đích khi đã có thứ mình muốn trong tay.
Giang Bình gật đầu:
- Rất chính xác
- Nếu Tuyết Sương cho công tử một cơ hội để đạt được mục đích của mình. Mục đích mà công tử đã dày công lẻn vào tào Bách Hoa Đăng này.
Giang Bình tủm tỉm cười, vừa xoa tay vào nhau. Chàng vừa cười vừa nói:
- Lời nói của nàng là lời nói mà tại hạ đang nằm mơ.
Nheo mày suy nghĩ một lúc, Giang Bình nói tiếp:
- Hình như tiểu thư cũng có sự chuẩn bị cho tại hạ một cơ hội trong lần phó hẹn này.
Nàng mỉm cười nhìn vào mắt Giang Bình từ tốn nói:
- Nếu Giang công tử nghĩ Tuyết Sương là người đáng được công tử bỏ công bỏ sức để đi săn. Đáng để cho công tử bỏ tâm huyết để đạt được mục đích mà tất cả những người khác đều muốn đạt được.
- Tại hạ sao có thể từ chối được một lời đề nghị như thế này chứ.
Tuyết Sương nhìn chàng. Đôi mắt thu nhãn của nàng cực đẹp, như có sức hút mãnh liệt đối với bất cứ ai đứng đối diện với nàng. Tiếp nhận ánh mắt đầy vẻ tình tứ và liêu trai của Tuyết Sương, Giang Bình bất giác có cảm giác rạo rực, thứ cảm giác mà chàng chưa từng có bao giờ.
Giang Bình từ tốn nói:
- Nàng sẽ cho tại hạ một cơ hội như thế nào. Ngay bây giờ hay phải chờ đợi.
Giang Bình nhún vai:
- Phàm cái gì người ta buộc phải chờ đợi, người ta sẽ không thích.
Nàng lườm gã:
- Công tử là người quá tham lam.
- Kẻ nào không tham lam, kẻ đó không pải là con người. Tại hạ không phủ nhận mình là kẻ tham lam, nhất là tham lam với người đẹp như nàng.
- Công tử cũng là người thẳng thắn.
- Nên biết thẳng thắn với giai nhân mới có thể đoạt được trái tim của giai nhân.
- Và khí khái nữa.
- Tại hạ chưa có được thứ mình muốn có thì khoan nói đến mình có là người khí khái hay không. Tại hạ không dám tự cho mình là người khí khái, nhưng cũng biết chút ít về mình. Giang Bình là kẻ phóng đãng và lãng mạn tất nhiên còn là người háo sắc nữa.
Chàng mỉm cười nhìn Tuyết Sương nói tiếp:
- Nhưng Giang Bình buột miệng nói cho Tuyết Sương biết điều này.
Nàng buột miệng cướp lời gã:
- Điều gì?
Nhún vai với vẻ lạnh nhạt, Giang Bình đáp lời nàng:
- Những kẻ phóng đãng, lãng mạn và háo sắc là những kẻ không có lòng thủy chung. Nếu tiểu thư cho tại hạ một cơ hội đạt được mục đích mình muốn thì cũng nên chuẩn bị cho mình một sự thật phũ phàng về kẻ săn tình.
Đang Tuyết Sương phá lên cười. Tràng cười tiếu ngạo của nàng dòn dã như âm tiết của những viên ngọc lưu ly va vào nhau. Nghe Tuyết Sương cười, người ta phải liên tưởng tới tiếng suối chảy róc rách nghẹ thật vui tai và êm ả.
Nàng cắt ngang giọng cười rồi nhỏ nhẹ nói:
- Lúc nào người ta cũng muốn có sự thử thách, thử thách trong tình yêu càng quý hơn.
- Cơ hội mà Tuyết Sương tiểu thư muốn ban cho tại hạ cũng là một thử thách.
- Chỉ có sự an nhàn thôi thì đâu phải là anh hùng hào kiệt.
- Tại hạ đâu phải là anh hùng hào kiệt?
- Nhưng công tử luôn muốn đạt được mục đích của mình.
Nàng mỉm cười:
- Giang công tử đừng để Tuyết Sương thất vọng đó. Nghe nói thì nhiều nhưng gặp thì chỉ nhận được sự thất vọng, thì chẳng ai muốn đâu.
