QUÊ LÀNG
Quê làng tôi nhuộm trong nắng vàng
Lá tre rụng ngàn năm đầy ngõ vắng
Nước lặng lờ, cây gỗ nhỏ bắc ngang
Bên ấy có hàng hoa tím đợi chờ
Quê làng tôi xanh mãi tuổi mơ
Đôi mắt tròn qua từng ô lá nhỏ
Câu hát vu vơ theo cánh bướm học trò
Mà ngơ ngác một đời hoa cỏ
Nhưng quê tôi trong sâu thẳm tâm hồn
Là trĩu nặng mái rạ buồn muôn kiếp
Là le lói ánh lửa khuya ly biệt
Đi suốt cuộc đời vẫn lạc mãi không thôi
Nguyên Cương
-------------------
QUÊ TÔI
Quê tôi - biết có hay chưa
Cuộc đời trôi nổi nhận bừa một nơi
Miễn là có đất có trời
Có người nhận họ - có nơi tôi về
Tuổi thơ tôi nào có quê
Sống nơi thành thị nên quên quê mùa
Tới khi đời đã sang trưa
Giật mình thèm tiếng giọt mưa cuối vườn
Thế rồi một chốn bốn phương
Gần xa nội ngoại vấn vương đi về
Nghĩa tình đâu cũng là quê
Mà sao vẫn thiếu một bề yêu thương
Riêng lòng có một quê hương
Là nơi tôi vẫn thường về trong mơ
Là nơi mây nước hững hờ
Mái đầu bạc trắng vẫn chờ lời ru...
... Bây giờ tôi ít khi mơ
Đêm nằm đếm nhịp quê chờ đợi tôi
Nguyên Cương
------------------
QUÊ BẠN
Tặng bạn C.
Quê bạn tôi ghé qua
Đường trong làng trải đá
Nhà trong làng phân lô
Vài ba tầng nhấp nhô
Quê bạn tôi ghé qua
Họ hàng đến chật nhà
Bàn chuyện làng chuyện xã
Vẫn rạch ròi thứ ngôi
Cuộc sống nhiều thay đổi
Làng quê đang phố dần
Nhưng tình người vẫn ấm
Vẫn mộc mạc hồn quê
Nguyên Cương
---------------
QUÊ NGƯỜI
Ta tìm lại miền quê xa vắng
Cánh chim chiều xao xác nắng ven đê
Giữa cô đơn ta mượn lối đi về
Sông nước bạc con đò không bến đợi
Muôn trùng khơi sóng biếc đã xa rồi
Nay về nơi cuối trời sương khói phủ
Ly rượu nhạt thấm buồn câu thơ cũ
Chốn quê người thao thức mãi hồn thu
Nốt đêm nay ngủ lại gốc trăng tàn
Sớm mai sang theo cánh cò phiêu dạt
Nào ai biết đi về trong gió lạc
Cánh chim bay còn nặng giấc mơ ngàn
Nguyên Cương
Quê làng tôi nhuộm trong nắng vàng
Lá tre rụng ngàn năm đầy ngõ vắng
Nước lặng lờ, cây gỗ nhỏ bắc ngang
Bên ấy có hàng hoa tím đợi chờ
Quê làng tôi xanh mãi tuổi mơ
Đôi mắt tròn qua từng ô lá nhỏ
Câu hát vu vơ theo cánh bướm học trò
Mà ngơ ngác một đời hoa cỏ
Nhưng quê tôi trong sâu thẳm tâm hồn
Là trĩu nặng mái rạ buồn muôn kiếp
Là le lói ánh lửa khuya ly biệt
Đi suốt cuộc đời vẫn lạc mãi không thôi
Nguyên Cương
-------------------
QUÊ TÔI
Quê tôi - biết có hay chưa
Cuộc đời trôi nổi nhận bừa một nơi
Miễn là có đất có trời
Có người nhận họ - có nơi tôi về
Tuổi thơ tôi nào có quê
Sống nơi thành thị nên quên quê mùa
Tới khi đời đã sang trưa
Giật mình thèm tiếng giọt mưa cuối vườn
Thế rồi một chốn bốn phương
Gần xa nội ngoại vấn vương đi về
Nghĩa tình đâu cũng là quê
Mà sao vẫn thiếu một bề yêu thương
Riêng lòng có một quê hương
Là nơi tôi vẫn thường về trong mơ
Là nơi mây nước hững hờ
Mái đầu bạc trắng vẫn chờ lời ru...
... Bây giờ tôi ít khi mơ
Đêm nằm đếm nhịp quê chờ đợi tôi
Nguyên Cương
------------------
QUÊ BẠN
Tặng bạn C.
Quê bạn tôi ghé qua
Đường trong làng trải đá
Nhà trong làng phân lô
Vài ba tầng nhấp nhô
Quê bạn tôi ghé qua
Họ hàng đến chật nhà
Bàn chuyện làng chuyện xã
Vẫn rạch ròi thứ ngôi
Cuộc sống nhiều thay đổi
Làng quê đang phố dần
Nhưng tình người vẫn ấm
Vẫn mộc mạc hồn quê
Nguyên Cương
---------------
QUÊ NGƯỜI
Ta tìm lại miền quê xa vắng
Cánh chim chiều xao xác nắng ven đê
Giữa cô đơn ta mượn lối đi về
Sông nước bạc con đò không bến đợi
Muôn trùng khơi sóng biếc đã xa rồi
Nay về nơi cuối trời sương khói phủ
Ly rượu nhạt thấm buồn câu thơ cũ
Chốn quê người thao thức mãi hồn thu
Nốt đêm nay ngủ lại gốc trăng tàn
Sớm mai sang theo cánh cò phiêu dạt
Nào ai biết đi về trong gió lạc
Cánh chim bay còn nặng giấc mơ ngàn
Nguyên Cương