Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Mấy bài thơ Quê

14 trả lời, 1.475 lượt xem — Trang 1 / 1
QUÊ LÀNG
 
 
 
Quê làng tôi nhuộm trong nắng vàng
Lá tre rụng ngàn năm đầy ngõ vắng
Nước lặng lờ, cây gỗ nhỏ bắc ngang
Bên ấy có hàng hoa tím đợi chờ
 
Quê làng tôi xanh mãi tuổi mơ
Đôi mắt tròn qua từng ô lá nhỏ
Câu hát vu vơ theo cánh bướm học trò
Mà ngơ ngác một đời hoa cỏ
 
Nhưng quê tôi trong sâu thẳm tâm hồn
Là trĩu nặng mái rạ buồn muôn kiếp
Là le lói ánh lửa khuya ly biệt
Đi suốt cuộc đời vẫn lạc mãi không thôi
 
Nguyên Cương
 
 

-------------------
 
QUÊ TÔI
 
 
 
 
 
Quê tôi - biết có hay chưa
Cuộc đời trôi nổi nhận bừa một nơi
Miễn là có đất có trời
Có người nhận họ - có nơi tôi về
 
Tuổi thơ tôi nào có quê
Sống nơi thành thị nên quên quê mùa
Tới khi đời đã sang trưa
Giật mình thèm tiếng giọt mưa cuối vườn
 
Thế rồi một chốn bốn phương
Gần xa nội ngoại vấn vương đi về
Nghĩa tình đâu cũng là quê
Mà sao vẫn thiếu một bề yêu thương
 
Riêng lòng có một quê hương
Là nơi tôi vẫn thường về trong mơ
Là nơi mây nước hững hờ
Mái đầu bạc trắng vẫn chờ lời ru...
 
... Bây giờ tôi ít khi mơ
Đêm nằm đếm nhịp quê chờ đợi tôi
 
 
Nguyên Cương
 
 
------------------
 
QUÊ BẠN
 
Tặng bạn C.
 
 
Quê bạn tôi ghé qua
Đường trong làng trải đá
Nhà trong làng phân lô
Vài ba tầng nhấp nhô
 
Quê bạn tôi ghé qua
Họ hàng đến chật nhà
Bàn chuyện làng chuyện xã
Vẫn rạch ròi thứ ngôi
 
Cuộc sống nhiều thay đổi
Làng quê đang phố dần
Nhưng tình người vẫn ấm
Vẫn mộc mạc hồn quê
 
                                  Nguyên Cương
 
---------------
 
QUÊ NGƯỜI
 
  
Ta tìm lại miền quê xa vắng
Cánh chim chiều xao xác nắng ven đê
Giữa cô đơn ta mượn lối đi về
Sông nước bạc con đò không bến đợi
 
Muôn trùng khơi sóng biếc đã xa rồi
Nay về nơi cuối trời sương khói phủ
Ly rượu nhạt thấm buồn câu thơ cũ
Chốn quê người thao thức mãi hồn thu
 
Nốt đêm nay ngủ lại gốc trăng tàn
Sớm mai sang theo cánh cò phiêu dạt
Nào ai biết đi về trong gió lạc
Cánh chim bay còn nặng giấc mơ ngàn

 
 
Nguyên Cương

Đăng nhập để trả lời
0
 
 
RUỘNG BẬC THANG
 
 
 
Ruộng bậc thang nhỏ như dải yếm
Quanh quanh ôm lưng núi lụa đào
Dòng nước nhỏ chảy ngược ruộng cao
Con mắt ngửa nhìn trời lấp lánh
 
Hàng ngàn năm cấy lúa trên mây
Hạt thóc vơi. Hạt mồ hôi đầy
Vẫn cặm cụi ngàn năm cây lúa
Vẫn đầu rừng lạnh ánh trăng ngây
 
Giọt mồ hôi mảnh ruộng héo gày
Theo phù sa xuôi dòng sông chảy
Ngày mai xuống ruộng đồng rộng mãi
Lại thương về dải yếm trên mây
Đăng nhập để trả lời
0
dù đi đâu cũng nhớ điểm hẹn ở nơi này.
đất  đã héo hon bao mùa cày xới.
ruộng lúa nương ngô bốn mùa không thay đổi
đêm trăng vàng e thẹn giữa buâng quơ.
 
quê hương ơi sao ta quá dại khờ.
để mùa đông  về ôm  câu hò rét buốt.
ai đã ra đi để tiếng lòng về nơi ấy.
nơi miền quê lai láng một cuộc tình... 
Đăng nhập để trả lời
0
Chào mừng Nguyên Cương đến vui với vườn thơ VNTQ nha...chúc vui và thơ đều tay..
 
