Hi mình gửi đến các bạn tập chuyện Đại ca.Nếu đọc thấy hay sẽ post tiếp cho anh em thưởng thức...
Bắt lấy thằng cướp
Tiếng la thất thanh làm hắn giật mình quay lại.Một cái bóng đen trùm kín mặt lái chiếc FX phi nhanh trên đường Giải Phóng.Tiếng xe rú ga ồn ào cả một góc phố.2 cái bóng phóng thẳng về hướng bến xe Giáp Bát rồi mất dạng.Đường phố đông kín những chiếc xe vẫn lao đi cùng dòng người vội vã.
- Lại thằng Ếch giở trò.Đã dặn là không được ăn hàng vào giờ tam tầm rồi mà không nghe.Ngu lâu khó đào tạo...
Thằng nhóc đi con xe Dylan đằng sau là con bồ váy ngắn cũn cỡn mặt phấn son choe choét.Mắt con bồ nó vẫn còn hơi thảng thốt vì sợ.
- BỌn này chắc chỉ sợ thôi chứ tiền chúng nó thiếu j.Vậy là tối nay ít ra cũng được liên hoan rồi.
Hắn lặng lẽ nhìn mọi người đang xôn xao.
-Chuyện thường ngày mà.Một ông già tầm 60 70 j đó lên tiếng.
- Tôi đứng ở cái góc phố này 2 năm rồi tuần nào chẳng thấy.Bọn trẻ giờ hư đốn thật.
-Ông già nói phải đấy cứ nhìn cái thằng oắt mất điện thoại cứ nhơn nhơn ra thế kia tôi cũng thấy gét.
Hắn mỉm cười
- Vậy là cũng có người cùng quan điểm với hắn.
Hắn bước nhanh thong thả qua mặt thằng oắt.Trên xe cái thằng mặt non choẹt khéo còn chưa đủ tuổi lấy bằng lái xe quay lại đang trấn an con bồ:
- Mẹ kiếp biếu nó em sợ làm j mai anh đền
Hắn chợt ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng quen thuộc...mùi Shinseido...
Bất giác hắn nhớ tới Trà..vậy là cái ngày ấy đã xa rất lâu rồi.[/align] [/align]
4 năm trước
Hắn lóng ngóng khi chuyển lên Hà nội.Cái thủ đô này thật rộng lớn.Hắn đã từng được sinh ra ở đây.Được nhìn cái không gian này nhưng lại hoàn toàn không nhớ j về nó.Mà cũng không thể nhớ vì lúc đó hắn mới chào đời.Giờ quay trở lại hắn thấy chợt buồn cũng chẳng hiểu nữa.Hắn nhớ đến thằng bạn thân học cấp 2 ở quê ,cái vùng quê nghèo nàn và khốn khó ấy đã nuôi dưỡng hắn.Không biết giờ này hắn phải làm j nữa.....
-Bạn mới chuyển đến
Một ánh mắt dò hỏi hắn.Ánh mắt ấy đã theo hắn suốt 4 năm trong trái tim hắn.Luôn ngự trị và luôn nhắc nhở hắn phải làm một người tốt ......một người tốt trong cái ác.[/align] [/align]Tớ..tớ mới đến hôm qua.
Hắn chưa bao giờ thấy mình thô kệch như thế.Trước một gương mặt rất đẹp,hàng lông mi cao vút với đôi mắt nâu huyền bí đang dò hỏi.
-Cậu không phải ngại j mà..tên tớ là Trà Linh
Trà Linh, hắn mới nghe lần đầu một cái tên hay như vậy Hắn cười thầm khi nghĩ vùng quê hắn liệu có một ai nghĩ ra cái tên mĩ miều như vậy để đặt cho con không??
-Tớ là Phong.
-Cậu đỏ mặt kìa.
Trà Linh tinh nghịch nháy mắt
-Cậu có biết chỗ cậu ngồi là của tớ không??
Hắn thấy dường như mình đỏ mặt thiệt.Cũng bởi vì hắn chưa bao giờ tiếp xúc với con gái đặc biệt lại là một người con gái đẹp giữa cái thủ đô rộng lớn này.
-TỚ xin lỗi nhưng hôm nay ngày đầu tiên tớ nhập học.
-Vậy cậu đến sớm nhất lớp chứ j.Mọi hôm tớ luôn là người đến sớm nhất,từ bây giờ chắc có cậu đến cùng.
