Kenneth là học sinh tiểu học. Cậu đã rất hào hứng và nôn nóng được tham gia Ngày hội Thể Thao. Trên khán đài, ba mẹ cậu đứng dõi theo đầy hi vọng. Dưới đường thi đấu ,Kenneth chạy, và thắng cuộc .Cậu bé rất tự hào về dải ruy băng đeo chéo ngực và những tiếng chúc mừng từ đám đông.
Rồi Kenneth bước vào chặng đua thứ hai. Nhưng ngay ở mức đến, khi đáng lẽ sắp sửa chiến thắng một lần nữa, thì cậu dừng lại, đứng vào một bên đường đua. Ba mẹ cậu sau đó đã hỏi ,rất nhẹ nhàng :" Sao lúc đó con lại làm vậy, Kenneth ? Nếu con tiếp tục chạy ,con sẽ thắng nữa mà ? "
Kenneth trả lời, hết sức ngây thơ :" Nhưng mẹ ơi, con đã có một dải ruy băng rồi. Billy thì chưa có dải nào."
khiêng về từ hoathuytinh.com![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Bài viết làm sói nhớ đến một câu quảng cáo sữa khá hay,đó là cho cũng là một nghệ thuật-nghệ thuật sống
Rồi Kenneth bước vào chặng đua thứ hai. Nhưng ngay ở mức đến, khi đáng lẽ sắp sửa chiến thắng một lần nữa, thì cậu dừng lại, đứng vào một bên đường đua. Ba mẹ cậu sau đó đã hỏi ,rất nhẹ nhàng :" Sao lúc đó con lại làm vậy, Kenneth ? Nếu con tiếp tục chạy ,con sẽ thắng nữa mà ? "
Kenneth trả lời, hết sức ngây thơ :" Nhưng mẹ ơi, con đã có một dải ruy băng rồi. Billy thì chưa có dải nào."
khiêng về từ hoathuytinh.com
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Bài viết làm sói nhớ đến một câu quảng cáo sữa khá hay,đó là cho cũng là một nghệ thuật-nghệ thuật sống
![[8|]](/images/smiley/s13.gif)
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
![[&:]](/images/smiley/s5.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:-]](/images/smiley/s12.gif)

![[;)]](/images/smiley/s4.gif)