 
Nốt đêm nay ngủ lại gốc trăng tàn
Sớm mai sang theo cánh cò phiêu dạt
Nào ai biết đi về trong gió lạc
Cánh chim bay còn nặng giấc mơ ngàn



Nguyên Cương

 
 
Mỗi người đều có một quê hương
 
 
Đêm đêm nhìn ánh trăng tàn
Sáng nghe chim hót rộn ràng vườn rau
Bướm đua nhau ngã nón chào
Ong vờn hoa mướp, hoa cau ,ngọn dừa,
 
Quê nghèo tháng nắng ngày mưa
Khói lam bãng lãng say sưa hôn chiều
Em đi bóng đổ liêu xiêu
Em về nắng tắt....khẳng khiu đêm dài
 
Đêm dài nhìn ánh trăng phai...
Hứng sương xoa dịu đắng cay vạn phần
Quê hương dẫu có xa gần
Hồn tôi vẫn cứ bâng khuâng nhớ về...
 


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn hoanang đã ghé thăm. Trong đời ai cũng có nỗi đau, có lẽ nhờ đấy người ta dễ dàng tìm đến với thơ và đến với nhau. Chuc hoanang tràn đầy Hoa  & Nắng
 
 
MẢNH NẮNG
 
Mảnh nắng lẻ loi trên nền nhà
Lặng lẽ mang hình một cánh hoa
Mùa thu để lại sao buồn quá
Ngày mai gió bấc kéo đông qua
 
Ngày mai ai biết trong giá lạnh
Những mảnh hồn thu trốn về đâu
Hôm nay mở cửa cho nắng đậu
Màu hoa xin giấu mãi vào lòng
 
Mảnh nắng thu nằm tận đáy sâu
Trổ muôn cánh trắng kết muôn màu
Qua đông đen tối đêm lạnh giá
Xuân về rực rỡ nắng và hoa
 
Nguyên Cương
Đăng nhập để trả lời
0
 
BẾN ĐÒ
 
Giã từ khói bụi thị thành
Tôi đi tìm chốn trong lành cỏ hoa
Quê miền sông nước bao la
Bỗng dưng bắt gặp bến xưa tôi về
 
Vẫn con đường dốc triền đê
Vẫn dòng nước chảy vỗ về bờ xanh
Cánh bèo hoang vẫn bồng bềnh
Mênh mang vẫn tiếng "Ơi đò" trên sông
 
Nhưng giờ vắng chiếc thuyền không
Dòng sông vắng bóng mái chèo năm xưa
Lời quê giờ cũng nhạt thưa
Chỉ nghe tiếng máy đò đưa sang bờ
 
Lòng buồn thoáng chút bâng quơ
Lênh loang như vệt dầu mờ trên sông
Nhịp cầu xây cất gần xong
Lần sau... tìm quãng đường vòng tôi đi...
 
Nguyên Cương
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
CHÙA NGHÈO
 
Làng quê nghèo, Cửa từ bi cũng khổ
Mái xiêu, cột nứt, ngói nghiêng xô
Dăm pho tượng gỗ màu phai bạc
Vắng tiếng mõ chùa. Vắng khách sang 
 
Vài ba cuộn sắc phong cũ nát
Càng hiu hắt giữa cảnh tà huy
Dân làng lo từng bữa sớm khuya
Để tuần rằm khói hương lơ lãng
 
Lớp cháu con bao đời phiêu bạt
Mải làm ăn bươn bải gần xa
Một đôi lần tất bật về qua
Thắp nén nhang, lòng buồn khôn tỏ
 
Suốt cuộc đời loanh quanh mưa gió
Chốn quê xưa vẫn mái chùa nghèo 
Đứng xơ xác giữa màu cây cỏ
Như khói sương vạn cổ mang theo
 
Nguyên Cương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-15 04:49:16BĂNG NGUYỆT>
Vẫn con đường dốc triền đê
Vẫn dòng nước chảy vỗ về bờ xanh
Cánh bèo hoang vẫn bồng bềnh
Mênh mang vẫn tiếng "Ơi đò" trên sông

 
 
Lời chào bình minh
 
 
Ta về động vỡ khung đêm
Bờ quê khúc khuỷu lắng chìm trong sương
Chờ rụng mấy cánh hoa vương....
Cỏ non mượt nhánh con đường ngày xưa
 
Ao bèo cá đóp nước khua
Con đò đã vắng khuất mưa ngày nào
Ta về dưới những chòm sao
Trăng non ràng rạng toả vào lòng tôi...
 