Câu chuyện cởi mở và hắn cũng dần quên đi mình là một người mới...hắn chợt cảm thấy vui vui khi nghĩ mình có sẽ có một cô bạn dễ thương để về khoe với thằng Nam.Chắc nó sẽ phải lác mắt lên mất.[/align] [/align]
-Katro
Tiếng gọi làm hắn bừng tỉnh dòng suy nghĩ miên man.
-Katro làm vài trận với bọn em.
Mấy thằng tóc xanh đỏ mời mọc hắn.
-Hôm nay em có đủ 7 người đang thiếu chân anh vào chơi với bọn em là đủ.
-Hôm nay anh bận lúc khác sẽ vào.
Hắn lững thững bước đi,bỏ lại đằng sau mấy thằng đang tiếc rẻ vì không rủ được hắn.
Tiếng nhạc chế...cả cái dãy K10A này đều vang tiếng nhạc chế.Hắn chợt thấy mình như muốn hòa mình vào âm thanh đó rất gần gũi và thân thuộc...[/align] [/align]Phong mới đến từ trường.....
Tiếng cô giáo chủ nhiệm vang lên
-Cô hy vọng các bạn sẽ giúp đỡ Phong hòa nhập với lớp.Giờ em ngồi bàn thứ 4 cạnh Trà Linh nếu em xa bảng em có thể báo lại với cô để cô đổi.Lớp trưởng báo cáo cho cô ...
Sao lại đổi?? Hắn thấy mình mừng rơn lên ấy chứ.Ngồi bàn cuối hơi xa nhưng mắt hắn còn tinh chán không phải cận thị như mấy thằng con trai cái lớp chuyên này.Hắn lúc ấy lúng túng và gượng gạo như đứa trẻ lên 3.
Hắn tròn xoe mắt khi Trà Linh đứng lên báo cáo.Mái tóc ngắn không che nổi khuôn mặt baby kiều diễm với giọng nói rất nhanh gọn khác xa với giọng ấm áp mà hắn nghe thấy lúc sáng.Lớp trưởng ...mình cũng đã là lớp trưởng...giờ đây hắn lại thu mình như một con ốc,chưa bộc lộ hết những j hắn đã làm cho bọn bạn cùng khóa phải trầm trồ...chuyện đó xưa rồi bây giờ hắn đang ở thủ đô cơ mà,.....[/align] [/align]Đại ca hôm nay em ăn được con hàng này...
-Bốp bốp
Thằng Ếch miệng rớm máu.Thằng Nhái sợ hãi lùi ra xa..
-Đại ca ....em ....sao anh lại đánh em??
Hắn cũng không hiểu mình sao lại ra tay mạnh như vậy,trong người hắn lúc sục sôi lúc trầm lắng cứ trào dâng theo thời gian và bất chợt nổi lên những cơn sóng giận dữ.
-Đứng dậy đi
Hắn nói giọng oang oang.
-Chúng mày tao đã dặn bao nhiêu lần rồi mà vẫn còn ngứa tay.Muốn cớm nó đến hốt trọn cả bọn à.
Thằng Ếch giương mắt lên,nó không giận Đại ca không không đời nào nó bị ăn tát là đúng vì quên lời đại ca dặn.Nước mắt nó chỉ trực trào ra...
-Đại ca tha lỗi cho em.[/align] [/align]
Ly Ly chứng kiến từ đầu mọi chuyện.Nó nháy mắt cho thằng Nhái bảo nó câm miệng.Đại ca đã lên tầng 2.
-Hôm nay chắc đại ca không được khỏe chúng mày dạt đi mai về.
-Chị Hai chị mới đến.
Thằng Nhái vẫn còn chưa hết sợ khi nhìn những giọt máu vẫn đọng lại bên khóe miệng thằng anh nó.
2 anh em nó đắt díu nhau từ Sài gòn ra.Không tiền bạc không nhà cửa không người thân thích.Thằng anh hơn thằng em 2 tuổi lang thang.
Nó nhớ đến cái ngày mà 2 anh em nó bị đám đầu gấu Long Biên quây đánh máu me bê bết,giữa đêm khuya.Cái rét Hà Nội làm anh em nó tưởng mình sắp về thế giới bên kia lạnh giá cô quoạnh....Thằng Ếch miệng cũng đầy máu vẫn cố nhoài người ôm nó vào lòng giữ hơi ấm cho nó.Và đó cũng là cái ngày lần đầu tiên nó biết gọi 2 chữ Đại ca khi gặp người ấy.[/align][/align][/align][/align]
Bắt lấy thằng cướp
Tiếng la thất thanh làm hắn giật mình quay lại.Một cái bóng đen trùm kín mặt lái chiếc FX phi nhanh trên đường Giải Phóng.Tiếng xe rú ga ồn ào cả một góc phố.2 cái bóng phóng thẳng về hướng bến xe Giáp Bát rồi mất dạng.Đường phố đông kín những chiếc xe vẫn lao đi cùng dòng người vội vã.
