Đã bao giờ bạn tự hỏi mình như thế? Tình yêu là thứ cảm xúc mãnh liệt khó có thể định nghĩa thành lời. Bạn chỉ có thể biết mình thực sự đang yêu hay không, khi tìm được câu trả lời thỏa đáng: “Bạn có muốn được ở bên người ấy?”...
Nếu bạn thừa nhận: “Không!”, thì chắc chắn rằng, thứ tình cảm bạn dành cho đối phương không phải là tình yêu.
Khi yêu, ai cũng muốn được gần gũi bên cạnh người thương mến. Không chỉ hiện diện ở bên, mà còn cùng chia sẻ cảm xúc. cùng làm mọi việc trên đời. Sau một ngày làm việc mệt mỏi, ước mơ duy nhất của bạn là được trở về tổ ấm gia đình, sà vào lòng người bạn tình yêu thương để xoa dịu bao mệt mỏi, căng thẳng đang chất chứa trong lòng.
Gần gũi bên chàng/ nàng thôi, chưa đủ, bạn còn muốn được hòa tan trong thế giới tâm hồn, muốn được là một phần mãi mãi trong cuộc đời người ấy.
Bạn không thể hình dung nổi một ngày nào đó phải sống xa nàng/ chàng thì sẽ ra sao. Và nếu không may, đôi lứa tạm thời bị chia lìa, xa cách, thì luôn luôn, bạn cảm nhận một sợi dây vô hình liên kết chặt chẽ tâm hồn hai người, dù bước chân bạn có chu du đi tới bất cứ nơi đâu.
Dường như bạn có thể biết được người ấy đang nghĩ gì, hiểu được người ấy đang cần gì. Dường như, cả hai người đã hòa lẫn vào nhau, đạt tới sự hòa hợp, đồng điệu cả về thể xác và tâm hồn đến mức tuyệt đối.
Và ta gọi đó là tình yêu đích thực.
Lật lại vấn đề: có vô số các loại tình cảm mãnh liệt khác mà ta nhầm tưởng đó là tình yêu. Tiêu biểu nhất, đó là cảm giác ham muốn tình dục. Phải hiểu rằng, có sự khác biệt rất lớn giữa ham muốn chung chạ với một người khác giới, và khao khát được chia sẻ toàn bộ quãng đời còn lại với người mình yêu.
Quá gắn bó, phụ thuộc với một người nào đó cũng không có nghĩa là bạn đang yêu. Nhiều người thật sai lầm khi cố gắng săn đuổi, níu giữ tình yêu chỉ vì sợ hãi cảm giác... cô đơn. Họ lệ thuộc quá mức vào người đó, đến mức không biết sẽ xoay sở ra sao nếu phải sống một mình, và cuối cùng là tặc lưỡi chấp nhận “có còn hơn không”.
Có thể đã không dưới một lần, bạn bắt gặp lời khuyên muôn thủa: “Trước khi yêu ai đó, hãy học cách yêu bản thân trước.” Nhưng thực sự bạn đã hiểu gì về nó? Nghĩa là, bạn phải có niềm tin vào khả năng, vào lý trí của chính mình. Bạn phải biết nên hy sinh, dâng hiến cho người tình ở mức độ nào là cần thiết. Không bao giờ có chuyện, bạn yêu mà lại cảm thấy đè nén, bế tắc, lại phải ép mình chiều theo mọi yêu cầu của đối phương. Nói cách khác, bạn chấp nhận thỏa mãn mọi đòi hỏi đặt ra, với ám ảnh rằng, nếu không làm như thế, người ấy sẽ yêu mình ít hơn, và kết cục là nói lời chia tay.
Tóm lại không ai khác, ngoại trừ chính bản thân bạn, mới là người có thể trả lời:
" Bạn có yêu người ấy hay không ? ". Hãy lắng nghe tâm hồn mình mách bảo, và quết định thất sáng suốt, hợp lý, ban nhé !
Nếu bạn thừa nhận: “Không!”, thì chắc chắn rằng, thứ tình cảm bạn dành cho đối phương không phải là tình yêu.
Khi yêu, ai cũng muốn được gần gũi bên cạnh người thương mến. Không chỉ hiện diện ở bên, mà còn cùng chia sẻ cảm xúc. cùng làm mọi việc trên đời. Sau một ngày làm việc mệt mỏi, ước mơ duy nhất của bạn là được trở về tổ ấm gia đình, sà vào lòng người bạn tình yêu thương để xoa dịu bao mệt mỏi, căng thẳng đang chất chứa trong lòng.
Gần gũi bên chàng/ nàng thôi, chưa đủ, bạn còn muốn được hòa tan trong thế giới tâm hồn, muốn được là một phần mãi mãi trong cuộc đời người ấy.
Bạn không thể hình dung nổi một ngày nào đó phải sống xa nàng/ chàng thì sẽ ra sao. Và nếu không may, đôi lứa tạm thời bị chia lìa, xa cách, thì luôn luôn, bạn cảm nhận một sợi dây vô hình liên kết chặt chẽ tâm hồn hai người, dù bước chân bạn có chu du đi tới bất cứ nơi đâu.
Dường như bạn có thể biết được người ấy đang nghĩ gì, hiểu được người ấy đang cần gì. Dường như, cả hai người đã hòa lẫn vào nhau, đạt tới sự hòa hợp, đồng điệu cả về thể xác và tâm hồn đến mức tuyệt đối.
Và ta gọi đó là tình yêu đích thực.
Lật lại vấn đề: có vô số các loại tình cảm mãnh liệt khác mà ta nhầm tưởng đó là tình yêu. Tiêu biểu nhất, đó là cảm giác ham muốn tình dục. Phải hiểu rằng, có sự khác biệt rất lớn giữa ham muốn chung chạ với một người khác giới, và khao khát được chia sẻ toàn bộ quãng đời còn lại với người mình yêu.
Quá gắn bó, phụ thuộc với một người nào đó cũng không có nghĩa là bạn đang yêu. Nhiều người thật sai lầm khi cố gắng săn đuổi, níu giữ tình yêu chỉ vì sợ hãi cảm giác... cô đơn. Họ lệ thuộc quá mức vào người đó, đến mức không biết sẽ xoay sở ra sao nếu phải sống một mình, và cuối cùng là tặc lưỡi chấp nhận “có còn hơn không”.
Có thể đã không dưới một lần, bạn bắt gặp lời khuyên muôn thủa: “Trước khi yêu ai đó, hãy học cách yêu bản thân trước.” Nhưng thực sự bạn đã hiểu gì về nó? Nghĩa là, bạn phải có niềm tin vào khả năng, vào lý trí của chính mình. Bạn phải biết nên hy sinh, dâng hiến cho người tình ở mức độ nào là cần thiết. Không bao giờ có chuyện, bạn yêu mà lại cảm thấy đè nén, bế tắc, lại phải ép mình chiều theo mọi yêu cầu của đối phương. Nói cách khác, bạn chấp nhận thỏa mãn mọi đòi hỏi đặt ra, với ám ảnh rằng, nếu không làm như thế, người ấy sẽ yêu mình ít hơn, và kết cục là nói lời chia tay.
Tóm lại không ai khác, ngoại trừ chính bản thân bạn, mới là người có thể trả lời:
" Bạn có yêu người ấy hay không ? ". Hãy lắng nghe tâm hồn mình mách bảo, và quết định thất sáng suốt, hợp lý, ban nhé !
Đi tìm mùa thu.