Giang Bình vỗ tay:
- Đúng, đúng… Không nên mang lại sự thất vọng cho người khác. Sự thất vọng chỉ khiến cho người ta thêm chán nản mà thôi.
Chàng cao hứng nói:
- Tuyết Sương cô nương hãy cho tại hạ một cơ hội nào.
Nàng mỉm cười:
- Đi với Tuyết Sương đến sảnh phòng. Giang Bình mở to mắt hết cỡ nhìn nàng.
- Ở sảnh phòng sẽ không có ai nghe được Tuyết Sương và công tử nói gì.
Giang Bình mỉm cười rồi nói:
- Tại hạ cũng rất thích được đàm đạo, và nhận cơ hội của tiểu thư trong sảnh phòng.
Nàng lườm Giang Bình với nụ cười đầy ẩn ý.
Tuyết Sương và Giang Bình rời thượng lầu, trở xuống gian hoàng sảnh. Trong gian hoàng sảnh đã bày sẵn một bồn nước tẩm hoa. Từ bốn bức vách tỏa ra làm xạ hương thoang thoảng. Ngửi làn xạ hương đó, bất cứ ai cũng cảm nhận được sự sảng khoái vầnỷ nở xúc cảm rạo rực dục tình.
Giang Bình nhỏ giọng nói với Tuyết Sương:
- Chưa nhận được cơ hội của tiểu thư mà người của tại hạ bỗng chốc nóng ran lên đây này. Tiểu thư đừng nghĩ Giang Bình là mọt pho tượng người đó nhé. Tại hạ nhất định không phải là pho tượng vô tri vô cảm đâu nhé. Tại hạ luôn có những cảm xúc của riêng mình. Những cảm xác rất rạo rực nhất là với những người như tiểu thư.
Nói dứt lời Giang Bình điểm một nụ cười đầy ẩn ý.
Nàng nhìn vào mắt chàng:
- Chỉ sự công tử không dám nhận thử thách và cơ hội của Tuyết Sương mà thôi.
Nàng nói rồi bước thẳng đến bên bồnnước đã tẩm hoa, quay lưng về phía Giang Bình. Bằng những động tác thật mềm mại và trau truốt, Đang Tuyết Sương trút bỏ xiêm y. Từng mảng phục trang lần lượt trôi tuột xuống gót chân nàng. Chẳng mấy chốc nàng giống như một cánh bướm chui ra khỏi cái vỏ và phơi bày những đường cong của cơ thể. Mặc dù quay lưng lại với Giang Bình, nhưng tấm thân trần truồng của nàng vẫn toát ra một hấp lực siêu phàm khiến cho trái tim Giang Bình phải đập loạn nhịp.
Với Giang Bình, đây đâu phải là lần đầu tiên tận mục sở thị một tấm thân mỹ nữ, nhưng trước tấm thân gợi cảm và ngọt ngào của nàng thì Giang Bình chẳng thể nào đè nén được những cảm xúc rạo rực dục tình.
Ngắm nhìn thể pháp của Tuyết Sương từ sau lưng, mà Giang Bình như muốn nghẹt thở. Một thân thể quá đẹp, quá hoàn hảo để người ta phải đi tìm những khuyết điểm chứ không còn tìm cái đẹp. Cho dù có đi tìm khiếm khuyết trên thân pháp đó thì cũng khó mà tìm được.
Tuyết Sương bước vào bồn nước tẩm hoa.
Giang Bình chờ nàng ngâm người xuống mặt nước phủ lớp hoa muôn sắc mới nói:
- Đây là cơ hội tiểu thư muốn ban cho tại hạ.
Tuyết Sương quay người nhìn lại Giang Bình. Ánh mắt của nàng thật liêu trai và tình tứ. Một ánh mắt tình chẳng có ngôn từ nào khả dĩ diễn tả hết được. Tiếp nhận ánh mắt tình của nàng, cảm giác rạo rực càng dâng tràntrong tâm trí Giang Bình.
Theo một bản năng vô thức, Giang Bình không cưỡng lại được, thả bước về phía nàng. Vừa bước Giang Bình vừa nói:
- Nàng đẹp quá!