- Lại thằng Ếch giở trò.Đã dặn là không được ăn hàng vào giờ tam tầm rồi mà không nghe.Ngu lâu khó đào tạo...
Thằng nhóc đi con xe Dylan đằng sau là con bồ váy ngắn cũn cỡn mặt phấn son choe choét.Mắt con bồ nó vẫn còn hơi thảng thốt vì sợ.
- BỌn này chắc chỉ sợ thôi chứ tiền chúng nó thiếu j.Vậy là tối nay ít ra cũng được liên hoan rồi.
Hắn lặng lẽ nhìn mọi người đang xôn xao.
-Chuyện thường ngày mà.Một ông già tầm 60 70 j đó lên tiếng.
- Tôi đứng ở cái góc phố này 2 năm rồi tuần nào chẳng thấy.Bọn trẻ giờ hư đốn thật.
-Ông già nói phải đấy cứ nhìn cái thằng oắt mất điện thoại cứ nhơn nhơn ra thế kia tôi cũng thấy gét.
Hắn mỉm cười
- Vậy là cũng có người cùng quan điểm với hắn.
Hắn bước nhanh thong thả qua mặt thằng oắt.Trên xe cái thằng mặt non choẹt khéo còn chưa đủ tuổi lấy bằng lái xe quay lại đang trấn an con bồ:
- Mẹ kiếp biếu nó em sợ làm j mai anh đền
Hắn chợt ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng quen thuộc...mùi Shinseido...
Bất giác hắn nhớ tới Trà..vậy là cái ngày ấy đã xa rất lâu rồi.[/align] [/align]
4 năm trước
Hắn lóng ngóng khi chuyển lên Hà nội.Cái thủ đô này thật rộng lớn.Hắn đã từng được sinh ra ở đây.Được nhìn cái không gian này nhưng lại hoàn toàn không nhớ j về nó.Mà cũng không thể nhớ vì lúc đó hắn mới chào đời.Giờ quay trở lại hắn thấy chợt buồn cũng chẳng hiểu nữa.Hắn nhớ đến thằng bạn thân học cấp 2 ở quê ,cái vùng quê nghèo nàn và khốn khó ấy đã nuôi dưỡng hắn.Không biết giờ này hắn phải làm j nữa.....
-Bạn mới chuyển đến
Một ánh mắt dò hỏi hắn.Ánh mắt ấy đã theo hắn suốt 4 năm trong trái tim hắn.Luôn ngự trị và luôn nhắc nhở hắn phải làm một người tốt ......một người tốt trong cái ác.[/align] [/align]Tớ..tớ mới đến hôm qua.
Hắn chưa bao giờ thấy mình thô kệch như thế.Trước một gương mặt rất đẹp,hàng lông mi cao vút với đôi mắt nâu huyền bí đang dò hỏi.
-Cậu không phải ngại j mà..tên tớ là Trà Linh
Trà Linh, hắn mới nghe lần đầu một cái tên hay như vậy Hắn cười thầm khi nghĩ vùng quê hắn liệu có một ai nghĩ ra cái tên mĩ miều như vậy để đặt cho con không??
-Tớ là Phong.
-Cậu đỏ mặt kìa.
Trà Linh tinh nghịch nháy mắt
-Cậu có biết chỗ cậu ngồi là của tớ không??
Hắn thấy dường như mình đỏ mặt thiệt.Cũng bởi vì hắn chưa bao giờ tiếp xúc với con gái đặc biệt lại là một người con gái đẹp giữa cái thủ đô rộng lớn này.
-TỚ xin lỗi nhưng hôm nay ngày đầu tiên tớ nhập học.
-Vậy cậu đến sớm nhất lớp chứ j.Mọi hôm tớ luôn là người đến sớm nhất,từ bây giờ chắc có cậu đến cùng.
Câu chuyện cởi mở và hắn cũng dần quên đi mình là một người mới...hắn chợt cảm thấy vui vui khi nghĩ mình có sẽ có một cô bạn dễ thương để về khoe với thằng Nam.Chắc nó sẽ phải lác mắt lên mất.[/align] [/align]
-Katro
Tiếng gọi làm hắn bừng tỉnh dòng suy nghĩ miên man.
