................................................
Xinh xinh mắt phụng mày tằm,
Hương xông áo lụa, tuyết dầm gương nga
Xiêm y tha thướt gấm là,
Hài vàng gót ngọc, lược ngà tóc mây .
Hỏi rằng: “Quê chắc gần đây
Đầu đuôi chưa rõ dạ này sao yên”.
Đáp rằng: “Sẳn có cơ duyên,
Xui người lạc bước non tiên đêm này,
Ta là thần nữ bạch mai,
Làu làu vóc ngọc giữa ngàt giá đông,
Thương người khí tiết một lòng,
Nghèo không để gợn bụi hồng mấy khi .
Bèo mây hợp bến phải thì,
Chuyện trò - Chẳng đọ so gì thơ văn”.
Ngẩn người ra lão thưa rằng
-“Mây đưa chở khẳm thuyền trăng dặm dài .
Ban lời chỉ dạy một vài,
Họa nguôi ngoai nỗi ai hoài bấy lâu”.
Búp măng tay điểm nhiệm mầu,
Bút thần thoăn thoắt tám câu năm vần
Ngây nhìn thư pháp tần ngần,
Tài hoa điêu luyện người trần dễ so .
Hương trầm thoang thoảng khói lò
Hoa tiên sương đẫm thập thò chồi mai .
Ý rằng: “Con tạo sắp bày,
Nhỏ không trong, lớn không ngoài khuông thiêng.
Trăm năm bia miệng còn truyền,
Bạo tàn đâu dễ cướp quyền hóa công,
Dầu ai vẽ rắn thêu rồng,
Giùi trong túi vải khó mong giấu đầu
Vẫn vơ chuyện cũ đâu đâu,
Giận hờn giảm thọ, buồn rầu thiệt thân.
Tồn tâm, tịnh khí, dưỡng thần
Sống tự nhiên, kéo tuổi xuân mãi dài .
Trời cao thẳm, hạc vờn mây,
Tinh khôi bong trắng đóa mai trong ngần”.
-“Linh căn chắc đã có phần,
Duyên mai mới được tiên nhân giải bày,
Vưng lời, lãnh ý từ rày,
Coi đời như giấc mộng dài đêm đông.
Lành thay ! Vạn pháp giai không
Dẹp tham đắm,giải thoát gông lụy phiền
Kiếp trần vô sự là tiên,
Thơ nhàn gió gởi, rượu nghiêng trăng tàn
Khen chê, mặc tiếng thế gian,
Như người khách lạ hỏi đàng rồi qua”.
Trà đàm vị hãy đậm đà,
Tiên nương vội tạ, bóng hoa khuất mành.
Gót sen thấp thoáng đoản đình,
Nuối trông theo, muốn lưu tình phút giây .
Chập chờn bướm mộng lầu Tây,
Tỉnh thôi lại nhớ, tiếc hoài giấc xuân.
Rạng ra dò hỏi thôn lân,
Rằng:”Cô Phong Đãnh cũng gần đó thôi .
Tụ ngưng linh khí đất trời,
Sương giăng tháng tháng, mây chơi ngày ngày .
Núi vòi vọi, ngọn xanh cây
Có bông huỳnh điểm tố mai khác thường.
Nhụy vàng cánh bạc dịu hương,
Tâm tình cốt cách tiên nương khác gì .
Ươm cành chiết nhánh đem đi,
Che cơn mưa lớn, đậy khi nắng chiều .
Dày công vun bón nưng niu,
Cò bay ngựa chạy, mỹ miều sắc hoa .
Thời gian xô cỗi mai già
Hạc mây bầu bạn, trăng ngà thân quen.
Giữa đồng cỏ nội hoa hèn,
Quên nghèo vui đạo, bon chen mặc đời”.
Nàng rằng: “Thế chuyển tình dời,
Tiết ngay lóng trúc, tuyệt vời thanh cao .
Vẫy vùng để tiếng anh hào,
Quê mùa rẫy bái sạch làu gương trong”.
Ngượng ngùng bấm nhẹ tay chồng
Màu hoa đào ửng má hồng bóng xiên,
Ấp e má lún đồng tiền,
Phu dung hé nhụy càng duyên đậm đà .
-“Đầu mùa nặng ngọn mưa sa,
Tan mây còn đọng ruột hoa vị nồng”.
Chàng rằng: “Nề nếp gia phong,
Hương sen giữ đức, vóc tong làm thân.
Sống làm tướng, chết làm thần,
Hiến mình cho nước, chẳng cần lợi danh
Yên làm ruộng, động làm binh
Loan ly vào trận, thời bình treo cung.
Hạo Nhiên là đứng anh hung,
Bẻ gươm treo ấn, rừng tùng tìm tiên
Lòng không, vượt biển lá thuyền,
Vành trăng tĩnh mịch, soi nghiêng Lăng già .
Mớm truyền hoài bảo con ta,
Tổ Quân là chữ, hiệu là Xung Hư”.
......................................................