Giang Bình bước qua sau lưng Tuyết Sương, nàng tựa hẳn lưng vào bồn nước. Hai tay Giang Bình dặt lên đôi bờ vai của nàng. Tuyết Sương không hề phản ứng lại hành vi đó của Giang Bình. Giang Bình nhè nhẹ vuốt ve mơn trớn bờ vai nàng. Vừa vuốt ve mơn trớn bờ vai Tuyết Sương, Giang Bình vừa nói:
- Phải chăng đây là cơ hội nàng ban cho ta. Hoặc ta đã săn trúng trái tim nàng.
- Chàng có những điểm thú vị mà Tuyết Sương không sao chủ động được bản thân mình.
Vừa nói Tuyết Sương vừa đưa đôi ngọc thủ lên, hai bàn tay của Giang Bình, nàng như muốn giữ hai bàn tay của Giang Bình lại mà tránh né những cảm xúc từ đôi tay kia lan qua mình.
Vừa giữ hai bàn tay Giang Bình, Tuyết Sương vừa nói:
- Chàng có nhận cơ hội này không… ?
- Cơ hội gì:
- Chàng sẽ bảo vệ cho Tuyết Sương đem một món đồ đến thương thảo với "Vong Mạng Môn". Nếu như mất báu vật đó, chàng sẽ trả giá bằng cái chết của chàng, những người thân của chàng.
Nói rồi Tuyết Sương từ từ kéo hai bàn tay của Giang Bình về phía trước, cuối cùng thì áp đôi tay Giang Bình lên đôi gò bồng đảo săn chắc đầy sinh khí của nàng.
Đôi bản thủ của Giang Bình đặt gọn lên vùng nhũ hoa của Tuyết Sương. Đôi nhũ oa thật mềm mại vàêm ái, cũng như những rung động từ nó lan sang tay Giang Bình. Sự đụng chạm đầy chất men tình đó tạo ra cảm xúc ngọt ngào trong Giang Bình. Chàng có thể nghe và cảm nhận được cả nhịp tim của Đang Tuyết Sương.
Mặc dù có những cảm xúc rạo rực, Giang Bình vẫn đủ tỉnh táo để hỏi Đang Tuyết Sương:
- Phải chăng nàng đã chọn ta?
- Tuyết Sương đã chọn chàng.
- Chính vì lẽ đó nàng mới đặt chân đến Dương Châu.
- Tuyết Sương tin chàng. Một kỳ vọng mà Tuyết Sương chẳng thể nào kỳ vọng vào ai ngoại trừ Giang Bình.
Vừa nói Tuyết Sương vừa vuốt nhẹ hai bàn tay của Giang Bình. Khi nàng vuốt hai bày tay của Giang Bình thì ngực hơi ưỡn lên để đôi nhũ hoa có thể dán sát vào đôi bày tay của Giang Bình.
Tuyết Sương nhỏ nhẹ nói:
- Chàng nhận lời chứ?
Vừa nói Tuyết Sương vừa ngả hẳn đầu ra phía sau để nhìn lên Giang Bình. Khuôn mặt kiều diễm đầy chất tình tứ và chứa ẩn toàn những nét âu lo đạp vào mắt Giang Bình, kết thành lời nói khẩn thiết mà không một người nào có thể từ chối được.
Giang Bình nhìn vào đôi mắt tình của nàng, nhỏ nhẻ nói:
- Đây mới đúng là sự chọn lựa mà ta buộc phải chọn lựa. Ta phải chọn lựa bởi không thể cưỡng lại được cơ hội mà nàng đã ban cho ta.
- Tuyết Sương sẽ thuộc về chàng khi thứ kia đến tay "Vong Mạng Môn".
Nàng nói dứt lời thì vươn đôi ngọc thủ quấn lấy cổ Giang Bình từ từ kéo xuống. Đôi cánh môi của hai người nhanh chóng dán chặt vào nhau. Một nụ hôn tình cháy bỏng mà chẳng có nụ hôn nào trên thế gian ngày khả dĩ sánh bằng.
Với nụ hôn nồng cháy đó, Giang Bình như bị cuốn ngay vào dòng thác tình cuồng nhiệt là không thể chủ động đè nén được. Chàng xiết chặt lấy thân pháp của Tuyết Sương để thỏa mãn những cảm giác dục tình của bản thân. Thỏa mãn sự khát khao cháy bỏng.
