Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Gửi người con gái lỡ xuân

0 trả lời, 937 lượt xem — Trang 1 / 1




 
 

Hôm ấy mộng toả hương ngát vườn
Cô ngồi chải tóc gở bông sương
Từng đàn bướm bay như dải lụa
Chực thời cơ tới đớp yêu thương
 
Mà cô chăm mộng thuở bao giờ?
Xuân ấy khối kẻ thầm ước mơ
Khao khát nên thường sang ngó trộm
Có thấy từng chiều tôi ngẩn ngơ?
 
Sao cô để mộng rơi mỗi chiều?
Mộng vàng cô muốn giá bao nhiêu?
Chắc có lẽ là cao tay với
Nên đời chưa kẻ được ban yêu
 
Tôi liền trả giá một con trăng
Dâng cô với cả tấm lòng vàng
Chỉ xin một lần vô vườn mộng
Cho thoã tháng ngày hoài ước mong
 
Cô chẳng lấy trăng chẳng lấy lòng
Còn cười tủm tỉm ý cho không
Cả mừng tôi vội chìa tay hái
Hái phải trái sâu tiếc mấy ngày
 
Rồi từ ấy tôi không sang nữa
Cô ơi ai vào nữa hay chưa?
Sao lũ bướm rày không tới đậu
Lẽ nào mộng tàn gió thôi đưa
 
Cô có lạnh không những chiều mưa
Chăn bao nhiêu tấm đắp cho vừa?
Và những vui buồn theo năm tháng
Ai người chia sẻ buổi sớm trưa?
 
Thôi tôi không gợi buồn thêm nữa
Bây giờ chuyện ấy nhắc làm chi
Tuổi đời cô nay còn trẻ lắm
Vậy thì tội gì chẳng bước đi
 
Mong cô hãy sống vui vẻ nhiều
Đừng tiếc một thời xưa nông nỗi
Đừng để xuân thì thêm già cỗi
Cô mau ươm mộng nữa đi thôi.
Đăng nhập để trả lời
0