Bình minh chim chóc gọi mời
Bửng trời đã thức dậy ngồi ngắm hoa
Mái tranh có tuổi thơ qua
Chừng nghe lệ đổ động tà vạt xưa...
 
Hoa khế tím kề hoa mua
Tròn hoa mắc cỡ cũng vừa tím nhau,,,
Ta về chỉ thấy hư hao
Một thời tuổi trẻ.....ngọt ngào mấy đâu....
 
Vậy mà về chốn chôn nhao
Vẫn nghe phấn chấn lời chào bình minh..!!!
 


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-23 14:00:53Nguyên Cương>
Lời chào bình minh
 
 
Ta về động vỡ khung đêm
Bờ quê khúc khuỷu lắng chìm trong sương
...........
Băng Nguyệt 
 

 
 
ĐÊM SƯƠNG
  
Ngày tàn nắng tắt đêm mờ sương
Sóng gợn hồ thu gió chiều vương
Chim trời mỏi cánh rừng khuya lạnh
Lạc bước trăng đêm lỡ độ đường
 
Có người khách lạ về thôn vắng
Nằm nghe lặng lẽ nước xô thuyền
Ngắm nhìn cảnh vật nhòa sương trắng
Đâu đây cá quẫy động màn trăng
 
Nguyên Cương
Đăng nhập để trả lời
0
 
CHUYỆN NGÀY XƯA
  
Quên đi em chuyện một thời dang dở
Chuyện ngày xưa không nỡ để em buồn
Anh đã giấu vào đáy lòng từ thuở
Chia đôi đường đôi kẻ lạc xa nhau
 
Rồi năm tháng đổi thay những sắc màu
Những thành phố mọc lên từ biển cạn
Những hải đăng mờ sương nắng dãi dàu
Mà tàu anh vẫn trôi ngoài sóng gió
 
Ba mươi năm một lần về gõ cửa
Mái tóc xưa thêm bạc lại một lần
Chim mỏi cánh tìm về nơi cô lẻ
Chuyện ngày xưa anh giấu mãi nghe em ...
 
Nguyên Cương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-27 11:09:31Nguyên Cương>

TRĂNG TRONG

Khi nguồn thơ đã cạn
Ta lan man đi về phía chân trời
Tìm một nơi tĩnh lặng
Soi bóng mình vào đáy một vầng trăng

Như giếng nước dễ hồ chưa phai cạn
Giọt vô tư trong sáng vạn vạn năm
Trăng ơi trăng hồn ta là mây vắng
Bay qua trăng rực sáng một chớp loà

Trăng tròn trịa khiến đời bao nghiêng ngả
Trăng hao gày cây lá cuồng điên
Đêm nay ta giả thần tiên
Gương mắt trộm nhìn trăng kiều diễm

 Câu thơ chợt hiện ra rồi tan biến
Vay mượn trong đời chỉ thế thôi
Trăng soi rọi tâm hồn ta vĩnh nguyện
Giữa mây mù ta trở lại hồn nhiên

Nguyên Cương

 ----------

TRĂNG THU

Thu đã dọn trời trong rồi nhé
Nắng không còn rạo rực đêm hè
Trời đã nhẹ - lòng người cũng nhẹ
Đợi trăng lên khoe hết vẻ trăng

Trăng cũng đã lộ dần khuôn ngọc
Lớp xiêm y trong vắt đêm rằm
Như hoa trái muôn đời chín mọng
Trăng sáng trong - người cũng sáng trong

Rồi từng lớp khuya về lành lạnh
Trăng đã lên vành vạnh tầng không
Ngợp ánh sáng bỗng lòng hiu quạnh
Hỏi ta buồn sao nỡ lạnh cả trăng

Nguyên Cương

---------------
 

TRĂNG NHỎ
 
Đã một mùa trăng nhỏ ghé vườn tôi
Còn lưu lại ánh vàng trên cỏ rối
Nhưng giông bão quặn đau hàng cây tối
Những nỗi buồn đâu một sớm phôi phai
 
Chuyện đời dài nào san sẻ cùng ai
Mượn thuyền thơ tôi về miền quên lãng
Từng giọt nước rơi vào lòng sông cạn
Trăng ơi ! Thuyền theo gió đã trôi xa
 
Nguyên Cương
 
-----------

Trăng bạc

Anh thấy gì khi soi bóng vào trăng
Thơ tản lạc những trắc bằng thất thoát
Khát trời chung em về nghe sóng hát
Trăng lặn bao giờ....mù cát gió bay

Hồn nhiên đêm,,hồn nhiên ngày
Mây ru trăng bằng phôi phai sắc bạc
Vô tư nhặt trong vùng đắng chát
Trái tim khô xẻ nát vãi vương...