-Katro làm vài trận với bọn em.
Mấy thằng tóc xanh đỏ mời mọc hắn.
-Hôm nay em có đủ 7 người đang thiếu chân anh vào chơi với bọn em là đủ.
-Hôm nay anh bận lúc khác sẽ vào.
Hắn lững thững bước đi,bỏ lại đằng sau mấy thằng đang tiếc rẻ vì không rủ được hắn.
Tiếng nhạc chế...cả cái dãy K10A này đều vang tiếng nhạc chế.Hắn chợt thấy mình như muốn hòa mình vào âm thanh đó rất gần gũi và thân thuộc...[/align] [/align]Phong mới đến từ trường.....
Tiếng cô giáo chủ nhiệm vang lên
-Cô hy vọng các bạn sẽ giúp đỡ Phong hòa nhập với lớp.Giờ em ngồi bàn thứ 4 cạnh Trà Linh nếu em xa bảng em có thể báo lại với cô để cô đổi.Lớp trưởng báo cáo cho cô ...
Sao lại đổi?? Hắn thấy mình mừng rơn lên ấy chứ.Ngồi bàn cuối hơi xa nhưng mắt hắn còn tinh chán không phải cận thị như mấy thằng con trai cái lớp chuyên này.Hắn lúc ấy lúng túng và gượng gạo như đứa trẻ lên 3.
Hắn tròn xoe mắt khi Trà Linh đứng lên báo cáo.Mái tóc ngắn không che nổi khuôn mặt baby kiều diễm với giọng nói rất nhanh gọn khác xa với giọng ấm áp mà hắn nghe thấy lúc sáng.Lớp trưởng ...mình cũng đã là lớp trưởng...giờ đây hắn lại thu mình như một con ốc,chưa bộc lộ hết những j hắn đã làm cho bọn bạn cùng khóa phải trầm trồ...chuyện đó xưa rồi bây giờ hắn đang ở thủ đô cơ mà,.....[/align] [/align]Đại ca hôm nay em ăn được con hàng này...
-Bốp bốp
Thằng Ếch miệng rớm máu.Thằng Nhái sợ hãi lùi ra xa..
-Đại ca ....em ....sao anh lại đánh em??
Hắn cũng không hiểu mình sao lại ra tay mạnh như vậy,trong người hắn lúc sục sôi lúc trầm lắng cứ trào dâng theo thời gian và bất chợt nổi lên những cơn sóng giận dữ.
-Đứng dậy đi
Hắn nói giọng oang oang.
-Chúng mày tao đã dặn bao nhiêu lần rồi mà vẫn còn ngứa tay.Muốn cớm nó đến hốt trọn cả bọn à.
Thằng Ếch giương mắt lên,nó không giận Đại ca không không đời nào nó bị ăn tát là đúng vì quên lời đại ca dặn.Nước mắt nó chỉ trực trào ra...
-Đại ca tha lỗi cho em.[/align] [/align]
Ly Ly chứng kiến từ đầu mọi chuyện.Nó nháy mắt cho thằng Nhái bảo nó câm miệng.Đại ca đã lên tầng 2.
-Hôm nay chắc đại ca không được khỏe chúng mày dạt đi mai về.
-Chị Hai chị mới đến.
Thằng Nhái vẫn còn chưa hết sợ khi nhìn những giọt máu vẫn đọng lại bên khóe miệng thằng anh nó.
2 anh em nó đắt díu nhau từ Sài gòn ra.Không tiền bạc không nhà cửa không người thân thích.Thằng anh hơn thằng em 2 tuổi lang thang.
Nó nhớ đến cái ngày mà 2 anh em nó bị đám đầu gấu Long Biên quây đánh máu me bê bết,giữa đêm khuya.Cái rét Hà Nội làm anh em nó tưởng mình sắp về thế giới bên kia lạnh giá cô quoạnh....Thằng Ếch miệng cũng đầy máu vẫn cố nhoài người ôm nó vào lòng giữ hơi ấm cho nó.Và đó cũng là cái ngày lần đầu tiên nó biết gọi 2 chữ Đại ca khi gặp người ấy.[/align][/align][/align][/align]
Có đương đầu với gió bão mới biết sức mạnh của dông tố.Muốn hiểu mình tường tận phải có lúc cô đơn
........[/align][/align][/align][/align][/align]
[/align] [/align]
[/align] [/align]