Cuối cùng Tuyết Sương cũng chủ động đẩy Giang Bình, rồi nhỏ nhẻ nói:
- Chàng đừng tham lam quá khi Tuyết Sương chưa thực sự thuộc về chàng.
Giang Bình đứng hẳn lên nhìn Tuyết Sương, Giang Bình giả lả nói:
- Nàng làm trái tim ta muốn lọt thỏm ra ngoài. Những cảm xúc đầu tiên mà ta có được với nữ nhân.
- Những cảm xúc tình.
Giang Bình gật đầu.
Nàng nhướn mày rồi nhỏ nhẻ nói:
- Giang Bình… Chàng đi săn Tuyết Sương đó nhé, chứ đừng để Tuyết Sương là người săn chàng.
Lời nói này của Tuyết Sương khiến Giang Bình sờ sững. Cùng với cảm giác sờ sững mặt Giang Bình nóng bừng lên.
Hơi cúi người xuống, Giang Bình nhỏ nhẹ nói:
- Ta sẽ săn được trái tim nàng.
- Tuyết Sương đã nói rồi, Tuyết Sương không phải là đóa hoa dễ để cho người ta săn đâu. Chàng có thể phải trả giá đắt bởi cuộc đi săn này đó.
- Khi Giang Bình đã có sự lựa chọn và cơ hội thì không bao giờ từ bỏ sự lựa chọn và cơ hội mình được có.
- Chính điều đó Tuyết Sương mới chọn chàng mà đặt kỳ vọng vào chàng.
Giang Bình đứng hẳn lên
- nàng sẽ không phải thất vọng.
Tuyết Sương nhạt lấy một cánh hoa rồi đặt vào tay Giang Bình.
- Ngày mai chúng ta sẽ lên đường.
Cùng với lời nói đó, Tuyết Sương nhìn Giang Bình bằng ánh mắt liêu trai đầy chất tình, nhưng tiềm ẩn trong ánh mắt đó là lời nói tạm biệt với họ Giang.
Nàng mỉm cười rồi nói tiếp:
- Chúng ta sẽ gặp lại.
Giang Bình khẽ gật đầu rồi hỏi:
- Tại đâu ?
- Cửa động khi mặt trời đã lặn.
- Ta sẽ đến!
Giang Bình nhìn vào mắt nàng.
- Tuyết Sương… Nàng phải trang điểm thật đẹp cho ta đó.
- Tuyết Sương biết chàng là người háo sắc mà.
- Nếu ta mất mạng vì một sắc đẹp thì cũng đáng lắm chứ.
- Biết đâu Giang công tử lại có được sắc đẹp mà chàng muốn có thì sao nào ?
Giang Bình điểm nụ cười mỉm:
- Hy vọng cả hai chúng ta chẳng có ai là người thất vọng.
- Hy vọng như vậy.
Nói rồi Tuyết Sương nhìn về phía cửa phòng.
Giang Bình nhỏ nhẹ nói:
- Đêm nay, ta khó mà ngủ được!
- Chàng phải ráng ngủ, bởi quãng đường dài phía trước để chàng đi săn trái tim của Tuyết Sương.
Giang Bình mỉm cười rồi thả bước về phía cửa. Bước đến ngưỡng cửa, Giang Bình dừng lại. Quay lại nhìn Tuyết Sương, Giang Bình nói:
- Có lẽ ta sẽ không ngủ được đêm nay, mà phải tìm một trang mỹ nhân khác đặng khỏa lấp chỗ trống vừa mới hình thành.
Tuyết Sương mỉm cười rồi nói:
- Dương Châu không thiếu mỹ nữ dành cho Giang công tử.
- Ta không thiếu mỹ nhân nhưng khốn nỗi những mỹ nhân đó lại không thể khỏa lấp nhân dạng của Tuyết Sương.
Tuyết Sương chỉ mỉm cười nhưng không đáp lời Giang Bình. Hai người đối nhãn nhìn nhau. Không biết trong cuộc diện kiến này, ai sẽ là người đi săn ai, nhưng rõ ràng Tuyết Sương đã làm chủ được gã công tử phóng đãng, lãng mạn và đa tình.
Hết hồi thứ nhất
----------------------
- Tác giả: Điền Ca
- Nguồn: do bạn bemvindo scan & đăng ngày 17/12/2007 trên vnthuquan
- Đánh máy: tnhhuy83