Trăng cô đơn soi bóng trong sương....

Băng Nguyệt

 
 
 
 
TRĂNG NGẦN
 
Nếu em là vầng trăng
Anh xin làm mặt đất
Bởi trăng em sáng ngần
Mà lòng anh rất thật
 
Nếu anh không là đất
Em mãi là vầng trăng
Tỏa ánh sáng xuống trần
Cho đêm dài bớt lạnh
 
Rồi khi chiều nắng tắt
Anh nằm trên đất mềm
Ngắm trời sao lấp lánh
Ánh trăng em sáng ngần
 
Nguyên Cương
Đăng nhập để trả lời
0
Rồi khi chiều nắng tắt
Anh nằm trên đất mềm
Ngắm trời sao lấp lánh
Ánh trăng em sáng ngần

Nguyên Cương

 
 
Trăng đêm..
 
Ánh trăng sáng thật gần
Anh lại nhìn rất xa,
Trời và đất bao la
Có lần ta hạnh ngộ,
 
Biển hoà nhịp sóng vỗ
Bãi cát in dấu chân
Hoà nhịp thở bâng khuâng
Là anh và em đó
 
Anh giờ người đầu gió
Em ở cuối chân mây
Hương tình yêu vẫn đầy
Theo từng đêm trăng tỏ...


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
 

TRĂNG ĐÊM
..........

Trời và đất bao la

Có lần ta hạnh ngộ

........

BN

 
SA PA . TRĂNG LẠNH
  
Ta đi tìm trăng lạnh giữa Sa Pa
Khi đêm đen phủ kín ngọn thông già
Con đường xuống phiên chợ đời vắng lặng
Chốn hoang vu còn lại có mình ta
 
Hỏi mây bay khắp tháng ngày tơi tả
Mây vội vàng vì gió đợi ngoài xa
Hỏi mưa rơi trên bàn tay giá lạnh
Mưa còn đang náo nức giữa mù sa
 
Sa Pa ơi ta về miền sương giá
Như tình yêu trở lại với quê nhà
Một giây phút cũng là niềm phúc hạnh
Ta đi tìm trăng lạnh giữa Sa Pa ...
 
Nguyên Cương
Đăng nhập để trả lời
0
 
SA PA . MÂY
  
Anh đi tìm em trong mây Sa Pa
Gió không thổi mà mây bay vội vã
Bay về đâu - nơi cùng trời là núi
Cả một đời, ta vô định sao em ?
 
Đường quanh co lên dốc xuống đèo
Từng bước nhỏ, mây bay theo lặng lẽ
Như ngón tay lùa tóc em khe khẽ
Bàn tay buồn cho sợi bạc lang thang
 
Mây vội vã, để mưa về núi lạnh
Anh ngẩn ngơ - Em hư ảo trong mây
Trời Sa pa, sương khói giăng đầy
Cho hồn anh theo mây em trọn kiếp
 
Nguyên Cương
Đăng nhập để trả lời
0
 
SA PA . NHỚ
  
Đây Sa Pa - núi khuất sương mây
Thung lũng rộng, ruộng sâu, rừng biếc
Đường quanh co, đoàn xe bò như kiến
Ta say tình. Thả mình bay bay bay
 
Đây Sa Pa - giọt mật giữa núi đầy
Phố nghiêng nghiêng, vườn cây rực rỡ
Nắng lấp lánh hắt từng ô cửa nhỏ
Long lanh - mưa đọng cỏ bên đường
 
Đây Sa Pa - thoáng thu vào ống kính
Rồi mai xa, run rẩy mãi cành sương
Hẹn trở lại khi nào xuân trở lại
Nụ đào tươi thấp thoáng núi lùi dần
 
Đây Sa Pa - ta gặp gỡ một lần
Dấu bàn chân còn để lại vườn lan
Chốn địa đàng trên trần gian có thật
Chỉ có người không ở lại Sa Pa ...
 
Nguyên Cương
Đăng nhập để trả lời
0